00
Wednesday, September 23, 2009 3:52:30 AM

ĐẦM LẦY MÙA MƯA
với NHỮNG KHU VƯỜN NHỎ.
nắng đang tắt trong vườn thắp sáng khóm cúc dại đã tàn,
một chiều cuối thu.
đây, khóm hoa cuối cùng tôi dâng lên người,
ở ngoài kia xa hơn, trong đầm nước,
ngân lên, ngân vang trong chiều tàn,
bài đồng dao thơ ấu ấy,
thuở ấy,
ngày ấy,
trên cánh đồng hoa thắp sáng,
trên dòng sông trôi giữa rừng,
trên những cánh đồng hoan hóa ấy,
đã ngân lên khúc đồng dao ấy,
trong tim tôi,
vẫn khắc xâu những trò thơ dại ấy,
mưa tỏa sáng trên dòng sông,
trên tán lá sau nhà,
mưa lan tỏa khúc hát ru buồn bã,
khúc hát ru cuối cùng,
tôi dâng người,
tôi đi xa...
mỗi ngày mặt trời sẽ lên sau một đêm tăm tối,
mỗi mùa một loài hoa sẽ nỡ để dâng tặng tháng năm,
mỗi lời mà ta nói như mỗi con sóng,
vỗ vào bờ, vỗ vào đá,
đá tan ra thành cát,
mỗi dặm đường xa,
ta gặp một người bạn,
dù ta bước trên những lối đi riêng.















vietlinhvietlinh2010 # Saturday, January 15, 2011 3:23:54 AM
...Cảm xúc một NGƯỜI THƠ đích thực phải giống như 1 đứa trẻ,nó "mặc kệ" n cảm xúc mà n ta dạy dỗ trong trường học giáo điều.Nó bỏ qua cả cảm xúc-mà CUỘC SỐNG đã lập trình hoặc đặt NGƯỠNG.Bạn cứ để cảm xúc tràn bờ,viết nhanh và sửa sau<Lấy tứ,ý chính...và n câu viết vu vơ,bay bổng đang NHẬP trong tâm hồn bạn.>.Thơ của rất bay,thanh thoát-mặc dù là thơ tư do,Hẹn găp lại!>.<Viết Linh>