My Opera is closing 3rd of March

Ngày đầu tiên viết blog

LA THU THU 3 - KHI CHONG CO BO NHI!

Xin được nói một chút về bản thân mình. Sinh ra trong một gia đình nghèo, đông con, ba tôi là người độc tài nhưng rất thương con. Từ nhỏ, anh chị em tôi đã được "đào tạo" một cách cứng rắn và độc lập, mọi việc đều phải tự giải quyết và phải tự chịu trách nhiệm. Mọi việc đều phải dùng lý trí để suy xét, thậm chí bạn bè thường gọi tôi là đứa "máu lạnh".

Tôi cũng được dạy dỗ theo lễ giáo, theo những chuẩn mực đạo đức gia đình đàng hoàng. Tôi từng chỉ trích những người con gái chưa chồng nhưng lại yêu thương, sống chung với người đàn ông đã có gia đình (những trường hợp ngoại tình khi đã có gia đình tôi xin không đề cập đến), rằng "thế gian này hết đàn ông hay sao mà lại lao đầu vào những chỗ ấy" và cũng tự nói với mình tuyệt đối sau này không để rơi vào những tình huống như thế.

Với bản tính cứng rắn, tâm lý "cẩn trọng, dè chừng" như vậy nên gần 25 tuổi hình như tôi chưa thể yêu được ai và không thể tạo điều kiện để ai thích mình cả. Nhưng mà cuộc đời không thể nói trước được điều gì như người ta vẫn hay nói "nói trước bước không qua". Tôi lại yêu người đàn ông giống như cái hoàn cảnh tôi đã chê trách đó.

Tôi và anh cùng làm chung trong một công ty, một người làm văn phòng, một người làm dưới xưởng. Ngay từ lúc biết anh, tôi đã biết anh có gia đình và tâm lý dè chừng của tôi lại "lên dây cót" (để thực hiện được ý định lúc trước nên tôi luôn dè chừng với tất cả những người đàn ông mà tôi có dịp tiếp xúc, anh cũng không ngoại lệ). Lúc đầu, thỉnh thoảng gặp nhau chúng tôi như người xa lạ, tôi cũng chẳng mấy quan tâm anh và anh cũng vậy, chỉ giúp nhau như sự hỗ trợ trong công việc nếu cần.

Cả hơn 1 năm sau, mối quan hệ đồng nghiệp của chúng tôi mới tốt hơn một chút, nghĩa là ngoài công việc ra thỉnh thoảng anh cũng kể cho tôi nghe về gia đình, vợ con hoặc ngồi buôn chuyện trên trời dưới đất. Tôi như một Bao Thanh Thiên ngồi xử án, yêu cầu anh phải giúp vợ như thế này, phải đối xử như thế kia, tất cả điều đó đều xuất phát từ tấm lòng. Nhưng mãi sau này tôi mới nhận ra là mình đã quý anh, mến anh và yêu anh từ những điều đơn giản đó.

Rồi anh nói thích tôi (anh không dám nói yêu tôi vì anh đã có gia đình). Trong một lần ngà ngà say sau bữa tiệc, lúc đó đầu óc tôi trống rỗng và lý do để tôi gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu là anh đã có gia đình, điều đó là không thể. Tuy nhiên, kể từ đó tôi đã nhận ra rằng tôi thực sự đã có tình cảm với anh rất nhiều. Từ sau lần đó, cả anh và tôi đều lánh mặt nhau, nhưng trong lòng thì rất khổ sở. Cuối cùng lý trí của tôi và anh cũng không thể thắng nổi trái tim, chúng tôi nhận lời yêu nhau.

2 năm yêu nhau, không ít lần tôi yêu cầu chia tay vì không chịu nổi sự giày xéo của lương tâm cũng như nỗi buồn của kẻ thứ ba. Nhưng sự chân thành của anh khiến tôi không thể nào rời xa anh được, anh nói anh gìn giữ gia đình cũng là để chờ đợi sự lớn lên của đứa con mà anh hết sức yêu thương. Thực ra thì tình cảm giữa vợ chồng đã không còn gì (anh không đồng ý nói cho tôi biết lý do dù tôi đã nhiều lần gặng hỏi).

Anh cũng từng dứt áo chia tay tôi, để tôi có thể bắt đầu lại cuộc sống tươi vui như trước đó, để tôi tìm được một tình yêu khác với người khác tốt hơn. Suốt 8 tháng trời, tôi sống như người nghiện thiếu thuốc, tuyệt vọng và còn đau khổ hơn trước bội phần, dù không liên lạc nhưng tôi hiểu anh cũng không hơn gì tôi. Cuối cùng không chịu nổi sự xa cách, chúng tôi lại lén lút gặp nhau.

Tôi càng yêu anh hơn, tình yêu đó ngày càng lớn dần theo cấp số nhân, và tôi khó có thể rời xa anh được nữa. Nếu anh là kẻ chỉ lừa gạt rồi ruồng bỏ, chắc chắn tôi sẽ rất thê thảm, tôi sẽ khó có thể gượng dậy nổi. Nhưng tôi tin anh còn hơn tin vào bản thân mình, không phải bằng những lời nói tôi nghe được từ anh mà tin vào chính con người anh, chính vào sự chân thành mà tôi cảm nhận được từ anh.

Tôi không biết khi nào chúng tôi sẽ chia tay, có thể ngày mai, ngày mốt hoặc ngay trong hôm nay, dù thế nào thì tôi vẫn tin anh vì tôi yêu anh rất nhiều.

Các bạn sẽ cho tôi là người kém cỏi, không có bản lĩnh, tôi xin nhận. Tôi cũng không dám hy vọng mọi người sẽ ủng hộ tôi. Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm giác của Ngọc, và mong mọi người có thể thông cảm cho Ngọc, cho tôi, cho người đàn ông tôi yêu, cho cả anh K.L. và những ai đang ở trong hoàn cảnh tương tự như vậy. Bản lĩnh của mỗi người cũng khác nhau, cùng một vấn đề nhưng người này có thể vượt qua, người khác thì không.

LA THU THU 1 - Khi chong co bo nhi!LA THU THU 4: KHI CHONG CO BO NHI!

Comments

Gemmydang Wednesday, August 26, 2009 4:02:40 AM

CHUYEN CUNG GIONG NHA MINH TUOT