trang's blog

Và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi đau thì tôi khóc Sẽ trút hết những đắng cay trong lòng Chẳng khi nào tôi phải lo lắng ..(*^*)

Subscribe to RSS feed

lâu lắm rồi....

từ ngày bước chân đến đất khách thì hôm nay mới được mặc lại chiếc áo dài trên chính nơi đất khách này.Cảm thấy rất là vui và hớn hở vô cùng....




p/s:in this picture: with my niece and my nephew at Saint Columban Church

nGôi NhÀ tÔi ĐaNg GắN bÓ

Đây là nơi Trang đang ở và đang sống đó mọi người....Giới thiệu cho mọi người cùng biết đó :)Từ ngoài sân vào bên trong nhà hen bigsmile



Sân cỏ trước nhà


mặt tiền nhà

--Giờ đi dần vào trong sân nhé--



Quang cảnh khắp sân đó.



Hòn non bộ



Giàn hoa giấy



Cây ớt chỉ thiên



Cây mận



Táo tàu



cÂY CÀ cHUA



XÀ LÁCH



lÁ mƠ



Cây đào



hOA hỒNG







Giàn chanh dây



Cây thăng long

--gIỜ THÌ ĐI VÀO TRONG NHÀ--



LIVING-ROOM









KITCHEN





MY BED-ROOM








thầm nghĩ




Cuộc sống của chúng ta cũng giống như cái bánh ngọt(cupcake)và ly trà (tea) này vậy đó....Đôi khi cuộc sống mang lại cho chúng ta những hưong vị ngọt ngào như chiếc cupcake này nhưng lại không ít lần cuộc sống lại mang cho chúng ta những mùi vị đắng cay như khi chúng ta được nếm thử 1 ly trà pha đậm vậy đó.....Nhưng đó là Cuộc sống mà.!!!!.. nếu như lúc nào cũng cứ yên bình,cũng ngọt ngào thì chắc sẽ nhàm chán đúng ko????Mình thấy cuộc sống nếu có ngọt ngào xen lẫn những đắng cay cũng hay lém chứ,ko bít mọi người có cùng suy nghĩ với mình ko??..Thật sự khi đưa ra những lời lẽ này cũng là lúc mình đang ngồi thưởng thức chiếc cupcake và ly trà này,,,,nên mình nghĩ cuộc sống cũng giống như thế????

Nhớ XUÂN xưa !!


Hồi đó khi chưa xa quê thì mỗi lần tết đến thì cả nhà đều náo nức thi nhau dọn dẹp nhà cửa ,đi chợ tết,mua hoa ,bánh trái về chưng bàn thờ tết,,,,,rùi là chuẫn bị quà tết đi tết họ hàng......lúc đó mình rất thích đi chúc tết vì mỗi lần như vậy đều đc lì xì hết á........cười híp cả mắt luôn !!!!

Rồi là cùng ca đòan tập những bài hát Xuân để hát vào các mùng tết trên nhà thờ ,các anh chị,các bạn ca viên đều náo nức tập hát,,,vì những bài hát Xuân luôn luôn rộn ràng và vui tươi cho nên cũng làm cho tâm hồn cũng rạng rỡ hơn.....Sau mùng khi lễ mùng 1 xong thì cả nhà thờ lại đc no say với bánh trái và ruợu nho để chúc mừng nhau.....Rồi cả tập thễ ca đòan lại đc cha xứ lì xì cho nữa chứ......vui thiệt là vui...........rùi nào là kéo cà 1 tập thể ca đòan (hõn mấy chục ngừơi )đến nhà anh ca TRủơng đê chúc tết lấy lì xì,,,hát um xùm ..............

Hết mùng 1 thì là bắt đầu với những chuyến ăn chơi..........rùi đánh bài ..loto từ sáng đến tối mịt(vui là chính ,chứ ko co1 nghiền nhé smile )

Giờ thì cũng ko còn nữa!!





Entry for nó and hắn !!



Bây giờ nghĩ lại nó cảm thấy thật sự thất vọng về hắn,,,hắn chẳng thay đổi về chính hắn 1 chút xíu nào cả..Nếu nó nhớ ko lầm thì cách đây khỏang mấy tuần trước nó có nói với hắn là Sep 10 này nó sẽ dự 1 kỳ thi,nó nói với hắn là nó lo lắng cho kỳ thi này ,ko biết kì thi sẽ có kết quả ra sao nữa,nó ko mấy tự tin cho lắm về nó,nhưng khi nói ra những suy nghĩ này của nó cho hắn biết hắn lại động viên nó là:"phải tự tin lên chứ ,sao lại bi quan như vậy chứ,cố lên nhé,thi là phải đậu chứ..."....Hắn còn nói với nó là :"hắn sẽ cầu nguỵên nhiều cho nó về kỳ thi này.."Nói lo là lo như vậy thôi chứ nhưng thật sự theo như bản năng nhớ thuộc lòng cao siêu của nó thì nó cũng không mấy làm lo sợ kỳ thi này cho lắm,,nhưng nó vẫn muốn những lời động viên từ hắn.....Cũng ko hiểu tại sao nó lại thích những lời động viên của hắn như thế,những lời động viên đó giúp nó thêm sức mạnh cho kỳ thi của nó...

Và từ ngày nó nói cho hắn biết kỳ thi đó thì lúc nào hay giờ nào nói chuyện với hắn,hắn cũng đều hỏi nó:"học bài sao rồi,học xong hết chưa?"....Nó cảm thấy rất vui khi được hắn quan tâm như thế.,mỗi lần nghe như thế nó luôn cười rất khóai chí....(chỉ mình nó biết là nó đang cười thôi ,hắn làm sao biết được là nó đang cười chứ !!)

Nhưng cách 1 ngày trước khi nó đi thi ,nó cứ đinh ninh là hắn sẽ nhớ là ngày mai nó sẽ đi thi và sẽ nói và chúc nó:"Thi tốt nhé..." nhưng không có ,,nó biết hắn ko nhớ ngày nó đi thi rồi...nó cảm thấy rất buồn về điều đó,,nó nghĩ chắc hắn còn nhiều điều phải nghĩ và nhớ hơn là ngày thi của nó...nó đâm ra cảm thấy ghét chính bản thân mình,tại sao nếu hắn không nhớ thì mình phải "xi nhan"cho hắn nhớ chứ,tại sao mình cũng im ru như thế chứ,,,tại sao giờ còn ngồi trách hắn chứ.Cảm thấy buồn đó vì không nhận được lời chúc:"thi tốt"từ hắn ,nhưng ngày hôm sau là ngày thi của nó nên nó cũng không muốn nghĩ về chuyện này nữa,,..Nó cũng không thèm quan tâm lời chúc từ hắn nữa,không thèm buồn và giận hờn nhiều nữa,,,tối đó nó lo ôn lại bài để có thể thi tốt cho ngày hôm sau.....

Ngày thi hôm đó nó không run và thi cũng tốt ,không uổng công nó học bài..Không hiểu sao khi thi xong ,chắc có thể do thi tốt nên nó cũng quên hết những chuyện buồn hôm qua thì phải ,nó nghĩ là nó sẽ ko giận và buồn hắn nhiều nữa và nó nghĩ 1 điều chắc có thể do hắn làm việc nhiều quá nên quên thôi,,nhưng chắc là hôm nay hắn sẽ hỏi và chúc mừng nó thôi......Nó luôn chờ đợi điều hắn sẽ nhớ....NHƯNG ....nó đã lầm ,hắn không nhớ gì cả,hắn đã quên thật sự rồi.....Tại sao như vậy chứ,,tại sao,,,???lúc đầu chưa thi thì hắn động viên nó quá trời ,mà tại sao khi nó thi xong rồi thì hắn không nhớ gì chứ,,,THẬT LÀ VÔ TÂM và LẠNH LÙNG !!!!! thấy hắn không nhớ thì thật sự lúc đó nó cũng muốn khoe với hắn :"nó đã thi tốt lắm.."nhưng đang định nói thì hắn lại có việc phải về nhà vì gia đình hắn tuần này có chuyện hỷ mà,, nên nó cũng giấu bén chuyện thi tốt của nó luôn,,và nó chỉ chúc hắn vui vẻ.....

Thật sự nó hụt hẫng về hắn nhiều lắm ,lúc đó mắt của nó cũng có phần cay cay ở trong mắt rồi,nhưng nó đã cố ngừng lại được ,nó không muốn .....Nó cũng đã từng nói với hắn,,nó không thể thay đổi tính cách của 1 con người được,,vì vậy nó sẽ thay đổi chính bản thân nó để nó có thể thích nghi với con người của hắn ....,nó cũng hy vọng và ước mong nó có thể làm được như thế với chính bản thân nó !!!Và nó cũng mong hắn hiểu về tâm trạng của nó hơn !!!


nHỚ ....và cHỉ đỂ nHỚ mÀ thÔi !!

bÂY gIỜ ĐANG lÀ 11:00 khuya (nói 1 cách chính xác là cũng chưa hẳn là khuya đâu...)của ngày Thursday......ngồi nhớ và nghĩ giờ này chắc mọi người ở VN đang làm việc....trẻ em đi đang đi học .....các bác tài xế lái xe đang luợn quanh ngòai đường để tìm khách....,,các hàng quán ăn cũng đang tấp nập kẻ ra người vào mua bán-----(giống đang làm văn tả cảnh sinh họat quê em quá.....hahahha)....
Còn mình thì đang ngồi đây tơ tưởng và nhớ những gì đã trải qua nơi khung cảnh quê nhà !!!
Cali thì khung cảnh ko ồn ào và huyên náo như quê nhà,,ko hàng quán rong,cũng ko nhiều xe gắn máy ,ko có những quán vỉa hè.....KHÔng có nhóm bạn luôn réo đi chơi....nhớ nhìu lém !!!Nói chung là ko có jì là vui vẻ cả,nhưng mình vẫn yêu cuộc sống ở Cali,,,vì bên mình có gia đình,có những người bạn xung quanh.....Mình yêu và quý cuộc sống này !!!

Mưa !!





Nhiều khi trong nó lại xuất hiện 1 điều thèm muốn 1 cái gì đó,

giống như lúc này đây lòng nó

lại muốn nhìn thấy những cơn mưa của Sài Gòn

mà nó biết chắc đây đúng là thời điểm mà nó có thể ngắm mưa đẹp nhất

vì Sài Gòn có những cơn mưa mùa hạ rất đẹp

Và trong nó lại nổi lên nhiều cái thèm khác nữa :

-Thèm được che cây dù đi dưới mưa từ nhà nó đến nhà thờ để tham dự những giờ lễ chiều

-Thèm đuợc đi với các bạn duới mưa sau giờ tan học vì những cơn mưa bất chợt

-Thèm khi đứng dứới mái hiên nhà trú mưa ,bị mưa bắn vào mặt

-Thèm được cầm cái bánh giò nóng trong tay khi trời mưa.

-Thèm đuợc dắt bộ xe máy khi đi trong mưa........

Mưa đối với nó có rất nhiều kỷ niệm..............

Và đôi khi nó nghĩ ,chắc nó ko thể quên đựoc những cơn mưa Sài Gòn.....Mặc dù ,nó biết nó đang sống ở 1 nơi mà nhiều khi nó nghĩ ở nơi đây sẽ ko bao giờ có những cơn mưa như Sài Gòn....

--Không biết Sài Gòn giờ này có mưa không?--

Nỗi nhớ



Xa quê mới thấy bùi ngùi
ở nơi đất khách đắng cay nào bằng
Tình người thì lạnh như băng
Nhớ quê lòng lại càng thêm buồn sầu
*
Đêm xuống càng thấy nghẹn ngào
Giấc ngủ trăn trở nỗi buồn càng sâu.
Thoáng nghe tiếng hát ở đâu
Làm lòng thêm nhớ quê mình ở xa
*
Xa quê càng thấy đậm buồn
Nghe được tiếng lòng cồn cào lệ rơi
Mắt nhòa ướt gối không vơi.
Từng đêm trăn trở nỗi buồn xa quê.
*
Ước gì được về chốn quê
Cùng nhau gặp lại những người bạn xưa
Ngồi ôn kỉ niệm dứơi mưa.
Rồi lại khúc khích cùng nhau vui cười

thanks MOM !!



Mẹ lầm than suốt một đời vất vả,
Mang nặng, đẻ đau chín tháng mười ngày,
Gánh hàng rong trĩu nặng cả đôi vai,
Vã mồ hôi mỗi lần con cựa quẫy…

*

Trong bụng mẹ, vô thức con nào thấy,
Những nỗi nhọc nhằn, mẹ cắn răng mang,
Hình hài con từ máu mẹ truyền sang,
Mẹ thương con từ khi chưa mở mắt…

*

Ngày sinh con, mẹ yêu thân gầy quắt,
Kiệt sức rồi, nhưng vội vã ôm con,
Vuốt khắp người con, xem méo hay tròn,
Lệ mừng tuôn bởi con ra lành lặn…

*

Con lớn lên từ bát cơm độn sắn,
Từ những nhọc nhằn mẹ gánh oằn vai,
Chưa một lần than thở tiếng bi ai,
Mẹ cố cho con đến ngày đại học…

*

Mãi không quên ngày con đi mẹ khóc,
Dúi những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi,
Nắm cơm quê mẹ gói chặt đây rồi,
Gắng nên thân để thành người con nhé

*

Đêm say một giấc bình an,
Mấy ai thương xót gánh hàng bán rong?
Vai gầy trĩu nặng long đong,
Đôi chân rời rã, đói lòng, chiếu manh...

*

Thèm sao bát phở ngon lành,
Ngẫm đi, ngẫm lại thôi..., đành bước đi,
Ăn rồi cạn vốn có khi,
Những đêm ế ẩm, còn gì cho con...?

*

Thân ta dẫu có mỏi mòn,
Vẫn mong con trẻ sẽ còn tương lai,
Đổi đời giấc mộng ngày mai,
Hết cơn bỉ cực, thái lai mãn đời...



BỖNG DƯNG THẤY NHỚ...



2 MONTHS...(2/4/09->4/4/09)
nhớ anh chị cả & 2 cháu,
nhớ chú dì ở Thủ Đức,
nhớ tập thể ca đoàn Noel,
nhớ mấy đứa bạn cùng nhà thờ,
nhớ tụi bạn học,
nhớ mọi người ở Bình An,
nhớ và hầu như nhớ nhiều các khác nữ