LA THU THU 7: KHI CHONG CO BO NHI
Wednesday, August 26, 2009 4:23:59 AM
Khi đọc xong tâm sự của anh Đạt, tôi cảm thấy thật sự đau lòng và hụt hẫng. Tại sao sống trên đời mà lại làm khổ nhau như thế? Tại sao anh lại quan tâm đến cảm giác của bản thân và cô nhân viên (kẻ thứ 3) mà không có chút day dứt và thương xót cho người vợ vừa sinh cho anh một đứa con? Sao không cảm nhận sự dối trá mà anh dành cho vợ?
Yêu vợ à, anh chỉ yêu bản thân anh thì đúng hơn. Bây giờ anh lo người con gái kia không có việc làm, vậy nếu tiếp tục làm việc cùng anh thì người đó có hạnh phúc không? Có được một tình yêu với người lừa dối vợ mình thì hạnh phúc sao?
Thưa các cô đang ở vai trò là người thứ 3! Cái cảm giác các cô đang cảm nhận, đang yêu điên dại đó, chỉ là những tiếp xúc bên ngoài thoáng qua, cái mới mẻ ban đầu thôi, chứ không phải cái mà các cô có được nếu sống với họ mỗi ngày trong nhà. Tôi đã lập gia đình được gần 5 tháng, tôi biết tình cảm trước và sau khi cưới hoàn toàn khác nhau.
Khi còn là tình nhân của nhau, thì cái gì tốt đẹp luôn được thể hiện, những cái xấu, cái bản chất thì chưa bộc lộ hết. Trước khi cưới, cái gì cũng chiều chuộng theo ý mình, nhưng khi cưới về rồi thì lại sống theo ý thích của bản thân các ông nhiều hơn. Chưa tính đến các ông luôn mau chán trong tình cảm lắm. Trước thì lúc nào em cũng đẹp cũng dễ thương trong mắt anh, sau thì nhìn hoài cũng chán. Vì thế, hãy nhìn một người đàn ông đang lừa dối vợ mình và nghĩ sau này người ấy sẽ đối xử với mình cũng như thế thôi.
Trở về vấn đề của anh Đạt, tôi nghĩ anh nên để cô ấy ra đi, để giải phóng cho cô ấy, cho anh và cả lương tâm tội lỗi của anh. Nghĩ đến sự đụng chạm anh và cô ta làm, tôi thấy thật rùng mình anh ạ. Anh hãy sống có ý nghĩa với vợ và con của anh đi, khi chưa làm tròn với gia đình thì đừng lo cho người khác.
Tôi thật sự hoang mang về tính trăng hoa của đàn ông. Tại sao phụ nữ luôn phải gánh chịu sự phản bội. Các ông thích cái đẹp, thích che chở cho người đẹp, còn phụ nữ chúng tôi luôn phải cố gắng giữ chồng, rồi giữ nhan sắc, nội trợ và chu toàn cho gia đình chồng…
Xin hãy thương lấy chúng tôi, đừng làm con tim chúng tôi rỉ máu. Chúng tôi vất vả thế nào cũng được nhưng đừng làm chúng tôi sống trong cái cảnh đói rét của tình cảm, sự tổn thương, sự căm thù. Nếu tình cảm đã mất thì hãy sống vì gia đình, vì tình nghĩa mà chúng tôi hết lòng vì các ông. Nếu không thể chung sống được với nhau thì hãy chia tay sao cho nhẹ nhàng, đừng làm chúng tôi đau lòng vì những điều như thế.
Yêu vợ à, anh chỉ yêu bản thân anh thì đúng hơn. Bây giờ anh lo người con gái kia không có việc làm, vậy nếu tiếp tục làm việc cùng anh thì người đó có hạnh phúc không? Có được một tình yêu với người lừa dối vợ mình thì hạnh phúc sao?
Thưa các cô đang ở vai trò là người thứ 3! Cái cảm giác các cô đang cảm nhận, đang yêu điên dại đó, chỉ là những tiếp xúc bên ngoài thoáng qua, cái mới mẻ ban đầu thôi, chứ không phải cái mà các cô có được nếu sống với họ mỗi ngày trong nhà. Tôi đã lập gia đình được gần 5 tháng, tôi biết tình cảm trước và sau khi cưới hoàn toàn khác nhau.
Khi còn là tình nhân của nhau, thì cái gì tốt đẹp luôn được thể hiện, những cái xấu, cái bản chất thì chưa bộc lộ hết. Trước khi cưới, cái gì cũng chiều chuộng theo ý mình, nhưng khi cưới về rồi thì lại sống theo ý thích của bản thân các ông nhiều hơn. Chưa tính đến các ông luôn mau chán trong tình cảm lắm. Trước thì lúc nào em cũng đẹp cũng dễ thương trong mắt anh, sau thì nhìn hoài cũng chán. Vì thế, hãy nhìn một người đàn ông đang lừa dối vợ mình và nghĩ sau này người ấy sẽ đối xử với mình cũng như thế thôi.
Trở về vấn đề của anh Đạt, tôi nghĩ anh nên để cô ấy ra đi, để giải phóng cho cô ấy, cho anh và cả lương tâm tội lỗi của anh. Nghĩ đến sự đụng chạm anh và cô ta làm, tôi thấy thật rùng mình anh ạ. Anh hãy sống có ý nghĩa với vợ và con của anh đi, khi chưa làm tròn với gia đình thì đừng lo cho người khác.
Tôi thật sự hoang mang về tính trăng hoa của đàn ông. Tại sao phụ nữ luôn phải gánh chịu sự phản bội. Các ông thích cái đẹp, thích che chở cho người đẹp, còn phụ nữ chúng tôi luôn phải cố gắng giữ chồng, rồi giữ nhan sắc, nội trợ và chu toàn cho gia đình chồng…
Xin hãy thương lấy chúng tôi, đừng làm con tim chúng tôi rỉ máu. Chúng tôi vất vả thế nào cũng được nhưng đừng làm chúng tôi sống trong cái cảnh đói rét của tình cảm, sự tổn thương, sự căm thù. Nếu tình cảm đã mất thì hãy sống vì gia đình, vì tình nghĩa mà chúng tôi hết lòng vì các ông. Nếu không thể chung sống được với nhau thì hãy chia tay sao cho nhẹ nhàng, đừng làm chúng tôi đau lòng vì những điều như thế.







