LoVELy- GEMINI

NeW ChApTer BeGins .... with new hope, new things, new chances !!! "Same old brand new you"

Subscribe to RSS feed

LẠI KHÓC RỒI

Khóc .. lại khóc rồi kìa ...

Uh... thì khóc ...

"Quên mất Anh"

Vừa tròn một năm, hôm nay là ngày mà tôi đã mong đợi, đặc biệt mong đợi hơn bao giờ hết .. vì tôi muốn nhân ngày này để gửi lời cám ơn đặc biệt đến một người, một người đã mang đến những kí ức rất đẹp và …
Cám ơn anh, cám ơn anh ngày đó đã lạnh lùng ra đi, để lại tôi một mình đối diện với những mãnh vỡ, cùng với một bài học vô cùng quý giá…

Để tôi biết Tôi mạnh mẽ lắm, xung quanh tôi có rất nhiều người yêu thương, lo lắng cho tôi, cuộc sống vẫn dành tặng tôi rất nhiều điều tốt đẹp mặc dù tôi đã không còn nhìn cuộc đời với một màu hồng như trước kia nữa.. và tôi cũng đã biết yêu bản thân mình hơn…

Và cuối cùng tôi cũng đã làm được điều mà cả tôi và anh, trước lúc ra đi, đều mong muốn, đó là “Quên đi Anh”.. Tôi không phải là quên đi con người anh hay gương mặt anh, vì tôi không muốn phủ nhận sự hiện diện của anh trên trái đất này. Nhưng tôi biết, tôi đã chẳng còn nhớ đến anh nữa:
- Là vì khi tôi phải chạy ngang qua con đường nhà anh hay những nơi đã từng có sự hiện diện của không chỉ anh và tôi. Tôi đã không còn đau lòng mà cố gắng chạy qua thật nhanh, thật nhanh có thể ..
- Là vì tôi đã không còn ý nghĩ chạy trốn khỏi đất nước này hay quay lại nơi đó, tôi thậm chí có thể sang lại nơi đó để thăm bạn bè tôi mà không ngại “đụng độ” anh ở đó..
- Là vì tôi đã không còn khó chịu khi gặp những người trùng tên với anh, mà hiện giờ còn rất vui vẻ ngày ngày làm việc với một đồng nghiệp trùng tên với anh..
- Là vì khi tôi nói chuyện với bạn bè của tôi và anh, nhưng tôi chỉ toàn 8 với họ về cuộc sống, công việc cũng như những dự tính tương lai của mình. Tôi chẳng mất thời gian để nghĩ cách hỏi thật khéo để biết anh dạo này thế nào ..
- Là vì tôi không dùng công việc để quên anh nữa, mà tôi chỉ ước gì mình được nghỉ vào ngày thứ 7 như trước kia để có nhiều thời gian đi du lịch với lũ bạn ^^
- Là vì dù cho tôi đang hát một bản tình ca buồn thì vẫn có thể vừa hát, vừa hò hét với đám bạn thoải mái trong phòng Karaoke, đã không còn chuyện bài hát chưa kết thúc thì con bạn đã phải ôm lấy tôi để lau nước mắt dùm ^^
- Là vì khi tôi trải qua những phút ồn ào nhất với đám bạn hay với gia đình, và sau đó là những phút im lặng một mình …nhưng tôi đã thôi không khóc khi bất chợt nghĩ về quá khứ..

Và còn nhiều điều khác nữa cho tôi biết rằng anh đã không còn tồn tại trong cuộc sống của tôi .. Chỉ có điều, tôi quên, không đồng nghĩa với việc tôi đã tha thứ cho những gì anh đã “mang” đến cho tôi, tôi thật sự chưa đạt đến mức độ bao dung đó. Tôi không hối hận về những gì mình đã làm trong quá khứ, vì nếu có quay lại thì vào thời điểm đó … tôi vẫn sẽ làm như vậy .. Điều làm tôi hối hận chính là việc đã để anh chiếm quá nhiều chỗ trong trái tim mình và trong một thời gian quá lâu trong khi anh đã không còn xứng đáng với điều đó nữa. Hiện giờ tôi có rất nhiều người để yêu thương, quá nhiều thứ để nhớ và rất nhiều điều phải giữ .. cho nên tôi đã học cách loại bỏ .. và ..
- Người đầu tiên tôi loại bỏ chính là Anh
- Thứ đầu tiên tôi loại bỏ chính là tình cảm anh đã từng dành cho tôi
- Điều đầu tiên tôi loại bỏ chính là tình cảm tôi đã dành cho anh

Con đường mới tôi đang đi hoàn toàn không có sự hiện diện của Anh .. Mặc dù nó không êm ả nhưng tôi hài lòng và hạnh phúc với những gì mình đang có ..
Một đại gia đình với những người rất yêu thương tôi, một đám bạn đáng “iêu” không thể tả, những đồng nghiệp dễ thương, vui tính và quan trọng hơn cả là tôi đã tìm lại được chính mình sau những ngày tháng tưởng chừng như một giấc ngủ không thức dậy có thể sẽ nhẹ nhàng hơn cho nỗi đau mà tôi phải gánh chịu ..

Đã không còn phải che dấu những giọt nước mắt sau những nụ cười mà ko biết vì sao mình cười, cười với ai và để làm gì .. chỉ biết mình phải Cười .. Haha, cuối cùng Tôi lại là tôi, không giả tạo … Vui thì cười, buồn thì khóc và vẫn la hét khi bực mình nhưng tôi biết tôi đã mạnh mẽ, trưởng thành hơn rất nhiều.

Không biết năm sau tôi sẽ lại đón SN ở đâu.. nhưng cho dù là ở nơi nào thì tôi vẫn mong sinh nhật tới của mình sẽ có mặt của một người – thành viên cuối cùng của gia đình…
“Hãy học thật giỏi nha Bonnie, cả gia đình đang chờ ngày Bonnie tốt nghiệp đó …. L&M.u.M !!!!!!!!”
---------------------------------------HAPPY MY DAY--------------------------------------

Có những khi ...

Có những ước mơ vẫn chỉ là ước mơ
...dù bạn đã nỗ lực hết mình
Nhưng nhờ những ước mơ ấy
...mà bạn trở nên mạnh mẽ
...yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng hơn.

Có những lời hứa vẫn chỉ là lời hứa
...dù bạn luôn mãi mong đợi
Nhưng nhờ những lời hứa ấy
...bạn biết hy vọng và nuôi dưỡng niềm tin.

Có những ước hẹn mãi chỉ là hẹn ước
...với một người đã ra đi
Nhưng nhờ có nó
...bạn mới thấy đựơc giá trị của hạnh phúc
...khi có người trở về.

Có những nỗi đau không thể nguôi ngoai
...dù có được bàn tay của thời gian xoa dịu
Nhưng chính những nỗi đau ấy
...sẽ giúp bạn trưởng thành hơn.

Có những sai lầm...
...không bao giờ sửa chữa được
Nhưng chúng...
...sẽ làm bạn biết suy nghĩ
...cẩn trọng hơn khi đưa ra quyết định sau này.


Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản
...chỉ để biết mặt rồi nhanh chóng lãng quên
Nhưng sẽ có lúc bạn nhận ra rằng...
...những người bạn gặp trong đời không là sự ngẫu nhiên
...mà có nhân duyên sắp đặt.

Có những người bạn...
...đã lâu không gặp
Nhưng những khi bạn gặp khó khăn trở ngại
...những người bạn ấy luôn bên cạnh để chia sẻ cùng bạn.

Có những cuộc tìm kiếm...
...gần như vô vọng
Nhưng nhờ có nó...
...bạn biết được sức mạnh
...và điều kì diệu của tình yêu.

Và cuộc sống của bạn chỉ thật sự ý nghĩa và trọn vẹn
...khi bạn biết giữ gìn và nuôi dưỡng ước mơ
...biết ghi nhận
...biết tin vào những lời hứa
...trân trọng những lời hẹn ước
...biết can đảm bước ra từ nỗi đau
...biết vượt lên học hỏi sau những thất bại, sai lầm.

Và may mắn biết bao... khi trong cuộc đời bạn
...có những người bạn chân thành
...và một tình yêu sâu đậm!

--------------------

Có những nỗi đau...
...tưởng không bao giờ có thể nguôi ngoai
Có những vết thương lòng...
...chỉ tạm lắng xuống mà không thể nào thôi xót xa
Có những giây phút...
...chìm đắm trong bế tắc tuyệt vọng

...Mà nào biết ánh sáng đang le lói phía cuối con đường.

Dù biết rằng ....

Vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ .....
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên .....


Nhưng cố nhớ lại càng không thể quên .......


Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng.....vậy mà ngọn lửa ấy trong tôi đã đần lụi tàn.....

Có đôi khi, giữa đêm tỉnh giấc... trời không mưa mà mắt cứ ướt mem...

Có một người đã từng nói với tôi rằng : "Người ta khóc vì muốn nhớ nhưng người ta cũng khóc vì muốn quên ...
Nhưng tôi hy vọng bạn sẽ khóc vì muốn nhớ, nhiều hơn là khóc vì muốn quên....."

Để xoá bỏ kí ức về một người thật khó ... Tôi và bạn có thể quên đi 1 cái tên rất dễ dàng và nhanh... Chỉ cần 1 tháng... 1 tuần ... 1 ngày ... hay thậm chí là chỉ trong 1 giờ... Nhưng để quên ... để xoá đi những ký ức về một người nào đó, đã từng có một vị trí quan trọng với bạn thì bạn cần rất rất nhiều thời gian hơn thế ... và cũng có thể trong suốt cuộc đời này - bạn cũng không thể nào xoá đi được những hình ảnh - những ký ức về người đó trong tâm trí - trong trái tim vốn đã đập sai nhịp của bạn ... có lẽ bởi nó đã là 1 phần trong bạn.. mà thiếu mất nó dường như bạn sẽ không thể sống tiếp được. Rất có thể bạn sẽ không bao giờ có đủ can đảm - có đủ sự tự tin cần thiết để xoá bỏ nó bởi khi làm vậy bạn sẽ đau - sẽ cảm thấy như mình vừa đánh mất một thứ gì đó rất thiêng liêng mà có lẽ trong suốt quãng đời còn lại... bạn sẽ không...không bao giờ tìm lại được ký ức đó... "Bạn có thể có những ký ức mới... ký ức là do con người tạo ra" - Một ai đó đã nói vậy với tôi như thế...

Nhưng tôi nghĩ dù những ký ức mới ấy có tốt đẹp - có mang lại cho bạn nhiều niềm vui đến thế nào thì liệu nó có thể lấp đầy những khoảng trống mà ký ức cũ kia đã để lại trong trái tim bạn - dù những kí ức cũ kia chỉ mang đến cho bạn những niềm đau, những nỗi buồn hơn là những điều hạnh phúc...

Tôi nhìn cuộc đời qua một cặp kính... Khi có kính tôi nhìn thấy cuộc đời này đẹp hơn ... sáng rõ hơn.. Và tất nhiên khi tôi bỏ kính ra... Mọi thứ trước mắt tôi như bị một màn sương mù dày đặc che phủ... Tất cả những gì tôi nhìn thấy đều mờ mờ ảo ảo - hư hư thật thật... Tôi chỉ có thể cảm nhận sự việc theo thói quen - theo linh tính của chính bản thân mình chứ không thể nhìn rõ mọi sự việc trước mắt... Nhưng nhiều lúc tôi lại nghĩ :" Giá như không có cặp kính kia... có lẽ con người ta sẽ thấy vui hơn... sẽ cảm thấy cuộc sống này tốt đẹp và đáng sống hơn.."... Tất cả những gì tôi muốn nói là không phải tất cả mọi việc khi nhìn một cách thật rõ ràng mới tốt - mới chính xác ... Mọi người hãy để dành chỗ cho những linh cảm - cho những sự mách bảo tận sâu trong trái tim mình...



Tôi muốn xoá đi ký ức về một người... như vậy có phải là tôi đã sai không ?... bởi làm như vậy - trong một phạm vi hay trong một cách hiểu nào đó - tôi đã phủ nhận sự có mặt của một con người trên thế gian này... vô tình tôi đã giết chết linh hồn họ trong trái tim tôi...

Tôi muốn quên... nhưng tôi càng muốn quên thì trái tim tôi lại bắt tôi càng phải nhớ... tôi phải làm gì đây... Khi mà thời gian và không gian đã tách 2 chúng tôi sang 2 con đường song song ... 2 con đường khác nhau mà chúng tôi đi có thể sẽ chẳng khi nào có thể gặp nhau tại 1 điểm.


Xin hãy để tôi nhớ - hãy để tôi yêu người ấy thêm 1 ngày hôm nay nữa thôi - con tim của tôi nhé - rồi từ ngày mai - tôi sẽ không như vậy nữa - tôi sẽ bước tiếp sang một trang mới của cuộc đời tôi ... Một trang mới với 6 chữ tiêu đề : Cuộc sống không có người ấy...

Hứa với anh sẽ không khóc em nhé ..

"Nước mắt nhoè rồi em ạ,
Chắc em đau lắm nhỉ?
Thôi, đừng khóc nữa em nhé!




<<< Hứa với anh sẽ không khóc em nhé…

Khi em khóc anh sẽ đau…
[/FONT]

Hứa với anh sẽ không khóc em nhé…

Anh có thể đánh đổi tất cả để thấy được nụ cười của em!
[/FONT]

Hứa với anh sẽ không khóc em nhé…

Sẽ có lúc anh không thể dỗ dành em được nữa!
[/FONT]

Hứa với anh sẽ không khóc em nhé…

Em đẹp nhất là khi em mạnh mẽ!
[/FONT]

Hứa với anh sẽ không khóc em nhé…

Nếu
Một ngày
Anh không giữ được lời hứa

Ta không còn đi chung một con đường…
[/FONT]

Anh biết rằng… em đang buồn… nhưng anh lại không thể làm được gì… điều này còn khó chịu hơn bất cứ điều gì…!!! >>>

Có thật vậy không anh??? Is it too late to regconize it???

------------------------------------------------------------------------

Không anh ạ, em sẽ khóc..
.. Vì những lúc khóc em sẽ thấy con tim mình nhẹ nhõm đi. Nước mắt thà chảy ra ngoài còn hơn là nó ở trong tim anh ạ.

.. Vì em khóc em sẽ biết mình vẫn còn yếu đuối lắm, mình cần phải đứng dậy và chữa khỏi những tổn thương trong lòng.

.. Vì với con gái nước mắt là thứ xoá nhoà những nỗi phiền muộn, những chất chứa trong lòng. Nước mắt mặn là vì thế đó anh.

.. Khóc rồi để em biết cuộc sống sau những giọt nước mắt sẽ là những thứ tươi sáng hơn, cuộc sống còn nhiều thứ hơn. Như là sau cơn mưa thì sẽ có cầu vồng vậy.


Em biết rằng..
.. Khi em còn khóc được là những lúc em cần nên hạnh phúc. Khi người ta không còn khóc đựơc thì lúc ấy đã nghiêm trọng lắm rồi. Con tim mệt mỏi đến mức không thể khóc được thì sẽ ko còn cảm nhận gì được nữa. Chỉ còn là mong manh và yếu đuối.

.. Khóc sẽ giúp em quẹt nước mắt, và đứng dậy. Tổn thương và đã đến lúc làm lành nó. Con gái yếu đuối nhưng cũng mạnh mẽ lắm.

.. Khi em khóc anh sẽ làm bờ vai của em. Áo anh vô tình làm khô đi những ứơt đẫm trên mắt. Em yêu những lúc đó.

Và em biết rằng..
.. Khi em khóc về ai đó có thể về anh thì em đã dành trọn những thứ tình cảm của em về cho anh. Em đã phải rất thật lòng biết bao nhiêu thì em mới có thể khóc được như thế nào. Nứơc mắt vô tình đã chứng minh cho em biết, em rất đáng được trân trọng vì em là con người như thế.


Vì thế anh đừng bảo "Em đừng khóc nữa em nhé!" mà hãy là bờ vai của em. Nếu như anh không thể như thế, thì hãy tin rằng sau khi em khóc, em sẽ ổn và em sẽ lại cười. [/SIZE]

Và sẽ lại cười với anh!

Đừng khóc nhé em

Đừng khóc nhé em khi xa rời...
...để biết hạnh phúc đôi khi không phải chỉ biểu thị bằng nụ cười

Đừng khóc nhé em khi đã mất nhau rồi...
...để biết có thứ hạnh phúc gọi là chia tay...dù em chẳng bao giờ tin là thật

Đừng khóc nhé em khi một ngày mình đi lướt qua nhau rồi vụt mất...
...để biết cuộc sống là những chuỗi ngày tấp nập...vạn biến không ngừng nghĩ

Đừng khóc nhé em khi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào sau chia ly...
...để biết không có gì là mãi mãi và tình yêu cũng thế em à...chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu

Đừng khóc nhé em khi một ngày thay thế em bằng một người khác...
...để biết vật đổi sao dời...rằng đường đời còn trải đầy những nụ hoa yêu
...và một nửa đời em còn lạc đâu giữa bốn mùa nắng gió...


Đừng khóc nhé em khi niềm tin không còn nữa...
...để biết trên đời chứng nhân không phải là lời hứa...

Đừng khóc nhé em dù trái tim có đau rát và vụn vỡ...
...để biết mình đã mạnh mẽ biết bao nhiêu...đủ sức để refesh bản thân sau bao tổn thương và mất mát...

Đừng khóc nhé em dù một mai đường đời em lẻ loi giữa những đồng hoa vàng bát ngát...
...để biết một bàn tay không đủ sức giữ lấy một bàn tay...rằng khoảng cách...rằng thời gian có thể thổi bay bao lời hứa
rằng tình yêu chúng mình mãi mãi vẫn chỉ là khế ước không có chữ ký bao giờ.


...có thể em mất một tình yêu...mất một niềm tin...mất cả bao lời hứa...
...đổi lại em có được nụ cười...và từ đó em chẳng phải buồn bó gối một mình nữa...
...và ngày thôi không chờ đợi.
...em chỉ đẹp nhất khi em cười...trong...hạnh...phúc!.


-----------------------------------------------------------------------

CƯỜI ...

Hôm nay có người hỏi mình sao mà hay cười...

Mình lặng im rồi đáp lại cũng bằng 1 nụ cười...

Cười...Vì ko khóc được nữa...

Cười...Vì ko muốn khóc nữa...

Cười...Để mà ko phải khóc nữa...

Hôm nay có người hỏi mình sao luôn luôn vui vẻ thế !?

Không có gì buồn sao !?

Hạnh phúc quá nhỉ !?

Mình bất chợt nhìn thẳng vào mắt người đó...

Người đó ngoảnh mặt đi tránh cái nhìn.

Ko có gì buồn ư !?

Hạnh phúc ư !?

Ừ thì..cứ cho là thế...

Ngồi một mình trong căn nhà trống vắng, cái gương soi bóng mình trong đó...khẽ mỉm cười...

Nhìn nụ cười của mình sao mà giả tạo...

Thời gian trôi...cuộc sống trôi...và nụ cười trôi...

Mỗi ngày lại là một nụ cười giả tạo...

Nhiều nụ cười giả tạo...

Trước đây cứ tưởng cười là hạnh phúc...

Bây giở mới biết có đôi khi khóc còn hạnh phúc hơn là cười...

Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi...

Giờ mới biết con người đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình...

Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở 1 mình...

Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở 1 mình...

Trước đây cứ nghĩ hạnh phúc là giàu sang, là quyền lực...

Bây giờ mới biết hạnh phúc đơn giản chỉ là 1 cái ôm...

Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa...

Bây giờ mới nhận ra mình tự dối trá mình rất nhiều...

Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác...

Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng...

Trước đây cứ nghĩ sợ hãi là việc phải nhìn một con quái vật đáng ghê...

Bây giờ mới nhận ra chỉ cần ở 1 mình cũng tạo nên nỗi sợ...

Trước đây cứ hay suy nghĩ viễn vông về tương lai...

Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như chiếc lá rụng rơi...

Ngày hôm nay trở thành ngày hôm qua...

Thời gian trôi đi lặng lẽ để mình nhận ra...nhận ra nhiều điều hơn mìnhh tưởng...

Cuộc đời cứ trôi...thời gian cứ trôi...

Và mình mang 1 chiếc mặt nạ cười từ lúc nào ko biết...

Buồn... Vẫn cười...

Cô đơn...Vẫn đang cười...

Mệt mỏi...Cũng cười...

Đôi lúc muốn khóc nhưng mãi chẳng thấy nước mắt trào ra...để rồi lại bất giác nở nụ cười...

Càng buồn...lại…càng cười...

------------------------------------------------------------
Source: xitrum.blog

Bàn chân và đôi giầy

Khi sinh ra, nó cũng giống như tất cả mọi con người khác. Một đứa bé thánh thiện và trần trụi.

Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai.

Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giầy. Một đôi giầy thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp.

Đồng hành với đôi giầy, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ, trở nên hiên ngang - bước chân của sự vững vàng.

Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều - đôi giầy quá chật so với bàn chân của nó.

Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó mới chợt hiểu rằng, thì ra đôi giầy này không phải dành cho nó.

Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thực sự cần thiết...nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giầy, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước.

Không còn giầy ở bên nữa...bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình...dẫu sẽ là "yếu ớt", dẫu có là mỏng manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn bước tiếp. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp...Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hin hút, con đường đầy rẫy những chông gai...

Thà chấp nhận đau vì sỏi đá hơn là đau vì sự chịu đựng, vì sự gượng ép...Đau chỉ vì muốn có một đôi giầy không vừa vặn và không thực sự dành cho mình.

Có những điều chỉ khi mất đi rồi, người ta mới nhận ra là mình từng có nó và lúc đó, người ta mới biết trân trọng nó. Cái gì đã vỡ là vỡ...thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ...

Tạm biệt một số thứ...một số thứ từng là của mình nhưng không dành trọn cho mình.

Thôi vậy, hãy cứ để nó trôi theo hướng mà nó cần phải đến...

"Và em sẽ luôn chúc anh hạnh phúc .."