Culture of Dialogue

"The Truth will make you free” - Jn 8: 32 (Copyright by Dominic Tran)

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN C ĐIỀU KIỆN TRỞ THÀNH MÔN ĐỆ Lc 14, 25-35

,

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN C

ĐIỀU KIỆN TRỞ THÀNH MÔN ĐỆ



Lc 14, 25-35

1- Tháo gỡ những ràng buộc tình cảm: “ghét” cha mẹ, vợ con, anh chị em…; “ghét” mạng sống mình;

2- Vác thập giá và bước theo Thầy;

3- Không dính bén vật chất: “từ bỏ mọi sự”!



Nhà Phật có kể một câu truyện. Có một đệ tử theo thầy tu luyện. Khi thấy anh đã trưởng thành, thầy cho anh tự lập. Anh dựng một cái chòi ở giũa đồng hoang, ngày ngày đi hành khất vừa đủ sống và dành thời giờ còn lại để chuyên chăm tụng kinh gõ mõ, thiền tịnh, tu hành. Anh chỉ có độc một chiếc áo. Hằng đêm, có một con chuột nhắt bò ra cắn chiếc áo. Sáng thức dậy, anh lại lấy kim chỉ vá lại. Nhưng sau mấy ngày, anh sợ chiếc áo sẽ rách nát, nên bèn xin một con mèo về nuôi. Con mèo lớn nhanh, ăn khỏe, khiến anh phải trồng ruộng để có thêm thức ăn. Công việc nặng nhọc quá, nên anh nuôi thêm một con bò để giúp anh cầy cấy. Công việc nuôi bò, trồng cấy vất vả đến nỗi không còn giờ tụng kinh thiền nguyện, nên có một thiếu nữ trong làng tình nguyện đến giúp anh. Vụ mùa bội thu nên anh phải dựng thêm nhà cửa để chứa thóc lúa. Chẳng bao lâu anh trở thành ông chủ trang trại với người vợ trẻ và đàn con. Ít lâu sau, thầy anh quay lại thăm anh thấy vậy hỏi: “Tất cả những thứ này, tại sao thế?”. Anh trả lời: “Tất cả cũng là vì con muốn giữ chiếc áo để không bị con chuột nhắt cắn mà thôi!”.

Câu chuyện thật thấm thía, nếu chúng ta không biết canh chừng và không biết sống từ bỏ, một con chuột nhắt có thể “gặm nhấm” lý tưởng của ta! Có biết bao linh mục, tu sĩ rời bỏ hang ngũ chỉ vì những con chuột nhắt nho nhỏ mà sao lãng cầu nguyện, hy sinh, tu luyện? Có biết bao tín hữu đức tin nguội lạnh hoặc mất đức tin chỉ vì những miếng mồi nho nhỏ làm sao lãng bỏ bê bổn phận cầu nguyện, hy sinh, bác ái của mình.

Lời Chúa hôm nay cho thấy việc quan trọng của việc sống đạo, trở thành môn đệ đích thực của Chúa. Nó quan trọng như việc xây tháp, xây đền, không thể xem thường được; nó nghiêm túc như việc đem quân ra trận, không thể đùa dỡn được. Vậy đâu là những điều kiện để trở thành môn đệ chân chính. Chúa Giêsu đưa ra 3 điều kiện: (1) “ghét” cha mẹ, vợ con, anh em… (2) “vác thập giá” và (3) từ bỏ mọi sự.



1- “Ghét” cha mẹ, vợ con, anh chị em …và chính bản thân?

Câu này dễ gây chói tai! Điều răn thứ bốn chẳng dạy ta “thảo kính cha mẹ” đó sao? Ngài cũng từng dạy chúng ta phải yêu anh em “như chính mình” là gì? Phải hiểu cho đúng từ “ghét” ở đây. Trong ngôn ngữ Sêmít, “ghét” (miseo) không có nghĩa là “thù ghét”, “giận ghét” hay “ghét bỏ”. “Miseo” chỉ có nghĩa là “yêu ít hơn”, “không yêu bằng”, “không quyến luyến”… Khi Chúa đặt điều kiện cho những người muốn làm môn đệ phải “ghét” gia đình và bản thân, Chúa muốn nói rằng đừng quý trọng, đừng ưu tư điều chi hơn Chúa. Nói khác đi, phải yêu mến Ngài trên hết mọi sự, trên cả tình yêu dành cho cha mẹ, vợ con, anh chị em và cho chính bản thân mình. Theo Chúa thì phải đặt Ngài trên hết, hay nói đúng hơn, phải yêu Ngài và yêu mọi sự trong Ngài, vì Ngài, nhờ Ngài. Nếu trong trường hợp có xung đột, cần phải chọn lựa một trong hai, thì cần sẵn sang hy sinh từ bỏ mọi sự mà chọn lựa Ngài. Chọn lựa Chúa phải là một chọn lựa duy nhất, cao nhất, dứt khoát, dứt điểm, bền vững, không vì bất cứ một lý do nào mà có thể thay đổi, kể cả phải mất đi những mối liên hệ thiêng liêng cao đẹp (gia đình, hôn nhân, bạn hữu…) và cả sự sống của mình nếu cần. Không có nhiệm vụ nào có thể trổi vượt hơn là việc gắn bó với Chúa Giêsu và trở thành môn đệ của Ngài. Không giá trị nào có thể so sánh với Đấng là tuyệt đối và ơn cứu độ cao quý Ngài ban tặng cho ta.



2- Vác Thập Giá và bước theo Thầy

Chúa Giêsu không lừa dối các môn đệ. Ngài cho thấy trước những gian khó, lao nhọc và hệ lụy của việc theo Ngài. Trở thành môn đệ là chấp nhận “vác thập giá”, chấp nhận khổ đau, bắt bớ, chấp nhận lội ngược dòng, chấp nhận cả việc đỏ máu nữa vì Tin Mừng Nước Trời. Thập giá tự nó không có giá trị, thậm chí còn là một hình phạt kinh hoàng, nhục nhã, ghê tởm. Thập giá chỉ trở thành thánh giá khi nó được mang vác vì tình yêu, do tình yêu, với tình yêu. Thánh giá là dấu chỉ của tình yêu, vì Đấng yêu thương đã tự nguyện treo mình lên đó, hiến thân sự sống để cây khổ nhục trở thành cây trường sinh mang lại hoa trái cứu độ cho muôn người. Người môn đệ chấp nhận “vác thập giá” theo gương Thầy mình. Vác thập giá không phải vì thích cái khổ, cái chết, không phải vì oán hận hoặc ươn hèn, nhưng vì yêu thương, vì muốn nên giống Thầy, vì muốn tham phần vào sự thương khó của Thầy. Người môn đệ chấp nhận thập giá của mình, của người khác, để cho ơn cứu độ trổ sinh, đơm hoa kết trái. Hy sinh là dung dịch để thử cho biết một tình yêu chân thật hay giả dối! Không hy sinh hay thập giá nào dễ dàng, nhưng ta không lo, vì Chúa đã vác trước ta và đang cùng vác với ta hôm nay.



3- Từ bỏ mọi sở hữu

Chọn lựa luôn bao hàm có từ bỏ. Sự từ bỏ có thể là một phần, có thể là tất cả. Chọn lựa càng cao thì sự từ bỏ càng lớn. Chọn Chúa thì sự từ bỏ là tất cả. Tại sao thế? Tại vì trước tình yêu của Chúa, mọi sự đều là bé nhỏ, bất xứng và cần có sự đáp trả trọn vẹn, tuyệt đối. Chúng ta biết rằng “của cải ngươi ở đâu thì lòng ngươi ở đó”. Còn vướng bận gì, còn quyến luyến gì, còn tơ vương gì, thì lòng dạ còn đa đoan, chia xẻ, không thể nào một lòng chọn Chúa và dấn thân cho sứ vụ của Ngài được. Chúa Giêsu đã từng nói “anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vùa làm tôi tiền bạc” được!

Các Kitô hữu đầu tiên đã bỏ mọi sự làm của chung (Cv 2, 44; 4,32), nhờ đó họ đã có thể sống tình yêu thương huynh đệ Kitô (agape), tương thân tương ái tới mức lý tưởng. Động từ “từ bỏ” (apotassomai) nguyên nghĩa là “say farewell to” (nói lời vĩnh biệt) hoặc “to take leave of” (rời bỏ). Nó có nghĩa là không còn dính bén, không bị níu kéo, không bị lệ thuộc nữa.

Từ bỏ như thế để trở nên tự do mà thanh thản theo Chúa, để có thể dấn thân không cần tính toán, không cần so đo, không hề tiếc rẻ… Một sự dấn thân trọn vẹn, toàn tâm, toàn ý cho Chúa và chương trình của Ngài.

Môn đệ thực sự, chân chính là môn đệ biết đặt Thiên Chúa lên trên hết, biết vác thập giá và dám từ bỏ mọi sự. Đó là những đòi hỏi của một tình yêu thuần khiết. Đó là cái giá cần phải trả cho danh hiệu “môn đệ Chúa Kitô”. Cái giá đó cũng còn được trao gửi cho chúng ta, và mỗi người cần phải trả bằng những “đồng tiền” túi của mình. “Đồng tiền” đó có thể là việc định hướng lại, sắp xếp lại thời giờ, công việc; có thể là thay đổi lại các mối liên hệ, thay đổi ơn gọi, thay đổi cách chi tiêu, thay đổi nơi ăn chốn ở, điều chỉnh lại đời sống cầu nguyện, bác ái, tông đồ… Chúng ta có đang đặt Chúa lên trên hết không? Chúng ta có đang dành ưu tiên cho việc cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, học giáo lý, đọc suy niệm Lời Chúa, từ thiện bác ái, phục vụ cộng đoàn không? Mối bận tâm lớn nhất của ta hiện nay là gì, có phải là đời sống đức tin cho mình, cho gia đình, cho cộng đoàn không?

DT.

CN 12 TN - TIN LÀ BIẾT GẮN BÓ VÀ DẤN THÂN...

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31