Duc Anh

Viet cho nhung gi ma toi yeu thuong

Subscribe to RSS feed

Thương một thời con gái

Khi đã có chồng bỗng nhiên giờ đây tôi thương lắm một thời con gái.

Cái thời ấy, khi bước vào tuổi 30, đã có lúc tôi thấy thật chông chênh vào mỗi chiều sau giờ tan sở lại một mình lầm lũi chạy trên bờ kè kênh Nhiêu Lộc, để về căn phòng trọ sát bên cổng xe lửa số 6. Từng đoàn xe nối đuôi nhau vội vã và ồn ào trên con đường dài mà lòng tôi trống trải vô cùng. Hàng ngày, trên con đường ấy tôi đã từng ước ao sau giờ làm cũng giống bao người phụ nữ khác vội vã về nhà để tất bật làm cơm cho chồng. Rồi cũng giống mẹ tôi, sẽ chong đèn đợi cơm khi chồng về muộn. Cái ước mơ đơn giản ấy thôi mà bây giờ xem chừng để làm được như vậy tôi sẽ phải vất vả lắm, bới quá nhiều "dư chấn" của những cuộc động đất do núi lửa đâu đó ở vùng đất cao nguyên này đang chuyển mình. Nó âm ỉ từng ngày, từng giờ, chẳng biết lúc nào thì bùng phát. Nói vất vả ở đây thật chẳng ai tin, sẽ cho rằng tôi bốc phét, việc chờ chồng về ăn cơm mà cũng vất vả sao ??? Nhưng hãy cứ kiên nhẫn nghe tôi kể đi bạn nhé,

Cái thời con gái ngày xưa ấy, thích là vác balô đi tứ tung. Đi một mình cũng có, đi cùng bạn bè cũng có, đi với người bây giờ là chồng cũng có, nhưng tôi vẫn thích cái cảm giác đi một mình. Tôi đã cùng anh đi khắp chiều dài đất nước. Những nơi ấy, khi tôi một mình có dịp đi qua, lại tìm đến đúng cái khách sạn mà trước kia chúng tôi từng ghé đến. Nhớ lúc còn làm biên tập ở VB, đó là thời gian để tôi đi nhiều hơn, trải lòng nhiều hơn với thiên nhiên, sống với từng vùng đất khác nhau trên mọi miền đất nước. Cả 2 tháng trời lang thang trên Đà Lạt, len lỏi từng ngõ ngách, thưởng thức từng món ngon, từng đi bộ lên Langbiang cũng có, chạy xe honda lên cũng có. 11h trưa, một mình tôi lang thang giữa con đường chính dẫn vào Côn Đảo. Biển một bên và mình tôi một bên. Và bây giờ:

- hi QA, khỏe hông? Đã thích nghi với cuộc sống bên này chưa?

- Thanks Như! Bên này buồn quá, cả ngày ở nhà. 10:30pm ox mới đi làm về

- Vậy thì QA nói ox cho QA qua Như chơi 1 tháng đi. Vé máy bay Như lo, qua Cali Như đắt đi chơi, tha hồ ăn đồ ăn VN

Vài ngày sau:

- Nếu ox QA sợ thì nói ox QA đưa QA qua đây, 2 vợ chồng qua đây cho biết rồi để QA ở lại với Như 1 tháng.

- Ai nấu ăn cho ox đây Như ? Với lại ...

Cái thời con gái, thi thoảng gọi về nhà cho mẹ vào dịp cuối tuần, nói dăm câu ba sợi thì off phone vì cuộc hẹn caphe với bạn bè còn nhiều điều thú vị hơn, thích nói dóc, nói lác với bạn bè để quên đi những căng thẳng của công việc. 3 tháng về nhà chồng, hầu như ngày nào cũng online để cùng mẹ trò chuyện, chỉ để được nghe giọng nói của người thân, để được nhìn nụ cười của những đứa cháu ít được bác ôm vào lòng nậng nịu. Trên status bỗng thích để: ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó....Nhà tôi đó nép mình dưới con dốc vắng, yên ả và hiền hòa như chính cách sống của đại gia đình "tứ đại đồng đường". Tuy chẳng khoe với ai, nhưng tôi tự hào lắm vì điều ấy. Nơi xứ người, tôi nhớ da diết cái tình cảm quê hương, nhớ da diết tình ruột thịt, tình bạn bè. Mỗi bữa cơm lại nhớ lắm cơm mẹ nấu, mà ngày xưa tôi có khi chê ỏng chê eo, rồi phụng phịu bỏ đi để lại mẹ và bố với mâm cơm ê hề thức ăn làm cho con gái khi nó ở xa về.

Thương một thời con gái quá đi thôi!

Nghe mua ben ni...nho mua ben no*'

Nghe mua ben ni...nho mua ben no*' magnify

3 nga`y nay be^n ni troi do^? mu*a...

Chi ca'ch da^y 2 tua^`n, canh vat noi da^y that di`u hiu, nhu*~ng ha`ng ca^y trui la' khoe bo^. xuong ga^`y guoc du*o*'i cai lanh cua mu`a dong, nhung do^`ng co? u'a va`ng oa(`n mi`nh vi` gia' lanh. vay ma`, chi? sau va`i nga`y tro*`i am len, nhung ha`ng ca^y tri~u hoa die^.u da`ng soi mi`nh be^n ven ho^`, tren nhung ca'nh dong co? gio*` la` mot ma`u xanh ngan ngat.

3 ho^m nay troi do^? mua, Nga`y CN mat tro*`i duoc ngu 1 giac that da`i, troi chi`m trong mua, ko ra? rich, ko am a`o ma` nghe cu~ng nao nao. 2 vo*. chong thuc day va`o luc 10:00am, uong vo^.i 1 ly kafe de^? kip gio*` le^~ luc 11:00am. Nhung con mua ben na`y ko die^.u da`ng, nu~ng niu kie^?u ho*`n ghen dong da?nh nhu mua SG. Ko ra? ri'ch i? o^i , nhung tro*`i rat buo^`n va` lanh gio^'ng y chang pho nui que^ mi`nh.

Troi mua be^n ni, to^i du*'ng trong pho`ng ngu? pho'ng tam mat ra phi'a bo*` ho^`, thap thoang sau la`n nuoc la~ng da~ng la` nhung ngo^i nha` na(`m le? loi phi'a do^`i be^n kia , cho*,t nho*' la`m sao nhung con mua pho nui. Gio*` na`y co' le~ ca? SG va` pho nui cung chi`m trong mua.

Ben ni la` vay...ho^m nay mat troi vua moi co' co* ho^,.i no*? nu. cuoi that ra.ng ro*~, ha`o phong ban phat nhu*~ng chu`m na('ng cho'i chang nhu* cai na('ng no'ng o SG, nhu*ng nga`y mai nhie^.t do^. co' the^? xuong de^'n ho*n 1 nua. Ho^m qua mi`nh vu*`a tung ta(ng khoe la`n da ba'nh ma^.t khie^'n nhie^`u co^ ga'i Mi~ ghanh ti. thi` ho^m nay mi`nh lai co ro qua^'n me^`n kho^ng buo^`n xuo^'ng giu*o*`ng de^? nau co*m cho cho^`ng.

Sa'ng nay, troi buo^`n vi` mua. Buoi trua cho^`ng luot mua ve^` nha`, vo* la`m bie^'ng chi? nu*o*'ng va`i mieng thit bo` de^? la`m mo'n ba'nh mi` thit bo` nuong theo kie^?u o*? VN. Cho^`ng co^' gang nuo^t tro^i mieng ba'nh mi` kho^ kho^'c, hau qua? cua viec vo du*'ng nghe mua que^n ca? tat oven, chi? kip noi vo*'i vo*. no more ba'nh mi` nhen em la` phai chup ly nuoc de^? kho?i nghe.n. Nga`y mai tro*`i a^'m le^n, cu~ng ko co`n mua nhu* ho^m nay vo*. se la`m mo'n thit heo muo^'i cho chong an thay cho gio` heo muoi, Cuoi tuan ro^`i 2 vo chong ham ngu nen ko di cho.

Mua ben ni khong co' ra'c le^`nh be^`nh tro^i tren duong, ko co' ca?nh bi` bo~m da^?y xe vi` duong ngap nuoc, ko co' nhu~ng chie^'c ao mu*a sa(.c so*~ la`m vu*o*'ng viu tay cha^n luc cha.y xe... Nhung nga`y mua SG, to^i tro^'n viec, ngoi sau chiec ao mua ma`u xanh duong tung tang duoi mua khap moi neo duong, toi ngoi sau chiec ao mua mau xanh duong vao quan Chieu, ghe Sinh Vien nghe mua ben tach kafe sua no'ng, Ben ni ko co' SInh Vien, ko co' hem Trinh, ko co' Them Xua, ko co' Piano, ko co' Soi Da, Napoli...nho lam sao nhung con mua ben no*'

Mua dem be^n ni, toi ngoi bi`nh yen ben chong! Dau do' trong goc nho? of trai tim mi`nh, hi`nh anh mua SG van in dam tung giot trong toi.

Nghe mua ben ni...nho mua ben no*'...

Nho SG

Nho SG magnify

Da gan 1 thang mi`nh xa SG. 1 tha'ng voi that nhieu thay doi, cuoc song thay doi, moi sinh hoat thay doi... va` duong nhu chi'nh ban than minh cung tro nen thay doi Phai thay doi, that su minh phai thay doi de thich nghi voi cuoc song moi nay.

Xa SG 3 nga`y, mi`nh roi va`o trang tha'i lo so du` rang truoc day chong da no'i cho vo nghe tat ca ve cuoc song o noi nay. Sau lan di do ki'nh, mi`nh da noi voi chong rang mi`nh mu'n ve lai VN chi vi` chong phai tra $45 cho viec do mat cua minh trong hon 1 gio ma` khong ti`m ra do can loan cua minh la bao nhieu. O SG, do mat la mien phi!

Me chong so con dau vua do'i vua nho VN, mua truoc cho con dau ba'nh cam, ba'nh bao, xoi vo` ... de san trong tu lanh cua nha` moi. 2 vo chong don ve nha moi duoc 1 tuan thi moi me chong ve o. Moi thu co`n nguyen trong tu lanh. Me chong bao: nguoi ta so me chong nen ko dam an, co`n con ko co' me chong cung ko da'm an. An cai banh cam me chong mua ben na`y, nho la`m sao ha`ng ba'nh cam tren duong CMT8 ma` thinh thoang va`o buoi chieu mi`nh lai ghe' qua mua va`i ca'i dem ra ca phe bet go'c Han Thuyen ngoi nghe tieng doi lao xao... Buoi sang so con dau do'i, me chong pha 2 to mi` goi con dau da.y an, du` rang ben na`y mi`nh bit me chong ko an sang bao gio, nhung me chong bao: me an de uong thuoc. An to mi` goi me chong la`m, nho lam sao mi` goi thoi SV Van khoa.

Tha'ng na`y, 8:00pm troi van sa'ng nhu 4:00pm, mi`nh an com toi ko can mo de`n, me chong thay vay be`n keo rem cua, mo den de con dau ngoi an. Tuan 3 buoi chong di lam den 10:30pm moi ve den nha. Ban nga`y, con dau o nha ngoi tha^~n tho*`, me chong biet con dau nho VN...VTV4 dua tin SG, HN me chong goi con dau va`o xem cho do nho, nhung mi`nh noi doi me chong la` ko nho SG ti na`o. .

Qua day duoc 2 tuan, buoi toi sau khi nghe Khanh Ly hat Dem nho ve SG, vo thut thit voi chong rang mun ve VN. Chong tho da`i roi noi: anh ko mun nghe viec nay nua! Dem do vo mat ngu. Va` mi`nh da hua rang, du` bat ki` hoa`n canh na`o, mi`nh cung phai co gang, phai tu mi`nh thich nghi, phai tu mi`nh vuot qua nhung kho' khan na`y. Vo khong muon tro tha`nh gha'nh nang cua chong ti' na`o chong biet ko ???

Cuoi tuan, chong dua vo di cho*. VN. Vo ngac nhien khi thay cho*. VN ben na`y co mui` ho^i ko thua gi` mui` hoi o gian ha`ng thuc pham cua sieu thi Maximark tren duong 3/2. Luc con o SG, moi lan di sieu thi na`y, mi`nh ghet cay ghet dang ca'i mui` ko may thien cam o quay thuc pham. The ma, khi qua day, gap lai cai mui` ay, mi`nh chot nho SG!

...ai sau trong qua'n ua', bong me hien mo mo ben song ...goi bao nhieu cho cung....co quen ngay thang le loi ....thay minh vua tro lai que huong ....thay ban be them ngoi ben nhau, nhac chuyen nguoi chuyen doi thuong dau....tinh chia trong dem sau ....

Hen gap lai SaiGon

Hen gap lai SaiGon magnify

Tam biet SG vao sang ngay 28 thang 3 voi cam giac trong rong nhu mat di dieu gi lon lao lam. Gan 14 nam bo voi noi nay!

Tam biet SG cung la luc that su roi xa gia dinh, xa Bo Me va cac em. Van co the goi phone, online ... nhung sao van nghe nhoi nho'i dau. Khoe mat bong cay cay...

Goi lai SG tat ca ky niem cung nhung du dinh chua lam duoc cua nhung nam thang gan bo voi noi day.

Se nho lam nhung buoi chieu CN lang thang ngoai SG. Nho con duong Dong Khoi. Nho thuong xa Tax. Nho Kem Bach Dang. Nho tiem banh Brodard...

Tieng coi tau moi ngay nghe sao buc minh ... hom nay chot nho biet bao.

Thinh thoang tu SG ghe ve BMT tham gia dinh, mai ham vui co doi khi bo com Me nau. An voi vang bua com cung gia dinh roi voi va di cho kip chuyen xe dem ma quen mat hoi tham Bo vai loi.

Chieu nay ... bong nho SG da diet qua! Cau mong cho gia dinh luon binh an!

Ngày không bình yên...

Ngày không bình yên... magnify
Ngày không bình yên là một ngày với nhiều suy nghĩ "tạp kỷ" ... mãi mà vẫn không thể xâu chuỗi lại thành dòng... ôi chao ... cuộc đời này cứ như một bất phương trình với nhiều ẩn số, càng cố biện luận càng rối rắm....

Đã được nửa đời người .... không dài ... không ngắn ... vẫn mãi loay hoay hết cách giải này đến cách giải khác mà chẳng tìm ra nghiệm ... hàm số hình sin của cuộc đời quả nhiên nhiều biến ảo vượt khỏi giới hạn âm vô cùng - dương vô cùng ... đã có lúc tưởng chừng như đáp án nằm chắc trong tay .... bỗng chốc vụt bay trong sự ngỡ ngàng...

Ngày không bình yên là ngày tâm hồn tựa con lắc dao động không xác định phương niềm tin ... mục đích sống là gì ... ma lực của đồng tiền là gì .... hạnh phúc là gì ... tình yêu là gì... Ai ai cũng hô hào cái khẩu hiệu "từ cát bụi sẽ về cùng cát bụi" nhưng mấy ai hiểu được ý nghĩa của câu nói này ....

Ngày không bình yên là ngày lăng kính cuộc đời xuất hiện nhiều tia sáng khúc xạ .... chạy đuổi miệt mài vẫn chẳng bắt kịp sự khuếch tán vô biên ....

Một ngày không bình yên....



Money talk

Money talk magnify
My Mom bị bệnh phải nhập viện. Người bệnh nhập viện đã đành, người không bệnh cũng đành nhập viện "ăn theo". Tôi lo lắng gọi phone tứ tung nhờ sự giúp đỡ của vài người quen là bác sĩ...., kết quả chẳng được gì, một chị quen là bác sĩ nói với tôi rằng

- Bệnh viện đó "chảnh" lắm em ơi, Năm ngoái mẹ sis vào đó mổ, sis chẳng quen ai bên đó, đành dúi tiền cho hộ lý, điều dưỡng, nó lo hết!

Thôi, đành tự "bơi" vậy.

My Mom nhập viện xin mổ dịch vụ. Tôi khăn gói vào bệnh viện theo Mom. Trải tấm chiếu ngồi chờ ngay chân cầu thang phòng Hồi sức đúng 1 ngày 1 đêm. Để hạn chế người nhà của bệnh nhân ra vào nơi hồi sức sau mổ, bệnh viện cho xây dựng một cổng sắt có song. Hàng trăm con người cùng cảnh ngô như tôi, ngồi nằm vất vưởng ngay chân cầu thang bên ngoài cánh cổng sắt. Chúng tôi cùng ngồi đợi, nếu thân nhân của mình bên trong cánh cổng song sắt kia cần thuốc, dịch truyền.... hoặc có bất cứ vấn đề gì xảy ra sau mổ, điều dưỡng sẽ gọi người nhà. Tất cả những giao tiếp ấy thông qua cánh cổng sắt có song, người trong kẻ ngoài. Tuy công tác trong ngành y, nhưng bản thân tôi cũng chẳng đủ bình tĩnh ngồi đợi tin người thân của mình từ phòng mổ. Một người cùng cảnh ngộ thấy tôi lo lắng đã tiết lộ rằng, trước khi vợ him nhập phòng, he đã phải tìm đến nhà bác sĩ phụ trách ca mổ lót tay ít tiền để bác sĩ tận tình hơn, để được vào thăm vợ ngay sau khi mổ, he đã nhờ cô điều dưỡng lo liệu tất cả.

My Mom xuống phòng. Khu lưu bệnh cũng được bảo vệ bằng một cánh cổng sắt có song. Hồ sơ bệnh án viết sơ xài, dù tìm mỏi mắt cũng chẳng biết đã phải cắt bỏ những gì, tình trạng bệnh nặng hay nhẹ. Tôi lật tung bệnh án kẹp ngay chân giường tìm kiếm thông tin. Vô vọng. Tôi gặp Điều Dưỡng trưởng để hỏi nhưng chỉ nhận được một cái lắc đầu và 2 từ không biết gọn lỏn. Vì được chị bạn là bác sĩ mách nhỏ trước, tôi liền dúi vào tay cô Điều dưỡng trưởng ít Money nhờ she coi lại bệnh án. Chiều hôm đó, tôi không những nắm chắc được tình hình bệnh của my Mom mà còn được she khen nức khen nở:

- Coi con bé thương và lo cho Mom chưa kìa!

Ngoài giờ thăm nuôi, khi giờ "giới nghiêm" đến người nhà của bệnh nhân phải ra khỏi phòng, chỉ còn lại bệnh nhân trong phòng bệnh một mình. My Mom trong vòng 2 tuần phải lên bàn mổ 2 lần, vì thế sức khỏe rất yếu và đau đớn, ngay cả việc cựa người còn làm không được vì vết mổ quá rộng, nói gì đến việc ngồi dậy. Do đó, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải cần người giúp đỡ. Những lúc như thế tôi lại phải dúi chút tiền cho cô hộ lý ngồi gác cửa ngay khu lưu bệnh để được ra vào thăm nom my Mom. Một ngày thay một cô hộ ký gác cửa. Sau này dù tôi đã nói dối với họ rằng tôi cũng là điều dưỡng ở 1 phòng khám Đa khoa, nhưng "luật" vào cửa cũng không được miễn giảm!

Bác sĩ thăm khám bệnh sơ sài. My Mom lo lắng. Tôi chạy tứ tung hỏi han thì được một người cùng cảnh ngộ mách nhỏ rằng tôi nên đến nhà bác sĩ. Tôi lo lắng chẳng biết làm sao biết nhà bác sĩ thì he bảo rằng nhờ mấy cô điều dưỡng, hộ lý chỉ cho, còn nếu không thì cứ ra bảo xe ôm chở đến nhà bác sĩ A, B ... nào đó là họ chở đến ngay. Một buổi sáng, tôi chạy theo kịp ông bác sĩ phụ trách thăm khám ở phòng My Mom để hỏi chuyện, nhưng he hông biết Mom tôi là ai. Tôi đành xin số phone và địa chỉ nhà, he bảo tôi cứ hỏi mấy cô (điều dưỡng + hộ lý). Tôi lại dúi cho cô hộ lý ít tiền, she vui vẻ viết cho tôi địa chỉ và số phone của ông bác sĩ.

5h sáng người thân của bệnh nhân phải đi nhận draft giường và quần áo, sau giờ đó bệnh viện không cấp phát. My Daddy không chen nổi với mấy sis, đành tay không ra về. Khi đổi ca, tôi chạy kiếm hộ lý xin được thay draft và quần áo, she quát một tiếng rõ to.... nhưng vì my Mom tôi tươi cười dúi cho her ít money. 15mins sau, My Mom có draft và quần áo sạch sẽ.

Những người cùng cảnh ngộ như tôi khi ngồi với nhau, mấy chị miền Tây chân chất nét quê thường đùa rằng:

- Hôm nay "ra lúa" chưa ? "Lúa lép" hay "Lúa mẩy"???.....

Con bé 10 tuổi đen nhẻm khẳng khiu phải nghỉ học giữa chừng đi nuôi mẹ, hàng ngày chăm chỉ chà rửa khu nhà vệ sinh thay cho các cô hộ lý để được vào thăm mẹ thường xuyên trong giờ "giới nghiêm". Quê nó ở miền biển nghèo nàn, cái ăn còn không đủ nói gì đến chuyện dư giả bạc tiền để có cơ hội xếp những tờ tiền đến vài lớp để dúi vào túi người khác. Con bé không tiền đánh đổi sức lao động để có cơ hội bên mẹ, để được mấy cô ưu ái cho thêm vài phiếu ăn từ thiện được phát hàng ngày.

Giờ "giới nghiêm", con bé 14 tuổi ở KonTum xin cô hộ lý gác cửa cho vào thăm mẹ thêm lần nữa để nó kịp chuyến xe về quê thi học kỳ. Cô hộ lý lạnh lùng lắc đầu bảo với nó không được. Con bé buồn so xách túi rảo bước, nó ngoái cổ nhìn vào khu lưu bệnh rồi rơm rớm nước mắt bước đi ... Tất cả như chùng xuống, không gian yên ắng bỗng bị phá tan bởi tiếng thở dài của ai đó như một sự thương cảm cho đứa trẻ chưa đủ khôn để biết vị của cuộc đời....

Nhiều mảnh đời, nhiều hoàn cảnh .... đến rơi nước mắt dắt díu nhau vì bệnh tật ngặt nghèo tiếp nối đến đi ở bệnh viện này trước sự vô cảm của những chiếc áo blouse trắng.... Những đồng tiền giấy cuộn tròn gần như nhàu đi, tiền polymer bị gấp đến nhăn nheo hàng ngày được dúi vào 2 chiếc túi được may cắt khéo léo trên những chiếc áo blouse trắng. Chẳng biết đêm về, khi ngồi vuốt những tờ tiền ấy cho thẳng, những con người kia có còn chút lương tâm của nghề mà rung lên một niềm thương cảm, hay đã chai lì và vô cảm trước những nỗi bất hạnh của đồng loại ???

Money talk!

Chuyện con ốc biển

Các bạn có nhớ không, có lần tôi nói rằng câu chuyện nào quá đẹp thì vẫn thường được bắt đầu bằng hai tiếng “ngày xưa”, nhưng mà hai tiếng “ngày xưa” để bắt đầu cho một câu chuyện lại không hề hứa hẹn sẽ là một chuyện thật dễ thương và êm đẹp đâu. Ngày còn bé, chắc các bạn vẫn nghe kể rằng: “Ngày xưa, có một bà tiên hiền hậu…”, “Ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp…”. Nhưng cũng có khi lại là: “Ngày xưa, có một mụ phù thủy…”. Và câu chuyện này xin được bắt đầu bằng câu: “Ngày xưa, có một con ốc biển…”.

Ngày xưa, có một con ốc biển sống lạnh lùng và cô độc trong một hốc đá dưới đáy biển sâu, xa lánh tất cả, chỉ sống cho riêng mình. Thế giới của chiếc vỏ ốc chật hẹp, tối tăm được khép kín, ngăn cách với thế giới rộng lớn của đại dương đang rào rạt vỗ sóng bên ngoài. “Chả cần gì, trong chiếc vỏ ốc này cũng có đủ hơi hướng của đại dương rồi!”- ban đầu nó vẫn tự đắc như vậy. Năm tháng cứ trôi qua mải miết, đến một lúc con ốc phải hiểu rằng nó không thể tiếp tục ma mị mình được nữa. Không thỏa mãn với thế giới chung quanh, rồi cũng không thỏa mãn với chính bản thân mình, con ốc chỉ mong sao được sống một cuộc đời khác, cuộc đời mà nó tin rằng xứng đáng với nó hơn. Nghe con ốc cầu xin, vị thần biển nhìn nó bằng cái nhìn thương hại, nhưng rồi cũng đồng ý giúp con ốc toại nguyện.

Con ốc biển bỏ cái hốc đá của mình, lên bờ và hóa thành… một chàng trai. Khó tin thật, nhưng chúng ta cũng không phải bận tâm thắc mắc bởi vì trong thế giới cổ tích thì những điều huyền hoặc như vậy đều có thể xảy ra. Tuy với vóc dáng con người, nhưng chàng ốc - từ bây giờ chúng ta hãy tạm gọi như vậy – vì vẫn là con ốc biển nên không thể sống được nếu không tiếp tục mang chiếc vỏ ốc bọc quanh người. May mắn là thần biển đã giúp cho chiếc vỏ ốc kỳ lạ đó trở nên vô hình dưới ánh sáng mặt trời. Người ta chỉ có thể nhận ra chiếc vỏ ốc đó nếu chạm vào người chàng ốc hoặc thấy chàng ốc vào lúc thiếu ánh mặt trời. Chàng ốc bắt đầu một cuộc đời mới, được mọi người tin cậy và quý mến, không ai ngờ rằng đó là một con ốc biển mang lốt người.

Muốn che giấu để không bị phát hiện rằng mình đang giả dối thì chỉ có một cách duy nhất là tiếp tục giả dối. Chàng ốc ngày càng lún sâu trong tư thế đánh lừa mọi người để đạt được lòng tin của mọi người. Khi giao tiếp, bao giờ chàng ốc cũng phải giữ một khoảng cách cần thiết, không để ai đến quá gần, e rằng có thể bị người ta chạm vào và phát hiện ra chiếc vỏ ốc vô hình. Khi sắp tắt ánh mặt trời thì chàng ốc phải vội vã trở về phòng riêng vì sợ mọi người thấy ánh lân tinh của chiếc vỏ ốc lóa lên trong bóng đêm. Thời gian qua đi, trong mắt mọi người, chàng ốc vẫn được xem như là một con người chân chính.

Lẽ ra điều bí mật của chàng ốc sẽ không bao giờ bị phát hiện, nhưng rồi một ngày kia chàng ốc yêu một người con gái. Mối tình đó trở thành nỗi nghiệt ngã vì chàng ốc phải dối lừa cả người yêu của mình. Càng yêu nàng bao nhiêu, chàng ốc càng phải giữ sự xa cách bấy nhiêu. Nhưng mắt người yêu là tấm gương soi trung thực nhất của mỗi con người. Trước ánh mắt đó, người ta khó lòng còn có thể giữ mãi được sự mơ hồ về những phẩm giá mà mình không có được. Đến một ngày, chàng ốc bị bệnh, cô gái tìm đến nhà thăm người yêu. Thấy chàng ốc nằm thiêm thiếp, thương quá, cô gái nhè nhẹ cúi xuống hôn lên trán người yêu thì kinh hãi nhận ra có chiếc vỏ ốc vô hình bao quanh người chàng ốc, thế nên cô gái hoảng sợ bỏ chạy. Chàng ốc đau khổ từ bỏ thế giới loài người, chạy lên một đỉnh núi đá đứng thẫn thờ. Trong một phút tuyệt vọng, chàng ốc lao người vào vách đá để đập nát chiếc vỏ ốc đáng nguyền rủa đó. Nhưng khi chiếc vỏ ốc vỡ tan ra thì chàng ốc cũng gục xuống và chết.

Người ta kể rằng những vụn vỡ của chiếc vỏ ốc ấy bị gió cuốn đi rất xa và rơi xuống - hình như mãi đến bây giờ vẫn còn rơi. Những ai rủi ro bị một tí bụi vỡ của chiếc vỏ ốc ấy chạm vào người thì lại phải mang một chiếc vỏ ốc vô hình đi trong cuộc đời.

Có khi chúng ta đã gặp những con người khốn khổ đó. Họ có một chiếc vỏ ốc vô hình thật to và kỳ quái chụp lên người. Đó chính là nỗi ám ảnh cay nghiệt, dằn dai suốt cả một đời. Họ là những kẻ hãnh tiến, sống thiếu lòng trung thực, luôn muốn tự khẳng định nhưng lại không bao giờ dám sống thật với mình. Đóng kịch với cuộc đời, có "diễn viên" nhập vai rất xuất sắc, có "diễn viên" diễn rất gượng gạo. Họ thật cô đơn, cả khi được yêu thương và tin cậy. Họ không có gì để thanh minh cho thái độ sống mòn dưới chiếc vỏ ốc, vậy mà cứ mãi ngại ngần chưa dám cởi bỏ chiếc vỏ ốc quá nặng trên lưng.

Cần lắm… những bàn tay ấm áp…

Có nhiều người đang sống như chàng ốc ấy, sống với chiếc vỏ ốc trên mình. Những chiếc vỏ ấy thật muôn hình vạn trạng, có vỏ thì trơn nhẵn, sáng bóng nhưng bên trong lại bám đầy rêu cát, vỏ thì xù xì gai góc, nhưng gần như trống rỗng ở trong, có vỏ hữu hình, dày cộp nhưng dễ vỡ, vỏ lại vô hình, trong suốt mỏng manh nhưng cứng rắn vô cùng… Hàng ngàn chiếc vỏ, như hàng ngàn vẻ thể hiện bên ngoài của con người, nhưng bên trong kia, chỉ là cô đơn và lo sợ. Có thể vì họ là kẻ bất hạnh khi dính phải bụi vỡ từ chiếc vỏ ốc của chàng ốc kia, cũng có thể là họ trong hành trình của cuộc đời của mình, vô tình tìm thấy một chiếc vỏ ốc và tự chui vào đó, hay thậm chí là tự kiếm lấy bụi ốc để xây nên lớp vỏ cho chính mình. Bởi họ có quá nhiều lo sợ. Họ lo sợ cho bản thân mình, lo sợ mình không đủ tiêu chuẩn hay điều kiện nào đó, lo sợ về vẻ ngoài của mình, lo sợ nỗi cô đơn, lo sợ sự thất bại, lo sợ bị từ chối… Rồi họ lại lo sợ lây cho những người khác, lo sợ người ta mệt mỏi, lo sợ người ta tổn thương vì mình… Dù biết rằng những lo sợ ấy là từ chính trong bản thân họ mà ra, chính họ tự tạo ra và tự dày vò mình, nhưng họ lại chẳng bao giờ đủ can đảm để trút bỏ những mối hoài nghi ấy ra khỏi lòng mình. Vì thế mà họ tìm một cái vỏ để cất giấu tất cả những lo lắng đớn đau ấy, giấu đi tất cả để không ai có thể thấy được; nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc tự mình gặm nhấm chúng. Sự đau đớn và cô đơn ngày càng chiếm ngự. Rồi đến lúc những nỗi lo ấy càng ngày càng lớn lên, nó chiếm lấy hết không gian của con người họ. Nó bóp chặt lấy trái tim họ, nó khiến họ nghẹt thở, khiến họ phải rên xiết và thốt lên đau đớn…

Họ muốn được cởi bỏ chiếc vỏ ốc ấy, nhưng lại không đủ can đảm để làm, cái vỏ ốc đã dính vào với da thịt của họ rồi. Buồn thay cho chàng ốc kia, khi chàng phải nhận một kết cục sầu thảm. Lí do của kết thúc ấy, có phải bởi chàng không đủ can đảm để trút bỏ lớp vỏ giả dối? Hay bởi chàng đã không có được yêu thương thật sự sâu sắc đến có thể giúp chàng thay đổi bản thân? Cô gái đã quá sợ hãi khi thấy được lớp vỏ ốc của “người mình yêu”. Những người đang mang vỏ ốc, họ mong muốn điều gì? Chắc chắn không phải là một kết cục buồn thảm như chàng ốc ấy rồi, càng không phải là chết ngạt trong tất cả những cô đơn lo sầu của bản thân mình. Họ mong muốn, có những ánh mắt đủ sáng rõ để nhìn thấy lớp vỏ ốc dù vô hình của họ, nhìn xuyên qua cả lớp vỏ ấy để thấy được tất cả những phiền muộn đang bao lấy họ, ánh mắt đủ sâu sắc để thấy điều gì thực sự đang ẩn trong con người họ, trong trái tim họ, điều mà họ thực sự muốn nói nhưng chưa thể nói. Và họ còn mong muốn, có một bàn tay thật dịu dàng mà ấm áp, như ánh nắng mặt trời, ôm lấy chiếc vỏ ốc họ đang mang trên mình, xoa đi tất cả những gai nhọn của nó, làm tan biến chiếc vỏ ốc vô hình ấy. Cần lắm những người cho họ thấy sức mạnh của yêu thương…

(Sưu tầm)

Bài học từ loài ngỗng trời

1. Khi một con ngỗng vỗ cánh, nó sẽ tạo ra một “lực nâng” cho các con chim theo sau nó. Bay theo hình chữ V, cả đàn ngỗng sẽ bay xa hơn 71% so với khi bay từng con một.

Bài học: Khi biết chia sẻ chung chí hướng và ý thức cộng đồng, người ta có thể đến nơi họ muốn một cách nhanh hơn và dễ dàng hơn.

2. Khi một con ngỗng bị rơi ra khỏi đội hình, nó sẽ cảm thấy bị lôi kéo trở lại, ngăn không cho bay một mình. Vì thế, nó sẽ nhanh chóng quay trở lại đội hình để tận dụng lực nâng của con ngỗng phía trước nó.

Bài học: Nếu chúng ta có được sự thông minh nhiều như của một con ngỗng, chúng ta sẽ tự biết hoạt động theo đội hình với những người cùng định hướng. Chúng ta sẽ sẵn sàng chấp nhận sự giúp đỡ của họ và đồng thời giúp đỡ những người khác.

3. Khi con ngỗng đầu đàn bị mệt, nó quay ngược trở vào đội hình và một con ngỗng khác sẽ tiến lên vị trí tiên phong.

Bài học: Cần phải thay nhau thực hiện những nhiệm vụ khó khăn và chia sẻ vai trò lãnh đạo. Cũng như loài ngỗng, con người phụ thuộc vào các kỹ năng, khả năng của nhau và phụ thuộc và một sự sắp xếp năng khiếu, tài năng hay tài nguyên theo cách duy nhất.

4. Loài ngỗng bay theo đội hình thường kêu to để khích lệ những con phía trước duy trì tốc độ.

Bài học: Chúng ta cần phải chắc chắn rằng tiếng kêu của chúng ta mang tính khích lệ. Trong nhóm, nếu có sự động viên khuyến khích, năng suất làm việc sẽ được tăng lên rất nhiều.1. Khi một con ngỗng vỗ cánh, nó sẽ tạo ra một “lực nâng” cho các con chim theo sau nó. Bay theo hình chữ V, cả đàn ngỗng sẽ bay xa hơn 71% so với khi bay từng con một.

Bài học: Khi biết chia sẻ chung chí hướng và ý thức cộng đồng, người ta có thể đến nơi họ muốn một cách nhanh hơn và dễ dàng hơn.

2. Khi một con ngỗng bị rơi ra khỏi đội hình, nó sẽ cảm thấy bị lôi kéo trở lại, ngăn không cho bay một mình. Vì thế, nó sẽ nhanh chóng quay trở lại đội hình để tận dụng lực nâng của con ngỗng phía trước nó.

Bài học: Nếu chúng ta có được sự thông minh nhiều như của một con ngỗng, chúng ta sẽ tự biết hoạt động theo đội hình với những người cùng định hướng. Chúng ta sẽ sẵn sàng chấp nhận sự giúp đỡ của họ và đồng thời giúp đỡ những người khác.

3. Khi con ngỗng đầu đàn bị mệt, nó quay ngược trở vào đội hình và một con ngỗng khác sẽ tiến lên vị trí tiên phong.

Bài học: Cần phải thay nhau thực hiện những nhiệm vụ khó khăn và chia sẻ vai trò lãnh đạo. Cũng như loài ngỗng, con người phụ thuộc vào các kỹ năng, khả năng của nhau và phụ thuộc và một sự sắp xếp năng khiếu, tài năng hay tài nguyên theo cách duy nhất.

4. Loài ngỗng bay theo đội hình thường kêu to để khích lệ những con phía trước duy trì tốc độ.

Bài học: Chúng ta cần phải chắc chắn rằng tiếng kêu của chúng ta mang tính khích lệ. Trong nhóm, nếu có sự động viên khuyến khích, năng suất làm việc sẽ được tăng lên rất nhiều.

5. Khi một con ngỗng bị ốm, bị thương, hoặc bị bắn rơi, hai con ngỗng khác sẽ tách ra khỏi đội hình để theo con ngỗng đó và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở với nó cho đến khi nó chết hoặc có thể tiếp tục bay. Sau đó, chúng sẽ nhập vào một nhóm khác hoặc bắt kịp với bạn.

Bài học: Hãy luôn sát cánh bên nhau dù trong những giờ phút khó khăn hay khi yên bình suôn sẻ.

6. Khi một con ngỗng bị ốm, bị thương, hoặc bị bắn rơi, hai con ngỗng khác sẽ tách ra khỏi đội hình để theo con ngỗng đó và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở với nó cho đến khi nó chết hoặc có thể tiếp tục bay. Sau đó, chúng sẽ nhập vào một nhóm khác hoặc bắt kịp với bạn.

Bài học: Hãy luôn sát cánh bên nhau dù trong những giờ phút khó khăn hay khi yên bình suôn sẻ.

(Sưu tầm)

Nắm xôi khúc

Nắm xôi khúc magnify
Mọi chuyện của chúng tôi được bắt đầu từ nắm xôi khúc...

Nó kết thúc lớp học tiếng Anh ở nhà anh khi vào kỳ nghỉ hè năm lớp 6. Những năm sau đó, lớp học tiếng Anh của nó được chuyển sang nhà hàng xóm của anh. Nó không còn "bị bắt" lột hàng thúng đậu phộng vào giờ giảo lao để được cầm bộ tú lơ khơ có hình các diễn viên trong bộ phim Tây du ký. Nó vẫn thường đứng bên hàng rào nhà bên này, nhìn sang nhà bên ấy để kiếm người quen. Thỉnh thoảng "lên cơn" nghịch ngợm, nó len lén tạt vài ca nước qua nhà bên ấy, rổi chạy biến đi thật nhanh để chẳng ai kịp phát hiện trò nghịch ngợm của mình, sức của nó ngày đó chỉ đủ để ướt hành lang bên hông nhà.

Con bé 17 tuổi vẫn qua lại trên con đường Phan Chu Trinh đến lớp học tiếng Anh.Tuần 3 lần nó đều đặn 2 lần ngang qua nhà anh. Nó nhí nhảnh và vô tư vừa đi vừa ăn hàng như thể chẳng có ai trên phố, nó râm ran nói chuyện cùng bạn bè rồi phá lện cười, và thỉnh thoảng nó cũng liếc mắt vào căn nhà ấy. Rồi một hôm, khi ngang qua nhà anh, nó bỗng nghe có tiếng ai đó gọi tên mình .... nó quay lại .... anh ngồi chung với nhiều người, hướng mắt nhìn nó với nụ cười ấm áp. Nó ngập ngừng và xấu hổ vì trên tay đang cầm gói xôi khúc mở ngỏ. Anh đã bảo nó chia bớt cho anh. Nó lúng túng đưa nguyên gói xôi khúc rồi vội vã bước thật nhanh, dù bụng nó đang "đánh trống ầm ĩ". Trong lòng hậm hực, thầm tức người vô duyên, khi không lấy nguyên gói xôi của mình. Những lần sau đó, anh đứng trong nhà gọi tên nó nhiều hơn làm nó giật thót mình rồi dừng xe theo một phản xạ tự nhiên, sau đó lại bối rối phóng xe đi...

Anh đến nhà, xin phép mẹ cho anh chở nó đi chơi. Một vòng qua phố rồi dừng lại ở 1 tiệm sách, anh mua cho nó 3 cuốn sách tiếng Anh và 2 cây bút. Trên đường về, nó và anh vào uống cafe ở quán Trúc Vàng, bây giờ quán cafe ấy chẳng còn nữa. Đó là lần đầu tiên nó đến quán cafe, nó uống một ly nước chanh và "ngậm tăm" cả buổi chiều. Nó nơm nớp vì sợ bạn bè phát hiện. 3 cuốn sách tiếng Anh theo nó đến lớp, vào giảng đường đại học. 4 năm trước, trong một lần chuyển nhà trọ, nó đã đánh mất một cuốn mà tiếc ngẩn ngơ...

Cho đến bây giờ xôi khúc vẫn là món ăn nó thích. Chuyện nắm xôi khúc ấy vẫn được nó và anh nhắc lại như một kỷ niệm thật dễ thương. Nắm xôi khúc khi nó tròn 17 tuổi...

Những lá thư tay...

Những lá thư tay... magnify
Mỗi lá thư là một hạt giống ươm mầm cho tình yêu

Những lá thư tay chúng tôi viết cho nhau cách đây 11 năm vẫn còn nằm nguyên vẹn trong ngăn bàn, và tôi vẫn luôn đem theo mình những lá thư viết tay của anh dù phải trải qua nhiều lần di dời chỗ ở. Thư tay ngày ấy tôi viết là vài lời hỏi thăm về cuộc sống của anh, để than thở với anh về cuộc sống sinh viên của mình, chia sẻ những lo toan trong cuộc sống, nhắc lại với anh vài chuyện cũ, kể về sự đổi thay của Ban Mê... thỉnh thoảng xuất hiện thêm hình ảnh của vài anh chàng "trồng si trước cửa", có lúc cũng sơ qua cho anh biết về mối tình sinh viên Văn Khoa của mình. Qua những dòng chữ "thay lời muốn nói" ấy, tôi đã bày tỏ được với anh những cảm xúc, những suy nghĩ, những ưu tư trăn trở. Thế mà cũng kín cả đôi giấy học trò bởi những hàng chữ nắn nót. Sau này, khi ra trường đi làm có chút tiền, tôi mua loại giấy khổ A4 có kẻ ly, và cây bút thật đẹp, mỗi lúc viết thư cho anh tôi lại đợi mấy đứa em ngủ say, chong đèn cắm cúi viết. Nội dung những lá thư tay ngày ấy chỉ đơn giản có vậy, chưa có lời yêu thương, nhớ nhung như bây giờ.

Tôi ở trọ trong khu nhà trọ sinh viên trên đường Điện Biên Phủ từ giữa năm thứ 2 đại học cho đến khi tốt nghiệp đi làm được hơn 1 năm thì dọn nhà trọ khác. Ngày ấy làm gì có email, chat online - webcam- voice, gọi phone qua Internet.... Thông tin liên lạc chẳng thuận tiện như bây giờ, hi hữu lắm tôi mới nhận được một cuộc gọi của anh qua điện thoại nghe nhờ của bác chủ nhà. Thư tay phải mất 2 tuần lễ kể từ ngày gởi mới đến được nơi anh ở, 2 -3 tuần từ trường về nhà một lần anh mới đọc được thư tôi. Sau này, anh đã kể tôi nghe nỗi khổ sở đến thế nào khi anh ngồi viết thư, con trai chuyên toán viết thư rất khó khăn và khô khan là chuyện thường. Chẳng tí an ủi sướt mướt, cũng chẳng chút vồ vập, không có chỗ cho những lời ủy mị. Chỉ là vài lời hỏi thăm, kể cho tôi nghe cuộc sống của anh nơi xứ người, kể vài chuyện vui cho tôi bật cười thành tiếng. Đoán chừng ngày anh nhận được thư, tôi trông bác phát thư vô cùng. Ngày nào đi học về tôi cũng chạy qua nhà bác chủ nhà lục tìm xem có thư anh gởi về cho mình hay không.

Năm 2002, chúng tôi bắt đầu liên lạc thường xuyên hơn với nhau qua Yahoo Mail và chat online qua AOL, nhưng cũng chẳng quên những lá thư tay với con tem qua đường bưu điên. Rồi thì việc viết thư tay của tay của chúng tôi cũng chấm dứt hẳn vào năm 2003 khi Internet ở VN không còn quá slow như những năm đầu. Rồi chat online qua Yahoo, gọi phone qua Internet ... và anh cũng chẳng còn phải qua nhà hàng xóm dùng nhờ phone để gọi về cho tôi mỗi khi có dịp từ trường về nhà, cũng chẳng còn phải ngồi hàng tuần suy nghĩ để write down cho gf một lá thư đong đầy tình cảm nơi xứ người. Hàng ngày, cả hai chúng tôi type cho nhau qua email, type qua chat... Những lá thư tay của ngày ấy, bây giờ trở nên quý giá vô cùng với chúng tôi. Những lá thư tay ngày ấy không quá ủy mị, chẳng chút si tình, nhưng chứa chan tình cảm mà cho đến bây giờ tôi mới cảm nhận được hết ý tứ từ nơi anh. Tuần rồi, trong lúc nói chuyện với anh qua phone, anh bảo rằng chồng thư tôi viết cho anh vẫn còn nguyên trong ngăn bàn, giấy đã ngả vàng theo thời gian, hơn 11 năm nay còn gì!