Skip navigation.

Log in | Sign up

Tóc Quăn - Bụng Bự

VIẾT CHO CẢM XÚC NGÀY VALENTINE

Đây là Valentine đầu tiên của vợ chồng mình (kể từ lúc mình "hợp thức hoá" là vợ chồng), đây cũng là 1 valentine trọn vẹn với hạnh phúc và nụ cười. Nhớ valentine năm ngoái vc mình giận nhau, kết quả là đứa nào về nhà nấy. Năm ngoái chồng tặng quà cho vợ, mà vợ giận chồng quá nên không thèm lấy, làm ngày hôm sau chồng fải mang qua nhà cho vợ, mà lại còn tốn tiền điện thoại và nhắn tin để năn nỉ vợ. Mình cũng đã từng có suy nghĩ ngu ngốc, cũng đã có lúc hối hận vì quen với anh, nhưng giờ đây nếu được chọn lại lần nữa, mình cũng sẽ chọn anh, chọn anh cùng đi hết con đường này với mình.

Một năm đã trôi qua, giờ nhìn lại mới thấy mình thật may mắn vì có anh cùng sánh bước trong cuộc đời này. Mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần dựa vào vai anh, ôm anh thôi cũng đủ nhẹ lòng. Cuộc sống đôi khi cũng gặp trắc trở, vc mình đôi khi cũng bất hoà nhưng tất cả chỉ là những hạt cát nhỏ trong "sa mạc" tình yêu bao la của "người xa lạ". Anh lúc nào cũng nghĩ cho em, lúc nào cũng nhường phần hơn cho em. Em thích gì là anh chiều em cái đó, em thích laptop - anh mua laptop cho em. Trong khi em tặng anh quà thì anh nói cho em nợ, cuối tháng tặng anh cũng không sao. Anh nói chỉ cần nhìn thấy em vui là anh vui rồi.

Hạnh phúc đơn giản chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất
Photobucket
14/2: vc mình đi ăn nhậu với "hội độc thân" này, đây là những thành viên quan trọng, những gương mặt tiêu biểu, chơi thân với nhau từ cấp 2 đến giờ. Chồng mình bây giờ cũng trở thành 1 thành viên ko thể thiếu của nhóm rồi. Chồng mình đã làm được điều này, hoà mình vào nhóm bạn của mình. Bạn của mình cũng đã chấp nhận chồng mình. Yêu lắm những người bạn này, yêu lắm những nụ cười này.

Photobucket
*****

14/2 năm nay cũng đặc biệt lắm, vừa nghe được tin nhỏ bạn của mình đã tìm được 1 nửa của nó. Nhỏ cũng là bạn thân của mình, chuyện gì nhỏ cũng tâm sự cho mình nghe. Hy vọng nhỏ sẽ "tới đích" sớm sớm.

Photobucket

VALENTINE NGỌT NGÀO

VALENTINE NGỌT NGÀO magnify
Hôm bữa ghé Phong Vũ mua cái moderm, vợ bon chen nói thế này:

- Vợ: Chồng ơi vợ thích cái laptop, để vc mình khỏi dành nhau nữa.
- Chồng: Ừ, khi nào có tiền mình mua ha em

Thế là sau mấy ngày ấp ủ (sau mấy ngày kể từ khi cái dự định đó lóe lên trong đầu vợ), hôm nay chồng đã rinh về cho vợ 1 cái HP nhé. Từ nay vc mình hết phải giành nhau chơi game rùi (điển hình là bây giờ chồng đang ngồi chơi game, còn vợ đang design hình và viết blog).

Yêu chồng yêu của vợ nhiều lắm, chồng của vợ là vậy đó, không ngọt ngào bằng lời nói nhưng luôn luôn chiều chuộng vợ (vợ ngồi chơi laptop mới-chồng đi giặt đồ), vợ thích gì là chồng đáp ứng ngay.

Yêu nhiều lắm, valentine ngọt ngào

Cafe Sen 13/1/09

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Lâu lắm rồi kể từ sau đám cưới bây giờ mới có 1 entry mới. Mà cũng lâu lắm rồi cả đám mới đông đủ như thế này (mặc dù thiếu 1 thành viên). Hôm qua dzui lắm, cười đau cả bụng. Cứ cười hoài như thế này nhé. Cứ mãi vui như thế này nhé. Cuộc sống cứ màu hồng như thế này nhé. Chỉ cần vậy thôi là đủ rồi...



ENTRY CHO NGÀY CUỐI CÙNG ĐỘC THÂN

ENTRY CHO NGÀY CUỐI CÙNG ĐỘC THÂN magnify

Vậy là còn 1 đêm nay nữa thôi là kết thúc cuộc sống độc thân rồi, vậy mà sao bây giờ trong đầu mình hoàn toàn ko có 1 chút khái niệm gì về ngày mai đám cưới, không có 1 chút gì cảm giác tận hưởng hạnh phúc. Công việc, áp lực làm mình không còn thời gian để chăm chút cho cái đám cưới của mình, ko còn thời gian để cảm nhận hạnh phúc này. Stress nặng luôn rồi.

9h sáng mới bắt đầu làm việc dzị mà sáng nay 7h30 đã có mặt ở cty rùi, tranh thủ giải quyết hết mọi việc để nghỉ ngơi cho khỏe. Vậy mà sếp note lại 1 câu là: "Phải luôn bật điện thoại để có thể liên lạc khi cần". CHOÁNG toàn tập!!!

Rất bất ngờ khi nhận được lời chúc mừng từ bạn TRÙN CHỈ, cám ơn TRÙN CHỈ đã nhớ tới tui, cảm ơn nhiều lắm lắm, tuy chỉ là lời chúc thôi nhưng nó có 1 giá trị tinh thần rất lớn. Share cho mọi người xem nhé.

"Bạn Y kết hôn. Và đây là lời chúc của những bạn học khối A. Bạn học Hóa: Chúc Y từ một electron độc thân trở thành một electron cặp đôi và sẽ mãi bền vững trước mọi xúc tác. Bạn học Lí: Hạnh phúc của Y sẽ mãi bền vững và không thay đổi như hiệu điện thế và cường độ dòng điện trong mạch khi hai điện trở được thay bằng một điện trở tương đương. Bạn học Toán: Chúc Y 1 + 1 sẽ sớm thành 3 , hehehe"

LET'S COWN DOWN !!!

Còn 8 ngày nữa thôi là tới rồi. 8 lần ăn sáng, 8 lần ăn trưa, 8 lần ăn tối, 8 lần ngủ nữa thôi là tới ngày lên xe bông về nhà chồng rùi (về xong rùi trồi lên đây lại, nên con mắm Annie nó tuyên bố nó không có đưa mình dzìa nhà chồng). Mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong xuôi hết, giờ chỉ còn lo phần áo dài cho dàn bưng quả thôi (cái vấn đề này làm tui mất ăn mất ngủ nè)

Đi thử áo cưới, ai cũng kêu ốm hết. Đúng là ốm thiệt, còn có 50kg àh (so với cái chiều cao của tui nhé), chồng sợ ốm quá mặc áo soare vô bị tuột xuống , sợ chồng tui luôn. Tui chọn 3 bó hoa, ai cũng nói sao nhiều quá, mà đâu có ai ngờ là đó chỉ mới là hoa của tiệm trong trọn gói, còn 1 bó nữa là của dì tui làm cho . Túm lại tui sẽ cầm tổng cộng 4 bó hoa luôn (hok biết có cô dâu nào cầm nhiều hoa như mình hok nữa). Chồng nói đời người có 1 lần nên vợ thích gì chồng sẽ đáp ứng ngay (chứ seo nữa, hok lẽ mai mốt cưới xong tự nhiên đi mua hoa cô dâu về cầm đi lỏng nhỏng trong nhà àh).

Hôm qua chồng chở đi mua giày, lúc đầu dự định mua 1 đôi để mặc đám cưới thôi, ai ngờ ra đó thấy dễ thương quá nên "quất" luôn 2 đôi (1 đôi đi làm, 1 đôi làm cô dâu). Còn định mua thêm 1 đôi nữa để mang đi chơi, mà chồng nói để cưới xong về rồi mua. Nên thôi không mua nữa, để cưới xong về đi mua giày, sẽ mua 1 lúc 2 đôi nữa, bây giờ mà mua chỉ mua được 1 đôi thôi. Hehehehe.

Hoa, quần áo, chữ dán...everything, mình đã chuẩn bị xong hết rồi. Giờ chỉ còn chờ tới ngày action nữa thôi. Àh, chủ nhật này phải đi mua thêm 1 bộ drap giường mới, cái gì cũng mới cho lucky đó mà.

Love sweet love...

VIẾT TẶNG ANH !!!

Em và anh làm chung công ty với nhau đã 2 năm rồi nhưng em không để ý gì tới anh cả, chỉ xem anh như một người đồng nghiệp bình thường thôi, chỉ bởi vì anh bằng tuổi em và chỉ cao hơn em có 5cm thôi. Em luôn có suy nghĩ là chỉ quen người nào lớn tuổi hơn em và chồng em phải cao 1m7 trở lên. Chính vì suy nghĩ đó nên anh chẳng nổi bật gì trong mắt em ngoài vẻ mặt hơi lạnh lạnh nhưng nhìn cũng hiền hiền, dễ thương. Còn em, em chỉ là một người con gái bình thường, không đẹp chỉ được cái cao ráo, vậy mà không hiểu sao anh lại để ý đến em. Để rồi lâu lâu anh lại mang trái cây, khi thì bánh, mít sấy… vào công ty cho em ăn, chỉ cần có trái cây hay món gì ngon là anh đều dành phần cho em trước hết, mặc dù anh biết chắc là sẽ không có kết quả gì.

Ngày ấy anh ở Long Thành, còn em ở Sài Gòn, anh chưa có xe, chưa có điện thoại, liên lạc chủ yếu là ở công ty. Thỉnh thoảng anh mượn được điện thoại của bạn thì mới nhắn tin hay gọi cho em, vậy mà mỗi lần nhận được tin nhắn hay điện thoại của anh là em vui lắm. Ở xa nhau là thế, nhưng chỉ cần nghe em nói em muốn đi chơi hay em thèm ăn cái gì đó (cái gì đó thôi chứ chưa biết chính xác là cái gì), vậy là anh tất tả chạy đi mượn xe để chở em đi, đôi khi là chỉ để chở em từ Long Thành về Sài Gòn thôi (vì công ty em ở Long Thành). Đường thì xa lắm nhưng anh vẫn không ngại, một tuần có khi anh chở em đi chơi 4-5 lần, mà lần nào cũng hơn 11h anh mới về tới nhà, về được tới nhà thì anh phải mượn điện thoại để nhắn tin cho em biết là anh đã về an toàn rồi cho em yên tâm. Anh là vậy đó, tuy anh không giàu vật chất nhưng anh rất giàu tình cảm dành cho em, anh giàu kiên nhẫn, nhường nhịn, chiều chuộng những sở thích kỳ dị của em.

Anh biết em rất thích đi café, không phải vì nghiện café mà chỉ vì thích được ngồi nghe nhạc, ngắm cảnh, thế là lần ấy anh chở em ra Vũng Tàu, chỉ để uống ly café, ăn ly kem và đi dạo bờ biển thôi rồi về. Lần đó về trời mưa tầm tả, đường thì ngập nước, em nói với anh: “Tới Long Thành anh về đi, em chạy về một mình được rồi”. Vậy mà anh không chịu, anh đòi chở em đến Suối Tiên rồi anh sẽ đón xe về, để em đi một mình anh không yên tâm chút nào. Lúc đó đã hơn 9h30 đêm rồi, đường thì xa, trời thì mưa và lạnh buốt, một mình anh đứng đón xe ở Suối Tiên mà lại không có áo mưa nữa. Đợi một lúc không có xe, anh đành đón xe ôm về lại Long Thành trong cái lạnh cắt da thịt của trời mưa. Cảm động lắm nhưng em vẫn chưa nhận lời làm bạn gái anh nữa.

Cho đến khi công ty em tổ chức cho nhân viên đi chơi, ban ngày cùng nhau chơi trò chơi tập thể, anh nắm tay em, cảm giác hồi hộp lắm. Thế rồi tối hôm đó anh đã ngỏ lời với em, còn gì hạnh phúc hơn thế nữa, em nhận lời yêu anh. Để rồi giờ đây, sau một năm hẹn hò, giận hờn lẫn yêu thương, khi cầm tấm thiệp cưới có in tên em và anh trên tay, cảm giác lạ lắm, ấm áp và hạnh phúc, hạnh phúc vì em đã may mắn có được anh trong đời, nhưng em cũng hơi tiếc tiếc… tiếc vì sao ngày xưa em không nhận lời anh sớm hơn một tí nữa, tiếc vì em đã vô tình làm anh đau khổ một thời gian dài.

Còn 2 tuần nữa thôi là em và anh chính thức là của nhau rồi. Ngày hôm nay mình đang cùng nhau chuẩn bị cho cuộc sống mới, cho ngôi nhà nhỏ của mình. Sau giờ làm, anh chở em lang thang khắp siêu thị để sắm những món đồ trang bị cho tổ ấm, nhìn căn nhà đã dần dần hoàn thiện, lòng em ấm áp lắm. Giờ anh đã mua được xe, điện thoại, em và anh cũng không còn làm chung công ty nữa, nhưng mình đã chung một mái nhà rồi. Em yêu anh nhiều lắm anh xã Bụng Bự của em.

Bà xã Tóc Quăn

3/12/2008

Vậy là còn có 1 chủ nhật nữa thôi 14/12 (ko tính chủ nhật này nha 7/12), thì chủ nhật tới nữa là tới ngày trọng đại của mình rồi. Ngày cuộc sống của mình chính thức bước sang một trang khác. Cảm giác của mấy hôm nay thật lạ, hạnh phúc có, lo sợ có, mà sợ nhiều hơn hạnh phúc. Ko biết cuộc sống chung rồi sẽ ra sao? Có được hạnh phúc ko? Hay là đi đến một kết thúc nào đó??? Càng đến gần ngày thì lại càng mong thời gian qua chậm lại, cứ dừng lại ở cái khoảnh khắc này thôi, khoảnh khắc 2 đứa cùng nhau chuẩn bị cho cuộc sống mới.

Dạo này mất ngủ hơi bị nhiều, cứ trằn trọc suốt, nằm xuống nhắm mắt lại là suy nghĩ, nghĩ đã rồi ngủ hồi nào ko hay, mà ngủ được mấy tiếng thì lại giật mình dậy, dậy lại bật tivi lên coi, coi chán rồi lại cố ngủ. Chán ghê đó, sụt thêm được 2 kg nữa rồi, ai cũng quở ốm hết đó. Không biết các cô dâu khác có giống vậy ko nữa, hay tại mình suy nghĩ nhiều quá.

Sài Gòn mấy bữa nay lạnh lạnh, ngoài đường trang trí noel nhiều rồi, cty mình cũng đã trang trí xong. Cảm giác phấn khởi, nôn nao trong lòng lắm vì noel năm nay thay đổi thật nhiều, sẽ cùng chồng yêu đón noel ở Nha Trang...Sài Gòn lạnh còn lòng người thì ấm lắm.


THÔNG BÁO, THÔNG BÁO ĐEEEEEEEEEEEEEEEÊ !!!

Thần dân A1 ơi, trên tinh thần mọi người lâu quá chưa có dịp tụ tập, đàn đúm, k có dịp gặp gỡ 8 với nhau. Nên Ý đứng ra "triệu tập" mọi người vào lúc:

CHỦ NHẬT, 07/12/2008 (nhằm ngày 11 tháng 11 năm Mậu Tý)
Vào lúc 18:00 PM tại CÁT ĐẰNG (Trần Quang Khải)

mục đích của buổi họp mặt này là để mọi người kết chặt tình bạn (sến chảy nước), nắm thông tin nhiều hơn về bạn bè mình vì có 1 số bạn lơ là quá, ko kịp thời update thông tin.

Nhân tiện Ý cũng xin được gửi thiệp mời các bạn đến tham dự buổi tiệc nhỏ của Ý, mừng ngày Ý "có" người "chịu" rước đi (thông báo trước để tới đó các bạn khỏi bỡ ngỡ, giật mình)

Mọi người vui lòng confirm (bằng comment hoặc DTDD) với Ý để Ý sắp xếp cho buổi họp mặt thật chu đáo nhé, bất kể mưa gió bão bùng gì cũng fải tham dự nha

Note: Sorry mấy bạn, vì lý do kỹ thuật nên buổi họp mặt này mang tính chất họp mặt là chính, còn gửi thiệp chỉ là phụ thui nha. Sau ngày honeymoon Ý sẽ mời các bạn đi 1 chầu "quành cháng" để "rửa" cuộc sống mới (lúc đó mới có kinh phí). Mong các bạn thông cảm và bỏ qua nhé.

Entry for November 06, 2008

Entry for November 06, 2008 magnify
Tình hình là vc mình đã sắm được cái éo-xì-đì này òy nè. Jờ còn thiếu cặp loa nữa thôi là perfect rùi. Công nhận đi sắm đồ đã tay ghê, mà sắm xong rùi thì lại thấy tiếc tiền. Lạng quạng là k có tiền đi honenymoon luôn áh.

Còn thiếu bộ ghế salon, kệ để tivi (chiều nay sẽ giải quyết luôn)

Hihihi, đếm ngày là được gòi íh

"Y NHƯ CÁI TÊN"

(Tạm thời post entry này trước nha, khi nào rãnh thì sẽ quay lại gỡ cục gạch kia xuống)

Tình hình là mình đang muốn đổi công việc khác, muốn tìm 1 cty nước ngoài nào đó của Châu Âu để có benefit tốt, mình muốn chuẩn bị thất tốt cho gia đình nhỏ của mình và cho con mình. Cũng tất tả tìm kiếm, nộp đơn, cũng hồi hộp chờ đợi, lo âu... cũng hy vọng rồi lại thất vọng. Vậy mà trong cái rủi có cái may, lúc mình k hy vọng thì cơ hội lại tới với mình, tuy mức lương k cao như mình muốn, nhưng như vậy là đủ rồi, chủ yếu là cty fải có benefit cho nhân viên tốt.

Hôm qua chồng chở mình đi fvấn, đứng chờ mình hơn 1h, nhưng khi nghe kết quả của mình chồng vui lắm. Chồng ủng hộ mình 2 tay 2 chân luôn. Chồng hỏi "hồi đó ai đặt tên cho e vậy?", "ba e đó", "a thấy tên e sao jờ e y như vậy, cần việc là có việc, muốn jì được đó, a thì chiều e wá trời" (nói 1 hồi ổng lại tâng bốc ổng àh ). Ừ đúng thật đó, đôi khi mình cảm thấy mình rất là lucky, chán việc thì có việc khác tốt hơn, chưa gặp cảnh lận đận tìm việc bao jờ.

Cảm giác của ngày hôm nay là rất nhẹ nhõm, thỏai mái, và đang rất là hạnh fúc vì có 1 gia đình, 1 cuộc sống may mắn.


P/s: hôm wa đã đặt thiệp rồi. Còn hơn 1 tháng nữa thôi.
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31