Culture of Dialogue

"The Truth will make you free” - Jn 8: 32 (Copyright by Dominic Tran)

CHUA NHAT 11 C - BA LỐI NHÌN CHO MỘT THỰC TẠI…

BA LỐI NHÌN CHO MỘT THỰC TẠI…
Đăng ngày: 17:11 12-06-2010 Thư mục: Tổng hợp




BA LỐI NHÌN CHO MỘT THỰC TẠI…

Hai ông bạn ngồi nhậu. Một lúc sau, người thứ nhất bảo:

- Mới nhậu chút mà đã hết quách nửa chai!

Người thứ hai nhìn chai rượu một lúc rồi nói:

- Còn được những nửa chai nữa!

Một thực tại, hai lối nhìn. Cái nhìn của ngưởi thứ nhất là cái nhìn tiêu cực, bi quan, chỉ thấy cái “mất”, cái “hết”… nên dẫn đến một cuộc sống buồn tẻ và thất vọng. Ngược lại, cái nhìn của người thứ hai là cái nhìn tích cực, lạc quan, tìm ra cái “được”, cái “còn”… nên cuộc sống vui tươi, yêu đời, tràn đầy hy vọng. Đây là lý luận mà người phương Tây gọi là “triết lý của một nửa cái chai”.

Thực vậy, cuộc sống, lối sống, cách sống của chúng ta bị ảnh hưởng rất nhiều bới lối nhìn, tầm nhìn, cách tư duy. Khi đeo cặp kính “râm” lên mặt, thì màu hồng, màu sáng cũng trở thành đen tối, xám xịt cả… Dĩ nhiên, chúng ta không chủ trương “lạc quan tếu”, một thứ lạc quan làm ta sống trong ảo tưởng và ảo vọng. Cần nắm rõ thực tế, cái ta là và cái ta có, nhưng luôn với một tinh thần vừa khách quan, vừa lạc quan. Khách quan để không quá chủ quan và ảo tưởng, nhưng lạc quan để không bị vùi dập và mất nhuệ khí trước những khó khăn, thử thách và giới hạn…

********

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy những lối nhìn khác nhau về thực tại tội lỗi. Những lối nhìn đó xem ra được trình diễn khác nhau do những góc độ nhìn và tầm mức nhìn rất khác nhau. Thực tại chỉ là một: một phụ nữ tội lỗi đến rửa chân, lau chân, hôn chân và xức dầu thơm lên chân Chúa Giê-su. Những phản ứng trước thực tại này lại rất khác nhau:

1. Lối nhìn của hối nhân



Cái nhìn của người phụ nữ là cái nhìn từ góc độ của một hối nhân: đau khổ và yêu mến.

Chị đau khổ vì đã phạm tội, phạm tội rất nhiều. Tội luôn làm cho người ta đau khổ. Tội lỗi không chỉ làm cho Chúa, tha nhân và vũ trụ bị tổn thương đau khổ, mà còn làm cho chính đương sự đau khổ. Hậu quả của tội luôn là sự dằn vặt, khổ tâm, hối tiếc, thậm chị thất vọng, tuyệt vọng về chính mình. Một gánh nặng vô hình đè trên vai, quàng trên cổ, bao trùm cuộc sống của tội nhân. Những dòng nước mắt đầm đìa của người phụ nữ cho thấy chị ta rất đau khổ và hối hận về tội lỗi của mình. Đó là dấu hiệu của một sự ăn năn hối lỗi. Dòng nước mắt ấy thấm vào chân Chúa, xin Ngài thứ tha. Thật là nghịch lý, nước mắt tội nhân lại rửa bàn chân thánh nhân! Không! Bàn chân chí thánh ấy đã muốn “thấm” lấy lòng sám hối ăn năn mà tha thứ, tẩy rửa, thánh hóa.

Những cử chỉ của người phụ nữ chứng tỏ chị ta yêu Chúa thật nhiều. Chị muốn dùng những gì cao quý nhất còn lại để bày tỏ lòng yêu mến đó. Dòng nước mắt sám hối chân thành, cử chỉ phục vụ dành cho một thượng khách: lấy tóc lau, hôn chân, xức dầu thơm… là những nỗ lực để bày tỏ lòng yêu mến chị ta muốn dành cho Chúa, bất chấp những dị nghị, bất chấp những cái nhìn soi mói, những cái môi dè bỉu, những thái độ ghẻ lạnh và khinh miệt của dân chúng. Cảm nghiệm được yêu thương và tha thứ đã khiến chị ta dám “bứt phá” khỏi mọi thứ ràng buộc và tự ái, để đến với Chúa Giê-su và bày tỏ công khai tâm tình yêu mến và sám hối. Có lẽ lần đầu tiên trong đời có một người yêu thương và chấp nhận chị, một người đã yêu mến chị thật lòng, trong sáng và vô vị lợi!

2. Lối nhìn của tội nhân





“Tội nhân” khác với “hối nhân” ở chỗ là có tội mà không hoặc chưa nhận tội, chưa biết ăn năn hối lỗi về tội của mình. Xét như thế, Simon trong Tin Mừng đích thị là một tội nhân, vì không có một dấu hiệu nào cho thấy ông ta hối lỗi!

Lối nhìn của tội nhân là cứng cỏi và loại trừ.

Ông ta cứng cỏi, nên “chẳng thấy tội mình mà chê ghét”! Luôn đặt mình ở vị trí “người công chính vô tội”, có quyền xét xử và kết án người khác! Quả thực, ông ta đã kết án chị phụ nữ là “hạng đàn bà tội lỗi”, một loại người không đáng để tiếp xúc, không đáng được đón tiếp. Đó là một thứ “ô uế” mà ông ta nghĩ mình cần phải lánh xa kẻo bị “nhiễm uế”. Một cách nào đó, ông nghĩ rằng hạng phụ nữ này không đáng vào nhà ông, không đáng để được đón tiếp. Ông còn cứng cỏi hơn khi kết án cả Đức Giê-su vì hoặc không là ngôn sứ, hoặc nếu là ngôn sứ thì đã không giữ tư cách của mình!

Thái độ cứng cỏi và vô cảm đã dẫn đến hậu quả tất yếu là loại trừ. Khi con người tự cho mình là công chính hoàn hảo, họ không những sẽ không nhận biết tội mình, lại tự phong cho mình quyền xét xử và kết án, và hơn nữa, còn cho mình quyền “bỏ tù” và ra vạ “tuyệt thông” người khác. Đối với Simon, hạng phụ nữ trên chỉ đáng vứt bỏ, không có lý do tồn tại chứ đừng nói có lý do để được yêu mến, tôn trọng, đón nhận… Khi con người ta không nhận biết tội, không cảm nghiệm được lòng thương xót của Chúa, thì rất khó mà cảm thương và đối xử bao dung với người khác.



3. Lối nhìn của Thiên Chúa





Chúa Giê-su đã cho thấy lối nhìn của Thiên Chúa: đón nhận, yêu thương và tha thứ.

Chúa Giê-su đã đón nhận người phụ nữ, không xua đuổi, không nói những lời có thể gây tổn thương, tự ái. Ngài đã khéo léo và tinh tế khích lệ tinh thần sám hối trở về của người phụ nữ, đề cao lòng quảng đại, yêu mến của chị ta, nhưng vẫn giúp cho chị ta nhìn nhận đúng thân phận của mình qua câu nói: “Tội của chị ta rất nhiều nhưng đã được tha” và “Tội của con đã được tha rồi”.

Chúa Giê-su đã phân biệt giữa tội và tội nhân. Tội là điều xấu, gây ra đau khổ và chết chóc cho con người, cần phải loại bỏ, cần phải diệt trừ. Nhưng tội nhân thì cần được cứu, miễn là họ biết ăn năn, sám hối và quay đầu trở về. Tội nhân, xét cho cùng cũng là nạn nhân của tội, nô lệ của tội, nên họ cần được cứu thoát, giải phóng, và vì thế chìa ra bàn tay, cần mở một lối thoát cho họ có cơ hội trở về, làm lại cuộc đời mới.

Chúa Giê-su còn cho Simon thấy, chính anh ta cũng cần hoán cải, quay đầu trở về, noi gương chị phụ nữ này. Xét dưới góc nhìn của lòng sám hối và yêu mến xem ra chị ta còn quảng đại hơn ông, và ông cần học hỏi tấm gương trở về ấy. Simon đã học biết rằng, trái tim của Chúa thì không có giới hạn và không có ai bị loại trừ ra khỏi tình yêu ấy. Mức độ của tình yêu Thiên Chúa là yêu không mức độ (Thánh Bê-na-đô). Thiên Chúa là tình yêu, nên không bao giờ Ngài thôi yêu, vì nếu giả như Ngài ngừng yêu thương thì Ngài không còn là Thiên Chúa nữa.



**********

Tóm lại, Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy sự cách biệt lớn lao giữa hai lối nhìn. Một bên là lối nhìn bao dung, từ ái, khoan thứ của Thiên Chúa; một bên là lối nhìn cứng cỏi, hẹp hòi và loại trừ của người phàm. Hai lối nhìn đó thúc dục chúng ta tiến tới một lối nhìn thứ ba mà chúng ta phải có: sám hối và yêu mến.

Sám hối để nhìn nhận thân phận yếu đuối tội lỗi của chúng ta mà biết “nhỏ bé” trước mặt Chúa qua việc ăn năn, hối cải, trở về và “nhỏ bé” trước anh em qua thái độ sống bao dung, cảm thông, liên đới.

Chính khi nhìn nhận đúng thân phận “nhỏ bé” của mình như thế, chúng ta sẽ học biết để yêu mến nhiều hơn mà đáp đền lòng thương xót vô biên mà Thiên Chúa đã dành cho chúng ta là kẻ phàm hèn tội lỗi: yêu mến nhiều vì được tha nhiều!

Nghĩ lại cuộc sống, chúng ta thấy đã có quá nhiều đau khổ, cũng chỉ vì chúng ta không biết đón nhận nhau, cũng chỉ vì chúng ta khép kín lòng mình. Những vết thương của “cải cách ruộng đất”, “học tập cải tạo”, “đánh tư bản mại sản”… là gì nếu không phải là do thiếu tình thương với đồng bào ruột thịt của mình! Nếu, giá... (một điều rất tiếc đã không xảy ra) là đón nhận, là bao dung, là mở ra một lối thoát… thì có lẽ đã khác, rất khác…

Lịch sử bi thương đó sẽ tiếp tục, nếu mỗi người chúng ta tiếp tục loại trừ và khép kín những cơ hội đổi đời của anh chị em mình…



Trong một lớp học nọ, có hai em học sinh trùng tên: Johnny. Một em ngoan ngoãn, chăm chỉ, nền nếp, được gọi là Johnny NGOAN. Một em ngỗ nghịch, biếng nhác, quậy phá, bị gọi là Johnny HƯ. Một lần kia, cô giáo mời các phụ huynh đến họp, cô thấy một phụ huynh rất tử tế đến sớm, nên bắt chuyện:

- Chị là phụ huynh của em nào?

- Tôi là mẹ của em Johnny. – Người phụ nữ trả lời từ tốn.

Cô giáo nghĩ bụng chắc đây là phụ huynh của Johnny NGOAN, vì chỉ có phụ huynh của những em ngoan thì mới tận tình và trách nhiệm đến thế. Vậy là cô hết lời khen ngợi Johnny, nào là ngoan ngoãn lễ phép, nào là chăm chỉ học giỏi, nào là kỷ luật và có tinh thần giúp đỡ bạn bè…

Sáng hôm sau đến trường, cô giáo ngạc nhiên khi gặp Johnny HƯ, vì hôm nay em đi sớm, lại chào hỏi lễ phép, và hơn nữa, còn ngập ngừng muốn nói với cô điều gì. Cô ráng giữ bình tĩnh hỏi:

- Có chuyện gì thé Johnny?

- Dạ… - Johnny ấp úng – Em muốn cảm ơn cô đã nói tốt về em với mẹ em. Em sẽ cố gắng để được như lời cô nói.

Chẳng bao lâu, người ta thấy Johnny HƯ thay đổi khác thường, cho đến một hôm cả lớp không còn hai Johnny nữa mà chỉ còn một Johnny NGOAN, thế thôi.

Có biết bao Johnny đang đợi chờ đợi chúng ta một bàn tay, một nụ cười, một lời khích lệ?



“Lạy Chúa,

Xin giúp con nhỏ bé trước mặt Chúa

Yêu thương nồng nàn như suối mát

Xin giúp con nhỏ bé trước anh em

Êm đềm như dòng nước trong”

DT.

GHVNCN 12 TN - TIN LÀ BIẾT GẮN BÓ VÀ DẤN THÂN...

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31