Nguyễn Duy Minh's Blog

"Tôi có thể không đồng ý với anh, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền của anh được nói ra ý kiến của mình".

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Trung Quốc tuốt gươm, Việt Nam phải làm gì?

,

“...Khi Việt Nam có dân chủ, mọi tiếng nói của người dân Việt Nam được lắng nghe thì chính phủ sẽ nhanh chóng biết được phải làm gì để có lợi nhất cho quốc gia và dân tộc. Khi có đồng thuận của dân chúng thì không ai bắt nạt được chúng ta...”

Read more...

Chuyện thật hay giả???

Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và viện trợ Nhật!

TBT Nông Đức Mạnh sắp đi Nhật. Đây là yêu cầu rất cương quyết của Nhật trước khi tuyên bố nối lại ODA hồi tuần trước. Phía Nhật đã không chấp nhận đón tiếp Thủ Tướng theo nghi lễ chính thức nên ông Dũng phải hủy bỏ chuyến đi Nhật dự kiến từ cuối tháng 1. Thay vào đó Nhật đề nghị gửi một Bộ Trưởng đại diện Chính phủ để cam kết những vấn đề kinh tế, và sau đó phải là TBT viếng thăm để có những cam kết chính trị. Ông Phạm Gia Khiêm, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Ngoại giao đã khéo léo tránh né trách nhiệm đi Nhật, ông Võ Hồng Phúc phải thực hiện nhiệm vụ này.

Những cam kết của Chính Phủ về quyền lợi kinh tế cho Nhật mà ông Phúc chuyển đến đã làm Nhật thỏa mãn và ra tuyên bố nối lại ODA cho VN, nhưng họ nhấn mạnh rằng tiền sẽ chỉ giải ngân khi nào những cam kết chính trị được thực hiện. Chưa rõ những cam kết chính trị mà Nhật đòi hỏi là gì nhưng nó đang làm cho BCT rất bối rối. Nhật cho biết họ sẵn sàng tuyên bố chấm dứt ODA bất kỳ lúc nào nếu VN không thực hiện đúng các cam kết. Đảng và Nhà Nước đã chấp nhận trả những cái giá rất lớn để có được lời tuyên bố nối lại viện trợ của Nhật để trấn an dân chúng, nay vì sơ xuất gì mà Nhật đổi ý thì chắc chắn rằng sẽ gây rối loạn trong nước. Không biết những cam kết chính trị Nhật đòi hỏi là gì nhưng chắc chắn phải là những gì rất to tát vì Nhật rất tự tin nhắc lại nhiều lần với phía Việt Nam là tất cả những nhà tài trợ khác dù đã cam kết cho VN trong năm 2009 nhưng đều đang chờ quyết định của Nhật để hành động tương tự.

Ông Mạnh đang trùng trình tìm cách né tránh nhưng chưa biết có tìm được cách gì hay không vì áp lực không chỉ đến từ bên ngoài mà cả bên trong. Lý do là cho dù nội bộ bị chia rẽ nặng nề nhưng tất cả đều có một quyền lợi chung là sự tồn tại của Đảng để bảo vệ đặc quyền cá nhân, do vậy ông Mạnh khó lòng tránh né trước đòi hỏi của những người “đồng chí”. Một vị từng là trợ lý cho ông Mạnh vào khóa trước cho biết ông Mạnh tâm sự rằng đang rất bối rối, vì nếu yêu cầu của Nhật có gì liên quan đến sự quyền lợi của Đảng thì chắc chắn ông ấy không dám có ý kiến làm vui lòng Nhật, mà nếu như thế thì sẽ ảnh hưởng đến giải ngân ODA – mà cái này cũng đe dọa đến sự tồn vong của Đảng. Một chuyến đi lành ít dữ nhiều cho sự nghiệp của ông ta.

Chính phủ dưới sự lãnh đạo của Đảng đã phải đáp ứng những yêu cầu gần như mệnh lệnh của Nhật: bắt Huỳnh Ngọc Sỹ phải diễn ra trong lúc Thái tử Nhật đến VN, không được trễ hơn dù chỉ một ngày; Nhật sẽ được quyền sở hữu từ 75% đến 100% các doanh nghiệp trong các lĩnh vực chủ lực mà từ trước đến giờ chỉ có doanh nghiệp nhà nước mới được tham gia vì lý do an ninh quốc gia (như viễn thông, dầu khí, điện lực, ….); việc cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước trong các lĩnh vực này thì phía Nhật sẽ được ưu tiên là đối tác và cổ đông chiến lược. Chính Phủ đã chỉ thị sửa đổi hàng loạt các nghị định, thậm chí sửa luật “trình” Quốc Hội nhằm tạo cơ sở luật để thực hiện các cam kết cho Nhật. Dự thảo luật viễn thông cho phép tất cả các thành phần kinh tế không phân biệt sở hữu được quyền tham gia vào việc kinh doanh hạ tầng viễn thông (trước giờ phải là doanh nghiệp nhà nước hoặc nhà nước chiếm cổ phần chi phối), hay đề xuất chia tách tập đoàn EVN thành những đơn vị nhỏ hơn mới nghe cứ tưởng là để tốt hơn cho đất nước nhưng động lực của chúng thực ra là để đáp ứng cam kết với Nhật.

Quyền lợi kinh tế thì dễ dàng bán nhưng quyền lợi chính trị sẽ đổi chác thế nào thì chưa rõ Nhật sẽ đánh nước cờ tiếp theo ra sao. Nhưng tới bây giờ, bằng nước cờ ODA, Nhật đã đoạt được những quân cờ quan trọng và chiếm được một thế cờ chủ động. Một tình thế thật đáng buồn cho dân tộc, đúng là thời đại toàn cầu hóa, người ta không cần dùng đến súng đạn để mở rộng thuộc địa. Xem TV hôm qua và hôm nay thấy họ toàn ca ngợi các nhà đầu tư Nhật, ca ngợi VN là địa điểm đầu tư hấp dẫn, mà đúng là hấp dẫn quá đi chứ.

Chuyện thật hay giả???

Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và viện trợ Nhật!

TBT Nông Đức Mạnh sắp đi Nhật. Đây là yêu cầu rất cương quyết của Nhật trước khi tuyên bố nối lại ODA hồi tuần trước. Phía Nhật đã không chấp nhận đón tiếp Thủ Tướng theo nghi lễ chính thức nên ông Dũng phải hủy bỏ chuyến đi Nhật dự kiến từ cuối tháng 1. Thay vào đó Nhật đề nghị gửi một Bộ Trưởng đại diện Chính phủ để cam kết những vấn đề kinh tế, và sau đó phải là TBT viếng thăm để có những cam kết chính trị. Ông Phạm Gia Khiêm, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Ngoại giao đã khéo léo tránh né trách nhiệm đi Nhật, ông Võ Hồng Phúc phải thực hiện nhiệm vụ này.

Những cam kết của Chính Phủ về quyền lợi kinh tế cho Nhật mà ông Phúc chuyển đến đã làm Nhật thỏa mãn và ra tuyên bố nối lại ODA cho VN, nhưng họ nhấn mạnh rằng tiền sẽ chỉ giải ngân khi nào những cam kết chính trị được thực hiện. Chưa rõ những cam kết chính trị mà Nhật đòi hỏi là gì nhưng nó đang làm cho BCT rất bối rối. Nhật cho biết họ sẵn sàng tuyên bố chấm dứt ODA bất kỳ lúc nào nếu VN không thực hiện đúng các cam kết. Đảng và Nhà Nước đã chấp nhận trả những cái giá rất lớn để có được lời tuyên bố nối lại viện trợ của Nhật để trấn an dân chúng, nay vì sơ xuất gì mà Nhật đổi ý thì chắc chắn rằng sẽ gây rối loạn trong nước. Không biết những cam kết chính trị Nhật đòi hỏi là gì nhưng chắc chắn phải là những gì rất to tát vì Nhật rất tự tin nhắc lại nhiều lần với phía Việt Nam là tất cả những nhà tài trợ khác dù đã cam kết cho VN trong năm 2009 nhưng đều đang chờ quyết định của Nhật để hành động tương tự.

Ông Mạnh đang trùng trình tìm cách né tránh nhưng chưa biết có tìm được cách gì hay không vì áp lực không chỉ đến từ bên ngoài mà cả bên trong. Lý do là cho dù nội bộ bị chia rẽ nặng nề nhưng tất cả đều có một quyền lợi chung là sự tồn tại của Đảng để bảo vệ đặc quyền cá nhân, do vậy ông Mạnh khó lòng tránh né trước đòi hỏi của những người “đồng chí”. Một vị từng là trợ lý cho ông Mạnh vào khóa trước cho biết ông Mạnh tâm sự rằng đang rất bối rối, vì nếu yêu cầu của Nhật có gì liên quan đến sự quyền lợi của Đảng thì chắc chắn ông ấy không dám có ý kiến làm vui lòng Nhật, mà nếu như thế thì sẽ ảnh hưởng đến giải ngân ODA – mà cái này cũng đe dọa đến sự tồn vong của Đảng. Một chuyến đi lành ít dữ nhiều cho sự nghiệp của ông ta.

Chính phủ dưới sự lãnh đạo của Đảng đã phải đáp ứng những yêu cầu gần như mệnh lệnh của Nhật: bắt Huỳnh Ngọc Sỹ phải diễn ra trong lúc Thái tử Nhật đến VN, không được trễ hơn dù chỉ một ngày; Nhật sẽ được quyền sở hữu từ 75% đến 100% các doanh nghiệp trong các lĩnh vực chủ lực mà từ trước đến giờ chỉ có doanh nghiệp nhà nước mới được tham gia vì lý do an ninh quốc gia (như viễn thông, dầu khí, điện lực, ….); việc cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước trong các lĩnh vực này thì phía Nhật sẽ được ưu tiên là đối tác và cổ đông chiến lược. Chính Phủ đã chỉ thị sửa đổi hàng loạt các nghị định, thậm chí sửa luật “trình” Quốc Hội nhằm tạo cơ sở luật để thực hiện các cam kết cho Nhật. Dự thảo luật viễn thông cho phép tất cả các thành phần kinh tế không phân biệt sở hữu được quyền tham gia vào việc kinh doanh hạ tầng viễn thông (trước giờ phải là doanh nghiệp nhà nước hoặc nhà nước chiếm cổ phần chi phối), hay đề xuất chia tách tập đoàn EVN thành những đơn vị nhỏ hơn mới nghe cứ tưởng là để tốt hơn cho đất nước nhưng động lực của chúng thực ra là để đáp ứng cam kết với Nhật.

Quyền lợi kinh tế thì dễ dàng bán nhưng quyền lợi chính trị sẽ đổi chác thế nào thì chưa rõ Nhật sẽ đánh nước cờ tiếp theo ra sao. Nhưng tới bây giờ, bằng nước cờ ODA, Nhật đã đoạt được những quân cờ quan trọng và chiếm được một thế cờ chủ động. Một tình thế thật đáng buồn cho dân tộc, đúng là thời đại toàn cầu hóa, người ta không cần dùng đến súng đạn để mở rộng thuộc địa. Xem TV hôm qua và hôm nay thấy họ toàn ca ngợi các nhà đầu tư Nhật, ca ngợi VN là địa điểm đầu tư hấp dẫn, mà đúng là hấp dẫn quá đi chứ.

Phẩm cách quan trọng của người trí thức

Phẩm cách quan trọng của người trí thức

18/06/2009 03:49:31

(SVVN) Giáo sư Nguyễn Huệ Chi chia sẻ với SVVN về tư cách của trí thức, và sứ mệnh của trí thức trong sự nghiệp đưa đất nước ngày một cường thịnh.

GỌI TÊN TRÍ THỨC

Thưa GS, trong hình dung của GS, thế nào là một trí thức?

GS Nguyễn Huệ Chi: Theo tôi nghĩ, trí thức được hiểu theo hai phương diện: Một là học vấn tổng quát để hiểu về mọi phương diện của cuộc sống, chứ không chỉ bó hẹp trong chuyên môn thuần tuý. Nếu như chỉ là nhà chuyên môn sâu thuần tuý, suốt đời chỉ nhìn vào cái “khe hẹp” ấy thì không được coi là trí thức.

Mà anh có học vấn chung để nhìn cuộc đời trên tư thế của một người độc lập. Thứ hai, anh phải có một nhân cách làm chỗ tựa cho học vấn ấy phát huy, để giúp ích cho đời. Đó chính là hai phương diện quan trọng để nhận diện một trí thức.

Nhưng chưa phải ai cũng biết được rành rọt những đóng góp và vai trò của anh trí thức trong một xã hội?

GS Nguyễn Huệ Chi: Vốn trong thiên bẩm – người được gọi là trí thức đã có chức năng là phản biện xã hội. Cho nên ở cơ chế của một xã hội dân chủ, giới trí thức có thể làm được nhiều việc. Nguyên lý của xã hội là tạo cho người dân được quyền phát ngôn, được tự do suy nghĩ, góp phần làm cho xã hội năng động...

Anh trí thức phải là người đầu đàn để làm những việc đó một cách tốt nhất. Nhưng trong những xã hội độc tài xưa kia, thì người trí thức đứng ở một cự ly nhất định với trung tâm quyền lực. Khoảng cách ấy đủ để cho anh có được cái nhìn tương đối tỉnh táo, nhìn vào thế giới quyền lực, dõi mắt theo thế giới ấy, và lên tiếng khi nó “có vấn đề” ảnh hưởng đến xã hội, đến sự dân chủ.

Và với sự hiểu biết sau khi nghiên cứu về lịch sử Việt Nam, GS thấy tiếng nói của giới trí thức trong những xã hội xưa thế nào?

GS Nguyễn Huệ Chi: Ở xã hội phong kiến ngày xưa, giới trí thức Nho học được răn dạy rằng: Khi mình không làm được những thứ theo ý mình với mục đích làm xã hội tốt đẹp hơn, thì mình phải làm một việc để thể hiện khí phách và phẩm tiết của người trí thức là rút lui.

Mặc dù vẫn được trọng dụng, nhưng đề xuất chém lộng thần không được nghe, thì Chu Văn An cáo quan, treo mũ, từ biệt kinh thành về núi Phượng Hoàng (Chí Linh, Hải Dương) ở ẩn.

Xin nhắc lại, đấy là người trí thức trong những cơ chế xã hội xưa kia. Đó là một xã hội độc tài, độc tôn, lấy ông vua làm trung tâm. Hễ ông vua tốt thì xã hội thịnh, ông vua xấu thì xã hội suy. Còn trí thức ngày nay, khi xã hội chúng ta đã phát triển theo mô hình mới rồi, không phải là xã hội cũ nữa, thì rõ ràng vai trò của giới trí thức hiện nay phải tích cực hơn so với những trí thức trong xã hội cũ.

GS Hue Chi.jpg

KHÔNG "MŨ NI CHE TAI"

Hiểu thế nào về sự “tích cực hơn”, thưa GS?

GS Nguyễn Huệ Chi: Tích cực hơn có nghĩa là anh không được làm những điều nhũng thoái. Anh đóng vai trò phản biện xã hội, lên tiếng khi có những vấn đề khẩn bách ảnh hưởng đến sinh mệnh của cả dân tộc, của cả đất nước, hoặc là của cả một bộ phận nào đấy ở trong dân tộc này.

Hoặc có nguy cơ làm cho con đường đi của đất nước có thể rơi vào một khó khăn nào đấy. Người trí thức phải biết hy sinh lợi ích của bản thân mình, kiên trì với những chính kiến của mình để đóng góp những điều có ích cho đất nước, cho dân tộc.

Người trí thức chân chính phải vì lợi ích lớn của dân tộc, của đất nước, hay của một bộ phận dân chúng nào đấy. Trong một thời đại được gọi là dân chủ, một bộ phận dân chúng nào đấy mà đang có nguy cơ mất sự sống an ổn thì người trí thức cũng không được thờ ơ.

Là một nhà nghiên cứu, theo GS, trí thức ngày xưa và trí thức ngày nay, có gì khác nhau?

GS Nguyễn Huệ Chi: Trí thức ngày xưa có thể lui về vườn để trở thành một người sống ẩn dật, hái củi, làm thơ. Nhưng người trí thức ngày nay, với trách nhiệm xã hội giao phó, không cho phép như thế. Vấn đề yếu kém của nền giáo dục hiện nay chẳng hạn, đó là một vấn đề, theo tôi, đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc với dân tộc ta.

Nếu người trí thức không lên tiếng thì đã vô tình trùm “mũ ni che tai”, và đó là thái độ không phải của một trí thức. Anh phải biết kiên trì theo đuổi chính kiến hy sinh lợi ích cá nhân. Đó là điểm khác biệt giữa trí thức ngày xưa và trí thức ngày nay.

Trí thức là tầng lớp tinh hoa của một dân tộc, vậy đóng góp của họ phải thể hiện như thê nào?

GS Nguyễn Huệ Chi: Đương nhiên, anh giỏi về chuyên môn, cắm cúi trong chuyên môn thì đó là một đóng góp rất tốt về mặt tri thức trong một ngành nào đấy. Nhưng những người đó không được hiểu theo kiểu những trí thức có trách nhiệm dẫn đạo xã hội, hay là bộ phận tinh hoa của xã hội.

Nhóm tinh hoa ấy bao giờ cũng tạo ra những định hướng có tầm để xã hội phát triển. Xã hội mà thiếu những định hướng tầm xa như thế thì sẽ khó có hướng để phát triển. Xã hội chỉ được tạo nên bởi những nhóm quyền lực, hoặc nhóm lợi ích thì luôn luôn bị chi phối bởi những lợi ích và quyền lợi khác nhau.

Phải là người đứng ở cự ly phía ngoài để nhìn vào quyền lực, nhìn vào các nhóm lợi ích và tìm ra hướng đi cho xã hội, thì lúc đó xã hội mới phát triển đúng hướng được. Vai trò, sự đóng góp của người trí thức thể hiện ở chỗ đó.

GS Hue Chi3.jpg

PHẨM CÁCH QUAN TRỌNG CỦA NGƯỜI TRÍ THỨC

Trong các phẩm cách của người trí thức, theo GS, phẩm cách nào là quan trọng nhất?

GS Nguyễn Huệ Chi: Người trí thức bao giờ cũng có mấy phẩm cách sau:

Thứ nhất , phải có sự tự do trong tư tưởng – đó là một phẩm cách hàng đầu. Bởi vì nếu anh để tư tưởng bị khuất phục bởi một thứ giáo điều nào đấy, thì không bao giờ anh có sự sáng tạo được, và cách nghĩ của anh sẽ méo mó, thiên lệch, thậm chí là thấp hèn.

Thứ hai, là sự độc lập đối với quyền lực. Quyền lực đương nhiên là chúng ta phải tôn trọng, vì quyền lực là đại diện cho chỗ đứng cao nhất của một bộ phận đang điều khiển đất nước. Nhưng phải luôn luôn có một sự độc lập để tỉnh táo nhận biết đâu là chỗ đúng, chỗ sai, để nhận thấy những khiếm khuyết, chỗ nào không khiếm khuyết của xã hội.

Một xã hội không bao giờ có những con người tuyệt đối tốt, tuyệt đối hoàn hảo, mà họ dù ở cương vị nào cũng chỉ là những con người thôi. Mà đã là người thì bao giờ cũng có những mặt được, mặt hạn chế, nhất là trong xã hội hôm nay người ta luôn bị chi phối bởi nhiều nhóm lợi ích, sau mỗi con người là những nhóm lợi ích khác nhau.

Do vậy, con người thường không hoàn hảo, do đó càng đòi hỏi người trí thức phải có sự độc lập suy nghĩ để tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu... Và việc tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu... này để phục vụ lợi ích tối thượng của đất nước, chứ không phải là của những nhóm quyền lực khác. Tóm lại, người trí thức phải đứng ở chỗ đứng khách quan nhất.

Như tinh thần trao đổi trên đây của GS, thì chưa hẳn người có học hàm học vị đã được gọi là Trí Thức?

GS Nguyễn Huệ Chi: (Cười lớn) Theo tôi, xã hội ngày nay nhất thiết phải có những chức danh, học vị cho người trí thức. Chẳng biết có phải vì lý do đó mà có nhiều GS, TS, thậm chí có cả những ông đi mua bằng ở nước ngoài về để trở thành Viện sĩ, mà thực chất đó cái bằng Viện sĩ đó chỉ có mấy trăm USD thôi (Cười buồn).

Nhưng không phải cứ gắn vào một cái mác là GS, TS, hay Viện sĩ thì đã được gọi là trí thức, mà trí thức là phải xét ở phương diện anh có thực hiện được chức năng và phẩm cách của một trí thức hay không. Và trong những bước ngoặt, bước gấp khúc của đất nước thì anh đứng ở chỗ nào, anh bỏ quên lợi ích của cá nhân anh vì đất nước hay chỉ là vì “vinh thân phì gia” của bản thân.

Tôi không bao giờ xét trí thức ở mấy chữ phía ngoài. Tôi thấy những người không gắn học vị gì cả nhưng tư cách trí thức hết sức đàng hoàng, như nhà văn Nguyên Ngọc chẳng hạn, anh ấy không có học vị học hàm nào cả, nhưng anh ấy là trí thức 100%, xứng đáng là trí thức ưu tú; hay như nhà văn Phạm Toàn có học vấn cực kỳ cao, nhưng anh ấy không gắn với bất cứ cái danh vị nào cả.

GS thấy thế nào khi mà hiện nay, có những người có chức danh GS, học vị tiến sĩ... nhưng lại mang danh đó để đi quảng bá các sản phẩm như đồ uống, dược phẩm..., và xem đó như là một việc mưu sinh? Như thế họ đã thể hiện đúng vai trò của một trí thức chưa?

GS Nguyễn Huệ Chi: Xã hội hiện nay đang theo hướng kinh tế thị trường, phải bán sản phẩm, phải kinh doanh để sống... Do vậy, anh trí thức cố nhiên cũng phải bị chi phối bởi quy luật ấy. Cho nên có những người mang danh là GS, TS nhưng đi quảng cáo cho những món hàng nào đó.

Tôi nghĩ, chúng ta nên thông cảm cho họ, vì thực chất họ cũng đang đi mưu sinh, việc này cũng chẳng khác là mấy so với mấy cô gái xinh đẹp đứng ra làm PG(promotion girl) vậy thôi. Những người ấy đáng thông cảm hơn là đáng chê bai, nhưng tuy nhiên, đấy không phải là hành vi của người thuộc tầng lớp trí thức, mà đó chỉ là hành vi của người đang mưu sinh mà thôi.

Xin cảm ơn GS!

Lê Ngọc Sơn (Thực hiện)

“Có những người rất trẻ nhưng đã có tư cách vững vàng của một trí thức, nhờ được đào tạo, dạy dỗ trong truyền thống của gia đình, có học vấn rất cao. Còn những người đã già, nhưng đầu óc vẫn sáng láng, vẫn giữ được phẩm cách và phát huy được học vấn của mình thì vẫn xứng đáng là một trí thức sáng láng. Trí thức không phụ thuộc vào tuổi tác. Chỉ khi nào người ta đánh mất các phẩm cách của người trí thức thì lúc đấy mới không còn được gọi là trí thức nữa”.

Phẩm cách quan trọng của người trí thức

Phẩm cách quan trọng của người trí thức

18/06/2009 03:49:31

(SVVN) Giáo sư Nguyễn Huệ Chi chia sẻ với SVVN về tư cách của trí thức, và sứ mệnh của trí thức trong sự nghiệp đưa đất nước ngày một cường thịnh.

GỌI TÊN TRÍ THỨC

Thưa GS, trong hình dung của GS, thế nào là một trí thức?

GS Nguyễn Huệ Chi: Theo tôi nghĩ, trí thức được hiểu theo hai phương diện: Một là học vấn tổng quát để hiểu về mọi phương diện của cuộc sống, chứ không chỉ bó hẹp trong chuyên môn thuần tuý. Nếu như chỉ là nhà chuyên môn sâu thuần tuý, suốt đời chỉ nhìn vào cái “khe hẹp” ấy thì không được coi là trí thức.

Mà anh có học vấn chung để nhìn cuộc đời trên tư thế của một người độc lập. Thứ hai, anh phải có một nhân cách làm chỗ tựa cho học vấn ấy phát huy, để giúp ích cho đời. Đó chính là hai phương diện quan trọng để nhận diện một trí thức.

Nhưng chưa phải ai cũng biết được rành rọt những đóng góp và vai trò của anh trí thức trong một xã hội?

GS Nguyễn Huệ Chi: Vốn trong thiên bẩm – người được gọi là trí thức đã có chức năng là phản biện xã hội. Cho nên ở cơ chế của một xã hội dân chủ, giới trí thức có thể làm được nhiều việc. Nguyên lý của xã hội là tạo cho người dân được quyền phát ngôn, được tự do suy nghĩ, góp phần làm cho xã hội năng động...

Anh trí thức phải là người đầu đàn để làm những việc đó một cách tốt nhất. Nhưng trong những xã hội độc tài xưa kia, thì người trí thức đứng ở một cự ly nhất định với trung tâm quyền lực. Khoảng cách ấy đủ để cho anh có được cái nhìn tương đối tỉnh táo, nhìn vào thế giới quyền lực, dõi mắt theo thế giới ấy, và lên tiếng khi nó “có vấn đề” ảnh hưởng đến xã hội, đến sự dân chủ.

Và với sự hiểu biết sau khi nghiên cứu về lịch sử Việt Nam, GS thấy tiếng nói của giới trí thức trong những xã hội xưa thế nào?

GS Nguyễn Huệ Chi: Ở xã hội phong kiến ngày xưa, giới trí thức Nho học được răn dạy rằng: Khi mình không làm được những thứ theo ý mình với mục đích làm xã hội tốt đẹp hơn, thì mình phải làm một việc để thể hiện khí phách và phẩm tiết của người trí thức là rút lui.

Mặc dù vẫn được trọng dụng, nhưng đề xuất chém lộng thần không được nghe, thì Chu Văn An cáo quan, treo mũ, từ biệt kinh thành về núi Phượng Hoàng (Chí Linh, Hải Dương) ở ẩn.

Xin nhắc lại, đấy là người trí thức trong những cơ chế xã hội xưa kia. Đó là một xã hội độc tài, độc tôn, lấy ông vua làm trung tâm. Hễ ông vua tốt thì xã hội thịnh, ông vua xấu thì xã hội suy. Còn trí thức ngày nay, khi xã hội chúng ta đã phát triển theo mô hình mới rồi, không phải là xã hội cũ nữa, thì rõ ràng vai trò của giới trí thức hiện nay phải tích cực hơn so với những trí thức trong xã hội cũ.

GS Hue Chi.jpg

KHÔNG "MŨ NI CHE TAI"

Hiểu thế nào về sự “tích cực hơn”, thưa GS?

GS Nguyễn Huệ Chi: Tích cực hơn có nghĩa là anh không được làm những điều nhũng thoái. Anh đóng vai trò phản biện xã hội, lên tiếng khi có những vấn đề khẩn bách ảnh hưởng đến sinh mệnh của cả dân tộc, của cả đất nước, hoặc là của cả một bộ phận nào đấy ở trong dân tộc này.

Hoặc có nguy cơ làm cho con đường đi của đất nước có thể rơi vào một khó khăn nào đấy. Người trí thức phải biết hy sinh lợi ích của bản thân mình, kiên trì với những chính kiến của mình để đóng góp những điều có ích cho đất nước, cho dân tộc.

Người trí thức chân chính phải vì lợi ích lớn của dân tộc, của đất nước, hay của một bộ phận dân chúng nào đấy. Trong một thời đại được gọi là dân chủ, một bộ phận dân chúng nào đấy mà đang có nguy cơ mất sự sống an ổn thì người trí thức cũng không được thờ ơ.

Là một nhà nghiên cứu, theo GS, trí thức ngày xưa và trí thức ngày nay, có gì khác nhau?

GS Nguyễn Huệ Chi: Trí thức ngày xưa có thể lui về vườn để trở thành một người sống ẩn dật, hái củi, làm thơ. Nhưng người trí thức ngày nay, với trách nhiệm xã hội giao phó, không cho phép như thế. Vấn đề yếu kém của nền giáo dục hiện nay chẳng hạn, đó là một vấn đề, theo tôi, đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc với dân tộc ta.

Nếu người trí thức không lên tiếng thì đã vô tình trùm “mũ ni che tai”, và đó là thái độ không phải của một trí thức. Anh phải biết kiên trì theo đuổi chính kiến hy sinh lợi ích cá nhân. Đó là điểm khác biệt giữa trí thức ngày xưa và trí thức ngày nay.

Trí thức là tầng lớp tinh hoa của một dân tộc, vậy đóng góp của họ phải thể hiện như thê nào?

GS Nguyễn Huệ Chi: Đương nhiên, anh giỏi về chuyên môn, cắm cúi trong chuyên môn thì đó là một đóng góp rất tốt về mặt tri thức trong một ngành nào đấy. Nhưng những người đó không được hiểu theo kiểu những trí thức có trách nhiệm dẫn đạo xã hội, hay là bộ phận tinh hoa của xã hội.

Nhóm tinh hoa ấy bao giờ cũng tạo ra những định hướng có tầm để xã hội phát triển. Xã hội mà thiếu những định hướng tầm xa như thế thì sẽ khó có hướng để phát triển. Xã hội chỉ được tạo nên bởi những nhóm quyền lực, hoặc nhóm lợi ích thì luôn luôn bị chi phối bởi những lợi ích và quyền lợi khác nhau.

Phải là người đứng ở cự ly phía ngoài để nhìn vào quyền lực, nhìn vào các nhóm lợi ích và tìm ra hướng đi cho xã hội, thì lúc đó xã hội mới phát triển đúng hướng được. Vai trò, sự đóng góp của người trí thức thể hiện ở chỗ đó.

GS Hue Chi3.jpg

PHẨM CÁCH QUAN TRỌNG CỦA NGƯỜI TRÍ THỨC

Trong các phẩm cách của người trí thức, theo GS, phẩm cách nào là quan trọng nhất?

GS Nguyễn Huệ Chi: Người trí thức bao giờ cũng có mấy phẩm cách sau:

Thứ nhất , phải có sự tự do trong tư tưởng – đó là một phẩm cách hàng đầu. Bởi vì nếu anh để tư tưởng bị khuất phục bởi một thứ giáo điều nào đấy, thì không bao giờ anh có sự sáng tạo được, và cách nghĩ của anh sẽ méo mó, thiên lệch, thậm chí là thấp hèn.

Thứ hai, là sự độc lập đối với quyền lực. Quyền lực đương nhiên là chúng ta phải tôn trọng, vì quyền lực là đại diện cho chỗ đứng cao nhất của một bộ phận đang điều khiển đất nước. Nhưng phải luôn luôn có một sự độc lập để tỉnh táo nhận biết đâu là chỗ đúng, chỗ sai, để nhận thấy những khiếm khuyết, chỗ nào không khiếm khuyết của xã hội.

Một xã hội không bao giờ có những con người tuyệt đối tốt, tuyệt đối hoàn hảo, mà họ dù ở cương vị nào cũng chỉ là những con người thôi. Mà đã là người thì bao giờ cũng có những mặt được, mặt hạn chế, nhất là trong xã hội hôm nay người ta luôn bị chi phối bởi nhiều nhóm lợi ích, sau mỗi con người là những nhóm lợi ích khác nhau.

Do vậy, con người thường không hoàn hảo, do đó càng đòi hỏi người trí thức phải có sự độc lập suy nghĩ để tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu... Và việc tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu... này để phục vụ lợi ích tối thượng của đất nước, chứ không phải là của những nhóm quyền lực khác. Tóm lại, người trí thức phải đứng ở chỗ đứng khách quan nhất.

Như tinh thần trao đổi trên đây của GS, thì chưa hẳn người có học hàm học vị đã được gọi là Trí Thức?

GS Nguyễn Huệ Chi: (Cười lớn) Theo tôi, xã hội ngày nay nhất thiết phải có những chức danh, học vị cho người trí thức. Chẳng biết có phải vì lý do đó mà có nhiều GS, TS, thậm chí có cả những ông đi mua bằng ở nước ngoài về để trở thành Viện sĩ, mà thực chất đó cái bằng Viện sĩ đó chỉ có mấy trăm USD thôi (Cười buồn).

Nhưng không phải cứ gắn vào một cái mác là GS, TS, hay Viện sĩ thì đã được gọi là trí thức, mà trí thức là phải xét ở phương diện anh có thực hiện được chức năng và phẩm cách của một trí thức hay không. Và trong những bước ngoặt, bước gấp khúc của đất nước thì anh đứng ở chỗ nào, anh bỏ quên lợi ích của cá nhân anh vì đất nước hay chỉ là vì “vinh thân phì gia” của bản thân.

Tôi không bao giờ xét trí thức ở mấy chữ phía ngoài. Tôi thấy những người không gắn học vị gì cả nhưng tư cách trí thức hết sức đàng hoàng, như nhà văn Nguyên Ngọc chẳng hạn, anh ấy không có học vị học hàm nào cả, nhưng anh ấy là trí thức 100%, xứng đáng là trí thức ưu tú; hay như nhà văn Phạm Toàn có học vấn cực kỳ cao, nhưng anh ấy không gắn với bất cứ cái danh vị nào cả.

GS thấy thế nào khi mà hiện nay, có những người có chức danh GS, học vị tiến sĩ... nhưng lại mang danh đó để đi quảng bá các sản phẩm như đồ uống, dược phẩm..., và xem đó như là một việc mưu sinh? Như thế họ đã thể hiện đúng vai trò của một trí thức chưa?

GS Nguyễn Huệ Chi: Xã hội hiện nay đang theo hướng kinh tế thị trường, phải bán sản phẩm, phải kinh doanh để sống... Do vậy, anh trí thức cố nhiên cũng phải bị chi phối bởi quy luật ấy. Cho nên có những người mang danh là GS, TS nhưng đi quảng cáo cho những món hàng nào đó.

Tôi nghĩ, chúng ta nên thông cảm cho họ, vì thực chất họ cũng đang đi mưu sinh, việc này cũng chẳng khác là mấy so với mấy cô gái xinh đẹp đứng ra làm PG(promotion girl) vậy thôi. Những người ấy đáng thông cảm hơn là đáng chê bai, nhưng tuy nhiên, đấy không phải là hành vi của người thuộc tầng lớp trí thức, mà đó chỉ là hành vi của người đang mưu sinh mà thôi.

Xin cảm ơn GS!

Lê Ngọc Sơn (Thực hiện)

“Có những người rất trẻ nhưng đã có tư cách vững vàng của một trí thức, nhờ được đào tạo, dạy dỗ trong truyền thống của gia đình, có học vấn rất cao. Còn những người đã già, nhưng đầu óc vẫn sáng láng, vẫn giữ được phẩm cách và phát huy được học vấn của mình thì vẫn xứng đáng là một trí thức sáng láng. Trí thức không phụ thuộc vào tuổi tác. Chỉ khi nào người ta đánh mất các phẩm cách của người trí thức thì lúc đấy mới không còn được gọi là trí thức nữa”.

Trí thức và Nhân dân

Trí thức và Nhân dân

Liệu đang có một phong trào đấu tố “Nhân văn -Giai phẩm”mới?

Anh Điếu Cày bị áp giải ra tòa - Cuộc đấu tố mới?

Anh Điếu Cày bị áp giải ra tòa - Cuộc đấu tố mới? magnify
Nhã Nam (Nguồn: Talawas)

Ngay khi mạng lưới blog cá nhân nổi tiếng nhất Việt Nam Yahoo! 360 loan báo sẽ chấm dứt hoạt động, có lẽ có nhiều quan chức, nhiều sĩ quan an ninh Việt Nam thở phào nhẹ nhõm. Yahoo đã gỡ cho họ một mối lo ngại lớn lao cùng một cộng đồng ngày càng nguy hiểm.

Dù vậy, ngay trên trang 1 của tờ báo Đảng Sài Gòn Giải phóng ngày Chủ nhật 31/5/2009 trong mục Sự kiện và Vấn đề, bài “Cuộc chiến trên thế giới ảo“, tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long đã phải thừa nhận: “Người ta ước tính hiện nay có hơn 2 triệu blog cá nhân đang hoạt động tích cực trên thế giới ảo, chỉ mới 3 năm gần đây, nhưng nó đã trở thành một vấn nạn làm đau đầu các cơ quan chức trách“. Quả thế, cộng đồng những người trẻ và ưa thích phản biện các vấn đề xã hội đã tìm được một công cụ hết sức hữu hiệu để phổ biến, truyền đưa và phê bình thoải mái những vấn đề mà họ quan tâm. Yahoo! 360 đã đáp ứng niềm khao khát to lớn những trao đổi thông tin không hiện hữu trên phương tiện truyền thông “lề phải”. Họ đã liên kết lại thành một cộng đồng mạng đông đúc, ồn ào và gây tiếng vang lớn ở Việt Nam thời gian qua, mà tôi tạm gọi là “phong trào dân báo” với blogger nổi tiếng nhất là Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, người bị bắt ít nhất 3 lần giữa đường phố Sài Gòn vì phản đối Trung Quốc và phải lãnh cái án 30 tháng tù vì tội danh bịa đặt là “trốn thuế” (!).

Giờ đây, khi Yahoo! 360 Việt Nam chấm dứt, cộng đồng blogger đông đúc ấy đã bị xé tơi ra và đang cố cứu vãn những bài viết và tìm một chốn nương thân mới bằng các trang mạng khác như Facebook, WordPress, BlogSpot, Multiply, và Opera.

Trở lại bài báo trên SGGP, tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long sau vài dòng đánh giá những mặt tích cực (đương nhiên) của Internet (như thông lệ của các bài báo lề phải), bắt đầu hướng mũi tên tẩm đầy chất độc nhắm vào cộng đồng “dân báo”, ông bắt đầu bằng những quy chụp: “Bất kỳ ai cũng có quyền lên blog xuyên tạc sự thật, thách thức trắng trợn cơ quan luật pháp nhà nước mà khó có bức tường nào ngăn nổi (!). Và từ đó vô số những blog cá nhân với những nickname V.A, T.K, C.W.N, T.D.K, B.L, S.O.H, L.M.P, T.H, T.V.N, T.G.L, C.D.W, B.L cùng một hệ thống nhất quán đã đồng loạt lên tiếng với một chủ trương rõ ràng không hề giấu giếm”.

Tất nhiên, Ngô Ngọc Ngũ Long không dám nêu đầy đủ những nickname đã làm ông và các cấp trên của ông đau đầu, người đọc chỉ có thể đoán mò dựa theo mức độ nổi tiếng của các blogger như Vàng Anh, Tắc Kè, Tiếng Dân Kêu, Bút Lông, Lê Minh Phiếu, Blacky, v.v. Tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long chắc chắn không thể nào đọc hết vài trăm entry của mỗi blogger, đã vội vã quơ tất cả các bài viết (entry), của tất cả các blogger trên vào một rọ “xuyên tạc sự thật, thách thức trắng trợn cơ quan luật pháp nhà nước“, vì nếu ông đọc hết và khách quan ông sẽ nhận ra có vô số bài viết nóng hổi tình yêu nước, nhiều bài viết tha thiết tình cảm, nhiều tiếng kêu uất nghẹn của nông dân mất đất…, chứ chẳng hề như cái mũ méo mó mà ông đang vội vã cố chụp vào đầu họ.

Ngô Ngọc Ngũ Long kết tội tiếp: “Tùy theo mức độ công khai hay ảo mà có từng mức độ chống phá khác nhau. Nhưng tựu trung cũng cùng mục tiêu: phủ nhận những giá trị lịch sử, truyền thống, kích động giới trẻ phản kháng chế độ”. Rõ ràng, chỉ vài blogger mà ông vừa nêu đã làm cơ quan an ninh mạng nhọc công sức truy tìm, đột nhập, hù dọa và phá hủy những trang nhật ký cá nhân của họ. Như trường hợp blogger Vàng Anh mà ông nêu dẫn chứng “Và ta cũng không ngạc nhiên khi tuy chỉ là một trang blog cá nhân như V.A lại được tôn vinh, cổ vũ trên trang Sanfrancisco Chronicle với tựa đề rất kêu “Bloggers, những dòng máu anh hùng mới ở Việt Nam với khẳng định: Với hệ thống Internet không dây, đường truyền tốc độ cao có sẵn tại các tiệm cà phê và các trường đại học trên Việt Nam, các blogger đang ngày càng thách thức hệ thống kiểm duyệt và Đảng Cộng sản cầm quyềnvà công khai ca ngợi những kẻ chống đối “Họ nổi tiếng nhờ những quan điểm chống đối chính quyền và họ đưa lên mạng những sự kiện không hề xuất hiện trong hệ thống truyền thông của giới trẻ“. Điều không ít người biết là trước khi Ngô Ngọc Ngũ Long viết cả tuần lễ, Blog Vàng Anh đã bị an ninh mạng phá hủy (hacked).

Cộng đồng blogger “dân báo” thực sự đã trở thành một lực lượng đối đầu nguy hiểm cho chế độ. Cộng thêm vào đó là những trang tin Việt ngữ như BBC, RFA, RFI, talawas, Đàn Chim Việt, Da Màu, Tiền Vệ, Đối Thoại,Ý Kiến… ngày càng nở rộ. Và nhà báo Roger Cohen, nhà bình luận quốc tế nổi tiếng thế giới của New York Times với bài viết “Nỗi bức bối diễn biến hòa bình” (Peaceful evolution angst) cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định kẻ thù số một là “diễn biến hòa bình”. Họ không sợ một cuộc cách mạng long trời lở đất mà sợ sự xâm nhập, mưa lâu thấm đất (drip) của nền dân chủ tự do. Ổn định được coi là giá trị trên hết nhưng các nhân vật trong Bộ Chính trị vẫn mất ngủ vì “diễn biến hòa bình” và “Chính những hoạt động này có nguy cơ phá hàng rào đỏ của Đảng và thậm chí vào tế bào của hàng ngũ cán bộ…“. Đến đây thì người gác cổng của Đảng Ngô Ngọc Ngũ Long không thể nhịn được nữa và phải tung thêm đòn “Tưởng không gì rõ ràng hơn nữa. Và rõ ràng nhất là cuộc chiến ấy đang từng ngày từng giờ đánh vào tâm não của gần 20 triệu người ngồi trước máy tính mà trong đó đa phần là giới trẻ…”. Cuộc chiến” mà ông nói đến (lưu ý: ông viết chữ “cuộc chiến” không có dấu ngoặc kép) đã đẩy cộng đồng “dân báo” vào thế đối đầu trực diện với Đảng CSVN.

Câu kết bài bình luận của Ngô Ngọc Ngũ Long: “Nhưng tư tưởng giới trẻ hiện nay ra sao vẫn còn là một tảng băng chìm, còn cái trước mắt có thể nhìn thấy rõ nhất đó chính là sự suy thoái biến chất của một số văn nghệ sĩ mà nước ngoài đang tung hô mạnh mẽ tôn vinh họ như là một anh hùng của thời đại…” là một kết luận ai oán vì rõ ràng công cuộc “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh” mà Đảng ra sức cổ xúy đã thành công cốc, và còn khiến những ai ít theo dõi sát sao cảm thấy khó hiểu, ai là “một số văn nghệ sĩ” đang được “tôn vinh” trên? Dĩ nhiên, Ngô Ngọc Ngũ Long cũng không dám nêu đích danh, nhưng dựa vào một loạt bài cả trên SGGP này lẫn báo Văn nghệ Công an (bài “Làm sao nói thay mọi người“) mới đây, ta có thể đoán đích ngắm kế tiếp chính là nhạc sĩ Tô Hải, người vừa xuất bản cuốn Hồi ký của một thằng hèn ở Mỹ, blogger lớn tuổi nhất (82 tuổi) của cộng đồng blogger Việt Nam với nickname “nhat sy bao thu“. Ơng nhạc sĩ già yếu gõ bàn phím không nổi, phải nhờ cô con gái nhỏ bé gõ thay cũng khiến an ninh văn hóa lao đao.

Bài “Mặt trận không tiếng súng” cũng của Ngô Ngọc Ngũ Long trên SGGP ngày 10/5viết: “Mà đau đớn thay, những tiếng thở dài phản kháng ấy lại bắt nguồn từ một số văn nghệ sĩ lão thành, những người đã đóng góp rất nhiều công lao cho chiến thắng của dân tộc. Những trang viết tự hối, những lời nguyền rủa vào chính cái nghèo, cái gian nan của đất nước mình trong chiến tranh, những “giọt nước mắt thương cảm cho sự hy sinh vô ích” của nhân dân… Chính những lời phản tỉnh u tối của những người nhân danh đi qua 2 cuộc kháng chiến ấy là những phát đại bác đang đánh vào não trạng của một thế hệ trẻ đang lớn lên sau hòa bình, những công dân rường cột của đất nước. Một mặt trận cực kỳ đau xót, bởi nó không có tiếng súng, bởi không ai thấy mặt kẻ thù, mà kẻ thù thì cứ từng ngày len lỏi vào tư tưởng, vào trái tim của từng người… Ông Ngô Ngọc Ngũ Long than vãn “đau đớn thay” nhưng hàm chứa trong đó là lời công khai phát động một mặt trận mới.

Trong số báo SGGP trước đó một ngày (30/5), như để gia tăng cường độ cho mặt trận mới còn có thêm bài bình luận Hồi ký - Tự truyện: Sự thật trong mắt ai? của tác giả Phạm Khải có đoạn: “Hiện nay, trên nhiều trang web đang xuất hiện những cuốn hồi ký, tự truyện mà tác giả là một số trí thức, văn nghệ sĩ tên tuổi. Mặc dù đây đó đã có những bài báo mạnh mẽ lên tiếng bày tỏ thái độ về tính mục đích, độ trung thực của những cuốn sách này, song, như một sự “ma đưa lối, quỷ dẫn đường”, xem chừng đang có một số tác giả muốn “tiếp bước” trong việc chuẩn bị tung ra dư luận những ấn phẩm dạng này. Dường như với họ, cơ hội biết được một số điều “khác lạ” so với cái “biết chung” của mọi người đang là một “báu vật” mà họ không dễ gì chịu để vuột mất. Họ đâu biết rằng, “sự thật” đâu phải là tất cả nếu như đó chỉ là “sự thật tủn mủn”, không làm thay đổi được bản chất của vấn đề“. Rõ ràng, bức màn che kín những thâm cung đang bị xé ra, ánh sáng của sự minh bạch hóa thông tin khiến nhiều người run sợ. Những “bài báo mạnh mẽ” mà Phạm Khải nói đến chưa đủ sức mạnh trấn áp tiếng nói “một số tác giả” đang chuẩn bị tung ra. Vụ hồi ký “Đi tìm cái Tôi đã mất” của ông đại tá nhà văn Nguyễn Khải, hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh… với những hé lộ về lãnh tụ, về giai cấp cầm quyền đã là những cú sốc làm Đảng choáng váng. Phạm Khải còn dẫn một câu ngạn ngữ Tây phương: “Không có vĩ nhân dưới con mắt của kẻ hầu phòng” để nói “Thực tế, con người luôn tìm ra những vĩ nhân để tôn thờ, và những hình tượng ấy sẽ không bao giờ bị hao tổn chỉ bởi cách nhìn nhỏ nhen, dung tục của những kẻ hầu phòng”, cách nói như trên đã mạt sát những người viết hồi ký trái ý Đảng (và cả những người hầu phòng).

Bằng bài bình luận này, Phạm Khải cũng chuẩn bị dư luận để phát động một mặt trận mới như hiệu triệu của ông Ngô Ngọc Ngũ Long? Bất giác, tôi liên tưởng đến thời kỳ Đảng phát động phong trào chống “Nhân văn - Giai phẩm” hơn nửa thế kỷ trước. Liệu đang có một phong trào đấu tố “Nhân văn -Giai phẩm”mới?

Liệu đang có một phong trào đấu tố “Nhân văn -Giai phẩm”mới?

Anh Điếu Cày bị áp giải ra tòa - Cuộc đấu tố mới?

Anh Điếu Cày bị áp giải ra tòa - Cuộc đấu tố mới? magnify
Nhã Nam (Nguồn: Talawas)

Ngay khi mạng lưới blog cá nhân nổi tiếng nhất Việt Nam Yahoo! 360 loan báo sẽ chấm dứt hoạt động, có lẽ có nhiều quan chức, nhiều sĩ quan an ninh Việt Nam thở phào nhẹ nhõm. Yahoo đã gỡ cho họ một mối lo ngại lớn lao cùng một cộng đồng ngày càng nguy hiểm.

Dù vậy, ngay trên trang 1 của tờ báo Đảng Sài Gòn Giải phóng ngày Chủ nhật 31/5/2009 trong mục Sự kiện và Vấn đề, bài “Cuộc chiến trên thế giới ảo“, tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long đã phải thừa nhận: “Người ta ước tính hiện nay có hơn 2 triệu blog cá nhân đang hoạt động tích cực trên thế giới ảo, chỉ mới 3 năm gần đây, nhưng nó đã trở thành một vấn nạn làm đau đầu các cơ quan chức trách“. Quả thế, cộng đồng những người trẻ và ưa thích phản biện các vấn đề xã hội đã tìm được một công cụ hết sức hữu hiệu để phổ biến, truyền đưa và phê bình thoải mái những vấn đề mà họ quan tâm. Yahoo! 360 đã đáp ứng niềm khao khát to lớn những trao đổi thông tin không hiện hữu trên phương tiện truyền thông “lề phải”. Họ đã liên kết lại thành một cộng đồng mạng đông đúc, ồn ào và gây tiếng vang lớn ở Việt Nam thời gian qua, mà tôi tạm gọi là “phong trào dân báo” với blogger nổi tiếng nhất là Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, người bị bắt ít nhất 3 lần giữa đường phố Sài Gòn vì phản đối Trung Quốc và phải lãnh cái án 30 tháng tù vì tội danh bịa đặt là “trốn thuế” (!).

Giờ đây, khi Yahoo! 360 Việt Nam chấm dứt, cộng đồng blogger đông đúc ấy đã bị xé tơi ra và đang cố cứu vãn những bài viết và tìm một chốn nương thân mới bằng các trang mạng khác như Facebook, WordPress, BlogSpot, Multiply, và Opera.

Trở lại bài báo trên SGGP, tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long sau vài dòng đánh giá những mặt tích cực (đương nhiên) của Internet (như thông lệ của các bài báo lề phải), bắt đầu hướng mũi tên tẩm đầy chất độc nhắm vào cộng đồng “dân báo”, ông bắt đầu bằng những quy chụp: “Bất kỳ ai cũng có quyền lên blog xuyên tạc sự thật, thách thức trắng trợn cơ quan luật pháp nhà nước mà khó có bức tường nào ngăn nổi (!). Và từ đó vô số những blog cá nhân với những nickname V.A, T.K, C.W.N, T.D.K, B.L, S.O.H, L.M.P, T.H, T.V.N, T.G.L, C.D.W, B.L cùng một hệ thống nhất quán đã đồng loạt lên tiếng với một chủ trương rõ ràng không hề giấu giếm”.

Tất nhiên, Ngô Ngọc Ngũ Long không dám nêu đầy đủ những nickname đã làm ông và các cấp trên của ông đau đầu, người đọc chỉ có thể đoán mò dựa theo mức độ nổi tiếng của các blogger như Vàng Anh, Tắc Kè, Tiếng Dân Kêu, Bút Lông, Lê Minh Phiếu, Blacky, v.v. Tác giả Ngô Ngọc Ngũ Long chắc chắn không thể nào đọc hết vài trăm entry của mỗi blogger, đã vội vã quơ tất cả các bài viết (entry), của tất cả các blogger trên vào một rọ “xuyên tạc sự thật, thách thức trắng trợn cơ quan luật pháp nhà nước“, vì nếu ông đọc hết và khách quan ông sẽ nhận ra có vô số bài viết nóng hổi tình yêu nước, nhiều bài viết tha thiết tình cảm, nhiều tiếng kêu uất nghẹn của nông dân mất đất…, chứ chẳng hề như cái mũ méo mó mà ông đang vội vã cố chụp vào đầu họ.

Ngô Ngọc Ngũ Long kết tội tiếp: “Tùy theo mức độ công khai hay ảo mà có từng mức độ chống phá khác nhau. Nhưng tựu trung cũng cùng mục tiêu: phủ nhận những giá trị lịch sử, truyền thống, kích động giới trẻ phản kháng chế độ”. Rõ ràng, chỉ vài blogger mà ông vừa nêu đã làm cơ quan an ninh mạng nhọc công sức truy tìm, đột nhập, hù dọa và phá hủy những trang nhật ký cá nhân của họ. Như trường hợp blogger Vàng Anh mà ông nêu dẫn chứng “Và ta cũng không ngạc nhiên khi tuy chỉ là một trang blog cá nhân như V.A lại được tôn vinh, cổ vũ trên trang Sanfrancisco Chronicle với tựa đề rất kêu “Bloggers, những dòng máu anh hùng mới ở Việt Nam với khẳng định: Với hệ thống Internet không dây, đường truyền tốc độ cao có sẵn tại các tiệm cà phê và các trường đại học trên Việt Nam, các blogger đang ngày càng thách thức hệ thống kiểm duyệt và Đảng Cộng sản cầm quyềnvà công khai ca ngợi những kẻ chống đối “Họ nổi tiếng nhờ những quan điểm chống đối chính quyền và họ đưa lên mạng những sự kiện không hề xuất hiện trong hệ thống truyền thông của giới trẻ“. Điều không ít người biết là trước khi Ngô Ngọc Ngũ Long viết cả tuần lễ, Blog Vàng Anh đã bị an ninh mạng phá hủy (hacked).

Cộng đồng blogger “dân báo” thực sự đã trở thành một lực lượng đối đầu nguy hiểm cho chế độ. Cộng thêm vào đó là những trang tin Việt ngữ như BBC, RFA, RFI, talawas, Đàn Chim Việt, Da Màu, Tiền Vệ, Đối Thoại,Ý Kiến… ngày càng nở rộ. Và nhà báo Roger Cohen, nhà bình luận quốc tế nổi tiếng thế giới của New York Times với bài viết “Nỗi bức bối diễn biến hòa bình” (Peaceful evolution angst) cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định kẻ thù số một là “diễn biến hòa bình”. Họ không sợ một cuộc cách mạng long trời lở đất mà sợ sự xâm nhập, mưa lâu thấm đất (drip) của nền dân chủ tự do. Ổn định được coi là giá trị trên hết nhưng các nhân vật trong Bộ Chính trị vẫn mất ngủ vì “diễn biến hòa bình” và “Chính những hoạt động này có nguy cơ phá hàng rào đỏ của Đảng và thậm chí vào tế bào của hàng ngũ cán bộ…“. Đến đây thì người gác cổng của Đảng Ngô Ngọc Ngũ Long không thể nhịn được nữa và phải tung thêm đòn “Tưởng không gì rõ ràng hơn nữa. Và rõ ràng nhất là cuộc chiến ấy đang từng ngày từng giờ đánh vào tâm não của gần 20 triệu người ngồi trước máy tính mà trong đó đa phần là giới trẻ…”. Cuộc chiến” mà ông nói đến (lưu ý: ông viết chữ “cuộc chiến” không có dấu ngoặc kép) đã đẩy cộng đồng “dân báo” vào thế đối đầu trực diện với Đảng CSVN.

Câu kết bài bình luận của Ngô Ngọc Ngũ Long: “Nhưng tư tưởng giới trẻ hiện nay ra sao vẫn còn là một tảng băng chìm, còn cái trước mắt có thể nhìn thấy rõ nhất đó chính là sự suy thoái biến chất của một số văn nghệ sĩ mà nước ngoài đang tung hô mạnh mẽ tôn vinh họ như là một anh hùng của thời đại…” là một kết luận ai oán vì rõ ràng công cuộc “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh” mà Đảng ra sức cổ xúy đã thành công cốc, và còn khiến những ai ít theo dõi sát sao cảm thấy khó hiểu, ai là “một số văn nghệ sĩ” đang được “tôn vinh” trên? Dĩ nhiên, Ngô Ngọc Ngũ Long cũng không dám nêu đích danh, nhưng dựa vào một loạt bài cả trên SGGP này lẫn báo Văn nghệ Công an (bài “Làm sao nói thay mọi người“) mới đây, ta có thể đoán đích ngắm kế tiếp chính là nhạc sĩ Tô Hải, người vừa xuất bản cuốn Hồi ký của một thằng hèn ở Mỹ, blogger lớn tuổi nhất (82 tuổi) của cộng đồng blogger Việt Nam với nickname “nhat sy bao thu“. Ơng nhạc sĩ già yếu gõ bàn phím không nổi, phải nhờ cô con gái nhỏ bé gõ thay cũng khiến an ninh văn hóa lao đao.

Bài “Mặt trận không tiếng súng” cũng của Ngô Ngọc Ngũ Long trên SGGP ngày 10/5viết: “Mà đau đớn thay, những tiếng thở dài phản kháng ấy lại bắt nguồn từ một số văn nghệ sĩ lão thành, những người đã đóng góp rất nhiều công lao cho chiến thắng của dân tộc. Những trang viết tự hối, những lời nguyền rủa vào chính cái nghèo, cái gian nan của đất nước mình trong chiến tranh, những “giọt nước mắt thương cảm cho sự hy sinh vô ích” của nhân dân… Chính những lời phản tỉnh u tối của những người nhân danh đi qua 2 cuộc kháng chiến ấy là những phát đại bác đang đánh vào não trạng của một thế hệ trẻ đang lớn lên sau hòa bình, những công dân rường cột của đất nước. Một mặt trận cực kỳ đau xót, bởi nó không có tiếng súng, bởi không ai thấy mặt kẻ thù, mà kẻ thù thì cứ từng ngày len lỏi vào tư tưởng, vào trái tim của từng người… Ông Ngô Ngọc Ngũ Long than vãn “đau đớn thay” nhưng hàm chứa trong đó là lời công khai phát động một mặt trận mới.

Trong số báo SGGP trước đó một ngày (30/5), như để gia tăng cường độ cho mặt trận mới còn có thêm bài bình luận Hồi ký - Tự truyện: Sự thật trong mắt ai? của tác giả Phạm Khải có đoạn: “Hiện nay, trên nhiều trang web đang xuất hiện những cuốn hồi ký, tự truyện mà tác giả là một số trí thức, văn nghệ sĩ tên tuổi. Mặc dù đây đó đã có những bài báo mạnh mẽ lên tiếng bày tỏ thái độ về tính mục đích, độ trung thực của những cuốn sách này, song, như một sự “ma đưa lối, quỷ dẫn đường”, xem chừng đang có một số tác giả muốn “tiếp bước” trong việc chuẩn bị tung ra dư luận những ấn phẩm dạng này. Dường như với họ, cơ hội biết được một số điều “khác lạ” so với cái “biết chung” của mọi người đang là một “báu vật” mà họ không dễ gì chịu để vuột mất. Họ đâu biết rằng, “sự thật” đâu phải là tất cả nếu như đó chỉ là “sự thật tủn mủn”, không làm thay đổi được bản chất của vấn đề“. Rõ ràng, bức màn che kín những thâm cung đang bị xé ra, ánh sáng của sự minh bạch hóa thông tin khiến nhiều người run sợ. Những “bài báo mạnh mẽ” mà Phạm Khải nói đến chưa đủ sức mạnh trấn áp tiếng nói “một số tác giả” đang chuẩn bị tung ra. Vụ hồi ký “Đi tìm cái Tôi đã mất” của ông đại tá nhà văn Nguyễn Khải, hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh… với những hé lộ về lãnh tụ, về giai cấp cầm quyền đã là những cú sốc làm Đảng choáng váng. Phạm Khải còn dẫn một câu ngạn ngữ Tây phương: “Không có vĩ nhân dưới con mắt của kẻ hầu phòng” để nói “Thực tế, con người luôn tìm ra những vĩ nhân để tôn thờ, và những hình tượng ấy sẽ không bao giờ bị hao tổn chỉ bởi cách nhìn nhỏ nhen, dung tục của những kẻ hầu phòng”, cách nói như trên đã mạt sát những người viết hồi ký trái ý Đảng (và cả những người hầu phòng).

Bằng bài bình luận này, Phạm Khải cũng chuẩn bị dư luận để phát động một mặt trận mới như hiệu triệu của ông Ngô Ngọc Ngũ Long? Bất giác, tôi liên tưởng đến thời kỳ Đảng phát động phong trào chống “Nhân văn - Giai phẩm” hơn nửa thế kỷ trước. Liệu đang có một phong trào đấu tố “Nhân văn -Giai phẩm”mới?

Con mẹ thằng Tàu, con mẹ thằng nào viết bài này, con mẹ thằng tòa xử vụ này!

Khách nước ngoài đánh chết một kỹ sư

Tàu chứ không phải nước ngoài chung chung! Con mẹ thằng viết bài này.

Sau cú va chạm xe máy trên đường Nguyễn Trãi, Thanh Xuân (Hà Nội), hai thanh niên quốc tịch Trung Quốc đã lao vào hành hung anh Trung khiến kỹ sư 33 tuổi này tử vong.

Hung thủ gây án được xác định là Chen Jian Mei và Zheng Mao Guang.

Ngày 29/5, VKSND Hà Nội cho biết, hai thanh niên này nhập cảnh vào Việt Nam để tìm kiếm cơ hội kinh doanh. Tối ngày 29/6/2008, Mei và Guang cùng một người bạn Việt Nam đi 3 xe máy, tới ngã tư Lương Thế Vinh - Nguyễn Trãi do vượt đèn đỏ họ xảy ra va chạm với xe máy của Nguyễn Văn Hà chở anh Phùng Trung Lưu (kỹ sư xây dựng, 33 tuổi).

Khi bị ép phải dừng xe lại để giải quyết, Guang liền đạp đổ xe máy của anh Hà... Ngay sau đó, hai vị khách Trung Quốc lao vào đánh anh Trung khiến nạn nhân ngã bất tỉnh xuống đường. Sau khi gây án, thủ phạm bỏ trốn.

Kết quả pháp y cho thấy, anh Trung tử vong do bị rạn vỡ xương sọ, xuất huyết tụ máu não. Ngày 8/7/2008 khi đang tìm cách trốn về nước, hai thanh niên quốc tịch Trung Quốc đã bị bắt.

Hôm nay, Mei và Guang bị TAND Hà Nội tuyên phạm tội giết người, mức án phạt lần lượt 5 và 6 năm tù.

Tội danh này mà chỉ 5-6 năm tù thì CON MẸ THẰNG XỬ!