Đừng bao giờ sống vì mình, mà hãy sống vì người khác

bởi sống vì người khác cũng chính là sống vì mình !

Subscribe to RSS feed

Sticky post

huong dan mon thay hoan

Thầy bảo các bạn vẫn học như đề cương cũ, nhưng chú ý vào trọng tâm sau:



I. Chương II: Phép biện chứng duy vật

Phần III. Các cặp phạm trù cơ bản của phép biện chứng duy vật
1. cái chung và cái riêng
2. bản chất và hiện tượng
3. nguyên nhân và hệ quả

phần IV: Các quy luật cơ bản của phép biện chứng duy vật
2. Quy luật mâu thuẫn ( QL thống nhất và đấu tranh giữa các mặt đối lập ).

phần V: lý luận nhận thức:
1. thực tiễn nhận thức và vai trò của thực tiễn đối với nhận thức.

II. Chương III: CN duy vật lịch sử:
phần 2: QL quan hệ sản xuất phải phù hợp với trình độ phát triển của LLSX.

III. Chương IV: học thuyết giá trị
phần II: hang hóa ( học hết )

IV. Chương VIII: những vấn đề chính trị có
phần I: xây dựng dân chủ XHCN


Thầy nói về nội dung của câu hỏi sẽ gồm 3 phần sau:
nội dung, ý nghĩa và lien hệ thực tiễn.

Còn môn thầy Xô, thầy bảo thầy đang hoàn thiện câu hỏi bổ xung, nhưng không có j cả, thầy chia nhỏ những câu trước ra mà thôi, bảo lớp cứ ôn tập như trước đi.

vấn đề tài liệu phòng thi thì, không có thông tin nào chính xác cả, nhưng Vịnh hỏi thầy Hoàn, thầy bảo ko biết thế nào, nhưng các e cứ mang tài liệu trên giấy A4 viết tay vào. cô giáo CN cũng bảo chúng mình tuyệt đối không được sử dụng tài liệu ruột mèo, còn giáo viên coi thi se tạo điều kiện cho các e, nhưng cô cung ko biết được là có sử dụng được ko, ý cô là chúng mình học vẫn là chính và có mang tài liệu vào, nhưng phải là giấy A4.
chiều 16/7 tập trung tại giảng đường trung tâm. 18,19/7 chúng mình thi. thông báo cho mọi người nhe, các bạn thường xuyên vào Gmail lớp để cập nhập thông tin. ok

chúc mọi người gặp nhiều may mắn và thành công !

Sticky post

Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge) - San Francisco



Cầu Cổng Vàng hay Cầu Kim Môn (tiếng Anh: Golden Gate Bridge) là một cây cầu treo nối liền Cổng Vàng, cửa ngõ vào của vịnh San Francisco và Thái Bình Dương. Là một phần của cả hai xa lộ US 101 và California State Route 1, chiếc cầu nối liền thành phố San Francisco trên mũi phía bắc của bán đảo San Francisco với hạt Marin. Khi được hoàn thành vào năm 1937, The Golden Gate Bridge là cây cầu treo dài nhất trên thế giới, và đã trở thành một biểu tượng quốc tế của San Francisco, California, Hoa Kỳ. Kể từ khi hoàn thành đến nay đã có tám chiếc cầu khác có chiều dài vượt qua Cầu Cổng Vàng. Tuy thế, nó vẫn là cây cầu treo dài thứ hai ở Hoa Kỳ, sau cầu Verrazano-Narrows ở New York. Vào năm 2007, nó đã được xếp hạng thứ năm trong Danh sách những kiến trúc Hoa Kỳ được yêu thích do Viện Kiến trúc sư Hoa Kỳ bầu chọn.
Lịch sử
Dịch vụ phà
Trước khi cây cầu được xây dựng, cách duy nhất để đi lại giữa San Francisco và vùng đất mà ngày nay là hạt Marin là bằng tàu thuyền đi xuyên qua một phần của vịnh San Francisco. Dịch vụ phà bắt đầu được sử dụng khoảng đầu những năm 1820, đến thập kỷ 1840 thì dịch vụ được thực hiện thường xuyên theo lịch để mang nước đến San Francisco. Năm 1867 công ty dịch vụ Đất liền và phà Sausalito được thành lập và sau này trở thành công ty Phà Cổng Vàng, một công ty con của Đường Sắt Nam Thái Bình Dương, tập đoàn cung cấp dịch vụ phà lớn nhất thế giới những năm 1920. Chỉ phục vụ cho hành khách đường sắt và khách hàng, dịch vụ phà của Nam Thái Bình Dương mang lại lợi nhuận rất lớn và đóng vai trò quan trọng cho nền kinh tế trong vùng. Đi phà từ Hyde Street Pier, San Francisco đến Sausalito của hạt Marin mất khoàng 20' với giá 1.00 USD cho một phương tiện, sau đó mức giá này được hạ xuống để cạnh tranh với chiếc cầu mới.

Nhiều người muốn xây dựng một cây cầu để nối San Francisco với hạt Marin. San Francisco là thành phố lớn nhất của Mỹ vẫn còn đi lại chủ yếu bằng tàu phà. Vì không có một con đường cố định nối liền các cộng đồng xung quanh vịnh với nhau nên mức tăng trưởng của thành phố thấp hơn mức trung bình của quốc gia. Nhiều chuyên gia cho rằng, một cây cầu không thể được xây dựng trên eo biển. Eo biển này có thủy triều và dòng nước mạnh và xoáy, nước ở trung tâm rất sâu và có gió mạnh thường xuyên. Các chuyên gia cho rằng những cơn gió hung tợn và sương mù dày đặc sẽ gây khó khăn cho việc xây dựng và hoạt động.

Ý tưởng

Mặc dù ý tưởng về một cây cầu bắc qua Cổng Vàng đã có từ trước nhưng mãi đến năm 1916 thì ý tưởng đó mới được đưa ra trong một bản tin của San Francisco bởi James Wilkins lúc đó đang là sinh viên kỹ thuật. Theo ước tính của Hội Kỹ Sư thành phố, đế xây dựng được một cây cầu phải tốn 100 triệu USD, một con số quá lớn trong thời kỳ đó và một câu hỏi đã đặt ra cho các kỹ sư cầu đường là liệu họ có thể xây dựng được một chiếc cầu với chi phí thấp hơn không. Một người đã đưa ra đáp án cho vấn đề trên, đó là Joseph Strauss, một kỹ sư có nhiều hoài bão và mơ ước. Trong luận văn tốt nghiệp của mình ông thiết kế một cây cầu sắt dài bắc qua eo biển Bering. Trước đó Strauss đã hoàn tất 400 chiếc cầu kéo, hầu hết là được xây dựng trên đất liền, chưa có công trình nào mang tầm cỡ của công trình mới này. Trong những bản vẽ đầu tiên của mình Strauss thiết kế một mút chìa đỡ bao lơn cực lớn ở hai phía của eo biển, hai mút chìa này được nối với nhau bởi một đoạn treo ở trung tâm mà theo Strauss phân đoạn này có thể được xây dựng với 17 triệu USD.

Chính quyền địa phương đồng ý việc xây cầu theo ý tưởng của Strauss với điều kiện là Strauss phải chỉnh sửa thiết kế và chấp nhận thông tin đầu vào từ các chuyên gia tư vấn dự án. Một bản thiết kế về một cây cầu treo được xem là thực tế nhất bởi vì nó phù hợp với những tiến bộ trong ngành luyện kim thời bấy giờ.

Strauss phải mất hơn mười năm để kêu gọi sự ủng hộ của cộng đồng Bắc California.. Việc xây dựng chiếc cầu vấp phải nhiều sự phản đối kể cả kiện tụng. Cục Chiến tranh lo ngại rằng cây cầu sẽ cản trở giao thông đường thủy; hải quân sợ rằng một vụ va chạm tàu hoặc việc phá hủy cầu có thể chặn lối vào một trong những cảng chính của nó. Liên đoàn lao động yêu cầu phải tuyển dụng nhân công địa phương làm việc cho công trình. Tập đoàn Đường sắt Nam Thái Bình Dương, một trong những đơn vị kinh doanh phát đạt nhất ở California đã phản đối việc xây chiếc cầu vì cho rằng chiếc cầu sẽ gây ảnh hưởng đến dịch vụ phà của họ và đệ đơn kiện chống lại dự án. Sự việc đó dẫn đến một cuộc tẩy chay hàng loạt nhằm vào dịch vụ phà của tập đoàn này. Tháng 5 năm 1924, Đại tá Herbert Deakyne thay mặt cho Bộ trưởng Chiến tranh tổ chức phiên điều trần thứ hai yêu cầu sử dụng đất liên bang cho việc việc xây dựng cầu. Deakyne, thay mặt cho Bộ trưởng Chiến tranh, chấp thuận chuyển nhượng đất đai cần thiết cho việc xây dựng cây cầu và các con đường huyết mạch cho "Hiệp hội Xây dựng cầu Cổng Vàng". Strauss có thêm một đồng minh nữa là ngành công nghiệp sản xuất xe ôtô mới ra đời mong muốn sự phát triển cầu đường sẽ kích thích nhu cầu mua xe của người dân.

Tên của cầu lần đầu tiên được sử dụng vào năm 1917 trong cuộc thảo luận ban đầu giữa Strauss và kỹ sư của thành phố San Fransisco. Cái tên được chính thức công nhận trong đạo luật Golden Gate Bridge and Highway District do cơ quan lập pháp của tiểu ban ban hành năm 1923.

Thiết kế
Strauss là kỹ sư trưởng phụ trách thiết kế tổng thể và xây dựng của dự án. Tuy nhiên, do ông có ít kinh nghiệm và hiểu biết trong thiết kế cáp treo nên phần lớn các nhiệm vụ liên quan đến kỹ thuật và thiết kế do những chuyên gia khác phụ trách.

Irving Morrow, một kiến trúc sư dân cư gần như chưa được biết đến đảm trách thiết kế hình dáng tổng thể của những tháp cầu, kết cấu chiếu sáng, và các loại trang trí nghệ thuật như đèn đường, lan can và lối đi. Với sự thuyết phục của nhiều người dân địa phương, Morrow đã thay màu xám bạc chuẩn mực bằng màu cam quốc tế nổi tiếng dùng cho lớp sơn phủ của cây cầu và từ đó đến nay màu sắc đó vẫn không thay đổi.

Kỹ sư lão luyện Charles Alton Ellis, cộng tác từ xa với nhà thiết kế cầu nổi tiếng Leon Moisseiff, là kỹ sư chính của dự án. Với thiết kế kết cấu cơ bản của mình, Moisseiff đã đưa ra "lý thuyết độ lệch" mà theo đó một con đường mỏng và mềm mại sẽ lúc lắc theo gió, điều này làm giảm đáng kể sức ép đối với cây cầu bằng cách chuyển các áp lực vào các dây cáp treo và đến tháp cầu. Mặc dù Cầu Cổng vàng đã chứng minh được sự hoàn chỉnh trong thiết kế, tuy nhiên, một thiết kế sau này của Moiseiff, cây cầu Tacoma Narrow đầu tiên đã đổ sập trong một trận dông bão không lâu sau khi hoàn tất.

Ellis là một học giả và là nhà toán học có thời gian làm giảng viên kỹ thuật cho trường Đại học Illinois mặc dù ông không có bằng cấp kỹ thuật nào (cuối cùng ông cũng lấy được bằng kỹ sư dân dụng của trường Đại học Illinois trước khi thiết kế cầu Cổng Vàng và sau đó làm giảng viên của Đại học Purdue trong 12 năm trước khi về hưu). Ông trở thành chuyên gia trong thiết kế kết cấu, tác giả của những quyển sách giáo khoa chuẩn mực thời bấy giờ. Ellis đã đóng góp nhiều lý thuyết và kỹ thuật để xây dựng cây cầu nhưng ông lại ít được tín nhiệm.Tháng mười một năm 1931, lấy lý do là để hạn chế chi phí gởi và nhận điện tín với Moisseiff, Strauss sa thải Ellis và thay thuộc cấp cũ của mình là Clifford Paine vào vị trí của Ellis.Do quá say sưa với dự án và không thể tìm được việc làm khác trong thời kỳ Suy Thoái, Ellis chấp nhận làm việc không lương 70 giờ một tuần.

Để tự quảng bá bản thân và được lưu danh, Strauss đã hạ thấp những đóng góp của các cộng sự của mình, những người đã làm việc hết mình để cây cầu được hoàn thành dù họ nhận được rất ít sự thừa nhận và đuợc trả lương rất thấp. Ông đã làm được việc ghi công mình như là người đóng vai trò chính trong thiết kế và tầm nhìn của cây cầu. Chỉ rất lâu sau đó đóng góp của các thành viên khác mới được đánh giá một cách đúng đắn. Tháng 5 năm 2007, quận Cầu Cổng Vàng đưa ra báo cáo chính thức về 70 năm cống hiến của chiếc cầu nổi tiếng và quyết định điều chỉnh sai lầm cũ bằng cách công nhận Ellis là người thiết kế cây cầu.


Tài chính

Theo một đạo luật được đưa ra bởi cơ quan lập pháp California vào năm 1928, The Golden Gate Bridge and Highway District được công nhận là một tổ chức chính thức để thiết kế, xây dựng và chi trả cho việc xây dựng Cầu Cổng Vàng. Tuy nhiên, sau khi phố Wall sụp đổ năm 1929, tổ chức này không thể tăng ngân quỹ dành cho xây dựng, do đó họ vận động biện pháp bán trái phiếu để thu được 38 triệu USD. Tháng 11 năm 1930 việc bán trái phiếu được thông qua trong cuộc biểu quyết giữa các hạt liên quan đến cây cầu. Ngân sách xây dựng tại thời điểm phê duyệt là 30.100.000 $. Tuy nhiên, trái phiếu không thể bán được cho đến năm 1932 khi Amadeo Giannini, nhà sáng lập Ngân hàng Hoa Kỳ đóng tại San Francisco, thay mặt cho ngân hàng của ông đồng ý mua toàn bộ trái phiếu để giúp đỡ cho nền kinh tế địa phương.
Xây dựng
Việc xây dựng bắt đầu vào ngày 05 tháng 1 năm 1933. Chi phí cho dự án hơn 35.000.000 USD.
Strauss là người đứng đầu xuyên suốt của dự án, giám sát việc xây dựng hàng ngày và tham gia vào việc động thổ. Là cựu sinh viên của trường ĐH Cincinnati, ông đã dùng một viên gạch của hội trường McMicken của trường này sau khi bị phá hủy và đặt vào trụ thả neo trước khi chỗ này được đổ bê tông. Bằng việc cải tiến cách sử dụng lưới an toàn di động đặt bên dưới công trường xây dựng, ông đã giúp cho nhiều công nhân tránh khỏi những tai nạn đáng tiếc.Trong số 11 người thiệt mạng trong quá trình xây dựng, mười người bị thiệt mạng (khi cây cầu sắp được hoàn thành) khi lưới an toàn bị rơi dưới sức ép của một dàn giáo bị ngã.Chiếc lưới này đã cứu sống 19 người khác, những người này về sau trở thành những thành viên đầy tự hào trong Câu lạc bộ Nửa đường đến Địa ngục.

Dự án này được hoàn thành vào tháng 4 năm 1937. Chi phí cho dự án thấp hơn ngân sách cho phép là 1,3 triệu USD.

Khánh thành

Lễ khánh thành bắt đầu ngày 27 tháng 5 năm 1937 và kéo dài một tuần. Một ngày trước khi các phương tiện giao thông được cho phép đi lại, 200,000 người đã đi trên cầu bằng cách đi bộ hoặc trượt băng. Trong ngày khai mạc, thị trưởng Angelo Rossi và các quan chức đi phà sang hạt Marin và đi qua chiếc cầu trên một đoàn xe hộ tống để trở về quận Highway. Bài hát "There's a Silver Moon on the Golden Gate" (tạm dịch là "Cổng vàng lấp lánh ánh trăng bạc") được chọn làm bài hát chính thức cho lễ kỷ niệm. Strauss viết một bài thơ "Hoàn thành một sứ mệnh cao cả" mà hiện nay bạn có thể đọc thấy khi đi trên chiếc cầu. Buổi trưa ngày hôm sau, tổng thống Roosevelt phát tín hiệu cho phép các phương tiện bắt đầu lưu thông trên cầu. Khi các hoạt động kỷ niệm vượt ra ngoài tầm kiểm soát, phòng cảnh sát San Fransisco phải giải tán một đám đông gây rối ở trung tâm khu vực Polk Gulch. Sau đó các hoạt động dân sự và văn hóa "Fiesta" ("Ngày Hội") diễn ra suốt nhiều tuần lễ. Tượng của Strauss được chuyển đến một công trường gần chiếc cầu vào năm 1955.

Cầu cổng Vàng, với khung đứng trên Fort Point vào cuối San Francisco (bên phải). Đằng sau khung này là đảo Angel, và nằm bên trái của đảo là Tiburon, California, che gần hết các đồi vùng vịnh Đông.

Các đặc tính

Nhiều kỹ sư, chuyên viên đã góp công từ kỹ thuật cho đến mỹ thuật tô điểm cho cây cầu vừa hùng vĩ, hoành tráng vừa rực rỡ màu sắc dưới ánh nắng ban ngày cho đến huy hoàng lộng lẫy dưới ánh đèn ban đêm. Ánh sáng và màu sắc được thiết kế theo lối Art Deco Theme. Cầu được sơn màu đỏ cam “orange vermilion” nổi bật huy hoàng giữa vùng biển xanh và núi cỏ khô vàng nhạt, màu đỏ cam tươi sáng tàu bè dễ nhìn thấy từ xa.

Lớp sơn nguyên thủy sau 100 năm bị rỉ sét vì hơi muối từ nước biển đến năm 1965 đã được cạo bỏ và sơn lại bằng sơn lót zinc silicate và phủ bên ngoài bằng sơn acrylic emulsion. Vừa cạo vừa sơn lại phải mất 30 năm và hoàn tất năm 1995. Hiện nay hàng ngày một toán thợ sơn 38 người lo sơn cầu, họ làm việc quanh năm vì vừa sơn xong đến đầu cầu bên này thì đầu cầu bên kia, lớp sơn đã bắt đầu rỉ sét!!!

Các thông số kỹ thuật

Nhịp cầu chính giữa là nhịp cầu dài nhất trong các cây cầu treo cho đến năm 1964, khi chiếc cầu Verrazano-Narrows được dựng lên giữa hai quận Staten Island và Brooklyn ở New York. Những chiếc tháp của cầu Cổng Vàng cũng là những cái tháp cầu treo cao nhất thế giới thời bấy giờ.Năm 1957 cầu Michigan's Mackinac hoàn thành với chiều dài vượt qua cầu Cổng Vàng và trở thành chiếc cầu treo hai tháp dài nhất thế giới. Tuy thế nhịp cầu của Mackinac vẫn ngắn hơn nhịp cầu của cầu Cổng Vàng.
Kết cấu
Trọng lượng của phần lưu thông được chuyển sang hai dây cáp xuyên qua hai tháp chính và cố định ở phần bê tông ở hai đầu.Mỗi dây cáp được làm bằng 27.572 sợi kim loại. Hai dây cáp chính mỗi dây dài 80.000 dặm (129.000 km); tổng chiều dài này bằng 5,79 lần đường kính Trái Đất. Tổng số đinh tán dùng cho cây cầu là 1.200.000 cây.

Giao thông

Vì là con đường duy nhất để đi từ San Francisco đến phía Bắc, cây cầu là một phần của quốc lộ U.S Route 101 và California Route 1. Lằn ranh giới giữa các làn xe được dịch chuyển để phù hợp với mô hình giao thông.Vào buổi sáng các ngày thường, giao thông chủ yếu theo hướng nam vào thành phố nên bốn trong số sáu làn xe dành cho các phương tiện chạy theo hướng nam. Ngược lại, vào buổi chiều các ngày trong tuần, bốn làn xe dành cho các phương tiện chạy theo hướng bắc. Mặc dù việc lấp đặt một hàng rào di động được bàn đến từ những năm 1980, mãi đến tháng 3 năm 2005. Ban giám đốc quản lý chiếc cầu mới cam kết sẽ tìm nguồn tài trợ để thực hiện công tác nghiên cứu trị triệu USD trước khi có thể thực hiện việc lắp đặt một hàng rào di động. Lối đi phía đông chỉ dành cho người đi bộ và xe đạp vào ban ngày của những ngày trong tuần, và lối đi phía tây mở cửa cho xe đạp vào buổi chiều ngày của những ngày trong tuần trong tuần, cuối tuần, và ngày lễ.
Tính thẩm mỹ
Mặc dù nhìn giống như màu đỏ nhưng màu của cây cầu được gọi một cách chính thức là màu cam đỏ, được biết đến qua cái tên "quốc tế cam". Kiến trúc sư tư vấn Irving Morning là người lựa chọn màu sắc cho chiếc cầu bởi vì nó phù hợp với môi trường tự nhiên xung quanh và cũng để nó có thể nổi bật được giữa lớp sương mù.

Cây cầu được nhắc đến là một trong những ví dụ đẹp nhất của kỹ thuật xây cầu, cả về những thách thức trong thiết kế kết cấu và sự hấp dẫn thẩm mỹ của nó. Nó được Hội kỹ sư dân dụng Hoa kỳ bầu chọn là một trong những kỳ quan hiện đại của thế giới. Tạp chí du lịch Frommer thì cho rằng Cầu Cổng vàng "có thể là một cây cầu đẹp nhất, chắc chắn là một cây cầu được chụp ảnh nhiều nhất trên thế giới" (mặc dù Frommers cũng dành chữ "được chụp ảnh nhiều nhất" để vinh danh cầu tháp ở Luân Đôn, Anh).

Vấn đề thẩm mỹ là nguyên nhân chính khiến cho bản thiết kế đầu tiên của Strauss bị từ chối. Khi tái đệ trình kế hoạch xây dựng cây cầu của mình, ông thêm thắt các chi tiết, chẳng hạn như ánh sáng, để phác thảo cáp và tháp của cây cầu.
Các vấn đề hiện tại
Những vụ tự vẫn
Cầu cổng vàng bắc qua Vịnh San Francisco là một trong những công trình xây dựng giao thông vĩ đại nhất của nước Mỹ trong thế kỷ 20. Thế nhưng nó lại được mệnh danh là "Bãi tự sát nổi tiếng thế giới". Làn đường trên cầu cách mặt nước 79m. Sau khi nhảy từ trên cầu xuống, khoảng 4s sau thì chạm mặt nước, lúc đó vận tốc xấp xỉ là 142 Km/h.

Vụ tự vẫn đầu tiên xảy ra sau khi cây cầu khánh thành 1 ngày. Không có số liệu chính xác số người tự vẫn ở đây từ khi cây cầu hoàn thành. Bởi vì có nhiều vụ không có người chứng kiến, vì trời tối và nơi đây thường có sương mù dày đặc.

Nước ở nơi đây chỉ khoảng 8 độ C. Đặc biệt ở đây có loài cá mập trắng. Chúng thường tụ tập thành từng đàn và quanh quẩn dưới chân cầu.

Tính đến năm 2005 người ta đã thống kê được có khoảng 1200 vụ tự vẫn tại đây. Đó là những vụ người ta chứng kiến và ghi chép lại. Người ta thống kê rằng trung bình khoảng 2 tuần thì xảy ra một vụ. Trong năm 2006 có 34 vụ nhảy cầu tự vẫn xác vớt lên được. Có 4 vụ xác không tìm thấy. Bên cạnh đó có một vài xác vớt lên từ dưới dòng nước được cho là từ các vụ tự vẫn.
Gió

Kể từ khi hoàn thành, Cầu Cổng Vàng bị đóng cửa 3 lần do các điều kiện thời tiết: vào ngày 01 tháng 12 năm 1951 do gió mạnh lên đến 111 km/giờ; vào 23 tháng 12 năm 1982, do gió mạnh 113 km/giờ; và ngày 03 tháng 12 năm 1983 với sức gió 121 km/giờ.
Tăng cường kháng chấn
Những hiểu biết hiện đại về ảnh hưởng của động đất đến các công trình xây dựng đã làm người ta quan tâm đến việc tăng cường kháng chấn cho cầu Cổng Vàng. Do cầu này nằm dần đứt gãy San Andreas, một đứt gãy có khả năng gây ra các trận động đất lớn. Khi nghĩ đến khả năng có thể đứng vững trước những trận động đất được dự báo, cây cầu hoàn hoàn có thể bị phá hủy về cấu trúc (như sụp đổ) bởi sự phá hủy của dàn chịu lực trên vòm cao 98 m trên Fort Point. Một chương trình trị giá 392 triệu USD được tiến hành để nâng cấp khả năng chịu lực của cấu trúc với những thiệt hại nhỏ nhất. Chương trình tăng cường kháng chấn sẽ được hoàn thành theo kế hoạch vào năm 2012. Bộ đếm và thống kê Web chuyên nghiệp

Sticky post

Bài hát tử thần- Gloomy Sunday

Saturday, 3. April 2010, 15:24:21
Gloomy Sunday - Bài hát đã giết chết hơn 100 người
"Gloomy Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.
Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chốị Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay - đủ hay để được đưa vào đĩa nhạc thời bấy giờ.

Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thụ. Các nhà sản xuất đĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 đĩa nhạc có giá trị.

Một nhà sản xuất đã viết rằng: " Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấỵ Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (There's a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thụ. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sunday" .

Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ây. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cảm thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).

Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".

Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Đó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

Đến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nỗ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đại chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

Thời gian trôi quạ Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Đài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc nàỵ

Cũng bài nhạc được sửa lại theo
kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm lạ. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiễu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạỵ .Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

Đây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

Còn một vấn đề mà bạn cũng nên biết là ông Rezso Seress, người viết ra bài nhạc nầy tự tử vào năm 1968...


"Thật sự khi nghe bài hát này, mình cũng thấy...bình thường. Có thể do trình độ tiếng Anh của mình chưa đủ để hiểu & cảm nhận nỗi buồn đau của tác giả "

Lời việt bài hát:

Lời Việt: Phạm Duy

Chủ nhật buồn đi lê thê
cầm một vòng hoa đê mê
bước chân về với gian nhà
với trái tim cùng nặng nề
xót xa gì?
oán thương gì?
đã biết nuôi hương chia ly
trót say mê
Đã yêu thì dẫu vô duyên còn nặng thề
ngồi một mình nghe hơi mưa
mặc lệ tràn câu thiên thu
gió hiên ngoài
nhắc một loài dế giun hoài ru thương ru
ru ơi ru... hời

Chủ nhật nào tôi im hơi
vì đợi chờ không nguôi ngoai
bước chân người
nhớ thương tôi
đến với tôi thì muộn rồi

Trước quan tài khói hương mờ
bốc lên như vạn ngàn lời
dẫu qua đời mắt tôi cười
vẫn đăm đăm nhìn về người

Hồn lìa rồi nhưng em ơi
tình còn nồng đôi con ngươi

Nhắc cho ai biết cuối đời
có một người yêu không thôi
Ru ơi ru hời

Sticky post

Thêm một bớt một mất một

Thêm một

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay...

Bớt một

Bớt một cơn mưa rào
Hạ vơi đi một nửa
Bớt một chiều lá rụng
Thu bỗng chừng tiêu hao
Bớt đi một vì sao
Đêm như dài thêm mãi
Bớt cơn sóng bạc đầu
Biển còn là biển đâu

Bớt một lần hờn dỗi
Tình bớt chút thương yêu
Bớt một chiều mư a ngâu
Em khóc cầu ô thước….

Dĩ nhiên là tôi biết
Bớt một phiền toái thay
Nhưng mà tôi cũng biết
Bớt một lắm điều hay

Bớt một làn gió rét
Biết là đông sắp tàn
Bớt một ngày tuyết phủ
Tức thì xuân sẽ sang

Bớt một đêm trăng khuyết
Vơi đi ít tủi buồn
Bớt một ngày bão giông
Bớt người sầu chia biệt

Bớt một lời hoa mỹ
Lại tin thêm vài lần
Bớt một lời cay độc
Người người gần nhau hơn

Di nhiên là tôi biết
Bớt một phiền toái thay
Nhưng mà tôi cũng biết
Bớt một..lắm điều hay!


Mất một


Mất đi một niềm tin
Thêm một lần dối trá
Mất đi một tình yêu
Ta thành người xa lạ

Sao em không là em
Của ngày đầu gặp gỡ
Đời thật nhiều đắng cay
Để tình ta tan vỡ

Mất đi một nụ cười
Mất đi lời yêu thương
Chỉ còn thoảng mùi hương
Của mối tình khờ dại

Là do anh cố chấp
Là do anh lắm điều
Hay tại anh quá yêu
Để giờ đây đau nhói

Mất đi chút tự ái
Chắc vẫn còn tình yêu
Mất đi vài thú vui
Chắc tình yêu vĩnh cửu

Nhưng cuộc đời là thế
Chẳng chịu mất điều gì
Nhưng giờ đã mất đi
Một tình yêu mãi mãi !

Học liên thông kế toán tại hải dương hệ chính quy tuyển sinh 2011

Trường Trung cấp nghề CNT Hải Dương địa chỉ - phường Tứ Minh - TP Hải Dương
đang mở lớp Liên thông từ cao đẳng lên đại học ngành kế toán với trường đại học kinh tế quốc dân.
cấp bằng chính quy,cho phép chuyển đổi với các ngành học khác, hiện tại nhà trường đang tuyển sinh, mọi người xin liên hệ với anh Doanh - phòng đào tạo để biết thêm thông tin chi tiết: 0979.844.987

Ma cà rồng - Truyền thuyết, sự thật và những lý giải khoa học

Câu chuyện về ma cà rồng hay người sói từ lâu đã trở thành đề tài hấp dẫn trong đời sống của con người. Nó không chỉ đơn giản là những bộ phim hay những câu chuyện gây kinh hãi và ám ảnh đối với con người, mà còn là những điều bí ẩn khó lý giải đối với các nhà khoa học. Vậy truyền thuyết ma cà rồng ẩn chứa những điều bí ẩn gì? Đó là vấn đề đã được khoa học nghiên cứu tìm hiểu trong hàng thế kỷ qua.

Read more...

Tượng Nữ thần Tự do

Bức tượng này được tạo ra tại nước Pháp. Ngày 4/7/1884, Pháp chính thức giao cho đại sứ Mỹ, coi như là tặng phẩm của nhân dân Pháp dành cho nhân dân Mỹ. Ngay sau đó, Nữ thần được tách rời, đóng gói, dùng tàu chở đến New York, và lắp ghép lại ở đảo Bedloe (hiện là đảo Tự do), do nước Mỹ xuất vốn xây dựng bệ khổng lồ

Bệ do kiến trúc sư Mỹ Richard Morris Hunt thiết kế cao 47 m, tượng Nữ thần cao 46 m, khiến chỏm ngọn đuốc cao hơn mặt đất tới 93 m. Tượng nặng 229 tấn, lưng rộng 10,6 m, miệng rộng 91 cm, tay phải giơ ngọn đuốc lửa dài 12,8 m, chỉ riêng một ngón tay trỏ cũng dài 2,4 m. Trên chân Nữ thần có xiềng sắt tượng trưng cho việc lật đổ chính quyền tàn bạo, tay trái nắm bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, trên mũ đầu Nữ thần là bảy đường tia sáng chiếu khắp bảy đại dương, bảy đại châu. Trong ruột Nữ thần có cầu thang xoáy trôn ốc, giúp du khách leo lên được vùng đầu, tương đương với leo một ngôi nhà lầu cao 12 tầng.

Tượng Nữ thần Tự do bắt nguồn từ vấn đề chính trị nước Pháp. Năm 1865, Napoleon III lên ngôi, một học giả tên Edouard de Laboulaye cùng người trong nhóm của ông hy vọng chấm dứt chế độ quân chủ, xây dựng một nước Cộng hòa Pháp mới, nên chuẩn bị tạo dựng tượng Nữ thần Tự do biểu đạt sự tán dương của họ đối với quốc gia bên kia bờ Đại Tây Dương, và khích lệ lòng đồng tình giữa nhân dân Pháp và nhân dân Mỹ. Nhà điêu khắc trẻ tuổi Fréderic Auguste Bartholdi dưới sự khuyến khích của Laboulaye suy tính thiết kế công trình này.

Bartholdi hy vọng tạo nên một tháp đèn Nữ thần khổng lồ giơ cao đuốc trên kênh Suez, thể hiện ánh sáng tiến bộ đã xuất hiện ở Á châu. Ông bắt tay vào công trình với lòng nhiệt tình lớn. Tác phẩm Nữ thần Tự do của ông chịu ảnh hưởng nhiều từ bức tranh nổi tiếng Thần tự do dẫn đường mọi người của họa sĩ Delacroix, với khuôn mặt nữ thần giống với thần thái nghiêm nghị của mẹ ông.

Tượng Nữ thần đồ sộ buộc Bartholdi và công trình sư của ông (Alexandre Gustave Eiffel - người sáng lập tháp Eiffel) phải giải quyết vấn đề kỹ thuật hóc búa. Eiffel tạo một khung sắt tinh xảo có giá đỡ phụ tại trung tâm chống đỡ. Lớp ngoài tượng chỉ 2,4 milimet chiều dày nhìn thấy được, đặt trên giá khung linh hoạt này. Bartholdi bắt đầu chế tác trước một mô hình tượng cao 1,2 m, rồi làm đi làm lại 3 cái, mỗi cái đều lớn hơn cái trước, cho đến khi đạt được quy mô lớn và tốt nhất.

10 câu nói bất hủ của Bill Gates

1. “Cuộc sống vốn không công bằng - Hãy tập quen dần với điều đó.”
-> Thế giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.

2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.”
-> Lòng tự trọng thái quá có thể sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải là lòng tự trọng.

3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.”
-> Thường thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng tốt nghiệp trung học và tiền bạc.

4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.”
-> Đừng than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

5. “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ chúng.”
-> Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu.

6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng "đáng chán" như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.”
-> Bạn nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn.

7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.”
-> Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.

8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian nhàn rỗi của bạn.”
-> Đừng luôn ngóng chờ các ngày nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.



9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.”
-> Ai cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.

10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.”
-> Bạn nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.

HẠT BỤI NÀO HÓA KIẾP


Linh Mục TRẦN QUÝ THIỆN

thời gian và không gian là hai yếu tố quan trọng xác định đời sống mỗi người chúng ta. Nói đến tiểu sử một con người, luôn luôn người ta thường nhắc đến quãng thời gian dài hay ngắn mà người đó đã sống. Thời gian ấy được ghi nhận bằng những con số của ngày giờ năm tháng, từ lúc người đó sinh ra, trưởng thành, học tập, lao động rồi chết! Thời gian sống của một con người thường cũng được gọi là tuổi thọ của họ.

Còn tất cả những sinh hoạt của một con người được ghi lại bằng những tọa độ trong không gian. Vùng không gian sinh hoạt của một người rộng hay hẹp, lớn hay nhỏ, lại tùy thuộc sự vẫy vùng hoặc an phận của họ. Có người suốt đời sống khép kín trong bốn bức tường của gia đình hay xóm làng. Có người vẫy vùng ngang dọc khắp bốn phương.
Nhưng xét cho cùng, đã là con người sinh ra trên đời, mặc dầu có sống lâu trăm tuổi, có vẫy vùng ngang dọc cách mấy, từ tro bụi hóa kiếp nhân sinh, cuối cùng rồi cũng trở về với tro bụi!!
NHỮNG HẠT BỤI NÀO HÓA KIẾP?!

Từ lâu rồi, tôi rất thích được nghe bài hát " Hạt Bụi " của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua tiếng hát khàn khàn đục đục của ca sĩ Khánh Ly, vì bài hát này đã nói lên một phần nào tất cả ý nghĩa bi thương ai oán, nhưng rất xác thực về thân phận mong manh dòn mỏng của con người :

"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi,
Ðể một mai trở về làm cát bụi!! "

Nếu tôi không nhầm, khi dùng hình ảnh "Hạt Bụi" để nói về thân phận con người, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã lấy nguồn cảm hứng trong bộ Kinh Thánh (Sách Khởi Nguyên 3, 19). Ðoạn này diễn tả khi Thượng Ðế dùng bùn đất tạo dựng con người đầu tiên là ông Adong. Và sau khi ông phạm tội bất phục tùng, Ngài đã phạt ông và con cháu sau này cũng sẽ trở về với cát bụi!!..

Nghĩ cho cùng, tất cả mọi người cũng chỉ là những hạt bụi hóa thân thành kiếp

nhân sinh, sớm muộn cũng sẽ tàn lụi với thời gian. Do đó nỗi khắc khoải ngàn đời của con người là tìm kiếm ý nghĩa của sự hiện hữu, ý nghĩa của khổ đau, ý nghĩa của giải thoát. Và phải chăng tìm kiếm Ý Nghĩa của Sự Chết vẫn luôn luôn là một bi hài kịch cho thân phận con người, với những vấn nạn mà chúng ta không bao giờ tìm được câu trả lời: Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi?! Hạt bụi nào hóa kiếp thân bạn!? Và những hạt bụi nào hòa kiếp thân xác chúng ta!?

Trong các nghi lễ của Giáo Hội Công Giáo, có hai trường hợp có tác động tâm lý sâu sắc làm bồi hồi xúc động tâm hồn những người tham dự: Ðó là nghi lễ tuyên khấn vĩnh viễn của các tu sĩ nam nữ và nghi thức rắc tro trên đầu giáo dân trong ngày Thứ Tư Lễ Tro.

Bất cứ ai dù không phải là giáo dân công giáo, nếu có dịp tham dự nghi lễ Tuyên Khấn Trọn Ðời tại các tu viện, khi nhìn thấy những thanh niên thiếu nữ khôi ngôi tuấn tú, học giỏi, đẹp trai đã tình nguyện nằm phủ phục trước bàn thờ,ø như một hành động tượng trưng hoàn toàn chết cho thế tục, trước khi chính thức bước vào đời sống tu trì tận hiến, mà không cảm thấy lòng mình nao nao xúc động!?

Cũng thế, trong ngày Thứ Tư Lễ Tro 17 tháng 2, 1999 sắp tới, trước khi khai mạc Mùa Chay Thánh, tại các thánh đường công giáo trên khắp thế giới, Giáo Hội sẽ cử hành một nghi lễ thật cảm động: các linh mục làm phép và rắc tro trên đầu các giáo dân để nhắn nhủ họ hãy nghĩ đến nguồn gốc và cùng đích đời sống họ: "Hỡi người! Hãy nhớ mình là tro bụi! Và ngươi sẽ trở về với bụi tro." Hàng tỷ người cúi đầu để được rắc tro trên đầu trong ngày Lễ Tro: Ðó không phải là một hình ảnh mang nhiều ý nghĩa giáo dục sâu sắc đối với thân phận con người sao!? Chính ý nghĩa có tác dụng thuyết phục này đã là nguồn cảm hứng cho chúng tôi viết bài "Hạt Bụi Nào Hóa Kieáp" này.

Nhưng vấn đề đáng nói nhất đối với bi hài kịch thân phận con người của mỗi người chúng ta là sự bất ngờ của cái chết. Không một ai trong chúng ta biết trước ngày giờ nào mình sẽ chết!? Không bao giờ những hạt bụi hóa kiếp này biết được lúc nào mình sẽ trở về làm cát bụi!! Cái chết luôn luôn là một biến cố xảy đến thật bất ngờ, ngoài sự lượng đoán, ngoài sự hiểu biết của con người!! Chúng ta đang sống tức là đang đứng giữa biên giới vô hình của sự sống và sự chết! Và mỗi ngày ta sống là thêm một lần ta bước gần đến lưỡi hái của tử thần.

Có rất nhiều những cái chết đến thật đột ngột hầu như vô tình đã làm bàng hoàng xúc động nhiều người!! Người ta còn nhớ: các cơ quan truyền thông Hoa Kỳ đã nói nhiều về cái chết thật bất ngờ của ông Ron Brown, 54 tuổi, Bộ Trưởng Thương Mại trong Chính phủ Hoa Kỳ, cùng với 32 nhà lãnh đạo doanh nghiệp lớn và nhân vật cao cấp khác trong chính phủ đã bị thiệt mạng ngày 4 tháng 4, 1996 trong một tai nạn máy bay tại Croatia, một quốc gia thuộc miền Ðông Nam Âu Châu.

Chiếc máy bay quân sự của Không Lực Hoa Kỳ T43-A, cùng kiểu với phi cơ Boeing 737, đã bất ngờ đâm vào sườn núi cách thị trấn Dubovnick hai dặm trong một cơn mưa gió mịt mù, đang lúc tìm cách đáp xuống phi đạo!! Tất cả mọi người không một ai sống sót trong tai nạn máy bay nói trên. Tất cả hành khách cũng như phi hành đoàn chắc chắn không ai có thể ngờ: Ðó là một chuyến bay định mệnh đưa họ đến gặp tử thần!? Nếu có người nào biết trước mình sẽ ra đi trong chuyến hành trình cuối đời này, chắc chắn họ sẽ không bao giờ dám bước lên chiếc phi cơ định mệnh ấy! Thân phận con người là thế đó!!
NGHĨ VỀ SỰ PHÙ DU CỦA NHỮNG HẠT BỤI HÓA KIẾP

Không ai học được chữ ngờ trong cuộc sống! Không ai biết trước đời mình sẽ kết thúc ra sao khi vĩnh biệt tất cả để ra đi! Có một cái gì đó luôn luôn ở ngoài tầm tay con người! Có một cái gì đó ngoài khả năng hiểu biết của con người! Có một cái gì đó luôn luôn vượt hẳn ra ngoài mọi suy nghĩ tính toán của con người! Tai nạn, bệnh tật, nhất là cái chết là cả một sự bất ngờ mà con người không bao giờ lường trước được!?..

Do đó bài học thông thường nhất mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể học được từ một tai nạn, từ một cơn bệnh, từ một cái chết: Không ai hoàn toàn làm chủ được chính sự sống và sự chết của mình. - Kinh nghiệm nào chúng ta cũng có thể có. Nhưng tuyêt nhiên không một ai trong chúng ta có chút kinh nghiệm nào về sự chết! Vì tất cả chúng ta còn đang sống, chưa chết! Ta chỉ biết rằng thế nào ta cũng sẽ chết. Nó chưa đến, nhưng ta đã nhìn thấy rõ ...

Có nhiều quan niệm khác nhau khi nghĩ về nó. Có người cho nó như một sự chấm dứt cuộc đời đầy gian khổ. Có người coi nó như một sự giải phóng khỏi kiếp sống bọt bèo! Có người coi nó như một chiếc cầu bắc sang một cuộc sống khác, đến một thế giới hoàn toàn xa lạ! Có người cho nó như một sự vĩnh biệt để bước xuống thầm lặng ngàn đời! Có người coi nó như một chuyến khởi hành đi xa nhất, xa nhất đến nỗi không bao giờ trở lại! Xa nhất nhưng cũng cô đơn nhất! Nào có ai chia sẻ cái chết với tôi đâu! Tôi sẽ ra đi một mình, một mình chìm trọn vào vào cái chết của tôi!!

Từ đó chúng ta mới nhận thức rất rõ sự phù du của thân phận con người, những hạt bụi hóa kiếp nhân sinh!! Có bao giờ bạn đến thăm một người thân đang nằm điều trị tại bệnh viện. Nhìn thấy người thân đang quằn quại trong đớn đau hoặc thiếp đi dưới sức nặng của bệnh tật đang tàn phá thân xác họ, bạn sẽ ý thức được sự phù du dòn mỏng của thân phận con người.

Có lần nào bạn bước vào một nhà dưỡng lão, một nhà già, trước mắt bạn là cả một thế giới người già đang sống trong cô đơn sầu muộn mà lòng bạn không chùng xuống vì xót xa!? Ðó là một thế giới đặc biệt của các cụ ông cụ bà, tuổi hạc đã cao, thân xác đã tàn tạ vì năm tháng, di chuyển trên những chiếc xe lăn, đang sống mòn mỏi với những năm tháng cuối đời, mà bạn sẽ không chạnh lòng nghĩ đó cũng là hình ảnh của chính bạn khi về già!!

Có lần nào bạn đến viếng xác tại một nhà quàn hoặc tham dự đám tang của một người thân trong một nghĩa trang lạnh lẽo hoang vắng... Chắc chắn bạn sẽ ngậm ngùi trong thinh lặng hoặc nức nở trong tiếng khóc nghẹn ngào, khi nhớ lại biết bao kỷ niệm vui buồn với người quá cố! Bao năm học tập đèn sách để có một bằng cấp, một chức vụ hay một địa vị! Bao năm ngược xuôi tần tảo tích lũy tiền bạc, để rồi giờ đây ra đi tay trắng, để lại bao thương tiếc ngậm ngùi cho những người còn lại!!

Trong một tác phẩm tu đức, có một tác giả đã đặt vấn đề: "Sau khi chết, tôi muốn người ta nghĩ gì về tôi?" Ðiều này không phải vì tôi thích những lời khen tặng sau khi chết. Chết rồi, nằm bất động trong quan tài thì dù cả thế giới có khóc, tôi cũng chẳng có được một chút rung cảm nào, huống hồ chỉ năm bảy chục người tụ họp lại để tuyên dương công trạng tôi!? Chết rồi, dù người ta có chôn tôi giữa một rừng hoa hồng, tôi cũng không sao thưởng thức được, nói chi đến một vài vòng hoa tiễn đưa tôi!? Nhắm mắt lần cuối cùng thì dù có cả một biển nhạc của những giàn đại hòa tấu đưa tiễn, tôi cũng không thưởng thức được, nói gì đến một vài bài thơ, bản nhạc hoặc điếu văn dành riêng cho tôi!?... Phải chăng những đám tang tổ chức rầm rộ và xa xỉ bên ngoài khi một người nằm xuống là để an ủi nhửng kẻ còn sống, để che lấp những quên sót, những tệ bạc đối với người đã chết, đặïc biệt để chứng tỏ con cháu hiếu thảo với người đã khuất!?

Chết là một định luật sắt với tất cả mọi người! Không trừ ai!! Với khoa học phát triển hiện nay, người ta có thể thắng tất cả, nhưng chưa ai thắng sự chết!! Người ta có thể chữa lành mọi thứ bệnh, nhưng chưa ai chữa được bệnh chết! Mặc dầu nhà văn hào kiêm triết gia hiện sinh người Pháp, ông Jean Paul Sartre (1905-1980) có bực tức, có gào thét tuyên bố: "Chết là một sự phi lý" ( La mort est un nonsens). Với ông, nó là một sự phi lý, vô lý nhưng nó vẫn xuất hiện hàng ngày trong kiếp sống phù du mong manh của chính ông và của chúng ta!!

Theo thống kê dân số thế giới (năm 1998) là 5 tỷ 687 triệu 374 ngàn người. Mỗi ngày trung bình có 250,000 người chết. Mỗi giờ có 10,000 người đi gặp tử thần. Mỗi phút có 150 người vĩnh biệt mọi người để bước vào đời sau. Ðó là con số của thời bình, không kể thời chiến tranh. Phi lý hay vô lý, tử thần vẫn xuất hiện ngày này qua ngày khác! Hôm nay người này. Mai người khác!!

Quả là một sự kiện ngẫu nhiên nhưng mang nhiều ý nghĩa: Trong khi chúng tôi đang viết bài này (08/02/99), thì một đám tang quốc tế đang diễn ra vô cùng long trọng và xúc động tại Thủ Ðô Amman, Tiểu Vương Quốc Jordan: Ðó là quốc táng của Quốc Vương Hussein I (1935-1999), quy tụ hàng trăm các vị nguyên thủ các quốc gia trên thế giới, đặc biệt các vương quốc Hồi Giáo Ả Rập. Với 64 tuổi thọ và 48 năm trong ngôi vị nguyên thủ một vương quốc, Quốc Vương Hussein I đã chứùng tỏ là một nhà lãnh đạo tài ba, bình dân, được mọi người dân Jordan ngưỡng mộ quý mến. Tuy là một vương quốc bé nhỏ trên 5 triệu dân và diện tích chỉ bằng tiểu bang Indiana Hoa Kỳ, nhưng Quốc Vương Hussein I đã tạo được một ảnh hưởng lớn lao chẳng những với các quốc gia trong Khối Hồi Giáo Ả Rập, mà các cường quốc trên thế giới cũng nể vì kính trọng. Nhưng cuối cùng Quốc Vương Hussein I cũng đã ra đi!! Một hạt cát hóa thân làm người đã trở về với cát bụi!!..

Qua đó tôi tự đặt cho mình câu hỏi: Con người bởi đâu mà ra? Con người sống để làm gì? Con người sẽ đi về đâu sau cái chết? Phải chăng đó là những vấn nạn to lớn mà mỗi người sẽ đặt ra cho chính mình. Nếu ai cũng nghiêm chỉnh tự đặt cho mình những câu hỏi ấy để suy nghĩ và tìm giải đáp cho chính mình, có lẽ không ai còn nhọc công chạy theo tiền của, danh vọng, lạc thú một cách bất chính. Và cũng không ai còn đang tâm lường gạt, sát phạt, hận thù người khác.

Mặc dầu cuộc sống có ngọt bùi cay đắng chua xót. Cuộc sống có lao động cực nhọc vì nhiệm vụ lo cho bản thân và gia đình. Cuộc sống có thảnh thơi nhàn hạ sau những năm vất vả ngược xuôi. Tất cả đều mang một ý nghĩa. Tất cả đều gói ghém một bài học. Bài học ấy là cuộc đời không phải là tất cả. Cuộc đời này không phải là quê hương vĩnh cửu của ta. Cuộc đời này chỉ là một cuộc Hành Trình Ðưa Ta Về Với Thượng Ðế. Nơi Ngài, mất mát trở thành thắng lợi, thua thiệt trở thành cơ may, đau khổ trở thành dịu ngọt. Và sau cùng cái chết sẽ trở thành Khởi Ðiểm Của Một Cuộc Sống Mới.

Nếu chúng ta đón nhận cuộc đời này với cái nhìn ấy thì quả thật không một thử thách, mất mát hay đau khổ nào làm ta thất vọng. Với Niềm Tin Tôn Giáo, với Niềm Ký Thác Hoàn Toàn Ðời Mình Nơi Thượng Ðế, những khổ đau, những đắng cay chua xót của cuộc sống có thể nở hoa. Những niềm vui bé nhỏ trong nhiệm vụ Yêu Thương và Phục Vụ người khác sẽ mang lấy Chiều Kích Vĩnh Hằng. Những việc làm vô danh âm thầm hàng ngày sẽ mang lấy Giá Trị Của Vĩnh Cửu.

Nghĩ cho cùng cái chết chỉ là một ngưỡng cửa để mọi người bước vào cuộc sống mai hậu. Và nếu cuộc sống mai hậu tùy thuộc vào những tích lũy, những xây dựng của ta trong cuộc sống hiện tại. Nếu trong cuộc sống này ta hướng tất cả mọi họat động vào cùng đích ấy. Nếu chúng ta hành động và suy nghĩ như thể ta sẽ ra đi tức khắc trong giây phút sắp tới, thì chắc chắn khi bước qua ngưỡng cửa cuộc đời ấy, ta sẽ không bao giờ ngỡ ngàng thất vọng...

Bí quyết để bước vào cuộc sống mới là luôn luôn sẵn sàng. Cái chết chỉ đáng sợ khi con người còn quá nhiều dính bén với trần thế này. Trái lại được ôm ấp, tâm niệm mỗi ngày, cái chết sẽ trở thành bạn đồng hành giúp con người vượt qua mọi đam mê, khổ đau và trần tục. Hãy sẵn sàng trong từng giây phút trong cuộc sống. Hãy chu toàn phận sự mỗi ngày trong tin yêu phó thác. Hãy ký thác cuộc đời nơi sự quan phòng của Thượng Ðế như em bé phó thác đời mình nơi người mẹ.

Âm thầm đón nhận mọi khổ đau, mọi bệnh tật mà không than trách, không phàn nàn. Vác lấy khổ đau một cách vui vẻ để không trở thành gánh nặng cho người khác. Dâng từng hy sinh, khổ đau và âm thầm phục vụ tha nhân. Ðó là những chia sẻ cao đẹp nhất, ý nghĩa nhất khi sống những ngày cuối cùng cuộc đời. Nào có gì phải than thân trách phận, vì Tất Cả Ðều Là Phù Vân! Cát Bụi Trở Về Cát Bụi! Tất Cả Chỉ Là Những Hạt Bụi Hóa Kiếp!!

CÁT BỤI TUYỆT VỜI

Nhạc Trịnh Công Sơn rất triết lý, Mùa Chay lại về, tôi thích nghe bài ca " Cát Bụi " :

Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy.
Ôi cát bụi tuyệt vời, mặt trời soi một kiếp rong chơi.
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi.
Oi cát bụi mệt nhoài, tiếng động nào gõ nhịp không nguôi.
Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày.

Read more...