Share my love

HOANGTMStyle™

Subscribe to RSS feed

IF YOU CAN DREAM

There is a world where hope
And dreams can last for all time
A wonderous place to go
You'll know it when your heart finds

Hearing our song as old as time
Hold my hand, we're gonna fly
What a magic ride
And just a kiss away

If you can dream
The wish we're making on a star
Is coming true
The colors of the wind will lead
My heart right back to you

'Cause if you can dream
Reflections in a diamond sky
Come shining all through
Romance will always be so new
And love will save the day
If you can dream

Someday my prince will come
It's certain as the sunrise
Once day the slipper fits
Then you see the love in his eyes

It's a tale as old as time
There's no mountain we can't climb
When you're finally mine
And just a kiss away

If you can dream
The wish we're making on a star
Is coming true
The colors of the wind will lead
My heart right back to you

'Cause if you can dream
Reflections in a diamond sky
Come shining all through
Romance will always be so new
And love will save the day
If you can dream

So the story goes
Never die the rose
There's a whole new world
Waiting there for us
Waiting just for us!

If you can dream
The wish we're making on a star
Is coming true
The colors of the wind will lead
My heart right back to you

'Cause if you can dream
Reflections in a diamond sky
Come shining all through
Romance will always be so new
And love will save the day

Oh, love will save the day
If you can dream

You can dream...

Ngày xưa tôi đã yêu - Thạch Thảo

Vậy là Huế đã vào đông. Từng cơn gió heo may se thắt thổi qua những con phố dài hun hút. Một mùa đông nữa lại đến. Một mùa đông nữa tôi xa anh. Một mùa đông nữa lặng lẽ ôm những kỷ niệm xưa, ôm những dày vò, tiếc nuối, khổ đau bằng cách tự trói mình trong một mớ câu hỏi "Vì sao?"

Anh!

Chiều nay tôi một mình ra phố. Một mình lang thang đón cơn gió lạnh đầu mùa. Phố vẫn như xưa, như những ngày hai đứa mình còn có nhau. Những vòng xe vẫn hối hả đi về. Mọi người vẫn cứ hút vào dòng xoáy thời gian. Tất bật. Vội vã. Hình như chỉ có tôi là lạc lõng trên vỉa hè đầy lá bằng lăng vàng sần, vào xạc cuốn theo chiều gió. Thọc tay vào túi áo khoác, tôi dừng lại ngơ ngẩn: Ngã sáu! Về đâu bây giờ? Đường Hà Nội? Đường Hùng Vương? Đường Bến Nghé? Đường Lê Quý Đôn? Đường Đống Đa?... Đôi chân tôi vẫn bước đi như là nó biết rõ cần phải đi theo đường nào. Và quả thật nó hơn tôi. Đường Ngô Quyền! Ngày xưa...

Tôi đi như kẻ vô định. Ký ức cứ ùa về... Nhạt nhòa... "T ơi Anh yêu em! Anh không biết nói sao hơn là nói câu đó nữa". Anh xạo. Thiệt mà... Không tin anh ư?. "Không, anh xạo lắm"... Tiếng cô gái cười khúc khích, tiếng cười trong như pha lê. Chàng trai vội vã nắm tay cô: "Tin anh đi. Em đa nghi thế chóng già lắm, biết không?"...

Cô kêu lên khe khẽ:

"Kìa... Người ta nhìn... Buông tay em ra đi".

"Không, anh không buông. Mặc kệ họ!".

Cô hạ giọng năn nỉ:

"Anh... người ta đang cười"...

"Tin anh không đã? ".

"Ừ... tin... Trời ạ". Tiếng chàng trai cười ấm áp.

Trời ơi! Sao lại đi theo lối này? Sao lại thế? Quay lại đi... Kìa, phía trước đã là những hàng điệp. Lá điệp vàng rực lả tả rơi đầy trên tóc, trên áo... "Chạy chậm lại đi anh. Hoa điệp rơi đẹp quá". Ừ, đường Ngô Quyền nhiều điệp nhất thành phố đấy... Hoa điệp đẹp quá anh nhỉ... Giống như hoa mướp trước ngõ nhà em ấy. Vàng ơi là vàng... Cô gái chụm tay hứng những cánh hoa lả tả bay trong gió... Tiếng cười cuộn vào nhau, ấm đến nao lòng... Vâng, cô gái đó là tôi.

Hai mươi tuổi. Tôi là con bé nhà quê khù khờ khăn gói lên thành phố học. Đối với tôi, tất cả đều mới mẻ, lạ lẫm. Vốn là đứa con gái đầy mặc cảm, khó gần và khó hiểu, tôi giấu mình thật kỹ trong cái vỏ bọc lạnh lùng, lặng lẽ. Đến lớp, tôi như đeo dính lấy đứa bạn cùng làng cũng lặng lẽ, khờ khạo chẳng kém gì tôi. Hai đứa như hai cái bóng của nhau, cùng ngơ ngác như nhau.

Hết một học kỳ, cả tôi và nó hầu như chưa đi hết cái thành phố bé như lòng bàn tay và chưa thuộc hết tên năm mươi thành viên còn lại của lớp. Tôi chỉ biết đến nó, đến bài học, đến những lo toan thường ngày của cuộc sống tự lập đầu đời, đến miền giáo đường trang nghiêm, tĩnh lặng mà thường ngày tôi hay đến ôn bài. Tất cả sẽ bình yên như thế nếu không có một ngày...

Ngày 22 tháng 3 trường tổ chức cắm trại chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Đại Học Huế. Khoa Văn trường Đại Học Sư Phạm năm tôi học có ba lớp: A, B, C. Lớp tôi 97 Văn B dựng trại bên cạnh lớp Văn A và Sử B Đối diện lớp tôi qua khoảng đất đầy cỏ xanh mượt là lớp Văn C.

Cả ngày hôm đó, tôi lang thang cùng T. nhỏ bạn cùng lớp mà cứ thầm trách đứa bạn cùng làng đã bỏ tôi lại một mình để về quê. Đến tối, lớp phó học tập, lớp phó phụ trách đời sống kiêm luôn chức thủ quỹ lớp trổ tài... nấu chè. Trong khi chờ lớp trưởng bưng chè đi mời bàn dân thiên ha trong lớp vừa luôn mồm lăng xe tài lẻ con gái lớp B, tôi ngồi cạnh nhỏ T, lặng lẻ nghe nó tranh cãi với anh D, chuyện "Tại sao con trai thích uống rượu? Uống rượu có phải hoàn toàn là xấu, là có hại không?".

Bất chợt, tôi chớp mắt ngạc nhiên. Trước mắt tôi bên kia mép chiếc chiếu hoa là một gã con trai lạ hoắc lạ huơ đang thản nhiên đưa những thìa chè ngọt lịm vào miệng nom thành thục đến ngon mắt. Tôi hơi mỉm cười, thấy gã thật ngộ nghĩnh. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nhìn một người con trai lâu đến thế. Một khuôn mặt thon dài, khóe miệng thanh và duyên như một nét vẽ, đôi mắt tím sẫm với hàng mi dài, đôi lông mày nét ngang bướng bỉnh...

Đến đó thì gã ngẩng lên và bắt gặp tôi đang nhìn gã chằm chằm. Đỏ bừng mặt tôi mỉm cười chữa thẹn và vội vã quay đi. Gã! bâng quơ: "Nhìn vừa thôi kẻo tui không nổi giờ!". Trời xui đất khiến sao tôi chợt trở nên dạn dĩ: "Không nhìn để ông ăn hết chè lớp tui hả?" Thế sao được! Gã le lưỡi quay ra hỏi đứa bạn: Cô bé ở đâu thế?, Đồng hương mi đó. Á , Quảng Bình hả? Gã quay qua tôi: "Ở huyện nào vậy? ".

Huyện Quảng Ninh. Đây cũng ở Quảng Ninh. Thật sao? Thấy ông lạ hoắc Tui không tin. Thiệt ở xã G.N đây mà!.

Tôi cười "Không xong rồi, xạo chi dữ thế, xã G.N tui thuộc lòng".

Gã đấu dịu "Nói vậy chứ ở L.T "...

Đến lúc đó thì một đứa bạn qua gọi gã về lớp. Gã đứng lên chào tôi, bỏ xót lại một ánh mắt tím như trời Huế lúc hoàng hôn.

Ngày hôm sau, gã hay qua lớp tôi chơi và tôi không hiểu sao không còn hứng thú lang thang với T nữa. Tôi bỏ T, đi một mình và nói chuyện với gã. Tự dưng tôi thấy mình thật nhỏ bé trong đôi mắt màu tím sẫm của gã. Vâng... Gã chính là anh.

Tôi không biếu sau "sự kiện" đó tôi và anh quen nhau như thế nào, hiểu nhau đến thế nào, chỉ biết rằng chưa đầy hai tuần lễ sau tôi đã rụt rè ngồi sau xe anh, chầm chậm qua bao nhiêu con phố như bất kỳ đôi tình nhân hạnh phúc nào khác. Bạn bè bảo đó là tình yêu sét đánh! Tôi chỉ cười. Thực sự lúc đó tôi quá hạnh phúc, quá viên mãn bởi tôi có anh và tôi yêu anh. Đối với tôi, anh vừa là một người bạn, một người anh, vừa là một người yêu chân thành một chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Tôi vẫy vùng sự vội vàng, nông nổi nào rồi cũng sẽ phải trả giá. Điều đó tất yếu như là một quy luật...

Ngày tháng hạnh phúc qua nhanh. Những rạo rực ban đầu dần lắng xuống. Dường như đó là dịp để cho anh, cho tôi nhìn lại mình. Thế nhưng hình như vẫn muộn... Sự rạn vỡ dần xuất hiện với những lý do vớ vẩn mà cả tôi và đều vì tự trọng, tự ái và sĩ diện trẻ con còn sót lại đã không tạo cho nhau một cơ hội nào để hàn gắn. Tôi biết anh yêu tôi. Nhưng anh không đủ sức cảm thông, không đủ nghị lực để chiến thắng lòng ghen tuông vị kỷ của chính mình. Tôi ngậm ngùi chia tay anh với cái tội tày đình: phản bội! Tôi gánh chịu những tai tiếng đó, âm thầm và lặng lẽ như đã biết trước nó phải thế, như không thể chối cãi được điều gì...

Bạn bè nhìn anh xót thương và nhìn tôi khinh bỉ. Tôi hiểu. Giờ có nói cũng bằng thừa. Sẽ không một ai tin tôi ngoài đứa bạn cùng làng mà một thời đắm chìm trong hạnh phúc riêng mình tôi dường như đã bỏ rơi nó. Nhưng Chúa ơi tôi không thể nào hiểu nổi khi người ta yêu, tin đến mức kể hết mọi chuyện về mình về quá khứ của mình cho người mình yêu nghe thì phải chăng lòng tin và tình yêu đó sẽ thành một tội lỗi.

Một cơn gió ùa đến, uốn cong những cành điệp. Lá vàng rơi rào rạt. Tôi đưa tay ra hứng, nghe tim mình nhói lên. Tôi ơi tôi!...

Cuối cùng là thế đấy. Tôi còn lại gì cho tôi ngoài những khổ đau, ân hận, tiếc nuối?.. Tất cả trong tôi giờ là sự sụp đổ ghê gớm...

Văng vẳng bên tai tôi tiếng anh điềm đạm, tỉnh táo đến lạnh lùng: "Anh thấy anh và em có hai cách sống rất khác nhau. Em thì trầm lặng, anh lại sôi nổi. Hay em thử thay đổi cách sống của mình đi? ".

Tôi nhìn anh, nước mắt trào ra nghẹn đắng. Trước khi nhận lời anh, tôi đã nói cho anh biết tất cả về tôi, về cái tính kỳ quặc ấy nữa. Nhưng anh vẫn vui vẻ chấp thuận, lại còn nói mỗi người một cá tính mới tạo ra sự phong phú cho cuộc đời. Thế mà giờ...

Tôi không thể tin nổi... "Mỗi lần chở em đi ngang qua tụi bạn, nghe tụi chúng cười, anh thấy thật nhục nhã!". Tôi đau đớn đến ngơ ngẩn. Cái dấu gạch chéo cuối cùng tôi đặt vào sau hai chữ "Tình yêu" của mình cũng là vì những câu nói ấy...

Bây giờ, anh đã xa... Anh ra đi để lại trong tôi một khoảng trống cô độc và lẻ loi. Tôi biết rồi thời gian cũng sẽ dần phủ lấp những cảm giác đó. Nhưng dẫu thế, tôi cũng không thể nào quên được anh, quên những kỷ niệm ngày nào tôi từng có. Tôi vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, phải chăng đó cũng là định mệnh? Cái định mệnh nghiệt ngã đã xui khiến tôi và anh, dù chung một dãy hành lang dài và rộng không hơn một mét nhưng vẫn xa lạ như chưa hề quen biết, như chưa từng thề hẹn.

Chiều nay, tôi một mình ra phố. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về vò xé trái tim tôi. Phải chăng đây là cái giá phải trả cho sự vội vàng, nông nỗi của tôi? Phải chăng...? Liệu có đúng không anh? Thế là chúng mình đã chia tay nhau... Anh có thấy hạnh phúc hơn không? Có mãn nguyện hơn không? Và anh còn nhớ đến em đứa con gái nhà nghèo vì yêu anh mà mất hết tất cả? Đến những lời thề hẹn, những mơ ước, những kỷ niệm xa xưa? Còn nhớ không anh?

Dẫu đã quên hay còn nhớ, xin anh tin rằng trong trái tim tôi, anh luôn luôn ngự trị. Vĩnh hằng như cái quy luật khắc nghiệt đã làm ta vỡ tình yêu của tôi và anh...

Rồi thời gian sẽ xóa lấp đi những muộn phiền này, rồi thời gian cũng sẽ cho tôi nghị lực để bước tiếp con đường phía trước. Và cũng chính thời gian sẽ nhắc tôi nhớ mãi một điều mà suốt đời tôi không thể nào quên. Ngày ấy, tôi đã có một tình yêu...

Ban mai bình yên - Lê Thu Thuỷ

Buổi sáng Kim ngủ dậy muộn. Mấy người anh đang tán lại giấc mơ đêm qua để đánh đề. Kim cười lơ mơ. Các ông anh trí thức hẳn hoi, ông nào cũng ôm từ một cái bằng đại học trở lên. Ấy vậy mà còn mê tín.

Thằng cu Điệp chạy vào giường lay Kim:

- Cô út! Dậy ba hỏi kìa! Đêm qua cô út mơ thấy gì? Đêm qua cô út mơ thấy cháy nhà. Tiếng anh Minh.

- Tra bảng thử cháy nhà ra con gì? Tiếng chị Sáu.

- Cháy nhà ra mặt chuột! Tiếng ai đó Kim không nhận ra.

Tất cả cười ầm.

Kim xuống nhà dưới giúp mẹ dệt nốt chiếc chiếu. Vụng về, cô làm hỏng một mảng lớn. Mẹ mắng Kim đuềnh đoàn. Buồn, Kim bỏ lên nằm đọc sách.

Đô hẹn sáng nay lên đưa Kim đi Mỹ Sơn. Hơn tám giờ, nắng lên, chắc là Đô không đến. Kim tặc lưỡi. Đô bao giờ cũng sai hẹn. Ban đầu Kim còn hờn dỗi, sau quen dần, Kim xem chuyện ấy là bình thường. Có một điều Kim thường sợ thót tim là Đô hay uống rượu. Đôi khi Kim phải đi tìm. Kim lo Đô quá chén, phóng xe xảy ra tai nạn thì nguy. Đô không biết là Kim luôn lo lắng cho mình.

Chị Sáu thường mắng Kim:

- Bỏ quách nó đi cho rồi. Em không gặp được thằng nào tử tế hơn sao? Đàn ông gì rượu chè tối ngày. Thỉnh thoảng lại bỏ nhà đi hoang ở cái tuổi chẳng trẻ trung gì.

Anh Minh thì nói không nể nang:

- Hắn có cái gì mà mê hoặc được đứa cực kỳ khó tính như mày. Tao thì chỉ thấy hắn vừa già vừa xấu.

Kim thở dài. Chẳng ai lý giải được tình yêu. Kim hiểu Kim yêu Đô đau đớn như thế nào. Đô không hiểu vậy. Kim biết Đô không yêu mình. Đô lừa dối Kim. Đô cặp bộ với Kim và nói với bạn bè anh ta muốn làm cảnh. Kim đã thử bứt mình ra khỏi Đô. Một lần, hai lần, ba lần... mười lần và Kim không đủ sức. Đô thì đàng hoàng một cách chơi chơi. Mà chơi thật. Lúc đầu Kim còn khổ sở. Sau Kim thả lỏng luôn.

Kim nghĩ đến người đàn bà Đô yêu hơn mười năm nay và rủa thầm: "Đồ rắn độc!". Kim không biết Đô còn nô lệ quá khứ đến bao giờ? Đô hay hát "Em giờ đã hai con rồi đó!" Kim nhức nhối. Hai con rồi. Đô vẫn chờ bà ta quay về. Vẫn chờ gia đình kia nát bét ra để minh chứng tình yêu và lòng hào hiệp.

Kim nhớ về những ngày bỏ Huế ra đi. Thịnh giờ chắc con bế con bồng! Hồi ấy Kim và Thịnh yêu nhau. Mối tình đầu chẳng để lại cho Kim chút kỷ niệm gì ngay cả nụ hôn. "Mình thế nào ấy!" Kim tự nhủ thầm. "Mình luôn sống trong trạng thái mê sảng". Mỗi năm đến ngày sinh nhật Kim đi ngồi cà phê một mình. Kim dành riêng nỗi buồn cho mối tình với Thịnh. Đúng ra là có một lần Kim tổ chức sinh nhật linh đình. Ấy là năm Kim và Dũng quen biết nhau. Dũng yêu Kim. Bạn bè ai cũng viện trợ họ. Kim cũng rất muốn yêu Dũng. "Anh ấy tốt!". Đêm đêm đi chơi với Dũng về Kim vùi mặt vào trong chăn. Kim viết về Dũng. Kim tưởng tượng ra Dũng bên cạnh và nói với anh những lời yêu thương. Thế nhưng Kim và Dũng tự nhiên bật ra, chẳng đến đâu hết. Lý do một phần từ sự xuất hiện của Đô. Khi gặp lại Dũng, Kim day dứt. Nhiều lần cô mạo hiểm đến ngôi nhà trọ của anh. Kim đứng rất lâu dưới chân cầu thang. Bên khung cửa sổ Dũng cắm cúi vẽ đồ án. Kim biết chỉ ngước lên là Dũng sẽ thấy cô. Dũng sẽ chạy ra đón. Mãi mãi trong Dũng, Kim là một tiên nữ mù lòa. Đô viết cho Kim những dòng thư đầy ắp yêu thương. Đọc nhật ký Đô, Kim biết rằng những dòng ấy Đô từng viết cho người yêu cũ. Từ ngày chị ta lấy chồng, Đô không gởi những dòng ấy đi. Đô sợ anh chồng đọc được những bức thư sẽ đánh vợ.

Sao Dũng không viết gì cho mình nhỉ? Kim tự hỏi. Rồi Dũng sẽ yêu người con gái khác. Cầu cho anh được hạnh phúc. Bao giờ với Dũng, Kim cũng thật dịu dàng. Nếu quá khứ hồi sinh, em sẽ yêu anh. Kim mơ màng.

Kim nghe tiếng thằng Điệp líu lo:

- Đêm kia má nằm mơ có ông già cho má con số năm sáu. Ngủ dậy má biểu con đi mua cho má con năm sáu. Hồi đêm xổ số ra con sáu lăm.

- Mày vẽ!

Kim nghe tiếng anh Minh cự thằng Điệp.

Lại số đề. Đêm qua Kim cũng nằm mơ. Giữa giấc ngủ nặng nề của Kim hắn đến. Hắn đưa Kim qua dãy sương mù. "Thần chết"! Kim sợ hãi. Kim đã từng tự tử. Chuyện này xảy ra đã mười năm. Lúc nào Kim cũng thèm chết. Trong mơ Kim lại thấy sợ vị thần nắm quyền sinh tử của con người. Kim đợi phép mầu đến với cô. Sự bất tử chỉ dành cho thiểu số có những quyền năng tối thượng. Thấu đáo tất cả không gian thời gian vô tận, vượt ra ngoài thế giới hữu hạn và tương đối này. Làm sao Kim có thể sống làm nên một việc gì thật kỳ diệu? Thế là Kim khao khát.

Ta không nên nhấm nháp nỗi buồn. Kim gọi tình yêu của mình bằng cái tên như vậy. Kim đã trải nghiệm những xót xa, niềm day dứt, thương đau, oan trái, hận sầu, cay đắng, thậm chí thù hận. Cuối cùng Kim thấy mình quá cô đơn. Rồi cô yêu sự cô đơn dù cô chưa biết tận dụng hoàn cảnh ấy để học những điều phi phàm. Quá nhiều thói quen mài mòn Kim.

Chuỗi ngày dài phiền muộn. Điệp khúc vấn nạn vang lên trong cả giấc ngủ. "Đi về đâu?". Kim bức bối: Tình yêu, học vấn, giáo điều, tiền bạc... như xiềng xích. Khi Kim mơ thần chết đưa Kim đến dòng sông. Bên kia là vườn Uyển lạc, lẽ ra Kim được nghỉ ngơi ở đó. Kim biết chốn ấy là nơi dành cho những người suốt đời làm điều thiện. Kim từng phạm nhiều sai lầm, nghiêm trọng và không nghiêm trọng. Có ý và vô ý. Kim đem lại đau khổ cho người và vật. Có sinh linh chết oan vì Kim. Vậy là Kim không được giải thoát hoàn toàn. Kim sám hối.

Kim lại mơ thấy địa ngục như thể cô thoát ra từ chốn ấy. Thần chết đã nói với Kim là cô không đáng bị giam cầm trong đó. Linh hồn và thể xác Kim cũng chưa quá hư hoại để tạo hóa phi công tạo tác lần nữa, điều cần thiết là trả Kim về trần gian, sống nốt kiếp con người. "Muốn liễu thoát sinh tử thì đừng bao giờ làm điều ác nữa". "Hãy sống với tính bản thiện!". Đấy là những điều cuối cùng thần chết dặn. Kim thoát vòng luân hồi. Kim khỏi phải đầu thai kiếp sống mới.

"Tất cả như thật ấy! Hay là đêm qua mình kinh nghiệm sự chết. Dễ lắm chứ". Kim trăn trở. Kinh Phật bảo con người ta có thể chết khi đang cố sống và ngược lại. Ba thì bảo: "Sống chết như trở bàn tay".

Kim bắt đầu hình dung về đôi mắt bí ẩn, nhiều năm nay đôi mắt ấy dõi theo Kim. Ban đầu cô không để ý. Rồi cô thấy nó ở mọi nơi mọi lúc. Cô giam mình trong phòng kín để sống riêng với đôi mắt ấy, cô soi bóng vào đôi mắt và thấy mình từ chân tơ đến kẽ tóc. Rất nhiều khi đôi mắt chiếu vào Kim tia sáng lạnh lùng nghiêm khắc. Nhất là khi Kim làm những việc Kim không thích mà cô cũng cứ làm. Còn thì cô luôn thấy đôi mắt nhìn cô bao dung từ ái.

Sáng nay Kim ôn lại toàn bộ giấc mơ với những băn khoăn. Kim lại thấy đôi mắt. Cô mỉm cười viết:

"Mắt người tình năm xưa.

Hằng đêm về xua tan cơn ám muội

Hằng đêm ta thầm hôn mắt sao trời..."

Cô nghe những giai điệu vang ngân giữa không gian bao la. Bầu trời xanh trong, gió lồng lộng. Những khúc nhạc huyền hoặc rót vào tai Kim. Đô đến đưa Kim đi Mỹ Sơn cùng. Anh ta nhìn cô và buông một câu:

- Hôm nay trông em thật lạ lùng!

Kim không biết Đô khen hay chê mình. Cô thấy mình lạnh nhạt với Đô hẳn, Kim chìm trong những hợp âm từ cây đàn vô hình. Kim biết giữa đôi mắt và tiếng nhạc kia có sự đồng nhất với nhau.

Đô lái xe đưa Kim qua những vùng quê quen thuộc. Anh ta đang công tác tại một phòng văn hóa. Sáng nay anh ta đưa Kim đi khảo sát để viết bài về những di sản văn hóa Chămpa ở miền Trung. Kim quan sát quê hương. Những kỷ niệm thời thơ ấu ùa về. Kim nghe tiếng gọi của một nhân vật trong vở kịch từng để ấn tượng sâu sắc nhất suốt tuổi thơ cô:

"Thời gian ơi! Thời gian ơi! Thời gian ơi!".

Đó là tiếng gọi của Thiên Ya Na, trong vở kịch "Tình sử thiên Ya Na". Người này đã từng là thần tượng thời thơ ấu của Kim.

- Thời gian ơi! Kim hét vang.

Đô dừng xe lại:

- Em làm sao vậy?

Kim im lặng.

Đô đạp máy và buông một câu cục cằn: "Đồ khùng!". Xe đến nhà thờ Trà Kiệu. Đô muốn ghé. Kim cản. Đô thôi. Kim lẩm bẩm:

- Có thể tiền kiếp ta đã sống buổi hoàng kim của kinh đô sư tử.

- Có thể! Đô phụ hoạ.

- Lúc này đây em đinh ninh mình là hậu thân của công chúa Chămpa. Em từng gặp Thiên Ya Na thánh mẫu, Người tạo dựng nên vương quốc Chămpa.

- Còn anh là thần vương Bhađresvana. Gốc rễ của vương quyền.

Đô cũng sôi nổi góp chuyện.

- Không ngờ chúng ta tha hóa đến mức này. Kim vui vẻ. Có khi kiếp sau chúng ta thành khỉ.

- Coi chừng thành thật đấy cô bé, ai mà biết được xưa kia mình không từng đùa cợt kiếp sau mình làm lũ vô tích sự. Đô trầm ngâm. Xe vào Thánh địa Mỹ Sơn. Từ ngàn xưa nơi đây là địa điểm hành hương thiêng liêng của hàng chục triều đại và hàng triệu con người. Mỹ Sơn là nơi thờ phụng vị thần vua Bhađresvana. Tín ngưỡng chính của vương triều Chămpa là thờ tự thần, vua và các thần linh bảo hộ vương quốc cũng như vương quyền. Dân tộc Chămpa đã mất tên trên bản đồ thế giới, giờ đây chỉ còn rơi rớt lại các di tích mà Mỹ Sơn là điển hình.

Đối diện với sự thịnh suy của Lịch sử. Một nỗi trắc ẩn bóp chặt Kim. Cô đau thắt. Cô định nói một điều gì đó với Đô thì bất chợt đôi mắt bí ẩn hiện ra cắt ngang.

- Em giống như một người ngoại tình vậy! Đô nhìn Kim ngờ vực. Kim ngắm đôi mắt ở vị trí trực diện nhất. Đô thấy Kim không phản ứng gì trước câu nói của mình. Đô bực tức, anh ta chọc cho Kim ghen:

- Anh nhớ Phượng ghê!

Kim im lặng. Phượng là tên người đàn bà tình địch. Đô cười khẩy:

- Em say đắm một thằng cha nào rồi phải không?

- Để tôi yên! Kim chau mày. Anh cứ đến chỗ người đàn bà kia mà ăn mày tình yêu...

Kim định nói thêm nhưng trong giây lát Kim dường như thấy đôi mắt kia ngoảnh đi hướng khác. Kim hoảng hốt. Cô suýt khóc. Đô tưởng Kim buồn mình nên kéo cô vào lòng hôn khẽ. Kim lắc đầu. Tại sao Kim không nhận ra đôi mắt ấy sớm hơn nhỉ. Nó là hào quang của Thiên Ya Na. Toàn thân Kim chấn động khi khám phá ra điều ấy.

- Em không còn yêu anh nữa phải không? Đô hỏi Kim.

- Anh đủ nhạy cảm để nhận ra điều đó. Kim đáp.

- Đừng bảo anh dọa! Đô nóng nẩy. Anh sẽ giết chết em và giết cả thằng cha kia, em đợi đấy.

Kim thấy Đô thật thảm hại. Anh ta đã mất cô thật sự. Khi anh ta nhận ra anh ta yêu. Kim thì quá muộn rồi. Kim không thể tôn thờ Đô. Kim tôn thờ con người bất tử ấy: Kim tin vào sự thần kỳ cảm ứng. Kim tin Thiên Ya Na sẽ tái sinh và Người đang ở đâu đó. Kim đi tìm Người.
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31