Gaique

....Photos

****

Trăng





“Ta đến nơi - Nàng ấy vắng đâu rồi!
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ
Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng...
(Phan Thiết! Phan Thiết ! - Hàn Mạc Tử )


















Người về chiếc bóng năm canh
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường.
(Kiều - Nguyễn Du )

















Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi
Tôi với người yêu qua nhè nhẹ
Im lìm không dám nói năng chi
.....
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.
(Trăng, Xuân Diệu)












Mới lớn lên trăng đã hẹn hò
Thơm như tình ái của ni cô

Ánh trăng mỏng quá che không nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rũ
Những lời năn nỉ của hư vô
(Huyền ảo - Hàn Mặc Tử)












Hỡi trăng hãy chặt khóm thùy dương...
(Tiếng vang - Hàn Mạc Tử)











Ta vung tay
Đập trăng
Không vỡ
Ta ném ly
Tan nát trái tim mình…
(Khúc trăng xưa - Trịnh Bửu Hoài)










Cổ nhân kim nhân nhược lưu thủy
Cộng khan minh nguyệt ưng như thử
( (Bả tửu vấn nguyệt_ Lý Bạch)

(Người xưa người nay rồi cũng như nước chảy
Cùng ngắm trăng sáng như vậy thôi)











Người có đôi, ta rất một mình
Phong trần đâu dám mắt ai xanh
Đêm nay giǎng rụng về bên ấy
Gác trọ còn nguyên gió thất tình
(Một Mình - Nguyễn Bính )









Áo ta rách rưới, trời không vá
Mà bốn mùa trăng mặc vải trăng ...
(Lang thang - Hàn Mặc Tử)










Trôi lên đây, chìm xuống đâu
Bờ khuya ai chụm mái đầu trăng non...
(Trăng non - Vũ Xuân Hoát)









Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
( Nguyệt dạ xá ức đệ - Đỗ Phủ )

Ðêm nay sương trắng đã rơi,
Quê xưa giờ vẫn sáng ngời bóng trăng....
( Ðêm Trăng Nhớ Em - Trần Trọng San dịch thơ)











Trời hỡi! Nhờ ai cho khỏi đói
Gió trăng có sẵn làm sao ăn
Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phụ phàng...
(Lang Thang - Hàn Mạc Tử)











Bất hướng Đông Sơn cửu
Tường vi kỷ độ hoa
Bạch vân hoàn tự thán
Minh nguyệt lạc thùy gia
(Lý Bạch – Ức Đông Sơn)

Non Đông xa cách bao xuân
Cây tường vi đã bao lần nở hoa
Mây xưa hẳn vẫn bay xa?
Trăng xưa biết rụng xuống nhà ai nao ?
(Nhớ Đông Sơn - Ngô Tất Tố dịch)










Vừng trăng từ độ lên ngôi
Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ
Để tóc vướng vần thơ sầu rụng
Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo
Năm năm tiếng lụa xe đều ...
Những ngày lạnh rớt gió vèo trong cây
(Thơ sầu rụng - Lưu Trọng Lư)











Kéo được vầng trăng làm chăn đắp
Ngủ một mình sao ngon ...
(Chào Yên Tử - Phạm Ngọc Cảnh)











Sao đọng kim cương sáng ngập bờ
Lúa thì con gái mượt như tơ
Gốc đa cổ thụ duyên còn đượm
Và cái trăng vàng quá lẳng lơ
(Tình quê - Vũ Hoàng Chương)











Thôi em cứ việc sang rằm
Mặc thơ anh vẽ nên vầng trăng lu ...
(Điệu cũ - Hồng Thanh Quang)










Trăng của trăm năm
Về đây lồ lộ
Người của hôm qua
Hư ảo phương nào...
( Khúc trăng xưa - Trịnh Bửu Hoài )










Trăng vàng ở cuối non tây ngậm buồn....
( Giang hồ - Lưu Trọng Lư )









Đêm nay chờ trăng mọc
Ngồi thẩn-thơ trong vườn
Quanh hoa lá róc-rách
Như đua bắt làn hương
Ta còn đang luyến mộng
Yêu bóng người vẫn-vơ
Tay ngà ai phủ trán?
Hiu-hắt ánh trăng mờ...
( Ngày xưa - Nguyễn Nhược Pháp)












Trọn vẹn ngàn thu với ả hằng
Đừng hờn em nhé, chớ ghen trăng
Tình ta một nửa trong khoang ấm
Còn nửa, xin đem gởi nguyệt rằm
(Thuyền Trăng - Nguyệt Đình)












Ngỡ không thơm nữa trăng ngày cũ
Cuối ngõ khuya về bưởi mới hương ,,,,
(Hương muộn - Lương Hữu)










Em vừa mới ngước lên chăng
Bỏ quên lại mảnh mi trăng hạ huyền
Tình chênh chếch, ý nghiêng nghiêng
Để trên cạn cũng đắm thuyền lạ chưa.
......

Trăng tình nhân lắm nợ vay
Để hồ phải cất cánh bay kiếm tìm!
(Trăng hạ huyền Ho Guom- Nguyễn Vũ Tiềm )











Mở cửa nhìn trăng, trăng tái mặt
Khép phòng đốt nến, nến rơi châu ....
(Không đề - Hàn Mặc Tử)










Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi
Dạ chàng ra ngoài cõi thiên-san
Múa gươm rươụ tiễn chưa tàn
Trỏ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo....”
(Cung oán ngâm-khúc)











Thù nước chưa xong đầu đã bạc
Mài gươm vầng nguyệt đã bao ngày
( Đặng Dung )












Người gom gió lộng phất cờ
Người qua sông Dịch ngồi chờ dưới trăng
Ta ngồi vẽ lại trăm năm
Ôm pho tượng cổ băn-khoăn đợi chờ”
(Gởi người dưới trăng - Song Nhị )













Ta hỏi lòng ta , trăng hỏi trăng
Thời nay nối tiếp thuở xưa chăng?
“ Quốc cừu vị báo” nung hào-khí
Dưới nguyệt gươm mài hồn lạnh băng”
(Đợi người dưới trăng - Hà Ly Mạc )










Cách nhau ngàn vạn dặm
Nhớ chi tới trăng thề ...
(Tình quê - Hàn Mạc Tử)









Minh nguyệt chiếu cổ tỉnh,
Tỉnh thủy vô ba đào.
Bất bị nhân khiên xả,
Thử tâm trung bất dao.
Túng bị nhân khiên xả,
Nhất dao hoàn phục chi.
Trạm trạm nhất phiến tâm,
Minh nguyệt cổ tỉnh thủy.
( Đạo ý - Nguyễn Du )


Trăng trong lòng giếng cổ,
Nước giếng không ba đào.
Chẳng bị người khuấy động,
Lòng này không chút xao.
Dù bị người khuấy động,
Xao rồi trở yên lặng.
Vằng vặc một mảnh lòng,
Giếng trong trăng giọi bóng.
(Dịch thơ Quách Tấn )











Gió rủ trăng đi, ngàn liễu khóc
Sông lùa lạnh tới bóng trăng run...
(Bên sông - Quách Tấn )










Trăng ơi ... từ đâu đến
Hay biển xanh kỳ diệu
Trăng tròn như mắt cá
Chẳng bao giờ chớp mi
(Trăng ơi từ đâu đến - Trần Đăng Khoa)











Mây chắp lụa dài vây núi biếc
Sương xây mồ bạc giấu trăng vàng
Thuyền ai giỡn nước sôg Ngân ấy
Mà để sao sa xuống cõi trần ?
(Mơ trăng - Chế Lan Viên)











Như trăng kia chẳng chịu rằm
Để cho bụi trúc đứng giầm sương khuya ...
(Tại sao ? - Nguyễn Nhật Ánh)











Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn...
(Thức khuya - Hàn Mặc Tử)










Đêm lạnh cành sương đươm.
Long lanh ánh nguyệt vờn....
{Đi họp- Sóng Hồng (Truong Chinh)}











Xuân tròn trên đỉnh tháp hoa viên
Mà nụ vô ưu chẳng ngộ thiền
Thơ ở bên lều trăng xứ lạ
Chứa đầy ẩn ngữ tuổi khai nguyên
(Trăng lạ - Võ Minh TRang)










Trời cao, mây bạc, trăng tròn,
Dế than hiu quạnh, tre buồn nỉ non.
Diều ai gọi gió véo von,
Cành xoan đùa ánh trăng suông dịu dàng.
- Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi ?.....
( Tiếng hát trong trăng 1934,
trích tập thơ "Tiếng thông reo” - Bàng Bá Lân )











Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lạnh lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành
(Hai sắc hoa Tigôn - TTKH )















Nhàn nhân quế hoa lạc.
Dạ tỉnh xuân sơn không.
Nguyệt xuất kinh sơn điểu.
Thời minh tại giản trung.
(Điểu minh giản - Vương Duy )

Người nhàn hoa quế rụng rơi.
Đêm xuân lặng ngắt,nuí đồi vắng tanh.
Trăng lên,chim núi giật mình.
Tiếng kêu thủng thẳng đưa quanh khe đồi.
(Chim hót trong khe - Ngô Tất Tố dịch)










Tĩnh Dạ Tứ ( Xúc cảm đêm trăng)
" Thi Tiên" Lý Bạch ( 701- 762)


靜夜思
李白
床前明月光
疑是地上霜
舉頭望明月
低頭思故鄉

Hán Việt :
Sàng (1) tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Ðê đầu tư cố hương

Dịch nghĩa:
Nỗi lòng đêm trăng
Trước sân (1) ánh trăng vằng vặc
Như đất trời lộng toả hơi sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê hương

Dịch thơ :
Đầu giường ánh trăng rọi,
Mặt đất như phủ sương.
Ngẩn đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
( Tương Như )

(1) Sàng: Theo Lương Bạch Tuyền, giám đốc viện bảo tàng Nam Kinh thì “sàng” chỉ vật chắn che trên mặt giếng nước trong sân nhà, chứ không phải là giường ngủ trong nhà.




Ai đó trong hồn ta thổn thức Vầng trăng ...*****

Write a comment

New comments have been disabled for this post.