HaNeul

HaNeul hay cười! ^^

Subscribe to RSS feed

Sticky post

HaNeul hay cười!


Bố Mẹ và HaNeul nè!


Mẹ đặt title Blog như vậy hi vọng HaNeul khi bước vào cuộc sống sẽ rắn rỏi, mạnh mẽ, biết yêu thương, có lòng nhân ái, giàu lòng bao dung, độ lượng, lúc nào cũng vui vẻ, cũng mỉm cười và sống thật tốt với mọi người, con nhé!
Tên của con trong tiếng Hàn nghĩa là Hoa hướng dương, một loại hoa luôn hướng về mặt trời, biết tìm cho mình một con đường sáng nhất để đi và để sống!
Blog này sẽ lưu giữ lại những khoảnh khắc đáng yêu nhất của con, những điểm mốc quan trọng trong cuộc đời của con, sau này khi con lớn lên có thể tưởng tượng ra hình ảnh lúc bé thơ của mình, cảm nhận được tình yêu mà những người thân xung quanh và cuộc sống mang lại cho con. Đó sẽ là nền tảng để con có thể bước đi những bước vững vàng hơn, tự tin hơn và hạnh phúc hơn. Bố mẹ tin HaNeul sẽ trở thành một chàng trai tốt!

Luôn mỉm cười con nhé! Bố Mẹ yêu HaNeul nhiều nhiều nhiều!

Blog này là của bác Phạm Lâm làm Skin tặng HaNeul nè! HaNeul cảm ơn bác Lâm nhé!

“Mẹ cười đi”…


10h đêm…
Sau khi uống sữa, rửa mặt, thay quần áo, đóng bỉm… cho con, mẹ bắt đầu “chiến dịch” ru con ngủ…
- Mẹ kể chuyện đi.
- Mẹ kể chuyện “Hoàng tử và công chúa nhé”
- Không, “xấu xa” đi…
Ai chà, gay rồi đây. Mấy hôm trước mẹ kể cho con câu chuyện cậu bé người gỗ Pinochio bị con cáo xấu xa dụ dỗ, xui cậu đánh bạn, nói dối và trốn học. Không biết con nhớ bao nhiêu % câu chuyện nhưng miệng thì lúc nào cũng nói “cáo xấu xa”. Hôm cả nhà mời bà nội đi ăn hàng chúc mừng bà mùng 8/3, con quay sang ngay một cô gái xinh đẹp ngồi bàn bên cạnh, tủm tỉm cười. Cô ấy, tất nhiên rồi, cười lại rất tươi với con, lại còn lấy bàn tay xoa xoa cái má bụ bẫm của con nữa chứ. Hai cô cháu đang có vẻ rất tình cảm thì thằng con chợt hét ầm lên: xấu xa!
Mẹ đương nhiên hiểu là con muốn kể cho cô ấy câu chuyện về con cáo xấu xa. Nhưng làm sao mà cô ấy hiểu được chứ, cô ấy chỉ nghĩ được là con nói cô ấy xấu xa thôi… Hic hic… Việc này lỗi ắt hẳn là của mẹ rồi. Vì thế tối nay mẹ quyết tâm cải tiến món ngôn ngữ của con.
- Không, mẹ không kể chuyện con cáo nữa. Mẹ kể chuyện hoàng tử đẹp trai và công chúa xinh xắn cho con nghe. Nhé!
- Không mẹ. Xấu xa đi…
- Không được. Không thì mẹ kể chuyện anh thỏ tai dài nhé!
- Không. “Siu” nhân đi mẹ…
Siêu nhân à? Cũng không được. Mẹ không muốn con quá yêu thích hình tượng đó rồi lại “bùm bụp”, “hự hự” suốt ngày, bạo lực lắm.
- Mẹ kể chuyện bạn Henrry thích ăn dưa hấu nhé?
- Không, “siu” nhân đi…
- Không được. Mẹ không đồng ý. Nào, con có nghe không nào, không thì mẹ thôi k kể nữa…
Im lặng…
Và mẹ bắt đầu kể chuyện. Kể hết câu chuyện Henrry thích ăn dưa hấu, kể sang chuyện anh thỏ tai dài đến chuyện bạn thỏ chạy thi với bạn rùa… quay sang… thằng con vẫn đang mở to đôi mắt… Hic…
Đổi chiêu. Mẹ từ kể chuyện chuyển qua hát ru. Nhưng phải nỗi cứ hát bài nào là thằng con hát theo bài ấy. Tất nhiên là con chỉ hát đệm được thôi, vì con thuộc mỗi … từ cuối của một câu. Cứ đợi mẹ hát gần hết câu là thằng con lại đệm theo. Hát xong 5, 6 bài hát gì gì đó, mẹ thấy thằng con tỉnh như sáo sậu. Tỉnh hơn cả lúc mẹ bắt đầu ru con ngủ. Thôi được, coi như con có năng khiếu văn nghệ vậy…
Im lặng… Mẹ không kể chuyện, không hát, mà chỉ vỗ mông nhè nhẹ cho con ngủ. Thằng con bắt đầu trằn trọc, lăn bên nọ, lăn bên kia. Cái chân hết gác đạp lên bụng lại gác lên cổ mẹ. Được khoảng 10 phút, thằng con lại lò mọ ngồi dậy: “Đắp chăn đi mẹ”, rồi mò mò dở cái chăn mỏng ra đắp. Được 5 phút, lại thấy con lục đục tìm cái gối bé của con. Ôi trời, cứ thế, mắt mẹ thì díp lại mà thằng con cứ lục đà lục đục…
Chưa được phút sau, mẹ đã rơi vào trạng thái gà vịt, chợt thấy thằng con lè nhè:
- Bố lui ra…
Miệng nói, tay làm, thằng con đẩy đẩy lưng bố ra xa mình.
- Nhưng bố đang ngủ mà…
- Bố lui ra
- Bố buồn ngủ lắm
- Bố cút đi
Bố bật dậy nhanh như chớp:
- Con vừa nói gì hả?
- Xin “nhỗi” bố…
- Ai cho phép con nói thế. Khoanh tay vào…
- Xin “nhỗi” bố…
Thằng con vừa nói vừa che mặt…
- Bố nói con khoanh tay vào cơ mà…
Chà bố đang rất nghiêm túc đấy nhé!
- Xin “nhỗi” bố nhá!
Thằng con dài giọng ra, nhưng vẫn không khoanh tay. Đã thế ku cậu lại còn giả vờ cười trừ đánh trống lảng. Mặt bố vẫn cố tỏ ra nghiêm nghị. Mẹ cố nén cười. Thằng con vẫn vặn vẹo, lắc lư cái đầu như chơi trò hú hòa, miệng vừa liên tục “xin nhỗi bố nhá” vừa cười hớn hở. Sau một hồi đôi co “xin nhỗi” và “khoanh tay vào”, thấy mặt bố vẫn nghiêm và giọng bố có vẻ to hơn thằng con chợt khựng người lại khoảng 30 giây. Rôi anh chàng lém lỉnh quay sang nhìn mẹ. Bỗng dưng anh chàng nằm lăn xuống giường, húc đầu vào ngực mẹ mè nheo “mẹ cười đi”…
Ối giời ơi. Mẹ phá lên cười:
- Xin lỗi bố, mẹ không thể nhịn được nữa. Mặt thằng con tức cười quá!
Và bố cũng phì cười vì không thể nhịn được nữa. Thế là huề, thằng con đã đạt được đúng ý mình mong muốn. Và tất nhiên, con cười như nắc nẻ…

Câu chuyện về… vàng 5 số 9 của bố…


Tối qua, mẹ nấu ăn trong bếp. Bố phụ mẹ dọn dẹp mâm bát. Chợt giọng con thánh thót “mẹ ơi, ếch kêu”. Bố hỏi:
- Con có ị không?
- Có ạ.
- Thế con tụt quần ngồi vào bô ị đi…
Và bố cứ ung dung xếp bát, rót nước mắm vì bình thường mỗi lần “ếch kêu” xong con đều tự động ngồi vào bô.
Chợt mẹ nghe tiếng “đét” vang lên và giọng bố đầy bực tức:
- Sao lại ị đùn thế này? Sao không ngồi vào bô? Con hư quá…
Tiếng con khóc òa lên the thé. Mẹ tá hỏa tắt bếp chạy ra. Con đang đứng ở giữa nhà, phía trên nước mắt tùm lum, phía dưới… tất nhiên nước “thánh” hòa trộn với một mẩu vàng 5 số 9 đang lênh láng trên sàn nhà. Mẹ vội tụt quần cho con rồi nhấc con vào bô ngồi. Xoa xoa má, lau nước mắt vỗ về con. Nhưng nhấc vào bô thế thôi chứ mẹ cá con chả ị thêm được tí nào nữa. Đang ị bị bố tét vào mông cho như thế, cục vàng 5 số 9 nó không tọt ngược lại vào trong là may rồi ấy…
Mẹ đi giặt quần còn bố hùng hục lau nhà. Con đã nín khóc và dán mắt xem hoạt hình. Hiểu rồi, vì mải xem ti vi nên ị đùn, đúng không con?
Mẹ để con ngồi bô chạy vào bếp nấu tiếp món ăn đang dang dở. Tiếng bố trùng hẳn xuống:
- Ị xong chưa con, bố rửa mông cho nhé!
Và rồi hai bố con lại í ới, hát hò trong nhà tắm.
Con hiểu vấn đề chưa? Đừng giận khi bố tét mông con nhé! Mẹ biết, tét con một cái bố xót xa đau đớn gấp 10 lần chỗ con bị tét ấy chứ. Bố thương và yêu con nhất trên đời, hơn tất cả những gì bố có, con biết không… Nhưng bố luôn là vậy, luôn yêu, luôn thương, nhưng luôn muốn con trở thành một đứa trẻ ngoan, rồi sau đó là một người đàn ông đích thực…

Quan niệm về hưởng thụ

Mẹ kể cho HaNeul nghe chuyện này, còn quyết định là tùy ở con nhé!
Sáng hôm qua mẹ đi làm, tự dưng sếp hứng khởi (hoặc nhàn rỗi) thế nào mà lại nhảy ra buôn với một lũ nhân viên.
Buôn trên trời, dưới biển, từ chuyện kể tội sếp nhớn cho đến chuyện nghề làm báo thăng trầm khổ ải, lắm thành tích và cũng lắm án treo giò treo bút của sếp cho đến một hồi… sếp nói về cái ô tô, mức sống, và quan niệm của giới trẻ hiện nay… Mẹ thấy nó cũng hay hay nên post y nguyên câu chuyện, để sau này khi lớn lên một chút con đọc và tự chọn cho mình một cách hưởng thụ hợp lý nhất.
Nguyên nhân của câu chuyện này là gì nhỉ? À, bắt đầu từ câu hỏi của một bác tên Trang là vì sao leader nhiều người miền “trỏng” thế không biết?
- Các cô biết tại sao không? (Sếp cao hứng giảng giải cho lũ con cháu hiểu lẽ đời). Ở vùng Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh... (tóm lại là dải miền trong) thời tiết khắc nghiệt, thiên không thời, địa không lợi vì thế nhân chỉ còn có hai cách: hoặc là “hòa”, học để vươn lên, để thoát khỏi cái nghèo, cái khổ, thoát khỏi cái dải đất hẹp nhất tổ quốc đó, hoặc là không phấn đấu gì hết, cứ thế rơi vào cái hố đen đã đào sẵn, ngày ngày cày ruộng, ngày ngày tiếp tục cuộc sống nghèo khổ và đầy bão lũ đó… Vì chỉ có hai con đường, mà chẳng ai lại muốn mình khổ, nên dân miền Trung họ có ý chí lắm. Chỉ cần có cơ hội là họ quyết tâm vươn lên bằng được.
Nghỉ một lúc, sếp lại tiếp tục giảng đạo:
- Dân Hà Nội, tôi để ý suốt cả một đời làm báo của mình rồi, và để ý cả hai thằng con của tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nữa, tôi thấy rằng: họ lờ đờ lắm. Vì sao à? Vì họ sinh ra và lớn lên trong một môi trường quá đầy đủ. Thằng con tôi ăn không bao giờ phải lo đến bữa ngày mai. Cứ ăn xong bao nhiêu đồ thừa là vơ hết, cho vào một cái túi bóng rồi vứt đi. Không khổ, không cần phải phấn đấu sao người ta có ý chí được?
- Thế sao dân phương Tây họ sướng hơn ta mà họ tiến bộ và có nhiều phát minh hơn ta hả bác? Những tiến bộ ấy, phát minh ấy, nếu không có ý chí thì không đời nào làm được…
- Vì quan niệm sống và hưởng thụ của dân phương Tây nó khác ta. Tôi dẫn chứng một ví dụ đơn giản cho cô xem nhé! Bây giờ nói đến chuyện mua ô tô đi. Dân Việt ta sợ tâm lý nợ nần là gánh nặng nên không đủ tiền quyết không mua xe. Cứ làm việc, ki cóp cho đến khi dư dả mới mua xe về. Còn dân phương Tây lại khác. Từ nhà cửa, xe cộ đến các thiết bị của đời sống đều mua trả góp hết. Cứ mua, cứ sắm đi rồi gồng mình lên trả nợ từ từ. Chính vì cái tâm lý phải trả nợ ấy nên chỉ cần bị mất việc là họ toi ngay. Vì thế họ càng phải cố gắng và làm một cách tử tế. Để mua một cái ô tô trị giá 500 triệu, chắc chắn cô phải bỏ tiền túi của mình ra đủ 500 triệu. Nhưng có hai cách mua và hưởng. Cách một: cô ki cóp một thời gian dài cho đủ số tiền 500 triệu rồi mua xe. Cách này cô không nặng nề tâm lý mình là con nợ nhưng phải đến 40 tuổi cô mới cóp đủ số tiền đó và mới được hưởng sướng. Cách hai: cô mua xe trả góp khi cô mới 20 tuổi. Với cách này tâm lý cô nặng nề hơn vì cô là con nợ, nhưng cô có ý chí phấn đấu để làm và quan trọng nhất cô được hưởng sướng, mưa không tới mặt nắng không tới đầu từ lúc 20 tuổi. Vẫn mất 500 triệu tiền túi của mình nhưng cô được sướng trước hay sướng sau và tâm lý của cô như thế nào mà thôi.
- Nhưng đường VN tắc lắm bác. Đi ô tô khác nào rùa bò…
- Ở đâu trên thế giới này cũng tắc đường hết. Càng ngày càng tắc. Mua sớm ngày nào được hưởng đường đỡ tắc ngày ấy.
Sếp cười to phô hàm răng hơi ngà ngà vì nghiện… thuốc lá.
- Cô biết không? Cuộc sống này quan trọng nhất là chất lượng cuộc sống. Thế hệ tôi già mới được sướng. Thế hệ các cô trung niên được sướng. Nhưng thế hệ con các cô nếu tư tưởng thoáng hơn thì 20 tuổi nó đã được sướng.
- Sếp nói… có lý… bigsmile
Câu chuyện đến đây là tạm dừng…
Tối về nhà ăn cơm, hai bác Tuấn Hằng cũng sang ăn. Hai bác kể chuyện anh Bi đi học về nhà nói ước mơ của anh ấy là lớn lên trở thành…anh công nhân, chị quét rác, bác thợ lái máy cày… Hic hic… Toàn những nghề nghiệp “cao cả” và “vĩ mô” đúng như những bài học trong sách… giáo khoa dạy. Mẹ nghe mà cũng rùng mình. Sao không phải ước mơ trở thành bác sĩ, kĩ sư, doanh nhân… nhỉ? Cứ làm anh công nhân, chị quét rác… thì bao giờ đất nước mới tiến bộ? Mới xứng tầm với mục tiêu đề ra cho giới trẻ: trở thành một công dân toàn cầu?
Đúng là… vĩ mô quá….
Nhưng mẹ nhớ Frederick đã từng nói: Hai người tù nhìn bầu trời đêm qua cửa sổ. Một người chỉ thấy song sắt, còn người kia thấy những vì sao.
Ai dạy thế nào thì dạy, ai nói thế nào thì nói. Hãy để mắt mình được nhìn thấy những vì sao, con nhé!

Mỗi ngày một chuyện, HaNeul nhé!

Gần một năm rồi không viết blog cho HaNeul…
Có thể mọi chuyện mẹ không gõ ra và post lên nhật kí online của con, nhưng tất cả những gì liên quan đến con đều được mẹ khắc một cách rành rọt trong đầu… con yêu ạ! 
Nghe biện hộ quá phải không? …
Cứ từng ngày trôi qua một thì thấy bình thường, nhưng nhìn cái entry gần đây nhất mẹ viết cho con thì cảm nhận thấy rõ thời gian trôi qua nhanh không thể ngờ… Mẹ cứ tưởng mẹ mới viết cái entry đó cách đây một tháng là cùng, thế mà thực tế là cách đây gần 1 năm… bigsmile
Một năm qua, trộm vía, con đã lớn khôn lắm rồi, con biết nhiều và cũng “đanh đá” hơn… Nếu kể về con thì ngày nào cũng có chuyện để kể, vừa bực vừa buồn cười vừa ghét lại vừa yêu… Không có người phụ nữ nào chưa làm mẹ mà lại có được cảm xúc đó đâu, mẹ cá đấy!
Vậy, từ bây giờ cố gắng mẹ mỗi ngày viết một chuyện về HaNeul nhé! Được không con…
Xem nào, cách đây một tháng, các chỉ số của con là:
Tuổi: gần 20 tháng
Chiều cao: 87.5 cm
Cân nặng: 17,5 kg (trừ bao bì rồi nhé)
Vòng eo: 62cm (Vòng eo nhiều người mẫu mơ ước bigsmile)
Mọi người khen con “Bụ bẫm” giống em bé trên các bao bì quảng cáo sữa bột.
Sau một tháng, tính đến ngày hôm nay (21/1/2010) chỉ số của con như sau:
Tuổi: Gần 21 tháng
Chiều cao: 89cm
Cân nặng: 17kg
Vòng eo: 60 cm (đã chuẩn lại càng chuẩn hơn, bigsmile )
Nguyên nhân của sự sụt giảm cân nặng và vòng eo là vì mẹ cai sữa cho con và con cũng có vẻ đã đến giai đoạn kéo đốt. Bà nội thì xót xa thằng cháu mông có vẻ bị tóp đi, còn lại những người khác trong nhà: ông nội, bố, mẹ đều thấy ok, dáng con rất chuẩn! Nhìn người nhớn và chắc chắn hơn, hì hì…
Đang thời kỳ cai sữa cho con nên mẹ cũng nựng và chiều con hơn. Bình thường thấy mẹ xách túi con đòi đi theo, mẹ chỉ cần nói: “Mẹ đi làm kiếm xiền mua thịt, mua cá cho ku nhé” là ổn, con ngồi im rồi đưa bàn tay bụ bẫm lên miệng thơm gió “chụt” một cái thật to: bb mẹ!
Thế mà hôm nay mẹ vừa xỏ giày vào chân đã thấy thằng con lon ton lục đôi giày vàng trong hộp chạy theo ra cửa đưa ra trước mặt mẹ:
- Mẹ đi!
- Ơ hay, đi đâu? Mẹ đi làm mà. Ngoài trời mưa gió, con ra ngoài làm gì?
- Mẹ đi!
Uh, thì đi. Mẹ lại xỏ đôi giày vàng rộng như chiếc xuồng vào bàn chân có vẻ tương lai ngoại cỡ của con. Buộc giây giày đâu vào đó hoàn tất, thằng con chỉ chưng hửng nói đúng một câu:
- Ô tê, mẹ đi.
- Sao cơ con?
- Ô tê, đi mẹ.
Ối giời ơi, ai dạy con “OK” hồi nào mà con vận dụng nhanh thế, đã vậy lại còn biến hóa nó thành “Ô tê” hở giời?
Mẹ chỉ còn cách nhăn răng ra cười (vì không thể cười mỉm nổi).
- Thôi ở nhà đi con, mẹ đi làm kiếm xiền mua thịt mua cá cho ku mà. Ngoài trời mưa to lắm.
Thằng con chả xi nhê lời mẹ nói ra gì, cứ phăm phăm lao thẳng ra cửa. Thôi con giai đã quyết tâm thì đành cho ra thang máy tiễn mẹ đi làm vậy/
- Hôm nay mẹ nhân nhượng đấy nhé!
Cửa vừa mở, thằng con đã quay mông ra cửa, quay mặt vào nhà vẫy bàn tay bụ bẫm:
- Bye ông, Bye bà!
Rồi lạch bạch ra thang máy.
Trời, chắc thằng con tưởng mẹ cho đi chơi rồi đây.
Xuống tầng 1, mẹ giở quả lừa:
- Đợi mẹ nhá, mẹ xuống hầm lấy xe. Đứng đợi với bà nội nhé!
- Không. Đi mẹ.
Ối giời, hay thay đổi loại sữa bổ sung thêm nhiều DHA mà thằng con bỗng dưng khôn như chấy thế nhỉ? Nịnh nọt một hồi không xong, bà nội phẩy tay:
- Thôi đi đi không muộn. Để bà xử lý cho.
Mẹ đành bỏ mặc thằng con cắm đầu cắm cổ chạy xuống hầm. Không dám nhìn lại nhưng tai thì nghe rõ tiếng thằng con khóc gào thảm thiết. Có các vàng mẹ cũng không dám quay đầu lại, vì quay lại mẹ thề mẹ sẽ nghỉ làm buổi sáng hôm nay mất thôi… Sao tự dưng thằng con lại hư thế không biết… Nhưng nén lại đi, rồi sẽ có lúc mẹ còn phải nén lòng lại hơn như thế, ví dụ như cho con đi trẻ chẳng hạn… Ở đời, đôi khi nhìn thấy con khóc cũng phải như vô tình, lạnh lùng cắm mặt mà đi con ạ… Con có thể buồn, có thể đau lúc ấy, nhưng sau này nó sẽ tốt cho con… Con cứ khóc nhưng cũng cứ vượt qua và tiếp tục lớn lên, nhé!

For a long time!

Đã lâu lắm rồi không được viết blog cho HaNeul!
Có rất nhiều lý do nhé!
Thứ nhất: mạng công ty mẹ không hiểu sao không cho vào opera.
Thứ 2: tối về mẹ quần quật với thằng con, hết ăn lại ị, hết ị lại khóc, hết khóc lại ngủ. Không có thời gian sờ vào chiếc máy tính chứ đừng nói là mò lên blog để viết bài cho con
Thứ 3: Vì muốn dành thời gian ở nhà nhiều cho con nên cứ đến công ty là mẹ cắm mặt vào làm, đến nỗi bố Lâm có í tốt bảo mẹ gửi ảnh và text để bố up lên blog cho con, thế mà mẹ cũng không có thời gian để làm, và sự thực, rất có lỗi là mẹ toàn quên thôi...hic hic...
Ngần ấy lý do khiến blog của con bị rêu phủ suốt một thời gian dài, mẹ nghĩ là lâu lắm rùi ý. Hôm nay, máy tính cơ quan mẹ hỏng, tình cờ ngồi máy của bác Lê Hoàng và bất ngờ là vào được opera, mẹ tranh thủ làm ngay tí blog cho con, smile
Nhanh thật, nhìn những bức ảnh này mới thấy là nhanh. Mới đấy mà con đã hơn 1 tuổi rồi. Con mẹ bây giờ bò khắp nhà và rất bướng nhé! Khỏi phải nói, yêu ơi là yêu. Ngần ấy thời gian với bao nhiêu sự thay đổi, cũng chứng kiến con lớn từng ngày và mỗi giây mẹ lại thấy yêu con nhiều hơn. Sinh con mới biết lòng cha mẹ, mới thấy thương ông bà nội, ông bà ngoại đến thế! Chỉ cần có chuyện gì bé xíu xảy ra với con, dù chỉ là sứt móng tay hay ngã đau một tí là tim mẹ cũng đập loạn xạ lên, đập loạn còn hơn cả lần đầu tiên được bố con hun ấy, hí hí. Thế mà cách đây hơn hai tháng, lúc con phải chọc tủy mẹ đã khóc hết nước mắt vì thương con đau, vì sợ con mắc bệnh gì về máu, rất may là trộm mụ, sức khỏe con không vấn đề gì con nhỉ? Chỉ tại cái con virut sởi chết tiệt từ người bố con lây sang con làm con trai của mẹ bị ốm, bị mệt, mất mấy tháng giời chứ có ít đâu...
Mẹ yêu nhất mỗi buổi sáng, lúc ngủ dậy, mở mắt cái điều đầu tiên là con vục dậy bò lổm ngổm tìm mẹ, gục đầu vào bụng mẹ rồi nhắm mắt một lúc, miệng bi ba bi bô. Nếu hôm nào mà mẹ thèm ngủ quá, mắt vẫn nhắm tịt thì con sẵn sàng tặng mẹ món "mèo cào" để bắt mẹ dậy, móng tay con sắc lắm cơ. Mẹ cũng yêu nhất điệu bộ con dỗi mẹ, con bị ai mắng, không vừa ý cái gì, cái miệng xinh xinh cứ gọi là méo xẹo rồi gào lên khóc thảm thiết, mà theo như ông nội nói thì tiếng khóc ấy nghe như "ai oán" và "đau khổ" lắm ý. Mẹ cũng rất yêu mỗi lần con tập gọi bà bà, ma ma, ô ô, ba ba...Chưa tròn vành rõ tiếng gì cả, nhưng sao mà yêu thế...Ngày nào đi làm mẹ cũng chỉ mong đến lúc về để nhìn ngắm khuôn mặt ngây thơ độn bướng bỉnh của con trai mẹ, để ôm và cấu con trai mẹ một phát...Cái má bầu bầu này, cái mũi hớt hớt này, cái miệng xinh xinh này, đôi mắt trong veo này, cái đầu tròn tròn này...và cả cái "giống" hôi nữa, hehe...
Cuộc sống có nhiều thứ không như ý muốn và có rất nhiều thứ khiến mẹ mong muốn, mẹ ước được làm lại. Nhưng có một điều khiến mẹ hài lòng nhất về bản thân mình, đó là mẹ đã sinh ra con! Yêu HaNeul nhất trên đời!

Vừa măm vừa chơi...

Mỗi ngày qua đi là một ngày con lớn hơn, nhận thức và hiểu biết thế giới xung quanh nhiều hơn... Ngày xưa lúc bé xíu, con chỉ tập trung vào mỗi "ti" mẹ mỗi lần đói bụng, bây giờ con biết vừa măm, vừa nghịch, vừa lắng nghe và "hóng hớt" chuyện xung quanh...

14/9 Trung thu đầu tiên...

Trung thu đầu tiên của con trai mẹ, cả nhà đi công viên và con được thử cảm giác mạnh với tu tu xình xịch...



24/8 Dạo ao sen...

Trời trong, gió mát, hoa sen nở phơi phới và con trai mẹ thật Cute...

Giấc mơ thiên thần...

Bình thường con hay vừa ngủ vừa ôm chặt lấy mẹ, bàn tay bé bé xinh xinh níu vạt áo mẹ và ngủ ngon lành. Mẹ thường nằm im để ôm con và ngắm con ngủ...
Ông bà ngoại đi Big C mua tặng con chiếc gối ôm hình cà rốt. Mọi người vẫn nói mẹ chiều con quá, cứ suốt ngày ôm ấp con sẽ không tự lập. Vậy thử xem sao, dũng cảm ngủ một mình và ôm cà rốt, hãy mơ những giấc mơ đẹp con trai nhé! Yêu con...