Lấy chồng mải chơi, như nuôi thêm con mọn (Mai Hoa)
Monday, November 9, 2009 4:09:11 AM
Việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do mình lo cả. Lấy chồng đến nay đã được 6 năm có lẻ, vậy mà mình chưa bao giờ được hưởng sự giúp đỡ nào từ chồng. Người ta bảo có người đàn ông trong nhà là chỗ dựa vững chắc nhất, là cây tùng cây bách trong nhà nhưng với hoàn cảnh gia đình mình thì hoàn toàn ngược lại. Mình là phụ nữ trong nhà nhưng lại là trụ cột chính.
Hai vợ chồng đều là công viên chức, lương cũng khá, lại có thêm bố mẹ chồng thường xuyên phụ giúp. Lấy nhau, có nhà ra ở riêng luôn, tưởng thế là xướng rồi, mấy ai mới lấy mà có được cuộc sống như thế.
Nhưng khi ở riêng, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay mình lo hết. Kinh tế trong nhà, mua sắm hay cần chi tiêu khoản gì đều từ lương của mình, có kêu thiếu thì chồng bảo để gọi bố mẹ mang sang, chưa bao giờ thấy anh đưa một đồng lương nào cho mình. Có hỏi thì anh bảo cần chi phí nhiều ở ngoài (theo mình thì chỉ để chi cho các cuộc gặp mặt, nhậu nhẹt thôi, chứ chi phí lớn nhỏ trong nhà có bao giờ anh bỏ ra một đồng nào đâu).
Có lần mình đang tắm, chị thu tiền điện đến, anh lại réo gọi mình… lại quấn khăn ra đưa tiền cho anh đóng (rút kinh nghiệm, có lần nhờ anh mở tủ, đóng tiền hộ anh lại lấy thêm một ít nữa). Đấy là một ví dụ nhỏ để mọi người thấy, chồng mình không bao giờ bỏ tiền túi ra cho một khoản chi nhỏ nào trong nhà cả. Lương anh chỉ để lo cho nhu cầu bản thân còn không đủ.
Thôi thì lương ít, lương nhiều không đóng góp với vợ nhưng cũng phải biết giúp vợ việc này việc kia trong nhà ngoài ngõ nhưng anh cũng phó mặc cho mình hết. Chắc lấy nhau lâu nay, việc anh giúp mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vợ có vắng nhà, thì may ra cho con ăn, rửa cái bát. Còn quần áo thì để đó, vợ về giặt sau. Như thế mà mẹ chồng mình sang đã khen con trai nức nở, nào là có tiến bộ, ở nhà có bao giờ hộ bố mẹ gì đâu. Mình lại cười ngượng theo mọi người, đúng là có tiến bộ, chứ có lần con khóc đói mà anh ngủ ngon lành…
Trong nhà hỏng điện, hỏng nước… mình có giục mỏi mồm, hết ngày nào qua ngày khác anh mới chịu đem đi sửa (tự sửa như một số đàn ông khác là không bao giờ có). Khi nào cần gấp, thì mình lại tự phải gọi thợ. Buồn nhất là có lần bóng điện lên cầu thang bị cháy, giục mãi anh không thay, con gái lớn của mình đã bị ngã cầu thang… vợ chồng cãi nhau to. Có lẽ chồng mình chỉ được cái khéo mồm, mồm miệng đỡ chân tay nên không giận anh lâu được. Có lẽ số mình khổ…
Chuyện lớn nhỏ trong nhà do mình lo, anh không phụ giúp gì nhưng lại còn làm cho mình thêm khổ. Một tuần anh ăn ở ngoài mấy tối, cả ngày đã ở công sở buổi tối để vợ chồng con cái quây quần ăn bữa cơm thì anh cũng rất ít về.
Có lúc cơm nước xong hết rồi, mẹ con ngồi đợi mãi không thấy anh về, gọi điện mới quấy quá xin lỗi rồi báo đang ăn ở ngoài… lại đang ngồi nhậu với bạn. Nửa đêm, tối muộn mới chịu về, người lại nồng nặc bia rượu. Có nói thì hứa hẹn, và lần sau lại tiếp tục như thế. Thích ăn thì về, không thì cũng rất ít khi báo về nhà một câu. Nhìn bữa ăn chuẩn bị cho cả gia đình thừa ra đấy, mình thật ấm ức. Chẳng nhẽ hôm nào cũng gọi điện hỏi xem có về nhà không, mà hỏi thế rồi cũng không chắc, chỉ cần một người bạn gọi đi là anh quên hết.
Chồng mình chẳng có chí tiến thủ gì cả, bạn bè học cùng anh người cũng lên trưởng nhóm, trưởng phòng… còn anh vẫn thế, mà thấy vẫn vui vẻ. Không bao giờ nghĩ ra làm thêm cái gì, chỉ nghĩ đi làm công ăn lương là đủ. Thích có tiền nhưng không chịu làm ăn, mà chỉ nhăm nhăm thi thoảng đánh con lô, con đề. Không đến nỗi quá ham hố nhưng tiền bỏ vào mấy trò đó cũng không ít, có lần cắm xe, cắm cả điện thoại. Nói mãi thì bảo chơi văn nghệ thôi, nhìn anh bỏ mấy trăm mua chục tờ vé số là mình sót cả ruột. Nói nặng nói nhẹ mãi, chẳng ăn thua, giờ mình đâm chán, mặc kệ.
Sau khi sinh thêm bé thứ 2, mình bị stress nặng. Mọi người động viên, có thêm đứa nữa để giữ chân chồng ở nhà nhưng chỉ là mua thêm việc thôi. Có thêm bé nữa thì mọi việc vẫn là mình lo, anh vẫn vậy, sống vô trách nhiệm. Nhà của mình mà chẳng khác gì nhà trọ, chỉ về ăn, tắm rửa, ngủ… sáng hôm sau lại đi.
Mệt mỏi, chán nản mình muốn bỏ đi đâu đó mấy ngày cũng không được. Nghĩ bụng đi ra ngoài rồi, ở nhà ai lo cho các con, đứa lớn đứa nhỏ nheo nhóc… trông chờ vào chồng thì con mình chỉ có chết đói.
Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. Bạn bè, họ hàng ai có việc thì anh nhanh lắm. Ma chay, cưới hỏi dù ở xa hay gần, có khi ở tận quê đi lại mấy ngày anh cũng phải có mặt để tham gia. Chi phí lại lấy từ vợ, nói thì lại bảo mình quan hệ kém. Toàn anh em, bạn bè tốt không đi không được.
Mỗi lần chồng đi vắng, 3 mẹ con ở nhà sao thấy nhẹ nhõm thế. Cảm giác tự do, 3 mẹ con chăm sóc nhau, không phải đợi cửa đêm anh ấy về, không phải dọn dẹp đống hỗn độn cho anh… Mệt mỏi, nói anh mãi không được mình muốn ly dị để cuộc sống của 3 mẹ con thoải mái hơn. Vì có anh hay không cũng đều một mình lo gia đình hết.
Lo cho 2 con nhỏ không mệt bằng lo cho chồng, nói ra thì bố mẹ chồng không thông cảm, nhất là mẹ chồng bênh con trai quá. Lúc nào cũng dặn mình, thằng Hải thích cái này, cái kia… con liệu mà chiều nó, làm mình có cảm giác mình đang nuôi thêm một đứa con lớn đầu nữa.
Hai vợ chồng đều là công viên chức, lương cũng khá, lại có thêm bố mẹ chồng thường xuyên phụ giúp. Lấy nhau, có nhà ra ở riêng luôn, tưởng thế là xướng rồi, mấy ai mới lấy mà có được cuộc sống như thế.
Nhưng khi ở riêng, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay mình lo hết. Kinh tế trong nhà, mua sắm hay cần chi tiêu khoản gì đều từ lương của mình, có kêu thiếu thì chồng bảo để gọi bố mẹ mang sang, chưa bao giờ thấy anh đưa một đồng lương nào cho mình. Có hỏi thì anh bảo cần chi phí nhiều ở ngoài (theo mình thì chỉ để chi cho các cuộc gặp mặt, nhậu nhẹt thôi, chứ chi phí lớn nhỏ trong nhà có bao giờ anh bỏ ra một đồng nào đâu).
Có lần mình đang tắm, chị thu tiền điện đến, anh lại réo gọi mình… lại quấn khăn ra đưa tiền cho anh đóng (rút kinh nghiệm, có lần nhờ anh mở tủ, đóng tiền hộ anh lại lấy thêm một ít nữa). Đấy là một ví dụ nhỏ để mọi người thấy, chồng mình không bao giờ bỏ tiền túi ra cho một khoản chi nhỏ nào trong nhà cả. Lương anh chỉ để lo cho nhu cầu bản thân còn không đủ.
Thôi thì lương ít, lương nhiều không đóng góp với vợ nhưng cũng phải biết giúp vợ việc này việc kia trong nhà ngoài ngõ nhưng anh cũng phó mặc cho mình hết. Chắc lấy nhau lâu nay, việc anh giúp mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vợ có vắng nhà, thì may ra cho con ăn, rửa cái bát. Còn quần áo thì để đó, vợ về giặt sau. Như thế mà mẹ chồng mình sang đã khen con trai nức nở, nào là có tiến bộ, ở nhà có bao giờ hộ bố mẹ gì đâu. Mình lại cười ngượng theo mọi người, đúng là có tiến bộ, chứ có lần con khóc đói mà anh ngủ ngon lành…
Trong nhà hỏng điện, hỏng nước… mình có giục mỏi mồm, hết ngày nào qua ngày khác anh mới chịu đem đi sửa (tự sửa như một số đàn ông khác là không bao giờ có). Khi nào cần gấp, thì mình lại tự phải gọi thợ. Buồn nhất là có lần bóng điện lên cầu thang bị cháy, giục mãi anh không thay, con gái lớn của mình đã bị ngã cầu thang… vợ chồng cãi nhau to. Có lẽ chồng mình chỉ được cái khéo mồm, mồm miệng đỡ chân tay nên không giận anh lâu được. Có lẽ số mình khổ…
Chuyện lớn nhỏ trong nhà do mình lo, anh không phụ giúp gì nhưng lại còn làm cho mình thêm khổ. Một tuần anh ăn ở ngoài mấy tối, cả ngày đã ở công sở buổi tối để vợ chồng con cái quây quần ăn bữa cơm thì anh cũng rất ít về.
Có lúc cơm nước xong hết rồi, mẹ con ngồi đợi mãi không thấy anh về, gọi điện mới quấy quá xin lỗi rồi báo đang ăn ở ngoài… lại đang ngồi nhậu với bạn. Nửa đêm, tối muộn mới chịu về, người lại nồng nặc bia rượu. Có nói thì hứa hẹn, và lần sau lại tiếp tục như thế. Thích ăn thì về, không thì cũng rất ít khi báo về nhà một câu. Nhìn bữa ăn chuẩn bị cho cả gia đình thừa ra đấy, mình thật ấm ức. Chẳng nhẽ hôm nào cũng gọi điện hỏi xem có về nhà không, mà hỏi thế rồi cũng không chắc, chỉ cần một người bạn gọi đi là anh quên hết.
Chồng mình chẳng có chí tiến thủ gì cả, bạn bè học cùng anh người cũng lên trưởng nhóm, trưởng phòng… còn anh vẫn thế, mà thấy vẫn vui vẻ. Không bao giờ nghĩ ra làm thêm cái gì, chỉ nghĩ đi làm công ăn lương là đủ. Thích có tiền nhưng không chịu làm ăn, mà chỉ nhăm nhăm thi thoảng đánh con lô, con đề. Không đến nỗi quá ham hố nhưng tiền bỏ vào mấy trò đó cũng không ít, có lần cắm xe, cắm cả điện thoại. Nói mãi thì bảo chơi văn nghệ thôi, nhìn anh bỏ mấy trăm mua chục tờ vé số là mình sót cả ruột. Nói nặng nói nhẹ mãi, chẳng ăn thua, giờ mình đâm chán, mặc kệ.
Sau khi sinh thêm bé thứ 2, mình bị stress nặng. Mọi người động viên, có thêm đứa nữa để giữ chân chồng ở nhà nhưng chỉ là mua thêm việc thôi. Có thêm bé nữa thì mọi việc vẫn là mình lo, anh vẫn vậy, sống vô trách nhiệm. Nhà của mình mà chẳng khác gì nhà trọ, chỉ về ăn, tắm rửa, ngủ… sáng hôm sau lại đi.
Mệt mỏi, chán nản mình muốn bỏ đi đâu đó mấy ngày cũng không được. Nghĩ bụng đi ra ngoài rồi, ở nhà ai lo cho các con, đứa lớn đứa nhỏ nheo nhóc… trông chờ vào chồng thì con mình chỉ có chết đói.
Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. Bạn bè, họ hàng ai có việc thì anh nhanh lắm. Ma chay, cưới hỏi dù ở xa hay gần, có khi ở tận quê đi lại mấy ngày anh cũng phải có mặt để tham gia. Chi phí lại lấy từ vợ, nói thì lại bảo mình quan hệ kém. Toàn anh em, bạn bè tốt không đi không được.
Mỗi lần chồng đi vắng, 3 mẹ con ở nhà sao thấy nhẹ nhõm thế. Cảm giác tự do, 3 mẹ con chăm sóc nhau, không phải đợi cửa đêm anh ấy về, không phải dọn dẹp đống hỗn độn cho anh… Mệt mỏi, nói anh mãi không được mình muốn ly dị để cuộc sống của 3 mẹ con thoải mái hơn. Vì có anh hay không cũng đều một mình lo gia đình hết.
Lo cho 2 con nhỏ không mệt bằng lo cho chồng, nói ra thì bố mẹ chồng không thông cảm, nhất là mẹ chồng bênh con trai quá. Lúc nào cũng dặn mình, thằng Hải thích cái này, cái kia… con liệu mà chiều nó, làm mình có cảm giác mình đang nuôi thêm một đứa con lớn đầu nữa.







