Staying up late... So tired and bored.. when lying on the bed, the bad feelings seem to get more and more serious... Maybe, something’s going wrong these days, don’t know how to explain, but I feel empty, dissappointed... everything doesnt like my thought... dun’t know what to do right now… so confused… just want to eat more, more and moreeeeeeeeeeee wishing i could like the girl on this shot.. young and always smile...
Yesterday, i looked back through photos from the past and read the words i had written, tears filled my eyes...
-Nó đã quên hết những gì nó phải trải qua. Và hình như là nó đang bỏ quên những người giúp nó vượt qua.Nó lại làm họ phải lo lắng, phải buồn ...
......
-Nó có thể kệ mọi thứ, có thể tha thứ, bỏ qua,... nhưng khó quá, ... Tất cả những điều nó làm để nhận được cái gì? Nụ cười, niềm vui, thanh thản của mọi người. Nó quí lắm những phút giây ấy. Cũng đáng cho những gì nó từ bỏ để nhận được điều đó. Nhưng rồi chợt nó cũng nhận ra, cảnh vật thế, câu chuyện thế, con người vẫn thế... nhưng giờ nó đã khác!
.......
-Nó thích những câu chuyện có hậu, ko muốn đoán mò, hay tự sáng tác ra những kết cục như những bộ phim dài tập. Câu chuyện nào cũng phải có kết thúc của nó.
.....
-Nó giờ cần một chỗ đứng, một vị trí, một điểm tựa. Đó là những gì nó xứng đáng được nhận. Tình cảm của nó ko đủ lớn để có thể chia năm sẻ bẩy. Con người nó ko nhiều lòng bao dung để ở bên cạnh một người ko bao giờ nhìn thấy mình. Mắt nó đủ sáng để có thể nhận ra sự quan tâm của người khác dành cho mình là thế nào? Dù là những người xa lạ ko hiểu nhiều về nó.
......
-Nó cần một sự TRÂN TRỌNG, nó nhìn mãi mà chưa thấy điều mà nó muốn nghe...
.....
Có lẽ nó, một lần nữa, sẽ bỏ lại những gì ko phải dành cho nó, bỏ lại những gì khiến nó phải bận tâm. Sẽ khó vì nó là người biết toàn những chuyện ko nên biết. Nhưng cũng chẳng có gì. Vì nó vẫn làm được, nó đã thay đổi mà...
.....
Mỗi người nên TRÂN TRỌNG những gì mình đang có, và gìn giữ nó.Nó đang gìn giữ cái mà nó có, gìn giữ lại nụ cười của nó, trái tim của nó... những câu chuyện có hậu... những ngày mưa....
......
i want to give thank to all my friends who support me all the way during the most troublesome , trial and suffering times
Bún! nhà ngươi còn những lời hứa cần phải giữ và những dặm đường cần phải bước trước khi đi ngủ! Fighting! Dont get sad! Everything will turn out correct, just think positive thoughts=great results! Keep smiling!
"I'm still there everywhere i'm the dust in the wind i'm the star in the northern sky i'll never stay anywhere i'm the wind in the trees would you wait for me forever..."
Little wan: Sao ng k hát bài đó cho Quing nghe? Wuluan: Vì nếu t có hát thì cô ấy cũng k hiểu. Nếu như ai cũng hiểu những gì mình viết ra thì tất cả chúng ta sẽ chẳng ai còn cô đơn... ....
Little wan: Sao ng phải đeo mặt nạ lúc diễn? Wuluan: Vì nếu k có mặt nạ, hạnh phúc, giận dữ, nỗi buồn và niềm vui sẽ lộ rõ trên khuôn mặt. với chiếc mặt nạ, ng diễn viên có thể gởi gắm đến khán giả những cảm xúc sâu kín và tinh tế nhất. Little wan: vậy ng thấy gì trên khuôn mặt t lúc này? Wuluan: 6 phần kiêu ngạo, 3 phần lo lắng, 1 phần ăn năn.. Little wan: ng sai rồi... Đó là nỗi thất vọng, thất vọng về ng... Đã từ lâu rồi, t k còn mong chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện những giấc mơ nữa. Ng bất lực trong chính vở diễn bình thường nhất. Nỗi thất vọng, giận dữ, cay đắng và bất an hiện rõ trên chiếc mặt nạ đó. Ng cho phép mọi hiểm nguy theo mình đến mọi nơi. Ng tưởng giấu mặt sau chiếc mặt nạ có thể làm thăng hoa nghệ thuật? Nghệ thuật đạt đỉnh là dùng chính bộ mặt thật của mình và biến nó thành mặt nạ...
(Trích 1 đoạn thoại giữa Little wan và Wuluan trong film Dạ Yến)
Lòng thù hận cùng ham muốn về quyền lực và tình yêu đã dày vò các bậc đế vương qua nhiều thế kỷ...Dù là giấu che hay phơi bày sự thật trần trụi thì cả 2nhân vật Little wan và Wuluan đã cảm nhận dc thế nào là nỗi cô đơn đến... chết.
Trees live on mountains and branches live on trees. My heart lives for your heart but you do not see me...
I'm an ugly girl of my handsome honey ĐÀ Nẵng. lol. ). i love him so much... peace, simple, civilized... and, i always have a feeling of safeness when we sat side by side...
Đôi khi, những j đã qua chỉ là 1 vết thương khó lành khiến người ta bối rối trước mùa quá khứ... nhưng, đôi khi, nó lại là động lực để bước tiếp. Đôi khi, chỉ đơn giản là hoài niệm vui-buồn... Nơi thời gian ngừng lại, trong những mảnh vỡ của ký ức, ta lại tìm thấy nhau...tìm thấy những kỷ niệm êm đềm...