My Opera is closing 1st of March

Duaca

Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng?

Subscribe to RSS feed

Mưa!

Anh: hom nay o cho anh nong qua
Em: vậy hả?
Em: ở nhà mưa suốt nên mát lắm
Anh: the a
Anh: mua nhieu nhi
Anh: dot anh o nha cung mua suot

Em: hôm qua mưa to, em phải tháo giày, treo lên xe, lội bì bõm, ướt hết sạch
Anh: the a
Em: năm nay mưa nhiều quá
...
Em: trời mưa lắm
Em: mưa thế này mà đc nằm ngủ thì thích lắm
Anh: mua ah
Em: ấm áp
Em: mưa
Em: bên ngoài mưa, ướt mà mình nằm trong nhà, ấm lắm
Em: ngủ thích lắm
Anh: uh, duoc the thi tuyet
Em: em thèm cái cảm giác đó
Em: êm đềm
Anh: anh cung vay
Em: nhất là những lúc phóng xe ngoài đg, lúc trời mưa, mắt chẳng mở đc rõ mà nhìn đg, người thì ướt, cảm giác bất an, cái thèm kia mới thật là thèm

(anh bảo anh chẳng biết nói lời có cánh, nhưng mơ màng thì vẫn biết mơ màng, bằng chứng là wc lướt qua một ánh nhìn lơ đãng, xa xăm...)
...

Ký ức những ngày mưa cứ thế mà trôi, trôi trong trí nghĩ.
Nó ẩn hiện ở một miền xa vắng nào đó, trong veo tiếng mưa trong căn nhà cũ, phơ phất rơi vào thinh không lẫn trong tiếng chuông chùa văng vẳng...
Nó thấp thoáng ở một miền đau nào đó, tháng 7 năm nào đó, trên căn gác tầng 3...
Nó xối xả bên ngoài một góc khô ráo dưới chân cầu, nơi anh đón em ướt nhẹp và co ro như một con mèo ốm
Mưa rơi từng hạt trên mặt anh, mưa lùa vào tóc em, ẩm ướt
...
Ôi, em thèm những giấc ngủ trong tiếng mưa rí rách, êm đềm

Bao giờ thì đã thèm?

Năm nay ở nhà mưa nhiều anh ạ.