Saturday, 30. May 2009, 00:26:01
Sáng sớm lọ mọ dậy thì thấy 1 email của yahoo:
Yahoo! 360° Is Closing: Action Required.
Nội dung của nó thì lằng nhằng này nọ, nhưng quy lại là tới ngày 13/7 này, nó sẽ chính thức đóng cửa. Chả có viết blog yahoo, nhưng cũng đã đọc, cảm nhận rất nhiều tỉnh cảm trên đó. Bỗng chốc giờ đây nhận được một thông báo... Đột nhiên cũng cảm thấy trống trải.
Rồi những trang, những dòng đó sẽ ra sao? Chắc là các chủ nhân cũng có sự chuẩn bị. Mỗi người mỗi cách. Thiệt tình, cũng chả quan tâm nhiều, chỉ muốn để ý tới một vài blog vẫn thường theo dõi thôi. Ờ... cũng nhớ cái màu xanh đó đấy. Trước đó là em bear vàng vàng đáng yêu. Rồi thì 1 màu đen mà đã rất thích. Dừng lại ở cái màu xanh lá có phần miên man vô tận nhưng dịu con mắt.
Nhìn lại cái lý do viết blog, mỗi người mỗi khác. Nhưng hầu hết là muốn thể hiện những suy nghĩ, tình cảm của bản thân với những việc thường nhật xung quanh, thể hiện khả năng, cá tính trong những công việc cụ thể. Nó vừa là một chốn riêng tư, vừa trở thành một nơi chia sẻ công cộng. Thật hết sức... kỳ cục! Không phải vậy sao? Đã riêng tư thì công cộng sao được? Đã công cộng thì riêng tư cái nỗi gì? Viết, để tự mình đọc; Viết, để người ta đọc. Tự mình đọc lại đôi khi còn hỏi: Mình viết đấy à? Ờ, ko thì ai vào đây hả. Rồi người ta đọc, người ta ý kiến, người ta "còm". Chậc, người hiểu, người không, người đồng tình, người phản đối. Lúc vui cũng có, mà lúc buồn bực cũng chả ít. Không may thì có nhiều người ghét, kịch liệt phản bác. May hơn tí thì người ta trung lập hoặc đồng tình. Chả sao hết. Dẫu sao ai cũng có những suy nghĩ khác nhau vào những thời điểm khác nhau. Đôi chút đồng cảm, cùng suy nghĩ, đánh giá có thể khiến họ "hiểu" nhau và trở thành bạn. Oài, nhắc tới bạn, nhìn vào cái Friend mới có của Opera, đâu ra nhiều dữ vậy o.O. Chắc chắn G không add, C không add, nhấn vào mới thấy là nó hiển thị tất cả những ai add mình thành Friend hết. Một cách quảng cáo? Một cách thể hiện tính "cộng đồng" rộng lớn của nhà cung cấp dịch vụ? Chậc, nhưng nói chung không thấy thích lắm. Cũng vậy cả thôi. Đôi khi người ta quá dễ dãi khi đánh giá hay nhận định một điều gì đó trên mạng cộng đồng để rồi nhiều khi có những lời lẽ (dù vô tình hay hữu ý) làm tổn thương người khác theo nhiều mức độ. Dần dần, nó khiến những quan niệm về bạn bè trên blog trở nên có chút khác biệt. Người trân trọng, thành thật và đáng quý dĩ nhiên có, không ít. Nhưng những kẻ hời hợt, bông lơn, thậm chí nhảm nhí cũng nhiều. *Sigh...* Nó làm cho nhận định nhiều khi lệch lạc và rối rắm.
Viết để xả, viết để giảm bớt căng thẳng, viết để thể hiện tâm tình, viết để khẳng định quan điểm. Rút cục những mục đích đó đạt được tới mức độ nào thì còn tùy. Tùy cách viết, tùy cách nhìn nhận và cũng tùy 1 khái niệm không phải còn mới: "Phong cách blog - phong cách comment".
Oài, tự dưng hâm đơ, mỗi cái email của yahoo làm mình khìn thế seo, hờ hờ...
Oài phát nữa, nhấn Save rồi mới thấy cái tiêu đề chẳng ăn nhập gì với bài viết cả

. Kệ.