Đóa Xuân Ngời

"tìm đêm chưa từng, tìm ngày tinh khôi"

Subscribe to RSS feed

Lấp lánh- chuyện về những con sư tử bạc

1. Ôm nước.
"Ngắm sao trước khi đi ngủ là thói quen của Mustuki, anh tin chắc rằng cả hai mắt mình đều có thị lực 1,5 là kết quả của thói quen này. Tôi ra ban công đứng cùng anh, nhưng không phải để ngắm sao. Mà để ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, khuôn mặt đang ngắm những vì sao. Khuôn mặt đẹp, hàng lông mi ngắn và đều tăm tắp."

Những dòng đầu tiên của Lấp lánh như thế. Đơn giản.
Lấp lánh như một bản nhạc phim. Lặng lẽ và bình dị. Bỗng chốc Lấp lánh khiến tôi nhớ đến phim Kitchen- 1 phim ngắn của Hàn Quốc. Về tình cảm của 3 con người. Đẹp. Và đau đớn.
Lấp lánh được Ekuni Kaori viết bằng cảm nhận tinh tế của một phụ nữ và cảm xúc chân thật của một người đàn ông đồng tính.
Câu chuyện giản dị và đầy xúc động. Cách Shoko đối với Mutsuki, tình cảm của Shoko dành cho Kon, tình bạn giữa Shoko và Mizuho khiến tôi cảm động. Đó là loại tình cảm được dùng bằng từ duy nhất Kira- Lấp lánh.
Một người chồng đồng tính, cô vợ bệnh thần kinh nghiện rượu, có lẽ với nhiều người đó là đôi vợ chồng kỳ lạ. Kỳ lạ hơn nữa là cả 2 đều không muốn kết hôn. Nhưng họ đã đến với nhau, một cuộc hôn nhân khống sex. Vợ, chồng, người tình của chồng- ngủ cạnh nhau. Cảnh tượng hơi kỳ quặc thật đấy.
Ekuni Kaori dẫn dắt người đọc trên những con chữ, qua những cảm xúc dịu dàng, đau đớn và cuối cùng, ta có thể thở phào trong hạnh phúc. Như chính hạnh phúc của Mustuki, Shoko và Kon vậy.
Shoko đã yêu Mustuki qua 4 tháng chung sống, kể cả gặp mặt, hẹn hò là 8 tháng cùng nhau trải qua những ngày yên ả của cuộc sống vợ chồng như thỏa hiệp ban đầu.
Shoko nghiện rượu, phấn khích, trầm cảm... nhưng dù như thế nào Mustuki vẫn dịu dàng với cô. Tình cảm của họ như cây ngọc giá- quà của Kon, ngày ngày nảy nở những cảm xúc kỳ lạ. Tình yêu ấy, đối với Shoko mà nói, đã khiến cô vô cùng đau đớn. Nhưng Shoko lại có tình cảm thân thiết và dịu dàng dành cho người yêu của chồng- Kon. Quan hệ 3 người ấy có đôi chút phức tạp. Nhưng điều mà Lấp lánh mang lại cho người đọc chính là- sự tử tế dịu dàng mà tình yêu giữa người với người dành cho nhau vẫn lấp lánh giữa cuộc đời này...

Mustuki, Shoko, Kon- có thể họ là những con sư tử bạc trong truyền thuyết- nhưng dầu sao họ đã tận hiến cuộc đời trong những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi...

Bonus đoạn trích từ chương" Cái gông bằng nước", trang 124- 126:
"... Anh xin lỗi.
Anh khẽ chạm vào mí mắt tôi và nói nhỏ đến mức không nghe thấy gì. Tôi nghĩ anh biết tôi đang thức. Tựa như một cái gông làm bằng nước. Mềm mại nhưng không thể thoát ra. Tôi hiểu cảm giác của Mustuki, Mustuki hiểu cảm giác của tôi, rõ ràng đến nhường này. Tôi không thể trách Mustuki về chuyện Hanegi và chiếc máy nhắn tin được nữa. Mí mắt của tôi cảm thấy ngón tay của Mustuki. Vì sao lúc nào cả hai chúng tôi cũng phải dồn ép nhau?
- Shoko, Shoko.- Mizuho lay chân tôi.
- Cứ để cô ấy ngủ. Anh đi xe đến mà. - Mustuki nói. Tôi khẽ run lên. Gần như là sợ hãi. Tôi dám chắc. Lúc này đây, tôi chỉ có thể về nhà trong trạng thái ngủ giả vờ. Gần như là như vậy.
Khi tay Mustuki luồn xuống người tôi, trong khoảnh khắc rất nhanh trước khi Mustuki bế tôi lên, tôi đã áp mặt vào ngực anh. Hơi ấm của Mustuki, nhịp tim của Mustuki. Tôi thấy cảm giác yên ổn như một đứa trẻ. Tôi và Mustuki chưa một lần quan hệ xác thịt, nhưng cơ thể của Mustuki đã thực sự gần gũi với cơ thể tôi một cách rất tự nhiên.
Bãi đỗ rộng, những chiếc xe đang tắm trong ánh nắng chiều. Tôi để cơ thể mình lên xuống theo nhịp chân của Mustuki và hé mắt tìm kiếm bóng dáng con nghẽo già quen thuộc. Đó là chiếc xe nhỏ màu tím than yêu quý của Mustuki.
- Thế thôi, bọn tôi đi về bằng tàu điện. - Hanegi nói. Còn Mizuho bên cạnh thì khẳng định:
- Sự tình thế nào nhất định lần sau em sẽ làm cho ra nhẽ.
Tôi vẫn áy náy vì đã không nói cám ơn với người phụ nữ trong phòng y tế được.
- Đi cẩn thận nhé!- Bà nói lúc chúng tôi ra khỏi phòng. Còn lại trong mắt tôi chỉ là cái dáng lanh lẹ, hoạt bát và đôi chân gầy như chiếc gậy.
Ở trong xe rồi, tôi vẫn giả vơ ngủ suốt. Mustuki không nói gì nhưng anh cẩn thận bật băng cassette mà tối thích. Chúng tôi chạy từ từ qua con đường men theo bờ vịnh. Tôi chợt nghĩ đến căn phòng quen thuộc. Ban công với lan can màu trắng, người đàn ông màu tím, cái cây của Kon. Tôi muốn về nhà thật nhanh. Tôi mở cửa sổ trong giấc ngủ. Giọng hát ngọt ngào của Julie tan dần vào bóng trời chiều nhập nhoạng."

PS:
1. Đây là em mới nhất mình mới rước em nó từ nhà bạn Hà Nội về và đọc 1 hơi hết luôn.
2. Ôm ấp em nó xong lọc cọc gõ, post lên liền ^^

3. Ngoại hình em này đúng tiêu chí Kikka thích nha, nhỏ và xinh. smile

4. Điều cần nói nhứt là, gõ xong entry quỷ này sau khi Kikka trải qua 7 lần tuần hoàn tê chân sad(

Mùa yêu

Thương tặng ĐXN

Mùa lộc mới
nghe hàng cây nỗi gió
giông bão trăm miền
xanh hút mắt người đi.

Mùa đi
miên man như thể thời gian không tuổi
em chìm nổi bốn bề
xanh an nhiên.



Mùa chim di
Là khi thương nhớ bay qua triền cát
lăn tròn
lăn tròn
niềm ưu ái nào
đi hoang.

Mùa rơi
từng đêm mộng xanh ngăn ngắt
Đóa môi nào thơm giấc mơ con
nụ tay em
hoa trắng
một trời.

Nếu anh quên tất cả- Trần Lê Quỳnh- Đức Tuấn

Vì em ngồi gần anh gió bấc cũng thôi không lạnh căm.
Vì nụ cười rạng rỡ những ban mai lần đầu anh thấy.
Một khoảnh khắc nhìn em dẫu chỉ riêng em có thật.
Dù cuộc sống không hai lần đã để cho anh biết ơn đời.

Rồi trên đường lạnh vắng sẽ nhớ bông hoa trong phòng em.
Dù nụ cười vụt tắt vẫn in trong lòng anh ánh sáng.
Từng cơn mưa tuổi thơ đọng lại nơi ô kính mờ.
Hòa trong tóc em thơm nồng là mùi hương những ngày sắp qua.


Khoảnh khắc hạnh phúc phôi pha rất mau.
Nỗi đau tình yêu suốt đời in dấu.
Có thể ngày mai anh sẽ bắt đầu một cuộc sống đẹp hơn.
Và tin rồi đây điều gì cũng qua kí ức ngày xưa sẽ thành xa quá.
Nhưng nếu ngày mai anh quên tất cả.
... Vẫn sẽ nhớ hôm nào đã sống vì em...


Rồi một ngày phải đến sẽ thôi không đi qua nhà em.
Từng tháng ngày hạnh phúc sẽ chôn sâu mọi niềm tiếc nuối.
Dù anh biết là thế dù kỉ niệm xưa viết lại.
Thì nét chữ như ban đầu là mực in trong màu mắt em.

Rồi em đi

Riêng smile

Rồi em cũng bỏ ta đi
Tỉnh dậy sau quãng mộng mê ngắn ngủi
Ta lầm lũi
về góc nhớ bộn bề

Rồi em sẽ lãng quên ta
Như cỏ ven đường một lần bâng quơ nhìn thấy
Cỏ vẫn ven đường
Em đã xa xôi.

Rồi em sẽ đi qua
Khoảng trời xanh vỡ òa kỉ niệm
Môi son nào
hằn dấu những giấc mơ.

Rồi em đã xa ta
Như chưa hề đến
Kí ức người vắng bóng một con người
Và giấc mơ ta hoài niệm dáng giai nhân.

Rồi ta mãi không quên
Tháng ngày yên ả nếp cười tan trong gió
Nếp váy nào
Xếp dấu vỏ não đau.

Yêu!

Dành riêng ĐXN wizard
Với đôi tay nâng cánh hồng mỏng mảnh
nụ cười mềm như gió sớm mai
lọn tóc bồng mang chiều đến
đôi mắt buồn đọng lại tình thơ ngây.

Nhẹ nếp váy buông trong gió
môi êm rủ xuống đời chông chênh
giọng hát bay qua đêm ủ
ấm lòng băng giá những ngày qua.


Như pháo hoa trong đêm bừng sắc
xòe tinh tú rực rỡ
bóng đổ trời nghiêng hồn chếnh choáng
say hương người suốt quãng mộng mê.

Và từ đó những giấc mơ...

Và từ đó những giấc mơ...
Vắng đêm đen
đầy ánh sáng
Trời vỡ những khoảng xanh nhung nhớ người.

Thênh thang đường tình hẹp lối riêng tôi
Lối nào đến tim em
Nghìn năm xuyên sương giá
Mong bình yên về cho em
Nghêu ngao khúc an lành
Khát vọng yêu!

Cảm ơn một đóa xuân ngời

Chợt một chiều Tre, em lại nhớ những lần gặp gỡ đôi chút ở đây với Cô.
Trưa Cô ra chơi, em lon ton vô trường đón Cô cùng 3 lô, dù, và không quên... người Đẹp. smile Cô hay uống đá chanh, cam vắt hoặc sinh tố xoài. Cái cung cách cầm ly, dùng đôi môi gợi cảm duyên dáng nhấp từng ngụm nước nhỏ ấy, dáng vẻ ấy.khiến ai không mê say? Nhớ lại cảm giác như xa xôi lắm. Từ khi biết Cô đến nay tròm trèm 4 năm. Từ khi quen Cô cũng đâu năm rưỡi. Thời gian để dừng lại. Thời gian nào để dừng lại, để em thấy mình vẫn bé nhỏ như nhóc Ét Cô năm tay băng qua con đường tấp nập xe cộ qua trường. Mỗi lần như vậy em lại nhớ đến mấy câu thơ hồi lớp 3, lớp 4 gì đó rất thích, tới bây giờ:
Cô dắt tay con giữa phố đông
Tưởng như đi mãi đến không cùng
Mai con đi giữa phương trời rộng
Cô vẫn cầm tay con biết không?


Những câu thơ mang vẻ đẹp giản dị, nghe êm ấm như ánh mắt nhìn của Người hướng về em.
Những câu thơ em đã quên tên tác giả nhưng vẫn nhớ như vết chạm nhẹ vào lòng, như khi em dùng bàn tay chạm vào đôi má thơm hương của Cô vậy đó.
Hôm qua tới giờ, càng ngày suy nghĩ về Cô càng chắc chắn. Thật ra giữa cuộc đời này, vẫn cõ Người nghĩ về em- như bấy lâu nay Người nghĩ. Cô. Thân Thương. Trìu mến.
Nghĩ tới chuyện đó thôi, cũng đủ làm em ấm lòng đôi chút- giữa chốn lạnh băng như toàn bộ băng tuyết trên thế gian này tụ hội về trái tim em vậy đó, Cô.
Em viết entry này, đơn giản chỉ để
Cảm ơn một đóa xuân ngời thôi Cô.
smile

Lan man về Trăng

Giữa đám xe container ồn ã khổng lồ như mớ sâu bọ lúc nhúc khói bụi, giữa những cái cây vươn thẳng lên nền trời đêm, bất chợt ngẩng mặt. Em thấy trăng.
Trăng hiện lên như người con gái tinh khôi thanh thoát không chút bụi bặm giữa cuộc đời tạp nhạp như một món quà xa xỉ. Chợt thấy lòng vui vui, nhẹ nhàng, nt cho C la í ới là C ơi trăng đẹp lắm.
Cả quãng đuờng 25km em về Trăng không còn hiện lên vẻ đẹp dịu dàng giữa hai hàng cây, khói xe, bụi đường lung linh tỏa sáng nữa. Mà Trăng thoắt ẩn thoắt hiện, sau những hàng cây, sau những ngôi nhà cao tầng. Đoạn đường khúc Ngã 3 Cát Lái, cái đoạn mà người ta đang xây chung cư và cầu vượt, làm đường đủ thứ đó, hầu như vắng bóng trăng. Thực ra Trăng không biến đâu mất mà chính xác là biến mất khỏi tầm mắt mình. Suy nghĩ. Điều này giống như những tình cảm, kỷ niệm của con người. Có nhiều thứ Không hẳn là mất mà chỉ đơn giản là - Biến khỏi tầm mắt, hiện tượng thì khác, bản chất cũng y nhau đó thôi.
Lần nào đi ngang đoạn Ngã 3 Cát Lái j Bư, Bư cũng nói Bư thích nhìn những cái cảnh xây dựng, dời đổi như vậy, nó đầy sức sống, thể hiện thành phố đang vươn mình, Việt Nam ngày càng tiến bộ. Nhưng Bư chỉ thích cảnh đang xây dựng j thôi, chứ lúc xong xuôi B không thích bằng vì cái mà Bư thích là cái Sức sống á. Ừ, em cũng thích nhìn nhưng em không được lạc quan như Bư như j, vì em nhìn những cảnh xây đắp đó vừa thích vừa sợ. Độ cao. Nguy hiểm. Cực nhọc. Và trăm thứ khác.
Đêm qua, chợt nhận ra Trăng tròn. Rằm tháng 4. Bình thường em không để ý gì lắm, thỉnh thoảng giở lich coi khi nào tới 14 mà ngắm Trăng nhưng rồi cũng quên mất. Vốn dĩ em không thích Trăng 15 lắm. Em thích ngắm Trăng 14 hơn. 15- sự viên mãn ẩn giấu cái tàn phai. Điều đó làm em xa xót dù biết rằng
Trăng tròn để mà khuyết.
Bèo hợp rồi lại tan.
Người buồn để ly biệt

Biết đó nhưng vẫn chạnh lòng.
Sau nửa đêm, em giật mình thức dậy sau cả buổi lơ mơ mê mê ngủ. Ra ngoài hồ nước ngồi đó chơi. Chợt ngầng lên ngắm Trăng. Ánh Trăng xanh lạnh lẽo, vô tình như lòng em hoang lạnh. Có vẻ như Trăng gần đó, mà xa đó. Cái ánh sáng u buồn huyền hoặc ấy đã khiến bao nhiều người xao xuyến. Cuộc đời em, có giống ánh trăng kia, không tự thân mà sáng, nương dựa mặt trời. Về cơ bản em không thích mặt Trăng, bởi em cho rằng đó là thứ phụ thuộc vào người khác, không tự thân mà phát sáng. Nhưng đôi khi em lại nghĩ, Trăng như người con gái, đẹp dịu dàng, và yếu đuối, nương dựa Mặt Trời mạnh mẽ thì cũng là điều dễ hiểu thôi mà.
Ngắm Trăng suông, gió thoang thoảng em nt cho C. Biết giờ này C đã yên giấc. Nhưng vẫn thấy vui vì khi mình cần 1 ai đó để chia sẻ 1 điều gì đó, có 1 Người chẳng phải là điều tốt sao?
Mấy nay C bận rộn không gặp em được, sáng nay đi ngang Cua đồng chợt nhớ đôi môi xinh màu son thắm một sớm mai bình yên hôm nào...
smile

Đừng trách



Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau - nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau - cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời - lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…


Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…

Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…


Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


Nguyễn Phong Việt


PS: Lạng qua lạng lại lụm được bài thơ này của chú Việt, thấy thích quăng lên j á smile

Vô tri- Milankundera

"Thời gian mà chúng ta để lại sau lưng càng rộng lớn, giọng nói mời gọi chúng ta quay trở lại càng trở nên khó cưỡng hơn. Câu châm ngôn này có vẻ là một điều hiển nhiên, nhưng thật ra nó lại sai. Con người già đi, kết cục đến gần, mỗi thời điểm ngày càng trở nên thân thiết hơn và không còn nhiều thời gian để mất với các kỷ niệm nữa. Cần phải hiểu cái nghịch lý toán học của sự hoài nhớ: nó mạnh mẽ nhất vào thời trẻ khi khối lượng cuộc đời đã đi qua vẫn còn vô cùng nhỏ bé."

Em đang đọc Vô tri- Milan Kundera. Có vẻ như đây là một cuốn sách đến rất đúng thời điểm đối với em. Dạo này cứ trăn trở vì những gì đã qua, đôi khi cảm thấy sao mọi chuyện quá nhanh, cứ như một vở diễn trên sân khấu. Quay cuồng. Loan nhịp. Và hỗn loạn.
Có lúc lại thấy sao tất cả đều trôi qua riêng em ở lại. Vô tri mang lại cho ta những cảm thức xót xa. Cảm thức Trở về- lồng ghép suy nghĩ của Irena, Josef với câu chuyện của thần thoại Hy Lạp- Odyssée. Nhắc đến Thần thoại mới nhớ chiều qua trong 1 đoạn chat, 1 người chia sẻ với em một câu chuyện thần thoại về cuộc đời con người. Đại loại là có 3 vị thần làm công việc cai quản số phận của mỗi người. Vị thần làm ra sợi tơ, vị thần xe tơ và vị thần cắt đứt sợi tơ vào 1 đúng thời điểm. Cái cụm từ này mới hay làm sao Đúng thời điểm. Đôi lúc ta cứ nói Như thế này là đúng lúc, đúng thời điểm rồi. Là gì chứ? Chẳng qua đó cũng chỉ là sự ngụy biện của ngôn từ- trước hết- là của chúng ta mà thôi.

PS:
1.Lâu nay không ôm ấp em nào ra hồn hết, Vô tri cũng j, mỗi ngày đọc vài trang dù em nó mình hạc xương mai ghê có 209 trang (à không kể bìa), vậy mà rinh em nó từ nhà bạn Hà Nội về đâu cũng hơn tuần ời đó. sad
2. Kỳ ta, phải coi lại CM ời, lần nào cũng j, ban đầu là muốn viết cái khác, lúc viết ra đọc lại, trớt quớt. Khác hoàn toàn suy nghĩ lúc đầu luôn p

Những sớm mai yên bình

Sáng nay là một sáng có gió nhẹ hiếm hoi trong những ngày nắng Sài Gòn oi bức. Em bước vội đến chỗ hẹn với ĐXN- ăn sáng smile
Về rồi em vẫn nhớ đến hình ảnh C tươi tắn, rạng rỡ. Khi C thoa son- một màu son mới- khác hơn màu son của những lần gặp trước, em chợt nhớ đến câu hát "Này áo mơi với môi son phớt nhẹ. Ngoài đường phố đông người qua" (Những khung trời khác- Nguyên Thảo). Chỉ là chợt nhớ vậy thôi. Và thấy yêu đôi môi ấy quá đỗi ^^
Về tới nhà, chợt nhớ đến những lúc lục lọi lại tn trong Hộp thư đến, đọc tn của C, thấy vui vui. Đôi khi, em nghĩ, trong cuộc đời này "tri kỷ mấy mùa biết đã thuộc nhau"- 1 câu thơ của T- và đọc những tn giản dị, vui vẻ, chân thành của C, thấy ấm lòng hết sức.
Chợt nghĩ, từ khi quen C, dan díu C nhiều hơn, giờ có hỏi lại em đi ăn sáng j C bao nhiêu bận thì có vắt óc cũng k nhớ ra nổi smile những lần đi ăn sáng j C. Lúc nào cũng được ngắm Gái đẹp bigsmile xinh tươi, rạng rỡ, giọng nói điềm đạm, từ tốn, vui vẻ, luôn đơn giản hóa mọi chuyện, không có những tính xấu cơ bản của tụi nữ nhi thường tình như Nói xấu người khác- đặc biệt là nói xấu người cùng giới. Những buổi sáng bên cạnh C, lúc nào cũng có cảm giác yên bình, đặc biệt, được ngắm Gái đẹp ( ghi chú quan trọng lắm lắm luôn á)
Không hiểu sao, bây giờ, khi nhắc đến cụm Những buổi sáng yên bình- trong lòng có thoáng nhớ đến Những sớm mai yên bình- chợt mỉm smile - cụm từ đó hiện lên trong trí óc- là Hư vô- chỉ đơn giản mang ý nghĩa về Từ- không gì khác- Tất cả đã qua rồi...
" Như chưa bắt đầu quên
Ký ức cùng lắm chỉ là một ngọn nến nếu ta muốn thổi tắt..."
Thơ Chú Việt

PS: Hơiiii! Entry đầu tiên CM viết để khai trương blog của ĐXN, j mà tâm trí không tập trung, hồn lãng đãng đâu đó, thành ra viết lung tung quá, C lượng thứ CM nha ^.*
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31