Diarylove

Subscribe to RSS feed

Lời cuối cùng cho một tình yêu


Thế là mình đã chẳng còn là gì của nhau

Sau bao lâu…

… giờ thì chấm hết

…. Đó là cái kết cho một cuộc tình

Em lặng thinh, còn anh thì quá bình tĩnh

…. Tình se sắt không lời.

Thời gian buông lơi, nghe tiếng rơi vụn vỡ

… Rất khẽ,… hai trái tim đau…

Thế là mình sẽ chẳng là gì của nhau

Cuộc sống muôn màu, ngã rẽ nào không đau…

Anh đã cố vẽ một giấc mơ… sau những lầm lỡ

Vẽ một giấc mơ… sau những vụn vỡ

Cứ ngỡ … đó sẽ là bình yên!

- Mr Tran -

Viết cho một điều gì đó thật mới


Đã lâu lắm rồi anh mới viết entry cho em. Công việc lu bu rồi thì biết bao nhiêu chuyện khiến anh dần quên mất cả thói quen viết mail cho em. Xin lỗi em! Anh lại đưa ra lý những lý do để biện bạch cho những sai trái của mình rồi.

Lá thư này anh viết rồi định không gửi. Anh muốn khi mình có một cái gì đó tốt đẹp hơn, vững chắc hơn anh mới gửi cho em. Nhưng rồi anh nghĩ lại, cuộc đời này ngắn lắm chẳng ai nắm tay nhau đến sáng. Cuộc sống đã xô bồ, bon chen và mệt mỏi rồi. Hà cớ gì mình không dành cho nhau những tình cảm, thời khắc, hành động yêu thương. Và rồi anh lại quyết định gửi cho em.

Cũng hơn một năm rồi kể từ ngày mình quen và yêu nhau. Nhanh thật! Anh chợt ngồi nhớ lại những ngày tháng bên nhau thật tươi đẹp, lãng mạn và đầy mộng mơ. Rồi thì biết bao nhiêu chuyện xảy ra, giận hờn, chia tay,… Và rồi trải qua biết bao xa cách, bao biến cố và rồi chúng ta vẫn tay trong tay đi dạo, ngồi tâm sự, chăm sóc và chia sẻ cùng nhau biết bao chuyện vui buồn. Chúng ta đích thực là duyên nợ ba sinh của nhau. Sẽ thật vui vì chúng ta của mười hay hai mươi năm nữa hoặc lâu hơn sẽ mỉm cười nhớ lại thời thanh xuân đã qua.

Trai trẻ ai cũng muốn cuộc sống thật sôi động, là tâm điểm chú ý của mọi người, là là ga lăng, là hào hoa có thật nhiều bạn gái,… Nhưng khi đã trải đời, hiểu đời hơn, anh nghĩ rằng gặp được một người như em, yêu nhau suốt ngần nấy thời gian và hơn nữa là có thể cưới em làm vợ với anh là điều hạnh phúc và quá đủ rồi.

Dẫu biết rằng anh và em chẳng phải là mối tình đầu của nhau. Và rằng ta chẳng phải là mẫu người của nhau,…Nhưng chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau đi đến hết con đường tình yêu phải không em?

Có thể anh, em ta lấy nhau sẽ chẳng giàu có, chẳng nhà cao cửa rộng. Nhưng điều cốt yêu là mình yêu thương và hiểu nhau.

Anh có nhớ một câu nói trong truyện "Hóa ra anh vẫn ở đây' của Tân Di Ổ: "Được sinh ra trong cuộc đời đã là một may mắn. Gặp được và yêu nhau đã là một điều không dễ dàng rồi" Hãy vì những điều đó mà trân trọng và cố nhé em.
-Mr Tran-

Anh mãi chỉ là cơn gió lạ bay ngang cuộc đời em!


Cũng có thể và không chắc em có thể đọc được những dòng entry này. Cũng chẳng sao!. Đây có thể là entry cuối cùng hắn viết cho em. Lâu quá rồi cả hai mới đi dạo cùng nhau trên chiếc cầu cũ, lâu quá rồi cả hai mới có cơ hội ngồi nhấm nháp li cafe và nói chuyện cùng nhau. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn quán cũ những con người cũ. Nhưng dường như suy nghĩ trong hai con người này đã khác.

Em vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng, ít nói như những ngày đầu quen hắn. Vẫn có thói quen ngồi vân vê ly cafe sữa trong lòng bàn tay ngồi bối rối. Vẫn những nụ cười gượng gạo đó. Nói chung là vẫn vậy. Có khác chăng đó em đã biết cách ăn mặc hơn (hai năm là khoảng thời gian đủ dài để con người ta thay đổi mà). Cả hai ngồi cùng nhau gần nửa tiếng không ai nói với nhau câu gì, ngồi nhìn về xa xăm. Trong cái suy nghĩ của hắn thì em vẫn vậy, vẫn là em của hai năm trước gặp hắn.

Để chấm dứt cái tĩnh lặng đáng ghét này. Bao giờ cũng vậy hắn luôn là người bắt đầu.

Em dạo này thể nào? Có gì mới không? (Xáo rỗng, hết sức xáo rỗng! Ngay cả hắn cũng cảm thấy những câu hỏi đó hết sức nhàm chán và tẻ nhạt. Nhưng không hiểu sao nó vẫn vuột khỏi miệng. Những câu hỏi mà hắn vừa nói chưa dứt lời hắn đã có thể tự trả lời chính xác 100% ý của em).

Nhưng thật bất ngờ. Em trước mặt hắn đã hoàn toàn khác, ít nhất là khác tại thời điểm em đang nói với hắn. Đơ ra trong giây lát khi nghe em nói. Im lặng một lúc hắn lấy lại thể chủ động (đúng với tính cách của hắn). Chúc mừng em. Em bắt đầu kể, chậm chạp đủ đế hắn cảm thấy mất mát và tiếc nuối về những gì đã qua.

Lá rồi cũng phải vàng thôi
Nếu như nắng cứ mãi ngồi trên cây,
Em rồi cũng phải đổi thay,
Nếu như anh cứ mãi đắm say một người

Bao lâu rồi. Hôm nay hắn mới ngồi chậm chạp đọc và lật từng trang nhật ký em viết cho hắn. Cuốn nhật ký mà em đã rất nâng niu và cất giữ cẩn thận. Cuốn nhật ký mà những kỷ niệm giữa hắn và em được lưu lại,… Tình cảm của em ngây thơ và trong sáng quá, trong sáng đến mức hắn không dám trạm vào sợ làm đau, sợ làm mất đi sự tinh khiết vốn có của nó. Và rồi hắn chọn giải pháp rời xa. Hắn cũng tàn nhẫn và độc ác như bao gã trai tệ bạc khác. Gieo giắt niềm tin, gieo giắt hạnh phúc ngắn ngủi rồi vội vàng tước đoạt. Cố gắng… và rồi bỏ mặc tất cả.

Tạm biệt nhé những xúc cảm đã qua. Tạm biệt nhé những lỗi lầm, những nỗi đau ta đã gây ra cho em. Chúc em hạnh phúc!

Có lẽ hắn mãi chỉ là cơn gió lạ bay ngang cuộc đời em.

30/09

Sài Gòn ngày không em!

Hôm nay đi làm sớm những cơn gió hào phóng và bất tận. Thời tiết sang nay thật tuyệt nhưng có lẽ không tuyệt bằng thời tiết nơi em đang ở rồi phải không? Hihi!Mây à! Thế là em về quê được 4 ngày và anh không gặp em 5 ngày rồi. Anh vẫn muốn nói với em một điều rất cũ “ Anh nhớ em”. Không em dường như mọi thói quen xấu - cũ như đúng hẹn lần lượt kéo nhau về.
Trước đây niềm vui duy nhất của anh có lẽ là ôm cái máy tính online gửi gắm cảm xúc và tâm trạng qua cái màn hình 14”và may mắn có một người nào đó xa hắn đến hàng nghìn km đồng cảm commet vào cái blog nghèo nàn dột nát, để anh bớt cô đơn, buồn tẻ để rồi sáng dậy lại đi làm. Anh thích một mình, café một mình, đi phượt một mình khoảng không gian vắng lặng, anh thích sự yên tĩnh như thế ….Đôi khi trong cuộc sống ta cần có những khoảng lặng để ta cảm nhận được những gì ồn ào, để biết rằng ta thật nhỏ bé giữa những bộn bề cuộc sống… Nhưng cái lịch bất di bất dịch đó giờ đây đã bị xáo trộn bởi một con gió lạ. Là em đấy Mây ạ. Chính em làm anh thay đổi, thay đổi cái cái cố hữu kia đã tồn tại như là lẽ sống của anh, chính em đã làm anh như sống lại những cảm xúc, những đam mê và hoài bão một thời.
Có lẽ cho đến bây giờ anh mới trả lời được cho chính bản thân mình đây mới là tình yêu. Cái giống như tinh yêu thì có lẽ rất nhiều phải không em. Anh thật sự không nghĩ là anh lại thương và yêu em nhiều như vậy. Sắp tới sẽ là những khoảng thời gian thử thách đối với cả anh và em. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà anh đã dành cho em. Trước đây anh đã không biết quý trọng tuổi trẻ. Bây giờ anh không muốn đánh mất em và cả tuổi trẻ như thời thời sinh viên của mình vào những điều mà anh không bao giờ có thể chạm tới. Anh tự hứa nếu gặp được một nửa đích thực của đời anh, anh sẽ yêu em nhiều nhiều hơn trước đây. Và bây giờ anh thực sự hạnh phúc vì được thực hiện lời hứa đó.
Em hãy cùng em bước những bước chắc chắn tiến lên phía trước nha.
Có thể thời gian không là dài đối với em nhưng với anh nó là cả một khoảng thời gian khó khăn và thử thách, một thử thách lớn trong đời. Không có em mỗi ngày anh cảm giác như nó thật dài. Anh luôn cố gắng làm việc thật nhiều, đọc thật nhiều để không còn một khoảng trống nào dành cho sự buồn phiền.
Anh muốn giữ lại tất cả kỷ niệm bên em, hình ảnh về em. Nó là bằng chứng nhắc nhở anh rằng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất khi ở bên em, yêu em.
Yêu em
Gió!
Lâu lắm rồi em mới vào lại hòm thư này, cái hòm thư anh lập cho riêng em. Đọc lại những gì anh đã gửi, thấy thật xa lạ. Nhưng anh cứ yên tâm, em đã cảm thấy ổn hơn rất nhiều rồi, em sẽ quên mọi chuyện nhanh thôi đúng không anh? Em cảm thấy mệt quá, mệt quá rồi!

Ngốc????

Có thật là em ngốc vậy không?
Anh thực sự là chưa hiểu hết được những gì em muốn nói.
Em chẳng quan tâm đến truyện trước kia của anh đâu. Là suy nghĩ của em lúc buồn, lúc vui em lại nghĩ cách khác hihi.
Thực sự mà nói thì năm nay là một năm vô cùng xui xẻo của em. Nhưng em lại không thể nói với bất cứ ai những gì em phải trải qua cả kể cả anh, hay Lượng, hạnh, bố mẹ em thì càng không. Một người bạn nói em rất đúng, tốt nhất là nên âm thầm chịu đựng... Có những lúc em chỉ muốn biến đi đâu mất cho mọi người hốt hoảng tìm kiếm. Em đạp xe đi xa lắm. Em bỏ học, vừa đi vừa khóc...xong rồi quay về...không ai biết... Có lúc em tưởng mình chỉ có một giải pháp duy nhất là nghỉ học anh văn để vượt qua cuộc sống trước mắt... Em buồn lắm, em rất muốn tâm sự, muốn nói với ai đó, thậm chí ngay cả blog của mình , em cũng không thể viết tất cả những gì em muốn. Em cứ im lặng, đôi khi hát...vì sợ sẽ quên mất cách phát âm thế nào....Không chỉ là những mất mát vật chất bên ngoài làm em lao đao, cả những mất mát quá lớn bên trong em cũng không thể chia sẻ... Anh không bao giờ hiểu được đâu, anh rời xa em rồi. Anh chỉ còn là một phần nỗi đau trong em, không phải tất cả...Còn em bây giờ trong anh, em chỉ còn là kỉ niệm thôi. Anh quên em từ lâu rồi mà. Em không xứng đáng cho anh chờ đợi, em biết chứ. Em....chẳng biết nói gì với anh nữa...
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31