Ta yêu nhau đã hơn 6 năm, một thời gian dài cho tình yêu và thời gian gần bằng những gì ta nói với nhau khi mới yêu! Đêm nay anh viết về em, người anh yêu và anh muốn lấy làm vợ.

Bắt đầu!
Thường thì chuyện gì củng có cái bắt đầu nhưng chưa chắc nó có điểm kết thúc, chúng ta gặp nhau rất bình thường, không có ấn tượng mạnh như là "tiếng sét ái tình". Khi anh nhìn em, một cô gái với đôi kính cận, dáng người, khuôn mặt thật bình thường nhưng anh đầu biết rằng đó là điều phi thường của cuộc đời anh. Chúng ta để ý nhau từ một tờ giấy A4, đó là thời khóa biểu của lớp, anh design nó bằng Word và in ở dịch vụ Internet để tặng em (thủ quỷ).
Ánh sáng!
Em, rất sáng, trong sáng, ánh sáng của em soi rọi, thay đổi tâm trí u tối của anh về tình yêu. Lúc đó, anh đang tuyệt vọng và không tin vào tình yêu nửa. Nhưng em, chính ánh sáng của em đã gọi đường cho anh thấy điều giản dị mà tuyệt vời của tình yêu. Từ đó anh lại bắt đầu yêu, bắt đầu hiểu nhiều hơn về tình yêu và nhiều thứ khác mà em mang đến cho anh.

Lựa chọn!
Em, một người đặc biệt trong cách nghĩ, cách sống và cả gia đình. Vì thế em có rất nhiều cái bóng theo em trong đó có anh, muốn là cái người mà anh muốn, đó là người có được tình yêu của em. Lúc đó anh tay trắng, thiếu tự tin, nhưng vì em, vì tình yêu anh đã không phải là người đứng cuối cùng trong danh sách. Em khiến anh trở thành một người có ý trí phấn đấu, vương lên và sẳng sàng bước qua bất kỳ trở ngại nào trước mắt mình. Em la thay đổi cách nhìn, cách nghĩ của anh về nhiều điều trong cuộc sống theo hướng tốt đẹp hơn...

Thay đổi!
Ngoài sự thay đổi của anh thì em củng thay đổi và sự thay đổi của em mang tên "vì anh". Nhiều lúc thấy em buồn, em khóc mà lòng anh đau lắm vì anh nghĩ rằng vì anh mà sự hồn nhiên của em đã ít đi, em bắt đầu biết lo toan, biết suy nghĩ, biết chăm sóc anh, biết lo lắng cho anh và biết ghen vì anh! Đơn giản vì anh hiểu rằng em rất yêu anh.

Chờ đợi!
Ta chờ đợi nhau và hình như bây giờ em chờ đợi anh, tình yêu chúng ta đã đủ thời gian để tiến đến hôn nhân từ một hai năm trước, nhưng vì nhiều lý do của anh mà mình chưa cưới nhau, em vẩn kiên trì chờ đợi mặc dù anh biết rằng đã có nhiều lúc em cảm thấy mỏi mệt vì sự chờ đợi này, nhưng em ơi! đừng bỏ cuộc em nhé vì mình yêu nhau mà! con người thì già theo năm tháng còn tình yêu thì trẻ mãi mới hạnh phúc phải không em?! và hôn nhân là vì tình yêu chứ không phải tuổi tác hay bất cứ gì khác phải không em? em có nghĩ như anh không? Anh tin rằng hai chúng ta đến khi già nhưng tình yêu chúng ta vẩn trẻ và tràn đầy sức sống em àh!