16.1.2011
Sunday, January 16, 2011 1:52:53 PM
Và rồi mọi chuyện bắt đầu...
- Làm Hồ sơ, bố mẹ khuyên giải cũng k ăn thua với mình. Mình vẫn chỉ làm duy nhất 1 bộ hồ sơ Ngân hàng khối A và khối B ngành môi trường theo ý mẹ.
- Trượt khối A, nộp NV2 và ngành Ngân hàng của Phương Đông nhưng năm đó k có chỉ tiêu tuyển. Nằng nặc đòi đi Quy Nhơn học TC-NH nhưng k đc.
- 2 năm sau, học VB2 lại đăng ký ngành TC-NH nhưng lớp cũng k đủ hs nên phải chuyển sang học Kế toán.
Giờ đã lấy bằng kế toán, đã hoàn thành 1 khóa ngắn hạn để hiểu thêm về Nghiệp vụ trong Ngân hàng. Mình vẫn hì hụi tìm thông tin và gửi hồ sơ tới các Bank, chỉ với 1 vị trí Hỗ trợ tín dụng. Sau gần 3 năm đi làm, có lẽ mình thực sự hợp với cv Back-office hơn là cv phát triển hay quan hệ khách hàng.
Hnay đi thi, buồn! Lại thêm 1 lần thất bại.
Ngồi 1 mình, nt cho anh mà nc mắt cứ lăn dài. Mệt mỏi, chán chường và tủi thân. Đi thi 2 lần mà thấy kiến thức mình hổng nhiều quá, đụng chỗ nào cũng mới. Mới có 2 lần mà mình đã thấy mọi thứ tối tăm kinh khủng. Còn tủi thân thì cũng phải thôi, anh bận cả tuần và gặp mình đc 30p, vậy là có hơi ít k nhỉ. Cả tháng rồi, anh cứ bán nhà rồi tìm nhà, xem nhà; vừa bận vừa mệt mà em chẳng giúp được anh. Hnay anh cũng đi cả ngày, mỏi mệt lắm phải k anh? Từ ngày bên nhau, chưa bao giờ có một buổi đi cùng nhau mà trọn vẹn. Anh bận quá, nhiều việc quá và cũng để em 1 mình nhiều quá. Liệu là do tính cách anh như vậy, anh quen sống 1 mình như vậy hay lý do nào đó, hay bởi vì em chẳng có ý nghĩa gì với anh. Hỏi thì anh chẳng nói, anh cứ im lặng như vậy thì em biết làm thế nào đây?
Có phải chăng anh vẫn hoài nghi điều j về em, anh vẫn chưa tin vào tc của em. K một lời yêu, k một lời tâm sự về suy nghĩ cho tương lai 2 đứa, k muốn em ở bên quá nhiều, k có 1 cuối tuần bt như những đôi yêu nhau khác. Nhưng hàng ngày vẫn quan tâm em, dù rằng mọi thứ dần dần ít đi - do anh quá bận, do anh nhiều việc. Em đang mù quáng và có lẽ em ngu ngốc lắm phải k? Em thấy mệt mỏi, em k hiểu mình sẽ cố gắng được tới lúc nào nữa.
Có khi nào anh làm như vậy để rồi tới 1 ngày em mệt mỏi và sẽ lại là người ra đi phải k??? Sẽ lại đau đớn thêm 1 lần nữa thôi, rồi cũng sẽ quen; thời gian làm lành mọi vết thương, dù có thể trái tim em sẽ trở nên vô cảm. Em k biết nếu mà như thế thêm 1 lần nữa, liệu sẽ mất bao lâu để em lại có thể yêu thương 1 ai đó sau anh. Em đâu có hồng nhan chi, mà sao mọi thứ với em lại khó khăn đến vậy...
Em ngờ nghệch lắm, chỉ biết dành những gì tốt đẹp mà em có thể làm được cho người em yêu thương thôi!
Những lời này, anh sẽ chẳng bao giờ đọc được, mà lỡ có đọc đc thì anh cũng sẽ k bình luận hay hỏi em điều j phải k? Con người anh là thế mà! Khi đến bên anh, em vẫn nhắc mình rằng: đừng mong chờ vì mình mà người ta sẽ thay đổi, chấp nhận hoặc là từ bỏ. Vậy thôi!












