Skip navigation.

Em biết cuộc đời anh, điều hối hận nhất là gì không. Đó là anh yêu em.

Để đến cái tình yêu như bây giờ, anh đã trãi qua những cuộc tình nhiều kỷ niệm. Đắng cay, chua sót, ngọt ngào … Đó là những kỷ niệm không bao giờ phai trong anh.
Chuyện tình anh bắt đầu, từ cái nhìn đầu tiên khi cô gái tên M hé nụ cười mắt cỡ. Đấy là lúc trái tim anh biết thế nào là rung động. M dịu dàng, ngọt ngào, và làn da mát lạnh đến lạ kỳ khi anh khẽ chạm qua. Thời ấy, ở cái tuổi học trò, ai cũng nhìn và bị quyết rũ bởi M. M có thêm một thứ gia vị mà nhiều cô gái khác không có, đó là sự mạnh mẽ và nóng như lửa. M khiến anh mỗi buổi tan trường điều ghé vào để được chạm, được ngắm và quên đi những giờ học căng thẳng và mệt mỏi. Ba năm cấp 3 tưởng như xa lắm nhưng lại nhẹ nhàng lướt qua như một con gió, và đó cũng là lúc mối tình ngây thơ nhẹ nhàng của tuổi học trò tan biến khi anh bước vào Sài Gòn. Ở nơi không gia đình bên cạnh, không một bạn bè thân quen, C xuất hiện như là một liều thuốc an thần mà anh vô tình gặp được. Với C, anh bắt gặp một cảm xúc rất lạ mà chưa bao giờ cảm nhận được từ trước khi anh vào Sài Gòn. C không đẹp, nước da ngâm đen, tính cánh lúc nóng lúc lạnh thất thường nhưng C đêm đến cho anh những giây phút ngọt ngào, là liều thuốc an thần lúc anh trống vắng và cô đơn. C đưa anh từ cảm giác này đến cảm giác khác, và một điều đến bây giờ anh vẫn không quên là cái vị nhẹ nhàng thoang thoảng chạy khắp cơ thể rồi nhẹ nhàng buông theo làn gió mát. Cứ thế, anh và C kéo dài chuỗi ngày vui vẻ mà không một chút chán ngán và đắn đo. Thiếu C, anh như mất hết sự khôn khéo, một kiểu suy nghĩ ngẫu hứng và thay vào đó là sự nóng nảy, cáu gắt đến lạ kỳ. Anh và C vui vẻ cả ngày lẫn đêm, cả đôi khi ánh sáng đèn đêm đã tắt.
Nhưng cuộc sống có bao giờ ngừng, và tình yêu một con người bao giờ đến giới hạn. Như một định mệnh của cuộc đời, S đến bên anh trong một buổi gặp gỡ những người bạn xa hương. Một cô gái mang đậm phong cách miền đông nam bộ. Quyến rũ, sôi nổi, ngọt ngào nhưng không kém phần chua chát. S cá tính và rất lạnh lùng trong cuộc vui. Điều ấy khiến anh bất ngờ và không kém phần choáng váng. Và như thế, cảm xúc ấy có lẽ chỉ là thoáng qua. Cho đến khi anh gặp H ở một nơi sang trọng. H có một chút gì đó của M, một phần nào đó của C và gần như giống S. H đã bắt đầu với anh cùng những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với những người bạn. Cô ấy làm cho những người bạn của anh thấy thích và vui vẻ cười đùa. H cho thấy giá trị nơi cuộc sống phồn hoa và đầy phức tạp, cô ấy khiến mọi người ở những nơi sang trọng phải trầm trồ và ngưỡng mộ dù có nhiều cô gái khác vẫn xinh như hoa. Nhưng rồi, anh chia tay H khi không thể mãi vun đầu vào những giá trị vật chất mà mình hầu như không theo kịp. Bốn năm để quen nhau, không thể nói là ngắn ngủi nhưng nó làm anh lụi tàn bởi thứ giá trị mà anh không màn nghĩ đến.
Trong những lúc cô đơn, anh đã tìm lại những người con gái quen thuộc ấy. C,S vẫn nở nụ cười và vẫn mang đến cho anh nhiều cảm xúc.
Anh không tin vào định mệnh, nhưng có lẽ là duyên số. Anh đã gặp em. T à !. Em vượt qua những định kiến của cuộc đời và khiến anh khát khao hơn những cô gái anh từng gặp. Em là một điều gì đó quyến rũ đến lạ kỳ, tính cánh của em là bao gồm những gì mà các cô gái anh từng gặp. Em tạo cho anh sự tự tin, mạnh mẽ. Em khiến anh phải suy nghĩ khác với những cô gái mà anh gặp trước đây. Vượt qua kiểu khao khát đơn thuần của một thằng đàn ông. Em làm anh yêu cuộc sống này hơn, thoát khỏi những cạm bẫy, những đố kỵ của đời người. Em gắn liền với anh những lúc buồn cũng như vui, là nơi mà anh có thể tâm sự và chia sẽ. Em không kiêu sa nhưng lộng lẫy, em len lõi vào con người anh, ngắm vào suy nghĩ nhỏ bé của anh và em khiến anh phải suy nghĩ rõ về một tình yêu đích thực là gì.
Nhưng em à, sự cứng rắn, mạnh mẽ bên cái bề ngoài của em làm trái tim anh thiếu kiên định. Những lúc không có em, L là điều gì đấy bù đắp những cái thiếu trong tâm hồn anh đang hiện hữu. Cô ấy ngọt ngào, mát lạnh theo một kiểu tinh khiết nguyên chất. Và không phải riêng L, anh vẫn cố gắng tìm lại những ký ức với C,S,H,BD,HN khi cùng đi với vài người bạn. Nhưng anh vẫn và đang yêu em T à ! E là nơi mà anh chia sẽ những giá trị của cuộc đời mình, dù anh không chắc rằng chuyện tình chúng ta sẽ đi về đâu.
Gặp lại em ! [ Điều hối hận nhất đời anh ]

THẾ GIỚI HOẠT HÌNH - PHIÊN BẢN MỚI

Thế giới hoạt hình mới cho ra phiên bản website Ver 4. và đồng thời nâng cấp cửa hàng bắt mắt và nhiều sản phẩm hấp dẫn hơn.

Ngoài ra hệ thống NameCard cũng được thay đổi trong thời gian tới.



Trong thời gian triển khai khách hàng cũng có thể trở thành Thanh Viên V.I.P với nhiều ưu đãi tại Thế Giới Hoạt Hình.

Đến địa chỉ: 16/8 Đinh Tiên Hoàng - F. Đakao - Q.1 - TP. HCM hoặc thegioihoathinh.com để biết ra hơn.

Còn ý kiến về thiết kế NameCard thì liên hệ tại đây :lol: .

P/S: Đưa lên kiểu này hông bít pà chủ có chém mình hông ta. awww

THƯƠNG HIỆU: Biết thì làm, không biết thì lầm

Vì sao chữ thương hiệu luôn được nhắc đến nhiều tại Việt Nam. Nhiều bài báo mỗi ngày, mỗi tháng tôi điều đọc và có lẽ những nhà kinh doanh không thể không đọc và hiểu nó. Nhưng tại sao nó lại luôn được viết trên những mặt báo về kinh doanh,thương hiệu,marketing, những trang điện tử online… điều tôi có thể thấy được rằng những người viết một phần nào đó muốn những người làm kinh doanh tại Việt Nam luôn hiểu và nhận thức đúng đắn về giá trị thực của nó chứ không phải là những lý thuyết suông được đọc để biết và cảm nhận một cách tầm thường. Có đôi khi những người viết cũng mong mỏi các nhà kinh doanh tạo dựng được một thương hiệu lớn cở như các hãng kinh doanh hàng đầu của Mỹ, Châu Âu hay ít ra cũng có thể có một thương hiệu ngang tầm với các đại gia Châu Á như Samsung, Honda… Mong mỏi chỉ có thể là vậy.
Ba năm trong ngành làm về thiết kế logo,thương hiệu,quảng cáo và tôi nhận ra rằng: Ngoại trừ những công ty đa quốc gia mà tôi từng làm, thì họ có một quy trình bài bản và chuyên nghiệp hơn. Trong khi các công ty tại Việt Nam thì như ăn sổi ở thì, chỉ biết nhưng không có sự đúng đắn trong cách hiểu của mình. Có lẽ vấn đề tiền bạc chăng, có thể!? Họ không dám bỏ một số tiền lớn chỉ để có thể đầu tư cho cái logo, hay đơn giản như nhiều người nói “Nó chỉ là một dòng chữ thôi mà làm gì mà đắt vậy”. Điều tối giản hơn, tôi làm việc cứ như là một công cụ chứ không phải là một thằng sáng tạo, họ phải bảo làm cái này phải thể hiện cái kia, để cuối cùng ra cái logo mà tôi cũng không dám bỏ vào cái portfolio của mình. Mà buồn cười hơn,(theo tôi) họ chẳng có khái niệm gì về thương hiệu trong khi thì lúc nào cũng nói từ ấy. Cảm nhận về nghệ thuật thì cứ như thời năm 45 vậy. Không như các tập đoàn nước ngoài, họ chấp nhận chi phí và cứ để những thằng sáng tạo như tôi mặc sức tung hoành và cho kết quả như ý muốn trong tham vọng và định hướng công ty của họ.
Một điều hết sức vô lý, là những nguyên tắc, phong cách, cấu trúc làm việc, sự bài bản trong phát triển chiến lược và thương hiệu thì dân ta lại hiểu rõ mòn một như lòng bàn tay, nhưng khi làm thì hỡi ôi. Hình như là chi phí !? Họ tạo dựng chỉ với một mục đích cơ bản là kiếm tiền từng ngày, giống như kiểu một thằng bé đánh giày chỉ bỏ vài đồng cho việc mua dụng cụ và cứ quanh quanh tìm khách hàng này đến khách hàng khác.
Một vài kinh nghiệm mà tôi từng được biết qua sách báo, những người thầy trong việc tạo dựng thương hiệu và tên tuổi của mình lúc mới khai sinh. Đó là 2 đại gia hiện nay là Kiềm Nghĩa và Trung Nguyên, có thể Tân Hoàng Phát là kẻ thứ ba tiếp nối … Với tên khai sinh ban đầu chỉ phục vụ mục đích kiếm tiền thật nhiều, tên Kiềm Nghĩa đã ra đời mang đậm bản sắc Việt. Nhưng sự việc không như người đứng đầu của Kiềm Nghĩa đã nghĩ, họ kinh doanh và phát triển sản phẩm quá giỏi và biến cái tên Kiềm Nghĩa thành một sản phẩm làm đẹp có lẽ là hàng đầu Việt Nam. Và điều đó đã khiến họ bắt đầu làm thương hiệu một cách đúng đắn và bài bản hơn, nhưng điều họ cảm thấy hối tiếc và tên đứa con của họ rất Việt không thể phát triển sang các thị trường Đông Nam Á chứ chưa nói gì Châu Âu, Châu Mỹ… mà đặc biệt hơn là Châu Phi, nơi có lẽ họ kinh doanh mặt hàng này dễ ăn nên làm ra. Họ bắt đầu tìm kiếm một cái tên nghe toàn cầu hóa hơn… nhưng vẫn đang tìm…và nếu có, thì việc đầu tư tiền của cho cái tên này thì không ít. Giống như việc ông lão Trung Nguyên, phải tốn một chi phí đáng kể cho cái tên G7 tại các thị trường quốc tế và Việt Nam. Việc nhắc đến cái tên Tân Hoàng Phát vì với chiến lược không thể nói tốt hơn trong lĩnh vực nước giải khát, đã biến cái tên ấy thành một đại gia lĩnh vực này tại thị trường Việt Nam. Cạnh tranh ngang ngửa, có khi hơn với hai ông lớn là PEPSICO và COCACOLA.Tuy sản phẩm chủ đạo không phải là nước COCA nhưng các sản phẩm này, được cho là đối thủ trực tiếp làm giảm thị phần tiêu dùng của những người giải khát. Những năm trước, có lẽ vào quán nước chỉ với 2 từ COCACOLA hay PEPSI. Nhưng bây giờ, bạn sẽ gọi gì nếu cảm giác người không khỏe… “cho chai 0 độ hay Trà Dr.Thanh”. Với kênh phân phối rộng khắp cả nước và mới đây là “thầu” luôn phần giải khát của đại gia ngành dịch vụ là Khu du lịch ĐẠI NAM. Có nền tài chính vững mạnh và biết tìm kiếm những chuyên gia thương hiệu, nổi bật nhất là ông “vua thương hiệu” tại Việt Nam “Nguyễn Trần Quang”. Tuy thất bại trong chiến lược của bia Lazer, mà chính xác có lẽ là kênh phân phối và câu hơi quá “đã có mặt tại Việt Nam” - đây có lẽ vẫn là nguồn tranh luận gây gắt và case study lớn của những chuyên viên Marketing và thương hiệu , nhưng với những thành công khác trong đó nổi bật là Number 1. Đã đưa Tân Hoàng Phát, bắt đầu con đường làm đại gia Việt Nam trong ngành giải khát. Nhưng tôi cảm thấy Tân Hoàng Phát không muốn vượt ra biên giới của chính mình, dù việc cạnh tranh lâu dài với 2 ông lớn PEPSICO và COCACOLA tại thị trường nội địa là không dễ. Nhưng nếu bước ra thế giới bên ngoài người ta gọi công ty này với cái tên gì, là “TAN HOANG PHAT” sao !? Hay họ có cái tên tiếng Anh mà người tiêu dùng không được biết đến !? Hoặc may ra có thể là các nước nói tiếng Trung vì cái tên này chuyển qua tiếng Trung thì quá dễ… COCACOLA còn đổi được chứ nói gì.
Một thực trạng đáng buồn chăng cho những công ty Việt Nam muốn vươn ra thị trường thế giới. Có một bài báo nói có hơn 100 công ty đặt trùng tên với nhau…, vì sao vậy !? Tôi chỉ có thể biết đơn giản rằng, họ chẳng nguyên cứu cái tên công ty mình đặt ra chỉ có thể biết rằng thích, tên trong gia đình và tên hợp với mạng mình, ăn nên làm ra. Họ chẳng bao giờ vào Yahoo,MSN hay Google để search xem tên đã có ai dùng chưa, tên miền Website đã có chưa … mà một điều nực cười rằng cái logo mà họ làm lại mang đậm kiểu Tây như NGUYEN KIM chẳng hạn.
Một thời gian tại Việt Nam nở rộ những cái tên rất Tây của một vài công ty tư nhân và cả công ty nhà nước với cái tên chuyển sang tiếng Anh như YTECO … sau này biến thể một chút giống kiểu PEPSICO như NASCO, VASCO, SASCO … Đó chỉ mới là cái tên.
Việc phát triển thương hiệu đến người tiêu dùng lại là đằng sau nó gồm hình ảnh, chiến lược. Cái đơn giản nhất và cũng là khó chịu nhất đó chính là cái Logo. Mỗi ngành nghề tại Việt Nam, luôn được người chủ đưa vào hết trong cái Logo để ai nhìn vào cũng có thể biết họ làm nghề gì. Đó là cái lý thuyết mà tôi cho là hơi vớ vẩn. Vì sao tôi nói hơi ? Đơn giản, họ không biết dùng nó như thế nào là hiệu quả vì lý thuyết không sai. Nó vớ vẩn ở chổ, họ không dùng những đường nét của chữ, hay sự tinh tế hơn là một hình mang chất “mộc” mà cứ bê nguyên cái “trực quan sinh động” vào. Nếu kinh doanh mặc hàng mang tính toàn cầu như vận chuyển,network…thì cứ đem nguyên cái địa cầu mà bỏ vào. Họ mặc nhiên xác định người tiêu dùng là kẻ tầm thường, không có tính động não và nhận biết công ty. Và biến cái lý thuyết thương hiệu thành một trò cười không hơn không kém. Và trong đó những thằng thiết kế như tôi là những thằng tiếp tay biết nó thành hiện thực vì sợ mất khách hàng. Cái kiểu chuyên gia tư vấn và thiết kế thương hiệu được bỏ vào trong thùng rác lúc nào không biết. Có lẽ, riêng tôi, không may mắn được gặp những nhà kinh doanh hiểu được sâu sắc về thương hiệu, để có những sản phẩm hoàn hảo như mình mong muốn. Để người ta biết đến cái logo và công ty của mình thì cả một chiến lược tạo dựng và đánh bóng nó. Như việc, nếu Samsung không mạnh về thương hiệu, bạn có biết rằng nó là công ty về hàng điện tử không. Nếu giống kiểu công ty Việt mà tôi từng gặp thì chắc nó gắn cái cục IC vào để khách hàng nhận biết quá.
Sau cái logo ấy, hệ thống nhận dạng thương hiệu (HTNDTH) bắt đầu hình thành. Và cũng như logo, nhưng may mắn hơn là bạn còn có thể “nhắc nhở” khách hàng về vấn đề nhất quán. Mỗi bộ HTNDTH điều có chung một điểm trên các phương diện truyền thông, nhưng cái đẹp luôn chạy trước cái đúng với người Việt, thì đây là lúc cái lý lẽ nhất của thằng thiết kế được thể hiện. Khách hàng thì biết thương hiệu nhưng hởi ôi rằng, phải muốn cái này đẹp, nói tôi muốn đơn giản … nhưng đưa ra thì đơn giản quá cho thêm chút “muối, đường, ớt vào đi”, cái này trống trải quá…vậy chứ thương hiệu của họ là gì…chắc họ không hiểu, chỉ theo phong trào “nhà nhà làm thương hiệu, người người làm thương hiệu”. Mà ngoặc nổi, không riêng gì sếp…cả người làm Marketing cũng stupid không kém. Cũng nói giống sếp …phải đẹp, đẹp … trống,trống,trống quá…sếp hông thích… cho đi học Marketing làm gì thế không biết. Hay chỉ học bán hàng thôi sao!? Chắc lỗi tại trường … không thêm vào cái môn thương hiệu cơ bản và triết lý “cái đúng đi trước cái đẹp”. Hèn gì bên VIỆT NAM MARCOM vẫn ăn nên làm ra với một định hướng duy nhất là dạy về thương hiệu dù có nhiều lớp đào tạo như Brand, Advertising, Marketing, PR, Event, Real State …
Cái triết lý đúng phải đi kèm với chiến lược mục tiêu của thương hiệu, sản phẩm. Trong khi đó, càng làm thì càng lúc “đường ai nấy đi”. Mà thời gian thực hiện chiến lược thì cứ như là ăn cơm, tùy hứng, đùng một cái, nói làm cái trong …3 ngày. Ối trời, làm cái bảng hiệu giảm giá có vài dòng chữ thì may ra. Một mâu thuẩn nữa xảy ra, họ luôn khen quảng cáo nước ngoài hay , đẹp ấn tượng, đơn giản và nói làm giống vậy … rồi tới giờ đưa ra các định hướng, chụp hình, mua hình … rồi hét lên, sao mà làm lâu vậy, muốn trong tuần này, rồi sao giá cao quá vậy … thế thử hỏi… buôn bán có hét cao giá hông, có muốn lời nhiều hông…mà cái nghề thiết kế này…ai định giá được…giá nào tụi thiết kế tự do hông chơi … nhưng tiền nào thì của đấy chứ. Rồi cuối cùng làm ra, chẳng đúng cái mục tiêu nào hết, nhưng mà có được cái, chủ thấy đẹp, thấy thích, hết, còn khách hàng thì quên cái vù.
Thử hỏi, gặp những khách hàng như thế thì kiếm đau ra nguồn nhân lực chất lượng cao. Vì cứ mãi bị thui chột vì cách hiểu thương hiệu trên trời dưới đất, thằng thiết kế làm riết thì tay nghề làm sao khá nổi. Mà hông làm hông được, hông có tiền lấy gì sống.
Chắc người ta phải thêm một câu khẳng định mạnh mẽ khi ai muốn làm thương hiệu rằng:
“Có tiền mới làm thương hiệu, hông có tiền thì làm thương thuyết”

Thay đổi theme blog Opera cho người không cần biết CSS [Chỉ sử dụng theme "In the Shadows"]

Bước 1:

- Bạn hãy tạo 1 folder trên máy của mình, VD tên là "MyOpera". Đặt nó ở đâu cũng được. Trong thự mục này bạn tạo một thư mục con để upload hình thay đổi cho theme. VD: images
Đường dẫn VD: D:\My Blog\MyOpera\images

Bước 2:

- Mở Notepad, và save với tên file là my.css trong folder MyOpera. (my là tên tùy ý mà bạn muốn đặt vì nó chỉ là hình thức ).
-Bạn có thể dùng các chương trình tạo CSS như Dreamwaver….vv… để tạo.

Bước 3:

-Vào blog my.opera.com mà bạn mới đăng ký. Chọn menu Files trong menu My Page\Files
- Trong trang Files này, bạn nhấn vào Create a folder . Nó sẽ xuất hiện phần tạo Folder, nhưng trước khi nhập tên thư mục muốn tạo thì bạn nhấn chọn / (your root folder), sau đó tại dòng Enter directory name: bạn nhập tên thư mục muốn tạo. (Lưu ý: phải đặt tên trùng với tên folder mà bạn đặt trong ổ cứng (như VD ở trên: images)). Nhập xong, bạn nhấn Create directory là Ok

Bước 4:

Tại blog của mình bạn vào trang Design trong menu My Page/Design để chọn cho mình một theme mẫu.

Trong phần Design này, có 2 dòng custom style sheet. Và Change color of the My Opera top menu.
- Dòng Change color of the My Opera top menu : Để bạn thêm hoặc không thêm các thành phần xuất hiện trên menu và màu sắc của nó.
- Dòng custom style sheet là nơi mà bạn đến với trang chình CSS của theme. Nhưng trước hết bạn vào phần này chỉ nên chọn “Do not use my custom style sheet” và nhấn Save.
- Sau đó bạn nhấn vào menu Blog để trở lại trang blog chính. Bạn click chuột phải và chọn "view page source". Nó hiện ra một trang IE, Firefox… riêng, thì trên menu bạn nhấn Save là lưu với tên tùy ý, miễn sao có tên đuôi file(phần tên mở rộng) là html là được. VD: MyBlog.html (Nhớ là bạn lưu vào thư mục MyOpera mà bạn đã tạo).

Bước 5:

1. Bạn vào thư mục MyOpera của mình trên ở cứng, chọn file html, click phải chọn Open with và chọn mở bằng chương trình Notepad. (Nếu có các chương trình sửa mã nguồn web khác thì bạn có thể dùng).
- Bạn xem trân các dòng đầu tiên ở thẻ link, bạn tìm đoạn chứa tên "main.css" trong cặp thẻ . Bạn copy đoạn này, nó bắt đầu từ chữ /community đến /main.css.
- Bạn paste nó vào thanh address của trình duyệt và viết thêm my.opera.com vào trước để trở thành my.opera.com/community/…../main.css. Enter hoặc nhấn GO để mở file CSS đó.
Copy toàn bộ trang CSS và mở file "my.css" bạn đã tạo trước đó bằng Notepad và dán đoạn code đó vào.

2. Trên file my.css bây giờ đã có các đoạn lệnh CSS mà bạn vừa dán vào.
- Tìm tất cả các đoạn có chứa /community/ đứng đầu và thêm vào http://my.opera.com trước nó. (Nó sẽ thành như sau: http://my.opera.com/community/..(thành phần phía sau)....)

Bước 6:

- Bây giờ tôi chỉ hướng dẫn bạn thay đổi background và banner của blog, những thành phần khác bạn có thể tự thay đổi nếu hiểu đôi chút CSS và mã màu của chúng.
1. Trước khi thay đổi background và banner thì bạn phải có 2 file hình thay thế. Background thì kích thước tùy bạn miễn sao đẹp.Còn banner, nếu muốn đảm bảo tính toàn vẹn thì bạn có thể copy banner của trang blog mẫu mà bạn đang sử dụng để xem kích thước chuẫn của nó là bao nhiêu pixel. (VD; blog tôi đang sử dụng có thành phần banner là 960 x 192).
2. Hai file này bạn copy vào thư mục images mà bạn tạo trong ổ cứng. Sau đó tại file CSS đang chỉnh sửa, bạn sẽ thấy 2 thành phần đầu tiên là body và #top. Phần body là để thay đổi hình background còn #top là của banner.
- Trong phần body, bạn sẽ thấy đoạn mã có chữ url phía trước. Bạn chỉ việc thay đoạn link trong dấu () phía sau url là images\bg.jpg là được (Lưu ý: bg.jpg là tên file hình của bạn trong thư mục images trên ổ cứng).
-Phần #top thì bạn cũng thay đổi link tương tự như phần body.
Sau đó bạn Save lại, nhưng đừng có đóng nó lại.

Bước 7:

- Bạn quay trở lại, blog my.opera.com của mình, vào phần Files bạn chọn Upload files. Chọn tên thư mục mà bạn muốn upload file vào (VD: images), nhấn browse, chọn file background và banner mà bạn đã thay trong file CSS để upload lên folder này.
Sau khi upload xong, bạn quay trở lại file CSS đã chỉnh và copy toàn bộ phần code CSS này.Bạn vào lại trang Design của blog và chọn custom style sheet. Dưới dòng chữ Enter CSS, bạn paste đoạn css vào đây và chọn “Only use my custom style sheet” rổi nhấn SAVE. Có thể bạn sẽ thấy nó trở nên trống trơn, thì bạn chỉ việc nhấn F5(refresh) vài lần thì nó sẽ hiện “nguyên hình” blog mà bạn đã chỉnh.
Blog Opera chỉ chạy tốt trên trình duyệt Firefox và Opera.
Chúc bạn vui vẻ.

NGÀY ĐẦU CHƠI OPERA !

Sau nhiều lần mò mẫn làm sao để chỉnh cái theme blog này. Phát hiện ra nó quá đơn giản, nhưng mấy thằng củ chuối nó chỉ thì stupid thật...làm tốn mất cả ngày.

Nhưng mà cũng cảm ơn những người đấy đã giúp mình có thể hiểu và chỉnh được CSS của my.opera
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31