Entry for June 06, 2008 THAY ĐỔI?
Friday, June 6, 2008 3:06:00 PM
THÓI QUEN….
Đọc trên báo mấy câu này, và ngẫm về mình….
Khi bạn cần một giấc ngủ ngon…Hãy tắt di động và vi tính trước khi ngủ sẽ đảm bảo cho bạn một giấc ngủ sâu và dài. Cái di động có khả năng phá giấc ngủ của bạn vào nửa đêm bằng cách rung lên khi ai đó gọi. Ngoài ra, các sóng từ phát ra từ các thiết bị điện tử khiến não bạn mệt mỏi mà từ chối ngủ ngon. => Dạo này hay mệt mỏi với những giấc mơ dài, thậm chí có lúc thấy hơi sợ hãi… Không có thói quen tắt di động khi đi ngủ, vì đôi khi những bất ngờ thú vị sẽ đến vào nửa đêm
, với lại vấn có thói quen buổi sang được đánh thức dậy qua cái tít tít – dù là chỉ để cảm thấy mọi thứ vẫn bình yên… Nhưng…có nên và có cần thay đổi không nhỉ???
Khi bạn cần tập trung làm việc hãy tắt di động để tránh các tin nhắn chat chit vô ích, ko log-in vào yahoo hay các mạng xã hội khác nếu không vì công việc. Thậm chí nếu không cần thiết thì rút dây mạng luôn càng tốt để tránh vài phút giải lao giữa giờ lại tò mò vào đếm comment rồi không thoát ra được. (có lẽ tác giả của bài này giống mình
) => Thói quen cứ tối tối đi học về là bật máy lên, đã bật máy lên là phải log-in vào yahoo và lang thang blog… hình như nó ăn vào máu rồi! Nhưng chắc chắn phải thay đổi, và sẽ thay đổi được! Hum trước Cậu tớ nói chuyện tụi với tụi trẻ con, Cậu bảo: net ko chỉ là game hay chat chit, dung net thế nào để sau khi log-out khỏi nó mình cập nhật đc nhiều thứ mới khó, chứ để online hay chơi game thì dễ ko! Hình như có nhiều lúc cháu cũng nằm trong đám trẻ con ấy Cậu ạh!
Khi bạn đang ăn cơm cùng gia đình, nhớ tắt tít tít. Đây là thời khắc qúy giá cả nhà chia sẻ cùng nhau, bạn không nên phá nó bằng cái di động cứ choc chốc kêu ỏm tỏi phá bĩnh. Ngòai ra, ăn mà tay cứ bấm di động, hay lăm le chờ một cuộc gọi thì thật là vô lễ với người lớn. => Đi học xa nhà, 1 tháng, thậm chí 2 tháng mới về, ăn được với bố mẹ 2,3 bữa cơm, mới thấy quý thật cái không khí ấy. Thường thì cứ về nhà, là tớ vất cái di động một chỗ, và chạy lung tug khắp nơi:), ko cần quan tâm là có SMS hay cuộc gọi nào ko… Thế mà hum qua, ăn xong trc bố mẹ, ngồi ở bàn ăn mà lại vừa đọc truyện vừa SMS (tại vừa đi chơi về, cái di động nhét túi quần, vừa đi thuê truyện về nữa
) Tự thấy mình ko ngoan!
-------------------------------------------------
Ỷ LẠI….
Nhớ hum trước học ở VF, mình nhờ CC lấy cái bút trên cửa sổ, CC bảo: Việc gì tự làm được thì làm đi! Lúc ấy thì có thể là đùa vui, nhưg câu nói đó rất đúng với Gấu, CC ah! Hum nay bố mắng ko sai: bố mẹ cứ lo cho từng li từng tí một, rồi thành Gà gô hết cả một lượt! Dù lúc đó con đã nghĩ ra hàng đống lí do để cãi lại những lời bố nói – vì bướng bỉnh, nhưg con im lặng, ko chỉ vì con biết tính bố nóng nảy, con có nói gì cũg chỉ như đổ them dầu vào lửa, mà còn vì con biết là mình sai…sai vì con ỷ lại và dựa dẫm vào bố mẹ quá nhiều! Và con còn nhận ra con nhiều hơn thế, ko chỉ trong 1 chuyện, và không chỉ là dựa dẫm vào bố mẹ… Không làm được, không phải vì không làm được, mà vì ngại và ỷ lại vào người khác – như thế còn tệ hơn rất nhiều!!! Có lẽ một vài lúc, con đã cảm thấy, con ở bên ngòai và con ở nhà như 2 con người khác nhau, nhưg thực ra vẫn là 1 bố ah, vẫn dựa dẫm và ỷ lại thế thôi… Không tốt đúng không bố? Mà cái gì ko tốt thì cần phải sửa đổi bố nhỉ?![]()
Không có niềm tin, con người ta có thể gục ngã trước bất cứ điều gì…













