Lượm lặt

Tích góp những bài học cuộc sống, lãnh đạo và quản lý

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Lãnh đạo"

Những vấn đề đạo đức

, , , ...

Không phải mọi quyết định mà người giám đốc đưa ra đều liên quan đến vấn đề đạo đức. Tuy nhiên, vị trí giám đốc bán hàng đã đặt người đó vào "vị trí trung gian" đến nỗi mà giờ đây công luận ngày càng quan tâm nhiều hơn đến vấn đề đạo đức trong giới thương mại và chính trị. Giám đốc bán hàng chịu trách nhiệm đối với 3 nhóm khác biệt nhưng lệ thuộc vào nhau: công ty nói chung và ban lãnh đạo cấp trên nói riêng, các nhân viên chào hàng trong khu vực của mình, các đối thủ và khách hàng.

Trong tất cả các mối quan hệ này, người giám đốc phải quân bình hành động của họ với tiêu chuẩn đạo đức của riêng mình cũng như là những tiêu chuẩn của công ty, của ngành và của xã hội nói chung. Những quyết định dễ dàng xảy đến khi đúng và sai rõ ràng và cách giải quyết là tương xứng. Tuy nhiên, người giám đốc thường buộc phải lựa chọn những khả năng mà trong đó đúng và sai được xác định rõ ràng. Khó khăn hơn nữa là tình huống mà trong đó giải pháp có thể có vấn đề về mặt đạo đức lại là giải pháp mang lại lợi ích tức thời về kinh tế và chuyên môn. Trong trường hợp này, người giám đốc phải xem xét những giá trị cá nhân và các hậu quả lâu dài.

Công ty và giám đốc bán hàng

Một số vấn đề đạo đức có thể nảy sinh giữa giám đốc bán hàng và công ty. Ví dụ, giả sử như bạn, với tư cách là giám đốc bán hàng có một chỉ tiêu do công ty đặt ra cho khu vực của bạn mà bạn biết rằng không thể nào được vì nghi ngờ là đối thủ cạnh tranh đã "mua chuộc" bằng những món quà đặc biệt. Đạt được chỉ tiêu là một cơ sở để đánh giá kết quả hoạt động vào cuối năm nhưng công ty của bạn có một chính sách cấm triệt để việc tặng quà cho khách hàng. Cấp trên của bạn nói "Hãy đạt được chỉ tiêu hoặc rời khỏi nơi này!". Là một giám đốc bán hàng, bạn bị kẹt trong một tình trạng khó khăn. Bạn sẽ làm gì?

Trong một tình huống khác, giả sử người giám đốc bán hàng chấp thuận các báo cáo về chi phí. Nhân viên chào hàng có những chi phí tiêu chuẩn hợp lý nhưng phòng kế toán theo thông lệ không đồng ý. Nhiệt tình của đội ngũ chào hàng giảm sút và một số người đã bắt đầu tăng các khoản chi phí khác để bù đắp sự chênh lệch. Người giám đốc có nên bỏ qua những báo cáo ngụy tạo này hay trình chúng cho cấp trên. Có giải pháp thứ ba nào không?

Giám đốc bán hàng và đội ngũ chào hàng

Nhiều tình huống liên quan đến giám đốc bán hàng và đội ngũ chào hàng cũng có thể xảy ra. Ví dụ, giả sử như một nhân viên chào hàng được giao toàn bộ trách nhiệm trong một khu vực và qua sự làm việc siêng năng, đã xây dựng được doanh số bán và lợi nhuận cho công ty đồng thời hưởng hoa hồng cao cho bản thân. Bây giờ công ty bắt đầu nghi ngờ rằng có những khả năng bán hàng tiềm tàng chưa được thực hiện tại khu vực này. Công ty có nên chia nhỏ vùng làm giảm thu nhập của nhân viên chào hàng nhưng lại làm tăng doanh số của công ty hay không? Công ty bị giằng xé giữa lòng trung thành đối với nhân viên và trách nhiệm đối với các cổ đông. Còn có những ai khác có thể bị ảnh hưởng hay không?

Một trường hợp cũng khá phổ biến khác có thể được trình bày như sau: Vince là một nhân viên chào hàng xuất sắc và mong muốn chức vụ giám đốc bán hàng. Sự nhất trí cao giữa các cấp trên của anh là anh không có khả năng giữ chức vụ này một cách thành công. Bây giờ nếu họ cho anh ta biết, họ sẽ mất đi nhân viên chào hàng giỏi nhất. Nếu họ trì hoãn thì họ có thể có thêm hai năm hoạt động của anh ta. Trách nhiệm của người giám đốc là gì?

Đối thủ cạnh tranh và khách hàng

Những ví dụ trên liên quan đến những tình huống xảy ra trong nội bộ công ty. Nếu vấn đề xảy ra thì nó có thể được xử lý một cách lặng lẽ như một vấn đề nội bộ. Trong những tình huống liên quan đến đối thủ cạnh tranh và khách hàng thì đạo đức có thể nằm ở ranh giới với luật pháp.

Theo đạo luật Robinson - Patman và các quyết định pháp lý tiếp theo thì rõ ràng là một công ty phải định giá sản phẩm của mình và phải phân phối một cách đồng đều chi phí quảng cáo giữa những đại lý phân phối cùng loại. Có nghĩa là yêu cầu phân phối đồng đều này áp dụng trong các nỗ lực hỗ trợ bán hàng dành cho các nhà phân phối. Ví dụ, giả sử như một đại lý phân phối lớn yêu cầu đội ngũ chào hàng của công ty hỗ trợ thêm đội ngũ chào hàng của đại lý trong việc viếng thăm khách hàng. Dành thêm thời gian cho đại lý này có nghĩa là các nhân viên chào hàng không thể sử dụng thời gian cho những đại lý nhỏ hơn cũng có yêu cầu tương tự. Các nhân viên và đại lý hiện đang cần một quyết định! Ngoài những vấn đề pháp ý thì tình huống này có bao gồm vấn đề đạo đức nào không? Vấn đề thực tiễn?

Tóm lại, Các giám đốc bán hàng trước hết là sự liên kết chủ yếu của quản trị đối với thị trường và là một nguồn tài năng lãnh đạo. Với những khả năng này, giám đốc là đầu mối liên kết một số lượng đáng kể các quan hệ bên trong và bên ngoài của hàng loạt hoạt động.

Giám đốc bán hàng phần lớn đều xuất hiện từ đội ngũ các nhân viên chào hàng. Chương này đề nghị một tiến trình lựa chọn một giám đốc. Sự chuyển tiếp từ nhân viên chào hàng trở thành giám đốc có thể là một quá trình khó khăn cả về mặt hoạt động và về tầm nhìn. Những kỹ năng cần thiết của một giám đốc bán hàng khu vực có hiệu quả được mô tả một cách rộng rãi trong việc xây dựng và lãnh đạo một đội ngũ chào hàng thành công. Giám đốc bán hàng thành công có thể mong đợi được xem xét một cách nghiêm túc để thăng tiến lên chức vụ quản trị trung - cao cấp hoặc những trách nhiệm tiếp thị khác. Một số sự huấn luyện dành cho các giám đốc cũng như các tiêu chuẩn đánh giá hiệu quả hoạt động được mô tả. Sau cùng, chương này cũng trình bày vài tình trạng khó xử về đạo đức quan trọng mà các giám đốc phải đương đầu.

Nguồn: Voer

Hãy biết nắm bắt các cơ hội từ một sân chơi

, , , ...

Một trong những phát triển kỳ lạ nhất mà Internet mang lại là cách thức nó phân chia các cấp độ của cuộc chơi. Lợi nhuận và ảnh hưởng sẽ là không giới hạn đối với những doanh nghiệp lớn hay các doanh nghiệp đang có lợi nhuận nhất định. Bởi Internet không hề phân biệt đối xử nên có vô số cơ hội không thể tin nổi cho các doanh nghiệp nhỏ để dành được thị phần từ tay các nhà dẫn đầu trong nền công nghiệp.

Theo tôi, chúng ta đang được chứng kiến một làn sóng hoàn toàn mới của sự chuyển đổi vũ bão trong nền công nghiệp, khác biệt hẳn so với sự chuyển biến từ từ của giao thông; chẳng hạn, ngành giao thông phải mất rất nhiều năm mới tiến được từ tàu hỏa đến máy bay. Trong sự biến chuyển này, bạn sẽ thấy các công ty được sắp xếp theo lối truyền thống sẽ gặp thách thức lớn trước những doanh nghiệp mới nhỏ hơn và hiệu quả hơn. Sự mở rộng hợp lý của hiệu quả chi phí Internet có nghĩa là thị phần sẽ thuộc về các công ty hoạt động hiệu quả nhất chứ không phải là thuộc về các công ty lớn nhất hay giàu nhất. Những công ty có thể đem lại lợi ích nhiều nhất cho khách hàng sẽ thu được lợi nhuận cao hơn trong khi chỉ cần ít vốn hơn rất nhiều. Hiệu suất của vốn sẽ được cải thiện đáng kể so với các phương thức truyền thống vì các thiết bị, cơ sở vật chất hữu hình sẽ được thay thế bằng các thiết bị, cơ sở thông tin.

Do thông tin được trao đổi với tốc độ cao nên các công ty trên sẽ có một hệ thống đơn giản và hiệu quả hơn rất nhiều. Sẽ không có các câu hỏi như “Chúng ta có dự đoán đúng không? Liệu chúng ta đã đặt các tài sản của mình (nhà xưởng, hàng tồn kho) và đặc biệt là dự đoán của mình đã đúng chỗ?”. Kết quả là, những công ty này sẽ có nhiều khả năng phát triển hơn so với các công ty truyền thống, đặc biệt là khi họ tham gia vào các thị trường lớn. Và họ sẽ phát triển với tốc độ rất cao trong một khoảng thời gian rất dài.

Điều này không xảy ra ngay lập tức đối với mọi sản phẩm, nhưng nó sẽ xảy ra và sẽ không ai có thể biết đích xác thế giới sẽ ra sao khi tất cả điều này diễn ra. Nhưng bạn có thể nhìn vào Dell và Amazon.com để thấy trước được điều đó. Bằng cách tận dụng triệt để Internet từ rất sớm, cả hai công ty đều đã đem lại cho bức tranh cạnh tranh của ngành mình một cơ cấu chi phí mức độ hiệu quả hoàn toàn mới. Một khi những mức độ mới đó trở thành chuẩn chung chứ không chỉ là trường hợp cá biệt, giá trị cạnh tranh sẽ được xác định dựa trên dịch vụ và sự cá thể hoá, dựa vào mức độ tiện lợi trong giao dịch.

Các công ty hiểu rõ điều này sẽ phát triển nhanh hơn mức chuẩn chung của ngành mình với doanh số bán ra ổn định theo các năm và lợi nhuận tăng ít nhất là 30%. Đó là hiện tượng siêu tăng trưởng và cũng là điều tôi tin bạn sẽ duy trì được trong nền kinh tế kết nối.

Nguyễn Thị Như Huế
Nguồn: Voer

Học cách chấp nhận cấp dưới

, , ,

Các nhà quản lý cần hiểu rằng nhân viên không giống mình về khả năng, động lực làm việc và cả khí chất. Mỗi người đều có cá tính riêng và lãnh đạo phải căn cứ vào những đặc điểm cơ bản khi làm việc với họ.




Nhiều người cho rằng việc "Đối xử với người khác theo cách bạn muốn họ làm cho mình" là một nguyên tắc quản lý phù hợp. Tuy nhiên, bạn khám phá ra rằng mọi người lại không hề muốn được đối xử như nhau. Tệ hơn, điều mà một nhân viên cấp dưới đề cao thì một người khác lại phủ nhận hoàn toàn.

Nói cách khác, các nhà quản lý đã nhận ra rằng họ sẽ phải đối xử với mỗi nhân viên cấp dưới như từng cá nhân riêng biệt. Quan niệm "nên đối xử với mọi người theo những cách khác nhau" đang mâu thuẫn với quan niệm "nên cư xử với mọi người một cách công bằng" – điều mà bạn hằng tin là đúng. Tuy nhiên, về thực chất, việc "cư xử công bằng" có nghĩa là "đối xử với họ theo cách khác nhau" – theo triết lý công bằng, không phải cào bằng.

Khi bắt đầu đảm nhiệm vị trí, hầu hết các nhà quản lý mới đều thấy thoải mái hơn khi làm việc với những nhân viên cấp dưới ít kinh nghiệm. Bạn tin rằng mình hiểu nhu cầu của cấp dưới và tự nhủ rằng trình độ chuyên môn của mình có thừa để chia sẻ với nhân viên. Lúc này, bạn cảm thấy mình thật giống một ông sếp và luôn giữ vai trò kiểm soát.

Ngay từ đầu, các nhà quản lý mới cần ý thức rằng nhân viên cấp dưới thiếu kinh nghiệm rất cần sự hỗ trợ, cần hướng dẫn và cần giúp đỡ để phát triển, cần được truyền đạt kiến thức chuyên môn và nâng cao kỹ năng hoạt động. Bạn có thể dành nhiều thời gian để gặp riêng từng người, tổ chức nhiều buổi sinh hoạt theo nhóm dưới hình thức những buổi đào tạo hàng tuần về cách thăm dò quan điểm khách hàng, tiến hành cuộc gọi hay đến tận nhà khách hàng để bán hàng, và cách giữ quan hệ với khách hàng...

Đa số các nhà quản lý nhận ra rằng trong khoảng thời gian ba tháng đầu, các nhân viên cấp dưới cần được chỉ dẫn không những về đường đi nước bước, mà còn về cách tư duy về những điều mà họ hy vọng đạt được trong tương lai. Điều đó dẫn đến sai lầm phổ biến nhất của các nhà quản lý là "giám sát quá chặt chẽ", và "tự mua dây buộc mình".

Mặc dù các nhà quản lý đã nhận ra sai lầm trong cách làm việc của mình, nhưng trong suốt một thời gian dài, nhiều người vẫn chưa thể từ bỏ thói quen ôm đồm các vấn đề của nhân viên cấp dưới. Bạn cần sớm nhận ra rằng cách cư xử đó là không thể chấp nhận và bắt đầu cố gắng hạn chế những lần can thiệp không cần thiết.

Muốn giúp đỡ nhân viên phát triển năng lực, bạn phải cho phép nhân viên mắc sai lầm và tự rút ra bài học từ những sai lầm đó. Trách nhiệm của các nhà quản lý là hạn chế những rủi ro tổng thể của tổ chức và giúp nhân viên cấp dưới khỏi mắc những sai lầm tai hại. Vai trò của nhà quản lý không phải là mang hộ gánh nặng rắc rối của những cấp dưới ít kinh nghiệm, mà là hướng dẫn hay cung cấp cho họ các nguồn lực và để họ tự giải quyết vấn đề.

Một thử thách mà các nhà quản lý mới phải đối mặt là quản lý nhân viên cấp dưới nhiều kinh nghiệm hơn. Điều này được mô tả là rất khó khăn và đòi hỏi sự khéo léo.

Ở đây có nhiều nguyên nhân. Các nhà quản lý mới thường thiếu tự tin khi điều hành cấp dưới là những người nhiều kinh nghiệm làm việc hơn mình, đặc biệt là những người hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Trớ trêu thay, những người đạt kết quả kinh doanh cao lại là đối tượng mà bạn khó quản lý nhất.

So với một số nhân viên cấp dưới đã có nhiều năm kinh nghiệm, các nhà quản lý thường trẻ tuổi và ít kinh nghiệm hơn trong vai trò người tạo ra kết quả, và cũng không chắc liệu ai có năng lực chuyên môn cao hơn. Bạn lúng túng khi thấy nguồn động lực chính – tiền thưởng – tỏ ra ít hiệu quả đối với những người này. Họ đã được nếm mùi thử thách, họ có thể đưa ra đề nghị, có thể không đồng tình, và hay thắc mắc về những quyết định của nhà quản lý. Vậy các nhà quản lý cần cố gắng xác định vai trò của mình đối với những nhân viên cấp dưới quan trọng này.

Ngay cả những người hiểu biết nhất cũng phải bỏ khá nhiều thời gian để thích nghi với việc có một vị sếp trẻ hơn hay "bảo cho bạn biết nên làm gì". Và tất nhiên, các nhà quản lý sẽ hành động theo phong cách độc đoán của họ. Hầu hết các nhà quản lý thường có cảm giác bị đe dọa và phản ứng theo kiểu phòng thủ. Tệ nhất là khi bạn có thái độ "tôi sẽ cho anh biết ai là sếp ở đây". Điều đó chỉ tạo ra một vòng xung đột lẩn quẩn.

Bên cạnh đó, những người có thâm niên làm việc thường có hai lời phàn nàn chủ yếu về các nhà quản lý: một là ít tôn trọng cấp dưới và không cho cấp dưới quyền tự quyết, hai là ít quan tâm hay quan tâm không đúng cách đến cấp dưới. Những nhân viên cấp dưới nhiều kinh nghiệm cũng thường phàn nàn rằng các nhà quản lý mới "trói" họ quá chặt. Nguyên nhân của sự phẫn nộ là các nhà quản lý chưa biết điều chỉnh phong cách giao tiếp cho phù hợp với năng lực và kinh nghiệm của cấp dưới.

Trong trường hợp này, các nhà quản lý mới cần hiểu hơn về nguyên tắc ẩn phía sau việc thi hành quyền hạn để bắt đầu tiếp nhận một phương pháp ít mang tính mệnh lệnh hơn, đồng thời yêu cầu cấp dưới phát biểu quan điểm của mình. Theo cách đó, mối quan hệ của bạn với các nhân viên cấp dưới có thâm niên làm việc, nếu không nằm ngoài khả năng chỉnh đốn, nói chung sẽ được cải thiện đáng kể.

Khi được hỏi về những căng thẳng trong công việc, hầu hết các nhà quản lý mới đều trả lời không chút do dự rằng đó là lúc họ phải đối diện với những nhân viên cấp dưới hay gây rắc rối. Tuy làm việc với nhân viên hay gây rắc rối thường căng thẳng và đôi khi bực mình, nhưng các nhà quản lý mới cần phải dành rất ít thời gian và sức lực, trí tuệ và cảm xúc để quản lý số nhân viên này.

Cụ thể là phải học cách lường trước những rắc rối liên quan đến hiệu suất hoạt động, cách tiếp xúc với các nhân viên hay gây rắc rối, cách quyết định và áp dụng những biện pháp cần thiết để cải thiện hiệu suất làm việc của họ hay điều chuyển họ sang vị trí công việc mới. Hơn nữa, vì các nhà quản lý mới hay mất bình tĩnh trước những nhân viên khó bảo nên một phần quan trọng trong công tác quản lý của họ là học cách chế ngự cảm xúc cá nhân.

Cuối cùng, các nhà quản lý lại lúng túng khi nhận thấy có khả năng chính bản thân mình mới là ngọn nguồn của vấn đề: Có thể bạn đã đặt chỉ tiêu không thực tế cho nhân viên cấp dưới (do kinh nghiệm hạn chế trong việc lên kế hoạch), hay đã vô tình thưởng phạt nhân viên một cách thiếu công bằng, hoặc không giúp đỡ họ khi cần thiết…

Các nhà quản lý mới nên nhận ra rằng việc thiếu kỹ năng lắng nghe đã cản trở khả năng phản hồi của nhân viên cấp dưới. Ý kiến phản hồi phải là một sự trao đổi qua lại, không phải là “chỉ bảo, chỉ bảo, và chỉ bảo”. Vì thế, học cách phản hồi về hiệu suất hoạt động là một kỹ năng quan trọng để quản lý các nhân viên cấp dưới, đặc biệt là số nhân viên hay gây rắc rối. Khi bạn nêu ý kiến phản hồi nghĩa là bạn phải chuẩn bị đối mặt và giải quyết xung đột. Hầu hết mọi người đều muốn né tránh xung đột nên họ che giấu thông tin quá lâu, khiến nhân viên cấp dưới không có cơ hội học hỏi và cải thiện hiệu suất hoạt động.

Sau một năm làm việc, bạn có thể sẽ phải kỷ luật hoặc xử phạt ít nhất một nhân viên cấp dưới, ít nhất cũng phải hạ bậc hoặc sa thải một nhân viên. Nhưng bạn thấy khó khăn khi phải kiên quyết xử lý nhân viên của mình, đôi lúc không cảm thấy tự tin về các quyết định trước đó. Bạn bối rối vì buộc phải sa thải nhân viên. Vậy thì bạn phải tiến hành việc này bằng thái độ xây dựng, tức là chỉ đề cập đến những vấn đề quan trọng, bởi nhân viên không muốn bạn lôi ra tất cả lỗi lầm của họ, và dù trong trường hợp nào, bạn cũng nên giữ cho họ chút lòng tự trọng. Đừng nhẫn tâm không cần thiết. Việc sa thải cũng cần đến kỹ năng.

Các nhà quản lý kinh nghiệm nói rằng việc sa thải nhân viên cấp dưới dạy họ rằng phải cẩn thận hơn trong khâu tuyển dụng, bởi nhà quản lý nào cũng cảm thấy thật khó khăn khi sa thải một người mà chính mình đã nhận vào làm. Do đó, nhà quản lý cần xem tuyển dụng như một kỹ năng quản lý quan trọng. Bạn cần dành một khoảng thời gian và công sức đáng kể cho việc tuyển dụng và phỏng vấn, phát triển cách tiếp cận có hệ thống đối với từng ứng viên và cả nhân viên. Có khi bạn đã phải trưng cầu ý kiến tập thể để quyết định có nên cho thôi việc người đó hay không.

Nguồn: kynanggiaotiep

Khiếm khuyết là động lực kinh doanh?

, , , ...

Doanh nhân dễ thành công nhờ vào những điểm mạnh của họ. Điều tưởng như ai cũng biết đó lại có vế ngược lại: những điểm yếu mới là động cơ thôi thúc doanh nhân.




Tác giả Rosabeth Moss Kanter là giáo sư tại Trường Kinh doanh Harvard và là tác giả cuốn Confidence (Tự tin - Tạm dịch), và SuperCorp (Siêu tập đoàn).

Phải chăng Mark Zuckerberg chuyển sang kết bạn qua Facebook bởi anh chàng không thể kết bạn với ai ngoài đời? Đó là chủ đề chính trong bộ phim ăn khách The Social Network (Mạng xã hội).

Có người nói rằng Zuckerberg không quan tâm tới chuyện tiền nong; chẳng qua anh chàng muốn bù đắp phần nào cho cái sự thiếu bạn bè của mình mà thôi.

Phải chăng Evan Williams, người vừa rời khỏi chiếc ghế CEO của Twitter, tham gia vào trang web liên lạc trực tiếp này bởi vì anh ta ít nói và chậm chạp trong việc ra quyết định? Đó là một kết luận mà chúng ta có thể rút ra sau khi đọc một bài báo về tiểu sử của anh trên tờ Thời đại New York.

Hai ví dụ nêu trên có thể minh họa cho hiện tượng lấy kinh doanh để bù đắp cho những khuyết điểm cá nhân và dằn vặt nội tâm. Có lẽ trào lưu lấy tâm lý làm chiến lược đang bắt đầu thịnh hành trở lại.

Trong vài thập kỷ trở lại đây, khi tìm cách lý giải cho các hành vi, chúng ta có xu hướng chuyển từ tìm kiếm các động cơ tâm lý sang động cơ lợi nhuận. Vậy có nên lật lại các lý thuyết về tâm lý doanh nhân?

Tuy rằng giả thiết lấy kinh doanh để bù đắp cho tinh thần có thể là hơi quá đà, nhưng dẫu sao nó cũng đáng để suy ngẫm.

Có thể các doanh nhân "bất đắc dĩ" thành công nhờ một điểm yếu nào đó của họ, một chướng ngại vật mà họ phải vượt qua. Xét về khía cạnh này, động lực thành công nội tại xuất phát từ một khiếm khuyết hoặc một "lỗ hổng" của cá nhân trong cuộc sống; và sự "thiếu sót" này được lấp đầy nhờ kinh doanh - không chỉ là thành công trong kinh doanh mà là chính bản chất của hoạt động này, giống như bạn ảo cho những người không có bạn ngoài đời.

Các doanh nhân không thiếu điều phải chứng minh, chẳng hạn như họ phải chứng minh tính khả thi của các ý tưởng họ nêu ra. Họ phải thực hiện được các lời hứa của mình, như sáng tạo ra một sản phẩm mới, hoặc thực hiện những cam kết trong kế hoạch kinh doanh hay đề xuất dự án.

Nhưng bên cạnh đó, liệu họ có đang cố gắng - dù vô thức hay không - tìm cách chứng tỏ rằng mình có thể vượt qua một khuyết điểm cá nhân nào đó thông qua việc làm của mình? Và liệu điều này có làm tăng thêm động lực, giúp họ dốc toàn tâm toàn ý vào hoạt động kinh doanh hay không? Liệu sự bù đắp về tinh thần này có nuôi dưỡng niềm đam mê thành công? Liệu nỗi đau đớn nội tâm có phải là một động lực?

Những câu hỏi trên không có gì là thiếu thực tế cả. Một vài sự thiếu sót nào đó có thể giúp gia tăng động cơ.

Nhà xã hội học của trường Đại học Yale, James Baron, đã thu thập được nhiều bằng chứng cho thấy năng suất lao động thường tăng lên khi những người kém may mắn trong cuộc sống nhận được nhiều thứ hơn so với mong đợi của họ - Baron gọi đây là nhân tố biết ơn.

Có thể thấy rõ hiện tượng này ở khao khát về một cuộc sống tốt đẹp hơn của nhiều người nhập cư. Một nhà hoạt động dân sự ở Cleveland, Ohio, có lần nói với tôi rằng anh muốn xây dựng một chiến lược phục hồi kinh tế Mỹ bằng cách thu hút những người nhập cư đến từ châu Á; anh hy vọng rằng các doanh nhân người Hàn Quốc và Ấn Độ sẽ đi đầu trong công cuộc tái sinh nền kinh tế này.

Ngược lại, các cảm giác về đặc quyền đặc lợi của bản thân lại thường dễ khiến con người ta trở nên lười biếng. Một nhà tư vấn hàng đầu về nhân sự cho tôi hay rằng ông nhận thấy một sự tương phản khá mạnh giữa sự nhiệt tình và hứng khởi với công việc ở những quốc gia đang trên đà phát triển nhanh chóng với thái độ thờ ơ của ít nhất một nửa số người lao động Mỹ; và theo ông, nguyên nhân là do giới lao động Mỹ mặc nhiên cho rằng cuộc sống sẽ mang đến những ưu ái cho họ.

Cảm giác không thỏa mãn thường trực - tức cảm giác rằng luôn có điều gì đó không ổn - chính là động lực thúc đẩy sáng tạo và kinh doanh. Đôi khi động lực được thể hiện rất rõ ràng và trực tiếp.

Một người bực mình khi thấy công việc không hiệu quả liền nghĩ ra một thiết bị nào đó giúp anh ta giải quyết vấn đề. Một người khác đau đớn thấy cảnh mẹ mình bị căn bệnh ung thư dày vò nên quyết tâm trở thành một nhà khoa học để tìm cách chữa trị căn bệnh đó. Một người khác lại bất mãn với tình trạng giáo dục hiện tại nên bắt tay vào thành lập một tổ chức hỗ trợ giáo dục.

Có thể tìm thấy vô số những câu chuyện cá nhân đằng sau nhiều tổ chức hoạt động xã hội hoặc kinh doanh.

Việc quan sát khía cạnh bù đắp về mặt tinh thần có nhiều tác dụng thực tế. Một lời khuyên phổ biến cho những người muốn xây dựng sự nghiệp lâu dài là tập trung vào điểm mạnh của mình; nhưng có lẽ bên cạnh đó, họ cũng nên tập trung tới một khuyết điểm nào đó của bản thân mà họ mong muốn khắc phục.

Để khích lệ tinh thần nhân viên, các lãnh đạo có thể tìm hiểu xem đâu là những "lỗ hổng" trong cuộc sống của họ, từ đó hướng họ vào những hoạt động giúp họ lấp đầy được lỗ hổng đó. Đối với những người có ý tưởng kinh doanh, có thể đặt ra cho họ câu hỏi đâu là ý nghĩa cá nhân của đề xuất kinh doanh của họ, bởi điều này có thể giúp xác định xem sự thành công của công ty mới có ý nghĩa như thế nào đối với họ.

Phải chăng những cảm giác về khuyết điểm, thiếu sót của bản thân là động lực thúc đẩy các doanh nhân và các nền kinh tế? Đó mới chỉ là lời phỏng đoán, và điều này cần được thảo luận thêm.

Nhưng nhờ có Zuckerberg và Williams, chúng ta bây giờ có thể tăng tốc cuộc thảo luận này với những người bạn trên Facebook và Twitter.

Nguồn: kynanggiaotiep

Làm thế nào để nhận ra nhân tài và lãnh đạo họ?

, ,

Trong nhiều năm vừa qua, các doanh nghiệp vẫn bị ám ảnh bởi việc làm thế nào để nhận diện và sử dụng các nhân tài phục vụ mình hiệu quả nhất.



Khi chúng tôi suy ngẫm về việc những nhà kinh tế phương Tây làm thế nào để có thể tìm ra cách giúp họ thoát khỏi cuộc khủng hoảng, thì thấy rằng họ đã có sự giúp đỡ của những nhân tài đặc biệt.

Các ngân hàng đầu tư là trái tim của cuộc khủng hoảng hiện nay mặc dù họ có rất nhiều nhân tài. Vậy tại sao lại có sự nghịch lý này? Phải chăng chúng ta vẫn chưa biết cách phải lãnh đạo họ như thế nào?

Sự thật là mọi công ty đều cần phải có những nhân viên kiểu như này, những người có xu hướng đổi mới trong tư duy làm việc và thậm chí là dám chỉ trích những đường lối chưa đúng đắn của lãnh đạo.

Để phát triển đội ngũ này, lãnh đạo doanh nghiệp phải trở thành những thỏi nam châm có sức hút với những người có thể cùng chung vai sát cánh trong quá trình đổi mới một cách lâu dài.

Làm thế nào để nhận ra họ? Đầu tiên chúng ta không thể chỉ đánh giá dựa vào những bài test IQ hóc búa hay những tấm bằng có giá trị cao (mặc dù rất nhiều người trong số họ hội tủ đủ những yếu tố này). Những buổi đối thoại của chúng ta và sự quan sát phải có ý nghĩa như sau:

Những người kỳ tài là những người có năng khiếu, tài năng nổi trội, có tiềm năng sáng tạo trong công việc và có thể là giá trị cốt lõi để một công ty tồn tại được nếu như sở hữu họ.

Khi chúng tôi bắt đầu nghiên cứu về sự thông minh và sức mạnh của những nhân tài, chúng tôi thường chỉ nghĩ ngay đến những người làm trong nghề cố vấn, luật sư, nhà đầu tư ngân hàng và một số ngành nghề khác. Nhưng sự thực là chúng tôi đã phát hiện ra có rất nhiều nhân tài 'ẩn mình' trong nhiều nơi khác như trường học, bệnh viện, các công ty cung cấp hàng tiêu dùng bán nhanh, nhà máy bia... Họ có thể là giáo viên, giảng viên, quản lý bệnh viện, người trông nom bảo tàng. Mặc dù mỗi người mỗi kiểu, nhưng họ đều có khả năng tạo ra những giá trị lớn cho tổ chức.

Nhiều cá nhân tài năng có thể đem về những kết quả có lợi vô cùng bất ngờ cho công ty hay tổ chức mà họ phục vụ. Những 'kỳ nhân dị sĩ' dĩ nhiên bao gồm cả những nghệ sĩ, nhạc công nổi tiếng nhưng họ không phải là đối tượng chúng tôi nói đến ở đây. Chúng tôi đặc biệt chú trọng vào những cá nhân mà một công ty, một doanh nghiệp cần để đạt được những thành tựu lớn nhờ những khả năng tiềm tàng của họ. Những kĩ sư xuất sắc của Cisco cần đến sự chỉ đạo sáng suốt của ban giám đốc và sự kết hợp ăn ý của đồng nghiệp để có thể tìm ra giải pháp cho công cuộc cách mạng hóa công ty. Và họ đã cùng nhau làm việc, học tập vô cùng hiệu quả.

Có một sự thật là những người tài giỏi này thường chứa trong người cả tài năng và những điều làm người khác cảm thấy khó khăn. Vậy tại sao họ lại như vậy? Bởi vì bản chất của họ như sau:

- Họ hiểu giá trị của họ (những kĩ năng của họ không dễ gì tái tạo hay sao chép được).

- Họ có thể trả lời những câu hỏi khó nhất.

- Họ chính là kho kiến thức của công ty.

- Họ không ấn tượng lắm với các cấp bậc trong công ty.

- Họ trông chờ những người ra quyết định có thể tiếp cận họ ngay lập tức.

- Họ kết nối tốt với các tổ chức bên ngoài.

- Niềm đam mê là động lực làm việc của họ chứ họ không làm việc vì riêng một ai.

- Thậm chí nếu bạn lãnh đạo họ tốt, họ vẫn không cảm ơn bạn.

Thường thì các nhân tài thường rất tự tin, ít chịu nghe ý kiến chưa thuyết phục nên dễ khiến người khác không ưa. Ngoài ra với một người quá tự tin, không ngại bày tỏ chính kiến, những người xung quanh thường có khuynh hướng gán cho họ biệt danh chung là kiêu ngạo. Nhân tài cũng là đối tượng bị dòm ngó nhiều nhất.

Bạn sẽ phải sử dụng những nhân tài này như thế nào để thật sự tạo nên sự khác biệt? Trong nhiều năm vừa qua, các doanh nghiệp vẫn bị ám ảnh bởi việc làm thế nào để nhận diện và sử dụng các nhân tài.

Khi đã nhận diện được nhân tài, bạn phải lãnh đạo họ như thế nào? Tiêu chuẩn của sự thông thái là ở chỗ bạn hành động như một thiên thần bảo hộ rộng lượng. Bạn phải tạo ra không gian làm việc thoải mái cho họ, giúp họ nhận ra là tài năng của họ được bạn công nhận. Không chỉ thế, với cương vị lãnh đạo, bạn còn phải bảo vệ họ khỏi những điều tiếng trong công ty, kết nối với những người tài giỏi khác. Điều này là rất cần thiết!

Trong một công ty mạnh, lòng nhân từ phải cân bằng với kỷ luật. Những nhân tài hầu hết đều đem đến thành công vang dội khi họ được đặt trong ranh giới an toàn. Như khi họ cần được tự quản thì họ cũng cần phải biết giới hạn của mình. Tạo ra cho họ không gian làm việc thoải mái nhưng cũng phải vừa đủ ở mức có thể cho phép để phát huy tài năng của họ mà không ảnh hưởng đến cơ cấu công ty. Hãy tập trung vào những gì có thể giúp họ nỗ lực hết sức mà không tách rời khỏi tổ chức - đó là điều tối quan trọng. Thiếu một yếu tố nào đó đều rất nguy hiểm hoặc hạn chế sự phát triển của công ty. Nhân tài là người có thể đến muộn về sớm nhưng bao giờ kết quả công việc của họ cũng luôn đảm bảo. Họ ghét việc đề cao những giá trị ảo, không thích bị ràng buộc bởi các nguyên tắc, hình phạt. Bạn phải hết sức linh hoạt trong cách quản lý họ.

Những người kỳ tài thường phản ứng tích cực với những thách thức lớn và thậm chí là những thử thách mang tầm quốc tế. Một ví dụ điển hình là các kĩ sư và cộng sự của Ove Arup & Partners đã xây dựng nên những công trình vĩ đại của thế giới như bể bơi hình lập phương tại Bắc Kinh và nhát hát Opera ở Sydney.

Dường như những điều có tính chất khả quan hay lạc quan lại không phải là những gì họ thích làm. Những nhân tài đặc biệt thường thích làm những điều ngược lại, những gì bị cho là khó thực hiện nhất. Hãy nói với họ những điều khó hoặc không thể thực hiện và họ sẽ vô cùng hứng thú, tận tụy với nó. Thế giới thực sự cần những con người như thế này!

Nguồn: Kynanggiaotiep

Những lưu ý khi mở công ty riêng

, , , ...

Bạn bắt đầu muốn mở doanh nghiệp hay chuẩn bị mua lại một công ty vì bạn thấy quá nhàm chán với công việc hiện tại? Nếu vậy, những lời khuyên dưới đây có thể giúp ích cho bạn nhiều trước khi quyết định bắt đầu một sự nghiệp riêng.

Xác định rõ động cơ khiến bạn muốn mở công ty

Bạn bắt đầu muốn mở doanh nghiệp hay chuẩn bị mua lại một công ty vì bạn thấy quá nhàm chán với công việc hiện tại? Đây là một hành động thể hiện sự tuyệt vọng vì mọi thứ bạn cố gắng đều không có tác dụng? Hay điều này nằm trong kế hoạch dài hạn của bạn? Mở công ty riêng không phải là chuyện đơn giản nên bạn cần xác định rõ động lực của mình có đủ lớn để có thể theo đuổi mục tiêu này đến cùng.

Xác định rõ kiến thức chuyên môn cũng như các kỹ năng mềm cần thiết

Ann Bobbitt, một người có chuyên môn về kế toán và kiểm toán cho biết: "Bạn cần phải giỏi chuyên môn và các kỹ năng mềm khác để có đủ tự tin làm ăn riêng. Thông thường mọi người nghĩ rằng làm kinh doanh riêng cũng giống như họ đi làm thuê: làm công việc của mình. Tuy nhiên, chủ doanh nghiệp có trách nhiệm lớn hơn việc tạo ra/cung cấp dịch vụ hoặc sản phẩm. Bạn phải tham gia vào tất cả các khâu từ tiếp thị, quan hệ cộng đồng, quản lý nhân sự, quảng cáo, hậu cần, tài chính và hơn thế nữa.

Xác định tính cách bản thân

Bạn là người tự làm mọi thứ? Bạn là người có tầm nhìn xa trông rộng? Bạn thích chú ý đến tiểu tiết? Bạn có thể thiết lập các mục tiêu chiến lược và lên kế hoạch cụ thể đế biến mục tiệu đó thành hiện thực? Bạn cần người khác nhắc phải làm gì và khi nào thì làm? Hãy tự trả lời những câu hỏi đó và xác định xem bạn có những đức tính của một nhà lãnh đạo hay không. Những doanh nhân thành đạt thường có xu hướng tự làm mọi việc, có tầm nhìn xa trông rộng, lên kế hoạch và chịu trách nhiệm với những việc họ làm.

Xác định rõ mục tiêu nghề nghiệp

Một khi bạn quyết định mở công ty của riêng mình, bạn sẽ phải dành nhiều tâm huyết, thời gian và xác định mục tiêu cụ thể cho nó. Nếu bạn có một vài kế hoạch cá nhân khác như sinh em bé, dành thời gian cho gia đình, mở doanh nghiệp cho lẽ chưa phải quyết định phù hợp nhất.

Xác định khả năng, mục tiêu tài chính

Tài chính là một việc vô cùng quan trọng trong kinh doanh. Thông thường phải mất hàng tháng đến hàng năm để một doanh nghiệp mới có thể thu lợi nhuận. Một trong những sai lầm thường gặp khi khởi nghiệp kinh doanh là doanh nghiệp đánh giá thấp khả năng tài chính từ lúc ban đầu. Trước khi quyết định, bạn nên xác định rõ bạn có thể đầu tư bao nhiều tiền và có thể tìm kiếm nguồn vốn khi cần từ đâu. Hãy đảm bảo bạn có đủ tiền vì bạn sẽ phải cần đến nó.

Xác định khả năng ra quyết định

Nếu như đã từng đi làm thuê, bạn sẽ thấy nhân viên bình thường bị giới hạn quyền ra quyết định. Bạn thường chỉ làm theo sự chỉ đạo của cấp trên. Ngược lại, khi đã là chủ doanh nghiệp, bạn sẽ là người ra quyết định trong mọi việc. Hãy xem bạn có khả năng này hay không. Nếu chưa, bạn có thể tự tích lũy, học hỏi thêm.

Vũ Vũ

Theo Usnews

6 bước để trở thành một nhà lãnh đạo nổi bật

, , ,

Lãnh đạo giỏi cũng quan trọng, nhưng quan trọng không kém là sự giỏi ấy phải được công luận biết tới. Và đó là những nhà lãnh đạo nổi bật.

Dĩ nhiên là bạn phải "chăm sóc" cho thương hiệu riêng của mình rồi, đặc biệt là khi bạn ở các vị trí lãnh đạo cấp cao. Nhưng vì ngày nay người người đều có thương hiệu (Nhà nghiên cứu kinh doanh nổi tiếng Tom Peters gọi đó là "lời hứa của bạn đối với thị trường và thế giới"), nên nếu bạn muốn tiến xa hơn, sở hữu một thương hiệu vẫn còn là quá ít.

Bạn không thể chỉ đơn thuần là "một anh chàng nói thạo tiếng Anh", hay "lập trình viên có thể giải thích rõ ràng mọi thứ", hay "một nữ luật sư nhanh nhẹn". Điều đó cũng tốt thôi - nhưng có cả triệu người như bạn; và trong một thế giới toàn cầu hóa như hiện nay, công ty bạn sẽ chẳng mấy chốc tìm được người có thể thế chân bạn.

Vì thế mà bạn cần phải xây dựng cho mình hình ảnh của một nhà lãnh đạo nổi bật. Nhân viên tốt, quản lý giỏi đều là những nhân tố có thì tốt. Nhưng người lãnh đạo nổi bật lại có một vai trò thiết yếu, và không thể thay thế được.

Vậy bạn làm thế nào để tạo dựng uy tín cho mình trong vai trò một chuyên gia - người không chỉ tham gia, mà còn dẫn dắt một cuộc đối thoại? Đơn giản thôi: hãy dùng đòn bẩy.

Dù bạn có xuất sắc hay tài năng tới đâu, vai trò của bạn cũng không được chính người trong công ty hoặc khách hàng đánh giá đầy đủ nếu bạn chưa được thừa nhận trong mắt của một bộ phận công chúng lớn hơn.

Chính lực ngoại lai này sẽ trở thành "chiếc phòng tiếng vọng", mang lại cho bàn tiền tài, danh vọng. Làm thế nào để có được nó? Bạn hãy làm theo 6 bước sau đây để trở thành một nhà lãnh đạo nổi bật.

Ban đầu, tất nhiên không phải tất cả các cách đó đều thực hiện được, nhưng dần dần, bạn sẽ thực hiện được phần lớn trong số đó.

1. Tích cực xuất hiện trên mạng

Không phải ai cũng có thể một bước mà lên được vũ đài thế giới (chắc chắn CNN sẽ không đời nào mời bạn phỏng vấn nếu bạn chưa từng xuất hiện trên truyền hình sở tại).

Nhưng ai cũng có thể bắt đầu từ đây - mạng trực tuyến. Viết blog là một cách làm rất hay, bởi chúng thể hiện kiến thức của bạn - và các công cụ tìm kiếm thì vẫn ưu ái những blog thường xuyên cập nhật nội dung mới.

Đa phần các blog đều bị bỏ vắng, nhưng blog của bạn sẽ tạo ra được sự khác biệt nếu bạn chịu khó đầu tư một chút thời gian và công sức. Nội dung hay - dĩ nhiên rồi; nhưng bên cạnh đó, đừng quên kết thêm bạn bè mới (trực tuyến và ngoại tuyến) với những blogger khác để tạo thành một vòng tròn kết nối liên tục.

Bạn có thể học hỏi được đôi điều từ Chris Brogan - một gã lẽ ra sẽ chỉ là một thứ "vô danh tiểu tốt" nếu không kiên trì ngồi viết blog suốt cả chục năm ròng, biến mình thành một mắt xích quan trọng trong thế giới blogger, và biến lợi thế đó thành những hợp đồng ra sách giá trị cùng những cuốn sách thuộc hàng bán chạy nhất thị trường.

2. Hãy biết "khoe" những mối quan hệ "chất lượng cao"

Chuyện này liên quan tới may mắn nhiều hơn (nếu tôi là một nhân viên cấp cao cho Barack Obama thì có lẽ giờ này tôi đang ngồi viết bài này ở Nhà Trắng), nhưng nếu bạn có những mối quan hệ nổi tiếng, thì hãy đừng ngại mà chia sẻ về họ và tận dụng họ.

Bạn là một hậu duệ của Ivy League? Bạn làm việc cho McKinsey? Bạn được những "ông lớn" trong ngành đề cập đến? Đó đều là những hiện thân cho uy tín của bạn đấy.

3. Phát biểu trước đông người

Vì nói trước đông người là cả một nỗi kinh hoàng đối với phần lớn mọi người, nên uy tín của bạn trước công chúng sẽ tăng vọt khi bạn đứng trên bục diễn giả. Hãy bắt đầu với Phòng Thương mại ở địa phương, rồi từ đó tìm cách liên hệ với những hiệp hội, hội nghị, và những hội thảo của các công ty lớn (bạn có thể trực tiếp gửi thư cho họ, đề nghị được phát biểu về một chủ đề nào đó).

Hãy mua một cuốn danh bạ về các tổ chức ngành nghề toàn quốc để tìm kiếm đầu mối liên lạc, rồi tự gia tăng cơ hội cho mình bằng cách không ngừng thể hiện sự nhiệt tình của mình (thể hiện rằng bạn là người mà mọi người đều muốn gặp), và ghi âm các cuộc nói chuyện của mình để đăng tải trên các trang mạng xã hội như Twitter, YouTube, và Facebook. Mục tiêu của bạn là xuất hiện ở mọi nơi.

4. Xuất hiện trên truyền hình

Hãy xây dựng mối quan hệ với các nhà sản xuất truyền hình - bạn có thể theo dõi họ trên Twitter và chủ động bắt chuyện với họ. Các hãng thông tấn truyền hình cáp cũng là một mục tiêu tốt bởi họ cần thực hiện nhiều chương trình.

Hãy soạn ra một bộ tài liệu truyền thông về bản thân (bao gồm các thông tin về lý lịch, những bài viết bạn đã thực hiện, và các chủ đề bạn đã bình luận) rồi phát tán đi. Khi có tin nóng xuất hiện, hãy gửi ngay email cho nhà sản xuất, đề nghị họ cho bạn cơ hội xuất hiện trên truyền hình đồng thời đưa ra những điểm chính mà bạn sẽ phát biểu về thông tin đó.

Nếu họ cũng đang hối hả tìm kiếm khách mời, như thế có nghĩa là vận may đã mỉm cười với bạn rồi đấy.

5. Giành một số giải thưởng

Điều này tương tự như nguyên tắc con gà và quả trứng vậy: khi bạn là người nổi tiếng, ai cũng muốn trao giải thưởng cho bạn, bởi tên tuổi của bạn sẽ là một "thỏi nam châm" thu hút sự chú ý của mọi người đối với các sự kiện của họ.

Nhưng ngay từ ban đầu, khi bạn còn chưa có tên tuổi, thì bạn làm thế nào để giành được những giải thưởng cần thiết để tạo đà cho động lực trở thành nhà lãnh đạo nổi bật? Hãy dũng cảm lên. Đừng ngại tự đề cử mình, hoặc kêu gọi đồng nghiệp đề cử giúp bạn.

Hãy xác định đâu là những giải thưởng quan trọng trong lĩnh vực hoạt động của bạn, theo dõi hạn chấm giải thưởng, và thực hiện. Thường thì sẽ có ít người được đề cử hơn bạn nghĩ đấy, và biết đâu bạn có thể ngẫu nhiên giành phần thắng.

6. Xuất bản một cuốn sách

Đây là phần khó thực hiện nhất, đặc biệt là kể từ khi ngành xuất bản "co cụm" lại sau cuộc khủng hoảng trong ngành diễn ra vào năm 2008. Không nhà xuất bản nào dám "liều mạng" bắt tay với những tác giả vô danh, vì vậy, nhiệm vụ của bạn là hãy tạo dựng tên tuổi cho mình thông qua những cách thức đã trình bày ở trên.

Tin tốt là một khi bạn đã vượt qua được "chướng ngại vật" và ký được hợp đồng xuất bản, thì quyền kiểm soát là của bạn: minh chứng rõ ràng và xác thực nhất cho thấy bạn là một nhà lãnh đạo nổi bật chính là việc bạn đứng tên tác giả của một quyển sách hay với chủ đề mà bạn lựa chọn.

Hãy lấy cuốn sách của bạn và lặp lại quá trình trên. Năm bước trước giờ đây đã trở nên dễ thực hiện hơn nhiều sau khi bạn đã trở thành tác giả của một cuốn sách.

Bạn còn áp dụng phương pháp nào nữa để xây dựng danh tiếng cho mình trong vai trò một nhà lãnh đạo nổi bật?

Nguồn: Kynanggiaotiep