Saturday, June 27, 2009 1:55:59 AM
XUÂN QUỲNH
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nếu cần anh bán nó đi ngay
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em
Em trở về đúng nghĩa với trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
Saturday, June 27, 2009 1:54:13 AM
Học quên để nhớ
Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ
Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Học quên để nhớ
Friday, June 26, 2009 1:52:06 PM
MÌNH ĐAU HỌNG! NHƯNG MÀ RẤT VUI! VUI VÌ LÀM CHO MỘT AI ĐÓ VUI, ĐƯỢC " SANG" VÌ MÌNH!

VUI QUÁ! HẠNH PHÚC QUÁ!
NHƯNG MÀ TẠI MÌNH CHỨ! AI BẢO NÓI NHIỀU! PHẢI BỎ BỆNH NÀY THÔI KHÔNG THÌ SAU NÀY CHỒNG ĐÁNH CHẾT!
Friday, June 26, 2009 1:16:48 PM
SAU ĐÂY LÀ MỘT SỐ YÊU CẦU CỦA NHÀ TUYỂN DỤNG
Lương tháng không tiêu
Không được nói nhiều,
Không cho cãi vợ.
Phải biết đi chợ, Nấu nướng, quét nhà.
Không được la cà , Rượu chè cờ bạc
Không được lười nhác, Phải tắm hàng ngày
Không được xỉn say
Không hay "tá lả"
Không được quậy phá
Không đánh vợ con
Không béo , không lùn Không gầy, không ốm
Thức khuya dậy sớm
Nghe vợ chăm con.
Biết mua phấn son Làm quà cho vợ
Mua đồ không hớ.
Cao ráo , thông minh
Thấy con gái xinh Không được xí xớn
Không được tí tởn Gái gú, bia ôm.
Râu ria bờm xờm Phải cạo cho sạch.
Nếu nhà có khách, Được phép ra oai,
Nhưng không có ai, Vợ là số một!
Friday, June 26, 2009 1:11:40 PM
HT
Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối
Thầy văn học đọc câu phương ngôn
“Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối”
Có đúng thế không, hở bạn bè cùng tuổi ?
Lứa đôi bắt đầu yêu
Sáng nay em gởi gì qua ánh mắt nheo
Mà khiến anh đêm về khó ngủ
Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
Ngắn vô cùng – không đủ để nhìn nhau
Đừng ai hiểu lầm ai đó muốn làm cao
Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác
Thì ra, thầy bảo mà đúng thật
Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình
Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến đúng một cái tên
Tự dưng em quá chừng xấu hổ
Má đỏ bừng và không cười nói nữa
Có ai hỏi :”hắn đấy à ?”
Vội đáp : “còn lâu !”
Và anh thì có khác gì đâu
Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động
Nên bất ngờ phải nói “có” thành “không”
Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung
Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ?
Tự dưng em không dám lên lớp trễ
Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười !
Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời
Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang qua căn
Nhà em ở
Chỉ cần một cái nhìn…hai đứa sẽ ngủ ngon
Nhưng bạn bè ơi
Đừng tìm hiểu gì hơn
Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió
Anh sẽ giải thích, anh đi ngang qua căn nhà đó
Như đi ngang qua bao căn nhà khác trên đường
Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường
Dù sự thật có rất nhiều thay đổi
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối
Nhưng mà sự nói dối vụng về trẻ nít
Rất dễ thương
Và dĩ nhiên đáng được khoan dung
Hãy tha thứ cho những người
Vì bắt đầu yêu
nên
Bắt đầu nói dối