BiG GiRls dOn't cRy!!!

(_.._")Yêu Mọi Người - Tin Vài Người - Và Đừng Xúc Phạm Đến Ai Cả!!!!

Subscribe to RSS feed

Cướp trên giàn mướp...


Lần đầu tiên trong đời bị giật.. smile)
Cái điện thoại đang cầm gọn ghẽ trong tay, thế mà vẫn bị chúng nó giật, dễ như chơi
Chỉ kịp hét lên 1 tiếng rồi nhìn chúng nó biến mất trong dòng người...
Bị cấu vào tay đau điếng cry
Ôi... ức... vì mọi khi to mồm lắm cơ mà, ức... vì nghĩ là chả thằng nào dám đụng vào cái gì của mình đâu mà sad(... ức vì mẹ mới mua cho, chưa dùng dc 1 tuần, ức vì đó là con máy mà mình rất kết...
nói chung là ức tí thì hộc máu mồm... ức vì bị thằng chó bẩn đấy cấu vào tay, ức vì nhục, ức vì rất là căm tức sad( ức vì nghĩ đến cảnh 2 thằng chó đó hả hê với chiến lợi phẩm, 1 cái máy quá ngon của 1 con bé quá xinh sad(... giờ máy thì chả tiếc nữa rồi... vì có tiếc thì làm dc j... chỉ nguyền rủa cho 2 con súc sinh đó sớm bị quả báo sad( rồi chúng mày sẽ ko mọc dc chim nữa, chúng mày cầm điện thoại của tao xong bị nó nổ và tan xác chúng mày sad( cầu cho chúng mày đi trên dường mở máy tao ra mải nhìn ảnh tao trong máy mà đâm vào cột điện hay gầm xe ô tô... ko thì tao ước cho chúng mày bị tóm, bị đánh bầm dập, khi chết đi bị đầy xuống 9 tầng địa ngục, bị quỷ sứ xẻo chim quẳng cho chó sad(...
Cái ảnh ở trên, mới hôm kia thôi, còn cầm tình yêu xinh đẹp trong tay, yêu em lắm ý, em đẹp, mỏng manh nhưng ko dễ vỡ... kiêu sa mà dịu dàng, em rất hợp với dáng của ta... máy điện thoại là thứ gắn bó với chính bản thân mình, nó ko đơn giản như đánh rơi 1 cục tiền. Trong điện thoại còn có ảnh, có SMS, có call, có nhạc, có blog, có video, có truyện, có tất tần tật những thứ mình set up, nó là những gì thân thiết với mình, là cá tính của mình... giờ mất em... ta hụt hẫng lắm...

Lần đầu tiên bị thế này... shock... o
[/COLOR]

Long time no C



Nhàn nhạt...
Thật ra thì giờ mình đang thiếu thốn cái quái gì nhỉ?
Bế tắc thế nhỉ...banana banana banana banana

Tóc càng ngày càng dài rồi... smile ... đỡ phải đi nối sing awww sing awww awww awww awww

SỰ NHẠY CẢM (truyện ngắn)


Một khi em tựa vào lưng anh thế này, nhìn lên bầu trời xanh lơ chan hòa ánh nắng thế này, có nghĩa là mùa xuân đang căng tràn nhựa sống trên từng búp lá nõn, trên mỗi cánh hoa tươi và ngưng đọng trong từng khoảnh khắc.

Anh biết đấy, mỗi chúng ta đều có thể nhìn thấy tuổi thanh xuân của mình trên đó. Và tại sao anh lại khoan hôn em trong giây phút hiếm hoi chúng ta được ở bên nhau thế này.

Người đàn ông hai bảy tuổi nhìn em bằng ánh nhìn của gió, lướt qua thân, khẽ khàng mà êm dịu. Đuôi mắt anh dài, sâu thẳm khiến em liên tưởng đến ngọn lửa hồng cháy rực sẵn sàng thiêu đốt những thanh gỗ mong manh trắng trẻo giữa đêm sâu lạnh lẽo em gặp anh trong chuyến du lịch của mình.

“Anh tưởng hôm ấy, anh và em lạc rừng, chẳng còn biết tìm đường mà ra nữa. Thật đấy nhỉ, cô bé hiếu động ạ. Tại sao chúng ta cùng nhau tụt lại đoàn , cùng nhau dừng chân ở ngã ba ấy, để rồi giữa hoang vắng của rừng sâu, anh đã dắt em băng qua những khe rãnh đầy bùn đất nhầy nhụa, những búi cây cỏ cao ngang đùi đầy gai, luồn qua những cành cây lá thấp ẩm ướt đầy sâu vắt để tìm về được đến nơi”. Lần đầu tiên sau bảy năm chung sống, em nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt đầy lo âu hãi sợ của chồng em. Chồng em không cảm ơn anh lấy một tiếng mà ngay lập tức kéo em về khách sạn, thuê taxi về Hà Nội.

Chồng em không đọc được ánh mắt của anh và em. Rằng anh khao khát em biết mấy. Như thế này này. Anh xiết lấy vai em cắn nhẹ. Và chồng em cũng không nhận ra cơn tuyệt vọng khốn cùng đang dần dần lan tỏa tâm hồn em trong xa cách khó lòng gặp lại. Chúng ta đã yêu nhau rất sớm.

Anh yêu em trước. Em thật trẻ so với tuổi ba mươi hai của mình. Anh kinh ngạc đến thú vị khi biết điều đó. Và em luôn hồn nhiên với anh. Nhất là khi nhìn tóc em bay lật phật trong gió. Chính vì hình ảnh đó mà anh ám ảnh mãi. Đến khi thấy em băng qua đường buổi sáng hôm đó trước cửa ngân hàng nơi anh làm việc thì anh đã suýt nữa lao đầu vào mũi chiếc xe ô tô đang chạy tới.

Chỉ vì anh nhìn thấy em. Em đang cười một mình.

Không thể kìm chế hơn. Em đã theo anh đến căn phòng này. Căn phòng ấm áp với màu tường nâu sậm và mùi hoa cúc rạo rực góc phòng, anh quỳ xuống hôn tay em. Và em, chắc vẫn không tin em là người đàn bà đầu tiên anh ngủ cùng.

Chồng em chưa bao giờ khám phá em. Như anh.

Ở một trạng thái nào đó, ví dụ khi tiếng thở gấp của anh và em cùng nhau hòa trộn và bị nhấn chìm tận dưới cùng đỉnh điểm của khao khát, thì anh vẫn biết, em chưa đạt được cảm giác thăng hoa thực sự với anh vì kìm chế và ngần ngại. Sự nhút nhát của em quyến rũ nhường nào.

Nhưng anh không lấy làm buồn, mà anh còn cảm thấy mình đang được âu yếm một trinh nữ.

Người ta còn có thể chỉ thuộc về nhau bằng tâm hồn.

11 giờ. Em đeo găng tay, đội mũ. Những giọt mồ hôi ứa ra bên thái dương vì căng thẳng. “Em đang nghĩ gì thế?” Không lẽ em sẽ nói thật cùng anh rằng em đang nghĩ mình phải nấu món gì cho bữa trưa. Chồng em là người khó tính, có thể bỏ nguyên một đĩa cá kho nếu em cho thừa muối. Anh là người dễ tính, chính vì thế, em đã không bao giờ phải nấu cho anh ăn.

Mặc dù em rất muốn.

Anh lại ôm em, siết chặt em trong vòng tay ấm áp. Em sẽ không thể nào quên nổi vòng tay này.

Chồng em đã về từ bao giờ, em nhìn chồng em từ phía sau. Cái gáy lõm lởm chởm tóc gật gù nhè nhẹ. Những sợi tóc bạc vô hình khiến em mỏi mệt. “Cô về rồi đấy à. Sao muộn thế?” Chồng em quen với cách xưng hô đó từ hồi quen em. Thậm chí ngay cả khi gần gũi nhất. “Hôm nay đi ăn tiệm nhé”. Em không trả lời. Em đi lên gác. Mới đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên em thấy hơi choáng váng. Em đã rất thanh thản khi ở bên anh kia mà.
Có phải người đàn bà nào khi ngoại tình cũng có cảm giác ấy?

Chồng em mở cửa phòng, lừ lừ tiến đến em, rồi bắt đầu công đoạn tháo những chiếc khuy áo. Em nhắm mắt. Giá như em có thể thiếp đi ngay lúc này. Em ngửi thấy những ngón tay của chồng em một mùi rất lạ, khi chồng em đưa tay lên miệng em, giống như mùi hoa cúc nhà anh.

Quả thật là chồng em đã để sẵn trên xe một bó hoa. “Sáng nay đi làm về. Tôi mua cho cô”. Chứ không phải là tặng sao. Em ngả người trên xe. Chồng em bật nhạc. Ai như Ngọc Lan hát. Cô ấy chết rồi. Nghĩ đến cái chết. Em buồn nôn quá. Chồng em hỏi cuối tuần có muốn đi nghĩa trang thăm mộ em trai của em không? Em gật gật đầu. Em hay ra nghĩa trang, dù nơi ấy cô quạnh thật đấy. Nhưng em cứ ước ao biết bao lần, cái thế giới hỗn độn với biết bao con người đang xô đẩy chen lấn nhau từng cm kia. Ai cũng đặt niềm tin vào những người đã chết, thì hẳn là đời sống đã nhẹ nhõm đi phần nào.

Em nhìn bộ mặt tử tế đột xuất của chồng em bằng ánh nhìn vô cảm không ngờ. Lạ thay. Thi thoảng chồng em vẫn có cảm hứng ban phát cho em sự tử tế ấy. Đến mức em không thể nào ngờ người đàn ông tẻ nhạt đến nhường kia lại có thể có lúc nghĩ ra được những sáng kiến hay ho (đối với em) đến thế.


Em đã sống và tiêu hao dần với những ban phát đó cho cuộc đời em. Chứ không phải vì em yêu và được yêu.

Nếu có, thì phải kể đến sự hiện hữu của anh. Khi em và anh không vò nhàu gối bằng những lọn tóc. Khi em và anh bình yên nắm tay nhau trong một cái quán nhỏ thế này. Em ngồi khum chân, tay anh bíu chặt lấy gấu váy em và chúng ta hôn nhau trong im lặng.


Người ta có thể rất buồn khi đang hôn. Dù khi ấy vũ trụ quay cuồng. “Anh không muốn xa em thêm nữa”.

Nhưng em vẫn phải xa anh sau khi lén lút hẹn hò anh ở bất kỳ chỗ nào. Trạm điện thoại công cộng, nhà chờ xe buýt, cổng công ty anh , ngã ba đường… Không phải vì tính toán và nghĩ suy mà em già đi. Có khi còn là ngược lại. Có phải vì thế mà chồng em trong lần đi tiếp khách về, cởi khuy áo em. Xong xuôi. Ngắm em. Rồi buông thõng một câu: “Tôi sẽ giết thằng nào đụng vào người cô”.

Hoặc là không ai tin vào lời người say nói.

Hoặc người say không biết nói dối.

Đêm ấy em đã ngủ mơ một giấc mơ kinh hoàng xảy ra với anh. Đến mức sau giờ làm em chạy xe ngay đến nhà anh, gõ cửa. Khi mà anh bước ra nắm tay em, đụng vào em, em vẫn còn run rẩy.

Em đã không kể cho anh nghe về giấc mơ ấy, khi anh vẫn nguyên lành bên em. Những thỏa thuận ngầm vẫn diễn ra, vì sự nhạy cảm của anh và em nhiều hơn hết thảy. Như chỉ có em gọi điện cho anh thôi. Chỉ có anh viết mail cho em hàng tuần, hoặc bất kỳ lúc nào anh muốn.

Nhưng ít nhất thì anh đã từng mua cho em một thỏi son.

Anh không nhắc đến chồng em trong câu chuyện của mỗi chúng ta. Nhưng đôi khi anh thật buồn khi hỏi đêm qua em ngủ ngon không? Và kết thúc bằng câu: “Anh không muốn xa em thêm nữa”.

Có nghĩa anh muốn em ở lại mãi, bên cạnh anh? Anh muốn chiếm hữu lấy em cho riêng mình?

Chiếm hữu có phải là biến thể của tình yêu hay không? Và nếu như anh kìm chế tiếng thở dài bên tai em, em đã không day dứt thế. Khi trở về nhà.

Chồng em ngồi đốt thuốc trong trạng thái lạnh nhạt khi thấy em đi thẳng lên gác: “Tôi không hiểu nổi tại sao cô không thể nói với tôi một lời. Sao cô dật dờ như bóng ma vậy. Cô bị câm à? Hay stress vì công việc. Có cần tôi đưa cô đến bạn tôi là bác sĩ tâm lý để giải tỏa không?” Ai. Ai mới là người câm? Chẳng phải chồng em đã luôn im lặng với em suốt thời gian chung sống đó sao? Đến mức em không tin nổi nếu một ngày nào đó chồng em nói là yêu em nữa.

Sao em muốn được cùng anh trò chuyện thế này. Người đàn ông sôi nổi cuồng nhiệt của em? Tại sao, thế giới chỉ là cách biệt.

Đêm đó, em từ chối bàn tay mơn trớn của chồng em. Chồng em đầy kiêu hãnh quay đi, niềm kiêu hãnh của một vị tiến sĩ ngôn ngữ học nhưng chẳng có lấy một câu ngọt ngào ấm áp dành cho vợ mình. Chúng em mất ngủ vì một trò chơi không ai chịu thua cuộc. Tự nhiên, em hư hỏng đến mức mong sao đêm mai, đêm kia… chồng em và em sẽ tiếp diễn tấm bi kịch trên chiếc giường êm ái này để đến đâu thì đến.

Nhưng đến đêm thứ ba thì chồng em vồ lấy em như một con hổ đói. “Cô có còn là phụ nữ nữa không? Hả? Hả?“ Chồng em dằn em xuống gấp gáp. Lúc đó, anh đang công tác ở Sài Gòn. Sau khi chồng em lăn ra ngủ , em chui vào toillet gọi cho anh mà khóc.

“Sao thế em? Bình tĩnh. Nói đi nào…”

Em không có gì để nói với anh. Em cũng không thể nói là em đang đau khổ và cô đơn biết mấy. Anh sẽ bay ngay chuyến bay sớm nhất để tìm em bằng được, thậm chí là lôi cổ em ra khỏi căn nhà này.

Với một người như anh.

Nhưng em chỉ khóc. Anh đã nghĩ em nhớ anh mà khóc.

Tháng Ba. Mưa phùn rơi ướt đẫm đại lộ, những nhành cây cao vút hai bên trổ hoa trắng muốt. Nhưng anh đã không trở về bên em nữa.

“Cô bé của anh, anh phải chạy trốn khỏi em thôi cho dù trước đó anh đã phải tìm kiếm em khắp thành phố này. Anh không thể chịu đựng thêm nữa, cái cảm giác em không là của anh vĩnh viễn. Anh đã chẳng thể liều lĩnh hơn, hoặc tạm thời hơn khi yêu em. Nhưng anh sẽ vẫn nhớ đôi mắt em, môi em và anh sẽ hôn em mãi ngay cả trong giấc mơ cuối cùng…”

Tại sao thế?

Tại sao anh ra đi?

Tại sao anh không giúp em thảo một lá đơn ly dị.


Có phải anh biết em sẽ không bao giờ đưa cho chồng em ký, cho dù chồng em có coi em như một kẻ nô lệ khốn cùng và suốt đời chỉ là như thế.

Có phải anh biết em không bao giờ dấn thân, không bao giờ từ bỏ.

Có phải anh biết anh sẽ phát điên khi em chỉ thuộc về anh trong những khoảnh khắc lãng mạn của đời sống, trong khi anh còn cần em hơn thế. Nhưng đáng tiếc thay người đàn bà ấy đã không bao giờ có thể dứt áo ra đi và trên đời này có biết bao người đàn bà như em, dù phải đào mồ chôn sống mình vẫn cúi đầu chấp nhận. Sự nhạy cảm của anh đã chiến thắng em và thất bại với anh. Nhưng cho đến giây phút này, em vẫn không lý giải được tại sao, một khi không còn tình yêu, một khi trái tim đã thuộc về người khác, người ta vẫn còn có thể sống chung được với nhau?

Feelings...


Có lẽ nào ta sẽ mãi xa nhau?

Khi ngay hôm nay, anh ngồi đây trước mặt?

Có lẽ nào sẽ không còn gặp mặt?

Giữa mùa nắng say, em quay quoắt yếu lòng?

Có lẽ nào đời biển rộng mênh mông?

Anh ở đó, em ở đây, những lòng vòng vô vọng?

Có lẽ nào những dòng sông lạc lõng…

Không mạch nào chảy về phía đường em…

Ánh mắt anh hằn học những hờn ghen

Để em nhìn bon chen trong lạc lõng

Khi bên em, không một ngày quý trọng

Xa nhau rồi, mới thất vọng là sao?

Tình yêu chót vót ở trên cao

Đã xa lắm những ngày ngay trước mắt

Đã mất tất những ngày say ngây ngất

Lòng dặn lòng, sẽ phải cố quên nhau.

Buông tay em ra, mong anh đừng níu nữa

Níu kéo em vào, anh sẽ chỉ thêm đau

Để em đi đi, xin anh đừng giữ nữa

Giữ lại làm gì những quá khứ lửng lơ

Hãy xem em tan như một giấc mơ

Anh tỉnh mộng, đã không còn em nữa.

Những cơn mưa sẽ xoá tan nỗi nhớ

Ngày nắng buồn sẽ xua bớt thờ ơ

Em chỉ như sương mai tàn tạ

Còn anh như nắng hạ điên cuồng




Buồn thương cho nỗi nhớ...
Em cũng đau lòng và em vẫn xót xa...
Gửi người xưa cũ, những nỗi nhớ xa xăm vô hình và giờ thì... vô tình...

#2 From me To ?

Ừ thì..

Ta đã yêu nhau nhiều đến thế

Cứ nghĩ rằng sẽ chẳng thể mất nhau

Theo thời gian mọi thứ đã phai màu

Nhưng nỗi đau lại đậm màu hơn trước

Ừ thì…

Ta cũng đã lớn hơn

Để tình yêu, chỉ còn là chuyện cỏn con trong quá khứ

Ừ thì

Khi nhỏ ta ngu ngơ

Cứ tôn thờ trong tim hình bóng đó

Ừ thì

Giờ ta quên đi nó…

Quên trong tim và trong mắt nhắm hờ

Quên đi quên đi những đợi chờ

Xoá sạch tan những nỗi nhớ vẩn vơ

Ừ thì, quên đi để bây giờ…

Ta ở đây, chẳng đợi chờ ai nữa….

Chỉ…

Thà hồn theo ký ức hắt hiu…

Sầu vương, phiền muộn cuốn đi nhiều

Chấp nhận khi yêu, nhiều lần, ai bội bạc…

Bước chân sai, trốn một đời lầm lạc…

Tan nát… bệ rạc… vẫn chậm chạp bước dài…

Vu vơ là cái quái gì!

Nói hay làm cái gì ra mà chả có mục đích chứ! ko ngớ ngẩn tí nào, chắc chắn là thế!
ghét nhất...như thế sad(
hình như mình cũng điên mất rồi ý! sad(
có thể quen rồi cái cảm giác thoải mái , nhí nhố với nhau rồi...
Nên giờ thấy như thế này...
KHÓ CHỊU QUÁ
Có phải là thay đổi rồi ko? mà ai thay đổi...
Buồn...

leave...

Em cu*' ngo*~ em co' the^? thay -do^?i -du*o*.c con ngu*o*`i anh, nhu*ng em ko the^?!
Em cu*' ngo*~ em co' the^? la`m cho anh ko co`n bie^'t ghen tuo^ng, nhu*ng em ko the^?!
Em cu*' ngo*~ em co' the^? cao thu*o*.ng va` ro^.ng lu*o*.ng ho*n anh, nhu*ng em ko the^?!
Em cu*' ngo*~ em co' the^? khie^'n cho mo.i vie^.c tro*? ne^n to^'t -de.p va` ko co`n ra('c ro^'i, nhu*ng em ko the^?!
Em cu*' ngo*~ em co' the^? la`m cho anh tin em, nhu*ng em ko the^?!
... Em ko the^? tin vao` chi'nh ba?n tha^n em khi -de^'n ta^.n gio*` phu't nay`, vie^.c duy nha^'t em co' the^? la`m chi? la` suy nghi~ vao` nhu*~Ng -die^`u cha('c cha('n ra(`ng ko co' tha^.t, -de^? ro^`i la.i mo^.ng mo* va` hy vo.ng.!!!
Mu`a -do^ng va^~N chu*a qua, va^~n co`n nhu*~ng ngay` re't buo^'t, tha^.t la.nh, tha^.t buo^`n!-Di be^n anh ma` em cu*' ngo*~ -dang -di ca.nh 1 ngu*o*`i nao` kha'c, ra^'t xa la.!
Ca?m xu'c ko co`n tro.n ve.n nhu* xu*a, ti`nh ye^u cu~Ng the^'! Nhu*ng ko ai chi.u thu*`a nha^.n, vi` nhu* the^' se~ tha^.t -dau xo't bie^'t bao...Em bie^'t, va` anh cu~Ng bie^'t! Cha('c la` em se~ cho*` -de^'n 1 ngay`, ngu*o*`i noi' ra ca^u noi' -do', se~la` anh! Du` ba^'t co^ng vo*'i em, nhu*ng em va^~N luo^n tin ra(`ng chi? co' nhu* the^' mo*'i la` lo^'i thoa't duy nha^'t cho ca? 2! Ne^'u ko co`n ye^u nhau thi` -di ti`m 1 ha.nh phu'c mo*'i cho ca? 2! -die^`u -do' la` bt, nhu*ng sao anh ko chiu. thu*`a nha^.n! Trong khi anh cu~Ng ko bao gio*` cu`ng em -de^? la`m no'ng la.i ti`nh ye^u cua? chu'ng mi`nh! Chi? co' ghen tuo^ng va` ngo*` vu*.c! CHi? co' no^~I buo^`n va` su*. -do.a -da`y nhau!Ye^u nhu* the^' tha^.t me^.t mo?i!!!
Va^~N mong co' 1 ngay`...anh hie^?u -dc em...

USB Xi` Tin

Hiện tớ đang bán rất nhiều các loại USB trong đó nổi bật lên là loại USB XÌ TIN này, với rất nhiều mẫu mã cực KUL và đáng yêu, có rất nhiều hình cho bạn lựa chọn, hình trái tim, hình đôi giầy, cái bút hay hình chai bia Heniken, cả Doremon nữa... Giá là 270k/1 chiếc, dung lượng 1G và bảo hành 12 tháng, 1 đổi 1 nếu đó là do lỗi của nhà sản xuất bigsmile !Tớ nghĩ loại USB này còn phù hợp để bạn làm quà tặng nữa...Nếu ai có nhu cầu mua thì PM cho tớ nhé! ID yahoo là o0o_lil_daisy_o0o ... Cả nếu có lòng thì quảng cáo giúp tớ đến các bạn bè của các bạn nữa nhé, thanks rất là nhiều.!!!
[/COLOR][/B] heart heart heart heart heart yes




Noel........................................................

Noel, le^n ha't ho` 1 ti'... Hem hay nhu*ng vui... Iu ...Iu...Iu mo.i ngu*o*`i nhiu` le'm
Chu'c mo.i ngu*o*`i luo^n ga(.p -dc nhu*~Ng nie^`m vui tha^.t ngo.t ngao` trong cuo^.c so^'ng... Sang na(m, ma^'y chi. em mi`nh la.i le^n ha't, phu.c thu` nhe'...
[/SIZE][/COLOR]


flirt bigsmile cheers
heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart heart mad wizard

TuBi

Number Busy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

1080 nói đúng, blog của tớ dạo này mốc meo hết cả rùi. Khổ thế chứ! Bao nhiêu lần post rồi lại xóa, xóa rồi lại post,cuối cùng thì lại xóa, mặc dù có biết bao nhiêu là chuyện để nói, mà ko nói được. Thôi hôm nay quyết tâm ngồi bô lô ba la 1 lúc, rồi mới đi ra ngoài! Ko để mọi chuyện dồn nén lại nhiều, ko nói ddc ức chế, tớ bị trầm cảm mất!!!bomb
Chuyện tớ ức chế đầu tiên là sắp ngày kia phải đội MBH mất rùi, trong khi đó tớ vẫn chưa tìm ddc cái MBH nào ưng ý cả, (có ai help tớ ko). Hồi trước tớ còn có ý định cứ đi chui, ko đội MBH, vì đường từ nhà tớ đến trường cũng ko phải quá xa.Hy vọng là núp gió nhờ ddc. Tớ xinh xắn dáng người nhỏ nhắn chứ có nổi bật đâu mà lo bị phát hiện. Nhưng khổ cái toàn phải đi qua mấy chốt đèn xanh đèn đỏ có quá trời các anh hùng Núp luôn. Cả nghe thông tin mới là đến 15 này có hơn 100 chốt kiểm tra 24/24 giờ lun, thế thì có mà chạy đằng giời à! chán quá! Đi chơi mà cứ phải sùm sụp cái MBH thì chẳng còn tí thú vị nào nữa, chả mún đi đâu cả, trong khi nhu cầu đi chơi của tớ rất là lớn. Tớ nghe nói đi xe đạp thì sẽ ko phải đội MBH, mà dạo này HN có nhiều xe đạp nhìn xì tin nắm... Cho các em xì tin đi, tớ xì ty roài nhưng vẫn thấy thích.Tình hình này khéo mai tớ phải đi sắm 1 cái xe đạp mới ddc. Ai muốn đi chơi mà ko phải đội MBH thì alo cho tớ!!! yes
Ngoài đường gió to quá, lạnh ghê! Lại 1 đợt gió mùa về...Noel năm nay chắc lạnh lắm!
00:37'
Chẳng bít đang định viết gì nữa, 2 tâm trạng trong 1 entry thế này có nên hem nhỉ? Nhưng tối nay có nhìu việc để tớ phải suy nghĩ quá.
Tớ đang thấy phởn và rất vui khi có 1 người bạn đã nói với tớ 1 câu rằng :"Có 1 người bạn như em còn hơn có 100 người bạn khác"... p Vui thật sự ý, người yêu tớ cũng nhiều mà người ghét tớ thì cũng ko ít (Cung hoàng đạo của tớ bảo thế, và tớ cũng thấy đúng là thế). Nhưng từ xưa đến nay ko có ai là so sánh tớ với 100 người bạn khác cả. (Dù tớ thấy 100 thì vẫn hơi...ít... o )
...Thế mà..."nói sâu xa về chuyện tình cảm lại ko hợp với em, nếu như anh có chuyện buồn, em sẽ ko phải người anh tâm sự, nhưng ngược lại thì bao giờ cũng được!".......
Mà đúng là thế thật, cụ tỉ như hôm nay, chả hiểu những gì đã nói ra thì sẽ thấu hiểu và thông cảm cho nhau được bao nhiêu. Ức chế vật ý! Giá mà cứ để tớ nghĩ về cậu như 1 người bạn mới cực kỳ thú vị của tớ, thì có phải tốt hơn ko, tớ sẽ chỉ biết về cậu là 1 musician kiêm rapper đa tài...tớ đã rất vui khi biết rằng tớ là 1 trong những người đầu tiên ddc nghe những bản nhạc mới ra lò của cậu.bigsmile Cậu cũng chưa để tớ phải chê bài nào nhờ... ^^, (tớ khó tính lắm đấy)! Nói chung là, bây giờ tớ chẳng suy nghĩ gì nhiều cả, tớ chỉ thấy ghét con số 23, hoặc con số nào đi nữa! Cậu biết ko, đã làm thì ko kêu, mà đã kêu thì ko làm! Nỗi buồn đã qua rồi..............Phải ko?!Cậu hãy mau khỏi thủy đậu nhé! God Bless You!
[/FONT][/SIZE]
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31