Subscribe to RSS feed

Sticky post

Góc của ngóc ngách

Đây không phải cái blog đầu tiên của tôi, vào đây bạn sẽ không tìm được những tâm sự thường ngày của một con người bình thường như tôi, bù lại tất cả những bài , những câu chuyện, những thứ tôi đang viết, sẽ viết và đã viết sẽ được lưu giữ tại đây. Nó có thể là một bài báo, một câu chuyện, một đoạn nhảm nào đó bất chợt xuất hiện trong đầu tôi - và tại nơi đây: tôi lưu giữ nó.

Bạn nên biết, tôi không phải là một nhà văn, một nhà báo hay một người "viết" chuyên nghiệp. Những câu chuyện, những bài viết của tôi chỉ thỉnh thoảng được lên báo, những thứ tôi viết có thể chẳng được gọi là văn. Vì thế đừng hi vọng nó hay, mà hay nghĩ nó "chỉ thường thôi". Nơi đây chỉ chứa những thứ "nhảm".

Thanh Huyền, Gilly, Nghé iu, Cỏ Lam, Diệp Thanh. Là những bút danh tính đến thời điểm này.

Bạn tò mò về "tôi"? đây là blog cũng nhảm nhưng "đời thường" của tôi:

http://diepthanh.com or http://my.opera.com/diepthanh

Thế nào là yêu đích thực?

,

TT - Một cô dâu trẻ đột ngột qua đời trước lễ cưới. Chàng người yêu vẫn tổ chức lễ cưới như dự định, nhưng nơi diễn ra buổi lễ này lại là... nhà tang lễ. Sau lễ cưới cô dâu được đưa đi hỏa táng.

Câu chuyện tình đặc biệt này của chàng trai Vũ Lượng và cô gái Chương Cẩm Doanh đã tạo nên sự rúng động trong dư luận trẻ Trung Quốc. Tại VN, nhiều bạn trẻ đã bày tỏ sự đồng cảm với hành động của Vũ Lượng, nhưng không ít bạn có ý kiến ngược lại... Vấn đề được đặt ra: tình yêu như thế nào mới là đích thực; có phải quá bi lụy, si mê trong cuộc tình mới là yêu...

Tôi ngưỡng mộ Vũ Lượng, nhưng...


Trước đây, tôi từng chê trách những người bạn của mình là quá bi lụy trong tình yêu. Vì những đau buồn trong chuyện tình cảm mà có bạn bỏ nhà ra đi, có bạn trở thành trầm cảm... Tôi cũng hay cho rằng những cách yêu trong mấy bài hát là quá... sến. Nhưng rồi đến lượt mình là người trong cuộc thì mới biết tình yêu thật khó lý giải! Trong tình yêu, mọi sự bất thường đều trở thành... bình thường.


Có thể Vũ Lượng và cô gái xấu số đã có một lời thề non hẹn biển sâu đậm, anh chàng tin rằng linh hồn cô gái sẽ hạnh phúc nếu anh giữ đúng lời hứa đó. Và chính suy nghĩ đó đã là động lực để anh tổ chức được lễ cưới “độc nhất” này.

Tôi ngưỡng mộ động lực to lớn ấy của chàng trai. Nhưng nếu tôi là anh, tôi sẽ không làm như vậy. Mỗi người có một cách yêu riêng. Tôi không thể nhốt mình vào trong nỗi buồn, không thể hủy hoại chính mình nếu tình yêu của tôi không còn song hành cùng tôi nữa. Bởi nếu làm thế, những người yêu quý tôi, người thân, bạn bè sẽ rất đau lòng. Quan trọng là linh hồn (nếu có) của người yêu tôi cũng sẽ không thanh thản khi thấy tôi cứ sống mãi với một mối tình quá vãng. Lâm vào hoàn cảnh như Vũ Lượng tất nhiên sẽ rất buồn, nhưng tôi sẽ cố gắng tìm cách vượt qua nỗi đau, lưu giữ những kỷ niệm đẹp với người yêu và sống thật tốt để xứng đáng với những kỷ niệm ấy.

Có nhiều định nghĩa về tình yêu, nhưng tôi tâm đắc nhất là câu “Yêu một người là mong muốn cho người đó hạnh phúc”. Cho nên không thể nói cứ phải sống mãi với một mối tình đã ra đi mới là yêu đúng nghĩa, không phải “đám cưới trong đám tang” như Vũ Lượng thì mới là si tình, cũng như không phải hoa hồng hay nước mắt mới là lãng mạn.

HỮU PHAN

Hãy để tình yêu được yên!


Nếu có người hỏi tôi: “Bạn có coi việc ai đó tổ chức đám cưới với người yêu đã mất là biểu tượng của tình yêu lãng mạn?”, tôi xin phép trả lời bằng cái lắc đầu.

Việc tổ chức đám cưới với người đã khuất không phải là hiện tượng đặc biệt hiếm trên thế giới. Ở Pháp, mỗi năm cũng có chừng 20 hôn lễ đặc biệt như vậy diễn ra. Ngoài vài trường hợp cá biệt quá thương tâm như của Sean Bell ở Mỹ (tháng 11-2006, Bell bị cảnh sát New York bắn chết ngay đêm trước lễ cưới), phần lớn “đám cưới” kiểu này không hề được báo chí các nước đề cập. Có lẽ bởi chúng hầu như chỉ là một thủ tục pháp lý đơn giản đem lại ý nghĩa an ủi cho người còn sống, giúp họ tránh được những áp lực tinh thần...

Với ý nghĩa như vậy, việc tổ chức một lễ cưới với đầy đủ những lễ phục, hoa cưới, chủ hôn, âm nhạc... chỉ thiếu cô dâu (hoặc chú rể) dường như không phải là lựa chọn tốt dành cho những người liên quan. Ngay cả khi sự kiện này là tâm nguyện của người ra đi, việc thực hiện tâm nguyện quá rình rang cũng chỉ chất thêm cho người còn sống những gánh nặng cả về vật chất lẫn tinh thần.

Khi tin tức về Magali Jaskiewicz (người phụ nữ Pháp làm lễ cưới với người yêu đã mất) mới đây được đăng tải trên tờ báo lớn của Anh Daily Mail, đã có vài chục ý kiến phản hồi từ nhiều nước khác nhau. Bên cạnh những lời xúc động về sự lãng mạn và tình yêu chân thật, cũng có không ít người cho rằng đây là một hành động kỳ quặc, thậm chí là bệnh hoạn.

Theo tôi, hãy để tình yêu và người đã khuất được yên!

TRẦN THU TRANG

Tình yêu của họ sẽ sống mãi

Đám cưới trong nhà tang lễ Trịnh Châu (Trung Quốc) ngày 10-11 giữa Vũ Lượng và cô dâu Chương Cẩm Doanh đã khiến cộng đồng cư dân mạng Trung Quốc bàng hoàng. Rất nhiều blogger đã nói đây là câu chuyện tình yêu và là đám cưới cảm động nhất họ từng được biết.

Vũ Lượng (thứ 5 từ trái sang) và người thân trong hôn lễ - Ảnh: CCTV.com



Blogger Hoa Dạng Niên Hoa thổ lộ: ”Đọc về đám cưới của họ, tôi đã khóc. Trước đây tôi gần như không tin vào cái gọi là tình yêu vĩnh cửu, nhưng giờ thì khác”.

“Họ đã đưa ra minh chứng rõ ràng nhất về thứ gọi là tình yêu, nói thì dễ, làm mới khó. Họ đã chứng minh được tình yêu của mình. Tôi đã bị tình yêu của họ chinh phục” - blogger xinyu144.

Diễn đàn của trang web 19lou.com có gần 50 trang chia sẻ và chúc phúc cho đôi tình nhân. Ngoài ra, nhiều diễn đàn khác cũng ngập tràn hình ảnh của lễ cưới và những bình luận xung quanh câu chuyện tình yêu của Vũ Lượng và Chương Cẩm Doanh:

“Vũ Lượng, anh đừng khóc nữa, Cẩm Doanh chỉ là đi đến thiên đường mà thôi. Thiên đường và nhân gian đều cùng chung một nguồn ánh sáng tình yêu của hai người”.

“Tình yêu giữa họ không bị ảnh hưởng bởi sự cách biệt sống-chết. Cho dù một người ở dương gian, một người ở thiên đàng, tình yêu của họ sẽ mãi mãi tồn tại”.

“Trời đất sẽ bảo vệ họ. Họ sẽ mãi mãi hạnh phúc với những kỷ niệm về nhau”.

“Chúc cho cô dâu trên thiên đàng sẽ hạnh phúc với tình yêu của chú rể. Chúc cho chú rể sẽ sớm vượt qua nỗi đau để trở về với cuộc sống, chúc cho tình yêu của họ sống mãi”.

“Mặc dù cái kết không như câu chuyện cổ tích, cô dâu đã không tỉnh lại khi chú rể đặt vào môi cô nụ hôn say đắm, nhưng câu chuyện về tình yêu của họ chắc chắn sẽ còn sống mãi”.

THANH HUYỀN tổng hợp

Sao không thấy chàng cầu hôn

,

Bài được đăng trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật, 29/11/2009,

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=350234&ChannelID=194

TT - Nếu như ở các nước phương Tây các chàng phải khổ công nghĩ trăm phương ngàn kế và đầu tư không ít công sức vẽ ra kịch bản để có thể “rước nàng về dinh” thì ở ta, trong suy nghĩ của đa số đàn ông chuyện đó thuộc dạng...xa xỉ, có “hâm” mới vẽ vời như thế vì “đằng nào cô ấy cũng chịu”.

Sao có quá ít đàn ông Việt Nam biết cầu hôn nhỉ?

“Mình chẳng biết đến cầu hôn là gì. Yêu nhau 5-6 năm, gặp ai quen cũng hỏi bao giờ cưới, các cụ sốt ruột cũng giục cưới xin cho ổn định. Thế là nhà chàng lên dạm ngõ xong cả hai đứa dắt tay nhau đi mua nhẫn cưới vèo một cái. Vậy là làm vợ người ta” - chị Hương vừa cười vừa nói.

Chị Trang có con hai tuổi nhưng khi được hỏi đến chuyện này vẫn còn tiếc nuối: “Xem phim nước ngoài thấy các cô được người yêu quỳ xuống hôn tay rồi nói ba chữ quan trọng mà thèm! Sao họ sướng thế! Như mình chờ mãi chẳng thấy người yêu đả động đến cưới xin dù nhắc khéo mãi. Cuối cùng bố mẹ mình đành phải hỏi thẳng thì anh chàng gật đầu luôn rồi bảo để con gọi điện thu xếp đưa bố mẹ con lên. Thế là thành ra mình đi hỏi cưới người ta”.

Đảo một vòng qua các trang web nước ngoài, không biết bao nhiêu câu hỏi đặt ra xung quanh vấn đề cầu hôn, nào là cách thức cầu hôn đặc biệt, làm thế nào để nàng nhận lời cầu hôn... Các chàng nước ngoài cứ gọi là rối tinh rối mù, ấy thế mà chị em nhà ta lại chỉ dám coi đó là việc chỉ có trong phim.

Mọi chuyện do... phụ huynh quyết!

Ở phương Tây người ta yêu mà chẳng hề nghĩ đến việc phải kết hôn, thậm chí có đến vài đứa con mới dẫn nhau đi làm đám cưới. Có tới 5% phụ nữ không muốn đăng ký kết hôn mà chỉ muốn sống chung với người mình yêu cũng chẳng ai đàm tiếu hay nói ra nói vào.

Ở nước ta, nếu người con gái dẫn về nhà đến người bạn trai thứ ba là đã có vấn đề, hàng xóm chẳng nói này thì nói nọ, gia đình cũng xầm xì. Tự do hôn nhân chẳng còn là vấn đề phải bàn, nhưng đa số quyền quyết vẫn nằm ở các bậc phụ huynh. Khi bố mẹ còn can thiệp sâu vào chuyện cưới xin của con thì cái sự cầu hôn này vẫn được đánh đồng với việc bố mẹ sang dạm ngõ. Những người muốn cưới nhau chỉ còn mỗi việc quan trọng nhất là đi mua nhẫn cưới.

Đôi khi chính người trong cuộc quyết định cưới mà chẳng cần tới lời cầu hôn, đơn giản vì: “Tìm hiểu nhau thấy hợp, thấy người này xứng đáng để cho mình dựa dẫm là cưới, chẳng cần ai phải nói gì cả”.

“Thôi cứ ăn chắc mặc bền cho xong!”

Đấy là suy nghĩ chung của các cô. Dù 100 người phụ nữ thì đến 99 cô mong được cầu hôn như trong phim, hoặc ít ra cũng phải lãng mạn với kịch bản được dàn dựng công phu. Có thế cái gật đầu mới giá trị. Nhưng phụ nữ Việt Nam vốn có thiên chất nghiêng về phía gia đình, họ hiểu người đàn ông họ yêu không được lãng mạn cho lắm mà mộc mạc, chân thành.

Lời cầu hôn dù có cánh đi chăng nữa cũng chỉ đủ để họ ngất ngây trong giây lát chứ chẳng phải là thứ đảm bảo cho họ hai chữ hạnh phúc. Chính vì thế họ mới đồng ý nắm tay chàng, giao trọn con tim và nửa phía sau rất dài của cuộc đời, dù chả có bất cứ lời cầu hôn nào!

Gì đi nữa các chàng trai ạ, phụ nữ vốn yêu bằng tai. Người phụ nữ của bạn xứng đáng được nghe một lời cầu hôn ngọt ngào và chân thành phải không nào? Chẳng có lý do gì để bạn bỏ đi cơ hội làm cho nàng yêu mình hơn, ngay cả khi họ đã rất yêu bạn rồi, nhỉ.

Các chàng ta cũng chẳng phải là cục gạch khô bói không ra chút lãng mạn. Chỉ có điều cách thể hiện tình cảm của họ thực tế hơn nhiều so với các bộ phim Tây mà chị em vẫn xem đấy thôi. Họ vẫn có cách cầu hôn của riêng họ, độc đáo đủ để cưa đổ người họ muốn lấy làm vợ.

Lãng mạn như chuyện của bạn Dung266: chàng mang một bó hoa to tướng, vượt qua 200km đến nhà tớ vào mồng 2 tết. Rồi...như trong phim, chàng quỳ xuống trước mặt tớ: “Em đồng ý lấy anh nhé!”. Một năm sau thì chúng tớ cưới nhau.

Hoặc hài hước như: “Em này, bố mẹ bảo anh cưới năm nay hợp tuổi lắm. Hay anh cứ in thiếp rồi để trống tên cô dâu với ngày cưới viết bằng bút nhũ cho nó đẹp em nhỉ?”.

Còn bạn, bạn được cầu hôn như thế nào?

THANH HUYỀN

"Sở thích tức thời" và tình yêu... "tương đối"

Bài viết được đăng trên kenh14.vn 08/12/2008 00:02:00


Một cô nàng có thể “bồ kết” ngay lập tức khi nhìn vào một bộ váy đẹp và muốn sở hữu nó, cũng như thế một anh chàng có thể tán tỉnh cô nàng khi vừa thấy “hợp nhãn” và thậm chí ngỏ lời yêu ngay lần đầu hẹn hò. Điểm chung của họ là gì? Là khi thấy thứ khác đẹp đẽ và vừa mắt hơn, họ ngay lập tức bỏ đi “cái ở nhà” và lao vào chinh phục cái mới.

Sở thích tức thời.

Khi trẻ, thường con người ta có đến năm bảy mẫu người được đề ra là “hình mẫu” cho một nửa của mình. Nếu con gái thường sẽ là: “đẹp trai, cao to, có học thức, gia đình khá giả...” Con trai chẳng kém cạnh: “Xinh, ngoan, đảm đang…” Nhưng thường những mẫu người mà họ đưa ra chỉ có trong... tiểu thuyết hoặc đơn giản là nằm trong giới thần tượng. Nhất là con gái, bất cứ anh chàng ca sĩ, diễn viên nào mới nổi đều có thể nằm tầm ngắm của con gái. Biểu hiện là săn lùng hình ảnh, băng đĩa, những bài báo có nói đến anh ta. Tuy nhiên, diễn viên, ca sĩ thời nay nhiều như nấm sau cơn mưa nên khi hình tượng về chàng này chưa sụp đổ đã được thay thế bởi một chàng khác, hoàn hảo hơn, hợp thời và dễ thương hơn.

Vòng vo về chuyện thần tượng chỉ là để nói lên “sở thích” của những người trẻ bây giờ. Nó chẳng có một quy luật nào cả mà chỉ cần “nhìn một cái là thích”. Giới trẻ hiện nay “thích” nhau ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Một cô nàng trong một năm cặp với năm, bảy anh chàng cùng lúc. Còn các chàng thì đem những chiến tích “cưa cẩm” của mình ra làm thước đo trên tình trường và trong những vụ nhậu nhẹt với bạn bè. Nó không thể gọi là tình yêu mà đơn giản chỉ là “sở thích”. Vì sao? “Vì em có thể thay đổi nó mà chẳng cần chớp mắt.” Một boy vẫn còn mặc áo đồng phục trắng cười xòa. Vì “đơn giản như đan rổ” nên khi hết thích là người ta “đá” ngay lập tức chứ chẳng để lại làm gì cho vướng mắt. Thích thì tạm gọi là yêu còn khi chán hết thích rồi thì “bỏ”.

Tình yêu tương đối?

“Chỉ là tương đối thôi”, tương đối vì nó không đủ sâu sắc để níu kéo bất cứ cái gì thuộc về hai người đang yêu đó cả. Vì “chỉ là tương đối thôi” nên mới có cái gì không hợp nhau gây ra cãi vã hay một chút xích mích là họ ngay lập tức chia tay mà chẳng cần lưu luyến. Làm gì có ai hoàn hảo, vì thế khi họ thấy một ai đó hơn người yêu của mình đến tán tỉnh họ ngay lập tức đem ra so sánh với người yêu hiện tại, cân đong đo đếm rồi sẵn sàng “tán” lại. Hai người yêu nhau đó nhưng đi trên đường mắt chàng lại chẳng nhìn người yêu mà chỉ chăm chăm nhìn mấy cô chân dài, còn các nàng vẫn thiết tha và không ngại đong đưa với những chàng trai khác. Và chỉ vì là tương đối nên khi được hỏi là: “anh/em có người yêu chưa thế?” Họ sẵn sàng lắc đầu mà chẳng cần suy nghĩ đến người yêu của mình.



Tạm kết.

Chính vì những cái “thức thời” và “tương đối” này mà số “gia đình trẻ” li dị ngày càng gia tăng. Số những “anh chồng” tuổi học trò đi “ăn chả” những bà vợ thèm “ăn nem” cứ nhan nhản. Họ có yêu nhau đấy, nhưng yêu không nhiều. Nói cách khác, tình yêu đó chỉ đủ để nuôi họ trong một thời gian ngắn ngủi, còn để nuôi sống cả một gia đình với đủ thứ bên cạnh như trách nhiệm với con cái, với người thân thì quả thật là như muối bỏ biển.

“Yêu nhau mấy núi cũng trèo

Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua”

Nếu tình yêu không đủ thì ngay cả vấp phải hòn đá nhỏ bên đường cũng ngã quỵ chứ đừng nói đến việc “leo đèo lội suối”.

Diệp Thanh

Chông chênh

Bài được đăng trên kenh14.vn 09/12/08 00.01


Thỉnh thoảng không biết sao lại muốn ngồi một mình yên tĩnh mặc dù sự thật lại đang cần có người ở bên cạnh, quan tâm.

Thỉnh thoảng nói những câu thực sự không hề muốn nói ra nhưng cuối cùng vẫn xù lông nhím, nhắm mắt mà nói mặc dù biết tổn thương không chỉ có ở người nghe.

Thỉnh thoảng mệt mỏi lắm đấy những vẫn nhe răng ra cười đơn giản vì biết, cái cười này không phải chỉ để nói với bản thân: ta ơi, cố lên mà còn dành cho cả những người đang nhìn vào với đôi măt lo lắng.

Thỉnh thoảng muốn bỏ đi đâu đó thật xa, không yahoo, không skype, không nghe điện thoại để xem... có ai đó thực sự quan tâm đến ta không? Những lúc đó, ta cần chỉ một bờ vai thôi, dựa vào đó thảnh thơi quên hết tất cả mệt nhọc.

Thỉnh thoảng muốn nhắm mắt thực sự chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật sâu, để rồi sau đó bỏ lại hết tất cả những gì của ngày hôm qua và sống hết mình cho ngày hôm nay. Một ngày mới.

Thỉnh thoảng muốn bước lại thật gần, thật gần với những người ta yêu… chỉ để nói với họ rằng: Ta yêu họ lắm, nhiều lắm. Nhưng ta lại không thể bước qua chính bản thân mình để đến với họ. Lời yêu khó nói đến như thế sao?

Thỉnh thoảng, ta thấy thật chông chênh. Tất cả dường như đều đang quay lưng lại phía ta, rời xa ta. Để rồi chỉ ta với một góc trời, không bè bạn, không người thân, không một lời an ủi khi ta vấp ngã, không một lời động viên, khen thưởng khi ta cán đích. Là họ rời xa ta hay chính ta đang dần rời xa họ để thu mình vào vỏ ốc?

Ta thật mâu thuẫn phải không? Thế nhưng ta vẫn tồn tại vì đơn giản con người là thế. Nhưng thỉnh thoảng vẫn chỉ là thỉnh thoảng thôi. Những phút chông chênh ấy không quá nhiều mà chỉ xuất hiện đôi lúc để ta tự nhìn lại mình rồi cân bằng với tất cả và ta biết, ta không thể sống thiếu những người mà ta thương yêu. Cái vỏ ốc kia chẳng là gì vì ta biết rằng họ yêu ta với đúng nghĩa của nó.

Để gió cuốn đi

Bài viết đăng trên kenh14.vn ngày 20/11/2008

1. Anh đi, cô bất ngờ quá. Anh thực sự đã bỏ cô ở lại để đi tìm cho mình một con đường, một lý tưởng mà anh vẫn hằng mơ mỗi đêm. Cô chẳng phải vẫn là người im lặng ngồi nghe anh chầm chậm kể về những ước mơ của mình hay sao? Lúc đấy anh lạ, rất lạ: trầm ngâm nhưng rực lên một thứ ánh sáng nhìn không thấy nhưng Nhiên lại có thể cảm giác thấy. Nó rực rỡ - cô tự nhủ.

Nhưng điều mà cô không ngờ đến là chính vì “nó” mà giờ Phương không còn ở bên cô nữa. Một ngày thức dậy cô nhận ra đã quên mất một điều dường như đã nằm sâu trong tim cô từ lâu lắm: Cô quên nói với Phương là cô yêu anh, rất yêu.




2. Hôm nay gặp em, nhìn em lạ quá. Có gì đó thay đổi trong cách cười của em. Dường như “nắng” trong mắt em, trong nụ cười của đôi môi em đã bị ai đó đem đi mất. Ngoài sân nắng cũng rực rỡ lắm, rợp cả vòm lá khô mùa đông, nhưng mùa đông vẫn là mua đông, thiếu đi tiếng cười ấy Minh thấy cả không gian ôm trọn một mầu đen không ra đen xám không ra xám, thực tế tên gọi của mầu đó có thể là “u ám” chẳng?

- Nhiên, ra ngồi nghỉ đi em. Hôm nay nhìn em không được khỏe.

+ Không sao đâu anh.

Nhiên vừa nói vừa nhoẻn miêng cười với Minh nhưng cô cũng bước về phía anh rồi thả người xuống ghế. Minh cảm giác cô như chiếc lá vàng vừa cùng gió du hành cả một quãng đường dài, rất dài đến kiệt sức rồi nhẹ thả mình xuống nơi nào đó nó cũng chẳng còn sức để nghĩ nữa.

- Về đi, đóng cửa sớm. Anh đưa em về nhà. - Nhìn thái độ ngập ngừng của cô, anh nháy mắt tinh nghịch. - Hay em không muốn ăn kem nhỉ?

3. Không biết từ bao giờ cô lại gần với Minh đến thế, đôi khi cô nghĩ: có phải cô quá hụt hẫng đến nỗi lấy anh ra lấp vào chỗ trống mang tên Phương trong tim hay không? Nếu quả thật như thế thì cô đúng là một đứa con gái xấu xa. Cô có yêu Minh hay không? Tuy anh chưa từng nói là anh yêu cô hay gì đó đại loại như thế nhưng nhiều lần bắt gặp cái nhìn của anh dành cho cô, cái nhìn đó khác lắm…
Cũng chẳng biết từ lúc nào cô hay đem những câu chuyện kể cho Minh nghe, độc giả trung thành của cô ngoan ngoãn nghe cô líu lo, khua tay múa chân để minh họa cho câu chuyện của mình. Thỉnh thoảng anh chỉ cười nhẹ, cô thấy cái cười đó sao mà ấm áp thế. Cô nhận ra những câu chuyện mang bóng dáng của Phương ngày một ít đi.

4. Hóa ra người mang đi ánh sáng từ nụ cười của em đi lại là một người con trai khác. Minh thấy quặn lên thứ cảm xúc dường như đang bóp nghẹt trái tim anh. Anh hiểu, anh đã đến muộn một bước, cánh cửa trái tim cô dường như đã đóng chặt lại, nhưng đằng sau cánh cửa đó vẫn thiếu một mảnh nữa mà theo như cô nói: mảnh còn thiếu có tên là Phương.

Chẳng biết anh yêu cô từ bao giờ, nhưng từ ngày cô bé đến phòng tranh làm anh thấy cả căn phòng cứ ngày càng rực sáng, cô bé đem đến cho phòng tranh u ám của anh một thứ không khí thật khác với tiếng nói cười líu lo. Có lẽ khách mua tranh họ cũng cảm thấy thế, chuyện phòng tranh từ khi cô đến đã không còn thường trực trong tâm trí Minh nữa, thay vào đó có lẽ là Nhiên – cô bé lúc nào cũng hòa với nắng, đối với anh cô còn đẹp hơn nắng rất nhiều.

Liệu cô có cho anh một cơ hội?

5. Mỗi ngày trôi qua Nhiên càng thấy tim mình ấm áp hơn, cô cười nhiều hơn hòa với tiếng cười và cái giọng khàn khan của Minh. Cô nhận ra cô ngày càng dành nhiều thời gian và tiếng cười dành cho anh, nhiều đến mức cô có chút hoang mang. Phương ở trong cô đã đi đâu rồi? chẳng nhẽ thời gian thực sự có sức mạnh đến thế hay sao, nó đã đem cả bóng hình của Phương trong tim cô đi theo Phương ở nơi nào đó xa xôi lắm rồi sao?

Quay lại nhìn Minh đang ngồi bên nắng thả mình theo vũ điệu của gió và tiếng piano của Yiruma, bản Do You nhẹ nhàng dường như cũng đang chảy vào trong tim cô. Nhiên im lặng ngắm Minh. “Do I…?”

Những giấc mơ của cô về Phương không còn thường trực trong đêm nữa, thay vào đó là một ánh mắt ấm áp, một giọng nói trầm khàn. Cô nhìn ra phía ngã ba, chiếc lá đang rơi kia… gió sẽ đưa nó về hướng nào đây?

Đôi mắt của người đứng phía bên kia đường thoáng cau lại…

6. Anh làm sai chăng? Anh trở về đây nhưng ánh mắt của Nhiên dường như không còn dành cho anh nữa. Cái nhìn của cô với người con trai ấy đã nói lên tất cả. Tim Phương thắt lại, nó nhức nhối hơn cả nỗi nhớ chôn chặt trong tim anh hai năm qua. Hai năm – mọi thứ đều có thể sảy ra. Anh đã sai khi im lặng ra đi, anh quả thật đã sai khi không dừng bước để cho cô thấy được tình yêu của anh đối với cô, để nói cho cô biết mục đích chuyến đi của anh có lẽ cũng là vì cô. Anh chỉ nghĩ đơn giản là tương lai sẽ đẹp hơn rất nhiều khi anh thực hiện được một phần ước mơ của mình rồi anh sẽ trở về để làm tiếp phần còn lại – nó mang tên cô – Nhiên.

7. Phương đứng trước mặt cô, đang tồn tại và hiện hữu ngay trước mắt cô chứ không phải chiếc bóng nắng nào hết. Nhiên sững sờ ngồi phịch xuống đất. Minh vội vàng chạy đến đỡ cô lên, rối rít hỏi xem cô bị sao, có mệt không. Nhưng anh không nhận được tiếng trả lời của cô, thay vào đó người con trai đứng trước cửa phòng tranh đã nói lên tất cả.


Nhiên đi theo Phương như một điều tất yếu.


Minh nhìn theo hai cái bóng, mắt anh mờ đi nhưng tất cả những gì anh có thể làm là ở đây và chờ đợi.



...



8. Nắng ngày càng rực rỡ, Nhiên đang ngồi bên Phương, tưởng như chẳng có gì thay đổi so với những ngày đã cũ. Phương chợt thèm cảm giác được cô dựa đầu vào vai, khe khẽ hát theo một điệu nhạc nào đó bất chợt xuất hiện trong tâm trí. Những ngày xưa cũ, có lẽ đã quá xa rồi khi mà anh chắc chắn rằng cô đang nghĩ về một người con trai khác, người con trai đang chờ cô ở phòng tranh trước ngã ba ấy.

- Cuộc sống của em thế nào?

+ Anh thế nào?

Cả hai người cùng một lúc phá vỡ sự im lặng nặng nề, thay vào đó là cảm giác còn nặng nề hơn.

Sau đó tất cả đều là thứ gì đó xa xôi, gượng nghịu. Bầu không khí xa lạ ôm lấy cả hai, Phương kể cho cô nghe về chuyến đi, về những thứ anh thu được. Nhưng anh chẳng thế nói cho cô biết thứ mà anh đã đánh mất.

- Có lẽ anh phải về thôi, mọi người chắc cũng mong anh.

+ Bao giờ anh đi?

- Anh cũng chẳng biết nữa, nhưng có lẽ sớm thôi.

Phương đứng lên rồi chầm chậm bước ra phía cửa, đột nhiên tất cả dừng lại khi có người ôm anh từ phía sau, rất chặt. Anh nắm lấy, siết chặt tay Nhiên. Anh muốn nói cho cô biết anh yêu cô đến thế nào.

- Em quên nói với anh một điều, em yêu anh. Em đã rất yêu anh.

Lưng Phương không chỉ nóng mà giờ còn ướt nữa, những giọt nước mắt cuối cùng Nhiên dành cho anh sao? Đề từ giờ tất cả thực sự lùi về một thì mang tên “quá khứ”, để rồi tất cả những gì mang hình bóng của anh sẽ được cô chôn chặt vào tim, góc tim có tên Phương.

9. Nhiên đã nói, cuối cùng cô cũng đã nói cho Phương biết tình cảm của cô đã từng dành cho anh. Tim cô dường như đã được giải thoát, mảnh ghép mang tên Phương có lẽ đã hoàn chỉnh nhưng sẽ nằm im trong nơi nào đó để rồi thỉnh thoảng cô vẫn sẽ lục lại để nhớ về những ngày đã qua với một tình yêu đã cũ.

- Anh, em mua kem cho anh này

Với Minh, nắng đã trở về. Anh chạy nhanh ra phía cô bé đang cầm hai chiếc kem ốc quế, ôm lấy cô. Rất chặt! Tất cả những gì xưa cũ nãy hãy để cho gió cuốn đi…


Ngoài lề: ghét mất cái pic minh họa phát rồ lên, người mẫu kenh14 dạo này xấu thế không bít.

Mưa và nước mắt

Bài viết đăng trên kenh14.vn ngày 14/11/2008


Mưa, những giọt nước được đưa từ trên cao xuống, lúc nhẹ nhàng lất phất mưa bụi bay, lúc ồn ã đau đớn đến xác lòng.

Nước mắt, cái thứ mằn mặn ấy đến từ nỗi đau nóng hổi trào ra từ khóe mắt đọng lại một chút trên má làm vơi đi chút nào đó những mảnh tim bị tổn thương.

Hai thứ ấy có một điểm chung anh biết không?

Read more...

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31