Monday, September 17, 2007 7:02:57 AM
Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ của nó : "Mẹ ơi ! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được !".
"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Mẹ nói.
"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không cần đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?".
"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".
"Nhưng em giun đất cũng không có xương và cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hóa được tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?".
"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".
Ốc sên con bật khóc, nói : "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng không che chở chúng ta".
"Vì vậy mà chúng ta có cái bình ! - Ốc sên mẹ an ủi con - Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta phải dựa vào chính bản thân chúng ta".
Nguồn: Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Monday, September 17, 2007 6:42:33 AM
Đứa bé trai đến gần một ông già có vẻ ngoài rất thông thái. Ngước nhìn ông, cậu bé nói: "Cháu biết ông là một người rất sáng suốt, uyên thâm
Ông có thể cho cháu biết về bí ẩn của cuộc sống?"
Ông già nhìn đứa bé đáp: "Suốt đời mình ông đã suy ngẫm rất nhiều về điều này và có thể nói ngắn gọn chỉ trong bốn từ:
- Đầu tiên là suy nghĩ . Hãy nghĩ về những giá trị mà con sống vì chúng.
- Thứ hai là tự tin . Hãy tin tưởng bản thân bằng cách dựa vào những giá trị con nghĩ rằng vì chúng mà con sẽ sống.
-Thứ ba là ước mơ . Mơ ước những gì có thể thành hiện thực dựa vào sự tự tin và những giá trị mà ta sẽ theo đuổi trong cuộc sống.
- Và cuối cùng là dám làm . Hãy dám thực hiện để biến ước mơ thành sự thật bằng chính niềm tin và giá trị của chúng ta".
Ông già đó chính là hoạ sĩ Walt Disney - Người bạn của trẻ em của thế giới.
(Theo Blog Vũ Minh Đức)
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Monday, September 17, 2007 4:08:57 AM
(Hoathuytinh.com) Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.
Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:
“ Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.
Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.
Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...
Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.
Tôi hi vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này...
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Wednesday, July 18, 2007 8:06:05 AM
Ngồi bên mẹ Bé băn khoăn
Đưa tăm sao phải đưa bằng hai tay
- Con ơi, con hỏi rất hay
Cái tăm nhẹ lắm một tay được rồi
Nhưng đâu chỉ nặng nhẹ thôi
Mà là lễ phép với người bề trên
Hai tay kính mến đưa lên
Là lòng con thảo cháu hiền hiện ra
Đưa mời bố, mẹ, ông, bà
Cái tăm hiếu thảo, phải là hai tay
Wednesday, July 18, 2007 7:59:46 AM
Khi con bị ngã: “Con hãy tự đứng lên và nhìn thật kỹ nơi mình vừa ngã xuống để nhắc nhở mình đừng ngã như thế nữa”.
Khi con có lỗi: “Con hãy nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói lời xin lỗi để thấy được con đã làm mẹ phiền muộn biết bao”.
Khi con học bài: “Con hãy nhìn vào quyển vở của mình và mỉm cười như với một người bạn. Sự thân thiện ấy sẽ làm con yêu thích học tập hơn”.
Khi con ăn cơm: “Con đừng ăn mãi một món ưng ý nhé. Hãy nghĩ xem còn rất nhiều người trong bàn ăn cũng thích món ấy”.
Khi con khóc: “Con hãy nhìn những người xung quanh mình xem, đừng làm cho mọi người cảm thấy khó xử vì nỗi buồn của con, họ đang vui vẻ thế kia mà”.
Khi con cắt cỏ: “Nếu con có cắt nhằm ngón chân của mình, đừng vội chạy ngay lại mẹ mà hãy tìm cách cầm máu vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con”.
Khi con ôm hôn mẹ mỗi sáng: “Con hãy đi và nhớ đến mẹ, mẹ tuy không ở bên con nhưng lúc nào cũng cầu nguyện cho con bởi vì mẹ yêu con”
Tuesday, July 10, 2007 6:31:29 AM
Góc rừng giá lạnh, ngày 3 tháng 12 năm 2006
Kính gửi:
Ngài George Bush
Chắc Ngài sẽ rất ngạc nhiên khi nhận được lá thư này của tôi, lá thư của thủ lĩnh bộ tộc sói ở miền bắc Canada, quê hương của loài sói thuần chủng, của loài sói cao quí và mạnh mẽ. Bên cạnh tôi lúc này là đứa con trai đầu lòng đang hấp hối. Chắc có lẽ nó khó qua khỏi đêm nay, Ngài ạ. Nó đã uống phải nguồn nước bị nhiễm bẩn do một nhà máy khai thác và chế biến gỗ thải ra.
Ngài cũng là một người cha, nên có lẽ Ngài hiểu nỗi đau của tôi chứ, nỗi đau của một người cha mất con, nỗi đau khi nhìn thấy con trai mình quằn quại đau đớn chết dần chết mòn mà không làm gì được. Ngài ơi, tôi đã sai lầm khi để cho con trai mình rong chơi xa đàn, một điều mà xưa nay chưa hề có trong tập tục của loài sói chúng tôi. Nhưng, nếu con người không thải những chất độc hại xuống nguồn nước ấy thì con trai tôi đã không ra nông nỗi này!
Thưa Ngài! Quốc gia của Ngài là đất nước có nền kinh tế phát triển nhất thế giới, nên tôi nghĩ chắc nước Mỹ cũng có vô số những nhà máy, những khu công nghiệp đồ sộ. Ngài rất tự hào về điều đó, phải không? Ngài có thể hãnh diện tuyên bố với thế giới rằng Hoa Kỳ là quốc gia có nền kinh tế phát triển và tiến bộ nhất, nhưng liệu Ngài có dám tuyên bố rằng Hoa Kỳ là quốc gia có bầu không khí trong lành nhất không?
Tôi vừa nhận được thư của người anh em Gấu Trắng ở Nam cực, bảo rằng lỗ thủng tầng ôzôn ở đó đã lớn đến mức báo động và sự gia tăng không ngừng của nhiệt độ đang làm cho lớp băng ở đó tan chảy. Nước biển dâng cao đột ngột sẽ làm ngập lụt các đồng bằng phì nhiêu và bao hệ lụy khác về môi trường sẽ xảy ra, không chỉ đe dọa sinh mạng, sự sống của hàng trăm, hàng ngàn sinh vật trên Trái đất mà còn đe dọa chính sự sống của loài người.
Ngài có biết, cứ hai mươi bốn giờ trôi qua lại có hàng trăm sinh vật trên Trái đất biến mất và hàng ngàn loài sinh vật còn lại thì đứng bên bờ vực tuyệt chủng không? Dường như việc ngã xuống bờ vực đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Chẳng phải chính loài người cũng đang phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật hiểm nghèo xuất phát từ môi trường ô nhiễm đó sao?
Ngài có biết vì sao tôi lại nói với Ngài tất cả những điều ấy không? Ngài không thắc mắc tự hỏi vì sao mà băng tan hay các chất thải hóa học và rác từ đâu ra hay sao? Không, một vị tổng thống như Ngài hẳn đã biết rõ tất cả những điều ấy. Và đó chính là lý do vì sao tôi viết thư cho Ngài, ngài Bush ạ!
Đã có bao giờ Ngài tự hỏi sau lưng cái nền khoa học tiên tiến của nước Ngài nói riêng và thế giới nói chung là gì chưa? Có phải đó chính là những cuộn khói đen kia bốc lên từ ống khói của các nhà máy, từ hàng triệu ôtô... đã tạo nên các cơn mưa axit, là hàng núi rác thải công nghiệp đang làm ô nhiễm bầu không khí gây ra hiệu ứng nhà kính - nguyên nhân làm Trái đất nóng lên dẫn đến tan băng ở hai cực địa cầu, là...
Ngài có biết mất bao nhiêu thời gian để Tạo hóa ban cho con người và mọi loài sinh vật một môi trường sống hoàn hảo không? Thế mà từ khi cần nâng cao đời sống, cần chế tạo vũ khí để tranh giành quyền lực, loài người đã thẳng tay xô đổ thế cân bằng tự nhiên mà Tạo hóa đã tạo dựng nên. Môi trường, hay nói đúng hơn là thiên nhiên, đâu phải là cái bãi rác công cộng để con người thoải mái đổ xuống, đâu phải là nơi để loài người thử vũ khí hạt nhân đầy nguy hiểm của mình. Rồi khi thiên tai, dịch bệnh xảy ra, từ những hậu quả ấy con người lại oán trách thiên nhiên sao quá nghiệt ngã và bất công với con người?!
Tôi không phủ nhận, thưa Ngài, không hề phủ nhận những gì mà con người đã cố gắng để cải thiện môi trường. Một trong số những con người thể hiện cố gắng ấy là vị Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan. Ông đã đoạt giải Nobel về môi trường. Giải thưởng đó là rất xứng đáng.
Thế nhưng những con người như thế hình như còn quá ít, quá ít để bù đắp cho sự ô nhiễm môi trường mà hàng triệu triệu con người đã và đang gây ra. Vì thế mà ngày hôm nay, thưa Ngài, với tư cách là một vị thủ lĩnh đối thoại với một vị thủ lĩnh, tôi không phải “đề nghị” mà là “yêu cầu” Ngài và loài người phải hành động ngay một cách thiết thực để cải thiện và bảo vệ môi trường.
Với uy tín của mình, Ngài hãy bàn với các quốc gia khác lập ngay những tổ chức quốc tế để bảo vệ môi trường, có các biện pháp nhằm hạn chế ngay việc phá rừng, có các đạo luật để bảo tồn thú quí hiếm. Bên cạnh đó, các Ngài phải tìm ngay các biện pháp xử lý rác thải, xử lý hóa chất, hạn chế khí thải độc hại và bảo vệ trong lành nguồn nước. Những điều đó tôi và cả bộ tộc sói không chỉ ở Canada mà cả toàn thế giới cũng không thể làm được.
Nhưng loài người của Ngài thì có thể làm được. Đừng bao giờ nói: “Môi trường đã quá ô nhiễm, chúng tôi không thể làm gì được”. Con người đã “phá” thì con người cũng “xây” lại được. Nếu tôi là Tạo hóa, tôi chắc chắn sẽ hối hận vì đã cho loài khỉ tiến hóa thành người mà không ban cho loài sói cái vinh dự đó.
Khi biết con trai mình không thể thoát khỏi bàn tay tử thần, tôi đã nổi giận tập hợp toàn thể bộ tộc sói, quyết tâm giết hết những kẻ tàn nhẫn trong cái nhà máy kia để trả thù. Nhưng, khi tôi chuẩn bị lên đường, con trai tôi đã ngăn lại. Ngài có biết nó nói gì không? “Cha, cha đừng làm thế. Con biết cha yêu con, nhưng nếu cha tấn công những người đó, họ sẽ kháng cự, và chắc chắn sẽ làm cha và các anh em sói bị tổn thương.
Dù những người này chết đi thì những kẻ khác sẽ tới, sẽ lại làm ô nhiễm nguồn nước. Liệu cha có sống mãi để giết hết bọn họ không? Số người như vậy trên thế giới này còn nhiều lắm cha à. Cha hãy làm sao để có thể cảnh tỉnh được họ, chứ đừng làm việc trả thù cá nhân vô nghĩa này, cha à!”. Con trai tôi đã trưởng thành thật rồi, và nó đã thông minh hơn tôi, ngay cả khi kề cận cái chết.
Xin lỗi vì lá thư này đã làm mất nhiều thời gian của Ngài. Tôi xin được dừng bút tại đây. Xin gửi lời cảm ơn trân trọng nhất và thiết tha mong ngành bưu chính thế giới sẽ gửi thông điệp này của tôi cho Ngài Tổng thống Bush và toàn thể loài người.
“Thiên nhiên có thể sống thiếu con người, nhưng con người thì không thể một ngày không có thiên nhiên”. Nên nhớ con người chỉ có thể làm chủ thiên nhiên chứ không thể nào chế ngự được cơn cuồng nộ của thiên nhiên, thưa Ngài.
Thủ lĩnh bộ tộc sói
Nanh Thép
Monday, March 12, 2007 8:09:22 AM
Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi ^_^
Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.
Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất... Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian...
Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai... Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người...
Tuesday, March 6, 2007 6:52:28 AM
Vào ngày lễ dành cho các bà mẹ, anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.
- "Cháu muốn mua một bông hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một bông đến 2 đôla".
Anh mỉm cười và nói với nó:
Minh họa: Clipartgallery.com
- "Đến đây, chú sẽ mua cho cháu".
Minh họa: Clipartgallery.com
Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:
- "Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu".
Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:
- "Đây là nhà của mẹ cháu".
Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.
Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.
Friday, February 9, 2007 8:29:53 AM
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy giành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.
Hà Minh Ngọc
Read more...
Friday, February 9, 2007 8:00:09 AM
“Vinh quang lớn nhất đời người không phải là không bao giờ vấp ngã, mà là biết đứng dậy sau những lần vấp ngã".
Tôi đã đọc câu nói này trong một cuốn sách, nhưng có lẽ tôi chưa thật sự thấm thía cho đến những ngày cuối năm tôi học lớp 11. Đó là ngày tôi nhận được tin: trong danh sách đội tuyển thi học sinh giỏi môn văn cấp quốc gia của tỉnh, không có tôi. Đó thực sự là một cú sốc quá lớn đối với tôi. Tôi đã kỳ vọng rất nhiều vào kỳ thi này. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tôi phải đối mặt với sự thất bại này.
Sau thất bại ấy, tôi đâm ra... ngại và ngán học môn văn. Cả ba tháng hè, hầu như tôi không đọc hết nổi một cuốn sách văn nào. Tôi quyết định năm lớp 12 sẽ không thi học sinh giỏi văn nữa mà tập trung vào ba môn thi đại học.
Giấc mơ tưởng đã ngủ im... Nhưng cô giáo dạy văn của tôi đã không để tôi từ bỏ đam mê của mình dễ dàng như vậy. Cô đã kéo tôi trở lại với văn chương bằng những bài giảng truyền cảm của cô, bằng những lời động viên, khích lệ chân thành: "Không ai có thể giúp được em, ngoại trừ chính em. Hãy tiến về phía trước. Không ai ngăn được em hết. Hãy biết sống với ước mơ của mình!"...
Tôi bắt đầu tìm lại thói quen đọc sách văn mỗi ngày. Tôi lại sống với mỗi nhân vật trong từng tác phẩm và đắm mình trong những lời giảng mượt mà, sâu lắng của cô… Rồi ngày thi học sinh giỏi cấp quốc gia cũng cận kề. Trước hôm thi một ngày, cô đã đi lùng khắp các hiệu sách để tìm mua tặng tôi một tập thơ của tác giả tôi yêu thích kèm theo một tấm thiệp mà đến bây giờ tôi vẫn luôn mang theo bên mình…
Một ngày đầu tháng 5.2005, chuông điện thoại nhà tôi reo inh ỏi. Đầu dây bên kia là giọng của cô nhưng không giống với ngày thường, dường như cô đang rất xúc động. Giọng cô nghẹn lại: "Châu ơi, em lên trường ngay nhé!... Cô có chuyện muốn nói với em...". Tôi vừa hồi hộp, vừa lo lắng, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Tôi vừa bước vào phòng làm việc của cô, cô đã ôm chầm lấy tôi: "Châu ơi, em có thể tin được không? Cả 6 bạn trong đội tuyển văn của tỉnh mình đều đạt giải trong kỳ thi quốc gia năm nay đấy. Em có biết ai điểm cao nhất không?... Là em đấy... Nhìn xem!". Hai cô trò ngây ngất trong niềm hạnh phúc trọn vẹn đầy bất ngờ này...
Ở ngã rẽ của cuộc đời, tôi luôn luôn nhớ câu nói mà cô đã từng dạy chúng tôi: "Người mạnh nhất không phải là người luôn chiến thắng, người mạnh nhất là người không bao giờ bỏ cuộc khi gặp thất bại."...
1 2 Next »