Sang mùa
Saturday, May 5, 2007 7:08:00 AM
Cuối ngày được lĩnh lương, đám đàn ông rủ nhau đi nhậu, mấy cô gái rủ nhau đi shop, các chị, các mẹ rủ nhau vào siêu thị...Nhiên cầm 3tr tiền lương cho vào ví mà đầu ko nghĩ được gì...Cách đây 2 năm, lúc mới ra trường, còn đang thử việc, nếu được cầm số tiền này chắc Nhiên sẽ xỉu đi vì sung sướng. Bây giờ thì tháng nào chả vậy, mức thu nhập ấy với tuổi trẻ như Nhiên còn là khiêm tốn. Thời điểm này có chút tài năng và cơ hội để phát huy là dễ thành tỉ phú lắm...Nhiên thì ko còn phải hà tiện khi đi may sắm, ko fải đắn đo khi được mời đi dự tiệc cưới, thoải mái hơn khi mờ bạn bè uống cafe. Và buổi trưa có thể leo lên tầng thượng của Plaza, ăn bữa cơm văn phòng giá 15k, để ngắm mặt hồ từ trên cao, qua khuôn cửa kính lớn...Ăn mặc, chơi cũng chỉ đến đủ. Nhiên ko fải là người sính mốt, ko có tâm hồn ăn uống và ko ham vui chơi. Vì thế những lúc lĩnh lương ntn, nếu là mùa đông thì Nhiên ghé qua siêu thị mua cho ba chiếc mũ len, mua cho mẹ chiếc khăn quàng và đôi tất mới, hoặc sẽ vào nhà sách. sau đó Nhiên thường cho xe chạy trong chiều muộn, để môi và mà nhuốm những ngọn gió mùa, hít hà chút hương hoa gì đó lan khắp TP và nhớ đến anh...
Anh là hàng xóm của Nhiên, thời nhà Nhiên còn ở vũng quê xa xôi ấy. Anh hơn Nhiên 5t nhưng 2 đứa thân nhau từ thời bé tí. Lúc anh thi đỗ Đ H ở HN thì Nhiên còn học trung học ở nhà. Mỗi lần về thăm nhà, anh chạy sang dúi cho Nhiên gói ô mai, kèm theo là cuốn sổ nhỏ xíu, hay một phi thuyền gấp bằng giấy, những thứ là lạ ở TP. Anh bảo anh mua bằng học bổng của anh đấy, ít thôi nhưng anh tự hào vì học giỏi mới có. Rồi anh mở vở kiểm tra sức học của Nhiên, chỗ nào yếu là Nhiên bị anh nhéo tai. Có lúc đau điếng sắp khóc Nhiên bảo "Anh ko nhớ e là con gái ah? Nhéo đau thế ai mà chịu được?" Anh nghiêm mặt "Để cho e nhớ...e ko học tốt sau này cái khổ nó không phân biệt can gái con trai đâu...Lúc đó còn đau ko khóc nổi ấy chứ..." Nhiên chẳng thèm nghe a mà còn giận dỗi nghĩ rằng: Mình sẽ phấn đấu học thật tốt để anh thấy ko chỉ có mình a giỏi...Ngày Nhiên nhận kq đỗ thủ khoa Đ H, Nhiên kênh kiệu ngẩng cao cái trán, mắt ko thèm nhìn a...Thấy Nhiên vậy a cười "Hẹn gặp e ở HN" rồi a lại nhanh tay nhéo 1 cái, nhưng lần này vào má thật nhẹ...Nhiên ko để ý, chỉ hồi hộp chuẩn bị cho ngày nhập trường...Rời miền quê xa xôi trong ba lô của Nhiên có cả những kỉ vật nhỏ xíu của a nữa...
Nhiên vào Đ H cũng là lúc a ra trường, Đến KTX thăm Nhiên a bảo "A ko là việc ở Hn đâu, nhưng yên tâm, a còn ở đây thử sức, sẽ có tjan kèm e học..." Lại "kèm", có phải như ngày xưa đây? Anh ko nhớ là Nhiên đã đỗ TK ah? Tự ái dâng đầy, giọng Nhiên nặng trịch "E tự học được rồi , a ko fải bận tâm"
Một năm trời vác tấm bằng TN loại ưu đi khắp TP mà NHiên vẫn ko tìm được một chỗ làm ổn định. Mệt mỏi, Nhiên về ào vào anh khóc như đứa trẻ con bị bắt nạt. Thấy Nhiên căng thẳng chán chường, a rủ "Mình về nhà nhé!" Sáng sớm, Nhiên ngồi sau chiếc xe cồng kềnh của a vượt 200 cây số. Trên đường đi a bảo"Cổ nhân dạy rằng Thiên - khốn - học Con người ta muốn trưởng thành trước hết phải nhờ vào những năng khiểu bẩm sinh, chỉ là cái vốn, trường học thì dạy ta phương pháp để phát huy cái vốn đó...CÒn những khốn khó là trải nghiệm giúp ta lớn khôn và thành đạt...A hi vọng e ko nản chí..." Bài học cuối cùng anh dành cho Nhiên ấy đã theo suốt những chặng đường Nhiên đi...Mùa hạ năm đó, nhà Nhiên chuyển ra HN, Nhiên có một chỗ làm ổn định với mức thu nhập khá cao, thì cũng là lúc anh quyết định trở về mìên quê heo hút với những khát vọng đã ấp ủ từ lâu. ngày chia tay, a đùa "Người như a sống ở đâu cũng được, e đừng lo..." Nhiên biết thế, Nhiên có lo điều ấy đâu. Nhiên chỉ ko biết rằng bao h sẽ được gặp lại anh, nhưng Nhiên ko hỏi a điều ấy.
Chớm hạ, hoa phượng lại nở đỏ rực những con phố hẹp. Hồ Tây trong veo. Dọc phố dài, những gánh hàng hoa bán rong lúc đỏ như ánh lửa, lúc hồng như má người thiếu nữ, lúc lại tím miên man như sự đợi chờ...Nhiên chạy xe chầm chậm nghe gió lùa qua 2 vai. Ko bít tự bao h Nhiên ko còn quá bị kích động khi mùa hạ sang với những ngày nắng tràn ngập cả bầu trời. Và cũng ko quá buồn khi đông về, cho dù sự hao gầy của những rặng cây, sự hiu quạnh trải trên mái những ngôi chùa cổ có làm lòng Nhiên sụt xuống...Anh bảo "Bao giờ e nhận thấy hạnh phúc và đau khổ sẽ khiến cuộc sống nhiều ý nghĩa,thì e sẽ ko cần có anh ở bên để "dạy dỗ" nữa..." Ừ! Nhưng ...a nhầm rồi.Lúc này Nhiên đã biết chủ động đón nhận những dịu ngọt và cả những vết xước mà sự mẫn cảm luôn khiến Nhiên phải đi qua...Nhưng ko hiểu sao, Nhiên vẫn cần có anh ở bên đến thế?...Nỗi nhớ ấy lớn hơn nhớ một người anh, lớn hơn nhớ một người bạn...Sang mùa rồi! và Nhiên nhớ anh...rất khác...













