Subscribe to RSS feed

03.01.2010

Đó là những gì Em xứng đáng được nhận mà..
smile



..Ngày nắng mùa đông đẹp..




Và.. Chúc mừng Sinh nhật Mẹ smile

Ngày không tan..

Hình như mọi con đường đều có bóng hình Anh..
Hình như mọi thứ em làm đều có bóng hình Anh..




Em đã cố quên Anh. Bằng cách k nhìn nick Anh nữa, dù Anh invi vs em.. k vào sannhac nghe Anh hát nữa, dù Anh hát tặng 1người con gái khác em.. k vào diễn đàn mà Anh hay vào nữa..
Bạn hỏi em về tình yêu.. Bạn xin lỗi em vì sợ em nghĩ tới Anh.. Bạn chẳng việc j fải thế đúng ko Anh.. Bạn hỏi hay ko hỏi chuyện về tình yêu thì trong em lúc nào cũng có Anh rồi.. Anh vẫn ở đó, nguyên vẹn trong em.. Chưa lúc nào em quên được Anh. Từng giây trôi qua trong em đều có Anh..
Em đã từng đọc lại những j em viết cho Anh.. Từ ngày 2 đứa còn là bạn.. Em thấy mình đấu tranh vs mẹ, vs cả gia đình để được yêu Anh.. Em thấy mình khóc rất nhiều vì ja đình fản đối ty chúg mình nhưg bù lại, em có Anh kề bên.. Anh bảo chỉ cần 2 đứa yêu nhau.. Rồi thì.. Gia đình em chấp nhận Anh.. còn Anh thì bỏ lại em..
Mùa đông lạnh lắm Anh ạ. Anh vẫn biết em lạnh hơn mọi người. Tay chân em rất hay bị tê cứng rồi chuột rút mà.. Làm j còn ai ủ ấm cho em nữa. Làm j còn ai xoa xoa đôi bàn chân em nữa.. Làm j còn..





















Hôm qua, đi bộ, 1 đoạn ngắn thôi. Em thấy đường fố đôgn vui nhộn nhịp và màu sắc quá. Em tự nhiên khóc sau rất nhiều ngày tưởng như vô cảm. cứ đi thế và khóc thế.. Em nhớ Anh.. rất nhớ..

Cuối.

Cn đêm trng.. đ trút vơi lòng đy..
Cn thêm nng.. đ em nhìn va bóng ti..
Cn thêm anh.. hi han cho gic trưa em yên lành..
Cn thêm nhng.. ln hn như cui cùng..
Cn tay níu ..đ thy anh còn gn..
Cn môi nóng.. đ biết lòng còn m cúng..
Cn thêm anh.. cn thêm.. cho nhng khi em lo sợ..
Cn thêm yêu.. hay cn thôi biết yêu..
..nhòe nhoẹt..

Entry for May 24, 2009

Lần thứ 2, buổi sáng của em ngọ nguậy lúc 5h, vẫn với bài hát "Baby once more time" quen thuộc.

Lần thứ 2, em đặt chân ra khỏi cửa lúc 6h và.. chào tạm biệt Hà Nội..

Những cánh đồng trải dài như bất tận.. Căng con mắt ra và nhìn mọi thứ xung quanh em. Mọi thứ cứ chầm chậm, hay tại em đang đi quá nhanh?

Chiều, bà và mẹ hái lá ngải cho chị.. em cứ ngồi đó, hướng ánh mắt nhìn mảng xanh em yêu.. lá lốt non, xanh mướt mát.. và em nhớ..

Trưa nay, tự nhiên em vớ đt. nhắn tin cho 1người.. và em ko thấy có tin nhắn trở lại. em mỉm cười. nhẹ thôi. em thấy mình vớ vẩn. cứ như thể em đang chơi 1 trò chơi không phải dành cho em. em nhớ những lời nói cuối cùng. em nhớ những lời tự hứa. rồi e lại mỉm cười. cảm jác tình yêu đầu của ai cũng jống nhau.. luôn là những lời hẹn thề.. luôn là những mệnh đề "nếu sau này.." nên là.. dù ai đó ko trả lời, em cũng có câu trả lời của riêng mình. và em đã ko buồn 1 số chuyện đã khiến nước mắt em thấm ướt trưa qua.

em luôn thế. luôn so sánh. luôn ghen tị. vì em biết mình chẳng có j ngòai nước mắt. nước mắt em mặn đắng. và em đóan, ai cũng có nguồn nước mắt mặn đắng như thế.. như vậy là, khi so sánh, em thấy em chẳng bằng ai.. và nên, em ghen tị cũng đúng thôi..

hnay. mẹ làm em đau. mẹ vô tình nói làm em muốn rơi lệ. ừ thì em mệt thật. ừ thì thế.. nhưng mẹ chẳng lẽ không thấy em khác.. hay mẹ ốm quá rồi.. mẹ chẳng còn nhận ra điều j nữa..

rồi. e gọi bạn thân. e đi cùng bạn thân.

e đến thăm chị. e thương chị e lắm.. vì e biết.. nhỡ làm sao.. thì sẽ đau lắm.. xót xa lắm..

chị em gắng lên nhé.. ở nhà an dưỡng 10 ngày.. rảnh e sẽ lại lên vs chị.. cả nhà ai cũng lo cho chị..

vậy là. ngày hnay của em dài quá.

à. hnay, đạp xe đạp đi đường quê thích lắm nhé. gió cứ nhè nhẹ, và nắng cứ dìu dịu.. sang tháng em đi làm, em sẽ tích tiền mua xe đạp. nhưng ko mua xe đạp ruồi như bạn thân bảo đâu. em mua xe đạp có yên trước, yên sau đàng hòang cơ, để còn có ng đèo em hoặc em đèo ai đó chứ. smile

dạo này. thấy em thiếu lòng tin lạ..

Entry for May 22, 2009

sáng của em cọ quậy lúc 5h bởi bản nhạc "baby once more time"..

sáng của em thực sự bắt đầu từ 6h khi e đặt chân ra khỏi nhà..

sáng của em ngắn ngủi lắm.. chỉ 1 tiếng đồng hồ.. và em dành 1 tiếng đó trọn vẹn bạn thân.. và cho cả em..

nắng sáng dịu dàng lắm.. thênh thang lắm.. em cứ mải miết đi..

có những điều, có những thứ chẳng bao h bị fủ mờ bởi bụi thời jan.. 1 trong số đó là tình bạn thân..

có thể, ko góp đủ mặt, đủ jọng, đủ tiếng cười ngày vui.. nhưng chẳng bao h thiếu nhau lúc cần..

dạo này, 5 con hay gặp nhau quá.. vậy là nỗi buồn nhiều lắm.. vì bình thường ít khi đủ mặt tất cả..

nỗi buồn nhiều đến mức tất cả ôm gọn nhau và khóc..

nỗi buồn nhiều đến mức nghẹn đắng ở trong cổ họng..

nỗi buồn nhiều đến mức chỉ biết nói câu "tao thương mày lắm" và "cố gắng lên nhé"..

nỗi buồn nhiều đến mức, nỗi buồn của 1 đứa đủ nhấn chìm những đứa còn lại.. và cứ thế, tất cả nhấn chìm nhau..

mỗi đứa 1 đường đi. mỗi đứa 1 lựa chọn. nhưng chẳng ai biết rằng đường đi đó, lựa chọn đó có đúng hay ko, chỉ biết rằng, cứ đi chưa được bao lâu lại đã gặp nhau ở ngã 3 mang tên Buồn rồi..

Tri ươm nng cho mây hng
Mây qua mau em nghiêng s
u
Còn m
ưa xung như hôm nào em đế
n thăm
Mây âm th
m mang gió lên

Người ngi đó trông mưa ngun
Ôi yêu th
ương nghe đã bu
n
Ngoài kia lá nh
ư v
n xanh
Ngoài sông v
ng nước dâng lên hn muôn trùng
Nay em đã khóc chiu mưa đnh cao
Còn gì n
a đâu sươ
ng mù đã lâu
Em đi v
cu mưa ướ
t áo
Đ
ường phượng bay mù không li vào

Hàng cây lá xanh gần vi nhau
Ng
ười ngi xung mây ngang đ
u
Mong em qua, bao nhiêu chi
u
Vòng tay đã xanh xao nhi
u
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phi
ếm du

Người ngi xung xin mưa đy
Trên hai tay c
ơ
n đau dài
Ng
ười nm xung nghe tiế
ng ru
Cu
c đi đó có bao lâu mà hng h

dạo này hay nghe nhạc Trịnh..

dạo này hay để stt và blast "Cuộc đời đó có bao nhiêu mà hững hờ"..

ừ.. có bao nhiêu.. mà hững hờ..

yêu tất cả chúng mày.. và gắng lên nhé..

cả em nữa.. gắng lên em nhé..

Entry for May 20, 2009

hôm nay - 20/05/2009 - là 1 ngày Gió mát

thế mà chả hiểu sao, bức bối trong người từ sáng.. những ngày đẹp trời như này, lẽ ra phải có 1 tâm trạng vui.

thế mà, sáng tỉnh dậy từ 6 rưỡi, rồi lại lăn lông lốc trên jường, ì ạch đến 10h

rồi thì, đủ mọi chuyện

chả hiểu sao. cuối kì rồi mà các thầy các cô đua nhau nghỉ, hết thầy ốm đến cô bận lại tòan những môn, những hôm cần phải ktra.. à, hay là trời thương, biết mình ko học nên kéo dài thời jan cho mình nhờ

rồi thì, chạy lên chạy xuống, chạy tới chạy lui. cái trường khỉ jó, có mỗi 1 chỗ in màu thì hỏng xừ nó mất.. bài assignment thì dao kè cổ rồi thế là, chạy nhiều quá, chai xừ nó chân rồi, đã thế, chuột rút mới sướng chứ

mà dạo gần đây, mình có vấn đề về đầu óc.. chắc như mẹ nói, để cày cấy thì tốt (đầu đất í mà).. hôm trc có foto ass fom, hôm qua tìm chả thấy. mới chiều nay foto small test 3 cũng của fom luôn, h tìm cũng ko thấy thật là ko thể hiểu nổi. rồi thì ko hiểu mình sẽ làm bài như nào đây.

thật là ức chế í, các bạn trẻ ạ.

haiz, sắp tốt nghiệp đến nơi rồi mà mình thì tâm trạng ko được vui, nên là lo lắng lắm í chả hiểu, sẽ dư lào đây

dạo này, ngủ là nhiều, ngủ là sướng thôi, cái sự đời, ngủ cho khỏi nghĩ (bạn Lucy thấy có vẻ dạo này cũng ngủ nhiều, mắt híp hết cả lên thế cơ mà )

mà được cái, đến lớp dạo này ko nhàm chán như dạo đầu, cũng ít nhiều có ng nói chuyện, kể cả 1 số thành phần nghĩ sẽ chẳng bao h động tới, cũng được, cũng vui. cũng sắp có áo đồng phục (bạn NiA có tiền làm áo thì chuẩn bị khao tớ đi nhá , tớ là tớ yêu bạn lắm, mấy nữa 6h nhá, tớ quyết tâm , thử thay đổi mình 1 hôm, ko ì ạch như h nữa )

tớ hôm nay, hứng lên, viết mấy cái dòng dở hơi, chẳng qua, hôm nay cũng bị dở hơi mà

rồi thì, tớ học đây. học 2 cái bài đáng lẽ ra là ktra rồi nhưng mà lại nghỉ í, dạo này btập cứ loạn hết cả lên, càng gần thi càng chẳng hiều j, thế mới kì diệu chứ

chúc các bạn trẻ học và thi tốt, sống và làm theo 5 điều Bác Hồ dạy.

thân ái !

..Ngày k tan, để đêm sang.. Để trăng tưới lên EM vàng..

Entry for May 09, 2009

ngày mới bắt đầu từ những cơn mưa kéo dài suốt đêm.. từ tiếng gọi vọng từ dưới cầu thang lên của bố.. từ hình ảnh của 1 người chập chờn đến trong đầu.. từ 10h sáng..
ngày mới bắt đầu từ những hình ảnh tự bịa.. những hình ảnh về 1 không khí ấm cúng, quây quần bên nhau, rộn tiếng cười đùa.. những hình ảnh về hơi rượu ấm nóng, về Hà Đông 1 góc thanh bình..
ngày mới bắt đầu từ cái mong đợi thời jan trôi nhanh. 1 chốc 1 lát lại ngó đồng hồ, lại sờ điện thoại..
và rồi thì ngày chẳng còn là ngày mới nữa rồi..


vẫn là 1 không khí ấm cúng, vẫn quây quần bên nhau, vẫn rộn tiếng cười.
vẫn là men say, vẫn là góc thanh bình..
vẫn là thời jan trôi nhanh..
chỉ có điều..
ko như những hình ảnh tự bịa.
nó khác xa.. xa lắm..




rồi lại chập chờn hình ảnh 1 người vội vã đến trong jấc ngủ ban trưa..









..đường không xa nhưng ướt mưa lắm ..



Ngỡ là mơ..

[Những ngày tháng 4 trôi qua thật vội vã.
Em nuối tiếc..]




Tháng 5 nắng vàng trải đầy con đường em đi. Và gió vẫn đẹp thế, và lá cứ cuốn thế.. Bằng lăng đã tím lắm rồi. Và phượng đã trổ nụ rồi. Ve ngọt sắc lắm..
Em thì hối hả mùa thi.. Thương nhớ về những năm cuối cấp ấy.



Những cuộc nói chuyện chỉ cần câu mở đầu.. chẳng cần nói nhiều.. vì hiểu nhau quá rồi.. tiếng nấc dài qua điện thoại.. tiếng thở dài kề bên.. đôi mắt buồn thoảng qua.. cái dựa vai.. khoảng im lặng vô định.. và rồi.. lại giòn tan tiếng cười ngay í mà.. ngây thơ và trong sáng lắm, như cái tuổi 15, 18 vừa thoáng qua..



Những ngày qua.. em sống trọn vẹn tất cả những cảm xúc trong em. Buồn, vui, giận, hờn, nước mắt nhiều và nụ cười cũng lắm.. những xúc cảm thăng hoa.. tột đỉnh của thương yêu..
Chỉ tiếc rằng.. trôi nhanh quá..
em còn ngỡ ở trong mơ..

Entry for April 19, 2009

It still feels like our first night together
Feels like the first kiss and
It's gettin' better baby
No one can better this
I'm still hold on and you're still the one
The first time our eyes met it's the same feelin' I get
Only feels much stronger and I wanna love ya longer
You still turn the fire on

So If you're feelin' lonely.. don't
You're the only one I'd ever want
I only wanna make it good
So if I love ya a little more than I should

Please forgive me I know not what I do
Please forgive me I can't stop lovin' you
Don't deny me
This pain I'm going through
Please forgive me
If I need ya like I do

Please believe me
Every word I say is true
Please forgive me I can't stop loving you
Still feels like our best times are together
Feels like the first touch
We're still gettin' closer baby
Can't get close enough I'm still holdin' on
You're still number one

I remember the smell of your skin
I remember everything
I remember all your moves
I remember you
I remember the nights ya know I still do

One thing I'm sure of
Is the way we make love
And the one thing I depend on
Is for us to stay strong
With every word and every breath I'm prayin'
That's why I'm sayin'...

Nhớ lớp.. nhớ hạ cuối..

Không khí chuẩn bị thi cử đã nặng trĩu trong lòng mỗi người…Không những kỳ thi quan trọng sắp tới gần mà ngày xa thầy, xa bạn, xa mái trường, xa những kỷ niệm thân thương, ngọt ngào của tuổi học trò sắp tới gần. Ta chợt thấy lòng mình hồi hộp và pha chút buồn man mác..

Phải, phượng đang trổ nụ, đang tích luỹ nhựa sống cho một rừng đuốc mới của mùa hè. Cùng trong thời gian chờ đợi tới mùa hè nhưng mỗi một thế hệ người đi học lại có một tâm trạng khác nhau. Em bé bước vào lớp một thì vui sướng, náo nức hay e dè sợ sệt; còn học sinh các lớp dưới chúng ta có lẽ đang háo hức với bao nhiêu kế hoạch bao ước mơ; các anh chị sinh viên thì chuẩn bị cho một mùa hè tình nguyện đầy sôi động. Còn bọn mình, những người đang học những tháng cuối cùng của đời học sinh thì có lẽ đang đợi mùa hè với một cảm giác đan xen, khó tả. Đầu tiên là lo lắng vì học, vì thi, thêm một chút buồn, nhớ, tiếc nuối thời gian tuổi học trò trong sáng bên cạnh những suy tư hoài bão trong cuộc đời. Tất cả làm nên tâm trạng thật khó nói trong lòng mỗi người học trò khi đón đợi mùa hạ cuối.

Vâng, hạ cuối. Gặp mặt mùa hạ này cũng có nghĩa là tôi đã vĩnh viễn xa những ngày tháng học trò hồn nhiên, trong sáng, đầy khát khao và lắm mộng mơ. Khi xa A2, tôi sẽ mang theo hành trang vào đời của mình những kỷ niệm về các bạn, vui có, buồn có. Tôi sẽ nhớ mãi những buổi liên hoan ở lớp, nhớ những lần Noel vui không tả xiết, nhớ những lúc cùng các bạn xuống đường cổ vũ Sea Games đến khản cả cổ, nhớ những vụ tụt quần chụp ảnh, những trò nghịch ngợm trêu cô giáo (đặc biệt là cô Nhung). Bên cạnh đó, tôi cũng không quên những trận cãi cọ, xích mích, đánh nhau trong lớp để rồi kết quả là chỉ 5 phút sau lại bắt tay cười nói như không. Tôi nhớ cả những phút hiểu lầm, những giọt nước mắt tuổi học trò mà có lẽ chẳng bao giờ tôi biết rõ nguyên nhân. Tất cả, tất cả hoà trộn vào thành một món chè mát dịu có đủ vị ngọt, thêm chút đắng man mát, một chút ô mai chua, tí ti vị mặn của nước mắt, của mồ hôi để rồi đến khi xa trường, xa bạn mà không thể trở lại được thì ta sẽ dùng món chè đó trong thực đơn đặc biệt của quán “Kỷ niệm” và gọi đó là món “Mãi mãi A2”.

Thời gian trôi đi chẳng ai cản nỗi, cái chính là ta phải sống sao cho tốt để không phải tiếc nuối, giữ cho trái tim không hoá đá để tâm hồn trú ngụ với những viên kẹo kỷ niệm ngọt ngào chất đầy bên trong. Việc gì phải đến sẽ đến, chúng ta cũng phải lớn dần lên, làm chủ cuộc sống, thế giới trước mắt đang đợi ta khám phá vươn tới không biết mệt mỏi. Mỗi chúng ta hãy cố lên, những người trẻ tuồi hãy tranh đua, chạy hết tốc lực trên con đường không có điểm cuối để làm nên một điều gì đó, để khẳng định mình, để nổi tiếng, hay chỉ đơn giản là tìm ra cho được một chân lý giản dị mà ngọt ngào nào đó.. Đừng gục ngã, đừng mất niềm tin, nếu có, hãy đứng dậy, nắm chặt tay lại và hiên ngang vượt qua thử thách để giành vinh quang.

Một ngày nào đó, nhớ về bạn hiền, nhớ về những năm tháng này, ta sẽ mỉm cười và thêm tự tin bước tiếp.. Photobucket

Trích 1 đoạn lưu bút mà bạn đã viết cho mình. 3 năm trôi qua rồi kể từ cái mùa hạ cuối đó.. sao mình nhớ lớp đến cay khoé mắt như vậy.. có ai cũng đang nhớ lớp như mình ko..

Mùa hạ này sẽ là cuối với rất nhiều người.. Gắng lên em nhé.. rồi các em sẽ thành công.. vì “Trạng nguyên nở những ngày tháng sáu”..

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31