Tự khẳng định chính mình hay tự huỷ hoại bản thân? Thế hệ 9X hay X9 ??? (X = loại bỏ)
Wednesday, 18. June 2008, 17:25:44
Gần đây tôi gặp phải trường hợp buồn cười thế này. Tôi tình cờ quen một con bé nọ, tới tháng 9 năm nay nó mới chính thức lên lớp 8. Một con bé nhỏ xíu như thế, nhưng nó lại vừa chat với tôi, vừa tự rạch tay, quay video clip tung lên mạng, truyền cho mọi người xem vào rạng sáng thứ 6 ngày 13 vừa rồi, cho thật rùng rợn.
Tình cờ một hôm nó tâm sự với tôi, ba mẹ nó li dị từ khi nó còn học mẫu giáo, và ba nó cũng mất sớm. Nó có anh trai đã lập gia đình và hiện đang sống chung với mẹ và nó. Trong nhà không ai hiểu nó. Nó chỉ tin vào người yêu của nó, mà người yêu của nó lại là một thằng nhóc 16t vắt mũi chưa sạch! Nó nói mẹ nó ko thương nó, suốt ngày chỉ chửi mắng nó! Nó thích học nhạc, nhưng mẹ nó cứ bắt nó học những môn khác, không cho nó học nhạc. Mẹ nó muốn nó sau này đi du học và định cư bên ấy. Nó không muốn, và nó dự định tự tử, bằng cách cắt cổ tay. Yeah, nó nói chuyện ấy tỉnh rụi như cắt tiết con gà! Tôi mới nghe thấy buồn cười lẫn buồn nôn. Tôi nghĩ một đứa con nít như nó sẽ không dám làm cái trò vớ vẩn ấy, nó chỉ muốn gây sự chú ý mà thôi. Nó viết 1 cái tin nhắn tiêu đề "Thư gửi mẹ" gửi đi cho cả list Y!M của nó đại loại là: Mẹ ơi, con ghét mẹ lắm, con sắp không còn trên cõi đời nãy nữa rồi, mẹ sẽ không còn bận tâm gì tới con nữa... Tôi đọc xong liền hỏi nó, thế có gửi cái này cho mẹ ko, nó trả lời: "Không", tôi cười: "Sao thư gửi mẹ lại ko gửi cho mẹ mà đi gửi cho bạn bè à?". Nó im lặng chẳng nói gì.
Thế là tôi bắt đầu gợi chuyện nói để nó không nghĩ tới cái chuyện tự tử vớ vẩn ấy nữa. Thậm chí, tôi tự xưng là "mình", gọi nó là "bạn", bỏ qua khoảng cách tuổi tác, tôn trọng nó như một người lớn. Tôi nói, trên đời còn nhiều cách khác để sống, để thoát khỏi cái kiềm giữ mình khỏi những ước mơ, để tự mình bước đi trên con đường mình chọn, chứ đâu phải CHẾT là giải thoát! Tôi nói, đời còn dài, còn tới mấy chục năm phía trước, chả lẽ tới một lúc nào đó nó lại ko có thể thuyết phục được mẹ nó, rằng nó đã lớn, đã đủ khả năng tự bước đi? Tối còn nói rằng, nếu bây giờ nó ko có một gia đình hạnh phúc, chả nhẽ sau này nó ko muốn tự tạo ra một gia đình hạnh phúc như nó mong muốn? Tôi còn hỏi nó, ngôi nhà nó muốn xây là như thế nào. Nó còn hồn nhiên bảo tôi, nó muốn sơn màu hồng, màu loài hoa mà nó thích.
Tôi nói nhiều như thế, thậm chí tôi miêu tả những cái chết thật ghê rợn, chẳng đẹp đẽ như nó tưởng. Như cắt cổ tay, máu sẽ chảy ra từ từ từ từ rồi nạn nhân mới chết, chứ đâu phải chết ngay, đó là một cái chết nhầy nhụa, đau đớn và xấu xí. Nhưng nó, chẳng biết gì, ngây thơ bảo tôi, chết như thế mới đẹp. Tôi từ mềm mỏng chuyển sang giận dữ, tôi chửi thẳng mặt nó: người ta còn có thể cứu được những người thập tử nhất sinh, nhưng lại không thể cứu được những đứa NGU". Nó cười ngây ngô. Tôi giận điên người, nhưng vì sợ nó làm bậy, lại tiếp tục tìm cách thuyết phục nó. Tôi nói về ba nó, và con chó mà nó yêu. Cả hai đều đang ở trên thiên đàng, dõi theo nó từng ngày. Nếu nó chết, chẳng phải họ đau lòng lắm sao? Nó trả lời tôi: Không đâu, nó chết, người thân còn sống sẽ sung sướng, còn nó sẽ được gặp những người yêu thương nó thực sự nơi thiên đàng. Tôi bảo, tự tử như thế, có mà làm ma lang thang cõi dương, làm sao lên được thiên đàng. Nó nói, vậy càng thích. Cái kiểu tôi nói tôm, cô lại nói cua. Chả bao giờ dứt được. Một đứa bé xíu như nó, chưa hiểu hết giá trị cuộc sống, chưa thể ngấm nổi những lời tâm huyết tôi nói với nó, và cả sự tôn trọng của tôi, đối với nó cũng chỉ như một trò chơi.
Tôi đã nói hết lời, cạn suy nghĩ, đuối sức lực. Chỉ còn một cách duy nhất là nói chuyện với mẹ của nó. Và hôm nay tôi đã quyết định làm chuyện đó. Tôi gọi, xin gặp mẹ nó, tôi đoán là nó bắt máy. Nghe giọng mẹ nó lúc nói chuyện với tôi có vẻ khá thờ ơ. Tôi đã lựa chọn từ ngữ sao cho phù hợp nhất. Tôi hỏi bác, ở nhà có ai quan tâm tới em nó không, dạo này ở lứa tuổi nó dễ mắt căn bệnh tâm lý - bệnh tự kỷ, bác có thể kiểm tra ở tay trái em nó, có dấu rạch bằng lưỡi lam. Bác hỏi tôi là ai. Tôi không nói tôi là ai, tôi chỉ nói tôi tình cờ thấy video clip con bé rạch tay và có ý định tự tử, tôi lo nên tìm hiểu và gọi điện báo gia đình để gia đình có biện pháp ngăn chặn và đưa em nó đi điều trị tâm lý kịp thời. Tôi hơi ngạc nhiên là mẹ nó có vẻ không hốt hoảng lắm. Tôi nghĩ mẹ nó sẽ chạy xem tay nó như thế nào, có thể sẽ có la mắng to tiếng, nhưng rồi hai người sẽ ngồi nói chuyện với nhau mà hiểu nhau hơn. Nhưng tôi lầm to! Rất TO! Tôi lên mạng và nó gửi những tin nhắn chửi rủa, nhục mạ tôi.
lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:09:44 PM): bạn giỏi lắm ! Tôi rất ngưỡng mộ bạn ! Ng` bắt mấy lúc đầu là tôi đấy ! Bệnh tâm lý à , tôi cứ tưởng bạn sẽ làm họ hiểu tôi ! Nhưng ngược lại , bạn làm tôi nghĩ về con ng` bạn là 1 kẻ gian ác đấy !
lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:10:56 PM): Bạn đừng có xen vô chuyện gia đình tui ! Bệnh có bệnh hay ko có bệnh đó là chuyện của tôi ! Bạn là ông nội tôi à ! Sao bạn phải nhiều chuyện như vậy nhỉ ! 1 ngày rồi bạn sẽ biết như thế nào khi đi nói chuyện đó với Mẹ tôi nhá!
lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:11:04 PM): Game over
lonelygirl_highschool (6/18/2008 9:42:28 PM): tao sẽ giết những ai coi thường bọn Emo , ko hiểu bọn Emo mà con chửi họ . Bọn bây sẽ chết hết !
lonelygirl_highschool (6/18/2008 10:25:18 PM): tao hận mày và mãi mãi hận mày
Trên Status Y!M của nó thì đề: "Uoc gi may hay bien di con dis kia! May chet di tao moi ko lam emo! May da lam tao nhu the nay, roi mot ngay may se chet! Tao se kiem den tan nha may! Tao cam dua nao hon lao ma dam noi bon emo cua tui tao la bi dien! Tui bay se chet thoi!"
*emo = "Emotional" music hay còn gọi là emocores: một phong cách mới tràn lan sang VN, có hơi hướm giống phong cách rock nhưng lại khác hẳn, những emo sẽ mặc đồ second-hand, để tóc dài rũ che một mắt v.v...
Dễ hiểu thôi !- Hoàng Mai, một blogger trên Yahoo!360.
Thích trở thành nó vì nó đang - là - thời - thượng)
Bản thân con người cái quý nhất là tình cảm ! Nhưng ko phải vì lẽ dó mà đem ra lạm dụng ! 1 EMO thật sự ko bao giờ cho rằng mình là EMO và cũng ko bao giờ muốn mình là EMO vì chính bản thân họ đã là như vậy từ khi có mặt trên cỏi đời này !
Những đứa muốn học theo thì) có giống cách mấy thì cũng chỉ là giả tạo !
Cái vẻ bên ngoài ít nhiều cũng bị thời gian mai mọt thôi ! nên nhớ EMOcare - EMOtional - xuất phát từ chính con người bạn - sâu thẳm nơi trái tim - về thới giới mà bạn thật sự care...Chứ ko phải sự ăn theo ngớ ngẩn...
Dù gì thì hãy là chính mínhĐừng hoặc ko-bao-giờ copy style từ ai đó ! Sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân mình lắm đấy !
Just be urself - That's all what I need now !!!
Tôi cũng không hiểu, khi báo chí đang nhan nhản khắp nơi, 9X vào nhà nghỉ, 9X trong sàn nhảy, 9X đua xe, 9X ăn mặc quái dị... thì các bậc phụ huynh ở đâu? Họ ko quan tâm con cái mình đang ra sao, làm gì, đang trở thành như thế nào sao? Họ chỉ cần lơi tay một tí, những đứa trẻ như thế này sẽ dễ lún bại theo một phong cách “thời thượng” nào đó, mà ngay cả chúng nó cũng ko hiểu hết. Một phần hình thành nên một số 9X như trên là do ai? Gia đình? Môi trường sống? Tôi cũng từng gặp những đứa 9X nhà giàu sụ, ba mẹ cũng bận bịu làm việc ko mấy có nhà, nhưng nó lại tự hiểu được sự khó nhọc trong những đồng tiền mà ba má nó kiếm được, nuôi nó ăn học từng ngày. Có những đứa trẻ khiến người ta phải khóc vì nể phục, cũng có những đứa trẻ khiến người ta phải khóc vì thương xót.
Ngày hôm nay, tôi bị một đứa 9X nhục mạ, chửi rủa thậm chí đòi mò tới tận nhà giết tôi, chỉ vì tôi đã quyết định cứu bằng được cuộc sống của nó. Tôi không bao giờ cho rằng việc tôi làm là sai. Nhiều người nói tôi: "Sao bao đồng vậy?". Tôi không biết, tôi chỉ làm những gì tôi cho là đúng. Tôi không muốn sống hay làm gì để rồi phải hối tiếc. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho bất kì ai đã gây ra một phần ung nhọt của một thế hệ làm chủ nước nhà tương lai này. Tôi chỉ muốn tất cả chúng ta đừng ai làm ngơ, hãy cùng làm một cái gì đó để thức tỉnh những đứa trẻ đi lầm đường lạc lối như vậy, để chúng nó không hoài phí một cuộc đời, một tương lai, một tâm hồn, một trái tim con người. Cuộc sống rất quý giá, nó quá ngắn ngủi. Có hàng vạn người khao khát được tiếp tục sống, thì tôi càng không cho phép mình có thể làm ngơ trước một con bé ngu ngốc tự đánh mất quà tặng quý giá đó!!!
Bài viết của tôi đã được đăng trên rất nhiều báo điện tử, forum... nhưng thực chất có bao nhiêu bậc phụ huynh quan tâm, nhìn lại và mở lòng ra để yêu thương và hiểu chính con mình?












