chờ đợi

chiều hôm ấy chị vẫn đứng chờ anh tại ngã ba gần nhà, trong nắng chiều oi bức mùa hè...rất lâu nhưng anh không tới...chị ngồi trong quán nước tạm bợ ven đường, đôi ba lần em trai chị có đi ngang qua và có thể đã nhìn thấy chị. chị lo rồi chốc nữa mẹ lại sai em trai đến gọi chị về, biết đâu khi đó anh lại tới, rồi sẽ không gặp chị, rất nhiều lần trong đời, chị luôn có cảm giác mình bỏ lỡ điều gì đó, ngay khi chị vừa rời khỏi nơi ấy...dường như mọi thứ tốt đẹp luôn trễ hẹn, anh sẽ tới, chị nhũ thầm, vì anh yêu chị, ...chính trong thời gian gặp gỡ quen biết vừa qua, anh và chị đã nhiều lần nói về dự đinh tương lai của hai người, và họ chỉ chờ ngày anh tốt nghiệp đại học, chờ anh có công ăn việc làm ổn định, rồi lại chờ cho đến khi có đủ tiền,...chị hy vọng tương lại sẽ mang lại điều tốt đẹp cho anh và chị, dù cảnh nhà hai bên đều nghèo túng, có thể sau này họ sẽ phải thuê nhà ở riêng hay vẫn sống như hiện tại, sống như hiên tại, là mỗi tuần chị lại đứng chờ anh, hay ngược lại, tại ngã ba đường này, rồi cùng nhau tản bộ trong công viên, ăn uống trong các hàn quán ven đường, trong khi thời gian còn lại ít ỏi, anh đưa chị xuống phố K....họ trãi qua hai giờ bên nhau, sau đó anh đưa chị về nhà,... em trai chị dao gần đây không con thân thiết với chị như xưa nữa. như ngày xưa ấy, hai chị em vẫn hồn nhiên đùa giỡn bên nhau, hay khi em còn nhỏ chị tắm cho em mỗi buổi chiều sau khi em chơi đùa cùng với lũ trẻ trong xóm, ...bây giờ chị em ít nói chuyện với nhau, chơi đùa hay cùng làm những chuyện khác...chị cũng chợt nhận ra đã lâu chị không ngó ngàng gì đến em, chị nhận ra từ khi có anh, tâm trí chị chỉ băn khoăn và chờ đợi ngày chị và anh nên đôi...chị nhen nhóm khác vọng vệ một sự thay đổi có thể đến sau ngày ấy... lần gặp trước, anh có nói với chị rằng anh vừa nhận được thư từ quê, thư của mẹ anh. mẹ anh cho hay em trai anh đã ra tù và hiện giờ đang thất nghiệp. mẹ mong anh có thể tìm việc nào đó cho em ấy ?...lại một lần nữa chị như cảm thấy gánh nặng mà họ mang chất đầy thêm lên. chị không biết có cách nào giúp anh, cũng như chính gia đình chị vậy! mỗi người chỉ có một công việc duy nhất để sinh nhai, để lo cho gia đình mình. chị làm nghề giặt đồ thuê, công việc đó trước đây của mẹ chị, nhưng bà buộc phải trao lại cho chị làm vì những vết lỡ loét trên hai cánh tay và chân của bà ngày càng nặng,hàng ngày mẹ đi phụ bán rau cùng với bà hàng xóm, còn ba chị đạp xích lô...câu em trai chị đang đi học nhưng phụ giúp vào phần thu nhập của gia đình bằng cách bỏ công chăm sóc lũ chuột bạch, sau đó được một người đàn ông nói giọng huế thu mua, người này sau đó lại đêm bán lũ chuột tại các cổng trường học cùng với vài loại vật khác như dế, ve sầu , ốc mượn hồn, hay chim sẻ....thủa nhỏ chị cũng say mê những con vật bé nhỏ đó, nhưng khi lớn hơn, tất bật với công việc nhà chị lại cảm thấy phải bỏ công ra nuôi nấng và chăm sóc một loài vật nào đó thực sự là một gánh nặng, và nhất là khi tự tay mình sau bao nhiêu gắn bó lại có thể bán chúng đi...em trai chị vẫn làm việc này hăng ngày, em ấy bỏ công xây chuồng nuôi như một tòa tháp nhiều tầng, đan băng lưới sắt, em còn tạo ra nhưng bậc thang băng tôn mỏng, những ống trượt bặng vỏ bia, những vòng đu quay, những cái ổ nho cho chúng sinh sản.... anh và chị quen nhau từ khi anh dọn đến con phố gần nhà chị trọ học. thời đó anh thường thấy chị ngồi giặt hai chậu đồ lớn trước nhà, vì chị phải sớm lo toan bươn chải nên nhìn chị thấy có vẽ già hơn so với tuổi thật... ngày ngày qua lại thường xuyên trước chổ chị ngồi giặt,anh thấy chị giặt cả đồ trẻ con nên anh ngỡ rằng chị đã có gia đình...gần như xuốt gần cả năm trời đó họ chẳng có dịp nói chuyện với nhau... bằng cách nào họ có thể vượt qua chuyện đó nhỉ? chị cảm thấy quen anh là điều kỳ diệu hiếm hoi trong cuộc đời chị!khi lại nhĩ đến sự kì diệu, chị lại quay lại với câu hỏi bấy lâu ám ảnh chị: "sinh nỡ" có phải là nỗi đau khủng khiếp nhất mà chúa dùng để trừng phạt người phụ nữ khi phạm tội ăn trái cấm không?, và cho dù đó là điều khủng khiếp nhất đi nữa, nó cũng đã cho những gia đình, như gia đình chị, khoảng thời gian hạnh phúc nhất, dù có lẽ đang trôi qua,"lạy chúa con muốn mạng lại hạnh phúc cho tất cả mọi người trong gia đình", nhưng dạo gần đây không khí trong nhà trở nên căng thẳng nặng nề quá...mẹ chị thường hay kể cho chị nghe nỗi đau khủng khiếp khi bà sinh hai đứa em sinh đôi An và Huy, nhưng bà cũng bồi hồi kể tiếp cảm giác vui sướng sau khi sinh, và những năm tháng khi hai em còn sống....chị tự hỏi sau mỗi lần qua đêm cùng anh, có thể chị có thai không? chị sợ, chị sợ mình không làm tròn trách nhiệm của người mẹ, khi các con chị đau ốm...! hay phải đương đầu với cuộc sống thiếu thốn...!mẹ chị như vô tình, đặt thêm lên vai chị gánh nặng của bổn phận mà chị chờ mong có ngày sẽ trở thành hiện thực cùng với anh... ::::::::: đôi khi cũng vì tò mò, chị ghé mắt nhìn vào chuồng chuột bạch sau nhà. Thường thì ít khi chị chú ý tới, vì đó là lãnh địa riêng của cậu em trai chị, mà sau này dần trở nên khó tính và hay nổi cọc với chị...tò mò như thế chẳng tốt đâu, Lan ạ! nhưng vì nghe tiếng chuột kêu lớn bất thường nên chị mới chú ý,...nhìn sơ qua chị chẳng thấy có gì lạ cả...chị lại phải ngôi xuống nhìn vào phía trong cái tổ vừa phát ra tiếng kêu đó...một con chuột cái khá to đang ngồi xổm trên lớp lót mềm, nó rướng cổ gồng mình và kêu lớn...thấy lạ, chị lấy tay đập nhẹ vào chuồng làm con chuột ấy hoảng sợ và nhỏm dậy, nó để lộ hai con chuột con đỏ hỏn và mù lòa đang mò mẩm tìm mẹ...lần đầu tiên ấy chị kinh ngạc vô cùng, ngày ngày chị lại lén nhìn vào chiếc tổ ấy,chị nhẩm đếm có bốn con chuột con trong tổ, và chị tiếp tục quang sát có đến khi lũ chuột con ấy mọc lông và mở mắt... ở nhà chị luôn cố gắng làm cho nhà cửa luôn sạch sẻ, chị lau nền nhà ngày hai lần, giật giũ, rửa chén bát, tắm cho các em nhỏ...nhưng từ sau nhà vẩn ngai ngài mùi nước tiểu khó chịu của lũ chuột, đôi khi chị cảm thấy khó thở vì dư vị hỗn tạp của phân chuồng, nước tiểu chuột và hai em nhỏ, dù cố gắng mấy chị cũng luôn bị ám ảnh,chị thầm trách mẹ vì đa sinh để quá nhiều con trong khi nhà của chật chội và thiếu thốn...nhưng khi hai đứa em sinh đôi ấy qua đời, chị lại cảm thấy ân hận, chi cảm thấy có lỗi...hai em chị chết vì bệnh viêm não,căn bệnh diễn ra chống vánh mà lúc đầu cả nhà chỉ nghĩ đó là sốt thường, "hai em vẫn còn chạy chơi bình thường chiêu hôm trước kia mà" chị cảm thấy ngỡ ngàng khi hay tin hai em phải vào phòng cấp cứu...và chị không bao giờ còn gặp hai em nữa...

08internet- và quyền con người.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31