Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "Stories"

Để gió cuốn đi

Bài viết đăng trên kenh14.vn ngày 20/11/2008

1. Anh đi, cô bất ngờ quá. Anh thực sự đã bỏ cô ở lại để đi tìm cho mình một con đường, một lý tưởng mà anh vẫn hằng mơ mỗi đêm. Cô chẳng phải vẫn là người im lặng ngồi nghe anh chầm chậm kể về những ước mơ của mình hay sao? Lúc đấy anh lạ, rất lạ: trầm ngâm nhưng rực lên một thứ ánh sáng nhìn không thấy nhưng Nhiên lại có thể cảm giác thấy. Nó rực rỡ - cô tự nhủ.

Nhưng điều mà cô không ngờ đến là chính vì “nó” mà giờ Phương không còn ở bên cô nữa. Một ngày thức dậy cô nhận ra đã quên mất một điều dường như đã nằm sâu trong tim cô từ lâu lắm: Cô quên nói với Phương là cô yêu anh, rất yêu.




2. Hôm nay gặp em, nhìn em lạ quá. Có gì đó thay đổi trong cách cười của em. Dường như “nắng” trong mắt em, trong nụ cười của đôi môi em đã bị ai đó đem đi mất. Ngoài sân nắng cũng rực rỡ lắm, rợp cả vòm lá khô mùa đông, nhưng mùa đông vẫn là mua đông, thiếu đi tiếng cười ấy Minh thấy cả không gian ôm trọn một mầu đen không ra đen xám không ra xám, thực tế tên gọi của mầu đó có thể là “u ám” chẳng?

- Nhiên, ra ngồi nghỉ đi em. Hôm nay nhìn em không được khỏe.

+ Không sao đâu anh.

Nhiên vừa nói vừa nhoẻn miêng cười với Minh nhưng cô cũng bước về phía anh rồi thả người xuống ghế. Minh cảm giác cô như chiếc lá vàng vừa cùng gió du hành cả một quãng đường dài, rất dài đến kiệt sức rồi nhẹ thả mình xuống nơi nào đó nó cũng chẳng còn sức để nghĩ nữa.

- Về đi, đóng cửa sớm. Anh đưa em về nhà. - Nhìn thái độ ngập ngừng của cô, anh nháy mắt tinh nghịch. - Hay em không muốn ăn kem nhỉ?

3. Không biết từ bao giờ cô lại gần với Minh đến thế, đôi khi cô nghĩ: có phải cô quá hụt hẫng đến nỗi lấy anh ra lấp vào chỗ trống mang tên Phương trong tim hay không? Nếu quả thật như thế thì cô đúng là một đứa con gái xấu xa. Cô có yêu Minh hay không? Tuy anh chưa từng nói là anh yêu cô hay gì đó đại loại như thế nhưng nhiều lần bắt gặp cái nhìn của anh dành cho cô, cái nhìn đó khác lắm…
Cũng chẳng biết từ lúc nào cô hay đem những câu chuyện kể cho Minh nghe, độc giả trung thành của cô ngoan ngoãn nghe cô líu lo, khua tay múa chân để minh họa cho câu chuyện của mình. Thỉnh thoảng anh chỉ cười nhẹ, cô thấy cái cười đó sao mà ấm áp thế. Cô nhận ra những câu chuyện mang bóng dáng của Phương ngày một ít đi.

4. Hóa ra người mang đi ánh sáng từ nụ cười của em đi lại là một người con trai khác. Minh thấy quặn lên thứ cảm xúc dường như đang bóp nghẹt trái tim anh. Anh hiểu, anh đã đến muộn một bước, cánh cửa trái tim cô dường như đã đóng chặt lại, nhưng đằng sau cánh cửa đó vẫn thiếu một mảnh nữa mà theo như cô nói: mảnh còn thiếu có tên là Phương.

Chẳng biết anh yêu cô từ bao giờ, nhưng từ ngày cô bé đến phòng tranh làm anh thấy cả căn phòng cứ ngày càng rực sáng, cô bé đem đến cho phòng tranh u ám của anh một thứ không khí thật khác với tiếng nói cười líu lo. Có lẽ khách mua tranh họ cũng cảm thấy thế, chuyện phòng tranh từ khi cô đến đã không còn thường trực trong tâm trí Minh nữa, thay vào đó có lẽ là Nhiên – cô bé lúc nào cũng hòa với nắng, đối với anh cô còn đẹp hơn nắng rất nhiều.

Liệu cô có cho anh một cơ hội?

5. Mỗi ngày trôi qua Nhiên càng thấy tim mình ấm áp hơn, cô cười nhiều hơn hòa với tiếng cười và cái giọng khàn khan của Minh. Cô nhận ra cô ngày càng dành nhiều thời gian và tiếng cười dành cho anh, nhiều đến mức cô có chút hoang mang. Phương ở trong cô đã đi đâu rồi? chẳng nhẽ thời gian thực sự có sức mạnh đến thế hay sao, nó đã đem cả bóng hình của Phương trong tim cô đi theo Phương ở nơi nào đó xa xôi lắm rồi sao?

Quay lại nhìn Minh đang ngồi bên nắng thả mình theo vũ điệu của gió và tiếng piano của Yiruma, bản Do You nhẹ nhàng dường như cũng đang chảy vào trong tim cô. Nhiên im lặng ngắm Minh. “Do I…?”

Những giấc mơ của cô về Phương không còn thường trực trong đêm nữa, thay vào đó là một ánh mắt ấm áp, một giọng nói trầm khàn. Cô nhìn ra phía ngã ba, chiếc lá đang rơi kia… gió sẽ đưa nó về hướng nào đây?

Đôi mắt của người đứng phía bên kia đường thoáng cau lại…

6. Anh làm sai chăng? Anh trở về đây nhưng ánh mắt của Nhiên dường như không còn dành cho anh nữa. Cái nhìn của cô với người con trai ấy đã nói lên tất cả. Tim Phương thắt lại, nó nhức nhối hơn cả nỗi nhớ chôn chặt trong tim anh hai năm qua. Hai năm – mọi thứ đều có thể sảy ra. Anh đã sai khi im lặng ra đi, anh quả thật đã sai khi không dừng bước để cho cô thấy được tình yêu của anh đối với cô, để nói cho cô biết mục đích chuyến đi của anh có lẽ cũng là vì cô. Anh chỉ nghĩ đơn giản là tương lai sẽ đẹp hơn rất nhiều khi anh thực hiện được một phần ước mơ của mình rồi anh sẽ trở về để làm tiếp phần còn lại – nó mang tên cô – Nhiên.

7. Phương đứng trước mặt cô, đang tồn tại và hiện hữu ngay trước mắt cô chứ không phải chiếc bóng nắng nào hết. Nhiên sững sờ ngồi phịch xuống đất. Minh vội vàng chạy đến đỡ cô lên, rối rít hỏi xem cô bị sao, có mệt không. Nhưng anh không nhận được tiếng trả lời của cô, thay vào đó người con trai đứng trước cửa phòng tranh đã nói lên tất cả.


Nhiên đi theo Phương như một điều tất yếu.


Minh nhìn theo hai cái bóng, mắt anh mờ đi nhưng tất cả những gì anh có thể làm là ở đây và chờ đợi.



...



8. Nắng ngày càng rực rỡ, Nhiên đang ngồi bên Phương, tưởng như chẳng có gì thay đổi so với những ngày đã cũ. Phương chợt thèm cảm giác được cô dựa đầu vào vai, khe khẽ hát theo một điệu nhạc nào đó bất chợt xuất hiện trong tâm trí. Những ngày xưa cũ, có lẽ đã quá xa rồi khi mà anh chắc chắn rằng cô đang nghĩ về một người con trai khác, người con trai đang chờ cô ở phòng tranh trước ngã ba ấy.

- Cuộc sống của em thế nào?

+ Anh thế nào?

Cả hai người cùng một lúc phá vỡ sự im lặng nặng nề, thay vào đó là cảm giác còn nặng nề hơn.

Sau đó tất cả đều là thứ gì đó xa xôi, gượng nghịu. Bầu không khí xa lạ ôm lấy cả hai, Phương kể cho cô nghe về chuyến đi, về những thứ anh thu được. Nhưng anh chẳng thế nói cho cô biết thứ mà anh đã đánh mất.

- Có lẽ anh phải về thôi, mọi người chắc cũng mong anh.

+ Bao giờ anh đi?

- Anh cũng chẳng biết nữa, nhưng có lẽ sớm thôi.

Phương đứng lên rồi chầm chậm bước ra phía cửa, đột nhiên tất cả dừng lại khi có người ôm anh từ phía sau, rất chặt. Anh nắm lấy, siết chặt tay Nhiên. Anh muốn nói cho cô biết anh yêu cô đến thế nào.

- Em quên nói với anh một điều, em yêu anh. Em đã rất yêu anh.

Lưng Phương không chỉ nóng mà giờ còn ướt nữa, những giọt nước mắt cuối cùng Nhiên dành cho anh sao? Đề từ giờ tất cả thực sự lùi về một thì mang tên “quá khứ”, để rồi tất cả những gì mang hình bóng của anh sẽ được cô chôn chặt vào tim, góc tim có tên Phương.

9. Nhiên đã nói, cuối cùng cô cũng đã nói cho Phương biết tình cảm của cô đã từng dành cho anh. Tim cô dường như đã được giải thoát, mảnh ghép mang tên Phương có lẽ đã hoàn chỉnh nhưng sẽ nằm im trong nơi nào đó để rồi thỉnh thoảng cô vẫn sẽ lục lại để nhớ về những ngày đã qua với một tình yêu đã cũ.

- Anh, em mua kem cho anh này

Với Minh, nắng đã trở về. Anh chạy nhanh ra phía cô bé đang cầm hai chiếc kem ốc quế, ôm lấy cô. Rất chặt! Tất cả những gì xưa cũ nãy hãy để cho gió cuốn đi…


Ngoài lề: ghét mất cái pic minh họa phát rồ lên, người mẫu kenh14 dạo này xấu thế không bít.

Mưa và nước mắt

Bài viết đăng trên kenh14.vn ngày 14/11/2008


Mưa, những giọt nước được đưa từ trên cao xuống, lúc nhẹ nhàng lất phất mưa bụi bay, lúc ồn ã đau đớn đến xác lòng.

Nước mắt, cái thứ mằn mặn ấy đến từ nỗi đau nóng hổi trào ra từ khóe mắt đọng lại một chút trên má làm vơi đi chút nào đó những mảnh tim bị tổn thương.

Hai thứ ấy có một điểm chung anh biết không?

Read more...

Dường như Đông đến từ bao giờ

Bài đăng trên kenh14.vn ngày 07/11/2008

Em ở chỗ này, xa chẳng thấy nổi bóng anh chỉ thấy đông bên này rét buốt bởi thiếu một vòng tay, một ánh mắt và những lời thăm hỏi động viên.

Em ở chỗ này, có một mình. Vui cũng tự chia sẻ với bản thân, buồn cũng chỉ gục đầu vào gối nấc nghẹn kìm tiếng khóc, vấp váp nhiều phải một thân một mình cố gắng ngẩng cao đầu vượt qua.

Em ở chỗ này, một mình gặm nhấm cái gọi là “nỗi cô đơn” và day dứt không nguôi “nỗi nhớ”. Lặng lẽ một mình, xua tay gạt bỏ những ánh mắt, những cái cười, những bàn tay đưa ra có mục đích. Nhưng cái thương hại đó em không cần. Em cần tự bản thân em nhận ra em “một mình” vẫn có thể sống tốt.



Chẳng có anh, không biết đông đã đến từ bao giờ. Lạnh lẽo bốn mùa xa vắng dường như đều là đông. Chẳng có một hơi ấm nào lan tỏa, chẳng có một tiếng cười nào vô tư.

Chẳng có anh, đông không chịu qua đi làm sao mùa xuân có thể tới?

Không có anh, trái tim em bị đóng băng bởi gió mướt, bị đem bỏ ở góc nào đó xa xôi em chẳng biết nữa, anh lại chẳng cần quan tâm. Bảo sao nó không còn hơi thở, nó chẳng còn đỏ nóng và đập nữa, nó lạnh ngắt và chỉ biết chờ đợi mà thôi.

Đến lúc nào nó không day dứt một chữ “đợi” nữa hả anh? Đến lúc đó liệu vòng quay có trở lại như xưa? Liệu băng có tan đi để mưa xuân đến? rồi đều đặn Hè về với hơi biển mằn mặn rồi Thu sang với hoa sữa nồng nàn và…

Và rồi đông lại sang nhưng chẳng còn lạnh như trước nữa. Bởi trái tim đó khi đã nhận ra lẽ sống của mình còn cần cho những người khác nữa, những điều khác nữa, cao cả và rộng lớn hơn cả mùa đông như anh, nó sẽ tiếp tục cuộc hành trình không còn e ngại gió đông, không còn sợ nỗi cô đơn, sống chung với nỗi nhớ và vượt qua tất cả để lại đập nồng nàn và nóng hổi trong lồng ngực một người con gái đã tìm lại được bản thân sau những ngày đông giá lạnh.

Đông đến rồi lại đi, để lại sau lưng cả một nỗi nhớ về những kỉ niệm chẳng còn gần gũi nữa mà đã vương vào nơi nào đó mang tên ký ức.

Diệp Thanh

Nước mắt của nắng

Bài đăng trên kenh14.vn 06/11/2008


Khi buồn, người ta dễ dàng để rơi những giọt nước mắt mằn mặn, khi hạnh phúc đến tột cùng khóe mi cũng có những giọt nước vỡ òa.
Đôi khi anh tự hỏi một cô bé hay cười như em có để rơi những giọt nước mang tên nỗi buồn hay không? Chỉ biết em trước mặt anh lúc nào cũng như hoa nắng, lấp lánh dưới ánh sáng, dường cuộc sống của em đâu đó cũng chỉ toàn một mầu hồng, rạng ngời mà không hề có những khoảng xám. Đôi khi anh tự hỏi, nắng có khi nào khóc không? Trước những va vấp, trước những cô đơn và cả nỗi nhớ nữa. Nắng có khi nào muốn tìm mây hòa làm một rồi cùng làm ra những giọt nước không?

Read more...

Viết

, ,




Hôm nay tôi dành cả buổi chiều để đọc cho hết 1 blog và đào bới thêm những thứ liên quan về người chủ blog đó rồi ngấu nghiến đọc cho hết, copy to note một vài chỗ tâm đắc nhưng cuối cùng lại ngừng thứ việc nhàm chán đó lại vì thấy vô ích, những thứ tôi thích ở blog đó là quá nhiều.

Đọc được 1 bài viết về “hạnh phúc” của chủ blog này trên mục blog việt hoặc cái gì đó tương tự, tôi có cảm giác hơi ngỡ ngàng vì giọng văn của người này. Có thế nói đó là những gì tôi muốn viết nhưng lại không đủ sức để diễn đạt như bạn ý. Càng đọc sâu vào blog bạn ý tôi càng nhận ra cái sự thật có lẽ là hơi tệ đối với tôi.

Đọc từng entry, từng câu chuyện ngắn dài cảm giác của tôi đúng như đang soi vào một chiếc gương mà ở đó bạn ý đứng đối diện tôi, bạn ý rất đẹp còn tôi lại vụng về và ngu ngốc, thô kệch không thể nào bắt kịp được.

Tôi hướng tới những câu văn đơn giản, không hoa mĩ nhưng vẫn cảm xúc. Đó là thứ tôi đôi lúc không làm được thì đọc những câu chữ bạn ý viết, đôi khi chỉ vài dòng cũng đủ để tôi nhận ra tôi chẳng bao giờ có thể viết được những thứ đẹp đẽ một cách thuần khiết như thế. Tôi vẫn viết, tôi sẽ cố gắng viết nhưng để đeo đuổi nó có lẽ cần một thứ đam mê mà tôi đến giờ vẫn chưa có và chưa làm được.

Hi vọng bạn ý sẽ làm được.

Những ngày nắng lạ...

Bài được đăng trên Kenh14.vn

Những ngày nắng lạ...
14/09/2008 09:00:00

[Kênh14] - Một anh chàng sôi nổi, hiếu động mà phải làm "gai" cho một cô bé lạnh lùng ít nói suốt cả chục ngày thì đúng là ác mộng thật nhỉ? Nhưng cái kết thì lại chẳng "ác mộng" tẹo nào...


Diệp Thanh



“Nhóc lóc chóc, người bé xíu, gầy nhẳng nhưng cái balo trên vai nó thì quả thật là… khiến người ta hình dung đến cảnh một con kiến bê trên lưng một miếng bánh mứt cam khổng lồ vậy…”. Mới nghe đến đó Minh lập tức hét toáng lên, cắt ngang miêu tả kinh hoàng của thằng bạn bằng giọng cao bất bình:

- Hả? Mày nỡ gả bán tao cho một con kiến càng kèm khuyến mại miếng mứt cam ấy sao?

+ Đấy là tao mới nói qua về mặt Hình thức cho mày đỡ shock thôi chứ con nhỏ An đó… Chưa kịp nói hết câu, nhìn cái mặt dài thượt đáng thương của Minh, thằng bạn đã lăn ra cười.

- Thôi, dù sao cũng chỉ mấy ngày, mày lo gì chứ. Sau 1 tuần mày sẽ có tiền góp vào đủ mua bóng. Quá ổn, nhỉ! - Thằng bạn vỗ vai Minh vài cái ra vẻ an ủi lắm, làm anh tự nhiên thấy mình như một thằng ngốc sắp sửa đem linh hồn của mình bán cho ác quỷ vậy.
Đúng hẹn, Minh đến café Trầm, vừa đi vừa nghĩ lại những câu văn “tả ngoại hình” đầy sống động của thằng bạn về “đối tượng” mà ḿình sắp sửa phải đối mặt. Tim đập hơi mạnh và nhanh hơn b́ình thường, khẽ đưa tay lên ngực, Minh tự an ủi: "Dù sao cũng chỉ là một con nhóc gốc Việt nói tiếng mẹ đẻ cũng chẳng sõi, dẫn nó đi chơi, làm “Gai” vài ngày làm gì đến nỗi phải run”.

Chưa kịp trấn tĩnh Minh đã nhìn thấy giữa màu xanh mướt của lá, nâu của gỗ và đá của Trầm lóe lên một màu cam rất “bự”, đặt hoành tráng chiếm nửa cái bàn uống nước trong góc. Minh chưa vội vào, anh đứng quan sát kỹ hơn cô nhóc từ một góc khuất của cầu thang. Khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc vàng chanh dài và xoăn thành từng lọn ở đuôi, rất hợp với làn da trắng bóc của cô bé… Mải chăm chú nhìn, bỗng mắt cô nhóc chạm vào Minh khiến anh cảm thấy lúng túng trong giây lát. Bước về phía “con kiến” với dáng vẻ tự tin nhất, Minh mỉm cười:

- Em là An?

+ Mời anh ngồi. - Minh chưng hửng trước câu trả lời không đúng trọng tâm của cô nhóc. Đã thế lại còn lạnh tanh nữa chứ. Hơi bức xúc một tí nhưng Minh vẫn phải “nhe răng” tiếp tục câu chuyện.

- Tiếng Việt của em khá đấy chứ.

+ Anh tên Minh à? Bắt đầu đi chưa?- An nói bằng cái âm hơi meo méo ngay khi cốc café Minh gọi được đặt xuống bàn.

“Con nhóc này, cần gì gấp gáp đến nỗi không cho mình kịp nhấp môi café thế chứ”. Minh mới chỉ kịp nghĩ đến đó thì đã thấy cô nhóc đứng lên, cho cái Laptop như mảnh mứt cam bé vào cái Balo to ngã ngửa của nó. Khoác miếng mứt cam khổng lồ đấy lên vai, con bé chẳng thèm nhìn Minh mà quay ngoắt đi.

- Ừ, đương nhiên, ta đi nào.- Cười như mếu, Minh lóc cóc chạy theo cô nhóc đứng chưa đến vai mình.

Vài tiếng sau…

- Mày, tao muốn hủy cái hợp đồng này. - Minh chưa kịp để cho thằng bạn mở cửa phòng đă hét lên. - Con nhỏ này, nó nó…

+ Ngồi đi, từ từ nào, “uống miếng nước, ăn miếng bánh” rồi kể. Mà mày vừa đi với nó về à? Mới hết ngày đầu tiên thôi mà?

- Uh, haizz. Con bé đó, đi với nó cứ như kéo theo một bức tượng gỗ không biết khóc biết cười. Nó vô cảm hay sao ý mày ạ? Tao cố tìm cách nói chuyện mà nó không im lặng thì cũng toàn trả lời cộc lốc. Thời tiết thì cứ như phát khùng, nắng nóng dă man. Ai mà chịu nổi được chứ…

+ Haha…Thế hôm nay đi được những đâu?

- Thì tao dẫn nó đến bảo tàng Hồ Chí Minh, Lăng Bác, và một số viện bảo tàng khác. Tao cứ vừa đi vừa nói một mình, c̣òn con bé chỉ chăm chăm vào chụp ảnh. Tao bảo để tao chụp cho, nó cũng không chịu. Tao mượn máy của nó để chụp thì nó giăy lên ôm khư khư cái máy như tao là thằng ăn cướp. Thấy nó nặng nề vác cái balo, tao thương tình định cầm hộ thế mà.... Làm người ta nhìn tao như thể định bắt cóc “trẻ con” ý…

Được thể, Minh xả cơn giận của mình vào thằng bạn như thể tất cả tội lỗi là do nó gây ra vậy.
Rút kinh nghiệm buổi ban đầu, ngày thứ 2 Minh đi với con bé với một thái độ rất hững hờ. Nhưng khi nhìn vào mắt An, bắt gặp ngụ ý: “Anh nói gì đi chứ”, Minh lại tiếp tục nhiệm vụ của mình với thái độ quýnh quáng cho qua chuyện. Dừng lại ở hồ Gươm, con bé có vẻ mệt, nhìn nó đứng dựa vào gốc cây để thở, Minh cũng cảm thấy xót xa đôi chút. Chuyện, nó vác trên lưng cái ba lô to thế kia cơ mà. Minh bảo nhóc đứng chờ rồi len lén đi mua kem. Lúc về anh thấy con bé đang ngẩn ngơ ngắm mặt hồ, nhìn dễ thương kỳ lạ.


Hù!!! Minh bất thần nhảy ra. Thích thú nhìn con bé “Á” lên một tiếng rồi ôm miệng. Anh thấy hình như miệng nó có cái gì đó là lạ. Cả con bé nữa, nó quả thật là … lạ, rất lạ.

Đúng là lạ, ngày hôm sau Minh vẫn tiếp tục đi cùng cô bé. Dần dà anh quen với việc nhìn vào mắt cô bé để đoán cảm xúc, đôi mắt xanh biếc trong veo của An vừa thu hút vừa ấm áp. Đôi khi Minh nhận ra, con bé không cười nhưng mắt con bé ánh lên vẻ thích thú khi gặp những gì thuần Việt. Khi thấy một chiếc áo dài, nó có vẻ muốn mặc lắm nhưng khi Minh bảo: “Thử đi” thì nó ngay lập tức đặt chiếc áo đấy và quay ngoắt đi. Những hành động lạ lùng đấy Minh đă – quen – rồi, nên anh cũng thấy bình thường như bao hành động kỳ lạ khác của con bé. Anh chẳng c̣òn “giãy” lên than thở với thằng bạn để nói xấu con bé nữa. Ngược lại thằng bạn hỏi, Minh toàn bảo: “Cũng bình thường thôi, đi được nhiều nơi lắm, vui phết”. Làm thằng kia cứ ngớ ra nhưng rồi cũng tha, không vặn vẹo nữa.

Minh đôi khi còn bắt gặp con bé với những hành động lạ thường nhưng lại rất dễ thương. Nó sẵn sàng cho một bà già ăn xin số tiền bằng cả tháng lương Minh làm part time, sẵn sàng bế ẵm một con cún lạ hoắc mặc kệ bộ lông xù có bẩn thế nào đi nữa. Nhưng nó vẫn ít nói, cười với Minh. Nhiều lúc Minh tự hỏi, hay nó ghét mình? Liệu mình có nói nhanh quá? Liệu con bé với vốn tiếng Việt ít ỏi đó có hiểu nó đang khoa chân múa tay nói gì không? Nghĩ thế, anh càng nhiệt tình nói. Con bé người Việt “sống bên Tây” đấy quả thật hơi khó gần nhưng lại cũng khá đáng yêu. Nó cũng rất cố gắng để gần hơn với quê hương. Minh biết thế.

Chẳng mấy mà cũng đến ngày cuối cùng, Minh lang thang, anh tự nhiên thấy đôi chút hẫng hụt. “Có thể đó là do thói quen, 10 ngày cũng đâu phải quá ngắn”. – Minh tự nhủ, anh hình như cũng đă quen với việc lê la phố phường cùng con bé. Cũng phải cảm ơn nhóc đó, vì có nó mà Minh có dịp khám phá nhiều ngóc ngách của Hà thành, mà bao năm nay trai Hà Nội gốc như anh chưa có dịp đặt chân tới. Thế mới biết, Hà Nội đâu chỉ có 36 phố phường.

Tối hôm đó Minh lại lôi con bé vào Trầm. Con bé giờ cũng đă biết nghe lời hơn rất nhiều rồi. Nó cứ ngước lên nhìn vào mắt Minh muốn nói gì đấy nhưng rốt lại vẫn cứ im lặng. Minh cũng ngại nên chẳng hỏi. Trầm hôm nay vắng hơn mọi khi. Minh dẫn con bé đến cái góc quen thuộc của anh. Hai đứa lặng im ngồi bên nhau nghe nhạc. Thỉnh thoảng anh nói cho nó nghe về Trầm, về nhạc Trịnh và về Hà Nội. Nó ngồi nghe, ngoan ngoăn như một con mèo… màu cam.

Lúc đưa cô nhóc về khách sạn, anh đưa cho An một hộp quà. Bên trong là chiếc áo dài Việt cùng tấm thiếp nhỏ nhắn mà anh nắn nót viết: “Dường như em không thích anh lắm, nhưng anh thấy em rất thú vị, cảm ơn em vì đă khiến cho anh yêu Hà Nội nhiều hơn”
Bất ngờ nhất là con bé sau khi nhận quà cũng từ từ kéo cái “miếng mứt cam” trên lưng xuống, lôi ra một cái túi to bự. Minh tự hỏi là làm sao nó có thể bỏ từng đó thứ vào cái balo đấy rồi đeo suốt cả ngày được nhỉ? Nó đột nhiên kiễng chân, lấy tay vít cổ Minh xuống rồi vội vàng… hôn chụt vào má. Quá bất ngờ, Minh đứng sững người, chẳng biết con bé đă nhét túi đồ vào tay anh và chạy biến từ bao giờ.


Về đến nhà Minh hồi hộp mở món quà của cô bé. Từ ngạc nhiên này sang nhạc nhiên khác, trong đó là một quả bóng rổ chưa bơm, một đôi giày mới tinh tươm và một chiếc thiệp xinh xắn. Minh vội vàng mở chiếc phong bì khá dày, anh thấy vài bức ảnh của mình, trong đó có một vài bức ảnh chụp khi Minh đang chơi bóng rổ và một vài bức khi anh dẫn cô bé đi chơi. Những nét chữ tṛòn tròn, rất trẻ con hiện dần lên trước mắt Minh.

“Anh Minh! An thấy anh Minh chơi bóng lúc nào cũng đẹp, em sẽ sớm trở lại với Hà Nội và với anh.”


Chuông điện thoại bất ngờ reo, Minh giật mình nghĩ đó là An. Nhưng hoá ra lại là thằng bạn thân. Minh chẳng nhớ nó nói những gì, chỉ loáng thoáng hiểu An là em họ xa của nó. Nó mới chính là người có nhiệm vụ dẫn An đi chơi Hà Nội trong đợt về nước đầu tiên này. Nhưng sau lần ra sân và thấy Minh say mê cùng quả bóng màu cam, An đă hoàn toàn bị chinh phục. Tình cờ nghe thấy Minh nói chuyện về quả bóng đã cũ và đôi giày cũng mòn, An liền thương lượng để thuyết phục Minh làm hướng dẫn viên cho mình. Còn việc con bé ít cười và ít nói là do tiếng Việt của con bé hơi tệ, nó không muốn để Minh phải cười chê. Hơn nữa, nếu nó cười, sợ rằng cái niềng răng sáng lấp lánh sẽ làm Minh chết khiếp…

- Mai An bay lúc mấy giờ?
Minh ngắt lời, vừa với lấy di động tìm số của mấy thằng bạn. Biết mai trốn café với tụi nó, kiểu gì cũng bị la ầm trời. Nhưng kệ thôi... Mai anh sẽ ra tiễn cô bé, anh muốn nhìn thấy cô bé cười với anh, nụ cười như những tia nắng lạ tinh nghịch chiếu xuống Hà Nội cổ xưa…
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31