Cảm xúc tháng 11 !
Monday, November 8, 2010 9:42:13 AM
Tháng 11... Em vẫn ngồi ở chiếc bàn số 10 ấy. Một mình. Gió ùa về. Ly café cứ nguội đắng đi. Lọ hoa thạch thảo mùa này vẫn tươi lắm trong những cơn gió mùa lành lạnh. Thạch thảo trắng tinh khôi dành tặng cho những người sinh tháng 11. Tháng 11 của anh và của em. Và cả một mùa thạch thảo đã bỏ lại. Ngày xưa anh nói những người sinh tháng 11 hay phải đứng trong những chênh vênh của mùa. Dịu dàng như mùa thu, nhưng cũng giá băng, lạnh lẽo như gió đông. Buồn một nỗi buồn xa vắng của thạch thảo. Có khi hai người cùng sinh vào tháng 11 ở bên cạnh nhau, sẽ chỉ như những bông hoa thạch thảo buồn dễ tàn.
Tháng 11…Hoa sữa rơi những nụ hoa cuối cùng, níu kéo cả một mùa sắp qua. Nhưng lập đông rồi, hoa sữa vẫn thơm kì lạ. Hương thơm khao khát, cháy bỏng của một mùa hoa xin cháy hết mình, để rồi sẽ lặng lẽ nhường chỗ cho gió đông. Và hoa sữa ấy, như những kẻ vẫn đang sống trọn từng ngày lãng du với cuộc sốngnày. Đi cho đến tận cùng con đường bằng sự sống thật…
Tháng 11… Gió bắt đầu khác rồi. Đầu đông, em đếm từng yêu thương của mùa này trong những trang nhật kí của từng đêm thức trắng. Trông mong từng đợt gió mùa về. Lại lang thang trên những con đường quen để cảm thấy gió mùa hanh hao về trên phố. Gió lạnh của những ngày đầu mùa. Và mênh mang biết bao nhiêu nỗi nhớ.
Tháng 11… Gió cứ gió… Gió vùi mình vào đêm sâu thẳm với một niềm lạnh lẽo ngập đầy nhưng lại bừng tỉnh trong những ban mai thật ngọt ngào. Và em, trong nỗi cô đơn quay quắt của lòng mình, chỉ muốn vùi mình vào cơn gió kia, để gió mang đi. Để gió không còn phải đơn côi đi hết cái ngõ vắng của mình…
Tặng các bạn sinh tháng 11
Viết tặng bạn. Tặng ai đó. Tặng cho chính tôi.
Sinh nhật !
Khi bạn già đi, những người xung quanh bắt đầu bỏ qua ngày đặc biệt này. Chắc có lẽ họ cho rằng bạn cũng không muốn nhớ đến nó. Có thể cha mẹ bạn vẫn nhớ, nhưng anh chị em thì chưa chắc. Còn bạn bè của bạn thì tự nhủ: “Ai lại nhắc nhở anh chàng tội nghiệp đó là hắn già đi?’ Chẳng bao lâu, sự thất vọng chồng chất sẽ biến thành phản kháng, và sau đó là căm ghét. Hoặc ít nhất cũng thể hiện sự căm ghét.
“Nhưng mà ngày sinh nhật không quan trọng đối với tôi”, tôi nghe người ta nói với nhau thường xuyên như vậy. Bạn thuyết phục gia đình bạn “Đừng tổ chức gì hết, mà nếu có, làm gọn nhẹ thôi.”
Tôi thì tôi không tin đâu. Tôi biết rất rõ là bạn muốn gì. Bạn quan tâm đến nó lắm, cũng như rất nhiều người khác.
Chúng ta đã được huấn luyện từ thời còn bé, cho dù sau này khi lớn lên chúng ta căm ghét sinh nhật đến thế nào, rằng đây là ngày của ta. Ngày của riêng ta, đã như thế từ lúc ta còn là một đứa trẻ con. Và khi bạn đã 70 tuổi, tận sâu thẳm trong lòng, cho dù bạn phản đối như thế nào, bạn vẫn cảm thấy thích thú được nhớ đến vào ngày sinh nhật của bạn ngay cả khi bạn không còn nhận được những món quà to kềnh rực rỡ…
Nhiều lý do khiến bạn lờ nó đi. Đôi khi chỉ đơn giản là “Xem có ai nhớ ngày của mình không?” Để cuối ngày lại mong mỏi điều gì đó - một ai đó. Và thật hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của người mà mình trông chờ. Bạn cũng từng nhận vài tin nhắn cuối ngày. Và đột nhiên cảm thấy trân quý người vừa gửi tin nhắn. Mặc dù trong cuộc sống bộn bề, với trí nhớ tệ hại về số học và bản tính cố chấp không thích câu nệ bạn lại quên đi, hoặc cố tình quên đi ngày sinh của người ấy “ Để năm sau người ta không phải nhớ đến sinh nhật mình nữa.”
Tôi vẫn luôn quý bạn, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không nhớ đến ngày của bất kỳ ai. Đôi khi nhận được tin nhắn trong ngày của mình, tin nhắn trả lời của tôi khá lạ “Cám ơn nhiều. Chúc mừng sinh nhật mày luôn nhé… Tao chẳng nhớ đó là ngày nào cả”. Nếu một ngày bất chợt nhận được tin nhắn của tôi “Hình như ngày của ấy sắp tới hay vừa qua thì phải, tớ mừng sinh nhật ấy” Đừng ngạc nhiên! Mặc dù cái ngày “sắp tới hay vừa qua” đó có thể cách thời điểm hiện tại đến nửa năm.
Thật ngớ ngẩn nếu ai đó cố tự làm đau mình. Chẳng khác nào uống thuốc độc, trốn vào xó xỉnh nào đó rồi trông chờ ai đi ngang cứu giúp… Đừng chối từ nó. Rồi nó sẽ sẽ đem lại niềm vui cho bạn. Uhm… Có thể năm sau tôi sẽ tổ chức sinh nhật… Và khi tôi nói với bạn rằng tôi quên rồi. Có lẽ, tôi đã quá già và trở nên cố chấp. Thì bạn ơi, nếu trong ngày của bạn không có tôi, hãy về bên gia đình, về bên những người mình thực sự yêu thương. “Để chờ thời khắc 0h, cùng ai đó nhẹ xé tờ lịch cũ, mỉm cười hạnh phúc với những gì mình đã làm được trong năm qua.”
Chào tuổi mới!
Chào thành công!
... Bạn nhé?...
st














Travindplasmalee # Tuesday, January 4, 2011 3:26:50 AM
A_FOOLa_fool # Thursday, January 6, 2011 4:02:14 AM
Travindplasmalee # Thursday, January 6, 2011 6:38:04 AM
A_FOOLa_fool # Friday, January 7, 2011 1:06:29 PM
Travindplasmalee # Tuesday, January 25, 2011 8:59:34 AM