Nâu, bình dị, hoang và hơi khùng

...là tôi.

Subscribe to RSS feed

Rảnh viết nhảm.


Ngông quá đôi khi giết chết những điều vô hình sẽ đến với ta trong tương lai. Ta biết, nhưng ta vẫn làm. Ta ngông ngu ngốc, mi nhỉ?
Họ thích thì họ tìm hiểu, ta thích thì ta show.
Có đôi khi mang cảm giác chán chường vô cùng. Ngày qua ngày, chiếm phần lớn là việc nhảm. Làm đi làm lại mấy cái việc linh tinh, không tên và…để phí cho các neuron thần kinh chết vô ích trong tuyệt vọng.
Kiểu này chắc nên làm bài tế, đưa tiễn linh hồn các em neuron thần kinh đó, xem như phần nào là sự an ủi dành cho chúng.
Sau đó, nên lắng nghe những đam mê và nhiệt tình sống của mình lên tiếng.

RU THỨC


Tôi biết em thường mơ về hắn
trái tim nhỏ bé
bị huyễn hoặc bởi lẵng hoa thơ
bởi điếu thuốc kẹp lỏng lẻo giữa ngón tay ơ thờ
bởi ánh mắt đàn ông lơ đễnh
len lỏi cái nhìn vuốt ve trìu mến
cảm xúc đòi đặt tên…
không ai đánh thức được em
thoát khỏi nỗi ám ảnh
thoát khỏi chỗ riêng em và hắn
dù chỉ là giấc mơ…
bị thôi miên bằng thơ
có phải em thấy mình đang chạy
lồng ngực non khát cháy
gió cuốn trời mênh mang
cỏ gãy rạp trên đồng
đám ngựa hoang tứ tán
tất cả dành cho sự xuất hiện cuối cùng của hắn
thật thăng hoa…
tôi thở dài trước đôi mắt mở to
đừng ngạc nhiên vì sao tôi biết
ờ, đấy có lẽ là giấc mơ duy nhất
giữa các cô bé và các nhà thơ
cũng như em
tôi đã từng mơ
giấc ấy…
cô bé ơi
tự em sẽ một ngày thức dậy
cũng như tôi…

Thanh Nguyên.

Hắn không là nhà thơ. Nó cũng chẳng là con bé ngu ngơ, bị cuốn theo cái huyễn hoặc mộng mơ trong những câu từ có cánh.
Nó tự đánh chìm mình trong cái khiêm nhường, chân thành của hắn.
Vì bi kịch của “mật mã Dã quỳ”, vì “con trăng hào hoa”, vì tình người đa đoan hay vì ngôn ngữ là nguồn gốc của ngộ nhận…nó và người xa hơn một tầm tay.
Có những niềm riêng làm sao nói hết?
Tình chết theo đợi chờ.
Có những thứ được nhìn thấy rõ ràng bằng trái tim, cái cốt lõi thì con mắt không nhìn thấy? Ơ, con mắt đang đánh lừa trái tim hay là trái tim cứ thường ngụy biện cho cái nhìn từ thực tế?
Cuộc so tài giữa trái tim và lý trí. Những khái niệm bị đánh tráo và nhiều giá trị lung lay. Đau. Hoang mang…
Khi thương nhớ hòa trong cay đắng, nó lắng nghe chính mình. Nó nỗ lực âm thầm để thách thức và dàn xếp cho bản lĩnh lên ngôi. Nó phải chiến thắng chính mình.
Nó mỉm cười khi thấy về sau, lòng bình thản hơn mỗi lúc nghe Khúc Thụy Du và điềm nhiên à ơi theo Bài không tên số cuối cùng.
Dù vậy, an nhiên và muộn phiền vẫn cứ song hành trong một phức thể.
Dẫu có là khói mơ tan thì trải nghiệm để vững vàng, để thấu hiểu hơn cuộc sống này. Cảm xúc với những cung bậc thăng trầm làm cho câu chuyện đời người thêm ngân nga và phong phú.
Không có gì là không thể, dù khó.


NỬA VỜI YÊU


Nửa vời yêu, em làm rối tim mình
Nửa hồng xinh và nửa màu nâu xám
Nửa vui tươi và nửa buồn sâu thẳm
Nửa đông người và nửa một mình thôi
***
Nửa quyến luyến và nửa muốn chia phôi
Nửa hoài niệm và nửa nhìn phía trước
Nửa nằm mơ một nửa là hiện thực
Nửa hoang dại và nửa rất đoan trang

Nửa bình minh và nửa lúc chiều tàn
Nửa cỏ úa, nửa mạ non sáng sớm
Nửa lao xao và nửa không chút gợn
Nửa rì rào một nửa rất lặng yên
***
Nửa trần tục và nửa tựa cô tiên
Nửa nhài thơm và nửa mùi hoa dại
Nửa sướng vui và nửa nhiều khổ ải
Nửa bên lề còn nửa tựa ánh sao

Nửa trời xanh và nửa chợt mưa rào
Nửa sâu lắng và nửa nhiều nông nổi
Nửa thật nhanh và nửa không chút vội
Nửa dịu ngọt còn nửa thật đắng cay
***
Nửa tự do nhưng một nửa tù đày
Nửa lớn lao và nửa thật nhỏ bé
Nửa đôi mắt em nhìn đời thật khẽ
Nửa lắc đầu và nửa gật gù tôi...

Sưu tầm.

I got a crush on Obama.


Tớ không phải là Obama girl. Nhưng tính đến giờ, tớ vẫn yêu Obama.
Vì sao? Trước hết vì 2 lẽ:
1. Tớ có màu da chocolate, hơi cảm tính tí nhỉ! Obama là tổng thống da đen đầu tiên của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ

2. Tớ vui thích cùng những ý tưởng táo bạo và sự sáng tạo. Tớ sống mỗi ngày với những ý tưởng và niềm hy vọng. Tớ không bao giờ thôi hy vọng khi chuẩn bị bắt tay vào làm việc gì cho dù tớ có thể dự cảm về nhiều bất trắc và rủi ro. Obama là hiện thân cho niềm hy vọng Mỹ. Điều đó cũng chưa đủ quyến rũ tớ. Có lẽ, hai tính từ ở cuối khiến tớ yêu nhiều hơn “Hy vọng táo bạo”.

Obama là niềm kiêu hãnh của nguời da màu. Obama thắp lên con đuờng rực lửa cho những khát vọng cháy bỏng, cho những niềm tin. Nếu như khoảng 400 năm truớc, người da đen đến Bắc Mỹ với tư cách là nguời nô lệ thì bây giờ họ làm tổng thống. Đại diện của họ là một trong những nhân vật quyền lực và có sức ảnh huởng số một thế giới. Cả chính trường thế giới đều dõi theo mỗi quân cờ Obama đi.

Nụ cười ngày đăng quang của Obama cổ vũ cho ước mơ của bao người, nhất là những nguời da màu. Hãy sống bằng niềm tin, bằng những nỗ lực nghiêm túc. Mọi nỗ lực vươn lên chính đáng đều được đền đáp. Những người da đen có thể tự tin nói với những đứa trẻ của họ rằng, con hãy sống và ước mơ. Không có gì là không thể. Ai cũng có khả năng là ngưòi chiến thắng.

Tớ cũng là da màu, thế nên tớ cũng lắng nghe lời khuyên rằng, tớ có khả năng là người chiến thắng. Sống với ước mơ. Chiến thắng vinh dự nhất trong đời tớ là chiến thắng chính mình!
Không ai là hoàn hảo. Obama đang phải đối đầu với rất nhiều khó khăn để thể hiện “năng lực và nghệ thuật” làm tổng thống của mình. Tớ yêu Obama, phân tích cho cùng là vì tớ yêu những “hy vọng táo bạo” - đi tìm lại giấc mơ Mỹ trong thời kỳ khủng hoảng đen tối. Vươn lên, hy vọng và dám sống cho những hy vọng táo bạo! Một tình yêu lý tính.

Tớ không học đòi làm chính trị gia vì ngu ngu như tớ thì biết gì. Tớ cũng không tham vọng bon chen nhiều trong lĩnh vực khoa học chính trị. Đọc và suy ngẫm vu vơ, yêu một cách lý tính “nụ cười đen” đó. Đơn giản!

I got a crush on Obama. Tớ phải lòng Obama.

Lại một đêm về khuya...

Lại một đêm về khuya loay hoay với những thuật ngữ marketing, những từ vựng tiếng anh quá đỗi academic mà cha sinh mẹ đẻ mới thấy 1 lần, rồi nằm vùi thả hồn dập dìu trong âm nhạc, chếch choáng trong trong chiều nỗi nhớ, rồi thấy lòng sao quá chênh vênh!
“Ngủ đi em, mộng vẫn bình thường”
Có bài hát nào đã ru người ta như vậy. Tôi tự hỏi, câu hát ru người con gái ngủ, dỗ dành người con gái đó hay nó đang tiếp tục lừa dối cô bé? Uh, em hãy ngủ đi, có thể em không mộng mị, có thể em mộng vẫn bình thường…nhưng sáng mai thức dậy, những trải nghiệm đã khắc sâu vào trí óc, hằn lên miền sâu thẳm trong em, cái nỗi nhớ vẫn thức khi em đã ngủ đấy sẽ tiếp tục cái hành trình không nên có trong em.
Quái, những gã nhạc sĩ tài hoa chắp nốt thăng, nốt trầm vào những ca từ khi thì hoa mỹ, huyễn hoặc, khi thì giản dị, ám ảnh lòng người…để làm gì?
Thì trước hết, để các vị trải lòng mình. Thứ nữa, để tặng cho đời, để tìm sự đồng điệu với ai đó trong cõi đời. Uh, thì cái chức năng cao cả của nghệ thuật thứ 2 là để xoa dịu lòng người mà. Nhưng thưa rằng, tôi thấy nó ngược lại, không phải xoa dịu vì thấy có dịu bớt chi đâu mà là ru ngủ, là dụ dỗ, là đánh lừa cảm xúc, làm say người trong thế giới không thực của ca từ.
Ah, nhớ rồi, ai đó bảo âm nhạc ra đời từ sự thăng hoa cảm xúc và ngược lại, âm nhạc làm thăng hoa cảm xúc của con người. Cái vế hai của câu trên mới đáng chết. Chua choa, lại thêm 1 chức năng nghe có vẻ rất thuyết phục, rất tích cực, rất có ích cho cuộc sống. Nhưng thưa rằng, tôi thấy ngược lại. Uh, thì làm thăng hoa cảm xúc nên nó làm thăng hoa những nỗi nhớ chơi vơi, mà khi thăng hoa, nỗi nhớ sẽ về đâu?
Tôi sẽ kiện những gã tài hoa này. Dĩ nhiên, chỉ kiện những gã tài hoa đích thực cho ra đời những đứa con đầy cảm xúc, quyến rũ và làm say lòng người. Trong phiên tòa ngày hôm đó, lý trí tôi là luật sư và trái tim tôi là nhân chứng. Vấn đề còn lại, tôi đang đi tìm vật chứng. Khi gom đủ vật chứng…thì nhé, các vị sẽ ra tòa!
Vì tội…đánh lừa suy nghĩ của nhân gian!
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31