Skip navigation.

Log in | Sign up

HaNeul

HaNeul hay cười! ^^

STICKY POST

HaNeul hay cười!


Bố Mẹ và HaNeul nè!


Mẹ đặt title Blog như vậy hi vọng HaNeul khi bước vào cuộc sống sẽ rắn rỏi, mạnh mẽ, biết yêu thương, có lòng nhân ái, giàu lòng bao dung, độ lượng, lúc nào cũng vui vẻ, cũng mỉm cười và sống thật tốt với mọi người, con nhé!
Tên của con trong tiếng Hàn nghĩa là Hoa hướng dương, một loại hoa luôn hướng về mặt trời, biết tìm cho mình một con đường sáng nhất để đi và để sống!
Blog này sẽ lưu giữ lại những khoảnh khắc đáng yêu nhất của con, những điểm mốc quan trọng trong cuộc đời của con, sau này khi con lớn lên có thể tưởng tượng ra hình ảnh lúc bé thơ của mình, cảm nhận được tình yêu mà những người thân xung quanh và cuộc sống mang lại cho con. Đó sẽ là nền tảng để con có thể bước đi những bước vững vàng hơn, tự tin hơn và hạnh phúc hơn. Bố mẹ tin HaNeul sẽ trở thành một chàng trai tốt!

Luôn mỉm cười con nhé! Bố Mẹ yêu HaNeul nhiều nhiều nhiều!

Blog này là của bác Phạm Lâm làm Skin tặng HaNeul nè! HaNeul cảm ơn bác Lâm nhé!

For a long time!

Đã lâu lắm rồi không được viết blog cho HaNeul!
Có rất nhiều lý do nhé!
Thứ nhất: mạng công ty mẹ không hiểu sao không cho vào opera.
Thứ 2: tối về mẹ quần quật với thằng con, hết ăn lại ị, hết ị lại khóc, hết khóc lại ngủ. Không có thời gian sờ vào chiếc máy tính chứ đừng nói là mò lên blog để viết bài cho con
Thứ 3: Vì muốn dành thời gian ở nhà nhiều cho con nên cứ đến công ty là mẹ cắm mặt vào làm, đến nỗi bố Lâm có í tốt bảo mẹ gửi ảnh và text để bố up lên blog cho con, thế mà mẹ cũng không có thời gian để làm, và sự thực, rất có lỗi là mẹ toàn quên thôi...hic hic...
Ngần ấy lý do khiến blog của con bị rêu phủ suốt một thời gian dài, mẹ nghĩ là lâu lắm rùi ý. Hôm nay, máy tính cơ quan mẹ hỏng, tình cờ ngồi máy của bác Lê Hoàng và bất ngờ là vào được opera, mẹ tranh thủ làm ngay tí blog cho con, :smile:
Nhanh thật, nhìn những bức ảnh này mới thấy là nhanh. Mới đấy mà con đã hơn 1 tuổi rồi. Con mẹ bây giờ bò khắp nhà và rất bướng nhé! Khỏi phải nói, yêu ơi là yêu. Ngần ấy thời gian với bao nhiêu sự thay đổi, cũng chứng kiến con lớn từng ngày và mỗi giây mẹ lại thấy yêu con nhiều hơn. Sinh con mới biết lòng cha mẹ, mới thấy thương ông bà nội, ông bà ngoại đến thế! Chỉ cần có chuyện gì bé xíu xảy ra với con, dù chỉ là sứt móng tay hay ngã đau một tí là tim mẹ cũng đập loạn xạ lên, đập loạn còn hơn cả lần đầu tiên được bố con hun ấy, hí hí. Thế mà cách đây hơn hai tháng, lúc con phải chọc tủy mẹ đã khóc hết nước mắt vì thương con đau, vì sợ con mắc bệnh gì về máu, rất may là trộm mụ, sức khỏe con không vấn đề gì con nhỉ? Chỉ tại cái con virut sởi chết tiệt từ người bố con lây sang con làm con trai của mẹ bị ốm, bị mệt, mất mấy tháng giời chứ có ít đâu...
Mẹ yêu nhất mỗi buổi sáng, lúc ngủ dậy, mở mắt cái điều đầu tiên là con vục dậy bò lổm ngổm tìm mẹ, gục đầu vào bụng mẹ rồi nhắm mắt một lúc, miệng bi ba bi bô. Nếu hôm nào mà mẹ thèm ngủ quá, mắt vẫn nhắm tịt thì con sẵn sàng tặng mẹ món "mèo cào" để bắt mẹ dậy, móng tay con sắc lắm cơ. Mẹ cũng yêu nhất điệu bộ con dỗi mẹ, con bị ai mắng, không vừa ý cái gì, cái miệng xinh xinh cứ gọi là méo xẹo rồi gào lên khóc thảm thiết, mà theo như ông nội nói thì tiếng khóc ấy nghe như "ai oán" và "đau khổ" lắm ý. Mẹ cũng rất yêu mỗi lần con tập gọi bà bà, ma ma, ô ô, ba ba...Chưa tròn vành rõ tiếng gì cả, nhưng sao mà yêu thế...Ngày nào đi làm mẹ cũng chỉ mong đến lúc về để nhìn ngắm khuôn mặt ngây thơ độn bướng bỉnh của con trai mẹ, để ôm và cấu con trai mẹ một phát...Cái má bầu bầu này, cái mũi hớt hớt này, cái miệng xinh xinh này, đôi mắt trong veo này, cái đầu tròn tròn này...và cả cái "giống" hôi nữa, hehe...
Cuộc sống có nhiều thứ không như ý muốn và có rất nhiều thứ khiến mẹ mong muốn, mẹ ước được làm lại. Nhưng có một điều khiến mẹ hài lòng nhất về bản thân mình, đó là mẹ đã sinh ra con! Yêu HaNeul nhất trên đời!

Vừa măm vừa chơi...

Mỗi ngày qua đi là một ngày con lớn hơn, nhận thức và hiểu biết thế giới xung quanh nhiều hơn... Ngày xưa lúc bé xíu, con chỉ tập trung vào mỗi "ti" mẹ mỗi lần đói bụng, bây giờ con biết vừa măm, vừa nghịch, vừa lắng nghe và "hóng hớt" chuyện xung quanh...

14/9 Trung thu đầu tiên...

Trung thu đầu tiên của con trai mẹ, cả nhà đi công viên và con được thử cảm giác mạnh với tu tu xình xịch...



24/8 Dạo ao sen...

Trời trong, gió mát, hoa sen nở phơi phới và con trai mẹ thật Cute...

Giấc mơ thiên thần...

Bình thường con hay vừa ngủ vừa ôm chặt lấy mẹ, bàn tay bé bé xinh xinh níu vạt áo mẹ và ngủ ngon lành. Mẹ thường nằm im để ôm con và ngắm con ngủ...
Ông bà ngoại đi Big C mua tặng con chiếc gối ôm hình cà rốt. Mọi người vẫn nói mẹ chiều con quá, cứ suốt ngày ôm ấp con sẽ không tự lập. Vậy thử xem sao, dũng cảm ngủ một mình và ôm cà rốt, hãy mơ những giấc mơ đẹp con trai nhé! Yêu con...

For a long time...

Lâu lắm rùi mẹ không viết Blog cho cu, mẹ xin lỗi...

Con trai của bố Lâm! :D

Dạo đầm sen!

Hứa hẹn cho HaNeul ra ngoài dạo chơi bao nhiêu lần mà ngoại trừ những hôm đi tiêm phòng, còn lại chưa hôm nào HaNeul có cơ hội diện quần áo đẹp, hôm thì trời nắng gắt, hôm thì trời mưa, hôm trời đẹp thì bố về muộn, hôm đầy đủ 3 yếu tố trên thì HaNeul lại ngủ (mà ngủ thì ngắm cảnh thế nào được mà đi dạo hả con?). Mãi thì hôm qua cũng đến ngày thiên thời, địa lợi, nhân hòa: bố đi làm được về đúng giờ, trời mát mẻ không mưa không nắng gắt và HaNeul vẫn thức giấc. Bà ngoại tắm cho HaNeul rất sạch và thơm từ 3 giờ chiều, cu diện một bộ quần áo màu da cam nhìn rất "ngầu" và hợp với làn da "nâu" quyến rũ của con :D . Nói đến quần áo lại thấy "hừng hực" một sự tiếc nuối, hôm 1-6, đi sắm quà cho con trai yêu, bố mẹ tăm tia mãi mới được một bộ quần áo liền thân màu xanh ngọc rất cute tặng cu, trên áo ghi size dành cho trẻ 3 tháng tuổi, mà cu khi ấy mới 1 tháng 1 ngày thôi, yên tâm chắc cu cậu mặc còn dài rộng chán. Thế mà hôm sinh nhật anh Bi (ngày 9/6, HaNeul được 1 tháng 10 ngày), bà ngoại lấy ra để mặc cho con, bố mẹ khấp khởi chờ đợi, bố còn sẵn sàng để chụp cho con mấy pô ảnh đẹp nữa. Nhưng mà dù bà ngoại và bố mẹ cố hết sức cũng chỉ nhét được vào cho con cái... cổ áo mà thôi, trộm vía, chật khủng khiếp không thể nào mặc nổi. Bố mẹ tiếc ngẩn ngơ bộ quần áo đẹp, nhưng cũng rất mừng vì con mình trộm vía như thế là dài rộng, mặc chật quần áo của trẻ 3 tháng tuổi cơ mà. Hôm qua mẹ cho Haneul đi cân, đặt cu lên cân mà mẹ hồi hộp không biết trọng lượng của con thế nào... cái kim đồng hồ dịch chuyển và dừng lại ở số... 7kg, trừ đi 5 lạng bì còn lại 6,5kg. Ai chà, trộm vía, con mẹ 1 tháng 16 ngày mà được 6,5kg thì cũng hoành tráng đấy chứ con nhỉ? Sữa mẹ nuôi con cũng mát đấy chứ, hehe. Trộm vía cái nữa cho yên tâm nào... :D Buổi trưa hôm trước đi mua quần áo cho con, để chắc cú bố mẹ đã lấy số của trẻ 6 đến 9 tháng và con mặc rất vừa nhé. Bộ quần áo da cam con diện đi dạo đầm sen là của ông bà Việt tặng, ông bà mua áo cho trẻ 1 tuổi đấy, hì hì. Mặc quần áo và đóng bỉm cho con xong xuôi, bố bế con đặt vào trong xe (cái xe này bố mẹ mua cho con hôm 1-6 và cũng màu da cam nhé, đồng bộ rùi con nhỉ? :smile: ). Đã xong phần phụ tùng, cả nhà mình cùng đi dạo nào...
Đầm sen mát mẻ cách nhà mình có 2 phút đi bộ, có rất nhiều anh chị trẻ con cũng dạo chơi ngoài đó. Lần đầu ra ngoài chơi, HaNeul có vẻ rất phấn khích, cu ngửa cổ ngắm nhìn xung quanh rất lạ lẫm. Mỗi tội đường gập ghềnh nên dù bố cố gắng lái xe thật chậm và thật khéo thì thi thoảng vẫn "dính" phải ổ gà khiến cu càng...phê hơn với cảm giác mạnh :D Bao giờ cu lớn để cả nhà mình ngồi bờ hồ uống nước mía, măm kem và ngắm hoa sen nở, con nhỉ?
Hôm nay bố lại đi công tác rồi, thứ 6 bố về cả nhà mình lại đi dạo nữa con nhé! Dần dần bố mẹ sẽ cho con đi đây đó nhiều hơn để con cảm nhận và hòa mình vào cuộc sống tươi đẹp này!
Yêu HaNeul nhiều nhiều nhiều!

Entry viết từng chút một về 4 tháng đầu đời của HaNeul!

Từ ngày HaNeul chào đời, thời gian được tính bằng phút. Làm gì cũng phải thật nhanh, thật thoáng k thì sẽ k kịp cho HaNeul ti... Mà trộm vía, con trai mẹ háu ăn, cho ăn chậm một chút là khóc ngặt nghẽo không ai vỗ về cho nín được... Thế nên con đầy tháng rồi mà chẳng khi nào mẹ có đủ thời gian để viết cho con được một entry hoàn chỉnh, đành viết từng chút từng chút một tranh thủ những lúc con ngủ. Đây sẽ là entry rất dài bao gồm tất cả những chuyện từ khi mẹ bắt đầu nghỉ sinh con cho đến khi mẹ đi làm trở lại, khi đi làm mẹ sẽ có đủ thời gian để trút nhớ thương con trai mẹ đang ở nhà vào một entry hoàn thiện, con nhỉ?

Vượt cạn!

Đây là câu chuyện vượt cạn thực sự của mẹ con mình chứ không phải vượt cạn của bác Hòa Bình mà mẹ cóp nhặt lại. Đã hơn một tháng trôi qua nhưng cảm giác khoảnh khắc ấy dường như là ngày hôm qua...
Những ngày cuối cùng của thời kỳ mang thai, cứ hai ngày bố lại đưa mẹ con mình qua khám bác sĩ riêng một lần. Kể cũng buồn cười, ngày trước thì lo con đòi chào đời sớm, uống bao nhiêu thuốc để giữ con ở lại trong bụng mẹ lâu thêm một chút. Nhưng có lẽ uống nhiều thuốc quá nên tác dụng vượt xa cả mong muốn :confused: Đến ngày dự sinh rồi mà mẹ chẳng có dấu hiệu gì của việc chuyển dạ. Giờ thì lại lo sinh con già ngày :frown: đời thật lạ! Bác sĩ kiểm tra và nói chậm nhất ngày 30/4 kiểu gì cũng phải cho con hít thở khí trời.
Ngày 28,29 cứ lặng lẽ trôi qua mà vẫn chẳng có dấu hiệu gì, sáng 30 bà ngoại bà bố chuẩn bị thật kĩ mọi thứ và... đưa mẹ vào bệnh viện. 8h sáng, Ông bác sĩ riêng khám và bắt đầu truyền nước để kích thích quá trình vượt cạn bình thường cho mẹ. Những cơn đau nhè nhẹ bắt đầu kéo đến. Rồi từng đợt từng đợt nhanh hơn và mạnh hơn kéo đến dồn dập như những cơn sóng. Lần đầu tiên trong đời mẹ biết cảm giác đau như thế, biết vì sao người ta nói "đau như đau đẻ". Mồ hôi mẹ túa ra mà người lạnh toát, đứng không yên, ngồi không nổi... Trong cái phòng đẻ ấy kể đứng, người ngồi, người nằm la liệt kêu than, những tiếng kêu có âm điệu khác nhau, lúc véo von, khi gầm rít, người thì váy áo vẫn rất gọn gàng, kể thì chẳng thiết trên người mình trang phục kín bao nhiêu, hở bao nhiêu nữa, cứ quằn quại lăn bên này, vật bên kia... Mẹ cắn răng chịu không dám kêu, vừa nhớ lời bà ngoại kêu sẽ mất sức, vừa sợ bị bác sĩ ghét... Trước mặt mẹ là 3 cái bàn đẻ, trên đó có 3 người phụ nữ đang trải qua những thời khắc cuối cùng của quá trình vượt cạn. Từng hơi thở một được tích lại để dồn sức cho một sự sống chào đời. Lần đầu tiên trong đời mẹ chứng kiến những giây phút đầu tiên của sự sống. Máu và nước mắt của người phụ nữ ấy túa ra và sau đó là tiếng khóc lanh lảnh, lanh lảnh vang lên, không phải con mình mà sao lúc ấy mắt mẹ thấy cay cay...thấy thật hạnh phúc hoặc đó là một cảm giác gì đó rất khó diễn tả...
12h trưa, những cơn đau ngày một khủng khiếp hơn, tưởng như không bao giờ dứt. Nhưng những gì chứng kiến tận mắt khiến mẹ thấy mình may mắn hơn, và cũng mới thấy trên đời này phố "tràng tiền" thực sự là quan trọng. Một chị bám vào thành tường bước từng bước đau đớn đến xin bác sĩ khám cho. Bà bác sĩ lạnh lùng hỏi:
- Có người quen không?
- Dạ không chị ạ. Chị cho em truyền nước cho nhanh đẻ với, em đau quá chịu không nổi nữa - chị yếu ớt đáp lại.
- Mở mấy phân rồi?
- Dạ, 1 phân chị ạ.
- Có bị làm sao không đấy? Người ta mở 4,5 phân mới truyền nước được, 1 phân thì truyền gì, ra ngoài đi bộ cho dễ đẻ, nhanh lên. Bà bác sĩ quát lên.
10 phút sau, một người phụ nữ khác bước vào, mắt dường như mờ đi vì những cơn đau.
- Cho em truyền nước để đẻ nhanh với, em mở 4 phân rồi.
- Có là người nhà của ai không?
- Dạ không
- Ra ngoài, người ta mở 1 phân thì mới truyền, chứ mở 4 phân rồi thì truyền thế nào được.
Mẹ mở to mắt nhìn... May mà mình có bác sĩ quen, có đút tiền thì mới được truyền nước và đối xử tử tế như thế, nếu không cũng bi đát như ai kia. Trên đời này cả cái chuyện thiêng liêng nhất cũng thật bất công...
12h30, truyền và tiêm kích thích đủ thứ, đau đến mờ cả mắt mà việc đẻ thường không có dấu hiệu tiến triển. Sau khi khám xong, bác sĩ nói với mẹ:
- Em vỡ hết ối rồi mà chẳng còn sức, phải chuyển sang mổ thôi.
Ùh, thì mổ, giờ đầu óc ong ong, mẹ chẳng nghĩ được gì nữa, sao cũng được, miễn con và mẹ được an toàn...
Người ta đưa mẹ lên xe đẩy đến phòng mổ. Sau mấy phút đau đớn mẹ dường như chìm vào một giấc mơ với những vòng xoáy đầy màu sắc. Đến lúc lờ mờ tỉnh dậy mẹ nghe thấy có tiếng khóc, tiếng khóc vang và tràn đầy sức sống...
- Con em được bao nhiêu cân?
- 3,5 kg nhé! Con trai.
Chỉ có thế mẹ lại chìm vào cái cảm giác mơ màng, chỉ thấy người ta khênh mình lên rồi lẳng vào xe đầy đưa đi.
Tỉnh dậy trong căn phòng có đầy những sản phụ khác sinh mổ đang hồi sức, mẹ cố ngỏng cổ lên hỏi cô y tá:
- Con em đâu, bao giờ thì em được gặp con em?
- Ở phòng sau sinh em ạ, 6 tiếng nữa thì em mới được gặp bé.
Ngoài cửa mẹ nhìn thấy bóng bố và bà ngoại thấp thoáng, nhưng cũng chẳng có sức mà gọi. Khi dần tỉnh giấc mẹ ao ước thời gian trôi qua thật nhanh để được gặp con, không biết con mẹ như thế nào, có giống trong hình siêu âm không, mẹ thấy hồi hộp và mong đợi khủng khiếp, cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp.
Ngày 30/4 dường như là ngày người ta chọn để sinh con bằng phương pháp mổ hay sao ấy. Phòng hậu phẫu mỗi lúc một chật hẹp hơn. Thấy chiếc giường đẩy của mình chuyển động, mẹ hấp hửng mừng nghĩ sắp được gặp con, hóa ra không phải, vì đông quá nên họ chuyển mẹ qua phòng hậu phẫu 2. Cái căn phòng khuất ở phía cuối hành lang, trong đó có 5 cái giường và chưa có người nào nằm trên 5 cái giường đó. Xung quanh vắng hoe vắng hoắt. Họ chuyển mẹ vào 1 trong 5 cái giường đó và hai cô y tá quay gót đi. Còn lại một mình trong phòng,1 phút, rồi 30 phút trôi qua, mẹ thấy hoảng sợ, hay họ bỏ quên mình rồi? Ở đây vắng hoe có gào lên cũng chẳng ai nghe thấy, điện thoại cũng không có, không hiểu bố và bà ngoại có đi tìm mẹ không nhỉ? Không biết con của mẹ sao rồi? Hơn 1 tiếng trôi qua, mẹ cảm giác nghẹt thở, vừa lúc đó cửa phòng mở ra và người ta lần lượt chở 4 sản phụ nữa vào phòng. 5 người trong phòng khiến mẹ bỏ qua cảm giác sợ hãi, nhưng lại nóng ruột gặp con khủng khiếp. Chưa bao giờ trong đời mẹ bồn chồn như thế, cảm giác thời gian trôi chậm đến như thế... Khủng khiếp!
7h tối, cuối cùng thì cô y tá cũng qua và đưa mẹ trở về phòng bệnh nhân. Cô ấy bế theo một thiên thần bé xíu được bọc trong cái tã màu xanh đang ngủ ngon lành.
- Con em đây, đang ngủ em nhé!
Lần đầu tiên mẹ gặp con, chẳng nói được câu gì hết, chỉ thấy một cảm xúc loạn nhịp và hạnh phúc đến khó tả. HaNeul àh, cuối cùng thì mẹ con mình đã gặp nhau rồi, con đã có thể tự do hít thở khí trời và bắt đầu một cuộc sống mới... Luôn vui và hạnh phúc con nhé!
Những vòng xe đẩy nhịp nhàng như nhịp tim của mẹ cũng đang đập rộn ràng. Ở phòng bệnh nhân, mẹ biết bà ngoại và bố đang đợi mẹ con mình ở đấy... Một cuộc sống mới lại bắt đầu...