Những tiết lộ mới nhất về cái chết của Lưu Quang Vũ-Xuân Quỳnh
Friday, 29. February 2008, 09:11:31
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2008/02/28/vhung022808.mp3
Những tiết lộ mới nhất về cái chết của Lưu Quang Vũ-Xuân Quỳnh
2008.02.28
Việt Hùng, phóng viên đài RFA
Trong những ngày qua, dư luận trong các nhà dân chủ tại Việt Nam quan tâm đến cuốn băng Audio thâu một đoạn cuộc trao đổi của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa tại tư gia ở Hải Phòng với hai nhân viên của Tổng cục 2 và Cục Tình báo khi những nhân viên này đến ngăn cản không cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa lên Hà Nội tham dự đám tang giáo sư Hoàng Minh Chính.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file photo.
Trong nội dung cuốn băng có đề cập đến cái chết của vợ chồng nhà biên kịch Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh cùng cháu bé trong một vụ tai nạn ô-tô đầy “bí ẩn” xảy ra vào ngày 29-08-1988 trên đường từ Hải Phòng về Hà Nội.
Vụ việc này “hé lộ” điều gì, mời quí vị theo dõi cuộc trao đổi của Việt Hùng với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Từ những lời lẽ đe dọa
Việt Hùng: Thưa nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, liên quan đến đám tang giáo sư Hoàng Minh Chính trong một lần trả lời phỏng vấn với đài chúng tôi nhà văn nói có hai nhân viên xưng danh từ Tổng Cục 2 và Cục Tình báo tới ngăn cản nhà văn về Hà Nội tham dự đám tang cụ Hoàng Minh Chính và họ có đề cập đến cái chết của vợ chồng nhà biên kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và cháu bé thì nay cuốn Tape Audio đã được dư luận cả trong-ngoài nước biết tới…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh và thưa quí vị thính giả, như quí vị đã biết cụ Hoàng Minh Chính qua đời vào đêm ngày mùng 1, rạng mùng 2 Tết âm lịch, ngay sáng mùng 2 Tết có hai công an đến đây thương lượng với tôi nếu có đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính thì họ sẽ chở đi với điều kiện chịu sự quản lý của họ.
Thậm chí nếu chúng tôi đi sớm thì họ còn bao chi phí ăn uống và khách sạn nghỉ dọc đường, nhưng với điều kiện viếng tang lễ cụ Hoàng Minh Chính xong là phải theo họ về ngay và chịu sự kiểm soát của họ và không được tiếp xúc với ai.
Chuyện mới tạm dừng ở đó vì chúng tôi cũng chưa có một quyết định nào và họ cũng nói đề nghị của họ là 90% thực hiện được nếu chúng tôi đồng ý. Thế nhưng mọi việc thay đổi khi vào ngày mùng 4 Tết, khoảng 6 giờ tối có hai người mặc thường phục tới nhà tôi, họ đều ở trạc độ tuổi 40–45, họ tự giới thiệu tên là Nguyễn Văn Hoàn, người của Tổng cục 2 và người thứ hai giới thiệu là của Cục Tình báo. Và họ nhìn ra xe ô-tô đỗ ngay sát cửa nhà tôi ý muốn nói họ từ Hà Nội xuống…
Việt Hùng: Nhưng người thứ hai nói là của Cục tình báo có xưng danh tên là gì hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Anh ta không xưng danh. Tôi có hỏi họ đề nghị cho tôi xem giấy tờ tùy thân thì anh xưng danh là từ Tổng cục 2 nói là tôi không cần phải xem giấy tờ của họ.
Anh ta hỏi tôi có biết rằng họ đổ ra bao nhiêu tiền của và công sức để canh giữ tôi trong những ngày này không? Anh ta hỏi tôi có đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính hay không? Anh ta nói tôi không được đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính, anh còn hỏi thêm tôi có biết tai nạn giao thông dẫn đến cái chết của Lưu Quang Vũ hay không?
Tôi có trả lời với họ tôi biết vụ đấy và tôi có hỏi như thế là các anh đã xác nhận Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh và một đứa con bị sát hại? Tôi chờ sự trả lời của họ nhưng họ đã không trả lời câu hỏi của tôi.
Anh ta nói với tôi nếu tôi vẫn đi viếng đám tang ông Hoàng Minh Chính thì tôi sẽ gặp một vụ tai nạn tương tự… và anh ta nói với tôi như thế này: “Đối với Lưu Quang Vũ anh chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Lưu Quang Vũ nổi tiếng như vậy mà khi chết vụ đụng xe ấy cũng chìm đi, còn anh thì người ta chôn là xong…”
Việt Hùng: Người xưng danh là Tổng cục 2 tên là Nguyễn Văn Hoàn nói với nhà văn như vậy là có sự chứng kiến của những ai ngoài nhà văn và một người nữa xưng danh là từ Cục Tình báo?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Ngoài ra còn có sự chứng kiến của vợ tôi và con tôi.
Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh. Photo courtesy of vtc.vn.
Đến tiết lộ về cái chết của Xuân Quỳnh-Lưu Quang Vũ
Việt Hùng: Nay thì cuốn băng đã được phổ biến trên mạng Internet và dư luận trong-ngoài nước đang nói đến cuốn Tape này. Trước quí thính giả của Đài Á Châu Tự Do cả trong và ngoài nước xin nhà văn có thể cho biết phải chăng cuốn Tape đó là do nhà văn thâu?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng, chính bản thân tôi thâu ngay lúc xảy ra câu chuyện.
Việt Hùng: Nếu trong trường hợp cần đối chất để làm sáng tỏ về cái chết không rõ ràng của vợ chồng nhà thơ Xuân Quỳnh, nhà biên kịch Lưu Quang Vũ và cháu bé thì nhà văn có sẵn sàng trước dư luận hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi sẵn sàng đối chất. Cái chết của kịch tác gia Lưu Quang Vũ cùng người vợ là Xuân Quỳnh và một người con đã âm ỉ dai dẳng trong dư luận văn nghệ sĩ và những người quen biết rằng, đấy là một cái chết rất mờ ám, bí ẩn… cho nên khi một người ở Tổng Cục 2 nói như vậy thì trong đầu tôi léo lên những nghi vấn cũ và tôi có hỏi thẳng các anh xác nhận việc Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh và người con phải không?
Thế nhưng người nói câu đó đã không trả lời tôi mà anh ta chỉ khẳng định lại nếu tôi lên Hà Nội đi viếng tang lễ cụ Hoàng Minh Chính thì sẽ gặp lại một vụ tương tự…
Việt Hùng: Qua bài báo tường thuật về cái chết này của nhà báo Lê Bảo Trung ở báo Dân Trí tính cho đến nay vẫn là một sự “chìm trong im lặng…”, và có thể nói sau 20 năm thì đây là một trong những dấu hiệu để vụ án “hé mở” ra hay sao? với cái nhìn của nhà văn?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi cũng nghĩ như vậy, đúng vậy.
Việt Hùng: Nhưng sau khi trực tiếp thâu cuốn băng đó nhà văn có thông báo cho các cấp chính quyền có liên quan đến vụ việc, như có những người tới dùng những biện pháp đe dọa…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa anh tôi không kịp làm việc đấy bởi vì như anh và quí vị thính giả cũng đã biết tôi bị cầm chân tại nhà từ ngày 24 -25 tháng Chạp cho đến mãi tận ngày 14-15 Tết thì tôi mới được tự do. Vào lúc đó khi tôi ra khỏi nhà là họ đã án giữ trước cửa nhà tôi rồi, nếu tôi cứ cố tình đi thì khó tránh khỏi những vụ đụng độ xô xát.
Việt Hùng: Về mặt dư luận, thưa nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, trước đây trong cuộc trả lời phỏng vấn với chúng tôi liên quan đến đám tang cụ Hoàng Minh Chính thì nhà văn nói có những nhân viên xưng danh như vậy và nay phần Audio đã có và nhà văn cũng xác nhận là nhà văn đã thâu cuốn băng đó. Nhà văn có nói điều này với những người đồng nghiệp của nhà văn hay những bạn bè gần gũi với nhà văn biết về việc này không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Không tôi không nói cho ai biết, vì tôi nghĩ có thể họ sẽ vào khám nhà tôi và sẽ tịch thu phương tiện ghi âm của nhà tôi… Trong bài viết của tôi có kể lại toàn bộ sự việc, những người láng giềng của tôi đang đọc bài viết đó từ 3-4 hôm nay.
Việt Hùng: Khi nhà văn thâu những cuốn băng đó, khi dư luận cả trong-ngoài nước đã được nghe cuốn băng đó thì chắc hẳn nhà văn cũng biết sẽ có những “hệ lụy”…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh tôi cũng biết điều đấy và tôi sẵn sàng chịu mọi chuyện có thể xảy ra.
Việt Hùng: Nhưng mà nhà văn hiện đang sống ở Việt Nam, việc thâu cuốn băng như vậy thì…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Khi một nội dung câu chuyện quan trọng như vậy thì tôi sẵn sàng làm những việc mà tôi nghĩ rằng việc làm của tôi là hợp pháp để giúp đỡ về những nghi vấn về vái chết của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh được hé mở.
Việt Hùng: Nói như thế tức là nhà văn sẵn sàng làm nhân chứng sống cho việc có những dấu hiệu “hé mở” trong vụ án Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh tôi sẵn sàng làm điều ấy.
Việt Hùng: Nhưng nhà văn có chuẩn bị tinh thần để bạch hóa những điều này cho báo giới cả trong nước và ngoài nước hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi sẵn sàng thưa anh.
Việt Hùng: Và cho đến bây giờ kể như đã gần 24 giờ đồng hồ kể từ khi dư luận cả trong và ngoài nước được nghe cuốn Tape phổ biến trên mạng Internet về những đoạn đối thoại, độc thoại, nhà văn đã ghi nhận được gì thưa nhà văn?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi ghi nhận điều ấy theo hướng tích cực, tôi sẵn sàng đối chất với bất cứ cơ quan luật pháp nào ở trong nước cũng như quốc tế để mong muốn làm rõ hơn cái chết của kịch ta gia Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh vào những năm Việt Nam bắt đầu mở cửa nhìn ra thế giới. Và tôi cũng biết rằng sống trong chế độ cộng sản những việc làm của tôi là rất nguy hiểm, nhưng vì sự thật, vì công lý tôi sẵn sàng làm tất cả những gì mà luật pháp quốc tế và Việt Nam yêu cầu.
Việt Hùng: Nhưng mà xuất phát từ điều gì mà nhà văn lại làm điều này, việc này hoàn toàn là cá nhân hay có… chuyện gì đứng đằng sau hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Đầu tiên khi ngồi nói chuyện với họ tôi không nghĩ đến việc phaỉ ghi âm, bởi vì tôi thấy những câu đầu tiên thì cũng bình thường thôi, nhưng khi họ nói đến cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ thì tôi biết là có vấn đề gì đây để đe dọa tôi thôi nhưng ít ra thì tôi cũng phải ghi lại những lời nói của họ để sau này có chứng cớ họ đã đe dọa tôi, khủng bố tôi, thế nhưng bây giờ câu chuyện của họ về cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ được loang rộng ra và nếu luật pháp ở trong nước và quốc tế quan tâm đến vấn đề đấy thì tôi sẵn sàng làm nhân chứng.
Việt Hùng: Cuốn tape thâu vào ngày mùng 4 Tết âm lịch tức là nhằm ngày 10 tây tháng 2.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng, cuốn Tape thâu vào lúc hơn 6 giờ tối ngày 10-02, tức mùng 4 Tết Mậu Tý.
Việt Hùng: Thay mặt quí thính giả của đai cám ơn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng chào anh Việt Hùng và xin kính chào tất cả quí vị thính giả.
Tiếng Việt
--------------------------------------------------------------------------------
© 2005 Radio Free Asia
Hai bài thơ cuối cùng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh
viết trong mùa hè năm 1988
Thư viết cho Quỳnh trên máy bay
Lưu Quang Vũ
Có phải vì mười lăm năm yêu anh
Trái tim em đã mệt?
Cô gái bướng bỉnh
Cô gái hay cười ngày xưa
Mẹ của các con anh
Một tháng nay nằm viện
Chiếc giường trắng, vách tường cũng trắng
Một mình em với giấc ngủ chập chờn
Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn
Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt
Luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật
Vẫn là gã trai nông nổi của em
Người chồng đoảng của em
15 mùa hè chói lọi, 15 mùa đông dài
Người yêu ơi
Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh?
Thôi đừng buồn nữa, đừng lo phiền
Rồi em sẽ khoẻ lên
Em phải khoẻ lên
Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi
Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới
Mùa hè náo động dưới kia
Tiếng ve trong vườn nắng
Và sau đê sông Hồng nước lớn
Đỏ phập phồng như một trái tim đau
Từ nơi xa anh vội về với em
Chiếc máy bay dọc sông Hồng
Hà Nội sau những đám mây
Anh dõi tìm: đâu giữa chấm xanh nào
Có căn phòng bệnh viện nơi em ở?
Trái tim anh trong ngực em rồi đó
Hãy giữ gìn cho anh
Đêm hãy mơ những giấc mớ lành
Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh
Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
Vở kịch lớn, bài thơ hay nhất
Dành cho em, chưa kịp viết tặng em
Tấm màn nhung đỏ thắm
Mới bắt đầu kéo lên
Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc
Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát
Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh
Trái tim của mùa hè, tổ ấm chở che anh...
7/5/1988
Thời gian trắng
Xuân Quỳnh
Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
Những vui buồn khao khát đã từng qua
Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
Con đường gạch ao bèo hoa tím ngát
Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em không chỉ ngày xưa
Mà ngay cả hôm nay là quá khứ
Quá khứ của em ngoài cánh cửa
Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...
Em ở đây không sớm không chiều
Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
Trái tim buồn sau lần áo mỏng
Từng đập vì anh vì những trang thơ
Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
Chỉ có đập cho em mình em đau đớn
Trái tim này chẳng còn có ích
Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
Và quần áo một màu xanh ố cũ
Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
Dường trong suốt một màu vô tận trắng
Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
Của con đường, trang viết, câu thơ
Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
Những phố phường lầm lụi với lo toan.
Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.
6/1988
Những tiết lộ mới nhất về cái chết của Lưu Quang Vũ-Xuân Quỳnh
2008.02.28
Việt Hùng, phóng viên đài RFA
Trong những ngày qua, dư luận trong các nhà dân chủ tại Việt Nam quan tâm đến cuốn băng Audio thâu một đoạn cuộc trao đổi của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa tại tư gia ở Hải Phòng với hai nhân viên của Tổng cục 2 và Cục Tình báo khi những nhân viên này đến ngăn cản không cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa lên Hà Nội tham dự đám tang giáo sư Hoàng Minh Chính.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file photo.
Trong nội dung cuốn băng có đề cập đến cái chết của vợ chồng nhà biên kịch Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh cùng cháu bé trong một vụ tai nạn ô-tô đầy “bí ẩn” xảy ra vào ngày 29-08-1988 trên đường từ Hải Phòng về Hà Nội.
Vụ việc này “hé lộ” điều gì, mời quí vị theo dõi cuộc trao đổi của Việt Hùng với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Từ những lời lẽ đe dọa
Việt Hùng: Thưa nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, liên quan đến đám tang giáo sư Hoàng Minh Chính trong một lần trả lời phỏng vấn với đài chúng tôi nhà văn nói có hai nhân viên xưng danh từ Tổng Cục 2 và Cục Tình báo tới ngăn cản nhà văn về Hà Nội tham dự đám tang cụ Hoàng Minh Chính và họ có đề cập đến cái chết của vợ chồng nhà biên kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và cháu bé thì nay cuốn Tape Audio đã được dư luận cả trong-ngoài nước biết tới…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh và thưa quí vị thính giả, như quí vị đã biết cụ Hoàng Minh Chính qua đời vào đêm ngày mùng 1, rạng mùng 2 Tết âm lịch, ngay sáng mùng 2 Tết có hai công an đến đây thương lượng với tôi nếu có đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính thì họ sẽ chở đi với điều kiện chịu sự quản lý của họ.
Thậm chí nếu chúng tôi đi sớm thì họ còn bao chi phí ăn uống và khách sạn nghỉ dọc đường, nhưng với điều kiện viếng tang lễ cụ Hoàng Minh Chính xong là phải theo họ về ngay và chịu sự kiểm soát của họ và không được tiếp xúc với ai.
Chuyện mới tạm dừng ở đó vì chúng tôi cũng chưa có một quyết định nào và họ cũng nói đề nghị của họ là 90% thực hiện được nếu chúng tôi đồng ý. Thế nhưng mọi việc thay đổi khi vào ngày mùng 4 Tết, khoảng 6 giờ tối có hai người mặc thường phục tới nhà tôi, họ đều ở trạc độ tuổi 40–45, họ tự giới thiệu tên là Nguyễn Văn Hoàn, người của Tổng cục 2 và người thứ hai giới thiệu là của Cục Tình báo. Và họ nhìn ra xe ô-tô đỗ ngay sát cửa nhà tôi ý muốn nói họ từ Hà Nội xuống…
Việt Hùng: Nhưng người thứ hai nói là của Cục tình báo có xưng danh tên là gì hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Anh ta không xưng danh. Tôi có hỏi họ đề nghị cho tôi xem giấy tờ tùy thân thì anh xưng danh là từ Tổng cục 2 nói là tôi không cần phải xem giấy tờ của họ.
Anh ta hỏi tôi có biết rằng họ đổ ra bao nhiêu tiền của và công sức để canh giữ tôi trong những ngày này không? Anh ta hỏi tôi có đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính hay không? Anh ta nói tôi không được đi dự đám tang ông Hoàng Minh Chính, anh còn hỏi thêm tôi có biết tai nạn giao thông dẫn đến cái chết của Lưu Quang Vũ hay không?
Tôi có trả lời với họ tôi biết vụ đấy và tôi có hỏi như thế là các anh đã xác nhận Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh và một đứa con bị sát hại? Tôi chờ sự trả lời của họ nhưng họ đã không trả lời câu hỏi của tôi.
Anh ta nói với tôi nếu tôi vẫn đi viếng đám tang ông Hoàng Minh Chính thì tôi sẽ gặp một vụ tai nạn tương tự… và anh ta nói với tôi như thế này: “Đối với Lưu Quang Vũ anh chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Lưu Quang Vũ nổi tiếng như vậy mà khi chết vụ đụng xe ấy cũng chìm đi, còn anh thì người ta chôn là xong…”
Việt Hùng: Người xưng danh là Tổng cục 2 tên là Nguyễn Văn Hoàn nói với nhà văn như vậy là có sự chứng kiến của những ai ngoài nhà văn và một người nữa xưng danh là từ Cục Tình báo?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Ngoài ra còn có sự chứng kiến của vợ tôi và con tôi.
Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh. Photo courtesy of vtc.vn.
Đến tiết lộ về cái chết của Xuân Quỳnh-Lưu Quang Vũ
Việt Hùng: Nay thì cuốn băng đã được phổ biến trên mạng Internet và dư luận trong-ngoài nước đang nói đến cuốn Tape này. Trước quí thính giả của Đài Á Châu Tự Do cả trong và ngoài nước xin nhà văn có thể cho biết phải chăng cuốn Tape đó là do nhà văn thâu?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng, chính bản thân tôi thâu ngay lúc xảy ra câu chuyện.
Việt Hùng: Nếu trong trường hợp cần đối chất để làm sáng tỏ về cái chết không rõ ràng của vợ chồng nhà thơ Xuân Quỳnh, nhà biên kịch Lưu Quang Vũ và cháu bé thì nhà văn có sẵn sàng trước dư luận hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi sẵn sàng đối chất. Cái chết của kịch tác gia Lưu Quang Vũ cùng người vợ là Xuân Quỳnh và một người con đã âm ỉ dai dẳng trong dư luận văn nghệ sĩ và những người quen biết rằng, đấy là một cái chết rất mờ ám, bí ẩn… cho nên khi một người ở Tổng Cục 2 nói như vậy thì trong đầu tôi léo lên những nghi vấn cũ và tôi có hỏi thẳng các anh xác nhận việc Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh và người con phải không?
Thế nhưng người nói câu đó đã không trả lời tôi mà anh ta chỉ khẳng định lại nếu tôi lên Hà Nội đi viếng tang lễ cụ Hoàng Minh Chính thì sẽ gặp lại một vụ tương tự…
Việt Hùng: Qua bài báo tường thuật về cái chết này của nhà báo Lê Bảo Trung ở báo Dân Trí tính cho đến nay vẫn là một sự “chìm trong im lặng…”, và có thể nói sau 20 năm thì đây là một trong những dấu hiệu để vụ án “hé mở” ra hay sao? với cái nhìn của nhà văn?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi cũng nghĩ như vậy, đúng vậy.
Việt Hùng: Nhưng sau khi trực tiếp thâu cuốn băng đó nhà văn có thông báo cho các cấp chính quyền có liên quan đến vụ việc, như có những người tới dùng những biện pháp đe dọa…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa anh tôi không kịp làm việc đấy bởi vì như anh và quí vị thính giả cũng đã biết tôi bị cầm chân tại nhà từ ngày 24 -25 tháng Chạp cho đến mãi tận ngày 14-15 Tết thì tôi mới được tự do. Vào lúc đó khi tôi ra khỏi nhà là họ đã án giữ trước cửa nhà tôi rồi, nếu tôi cứ cố tình đi thì khó tránh khỏi những vụ đụng độ xô xát.
Việt Hùng: Về mặt dư luận, thưa nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, trước đây trong cuộc trả lời phỏng vấn với chúng tôi liên quan đến đám tang cụ Hoàng Minh Chính thì nhà văn nói có những nhân viên xưng danh như vậy và nay phần Audio đã có và nhà văn cũng xác nhận là nhà văn đã thâu cuốn băng đó. Nhà văn có nói điều này với những người đồng nghiệp của nhà văn hay những bạn bè gần gũi với nhà văn biết về việc này không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Không tôi không nói cho ai biết, vì tôi nghĩ có thể họ sẽ vào khám nhà tôi và sẽ tịch thu phương tiện ghi âm của nhà tôi… Trong bài viết của tôi có kể lại toàn bộ sự việc, những người láng giềng của tôi đang đọc bài viết đó từ 3-4 hôm nay.
Việt Hùng: Khi nhà văn thâu những cuốn băng đó, khi dư luận cả trong-ngoài nước đã được nghe cuốn băng đó thì chắc hẳn nhà văn cũng biết sẽ có những “hệ lụy”…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh tôi cũng biết điều đấy và tôi sẵn sàng chịu mọi chuyện có thể xảy ra.
Việt Hùng: Nhưng mà nhà văn hiện đang sống ở Việt Nam, việc thâu cuốn băng như vậy thì…
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Khi một nội dung câu chuyện quan trọng như vậy thì tôi sẵn sàng làm những việc mà tôi nghĩ rằng việc làm của tôi là hợp pháp để giúp đỡ về những nghi vấn về vái chết của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh được hé mở.
Việt Hùng: Nói như thế tức là nhà văn sẵn sàng làm nhân chứng sống cho việc có những dấu hiệu “hé mở” trong vụ án Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng thưa anh tôi sẵn sàng làm điều ấy.
Việt Hùng: Nhưng nhà văn có chuẩn bị tinh thần để bạch hóa những điều này cho báo giới cả trong nước và ngoài nước hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng tôi sẵn sàng thưa anh.
Việt Hùng: Và cho đến bây giờ kể như đã gần 24 giờ đồng hồ kể từ khi dư luận cả trong và ngoài nước được nghe cuốn Tape phổ biến trên mạng Internet về những đoạn đối thoại, độc thoại, nhà văn đã ghi nhận được gì thưa nhà văn?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi ghi nhận điều ấy theo hướng tích cực, tôi sẵn sàng đối chất với bất cứ cơ quan luật pháp nào ở trong nước cũng như quốc tế để mong muốn làm rõ hơn cái chết của kịch ta gia Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh vào những năm Việt Nam bắt đầu mở cửa nhìn ra thế giới. Và tôi cũng biết rằng sống trong chế độ cộng sản những việc làm của tôi là rất nguy hiểm, nhưng vì sự thật, vì công lý tôi sẵn sàng làm tất cả những gì mà luật pháp quốc tế và Việt Nam yêu cầu.
Việt Hùng: Nhưng mà xuất phát từ điều gì mà nhà văn lại làm điều này, việc này hoàn toàn là cá nhân hay có… chuyện gì đứng đằng sau hay không?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Đầu tiên khi ngồi nói chuyện với họ tôi không nghĩ đến việc phaỉ ghi âm, bởi vì tôi thấy những câu đầu tiên thì cũng bình thường thôi, nhưng khi họ nói đến cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ thì tôi biết là có vấn đề gì đây để đe dọa tôi thôi nhưng ít ra thì tôi cũng phải ghi lại những lời nói của họ để sau này có chứng cớ họ đã đe dọa tôi, khủng bố tôi, thế nhưng bây giờ câu chuyện của họ về cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ được loang rộng ra và nếu luật pháp ở trong nước và quốc tế quan tâm đến vấn đề đấy thì tôi sẵn sàng làm nhân chứng.
Việt Hùng: Cuốn tape thâu vào ngày mùng 4 Tết âm lịch tức là nhằm ngày 10 tây tháng 2.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng, cuốn Tape thâu vào lúc hơn 6 giờ tối ngày 10-02, tức mùng 4 Tết Mậu Tý.
Việt Hùng: Thay mặt quí thính giả của đai cám ơn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: Vâng chào anh Việt Hùng và xin kính chào tất cả quí vị thính giả.
Tiếng Việt
--------------------------------------------------------------------------------
© 2005 Radio Free Asia
Hai bài thơ cuối cùng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh
viết trong mùa hè năm 1988
Thư viết cho Quỳnh trên máy bay
Lưu Quang Vũ
Có phải vì mười lăm năm yêu anh
Trái tim em đã mệt?
Cô gái bướng bỉnh
Cô gái hay cười ngày xưa
Mẹ của các con anh
Một tháng nay nằm viện
Chiếc giường trắng, vách tường cũng trắng
Một mình em với giấc ngủ chập chờn
Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn
Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt
Luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật
Vẫn là gã trai nông nổi của em
Người chồng đoảng của em
15 mùa hè chói lọi, 15 mùa đông dài
Người yêu ơi
Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh?
Thôi đừng buồn nữa, đừng lo phiền
Rồi em sẽ khoẻ lên
Em phải khoẻ lên
Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi
Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới
Mùa hè náo động dưới kia
Tiếng ve trong vườn nắng
Và sau đê sông Hồng nước lớn
Đỏ phập phồng như một trái tim đau
Từ nơi xa anh vội về với em
Chiếc máy bay dọc sông Hồng
Hà Nội sau những đám mây
Anh dõi tìm: đâu giữa chấm xanh nào
Có căn phòng bệnh viện nơi em ở?
Trái tim anh trong ngực em rồi đó
Hãy giữ gìn cho anh
Đêm hãy mơ những giấc mớ lành
Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh
Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
Vở kịch lớn, bài thơ hay nhất
Dành cho em, chưa kịp viết tặng em
Tấm màn nhung đỏ thắm
Mới bắt đầu kéo lên
Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc
Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát
Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh
Trái tim của mùa hè, tổ ấm chở che anh...
7/5/1988
Thời gian trắng
Xuân Quỳnh
Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
Những vui buồn khao khát đã từng qua
Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
Con đường gạch ao bèo hoa tím ngát
Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em không chỉ ngày xưa
Mà ngay cả hôm nay là quá khứ
Quá khứ của em ngoài cánh cửa
Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...
Em ở đây không sớm không chiều
Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
Trái tim buồn sau lần áo mỏng
Từng đập vì anh vì những trang thơ
Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
Chỉ có đập cho em mình em đau đớn
Trái tim này chẳng còn có ích
Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
Và quần áo một màu xanh ố cũ
Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
Dường trong suốt một màu vô tận trắng
Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
Của con đường, trang viết, câu thơ
Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
Những phố phường lầm lụi với lo toan.
Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.
6/1988
