Khong phai to troi...khong phai suong mai



Tôi là một cô gái hơi hơi lãng mạn...

Tôi chỉ dám nhận mình lãng mạn một chút thôi, bởi vì tôi không thích đi dưới mưa, không thích đếm lá mùa thu, (đã từng và bây giờ) không thích làm thơ, không thích treo tâm hồn mình lên mây lên gió....Vâng, lãng mạn quá đà sẽ thành SẾN. Và tôi không thích thế.

Không còn thích làm thơ không có nghĩa là không thích đọc thơ. Đôi khi tôi vẫn "bị" những vần thơ hay làm cho rung động. Bài thơ này là một ví dụ:

KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI ... KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI

Đỗ Trung Quân

Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...


Cà tím nhồi thịt rán My vit tiem

Comments

Unregistered user Tuesday, April 6, 2010 3:58:28 PM

Anonymous writes: Hí hí đâu có thấy đập cốc pha lê gì đâu, chỉ nhớ mỗi vụ nàng mang cái đèn ra đập choang phát giữa nhà thôi ạ!!!!!

em be MyEmbeMy Tuesday, April 6, 2010 4:11:51 PM

bạn nào nói xấu tớ đấy, bạn chương, bạn nhung hay bạn hến đấy ?? wink)

bê'p nhà H&Palain6980 Thursday, April 8, 2010 4:01:58 PM

em oi thu 7 này chi di gui la post em nhé , ca tuan nay chi khg ra centre ville hhehe:D bigsmile

Write a comment

New comments have been disabled for this post.