Vài lời yêu thương gửi tất cả mọi người và chó Cún!
Thế là một thiên thần bé xíu và xinh đẹp đã được gửi gắm xuống gia đình nhà mình sau bao chuỗi lo lắng, mong chờ, ấp ủ. Một trong những ẩp ủ ấy là bố muốn lập một cái blog cho con, nơi ấy bố mẹ sẽ được “khoe” con, bởi có hạnh phúc nào lớn hơn việc có một đứa con? Có bố mẹ nào không muốn "khoe" con, không tự hào về con mình với mỗi thay đổi nho nhỏ của con? Dù đứa con đó có còi có cọc như cái con chó Cún? Khoe là khoe cả cái xinh, cái đẹp, cái còi cái cọc, cái nhanh, cái chậm ... ấy ạ! Bởi xét cho cùng, thì có cái tài sản nào là của mình nhất, gắn bó với mình nhất nếu không phải là con cái nhỉ? Hạnh phúc tới nỗi muốn khoe "cái tài sản" này với cả thế giới này, bởi nếu một mình tận hưởng thì thấy “lãng phí” quá bởi nó lớn lao làm sao? Mà hay nhất là thay vì đào đất để "khoe" mình có blog nơi mình cất giấu gửi gắm tất cả vào đây, tránh trường hợp bốc đồng quá mình suốt ngày bla bla về con ở chỗ làm ...thì rất là ngại mà nhiều khi mọi người rất khó chịu ! Hì hì.
Đây là quà mẹ lọ mọ mấy tuần mới xong để tặng bạn Gấu. Dự định sẽ làm thành 1 cái đồng hồ treo tường cho con. Hic, mai là sinh nhật rồi nhưng mà chưa xong, chưa lồng đồng hồ vào. Còn phải giặt sạch phơi khô đi lồng vào cơ. Chắc phải tuàn sau mới có. Mẹ còn thêu mấy lời yêu đương và thêu số của đồng hồ vào đấy nữa cơ.
Năm sau phấn đấu làm bánh gato Barbie giống mẹ Sóc. hehehee. Ngưỡng mộ các mẹ quá cơ.
Hạnh phúc nhỏ nhoi thế chứ lị. Chiều qua mình "điều hành" được chồng và anh chồng tái chế cho cái giá sách nhặt ở cơ quan về thành 2 giá đồ chơi cho con mà lâng lâng suốt. hehhehe, trông gioogns hệt 1 lớp mầm non, cho dù con gái phát biểu là: Lớp con nhiều hộp hơn. Mình thấy sướng thế, chỉ sợ mọi người đến trêu cười thôi. Nói thật là dọn dẹp quét tước stress nhất là vụ đồ chơi, thê nên cái giá làm mình giải tỏa đc bao nhiêu phần cái stress kinh niên này.