My Opera is closing 1st of March

Subscribe to RSS feed

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN...

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN... magnify

… “Cùng mẹ quay về con ngõ nhỏ nơi tôi đã sinh ra, nơi chẳng có những ồn ào và xa hoa của Thượng Hải, nơi chỉ có những con đường yên tĩnh và những con người hiền lành.

Ban ngày những người đàn ông đều ra ngoài đi làm, phụ nữ ngồi dưới ánh nắng trước cửa nhà chậm rãi đan len, thỉnh thoảng chạy qua chạy lại, nói chuyện về những tin tức nhà này nhà khác. Những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học thì cả ngày cởi chuồng chạy nhông nhông.

Đấy là một ngày đẹp đẽ.

Những ngôi nhà đều không cao, cao nhất là 4 tầng. Dây điện thoại, dây tivi chăng ngang ngang dọc dọc suốt những con đường, nối từ nơi này đến nơi khác. Nhà nào có lắp cửa chống trộm thì nhà đó đương nhiên sẽ được coi là giàu có. Những bức tường vốn màu trắng, qua bn năm nhuốm bụi thời gian, giờ đều đen xì sứt mẻ, lại còn bị lũ trẻ con vẽ lên đủ những thứ chúng thích. Những tờ thông báo, truyền đơn dán khắp nơi khiến khung cảnh càng đặc trưng tỉnh lẻ.

Đồng hồ nước lắp ở cửa mỗi tòa nhà, phủ đầy bụi tích tụ bao năm, bụi lẫn với dầu mỡ, khiến những màng nhện chăng đầy cũng dính cả lại.

Con đường đá bao năm bị những bàn chân giẫm lên, giờ thành ra nhẵn bóng. Con đường đi giữa 2 dãy nhà rất hẹp, người đàn bà ở tầng 1 lúc nấu cơm thậm chí có thể nhìn được rõ cả thức ăn của nhà đối diện.

Nhà thấp, nên bầu trời lại thành ra cao hơn những nơi khác.

Bầu trời quê tôi không phải màu xanh xám mờ đục như ở Thượng Hải mà cao và xanh ngắt.

Một thiếu nữ cong lưng cúi xuống gội đầu bên giếng nước. Dưới ánh mặt trời, những giọt nước rủ xuống từ mái tóc cô lóng lánh. Ở đầu ngõ, những cụ già chọn những chỗ có ánh mặt trời mà đàm đạo. Cụ ông châm điếu thuốc lào, nhìn cụ bà đang cằn nhằn kêu ca.

Những tiếng rao vang lên ko ngớt: “Tivi, tủ lạnh, máy giặt, máy nước, đồ điện hỏng bán đê ê ê!” Tiếng rao từ đầu nhánh sông dội lại, xuyên qua những con ngõ nhỏ yên tĩnh, nghe rất đặc biệt, lanh lảnh mà xa xôi.

Quê tôi đấy!

Giống như bát mì mẹ làm vội buổi sáng, (ko có xa xỉ, ko có phồn hoa, ko được tô điểm những màu sắc rực rỡ), chỉ là một bát thân tình sâu đậm tụ lại, tỏa một mùi hương quen thuộc nao lòng.

Mẹ đi đằng trước,ko ngừng chào hỏi những người phụ nữ đang nấu cơm

- A! Chị Thục Bích, con giai về rồi đấy hả?

- Vâng! Ha ha!

- Thế là coi nhữ gia đình đoàn tụ rồi nhỉ!

- Vâng, đúng rồi, đúng rồi!

Mẹ thường ko thích nói nhiều, mẹ chỉ gật đầu vui vẻ.

Mẹ năm nay 60 tuổi, tôi là con trai nhỏ của bà. Vốn trước tôi, mẹ cũng có một cậu con trai, hồi trước nhà khó khăn quá, anh trai tôi vì đói quá ăn nhầm đồ độc, đã mất. Sau này chỉ còn lại mình tôi.

Tôi giờ 30 tuổi, tôi đi sau mẹ, thấy mẹ thật sự đã già rồi.

Mái tóc bạc phơ, búi chặt một búi, chiếc kẹp tóc sắt đã dùng hơn 10 năm nay vẫn cài trên tóc mai của bà.

Một tay mẹ xách làn, trong làn là cân thịt nạc vừa tiện mua trên đường, tay kia vắt sau lưng, chân đi đôi giầy vải, chậm rãi bước trong nắng chiều.

Lưng mẹ hơi còng rồi.

Giây phút đó, tôi chợt muốn ghi lại hình ảnh mẹ lúc đấy, ghi lại hình ảnh mẹ sáu mươi tuổi chậm bước trên con ngõ nhỏ. Trong mắt con trai, mẹ già đi đằng trước, cũng cũ kĩ như ánh nắng chiều, cũng đi đằng trước giống hệt như ánh nắng chiều, làm lóe ra những luồng ánh sáng rực rỡ, soi sáng cho con trai.

Người mẹ tóc bạc của tôi đấy”….

(Fr: THIÊN THẦN SA NGÃ - Tào Đình)

P/S: đọc cả cuốn truyện, cuối cùng còn đọng lại trong đầu những trang viết này... Người ta cứ mải miết đi kiếm tìm hạnh phúc mà chả biết nó là gì, để đến một lúc, tình cờ phát hiện ra một thứ hạnh phúc giản đơn đến lặng người, ở một chốn bình yên – nơi mà đã có lúc họ chối bỏ…