CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ – ROBERT ROJDESSVENSKY
Saturday, May 24, 2008 1:30:00 AM
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
Như giấc mơ
Im ắng.
Đầy bụi bặm.
Một dòng sông lẳng lặng.
Một dòng sông
Nước như gương
Lờ trôi…
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố.
Ngày xưa.
Có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu
Đã từ lâu
Trôi qua…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga
Xếp hàng mua vé
“Lần đầu tiên trong nghìn năm
Có lẽ.
Cho tôi xin một vé
Đi Tuổi thơ.
Vé hạng trung –
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
- Hôm nay vé hết! –
Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi thơ,
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
Đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ…
Thành phố Tuổi thơ –
Thành phố chuyện thần kì
Cơn gió đùa
Tinh nghịc dẫn ta đi
Ở đấy,
Làm ta say, chóng mặt
Là những cây thông vươn tới mây
Là những ngôi nhà
Cao
Cao ngất
Và mùa đông
Rón rén
Bước
Trong đêm
Qua những cánh đồng
Phủ tuyết trắng và êm…
Ôi thành phố Tuổi thơ –
Bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát –
Xin cảm ơn điều đó
Nhưng chúng tôi không trở lại
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường
Từ thành phố Tuổi thơ
Chúng tôi lớn
Đi xa…
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
PS: Dạo này tớ dở chứng quay lại đọc Nguyễn Nhật Ánh các cậu ạh! Hờ, hay là do tác động phụ của nỗi nhớ tháng 5 nhỉ??? Chỉ bít là cái giọng văn thật thà và hóm hỉnh của bác Ánh làm tớ thấy thoải mái và vui vẻ. Các cậu cứ đọc truyện này đi, bác Ánh có nhiều khám phá thú vị cực ấy, đọc rất chi là thích thú. Trẻ con và người lớn – quả thực là 2 thế giới khác biệt – cực kì khác biệt!













