*viết trong 1 ngày cuối tháng 3 còn mưa gió..*
Có lẽ đây là lần về đáng giá nhất từ trước đến nay, ở giữa sự lưng chừng khoảnh khắc cuối cùng của tháng 3 và giây phút đầu tiên của tháng 4, tôi lại thấy mình như đang sống những ngày của tháng 12 lạnh muốt và ướt át. Tôi là 1 kẻ sống thiên về cảm xúc, ai cũng biết điều đó, và dường như cái lạnh se se của một buổi sáng mưa lâm râm ướt áo đã đủ đẩy cảm xúc của tôi lên những nấc mà đã lâu tôi không còn gặp.
Ở mức nào đó, khi tôi có thể thoát ra được sự nghĩ suy thì tôi sẽ vẽ được 1 bức tranh màu sắc rực rỡ từ tia nắng lẻ loi vụt lên giữa ban trưa trong những ngày mưa phùn ảm đạm, còn bây giờ, tôi thấy mình như bước vào 1 thế giới mà trong đó chỉ có 2 nhân vật chính : tôi và chính tôi.
Tôi sẽ không thể kể hết những câu chuyện của 2 nhân vật ấy, cũng chẳng bao giờ có đủ tài để phác họa nét chân dung và sự biến đổi nét mặt trong từng cử chỉ cũng của 2 nhân vật ấy, tôi chỉ có thể nói rằng, đó là những giây dài im lặng xao xuyến tựa như cả ngàn năm hội ngộ mà giây phút bâng khuâng chợt quên mất mình cần phải nói gì, chỉ có ánh mắt dừng lại ở góc tối sâu thẳm nơi lồng ngực để có thể hiểu những gì người kia chưa kịp nói.
1 năm, 2 năm, hay chừng đó năm nhân 10, liệu có còn gặp những người, và những điều như thế?
Cũng chẳng biết, thôi thì cứ để xúc cảm ấy trôi tuột đi theo cơn mưa rào lúc nửa đêm... vài âm thanh vang vọng rồi cũng sẽ hòa lẫn vào tiếng mưa lộp độp bên mái hiên nhà bên...
Duy, chỉ có nhịp đập của trái tim vẫn còn nơi đó, chẳng ai nghe thấy cả...
[...Đêm tháng ba mang cơn giông bất chợt
Em nghẹn ngào, hời hợt, phải không anh?

]
_______________________________________________
Cảm thông cho những nỗi buồn người trẻ tuổi.
Có đôi lần, t nói chuyện với những người "trẻ" hơn tôi, tôi nghe họ kể về những nỗi lo đại học và con đường mình phải chọn, tôi thấy họ buồn cho những mối quan hệ chẳng thể gọi tên, tôi biết họ cười nhưng trong lòng canh cánh câu hỏi không lời giải, tôi gặp mình trong những câu chuyện đó, và tôi hiểu rằng, ai cũng phải đi qua những điều như thế.
Tôi có đầy đủ sự kiên nhẫn để lắng nghe tâm sự của 1 người chưa hẳn đã đủ thân , và tôi có 1 lòng tin vô hạn về những sự đồng cảm bất chợt,
Có đôi lần, tôi nằm nghe tâm sự của một cô bạn về tình bạn nhạt nhòa, nghe một vài người kể về chuyện tình yêu đổ vỡ, và chẳng bao giờ nghe ai đó kể về tình cảm gia đình mình... Tôi biết, tình cảm là 1 điều khó để nói ra, nhưng tại sao ko thử để ngưởi khác biết rằng mình đang nghĩ và mong chờ điều gì, từ ai và như thế nào? Một đứa em bảo, nó sẽ chọn "một mối quan hệ sâu sắc" thay vì hời hợt trống rỗng qua 1 từ bạn thân, nhưng nào dám nói vì chỉ sợ rồi sẽ có những đánh đổi và mất mát...

Tôi, bây giờ cũng sợ.
Ai cũng có những tâm sự của riêng mình, nhưng chọn đc ng để gởi gắm và chia sẻ không phải là điều dễ dàng, tôi vẫn luôn tin rằng có ít nhất vài người thật sự rất cần tôi cho những ngày chông chênh, và tôi cũng tin rằng, tôi cũng cần 1 số người làm bờ vai để tựa khi thấy cuộc đời quá đỗi mong manh...
Vậy thôi, tôi cần, còn nếu ai đó đã đọc đến tận đây, thì hãy trả lời thử mình có cần không?
P/s : bất chợt nhận ra mình là 1 đứa rất tốt

có đúng không?