Friday, September 3, 2010 4:08:15 PM
Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ ...lại bình yên...
Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ...
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó...
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ...
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời
vốn nhiều đau khổ...
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?
Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!
Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang lên tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường...
Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên...
Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời...
Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù tận xa xôi...
...
________
Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau
khi chúng ta không thể biết...yêu thương kia...tan vỡ lúc nào...
...
Saturday, August 21, 2010 3:00:49 PM
Té ra vẫn còn những khoảnh khắc đau nhói.
Cuộc sống thật kì lạ. Con người, lại càng là sinh vật kì lạ hơn.
Té ra, trong con người hèn nhát của tôi, vẫn sót lại chút dũng khí.
Mừng thay!!!
Sunday, August 15, 2010 9:58:31 AM
MUỐN
- Sơn móng tay ngón đen ngón đỏ.
- Im lìm, hoặc cáu kỉnh, hoặc quát tháo, hoặc khóc lóc...
- Dốc sạch túi mua vé máy bay, bỏ việc, vào Hội An.
- Ôm!
Ôi, tôi lại lên cơn quẫn rồi!!!!Bệnh này, bao giờ mới chữa khỏi!!!!!
Monday, August 9, 2010 3:09:24 PM
Một cảm giác trống rỗng vô cùng êm ái. Trống rỗng không phải là cảm giác mới lạ. Nhưng êm ái với cảm giác này, quả là mới.
Như là, quẳng đi được một khối nặng trĩu. Có để lại một khoảng trống chắc khó lấp. Nhưng êm ái và thanh thản.
Chẳng phải là điều cứ mãi tìm kiếm hay sao?
Saturday, May 15, 2010 5:10:32 PM
"Chúng ta già đi rất nhanh vì bị nỗi nhớ hành hạ. Mà nỗi nhớ thì cứ trẻ mãi."
Q.B
Monday, May 10, 2010 3:31:50 PM
Say!
Thú thay cái cảm giác liêng biêng lảo đảo tỉnh tỉnh say say. Chỉ đủ liêng biêng để vẩn vơ nghĩ, nghếch mặt hít hà mùi Hà Nội đêm. Thèm hoa sữa ngòn ngọt. Đầu nặng nặng tựa hồ có vạn ngàn ký ức đang trĩu xuống. Nạt nộ vô cớ thằng cu em ngoan ngoãn vô cùng.
Say!
Thậm chí không dám lượn qua Nhà hát lớn, bởi rất có thể leo lên ngủ một mạch, hay ngồi thu lu một góc nói nhảm. Lên cơn thèm ôm. Thèm ôm. Thèm phát điên. Thèm phát khóc.
Nhảm quá mất thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tuesday, February 23, 2010 3:33:19 PM
Đã lâu lắm tôi mới lại thắp tinh dầu. Cũng thật nực cười, cứ thi thoảng, tôi lại ca bài ca" Lâu lắm...".
Hít căng lồng ngực mùi hương ký ức, cái mùi mà một ngày mưa lạnh tháng Hai tôi đã thắp lên, nghe " Nhớ", dúi tay vào đôi tay ấm sực, thấy Bình yên. Cái mùi mà vào một sáng mùa hạ đầy nắng, tôi đã thắp lên, nghe " Yêu em hết thân anh", chờ được đón đi cafe sáng. Cái mùi mà, nhắm mắt lại, vừa thấy thân thuộc, vừa thấy xa xôi, mà sao thấy nhói đau lòng. Như lúc này đang đau.
Hỏi, cảm giác đau nhói khắc khoải này, đến bao giờ mới qua đi?
Hỏi, có phải nỗi đau còn dễ chịu hơn sự trống rỗng?
Tôi, có phải đang tự đầu độc mình bằng ký ức?
Monday, February 22, 2010 5:18:03 PM
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh...
Wednesday, February 3, 2010 5:34:57 PM
Sẽ một ngày tôi rong ruổi Hà Nội đêm...
Một ngày gió se se.
Tạt vào một quán hàng bốc khói nghi ngút.
Xì sụp một bát phở đêm.
Ngáp ngủ mơ màng ở quán cóc vệ đường.
Lang thang những con phố nhỏ cũ kỹ, xộc xệch, lung linh.
Đường phố vắng tanh.
Nghênh ngang giữa phố.
Nắm tay nhau Bình Yên.
Sẽ có một ngày mọi thứ trở nên nhẹ bẫng.
Tôi lại xông xênh nói cười.
Không ngại ngần với cảm xúc của chính mình.
Chỉ vài mươi phút vỏn vẹn, tôi bất chợt nhẹ lòng.
Thấy đêm Hà Nội của tôi đẹp. Thấy lao xao. Thấy êm ái. Thấy xót xa.
Nhưng thật quen thuộc.
Điều mà đến gần một năm nay tôi cứ tìm.
Tôi cứ chờ... Gì nhỉ?
Monday, February 1, 2010 4:07:27 PM
Chỉ là một giấc mơ thôi, mà khiến ta đau lòng đến vậy...
Ám ảnh. Ám ảnh. Ám ảnh.
Sắp hết ngày, sắp hết đêm.
Gió, mang theo cả những ký ức mà ta cố gắng lấp liếm, giấu giếm.
1 2 3 4 5 ... 11 Next »