Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Posts tagged with "Life"

Tự khẳng định chính mình hay tự huỷ hoại bản thân? Thế hệ 9X hay X9 ??? (X = loại bỏ)

,

Ngày nay, qua sách báo, các phương tiện truyền thông, hiện tượng một số các cô cậu tuổi teen tự xưng là 9X chạy đua theo các phong trào hầm hố theo quan niệm "tự khẳng định bản thân", "đó là phong cách xì-teen", "phong cách cool, phong cách pro"... đã không còn lấy gì làm lạ, hay chẳng muốn nói là "như cơm bữa"! Phong cách "pro" hay "rồ" đây, tôi vẫn còn đang tự hỏi...
Gần đây tôi gặp phải trường hợp buồn cười thế này. Tôi tình cờ quen một con bé nọ, tới tháng 9 năm nay nó mới chính thức lên lớp 8. Một con bé nhỏ xíu như thế, nhưng nó lại vừa chat với tôi, vừa tự rạch tay, quay video clip tung lên mạng, truyền cho mọi người xem vào rạng sáng thứ 6 ngày 13 vừa rồi, cho thật rùng rợn.

Tình cờ một hôm nó tâm sự với tôi, ba mẹ nó li dị từ khi nó còn học mẫu giáo, và ba nó cũng mất sớm. Nó có anh trai đã lập gia đình và hiện đang sống chung với mẹ và nó. Trong nhà không ai hiểu nó. Nó chỉ tin vào người yêu của nó, mà người yêu của nó lại là một thằng nhóc 16t vắt mũi chưa sạch! Nó nói mẹ nó ko thương nó, suốt ngày chỉ chửi mắng nó! Nó thích học nhạc, nhưng mẹ nó cứ bắt nó học những môn khác, không cho nó học nhạc. Mẹ nó muốn nó sau này đi du học và định cư bên ấy. Nó không muốn, và nó dự định tự tử, bằng cách cắt cổ tay. Yeah, nó nói chuyện ấy tỉnh rụi như cắt tiết con gà! Tôi mới nghe thấy buồn cười lẫn buồn nôn. Tôi nghĩ một đứa con nít như nó sẽ không dám làm cái trò vớ vẩn ấy, nó chỉ muốn gây sự chú ý mà thôi. Nó viết 1 cái tin nhắn tiêu đề "Thư gửi mẹ" gửi đi cho cả list Y!M của nó đại loại là: Mẹ ơi, con ghét mẹ lắm, con sắp không còn trên cõi đời nãy nữa rồi, mẹ sẽ không còn bận tâm gì tới con nữa... Tôi đọc xong liền hỏi nó, thế có gửi cái này cho mẹ ko, nó trả lời: "Không", tôi cười: "Sao thư gửi mẹ lại ko gửi cho mẹ mà đi gửi cho bạn bè à?". Nó im lặng chẳng nói gì.
Thế là tôi bắt đầu gợi chuyện nói để nó không nghĩ tới cái chuyện tự tử vớ vẩn ấy nữa. Thậm chí, tôi tự xưng là "mình", gọi nó là "bạn", bỏ qua khoảng cách tuổi tác, tôn trọng nó như một người lớn. Tôi nói, trên đời còn nhiều cách khác để sống, để thoát khỏi cái kiềm giữ mình khỏi những ước mơ, để tự mình bước đi trên con đường mình chọn, chứ đâu phải CHẾT là giải thoát! Tôi nói, đời còn dài, còn tới mấy chục năm phía trước, chả lẽ tới một lúc nào đó nó lại ko có thể thuyết phục được mẹ nó, rằng nó đã lớn, đã đủ khả năng tự bước đi? Tối còn nói rằng, nếu bây giờ nó ko có một gia đình hạnh phúc, chả nhẽ sau này nó ko muốn tự tạo ra một gia đình hạnh phúc như nó mong muốn? Tôi còn hỏi nó, ngôi nhà nó muốn xây là như thế nào. Nó còn hồn nhiên bảo tôi, nó muốn sơn màu hồng, màu loài hoa mà nó thích.
Tôi nói nhiều như thế, thậm chí tôi miêu tả những cái chết thật ghê rợn, chẳng đẹp đẽ như nó tưởng. Như cắt cổ tay, máu sẽ chảy ra từ từ từ từ rồi nạn nhân mới chết, chứ đâu phải chết ngay, đó là một cái chết nhầy nhụa, đau đớn và xấu xí. Nhưng nó, chẳng biết gì, ngây thơ bảo tôi, chết như thế mới đẹp. Tôi từ mềm mỏng chuyển sang giận dữ, tôi chửi thẳng mặt nó: người ta còn có thể cứu được những người thập tử nhất sinh, nhưng lại không thể cứu được những đứa NGU". Nó cười ngây ngô. Tôi giận điên người, nhưng vì sợ nó làm bậy, lại tiếp tục tìm cách thuyết phục nó. Tôi nói về ba nó, và con chó mà nó yêu. Cả hai đều đang ở trên thiên đàng, dõi theo nó từng ngày. Nếu nó chết, chẳng phải họ đau lòng lắm sao? Nó trả lời tôi: Không đâu, nó chết, người thân còn sống sẽ sung sướng, còn nó sẽ được gặp những người yêu thương nó thực sự nơi thiên đàng. Tôi bảo, tự tử như thế, có mà làm ma lang thang cõi dương, làm sao lên được thiên đàng. Nó nói, vậy càng thích. Cái kiểu tôi nói tôm, cô lại nói cua. Chả bao giờ dứt được. Một đứa bé xíu như nó, chưa hiểu hết giá trị cuộc sống, chưa thể ngấm nổi những lời tâm huyết tôi nói với nó, và cả sự tôn trọng của tôi, đối với nó cũng chỉ như một trò chơi.
Tôi đã nói hết lời, cạn suy nghĩ, đuối sức lực. Chỉ còn một cách duy nhất là nói chuyện với mẹ của nó. Và hôm nay tôi đã quyết định làm chuyện đó. Tôi gọi, xin gặp mẹ nó, tôi đoán là nó bắt máy. Nghe giọng mẹ nó lúc nói chuyện với tôi có vẻ khá thờ ơ. Tôi đã lựa chọn từ ngữ sao cho phù hợp nhất. Tôi hỏi bác, ở nhà có ai quan tâm tới em nó không, dạo này ở lứa tuổi nó dễ mắt căn bệnh tâm lý - bệnh tự kỷ, bác có thể kiểm tra ở tay trái em nó, có dấu rạch bằng lưỡi lam. Bác hỏi tôi là ai. Tôi không nói tôi là ai, tôi chỉ nói tôi tình cờ thấy video clip con bé rạch tay và có ý định tự tử, tôi lo nên tìm hiểu và gọi điện báo gia đình để gia đình có biện pháp ngăn chặn và đưa em nó đi điều trị tâm lý kịp thời. Tôi hơi ngạc nhiên là mẹ nó có vẻ không hốt hoảng lắm. Tôi nghĩ mẹ nó sẽ chạy xem tay nó như thế nào, có thể sẽ có la mắng to tiếng, nhưng rồi hai người sẽ ngồi nói chuyện với nhau mà hiểu nhau hơn. Nhưng tôi lầm to! Rất TO! Tôi lên mạng và nó gửi những tin nhắn chửi rủa, nhục mạ tôi.

lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:09:44 PM): bạn giỏi lắm ! Tôi rất ngưỡng mộ bạn ! Ng` bắt mấy lúc đầu là tôi đấy ! Bệnh tâm lý à , tôi cứ tưởng bạn sẽ làm họ hiểu tôi ! Nhưng ngược lại , bạn làm tôi nghĩ về con ng` bạn là 1 kẻ gian ác đấy !

lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:10:56 PM): Bạn đừng có xen vô chuyện gia đình tui ! Bệnh có bệnh hay ko có bệnh đó là chuyện của tôi ! Bạn là ông nội tôi à ! Sao bạn phải nhiều chuyện như vậy nhỉ ! 1 ngày rồi bạn sẽ biết như thế nào khi đi nói chuyện đó với Mẹ tôi nhá!

lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:11:04 PM): Game over

lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:42:28 PM): tao sẽ giết những ai coi thường bọn Emo , ko hiểu bọn Emo mà con chửi họ . Bọn bây sẽ chết hết !

lonelygirl_highschool (6/18/2008 10:25:18 PM): tao hận mày và mãi mãi hận mày

Trên Status Y!M của nó thì đề: "Uoc gi may hay bien di con dis kia! May chet di tao moi ko lam emo! May da lam tao nhu the nay, roi mot ngay may se chet! Tao se kiem den tan nha may! Tao cam dua nao hon lao ma dam noi bon emo cua tui tao la bi dien! Tui bay se chet thoi!"

*emo = "Emotional" music hay còn gọi là emocores: một phong cách mới tràn lan sang VN, có hơi hướm giống phong cách rock nhưng lại khác hẳn, những emo sẽ mặc đồ second-hand, để tóc dài rũ che một mắt v.v...

Dễ hiểu thôi !
Thích trở thành nó vì nó đang - là - thời - thượng :smile:)
Bản thân con người cái quý nhất là tình cảm ! Nhưng ko phải vì lẽ dó mà đem ra lạm dụng ! 1 EMO thật sự ko bao giờ cho rằng mình là EMO và cũng ko bao giờ muốn mình là EMO vì chính bản thân họ đã là như vậy từ khi có mặt trên cỏi đời này !

Những đứa muốn học theo thì :smile:) có giống cách mấy thì cũng chỉ là giả tạo !

Cái vẻ bên ngoài ít nhiều cũng bị thời gian mai mọt thôi ! nên nhớ EMOcare - EMOtional - xuất phát từ chính con người bạn - sâu thẳm nơi trái tim - về thới giới mà bạn thật sự care...Chứ ko phải sự ăn theo ngớ ngẩn...

Dù gì thì hãy là chính mính :wink: Đừng hoặc ko-bao-giờ copy style từ ai đó ! Sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân mình lắm đấy !

Just be urself - That's all what I need now !!!
- Hoàng Mai, một blogger trên Yahoo!360.

Tôi cũng không hiểu, khi báo chí đang nhan nhản khắp nơi, 9X vào nhà nghỉ, 9X trong sàn nhảy, 9X đua xe, 9X ăn mặc quái dị... thì các bậc phụ huynh ở đâu? Họ ko quan tâm con cái mình đang ra sao, làm gì, đang trở thành như thế nào sao? Họ chỉ cần lơi tay một tí, những đứa trẻ như thế này sẽ dễ lún bại theo một phong cách “thời thượng” nào đó, mà ngay cả chúng nó cũng ko hiểu hết. Một phần hình thành nên một số 9X như trên là do ai? Gia đình? Môi trường sống? Tôi cũng từng gặp những đứa 9X nhà giàu sụ, ba mẹ cũng bận bịu làm việc ko mấy có nhà, nhưng nó lại tự hiểu được sự khó nhọc trong những đồng tiền mà ba má nó kiếm được, nuôi nó ăn học từng ngày. Có những đứa trẻ khiến người ta phải khóc vì nể phục, cũng có những đứa trẻ khiến người ta phải khóc vì thương xót.

Ngày hôm nay, tôi bị một đứa 9X nhục mạ, chửi rủa thậm chí đòi mò tới tận nhà giết tôi, chỉ vì tôi đã quyết định cứu bằng được cuộc sống của nó. Tôi không bao giờ cho rằng việc tôi làm là sai. Nhiều người nói tôi: "Sao bao đồng vậy?". Tôi không biết, tôi chỉ làm những gì tôi cho là đúng. Tôi không muốn sống hay làm gì để rồi phải hối tiếc. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho bất kì ai đã gây ra một phần ung nhọt của một thế hệ làm chủ nước nhà tương lai này. Tôi chỉ muốn tất cả chúng ta đừng ai làm ngơ, hãy cùng làm một cái gì đó để thức tỉnh những đứa trẻ đi lầm đường lạc lối như vậy, để chúng nó không hoài phí một cuộc đời, một tương lai, một tâm hồn, một trái tim con người. Cuộc sống rất quý giá, nó quá ngắn ngủi. Có hàng vạn người khao khát được tiếp tục sống, thì tôi càng không cho phép mình có thể làm ngơ trước một con bé ngu ngốc tự đánh mất quà tặng quý giá đó!!!
Bài viết của tôi đã được đăng trên rất nhiều báo điện tử, forum... nhưng thực chất có bao nhiêu bậc phụ huynh quan tâm, nhìn lại và mở lòng ra để yêu thương và hiểu chính con mình?

Chút bình yên...

, ,

Hưng đã tặng mình một chút bình yên vào cái ngày mình cần bình yên nhất. Mình tặng nó lại cho những ai đang cần bình yên...
Cám ơn Hưng thật nhiều vì đã lưu lại bài viết này tặng mình! Cám ơn người đã viết bài này, dù chẳng biết bạn là ai.
:happy:

Bình yên...

"Có một câu chuyện về 2 họa sĩ được yêu cầu minh họa một khung cảnh yên bình.
Họa sĩ đầu tiên vẽ một bức tranh đồng quê xinh đẹp vào một ngày xuân ấm áp. Ánh nắng ban mai dịu dàng tỏa sáng cánh đồng xanh rì, sưởi ấm trên mái nhà xanh xinh xắn và đàn gia súc đang gặm cỏ gần đó. Một nông phu đang chậm rãi bước theo sau chú ngựa khoẻ mạnh ra đồng, chuẩn bị cho vụ xuân đang đến. Bức tranh mô tả một vẻ đẹp yên bình tĩnh lặng của vùng nông thôn.
Người họa sĩ kia lại chọn cách thể hiện khác. Ông ta vẽ một vách đá lởm chởm hùng vĩ và vươn ra từ triền núi hiểm trở này là những thân cây khẳng khiu oằn mình sau bao trận cuồng phong. Trên không, những đám mây xám đen giăng thấp trong khi từng tia chớp lóe sáng xé toạc bầu trời trong cơn thịnh nộ. Bức tranh mô tả khung cảnh dữ dội, hỗn loạn và đầy kinh hãi.
Nhưng nếu nhìn kỹ, người xem sẽ nhìn thấy 1 thứ khác. Từ một hốc nhỏ trên vách đá vừa đủ tránh khỏi mưa gió có một cái tổ be bé là chỗ trú ẩn của 2 chú chim non. Dường như không quan tâm đến cơn bão sắp đến,chúng có vẻ bình tĩnh,ấm áp và yên bình trong khi kiên nhẫn chờ đợi cơn bão trôi qua…"

Một câu chuyện thật đẹp… Đọc xong không khỏi khiến mình ngẫm nghĩ nhiều.
Một tuần trôi thật nhanh với những khoảnh khắc đan xen bất tận, những cảm xúc thay đổi theo từng nhịp thở. À,vậy là hết 1 tuần, rồi thì sao, lại tới 1 tuần sau, hết tuần sau lại 1 tuần sau nữa. Nhịp sống hối hả trôi đi cuốn ta mãi về phía trước… Bỗng 1 ngày nhìn lại mình trong gương…ha, giờ mới biết những ngôn từ chỉ đôi mắt hình như vẫn ko đủ cho trường hợp của riêng mình.nào thì mắt biếc,mắt nâu,mắt to,mắt nhỏ…ko phải…có lẽ phải gọi nó là “mắt buồn”. Tại sao nhỉ… Có lẽ đó là tấm gương phản ánh cuộc sống mà mình đang bị cuốn theo. Hối hả tranh đua, hối hả trong học tập, hối hả trong từng nhịp thở chung của thế hệ 9X. Chợt hỏi mình xem đó là vì cái gì? Sự nghiệp, kiến thức, danh vọng... còn chỗ nào là chốn bình yên cho tâm hồn. Uhm, mình đang sống trong 1 thời đại bùng nổ mà mỗi khoảnh khắc là 1 cuộc tranh đấu. Nhưng… còn đó là những công nghệ cao thoả mãn nhu cầu giải trí kia mà? Không phải, đó vẫn là những sản phẩm mang hơi thở của 1 thời đại, vẫn không phải là chốn riêng của mình.Vậy,nên chăng loay hoay mãi tìm một chốn riêng để bước chân trên con đường có chỗ nghỉ ngơi, để hồn người đi vào những khoảng trời tịch lặng hay là… phải tiếp tục chạy theo guồng chân của cuộc sống thật. Nhìn quanh mình xem… đâu là những lúc mình được thảnh thơi, được để đầu óc hoàn toàn yên tĩnh. Không,chỉ là những lo âu, khoắc khoải hay vui mừng,sung sướng từ những hoạt động ngày qua ngày. Vậy nên mới hiểu cái quý giá nhất mà con người tìm kiếm phải là sự yên bình. Thành công không đến từ cái động mà phải từ trạng thái tĩnh kia. Tự nhiên chợt hiểu ra giáo lý của Phật pháp mà mình nghe ko biết bao lần, và cười vào cái sự vẩn vơ đó.Cái gì mà: ”Sắc tức thị ko,ko tức thị sắc”. Không không có có như áng mây trôi hững hờ qua đời người… nhưng đôi khi nó là bão táp. Nhưng để giữ chút bình yên của riêng mình để cười với chúng, sống với chúng mới biết ra được điều giản đơn này. Nhưng khoảnh khắc đó thật sự xa, xa lắm… trong cuộc sống của thế hệ mình.

Vậy nhưng không phải là không thể 24h/ngày, 7 ngày/tuần… không thể không tồn tại những khoảnh khắc cho riêng ta được. Uhm, khi nãy trên đường về, đạp xe trong cái lành lạnh của cơn bão sắp đến. Chợt thấy sợ sự hối hả xung quanh mình… guồng nhẹ bàn đạp, tận hưởng cái thinh lặng của đêm, để muộn phiền trôi theo từng vòng quay, quay đều… bỗng thấy lòng mình thật nhẹ………

p/s: kèm theo những dòng này là 1 bài nhạc cực cool.Viết cho mình, viết cũng là cho bạn bè… Thật vui khi biết có ai đó mỉm cười khi đọc được những dòng này…




Bình yên nhỏ, bình yên đủ

Bình yên nhỏ là một sáng chủ nhật, dậy thật sớm, chui ra khỏi cái chăn ấm áp dù ngoài trời có gió, có mưa, có lạnh. Vươn vai hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, nhìn mặt trời lên làm bay đi giọt sương trên chiếc lá xanh xanh bé xíu. Thấy lòng nhẹ bẫng, thấy miệng mỉm cười...

Bình yên nhỏ là sáng thứ hai, cuống cuồng chạy tới lớp, quên (hay cố tình quên) cả ăn sáng, nhìn đứa nào cũng thấy sẵn trên môi một nụ cười, bắt đầu một tuần học mới với những niềm vui đang đợi, tíu tít cười đùa và tận hưởng cái vô tư của lũ sinh viên năm đầu.

Bình yên nhỏ là nhận được phiếu trả bài kiểm tra quan trọng, thấy điểm không cao, thấy buồn, thấy mắt mình ướt, bỗng nhận thấy một bờ vai đang sẵn sàng chìa ra, một cái nắm tay thật chặt và một ánh nhìn khích lệ, hiểu rằng quanh ta không chỉ có một mình ta.

Bình yên nhỏ là một buổi tối nhớ nhà, ngồi im lặng trên góc giường, thấy mình cô độc, thấy mình yếu đuối, bỗng nhận được tin nhắn vu vơ: "Mưa kìa! Lạnh không? Ngủ đi thôi! Chúc ấy một thoáng vui, nhé!". Thấy lòng ấm lại và trong tim thêm một cảm xúc nhẹ nhàng lan tỏa...

Bình yên nhỏ là trưa thứ sáu bồn chồn mong giờ học trôi qua thật mau để kịp ra bến đón chuyến xe sớm nhất. Để rồi vài tiếng sau, ngập ngừng đứng trước cửa nhà rồi chạy ùa vào: "Bố, mẹ, con mới về!". Cảm giác được sống trong vòng tay bố mẹ sao mà an tâm thế, sao mà lạ lùng thế.

Hiểu rằng mình đang bình yên nhỏ. Biết rằng mình đang bình yên đủ!

Và bình yên nhỏ là khi ngồi viết những dòng chữ này: "Chúc mọi người bình yên đủ, nhé!".

HÃY ĐẾN VỚI SHOP VẼ " SẮC MÀU TEEN" !

Một người bạn rất thú vị mà Cloud mới quen chỉ ngày hôm qua thôi, bạn ấy rất khéo tay và có mở một cái shop nhỏ trên mạng. Shop của bạn ấy chuyên vẽ lên giày, túi xách, nón... Bạn ấy ko nhờ mình, nhưng mình muốn giúp bạn ấy quảng cáo, vì bạn ấy làm công việc này lời cũng ko đựơc bao nhiêu, cái chính là vì bạn ấy đam mê vẽ, bạn ấy mở shop vì bạn ấy rất thích vẽ. Được làm những điều mình thích thật là tuyệt đúng ko nào? :D Bạn ấy có ước mơ trở thành một nhà thiết kế, nhưng có vẻ bố mẹ ban ấy vẫn chưa hiểu được ước mơ và cả tài năng của bạn ấy. Hiện bạn ấy cũng đang gặp một số chuyện khó khăn, hy vọng bạn ấy có thể vượt qua và có ngày sẽ thực hiện được ước mơ đó! Mọi người hãy ủng hộ bạn ấy nhé! ^^



Trên là hình của một số sản phẩm. :D Cách mua hàng đây!!!

Một bài văn... hay

Tình cờ thấy một bài văn quá hay, hay tuyệt vời tới nỗi cô giáo cho 6 điểm luôn!!! Cứ thế này thì các em học sinh sẽ học "rất tốt" môn Văn đấy!






Cho 1 ly cappuccino! :)

Có tuyệt không nếu bạn được phục vụ một ly cà phê mang đậm tính nghệ thuật trình diễn? Sammy Lin, một người Mỹ làm công việc phục vụ ở quán rượu, chỉ mất vỏn vẹn 20 giây để hoàn thành một "tác phẩm" nghệ thuật ngộ nghĩnh trên bề mặt ly cappuccino mà bạn vừa gọi. Theo người phục vụ này, đẹp mắt ắt ngon miệng!


Một số "tác phẩm" của Sammy:


Chúc ngủ ngon!


Quái vật hồ Loch Ness?


Người tuyết (trái), hình mặt cười (phải)


Một bên là mặt trời (trái), một bên là mặt...


Thỏ (trái) và gấu


Mèo (trái) và...


Lại một cái mặt mèo (trái), một ngôi sao băng

P.T (Theo Daily Mail)

HACK! HACK! HACK LÀ CÁI QUÁI GÌ??????? - Cuộc sống người ta cần gian lận hơn là dùng chính sức mình?

,



Mới vừa post xong bài mới trên blog thì ngó sang thấy một nhỏ hack ngay trong tiệm net nhà mình! Nhỏ này mặt mũi cũng ngoan hiền, cũng hay chơi ở đây mà giờ nó cũng hack! Mình cảnh báo nó đừng có hack, hôm nọ có đã có đứa bị khóa tài khoản rồi! Thế mà mặt cứ trơ trơ ra, cứ làm như mình là bà già đang lải nhải cái gì vớ vẩn hay sao ấy! Cáu! Mình restart máy nó lại 1 lần cho nó biết tay! Đã thế nó còn ngoan cố quay trở lại hack tiếp tục như ko có chuyện gì! Mình sùng lên tính cho nó biết: "cứ hack đi đây cứ restart" thì mẹ ra, mẹ ko cho restart nữa sợ mất khách! Bực tức ko chịu nổi! Mình giận điên lên la lối ngay giữa phòng máy, nói nó là đồ ko biết xấu hổ, ko có lòng tự trọng! Người ta vất vả chơi game kiếm từng đồng trong game để đổi lấy những giây phút vui vẻ, nó ngồi không chẳng cần làm gì 1 lần hack = 100k, để rồi cái người tự tay dành dụm được số tiền kha khá đi đâu cũng bị người ta nói hack!

Còn cái gì là giá trị thực sự nữa? Tức tức tức... tức thật là tức khi chính bản thân ko thể làm được gì khác để ngăn chặn hack! Và còn tức hơn nữa, khi tại sao chỉ có mỗi mình mình đứng lên và chống lại cái hack? Hay tại vì ai cũng hack, người người hack, nhà nhà hack??? Hay tại ai cũng quá bàng quang thấy sự việc quá đỗi bình thường - "nó hack kệ nó!" - để chẳng còn gì phải nói, phải quan tâm??? Hay mình là con người lập dị, hay quái đản mới đi chống lại hack? Nói thử xem nào! Cứ như giọt nước làm tràn ly, trong trường hợp này phải nói là bể ly mới đúng! Tức giận tới nỗi phát khóc, ko biết làm gì để xả cơn tức giận này thế là ngồi khóc gần nửa tiếng đồng hồ, cóc ăn cơm trưa! Cứ như cái lần thằng Phú, thằng Thiện giở trò chọc phá nhỏ Việt Anh quá đáng, cũng chỉ mỗi mình mình đứng lên quát tháo, mắng mỏ mà tụi nó vẫn lì lợm, trơ như đá! Mình đã nghĩ, chỉ cần vài người lên tiếng, thì tụi nó cũng phải biết dừng lại chứ! Nói là sống trong tập thể phải hoà đồng, phải vì tập thể, thế mà chỉ cần nói có 1 câu, cái tập thể quái ấy cũng tiếc lời! Mọi người vẫn coi như ko, mình thì ko thể giả vờ ko nghe, ko thấy gì cả được! Bảo tôi nhiều chuyện, rỗi hơi, điên khùng gì gì cũng được, nhưng tôi ko bao giờ chấp nhận những chuyện trái tai gai mắt cứ nhan nhản ngay trước mắt tôi!

Còn các người, ý thức của các người thì đi đâu, đi du lịch châu Âu à? Nghĩ Hack là tốt, ko hại gì, lại được bao nhiêu là lợi, tội gì ko Hack, phải ko? Chỉ có đứa điên mới ko thèm Hack chứ gì, phải ko? GAME FOR FUN - vui đâu chả thấy, chỉ thấy vụ lợi, chửi bới nhau trong game! Bây giờ có mà GAME FOR HACKER! Game để giải trí, giờ đây chỉ là nơi để giới trẻ thể hiện phong cách teen, là phải nói năng thứ ngôn ngữ của người vũ trụ, là chửi bới nhau vô tội vạ bằng những lời thoá mạ khủng khiếp để lim = vô cực! Game online - nơi các bạn trẻ giao lưu, mở rộng friendlist, cùng nhau vui chơi, thư giãn, trao đổi kinh nghiệm đâm ra thành một xã hội vô lề lối, ai thích nói gì thì nói, làm gì thì làm! Chẳng ai có trách nhiệm, hay ý thức, có đúng vậy ko? Đau đầu đến ko chịu nổi để tìm ra lời giải đáp cho câu hỏi : Tại sao lại phải làm như vậy? Làm thế để được cái gì? Sao ko tự vận dụng sức lực của chính mình ấy? Ngoài đời đã ăn bám bố mẹ, ra ngoài đường thì thi nhau khoe của nào là di động, xe máy... thời trang sành điệu, chả bao giờ nghĩ mấy thứ đó ở đâu ra! Ko biết họ có bao giờ nghĩ cái cảm giác khi họ đạt được một thứ bằng chính sức họ là như thế nào ko! Cảm giác khi cùng tất cả thành viên trong phòng ra sức kill boss và giành thắng lợi nó vui và cool như thế nào, biết ko? Lúc ấy thì đâu chỉ là thắng được boss lấy được tiền thể hiện kết quả team-work, mà còn lấy được cả tiếng cười, cả niềm vui, và kết thêm những người bạn mới nữa! Có những lần mình lập phòng mang tên GAME FOR FUN, với tiêu chí NO CHEAT - NO HACK - NO INSULT, chơi rất vui và quen được rất nhiều bạn tốt! Chỉ là game nhưng nó đã trờ thành một phần trong cuộc sống ko ít người, trở thành xấu hay tốt đều do chính bản thân cả, biết suy nghĩ và hành động đúng đắn hay chỉ đơn giản là đầu bạn rỗng, bạn tự chon lựa! Những lời trên có sai chỗ nào ko? Just Thinking! Biết chắc chắn rằng vẫn còn nhìêu người ko ủng hộ HACK!

Có những cái ko tốt, ko hay nhan nhản khắp nơi, nhưng cũng phải có ai đó cùng tôi lên tiếng chứ!!!

Để bé ngưng thói mè nheo

Mỗi khi nghe cô con gái 3 tuổi gọi "Meeeeẹ!", chị Trâm cảm thấy căng thẳng hoặc muốn trốn vào đâu đó. Như nhiều bà mẹ khác, chị không biết phải làm gì để bé thôi mè nheo.

Dưới đây là một số gợi ý và bạn có thể thử tất cả cho tới khi tìm ra giải pháp tốt nhất cho mình.

Không phản ứng khi bé mè nheo. Bạn đừng đáp lời hay nhượng bộ khi bé mè nheo. Bạn có thể bảo: "Khi nào con nói bằng giọng bình thường, bố mẹ sẽ lắng nghe". Sau đó, bạn bỏ ngoài tai những gì bé ì èo và phớt lờ bằng cách hát hoặc đọc một cuốn sách trước mặt con. Nếu bé tiếp tục, bạn có thể nói câu tương tự mà không cần dàn xếp với trẻ. Giải thích hay thảo luận lúc này chỉ khiến bé mè nheo nhiều hơn.


Phải làm gì để con bạn hết tính mè nheo?

Nói cho bé biết bạn muốn nghe gì. "Bố mẹ không hiểu gì khi con nói bằng giọng lải nhải. Con có thể nói với mẹ rõ ràng: ‘Mẹ ơi, mẹ lấy giúp con một cốc nước được không?". Bạn cũng có thể sáng tạo hơn bằng cách giả vờ không hiểu con nói gì khi bé xin nước uống: "Con nói gì thế? Con muốn lấy rau ăn à?"

Hướng dẫn bé. Thông thường, trẻ không thực sự nhận thấy chúng đang mè nheo. Bạn có thể chỉ cho con thấy điều đó. Mẹ có thể quy ước, mỗi lần con nói vậy sẽ được mẹ nhắc nhở bằng cách đặt ngón tay lên tai và biểu lộ bằng một nét mặt hài hước. Và khi ấy, bé cần lấy lại giọng bình thường.

Đặt giờ. Bạn có thể thỏa thuận với con: Mẹ sẽ đặt chuông 3 phút, và khi chuông reo con phải thôi mè nheo. Nếu bé phàn nàn "Thời gian ít quá!", bạn có thể hỏi: "Con cần 4 hay 5 phút?". Tất nhiên bé sẽ chọn 5 phút. Bạn đặt chuông trong thời gian đó. Đa số trẻ sẽ ngưng mè nheo khi chuông reo.

Nếu không đủ kiên nhẫn, bạn có thể đưa bé vào một góc và cho con ở đó đến khi bình tĩnh lại.

Cảm ơn con. Bạn có thể khen ngợi khi bé nói bằng giọng bình thường, lịch sự: "Mẹ rất thích Mít nói với mẹ bằng giọng nhẹ nhàng!".

Ví dụ, nếu con bạn thường mè nheo đòi ăn bánh sau bữa trưa, nhưng hôm nay, bé hỏi xin bằng giọng thân thiện, bạn hãy đưa bánh cho bé và nói: "Mẹ đồng ý để con ăn bánh bởi vì con nói bằng giọng lịch sự và không mè nheo. Cảm ơn con!"

Theo Làm Cha Mẹ
September 2008
MTWTFSS
August 2008October 2008
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930