LÁ THƯ CUỐI CÙNG: Chồng ngoại tình không có nghĩa thế giới này sụp đổ
Monday, August 31, 2009 2:06:01 PM
Cam on chi da viet bai viet nay! Doc rat an tuong!
Tôi là một người đồng cảnh ngộ với người vợ trong câu chuyện "Chồng ngoại tình, tôi thấy mình sống mà như chết". Tâm trạng của chị ấy cũng chính là tâm trạng nhiều phụ nữ khác, trong đó có tôi, những người đã trao nhầm tình yêu và niềm tin cho những người đàn ông ích kỷ mà chúng ta gọi là bạn đời.
Tôi từng trách số phận thật bất công… Nhưng hôm nay, ngồi viết những dòng này, tôi lại nhớ đến câu của một vị cao tăng: “số 3, mệnh 7”, tức là số chỉ có 3 phần, còn 7 phần là do cách mình sống và mình ứng xử.
Và chúng ta bất hạnh vì chúng ta tự đặt cho mình cách thể hiện được coi là “chung thủy, hết lòng vì gia đình, chồng con”, vì cách ấy không ổn, theo kiểu mặc định của người phụ nữ sinh ra chỉ để hài lòng chồng. Cách ấy thật sự không ổn, để phần lớn chúng ta, kể cả những người phụ nữ hoàn hảo, chỉ nhận được một đền đáp là sự phản bội của người chồng.
Khi biến cố xảy ra, nhiều người vợ đã phát điên, không ít người muốn được chết đi, để được giải thoát khỏi mọi đau đớn. Thế nhưng ngay cả lúc ở dưới đáy của đau đớn ê chề, những người đàn bà là chúng ta, bị bạc đãi và bị bỏ quên, lại vẫn cố nuốt mọi sự xuống… và hầu hết đều không làm bất cứ điều gì ầm ĩ để chồng mất mặt. Tất cả những chịu đựng, những cố gắng tha thứ ấy cho thấy những người vợ (cả là những người mẹ) thật can đảm, thật phi thường. Nhưng cũng thật đáng thương.
Tôi thấy xót thương cho những người vợ bất hạnh và cho chính mình. Tôi đã nhiều lần tự hỏi lỗi lầm của những người vợ bất hạnh ấy ở đâu? Tại sao chúng ta yêu chồng, thương con và sống trọn vẹn như vậy mà kết cục lại bất công như vậy? Có phải vì những cố gắng ấy vẫn chưa đủ theo quan niệm của người đàn ông. Vì chúng ta chưa chiều chồng đúng cách, chưa sinh được con đúng ý cho chồng, chưa đóng góp đủ mức kinh tế cho gia đình, chưa có đủ hấp dẫn về thể xác đối với chồng, hay không làm cho tổ ấm của mình đủ ấm áp để đến nỗi người chồng phải tìm nguồn an ủi ở bên ngoài?
Và tôi đã tìm ra câu trả lời. Lỗi lầm chủ yếu nhất chính là ở chỗ chúng ta đã không biết chọn người tử tế để lấy làm chồng. Tại biết bao diễn đàn, tôi tìm thấy mình qua bao câu chuyện đau lòng…
Các chị, ở mọi trình độ, mọi lứa tuổi, mọi hoàn cảnh sống đều cho tôi thấy đại đa số họ là những người phụ nữ đứng đắn, có văn hóa, thông minh và tôn trọng các giá trị đạo đức truyền thống. Nhưng mẫu số chung vẫn là sự bất hạnh, mất niềm tin và kéo lê cuộc sống trong vô vọng…
Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta, những người phụ nữ, phải phấn đấu còn hơn những người đàn ông tại nơi làm việc, để vượt qua định kiến về giới tính, cũng phải kiếm tiền, cũng phải có địa vị xã hội. Để rồi khi quay về ngôi nhà cùng chồng con, vẫn tiếp tục lao lực với mọi thứ bổn phận. Bên cạnh đó, dù xã hội tiến hóa đến đâu, những người đàn bà thành công còn phải có một nỗ lực khác nữa đó là phải khép mình, nhu mì để tránh cho người đàn ông của mình không mặc cảm…
Dường như mỗi người phụ nữ đều được mặc định phải hy sinh hết, phải chấp nhận hết mọi lỗi lầm của chồng, phải luôn cao thượng, phải “khiêm nhường, đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” để giữ lửa hôn nhân. Tất cả những cái đấy mặc định đè nặng lên vai của phụ nữ. Thế nhưng chẳng ai trong chúng ta thấy mệt mỏi vì cố gắng ấy, nếu như bạn đời của ta yêu thương đi trọn bên chúng ta trên đường đời…
Nghịch lý là khi đã làm tất cả những thứ được mặc định ấy, chúng ta có giữ được chồng không? Tại sao vẫn có những người phụ nữ đẹp, thành đạt, dịu dàng, được cả chồng và nhà chồng khen ngợi… vẫn tìm đến cái chết vì bế tắc?
Hình như đàn ông ít dằn vặt khi nhìn thấy nỗi đau đớn đến muốn chết của vợ mình.
Tôi từng vô vọng như vậy trong nhiều năm… và bây giờ tôi tự nhủ lòng mình sao lại lãng phí đời mình cho một người đàn ông không yêu thương gì mình? Sao lại phải hy vọng sẽ hàn gắn một khi đã hoàn toàn đổ vỡ niềm tin, hoàn toàn mất đi sự kính trọng và bên nhau chỉ là sự lạnh ngắt cả về thể xác và tâm hồn?
Tôi từng không có ý định bỏ chồng tôi, không vì bản thân tôi mà vì con. Vì con, tôi nuốt nỗi đau vào trong, "vì các con tôi sẵn sàng hy sinh bản thân mình" như tâm sự của nhiều chị.
Ngày hôm nay, tôi đã thoát ra được những chuỗi ngày ảm đạm, tuyệt vọng không lối thoát bên cạnh bố của con tôi. Người đàn ông đó không đáng cho tôi hủy hoại sức khỏe thể chất và tinh thần của mình. Con tôi chỉ có thể hạnh phúc, được chăm lo chu đáo khi tôi khỏe mạnh và có niềm lạc quan vào cuộc sống.
Tôi làm điều bố tôi từng khuyên “phải biết yêu bản thân mình thì mới biết yêu người”. Tôi bắt đầu chiều chuộng bản thân, gặp gỡ người thân, bạn bè, nghe nhạc, xem phim, đọc sách, tập luyện và khẳng định mình trong công việc. Còn nhiều thứ đáng quan tâm hơn, còn nhiều người đáng được yêu quý. Và tôi thấy cuộc đời vẫn rất đẹp, gió vẫn thổi, nắng vẫn tràn đầy, dù đôi khi mưa vẫn tầm tã. Cuộc đời thực sự đã mở ra những cánh cửa khác tốt đẹp hơn cánh cửa mà người chồng bạc bẽo của tôi đã đóng sập lại.
Lúc tuyệt vọng, tôi cũng đã có ý nghĩ giống như của một chị đã viết (sau khi có dịp tiếp xúc với hàng loạt đàn ông là những người “thành đạt, thông thái, trí thức”) là “mất hoàn toàn niềm tin vào thế giới đàn ông, ai cũng có thể sẵn sàng phản bội vợ mình khi có cơ hội. Họ bảo đó là đặc điểm giới”... Nhưng giờ đây, tôi nghĩ vài nghìn, vài vạn người chồng tệ bạc và đáng khinh mà tôi và nhiều chị gặp phải, không đủ tư cách để đại diện cho một nửa của thế giới.
Lỗi của chúng ta, nguyên nhân của nỗi bất hạnh của chúng ta là chọn lầm người và mù quáng thể hiện bổn phận phụ nữ. Người đàn ông đáng chán mà tôi và nhiều chị phải chịu đựng vốn dĩ rất bình thường, với bản lĩnh rất mờ nhạt phải luôn gồng gánh, luôn bị dày vò bởi những ham muốn tầm thường. Anh ta ham muốn và thực dụng. Anh ta thèm muốn sự mới lạ.
Nhưng như một chị nào đó đã nói thật đúng anh ta lại chỉ có thể vênh vang, thể hiện bản thân, thể hiện sự thành đạt, sức hấp dẫn... khi có một gia đình yên ấm với người vợ hiền và những đứa con ngoan. Khi mất đi điều đó, anh ta mất đi hào quang, như cái cây bị bật gốc, anh ta sẽ không còn sinh khí. Chồng bạn, chồng tôi cũng như một phần khá lớn những người chồng khác mục ruỗng từ sâu thẳm nhưng lại tự che giấu để sống hèn mạt và tàn nhẫn.
Nhưng tôi tin vẫn có nhiều người đàn ông khác rất tốt và chân chính như những người cha của chúng ta, như biết bao người đàn ông hằng ngày đang giản dị sống khắp nẻo đường của thế giới.
Bạn và tôi, như mọi người khác vẫn phải sống. Tình yêu vợ chồng không phải là tất cả. Vẫn còn nhiều người thân quan trọng hơn, là cha mẹ, là con cái, là bạn bè, đang chiếm chỗ trong tim ta… Không loại trừ vẫn có một người đàn ông thực sự tốt sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất.
Vì thế, bạn và tôi cần sống tích cực, phải sống để không tự thấy xấu hổ vì mình.
Tôi là một người đồng cảnh ngộ với người vợ trong câu chuyện "Chồng ngoại tình, tôi thấy mình sống mà như chết". Tâm trạng của chị ấy cũng chính là tâm trạng nhiều phụ nữ khác, trong đó có tôi, những người đã trao nhầm tình yêu và niềm tin cho những người đàn ông ích kỷ mà chúng ta gọi là bạn đời.
Tôi từng trách số phận thật bất công… Nhưng hôm nay, ngồi viết những dòng này, tôi lại nhớ đến câu của một vị cao tăng: “số 3, mệnh 7”, tức là số chỉ có 3 phần, còn 7 phần là do cách mình sống và mình ứng xử.
Và chúng ta bất hạnh vì chúng ta tự đặt cho mình cách thể hiện được coi là “chung thủy, hết lòng vì gia đình, chồng con”, vì cách ấy không ổn, theo kiểu mặc định của người phụ nữ sinh ra chỉ để hài lòng chồng. Cách ấy thật sự không ổn, để phần lớn chúng ta, kể cả những người phụ nữ hoàn hảo, chỉ nhận được một đền đáp là sự phản bội của người chồng.
Khi biến cố xảy ra, nhiều người vợ đã phát điên, không ít người muốn được chết đi, để được giải thoát khỏi mọi đau đớn. Thế nhưng ngay cả lúc ở dưới đáy của đau đớn ê chề, những người đàn bà là chúng ta, bị bạc đãi và bị bỏ quên, lại vẫn cố nuốt mọi sự xuống… và hầu hết đều không làm bất cứ điều gì ầm ĩ để chồng mất mặt. Tất cả những chịu đựng, những cố gắng tha thứ ấy cho thấy những người vợ (cả là những người mẹ) thật can đảm, thật phi thường. Nhưng cũng thật đáng thương.
Tôi thấy xót thương cho những người vợ bất hạnh và cho chính mình. Tôi đã nhiều lần tự hỏi lỗi lầm của những người vợ bất hạnh ấy ở đâu? Tại sao chúng ta yêu chồng, thương con và sống trọn vẹn như vậy mà kết cục lại bất công như vậy? Có phải vì những cố gắng ấy vẫn chưa đủ theo quan niệm của người đàn ông. Vì chúng ta chưa chiều chồng đúng cách, chưa sinh được con đúng ý cho chồng, chưa đóng góp đủ mức kinh tế cho gia đình, chưa có đủ hấp dẫn về thể xác đối với chồng, hay không làm cho tổ ấm của mình đủ ấm áp để đến nỗi người chồng phải tìm nguồn an ủi ở bên ngoài?
Và tôi đã tìm ra câu trả lời. Lỗi lầm chủ yếu nhất chính là ở chỗ chúng ta đã không biết chọn người tử tế để lấy làm chồng. Tại biết bao diễn đàn, tôi tìm thấy mình qua bao câu chuyện đau lòng…
Các chị, ở mọi trình độ, mọi lứa tuổi, mọi hoàn cảnh sống đều cho tôi thấy đại đa số họ là những người phụ nữ đứng đắn, có văn hóa, thông minh và tôn trọng các giá trị đạo đức truyền thống. Nhưng mẫu số chung vẫn là sự bất hạnh, mất niềm tin và kéo lê cuộc sống trong vô vọng…
Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta, những người phụ nữ, phải phấn đấu còn hơn những người đàn ông tại nơi làm việc, để vượt qua định kiến về giới tính, cũng phải kiếm tiền, cũng phải có địa vị xã hội. Để rồi khi quay về ngôi nhà cùng chồng con, vẫn tiếp tục lao lực với mọi thứ bổn phận. Bên cạnh đó, dù xã hội tiến hóa đến đâu, những người đàn bà thành công còn phải có một nỗ lực khác nữa đó là phải khép mình, nhu mì để tránh cho người đàn ông của mình không mặc cảm…
Dường như mỗi người phụ nữ đều được mặc định phải hy sinh hết, phải chấp nhận hết mọi lỗi lầm của chồng, phải luôn cao thượng, phải “khiêm nhường, đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” để giữ lửa hôn nhân. Tất cả những cái đấy mặc định đè nặng lên vai của phụ nữ. Thế nhưng chẳng ai trong chúng ta thấy mệt mỏi vì cố gắng ấy, nếu như bạn đời của ta yêu thương đi trọn bên chúng ta trên đường đời…
Nghịch lý là khi đã làm tất cả những thứ được mặc định ấy, chúng ta có giữ được chồng không? Tại sao vẫn có những người phụ nữ đẹp, thành đạt, dịu dàng, được cả chồng và nhà chồng khen ngợi… vẫn tìm đến cái chết vì bế tắc?
Hình như đàn ông ít dằn vặt khi nhìn thấy nỗi đau đớn đến muốn chết của vợ mình.
Tôi từng vô vọng như vậy trong nhiều năm… và bây giờ tôi tự nhủ lòng mình sao lại lãng phí đời mình cho một người đàn ông không yêu thương gì mình? Sao lại phải hy vọng sẽ hàn gắn một khi đã hoàn toàn đổ vỡ niềm tin, hoàn toàn mất đi sự kính trọng và bên nhau chỉ là sự lạnh ngắt cả về thể xác và tâm hồn?
Tôi từng không có ý định bỏ chồng tôi, không vì bản thân tôi mà vì con. Vì con, tôi nuốt nỗi đau vào trong, "vì các con tôi sẵn sàng hy sinh bản thân mình" như tâm sự của nhiều chị.
Ngày hôm nay, tôi đã thoát ra được những chuỗi ngày ảm đạm, tuyệt vọng không lối thoát bên cạnh bố của con tôi. Người đàn ông đó không đáng cho tôi hủy hoại sức khỏe thể chất và tinh thần của mình. Con tôi chỉ có thể hạnh phúc, được chăm lo chu đáo khi tôi khỏe mạnh và có niềm lạc quan vào cuộc sống.
Tôi làm điều bố tôi từng khuyên “phải biết yêu bản thân mình thì mới biết yêu người”. Tôi bắt đầu chiều chuộng bản thân, gặp gỡ người thân, bạn bè, nghe nhạc, xem phim, đọc sách, tập luyện và khẳng định mình trong công việc. Còn nhiều thứ đáng quan tâm hơn, còn nhiều người đáng được yêu quý. Và tôi thấy cuộc đời vẫn rất đẹp, gió vẫn thổi, nắng vẫn tràn đầy, dù đôi khi mưa vẫn tầm tã. Cuộc đời thực sự đã mở ra những cánh cửa khác tốt đẹp hơn cánh cửa mà người chồng bạc bẽo của tôi đã đóng sập lại.
Lúc tuyệt vọng, tôi cũng đã có ý nghĩ giống như của một chị đã viết (sau khi có dịp tiếp xúc với hàng loạt đàn ông là những người “thành đạt, thông thái, trí thức”) là “mất hoàn toàn niềm tin vào thế giới đàn ông, ai cũng có thể sẵn sàng phản bội vợ mình khi có cơ hội. Họ bảo đó là đặc điểm giới”... Nhưng giờ đây, tôi nghĩ vài nghìn, vài vạn người chồng tệ bạc và đáng khinh mà tôi và nhiều chị gặp phải, không đủ tư cách để đại diện cho một nửa của thế giới.
Lỗi của chúng ta, nguyên nhân của nỗi bất hạnh của chúng ta là chọn lầm người và mù quáng thể hiện bổn phận phụ nữ. Người đàn ông đáng chán mà tôi và nhiều chị phải chịu đựng vốn dĩ rất bình thường, với bản lĩnh rất mờ nhạt phải luôn gồng gánh, luôn bị dày vò bởi những ham muốn tầm thường. Anh ta ham muốn và thực dụng. Anh ta thèm muốn sự mới lạ.
Nhưng như một chị nào đó đã nói thật đúng anh ta lại chỉ có thể vênh vang, thể hiện bản thân, thể hiện sự thành đạt, sức hấp dẫn... khi có một gia đình yên ấm với người vợ hiền và những đứa con ngoan. Khi mất đi điều đó, anh ta mất đi hào quang, như cái cây bị bật gốc, anh ta sẽ không còn sinh khí. Chồng bạn, chồng tôi cũng như một phần khá lớn những người chồng khác mục ruỗng từ sâu thẳm nhưng lại tự che giấu để sống hèn mạt và tàn nhẫn.
Nhưng tôi tin vẫn có nhiều người đàn ông khác rất tốt và chân chính như những người cha của chúng ta, như biết bao người đàn ông hằng ngày đang giản dị sống khắp nẻo đường của thế giới.
Bạn và tôi, như mọi người khác vẫn phải sống. Tình yêu vợ chồng không phải là tất cả. Vẫn còn nhiều người thân quan trọng hơn, là cha mẹ, là con cái, là bạn bè, đang chiếm chỗ trong tim ta… Không loại trừ vẫn có một người đàn ông thực sự tốt sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất.
Vì thế, bạn và tôi cần sống tích cực, phải sống để không tự thấy xấu hổ vì mình.







