OOKAMI THE SETH

Being the Wind, Being the Lord.

Subscribe to RSS feed

Sticky post

WELCOME TO MY VAMPIRE WORLD!

Because I think I may need a place to put all my original stuff, and 360 is too stupid so I created a blog here. Just to put my stuff.
Besides, my big brother has a blog here, so I can check out his blog a little bit easier.
If links in this blog dont work, just pm here, and I'll reupload it immediately. Maybe not really "immediately" but... kind of... bigsmile

Have a nice day! Please leave comments if you enjoy/ hate/ feel wrong about anything here.

******Ookami-chan*******

MAP:

1. TRUYỆN NGẮN:

Là những ảo vọng.

2. THƠ:

Chỉ là những phút tập tễnh lắp ghép ngôn từ lại với nhau.

3. TÙY BÚT - TẢN MẠN:

Là những cảm xúc lung tung về rất nhiều thứ trong cuộc đời này.

4. SÓI QUỶ - TRUYỀN THUYẾT VÀ THỰC TẠI - THE WOLFVAMPIRE:

Là một giấc mơ nhỏ, không hiện hữu.

"Genre: Fantasy/Magic/Vampire
Rating: PG 10^^ (có chút máu me)
Summary: Có bao giờ một ai đó nghĩ về cái thiện và ác chưa? Tôi tự hỏi tại sao Thiên Thần lại đại diện cho công lý và Ác Quỷ lại là điển hình của cái xấu xa? Chuyện gì sẽ xảy ra khi công lý thật sự lại ở phía Ác Quỷ? Chuyện gì xảy ra khi lằn ranh mỏng manh giữa các mặt trái biến mất. Thế giới hỗn loạn, mọi thứ rối tung. Và một huyền thoại xuất hiện.

Câu chuyện mà tôi viết dưới đây đơn thuần là kể về một thế giới mà tôi cho là lý tưởng nhất. Ở đó, người ta sống và chiến đấu cho lý tưởng của mình. ở đó, tôi cảm thấy được mình đang tồn tại. Mọi quan niệm hay những thứ tôi gọi là triết lý đều được thể hiện trong truyện. Đơn thuần chỉ là suy nghĩ của riêng tôi. Các bạn đọc hãy xem như đọc nhật ký một người khùng điên. Mấy chap đầu tiên không có gì đặc biệt vì nó mở đầu, nhưng mong rằng từ chap 2,3 trở đi sẽ lôi được vài sự chú ý. Cám ơn! Phải nói thêm rằng, nhân vật nữ chính trong truyện hoàn toàn là tôi hoặc là một mẫu người mà tôi muốn trở thành."


5. ĐẾ CHẾ CỦA MÁU - THE EMPIRE OF BLOOD:

"Category: war.
Rating: PG 13
Warning: dark, bloody.

Tạm thời đang chỉnh sửa."


6. BỨC HỌA CHẾT:

Genre: detective, doom art, psycho.
Rating: PG 13.
Warning: dark, bloody.
Summary:

"Ừ thì con người tin vào những thứ họ cho là tồn tại. Nhưng Thượng Đế vẫn lấy lại những gì thuộc về Ngài, Ngài lấy lại những gam màu."

...

Mọi người còn có thể nhận mặt quen mình nếu các bạn có add một trong mấy link sau:
1. Facebook: http://www.facebook.com/ookamitheseth
2. Wordpress: http://ookamitheseth.wordpress.com/
3. Yahoo Plus: http://vn.360plus.yahoo.com/black-wolfie/

"Hãy Khóc Đi Em!"

[Review cho vở “Hãy khóc đi em”.
(Dựa theo tác phẩm “Trăng nơi đáy giếng” của Trần Thùy Mai)
Kịch bản: Nguyễn Thị Minh Ngọc
Đạo diễn: Ái Như.
Diễn viên: NSUT Thành Hội, Ái Như, Thanh Thủy, Hồng Ánh, Quang Thảo, Nguyễn Long.]



Với một may mắn nhỏ, hôm nay tôi đã được dự buổi công diễn của vở kịch “Hãy khóc đi em” do cô Ái Như đạo diễn, dựa trên tác phẩm “Trăng nơi đáy giếng” của Trần Thùy Mai. Kể cả khi đây là một vở kịch được dựng lại thì nó vẫn gây cho tôi nhiều cảm xúc nhất định. Báo chí không rõ đã viết bao nhiêu bài cho vở kịch này rồi, vậy nên ở đây tôi chỉ dừng lại ở những cảm xúc của riêng mình. Và vì là cảm xúc, nên có một chút dài dòng ở đây. Để biết về thông tin vở kịch, mời đẩy xuống cuối bài.


1. “Anh yêu mình mà!”

“Vợ chồng sống với nhau từng ấy năm trời mà sao bây giờ mình bắt tôi hợp cẩn với một cô gái xa lạ? Con nối dỗi ư? Tôi đâu cần!”

“Mình nói dối. Mình cần con. Mà cô ấy đâu có xa lạ, mỗi lúc về quê ăn giỗ mình vẫn hay thấy đó thôi.”

Cái xã hội thời bấy giờ nó ăn sâu vào từng con người mòn mỏi những kỳ vọng không tưởng. Rằng sống trên đời thì đừng để mấy tiếng “bất hiếu hữu tam” xảy đến với mình, mà với tư cách là con trai độc nhất, thì đừng để “vô hậu vi đại” làm đau lòng tổ tông. Nhưng chẳng mấy ai nhìn kỹ được lời Mạnh Tử rằng cái cần chính là người nối dõi “đạo đức” và “tâm nguyện” về sau, nên mới gây ra nhiều cảnh đau lòng.

Tôi nghĩ rằng bản thân trước nay vẫn là một kẻ quá ích kỷ để hiểu được tấm lòng cao cả đầy hy sinh của Hạnh. Suốt cả vở kịch, tôi đã nghĩ mãi chỉ một chuyện, làm sao có thể nuốt trôi? Làm sao có thể thôi đau đớn mỗi khi nghĩ rằng người đàn ông mình yêu đã bị chia sẻ đi với người con gái khác?

Làm sao có thể thôi cay đắng suốt cả cuộc đời?

Em họa chăng có là kẻ điên không anh, khi ép buộc người mình yêu hợp cẩn với cô gái khác? Em họa chăng có là tội lỗi của trời không anh, khi từng ấy năm vợ chồng hạnh phúc bên nhau mà chẳng đem đến được cho anh một mụn con.
Em có là kẻ điên không anh, khi làm tất cả những điều này và nghĩ rằng mình sẽ ổn? Chỉ vì anh hạnh phúc.


Tôi từ nhỏ đã nghĩ rằng làm một thằng đàn ông thì sống sao cho đừng trái lương tâm mình. Mà không, đã làm người thì hãy đừng để lương tâm bị vùi dập. Và cũng đừng quá vô dụng đến nỗi không bảo vệ được người mình yêu.

Vậy nên, khi Phương kiên quyết từ chối và hét lên câu:

“Anh yêu mình mà!”

Tôi đã khẽ thở phào.

Ừ thì anh yêu em mà! Đừng nói! Em đau! Câu nói của anh như lời cam kết với trời, rằng kể cả khi anh ở bên một người khác thì mãi mãi vẫn chỉ yêu em. Anh đẩy hoang mang của em đi xa và khiến em nhất quyết mong anh làm điều đó.

Em cũng yêu anh mà! Nhưng nếu em nói ra sẽ kéo hoang mang của anh về gần và chẳng bao giờ anh đồng ý. Nuốt trọn tình yêu của em vào trong, chỉ cần anh hiểu, chỉ cần anh yêu. Chỉ cần anh hạnh phúc…

… Là em vui.



2. “Mực ở lại chơi đốt đèn với tui nha!”

Tôi nghĩ phân cảnh thứ hai làm tim tôi khẽ thắt lại chính là phân cảnh Hướng kéo tay Hạnh đòi chơi đèn lồng. Là một phân cảnh vô cùng tươi tắn vui vẻ, không lấy đi một chút nước mắt nào của người xem, vậy mà tôi lại cảm thấy đau. Hoặc vì bản thân đã quá nhạy cảm, hoặc vì thật sự vốn nó chẳng thể vui.

Cười to như vậy, chơi vui đến thế, vậy mà sao cô gái này vẫn chẳng phải của mình. Lớn lên với nhau từng ấy năm, rồi cả khi người ta lấy chồng mất tiêu, mà tôi vẫn lận đận say rượu với men vì tình thì hoài chẳng dứt.

Yêu quá làm chi mà vương tội! Vui quá làm chi để thấy đau! Kéo quá khứ trở lại làm chi để mà nuối tiếc! Và cười quá làm chi để rồi khóc than!

Thiệt tình, yêu quá làm chi mà…

Không phải là anh đã biết em trước hay sao? Không phải là anh đã cứu em trong trận cháy kho mây hay sao? Không phải em vẫn nghĩ anh là anh hùng hay sao? Và chẳng phải là em biết rằng từng ấy thời gian anh vẫn yêu em sao?

Người đến trước không có nghĩa chẳng bao giờ trở thành kẻ đi sau. Anh hùng cũng chẳng có nghĩa sẽ lấy được mỹ nhân. Và người yêu say đắm có mấy lần được đáp lại bằng một góc trái tim.


“Hồi nhỏ chơi đốt đèn nè, nhảy dây nè…”

Anh đã lớn lên cùng em, đã trải qua biết bao năm trời yêu em. Và anh ngu ngốc tự dối mình rằng, vì là anh hùng mà, một ngày nào đó em sẽ chạy theo năn nỉ anh lấy em, rồi mình thành vợ chồng.

Nhưng mà sao em không yêu anh hùng, lại đi yêu một chàng thư sinh. Để rồi em không còn cho anh kêu một tiếng “Mực” nữa. “Mực” với “Bần”, em đẩy tất cả về quá khứ rồi phải không?

Anh, sao anh cứ sống với quá khứ hoài, nhớ lúc em giận anh đi đốt đèn ở chỗ kho mây bị cháy. Rồi cả lúc em tìm anh khi anh bị đòn. Nhớ quá Mực ơi! Nhưng em đã đẩy quá khứ đi mất rồi, thay đổi được gì nữa đây? Có thay đổi được đâu khi em chọn thư sinh chứ không phải anh hùng.

Còn hơn cả thằng Cuội, ôm mãi một mối mơ cùng cây đa già cằn cỗi. Còn anh, ôm mãi một mối tình đơn độc giữa bạt ngàn cỏ lúa và trăng sao. Sao anh già cằn cỗi đi rồi mà chờ mãi vẫn không hết thương em?


“Khi nhỏ anh hứa với tui là lớn lên mình làm anh em mà!”

“Ừa! Khi nhỏ tui hứa vậy đó! Bây giờ tui lớn lên rồi nè, tui nuốt lời rồi làm gì tui!”

Ừa thì tui nuốt lời rồi đó, tui yêu em mà em có yêu tui đâu! Tui nuốt lời rồi em làm gì được tui?

Mà… em lấy chồng rồi, tui nuốt lời, tui cũng có làm gì được em đâu!

Quân tử đại trượng phu nói ra câu nào phải giữ lấy câu đó. Chuyện này anh làm chẳng khó, chỉ duy có mỗi lời hứa với em là anh không giữ được. “Anh em” sao Hạnh? “Anh em” được sao Hạnh?

Yêu em quá Hạnh ơi! Yêu em quá mà sao hoài chẳng thấy đáp! Yêu em quá mà làm sao anh dám tỉnh! Thà rượu men đầy khướt say thơ thẩn, còn hơn vài khắc tỉnh rồi lại thấy mình đau. Vì em không thể là của anh nữa rồi!

Anh nuốt lời rồi mà cũng có dám làm gì phật ý em đâu!

Yêu em quá mà… Hạnh ơi!



3. “Tôi không có gì cả!”

“Chim là của bầu trời. Hình rơm của cánh đồng. Phương là của Thắm. Còn tôi, tôi không có gì cả!”

Vào lúc đó, tôi chợt nhận ra mình đáng thương đến chừng nào. Vào lúc đó, nỗi đau trước nay của tôi vẫn hóa đã có một vài vết nứt.

Tôi không phải đã hy sinh cả cuộc đời vì anh ấy hay sao? Chẳng phải là tôi đã hiến dâng cả người mình yêu, cả toàn bộ trái tim mình cho người đàn ông đó hay sao?

Chẳng phải là giết tôi đi rồi sẽ bớt tàn độc hơn như thế này sao? Sao anh không giết tôi đi?

Tôi làm sao có thể khóc, khi mà mọi thứ đặc quánh lại và cuộn tròn lấy trái tim tôi đau nhói.

Thôi, hãy để tôi điên! Người điên không khóc. Người điên không cười. Người điên không đau. Và người điên không nhớ.

Làm người điên rồi, có khốn khổ hơn thì cũng chẳng thành vấn đề nữa.

Vậy mà, người ta có chịu cho tôi điên đâu!



4. “Hãy khóc đi em!”

Hãy khóc đi em! Chẳng phải họ đã lột hết mặt nạ của mình ra và quăng đầy dưới đất cho em soi đó sao! Từ người đàn ông em yêu tha thiết và thần phục vì sự đức hạnh cao cả, vì tri thức và tình yêu say đắm của gã với em; cho đến cô gái em nâng niu đem về để mong có một đứa con. Cô gái mà em dẫn từ quê lên, chân chất thật thà, có chút khờ dại và chẳng bao giờ muốn em ly dị.

Nhìn đi em, họ đang đứng nhìn em bằng gương mặt thật, bằng sự trần trụi nhất của con người. Dối trá và cay nghiệt đến vậy, sao em không phản ứng? Đánh họ đi! Anh van em, đánh họ đi, để mà thôi đau đớn.


“Trời ơi, Hạnh! Em tỉnh lại đi! Cái này là hình rơm tui để ngoài đồng đuổi chim mà!”

Tỉnh lại đi em, đó chỉ là hình rơm thôi mà. Chồng của em, người em thần phục đã đi rồi, gã ta không phải là một kẻ quá hèn nhát và thủ đoạn hay sao? Thư sinh của em đó.

“Tôi không có gì cả!”

“Có! Có anh! Từ giờ anh là anh trai em. Anh sẽ chăm sóc cho em mà Hạnh!”

Sao em lại nói em không có gì? Câu đó làm anh đau đến cùng tận! Chẳng lẽ từ trước đến nay anh hóa ra vẫn chỉ là vô hình hay sao?

Em có anh mà! Em có anh!

Em cho thư sinh một đặc quyền yêu nhưng không cho người anh hùng có đặc quyền chối bỏ lời hứa. Anh đã quyết tâm nuốt lời, sao em còn buộc anh phải nhận?

Làm anh trai của em, coi như là một đặc ân cuối cùng cho kẻ anh hùng này được bên cạnh em. Anh đã muốn bỏ làng đi biệt xứ mà sao không đành. Để em lại vậy, em đau mà anh cũng xót.

Hãy khóc đi em! Đừng để anh khóc một mình làm kẻ yếu đuối. Mấy tiếng anh trai thốt ra chưa đủ để anh đau khổ hay sao?

Hãy khóc đi em! Tình em đã mất đường về. Tình anh đã không còn điểm đến. Ngày say men và đêm khướt rượu của anh đã rời bỏ. Anh tỉnh rồi em, và đau đến cuối cuộc đời. Vì em sẽ chẳng bao giờ là của anh.

Hãy khóc đi em! Anh van em hãy khóc đi! Đằng sau một cuộc tình buồn là những ngày đắng, và đằng sau một cuộc tình đắng là những ngày đau. Đợi mà làm chi, trông mà làm gì! Mọi thứ trần trụi quá rồi trước mắt em!

Có cách nào cho em vui? Có cách nào cho em thôi đau khổ? Có cách nào cho anh ngừng yêu em? Để thôi, anh rời làng đi biệt xứ, để thôi ngày mai anh không nhìn em… khóc ướt vai gầy.

Hãy khóc đi em vì đường đời xem chừng chưa hết chông gai. Nước mắt cứ chảy ngược vào trong lâu dần sẽ thành thuốc độc, chẳng biến em thành người điên mà cũng không cho em làm kẻ tỉnh. Đau đớn vô chừng rồi cũng sẽ theo dòng nước mắt cuốn trôi, vào trời, trút lên chăn gối, hay vào đời và những cuộc tình sau.

Hãy khóc đi em! Còn anh để lau khô dòng lệ. Hãy khóc đi em! Anh cuối cùng đã là anh trai của em rồi, là người hùng giữ lời hứa và là kẻ dại nguyện từ mọi thứ chăm sóc cho em.

Hãy khóc đi em, để anh ngừng khóc và nuốt nước mắt thay cho em. Để nước mắt em từ khóe mi lăn dài trên má, phần nào cuốn đi những cay đắng em mang.

Hãy khóc đi em! Vì nước mắt chảy ngược đã thấm vào anh giết chết anh rồi!

Trăng nơi đáy giếng, bóng nào là hình đâu em? Là trăng soi nước hay nước soi trăng? Khi em từ hình trở thành bóng, và anh, từ bóng trở về một kẻ không quen.

Hạnh à, có bao giờ anh là hình trong mắt em?



**************************************


Tôi hình như đã có cảm tình đặc biệt với nhân vật Hướng của chú Thành Hội. Tôi yêu thích tính cách thẳng thắn, bộc trực của nhân vật này. Tôi bị thu hút bởi tình yêu nửa trẻ con, nửa hoài vọng và nửa ngầm đau thương của Hướng đối với Hạnh. Con người này toát ra một luồng khí khiến những đứa nhạy cảm như tôi muốn yêu thương.

Ngay lúc Hướng đứng dậy nói to: “Ừa! Khi nhỏ tui hứa vậy đó! Bây giờ tui lớn lên rồi nè, tui nuốt lời rồi làm gì tui!”, tôi đã muốn đứng dậy vỗ tay thiệt là to! Tôi cũng muốn gào lên rằng: “Ừa chú! Nuốt lời đi chú! Cua cổ liền đi chú!!!! Hun cổ một cái đi chú!!!!”

Nhưng mà… cua được thì người ta đâu có đơn phương từng ấy năm đến cả khi cô gái kia lấy chồng cơ chứ! Rồi nếu mà cua được thì đâu có cất công đi bắt chim yến, nuôi mấy năm trời để rồi cổ thả đi mà hông nói được gì! Nếu mà cua được thì đâu có phải ngày ngày say rượu với men và đêm đêm thì thơ thẩn thất tình suốt mấy chục năm trời.

Trời, nhưng mà khúc đó thiệt là cơ hội trời cho mà!!! Hai người đang vui vẻ như thế… Gặp tôi là tôi tới luôn rồi! Sao mà nhịn từng đó năm trời không làm bậy gì hay đến thế cơ chứ! Yêu chứ có phải hận thù sắt đá gì đâu mà!

Vở kịch này không giống với “Nửa đời ngơ ngác”, kết thúc của nó không phải là sum vầy nhưng lại rất hợp ý tôi. Ngồi xem mà tôi nghĩ mãi, nếu cứ cố ép nó vào một kết thúc viên mãn nào thì cũng là rất vô lý. Người phụ nữ kia đã đau khổ đến thế cơ mà, cô ấy khóc được xem như là một đặc ân quá lớn của ông trời rồi. Cuối cùng người mà tôi thấy đau khổ vẫn chỉ là Hướng. Muốn nuốt lời quá chừng mà sao hông được! Muốn yêu quá chừng mà sao hông dám!

Ngoài ra, Quang Thảo đã đóng vai từ một người vờ chính trực chuyển sang một kẻ bỉ ổi công khai rất đáng yêu. Tôi không hiểu “bỉ ổi” thì đáng yêu chỗ nào, nhưng mà anh ấy diễn với tôi là khá dễ thương.

Nhân vật nữ phản diện của Hồng Ánh cũng rất dễ thương. Tôi nghĩ ở ngoài đời làm sao có một người phụ nữ chân quê nào mà diễn trò đi cướp chồng người khác một cách thật thà hay đến vậy bằng diễn viên? Nếu không thì đó là một người phụ nữ rất đáng sợ! Tôi luôn thích những vai gái quê của Hồng Ánh, thiệt tình là chị diễn rất hay, lột tả được sự “quê” đó một cách đáng yêu nhất!

Vào giờ giải lao, tôi đã phải quay sang nói với bố rằng: “Cô Thanh Thủy diễn hay ghê!”. Bố tôi gật đầu: “Ừ, quá xuất sắc!”. Tôi nghĩ nói điều này ra thì thật là thừa thãi, vì ai xem vở này cũng không thể bảo không hay được. Cô diễn làm tôi thi thoảng muốn ôm cô một cái! Vì thương quá mà!

Tôi không rõ giới phê bình chuyên nghiệp và báo chí sẽ khen chê vở này ra sao. Đối với tôi thì đây là một vở kịch rất rất rất hay! Lúc diễn viên bước ra chào khán giả, tôi nghĩ rằng mình đã thấy cô Ái Như khóc một chút. Cô Thanh Thủy cũng khóc một chút. Có thể cô Thanh Thủy vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh từ cảm xúc của nhân vật mình đóng, và tôi nghĩ là cô đã khóc suốt từ lúc Hạnh khóc cho đến khi chào mọi người. Và vì đây là vở diễn do cô Ái Như đạo diễn, nên chắc là cô đã có chút xúc động. Nếu tôi là đạo diễn một vở kịch, lại là diễn viên, diễn xong thấy mọi người đứng dậy vỗ tay rần rần liên tục mấy chập không nghỉ như thế, hẳn tôi cũng sẽ nhè ra ngay!

Dù sao thì kịch cũng hay quá chừng chừng! Mọi người có thể đọc tin tức hoặc review chuyên nghiệp của giới báo chí cho vở kịch này có thể xem tại:

Website: www.hoangthaithanh.com

Hoặc ai đó nghĩ rằng chỉ cần bài review này là đủ để muốn đi xem, tôi sẵn sàng cung cấp cả điện thoại của phòng vé:

Điện thoại (phòng vé): 35 022 541

Và cuối cùng là những thông tin trên dành cho những ai muốn rủ tôi đi xem kịch, và mọi người biết phải tìm tôi ở đâu rồi đó! ^^

[BỨC HỌA CHẾT] CHƯƠNG 1: GẶP MẶT

Bức họa chết.

_Ookami The Seth_

Author: Hắc Phong Long.
Gerne: siêu thực, trinh thám, doom art, angst.
Rating: PG 13.
Type: original fiction.
Disclaimer: Đương nhiên là của tôi rồi :”>.
Status: long fic – complete.


I. CHƯƠNG 1: GẶP MẶT.

Trong suốt mà đục ngầu… có khó hiểu không? Không đâu… sẽ không ai thấy khó hiểu cả nếu như được tận mắt nhìn thấy bức họa ấy.

Tôi không phải một người am hiểu về nghệ thuật tranh vẽ nhưng tôi tự nói về bản thân như một người có vài kiến thức chút đỉnh về âm nhạc.

Tôi đã thấy một bức họa.

Đó là một buổi chiều nhạt thếch, tất cả đều nhạt thếch. Từ ánh nắng chiều vàng vọt le lói rọi thẳng xuống mặt đường đến những dòng xe cộ ồn ào chạy ngang. Nhạt phèo! Chiều tháng Tám, mưa lất phất rơi, tiết trời se lạnh. Khoác trên người một chiếc áo dài tay mỏng dính, tôi tự mình thả bước trên phố. Trời se lạnh.

Trên con đường dành cho người đi bộ, có vài cặp tình nhân ôm nhau cười khúc khích, có vài cô gái mặc đồ ngắn đến ngạc nhiên, có vài người đàn ông trong bộ vest đắt tiền. Có tôi với chiếc áo dài tay mỏng dính và chiếc quần jeans bạc màu từ kiếp nào. Gió nhè nhẹ thổi, trời lạnh hơn.

Tôi lướt ngang một vài hàng đĩa để tự tìm lấy cái thú vui nhỏ nhoi trong những giai điệu khác thường. Và rồi tôi thấy một bức họa. Một bức họa được treo trong một tiệm hoa tươi bên lề phố. Tôi ghét hoa cực, thế nhưng, vô tình tôi đã thấy bức họa ấy.


Trong suốt đến vô chừng…
Đục ngầu đến cùng tận…
Một chút uốn éo của thời gian… một chút đắn đo của dòng đời… một màu trắng trong lẫn vào màu đen khó chịu…
Bức họa ấy… tôi cảm thấy sợ…
Màu đen trộn hòa gần hết bức tranh… ở góc phải, một vệt trắng duy nhất như vô tình bị quẹt ngang… lem luốc…
Những cành cây mọc lỏm chỏm đè lên nhau…
Những chiếc đồng hồ xám nhạt uốn éo vắt vẻo trên thân cây…
Những cây kim màu đỏ máu…
Những gam màu kỳ lạ và u ám…


Tôi thẫn thờ nhìn bức tranh không chớp mắt, bức tranh có cái gì đó quấn lấy tâm trí tôi một cách đáng sợ. Trừ những cây kim màu đỏ máu trên những chiếc đồng hồ vắt ngang cành cây, tôi đều không thích. Có lẽ những màu đỏ nổi bật duy nhất trên nền đen đen xám xám tệ bạc kia là điểm sáng của toàn bức tranh.

Chất liệu vẽ tranh là gì tôi không biết, thật khó mà biết được, nhìn nó lỏng lỏng như màu nước, sệt sệt như trộn cát, rồi thì tôi loạn lên, chẳng hiểu nổi nữa. Trừ những cây kim ra, tôi đều cảm thấy một thứ gì đó rất thảm thương đang bám lấy từng thớ giấy của bức họa đó. Tôi muốn thử được chạm vào nhưng lại sợ sệt. Không phải bức tranh nào cũng gây cho người ta cảm giác vừa u ám vừa thanh khiết như thế này.

“Em thích bức tranh này sao?” Một tiếng nói trong trẻo bất ngờ vang lên từ phía sau.

Tôi giật bắn người quay lại. Trước mắt tôi là một cô gái đẹp đến kỳ lạ. Dáng người mảnh khảnh cao, mặc một chiếc váy dài chạm gối màu xanh da trời, chiếc áo pull hồng ôm sát ngực. Nhìn chung là một cô gái đẹp nếu như không tính đến gương mặt xanh xao của cô. Thật tôi cứ cảm tưởng như đang thấy một xác chết sống lại vậy. Đẹp nhưng chẳng còn một chút sinh lực nào, nụ cười xơ xác, da tái đi như bị thiếu máu hay ánh mặt trời lâu năm.

“Ơ… em không biết nữa, chỉ là em muốn đứng xem thôi.” Tôi ngại ngần lên tiếng.

Cô gái ấy lại mỉm cười, nụ cười như vừa được lấy lại từ trong Địa Ngục.

“Rất hiếm người thích bức tranh này, mà rất ít ai dám thích nó.” Cô ta từ tốn nói.

“Sao lại không dám?” Tôi tò mò hỏi.

“Em nhóm máu gì?” Cô gái không trả lời câu hỏi của tôi mà hỏi ngược lại.

“Nhóm B.” Tôi trả lời theo phản xạ.

“Theo thống kê chị biết được thì những người bị bức tranh này thu hút là nhóm B và AB. Nhóm O, A hoàn toàn không để mắt đến, nếu có cũng chỉ là một câu phê bình vô thưởng vô phạt. Nhóm máu AB cảm thấy thích một thời gian và quên ngay. Còn những người nhóm máu B sẽ bị ám ảnh. Em để ý nhé!”

“Thật à?” Tôi nheo mắt nhìn bức tranh, khẽ rùng mình “sao thế nhỉ?”

“Chị không biết, có lẽ là do tính cách nào đó, hơn nữa bức tranh này có một bí mật.”

“Bí mật gì?”

“Chị không biết, chị nhóm máu A, chỉ những ai nhóm B mới biết được bí mật này thôi. Nhưng chị mong là em không tìm hiểu nó.”

“Vì sao?”

“Tất cả những ai tìm hiểu về bức tranh đều bị một lời nguyền. Không một ai còn sống.”

Tôi tròn mắt nhìn cô gái kinh ngạc. Đây là chuyện hù dọa hay sự thật? Mà đã thế thì cô gái này muốn tôi chết hay sao còn nói ra là nó có bí mật chứ.

“Ai vẽ vậy chị? Sao lại treo nó ở đây?”

“Người chủ cửa hàng này trước khi chị tiếp nhận nó, di nguyện của ông ấy là treo bức tranh này ở đây cho đến khi nào một người tìm hiểu về nó mà không chết. Giải thưởng của bức tranh này là 77 000 USD.”

“77 000 USD?” Tôi lại tròn mắt nhìn cô gái “di nguyện… ông ấy chết rồi sao?”

“Phải, đó là chú họ của chị, ông ấy chết rồi. 77 000 USD đó là tài sản của ông ấy để lại.”

“Cho em hỏi một chút, vì sao lại có người chết?”

“Chị không biết, ngày trước chú chị bảo nếu một ai đó chết vì bức tranh, thì tức là họ đã hiểu. Cái gì cũng có giá của nó, và bí mật được ra giá với một mạng người. Thật sự mà nói, chị chỉ tìm một ai đó giải được bí mật bức tranh này mà không chết, vì nếu như thế, chị sẽ được một nửa tài sản còn lại của ông ấy.”

Ra là thế, tôi nghĩ thầm trong bụng, tóm lại thì cũng là vì tài sản kếch xù kia.

“Chị cho em số điện thoại liên lạc nhé!” Tôi đề nghị, cô ấy đồng ý, chúng tôi trao đổi số điện thoại và địa chỉ với nhau. “chị tên gì?”

“Gọi chị là Vỹ Hà, cả họ lẫn tên đấy. Còn em?”

“Lê Quân.” Tôi trả lời ngắn gọn. “em chụp hình được không?”

Vỹ Hà khẽ gật đầu. Tôi chọn chế độ camera từ điện thoại và chụp lại bức tranh.

“À” Tôi hỏi “mấy người chết ấy, chuyện xảy ra bao lâu rồi chị?”

“Từ lúc chú chị vẽ xong bức tranh rồi chết, cách đây 2 năm, toàn tự sát. Vẽ xong là ông ấy chết luôn, chết vì bệnh hở van tim.”

Tôi gật gù và cám ơn Vỹ Hà. Cô ấy trở lại với công việc bận rộn, còn tôi thì đứng nhìn bức tranh một hồi lâu rồi ngán ngẩm đi về.

************************

Tạt ngang nhà sách mua vài cây cọ, một hộp màu nước và một xấp giấy vẽ, tôi tự nhủ sẽ tìm ra một điều gì đó mà không phải chết.

Người vẽ bức tranh này đang nhắn nhủ điều gì? Tôi không rõ, nhưng hẳn đó là cả một nỗi lòng.

Lạ thay cho tôi, tôi mang tấm hình vừa chụp đi in, trong vô thức. Tôi in màu ra hàng chục tờ bằng loại giấy tốt nhất rồi dán đầy phòng, kẹp trong sổ tay, để làm màn hình desktop. Tôi chưa gì đã bị ám ảnh mất rồi.

Tò mò không phải là một cái tội, chỉ những thứ gây ra sự tò mò mới đáng tội thôi.

Tôi tự nhủ như thế và yên tâm với suy nghĩ trên. À, tôi chưa nói nhỉ, tôi là một người thất nghiệp, vừa rớt Đại Học năm rồi và bây giờ vất vưởng giữa những hàng phố tìm cái ăn. Ấy thế mà tôi lại dính vào những thứ chẳng bói ra xu nào thế này. Nhưng tôi hiểu khá rõ về tâm trạng của những người làm nghệ thuật, dù cho tôi thi kinh tế.

Tôi hiểu rõ lắm cái đam mê mà một người làm nghệ thuật có khi họ tạo ra một tác phẩm. Tôi hiểu được tâm trạng cuồng loạn của một ai đó khi họ giết cả bạn gái mình chỉ để viết một bài nhạc bất hủ đến vang vọng muôn đời. Vì đó là cảm xúc thật, những cay đắng thật mà họ trải qua. Tôi không lên án.

Một trong những thể loại nhạc tôi nghe là biểu tượng điển hình của đam mê đó. Những tiếng guitar nhức nhối, những tiếng trống dồn dập đến điên cuồng, tất cả đều là đam mê mãnh liệt.

Đam mê của một người nhạc sĩ được hóa thành một bức tranh có lời đẹp đến tột cùng của nghệ thuật. Đam mê của một họa sĩ chuyển thành một bài hát không lời, không nhạc mà ngất ngây đến sâu thẳm tâm hồn.

Ấy là tôi nghĩ thế thôi, chứ còn tùy và quan điểm mỗi người. Chẳng hạn như cái vị vẽ bức tranh ảm đạm này đây, thì tôi chẳng thấy bài nhạc nào cả. Nhưng phải công nhận rất thu hút, một bức tranh với ma lực xuyên suốt từng mảng màu, một bức tranh hiện hữu uẩn khúc trên từng ngòi cọ. Tôi tò mò. Tôi bị hấp dẫn. Hay nói sao cũng được, nhưng tôi muốn biết điều gì nằm sau bức tranh. Mà hơn nữa, sao lại dính đến cả nhóm máu của tôi chứ?

Thật sự mà nói thì bức tranh này chẳng có lấy một chút sinh động. Một bức tranh vô hồn nhất mà tôi biết, nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác ghê rợn. Nhìn qua những tờ giấy in vương vãi khắp phòng, tôi dám chắc rằng tranh được vẽ bằng một thứ gì đó thật đặc biệt mới làm cho người ta sợ như thế. Vì những tờ giấy in kia không mang lại cảm xúc mãnh liệt cho tôi như bức tranh thật.

Tò mở hộp màu ra và cầm cọ lên quẹt vài đường vào trang giấy trắng trong vô vọng. Không một chút gì giống với bức họa kia. Có một điều gì đó không phải ở đây.

Bản tính của con người là vụng trộm, càng nguy hiểm, con người càng tò mò. Tôi không phải ngoại lệ. Tôi quyết định vận dụng mọi quan hệ của tôi trong xã hội để tìm cho ra bí mật này. Mà hơn hết là 77 000 USD kia. Một số tiền đối với dân kinh tế như tôi mà nói, thì đó quả thật bằng cả tài sản của Bill Gates.

Tôi vội vã bước ra khỏi phòng, không quên khóa chặt cửa căn hộ nhỏ và tiến đến đồn cảnh sát khu vực.



<còn tiếp>



[chương 2: tin nhắn]

MAGIC BOULEVARD

, ,

Magic Boulevard


Author: Hắc Phong Long.
Rating: PG (song fiction).
Disclaimer: Everything belongs to me and my obsession.
Genre: Death fic.
A/N:

Chỉ là một câu chuyện rất bình thường mà thôi, không motif mới, không sáng tạo mới, chỉ có tình yêu của tôi dành cho anh. Em lại đưa anh về một hình ảnh mới. Một nửa yêu thương của em, chưa bao giờ thiếu anh cả. Dù cho thật sự anh chỉ là ảo tưởng. Cũng như khi ta yêu nhau, thì đó chỉ là ảo tưởng.

Soundtrack: Magic Boulevard – Francois Fieldman.
[Trong link này bao gồm cả lời bài hát và bản dịch tiếng Anh, tiếng Việt, các bạn có thể tham khảo để hiểu hơn về bài hát.]

Summary:
Emily lại một lần nữa đi tìm yêu thương.

…………..


“Elle voit des films
Cent fois les mêmes
Les mêmes crimes
Et les mêmes scène

Elle travaille seule
Elle place les gens
Dernier fauteuil
Ou premier rang…”
[/i]

Khuất sau con hẻm ở cuối góc phố là một rạp chiếu phim thật nhỏ. Nó nhỏ đến mức gần như chẳng ai biết nó có tồn tại ở đó cả, và lẽ đương nhiên, rạp rất vắng khách. Rạp không phải là không có quảng cáo cho chính nó, cũng không phải là không cập nhật phim mới, vậy mà vẫn vắng khách. Một phần có lẽ chính vì địa thế của nó không được thuận lợi. Đã là rạp chiếu phim vậy mà phải đi qua hẳn hai ba con phố từ trung tâm mới đến đầu hẻm, rồi từ đầu hẻm cũng phải quẹo mất vài vòng thật xa để đến nơi giải trí này. Giới trẻ bây giờ, họ không thích những chỗ hẻo lánh ít người như thế. Ở những nơi như thế này thì vẻ hào nhoáng họ đem lại là vô vọng. Rạp chiếu phim đã ít người nay càng thưa dần đi.

Tuy vậy, rạp chiếu phim này lại có một cái tên nghe rất đáng để bước chân vào. “Magic Boulevard”. Nó không chỉ trùng tên với một bài hát mà ý nghĩa cũng rất dễ thương. Là một cái tên mở ra hẳn thế giới mới cho những ai đang chìm vào vô vọng. Những người làm ở đó với đồng lương ít ỏi cũng quên đi mất làm thế nào để yêu thương nhau. Vậy mà cô lại đến đây làm chỉ để tìm lại yêu thương. Vì cái tên “Magic Boulevard”.

Emily là một người kỳ lạ trong mắt những nhân viên ở đây. Gia đình cô không nghèo khổ đến mức phải tìm những chỗ không ai làm để kiếm sống. Học thức của cô cũng đủ cao để làm trong một cao ốc văn phòng sáng sủa và xinh xắn. Emily đã từ chối tất cả để đến đây, tìm một yêu thương nhỏ cho bản thân. Cô không thiếu thốn, về cả mặt vật chất hay tình cảm gia đình. Nhưng vẫn là không đủ với một con người khao khát được yêu thương.

Và sau vài tháng làm người sắp xếp chỗ ngồi cho khách trong rạp, Emily bắt đầu cảm thấy chán nản. Ngoài việc đắm mình vào những bộ phim, cô không thể sống với sự chết chóc và ngột ngạt của nơi này.

Emily thuộc rất nhiều bộ phim, chỉ đơn giản vì quá ít khách để có thể làm phiền cô trong lúc cô cùng xem phim với họ. Đôi lúc cô cũng tự hỏi, điều gì làm người chủ duy trì rạp chiếu phim này trong vô vọng như thế. Nhưng rồi khi đèn tắt, bóng đêm ập xuống và những hình ảnh của phim bắt đầu nhảy múa, cô đã quên đi tất cả. Emily thuộc gần hết các bộ phim, trừ duy nhất “Con dao bạc”.

Từ ngày bắt đầu chiếu phim đó cô đã quên mất cả việc mình đến đây làm vì lý do gì. Từ ngày bắt đầu chiếu phim, đã có một người nhìn cô chăm chú.

“Con dao bạc” có lẽ nói về một cô gái và một người thanh niên. Họ thật ra không yêu nhau. Hoặc họ có yêu nhau, Emily không rõ. Cô chỉ biết, sau cùng người thanh niên đó đã chết, trên ngực cắm một con dao bạc, bên cạnh là cô gái kia đang thẫn thờ mỉm cười, ánh mắt vô cảm. Cô gái đó có một nghề giống như Emily, là sắp xếp chỗ ngồi cho khách trong rạp phim. Và anh ta là một người khách lạ, đến rạp chiếu phim rồi vô tình hai người gặp nhau. Emily chỉ nhớ được nhiêu đó.

Tâm trí còn lại trong đầu Emily là hình ảnh người kia, một thanh niên có vẻ đã gần 30. Ấn tượng đầu tiên về hắn ta đối với Emily là không tốt. Hắn ta mặc một chiếc quần jeans đen và một chiếc áo sơ mi trắng tay dài được xắn lên tận khuỷu. Một người đàn ông đàng hoàng, theo như Emily nghĩ, là một người không cởi nút áo trên đến tận ba cái. Hắn ta để lộ ngực mình và một mẩu hình xăm nhỏ trên đó mà Emily không bao giờ dám nhìn kỹ xem đấy là hình gì. Hắn ta đeo trên tay những dải băng màu đen to bản và có một chiếc khuyên ở miệng. Cô nghĩ nếu hắn ta xỏ khuyên ở miệng thì việc hai bên tai có một dọc khuyên các kiểu hầm hố như thế kia cũng không có gì lạ. Và cuối cùng, Emily nghĩ rằng hắn vừa mới được ra tù vì mái tóc được cắt sát như trong quân đội vậy. Tất cả những hình ảnh đó, ở thời đại này, khiến cho Emily liên tưởng đến một tên côn đồ bất lương.

Nhưng không, hắn đã cư xử rất lịch sự. Hắn là một trong những số ít người mỉm cười cảm ơn cô khi cô dẫn họ đến chỗ ngồi. Chỉ có điều, ngay ngày đầu tiên, hắn đã động chạm đến Emily. Ngay khi cô vừa dợm bước đi thì hắn đã chụp tay cô lại khiến Emily giật bắn. Khẽ sững lại trong vài giây, cô quay sang nhìn hắn, miệng nhoẻn cười:

“Anh còn cần gì?”

“Tôi quên mua nước rồi, cô có thể giúp tôi không?” – vừa nói hắn vừa đưa tay còn lại vào túi và lấy ra một ít tiền.

Emily gật đầu. Rồi khi Emily đưa nước cho hắn, hắn lại hỏi:

“Cám ơn cô. Hay là… cô ngồi xuống xem phim chung với tôi nhé! Rạp cũng không đông khách!”

“Không đâu, cám ơn anh! Tuy ít khách nhưng tôi cũng có trách nhiệm của mình phải hoàn thành. Hẹn anh dịp khác vậy!” – cô vẫn nhã nhặn trả lời hắn bằng vẻ mặt bình thản.

Nói rồi cô nhanh chóng quay lại chỗ của mình và cảm thấy yên tâm hơn khi đèn tắt và phim bắt đầu chiếu. Bóng đêm ở nơi này luôn làm Emily cảm thấy bình yên và an toàn. Vào khoảng gần 10 phút đầu phim, theo thói quen, cô luôn ngước lên nhìn một vòng các vị khách của mình để xem họ có cần gì không. Rồi mắt cô chạm mắt hắn.

Vị khách lạ lùng đó không đang xem phim, hắn ta đang nhìn cô chăm chú. Ánh mắt của hắn ta cô không biết phải diễn tả như thế nào mới phải. Nó không phải là sự căm hận, yêu say đắm hay khó chịu. Hắn chỉ đơn giản là đang nhìn. Qua cái chập chờn sáng tối của phòng chiếu phim, gương mặt hắn ẩn hiện một sự bí ẩn kỳ lạ. Và thật khó để phủ nhận, con người này có một ma lực đáng kể. Emily khẽ cau mày, tự cảm thấy khó chịu với cảm giác đó và quay người ngồi ngay ngắn trở lại.

Khi phim kết thúc, hắn bước ngang cô và mỉm cười:

“Phim rất đẹp!”

Con người ta bình thường khi họ xem phim, họ sẽ khen rằng phim hay hoặc chê phim dở.

Hắn đã nói rằng: “Phim rất đẹp!”


**********************************************

“La demoiselle
A lampe de poche
Se voudrait belle
Pour faire du cinoche

Parfois quelle chance
La salle est vide
Pour une séance
Elle devient Ingrid…”


Emily có một ước mơ nhỏ từ khi cô bắt đầu làm ở Magic Boulevard. Emily muốn trở thành một nam diễn viên. Cô đem lòng yêu tất cả những nữ nhân vật mà nhân vật nam của cô yêu. Cô không hiểu vì sao mình lại yêu thích việc trở thành một nam diễn viên đến vậy, cô chỉ cảm thấy rằng mình thật cá tính và mạnh mẽ, thậm chí thật nam tính khi trở thành họ. Và cô lấy đó làm ước mơ cho bản thân.

Đôi lúc, để làm cho nơi này trở nên sống động hơn, cứ sau mỗi suất phim, cô lại diễn một cảnh nhỏ trong đó. Một vài lần, vào những cảnh yêu đương thì cô rúc vào một góc tối trong rạp và tự diễn. Còn những cảnh khác, cô diễn trước mặt những nhân viên tại đây, ngay trong căn tin rạp. Nhờ vào điều này nên họ rất yêu mến cô, cho dù trong mắt họ, cô quả là một cô gái lập dị.

Đến một ngày kia, cô phát hiện ra mình đã bị vị khách lạ làm cho phân tâm và không thể nhớ đoạn nào trong “Con dao bạc” để diễn lại. Cô quyết định diễn phim còn lại trong suất chiếu cùng giờ.

Emily đập bàn, dõng dạc nói lớn, mặt đanh lại:

“Ngươi dám? Ta đã chiến đấu hết hai mươi năm trong cuộc đời, một lần sai lầm cũng chưa có, sao ngươi dám phản đối chiến thuật của ta chứ?”

Cô từ tốn ngồi xuống ghế và ngẩng lên nhìn vào khoảng không ban nãy mình vừa đứng, nhoẻn miệng cười:

“Đại Tướng Quân à, địa hình nơi này, người qua được những ba trận không phải là do ta sao? Tin tình báo người thu thập được cũng phải là từ ta mà ra sao? Vậy nên mới nói, người thông minh như thế, hẳn phải biết nên nghe lời ai. Ta cũng chỉ là đưa ra ý kiến mà thôi.”

“Cút đi!” – cô lập tức đứng lên và giả vở tuốt gươm – “Trước khi ta giết chết ngươi! Đồ phản tặc!”

Kết thúc màn diễn nhỏ, cô quay sang mỉm cười với những vị khán giả ít ỏi của mình:

“Ah, khúc sau tôi chưa xem, lỡ quên mất rồi!”

“Không sao!” – mọi người an ủi và vỗ tay thật to – “Chỉ xem qua một lần mà nhớ đến thế là giỏi rồi!”

Emily nhoẻn miệng cười. Hoặc cô có thể thi tuyển làm diễn viên, hoặc cô có thể ở đây, nhận lấy sự cổ vũ của mọi người và cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên:

“Cô đúng là một tài năng!”

Emily giật mình quay lại, là vị khách hôm qua. Hôm nay, cũng cùng một suất đó, hắn ta lại đến. Hắn mỉm cười nhìn cô:

“Cô diễn vai nam trông rất đạt! Cô không diễn vai nữ à?”

“Không!” – cô trả lời gọn gàng rồi quay đi trở về rạp – “Anh đến xem phim gì?”

“Phim hôm qua, vì phim đẹp, nên tôi muốn xem lại!” – hắn nhoẻn miệng cười đưa cho cô chiếc vé vừa mua.

Emily dẫn hắn vào rạp, ngày hôm nay rạp chỉ có một đôi tình nhân và hắn. Cô nói:

“Anh có thể ngồi đâu cũng được, đừng ngồi chỗ hôm qua, ở đó rất gần với những dãy cuối!”

“Tại sao?”

“Nếu anh không ngại những tiếng động lạ thì có thể ngồi đó. Một lát nữa sẽ có một đôi tình nhân lên hàng ghế cao nhất để ngồi. Họ làm gì đó tôi không rõ, nhưng chắc chắn sẽ có những tiếng động làm phiền anh xem phim.”

“À! Cô quen họ ư?”

“Không. Là khách quen. Họ đã như thế từ một tháng nay.” – Emily dẫn anh ta đến dãy ghế giữa rạp.

“Cô có ngồi đây xem phim với tôi không? Ngày hôm nay chỉ có một mình tôi là khách đáng để quan tâm thôi mà!”

Emily khẽ im lặng. Cô nghĩ mình không sợ gì để phải trốn tránh cả. Cô đã diễn qua rất nhiều vai nam, cả chính diện lẫn phản diện. Cô biết cách suy nghĩ như một người con trai, như một kẻ kênh kiệu hay tỏ ra là một kẻ nguy hiểm. Emily nhoẻn miệng cười, có lẽ với loại người này, cô cũng nên tỏ ra một chút nguy hiểm. Cô gật đầu:

“Vậy tôi sẽ ngồi đây với anh!”

Lần này cô xem được một cảnh hai người nam nữ trên phim ân ái. Nói rằng ân ái cũng không phải. Họ giống như là đang vờn nhau. Người thanh niên nói một điều gì đó và cô gái nhếch mép cười, quay lưng đi. Anh ta nhanh chóng chụp tay cô lại, tấn cô vào tường và hôn nhẹ lên vai cô. Đối với Emily, đây là một cảnh lãng mạn. Dù cho sau đó, cô gái dùng một mảnh kính vỡ để đâm vào tay anh ta, thì anh ta vẫn mơn trớn làn da nơi cổ cô gái đó. Kể cả tình tiết như thế, đây vẫn là một cảnh lãng mạn với Emily. Cô nghĩ rằng mình nhất định sẽ đóng vai của chàng trai này.

Emily biết, người con trai bên cạnh cô không hề xem phim. Hắn nhìn cô.

“Tại sao anh làm thế?” – sau khi qua cảnh lãng mạn ban nãy, Emily lên tiếng hỏi, mắt vẫn nhìn lên màn ảnh rộng.

“Làm thế nào?” – hắn hỏi lại, giọng trầm đục.

“Nhìn tôi.”

“Cô là Emily đúng không?” – hắn ta chỉ lên bảng tên trên ngực áo cô – “Emily, cô không phải là con trai. Diễn vai nam để làm gì?”

“Tôi thích như thế.” – Emily quay sang nhìn hắn – “Tôi là một người con trai khi tôi diễn vai nam.”

“Nhưng bản chất của cô là con gái, cô có thể thay đổi được đâu?”

“Được!” – cô nhoẻn miệng cười.

“Vậy nếu cô là con trai, thì trong tình cảm, cô nghĩ xem cô là loại nào?”

“Nam tính, mạnh mẽ và tấn công? Tôi đoán thế!”

Câu trả lời của cô khiến hắn bật cười. Hắn ngả người ra ghế dựa và cúi đầu phì cười.

“Cô sai rồi!” – hắn mỉm cười.

Thấp thoáng qua mảng sáng tối chập chờn, Emily đột nhiên cảm thấy rằng hắn cười thật đẹp. Chiếc khuyên miệng rung rinh nhẹ. Hắn quay sang chồm người về phía cô và nói:

“Giết người! Cô có thể giết người không?”

“Có thể! Nếu lúc đó tôi đang đóng vai một kẻ sát nhân!” – Emily tiếp tục nhìn hắn bằng đôi mắt mà cô cho là nguy hiểm.

“Được! Emily, để tôi chỉ cho cô xem thử loại con trai nam tính, mạnh mẽ và tấn công thì như thế nào! Bây giờ cô hãy thử đóng một vai nam thật nam tính và mạnh mẽ đi.”

Hắn vừa dứt lời, phim đột nhiên chuyển sang một màu tối đen. Dường như là có chút trục trặc. Đôi tình nhân kia vẫn đang bận rộn điều gì đó và hoàn toàn không biết phim ảnh bị vấn đề. Chiếc bộ đàm của Emily vang lên nho nhỏ:

“Emily, bảo khách đừng lo. Phim có chút trục trặc, sẽ khắc phục ngay thôi!”

“Được!” – Emily đáp lại.

Khi Emily vừa tắt bộ đàm, cô đột nhiên cảm thấy bàn tay của vị khách bên cạnh chạm vào người mình. Cái chạm đó làm cô lạnh cứng người. Bất thần, cũng bàn tay đó lập tức đưa lên và bóp cổ Emily. Cô cảm thấy như cái chết đang quấn lấy mình và sự sống rời dần đi. Emily sợ. Cô hoảng loạn chụp lấy bàn tay đang bóp cổ mình và ú ớ kêu lên, mong rằng đôi tình nhân sẽ nghe thấy. Nhưng không, họ chẳng để ý gì cả, tiếp tục tạo ra những tiếng động đáng đỏ mặt. Ngay lúc Emily thật sự tin rằng mình sẽ chết thì hắn buông tay.

Nhưng chỉ trong tích tắc sau đó, hắn nhấc tay dựa ghế lên và kéo cô về phía hắn. Cô biết rằng, tại thời điểm này, Emily bị mất đi nụ hôn đầu tiên trong đời. Hắn đặt môi của mình lên môi Emily, cắn mạnh. Môi Emily bật máu. Vị máu tanh xộc lên đến tận mũi, dường như khiến cho không khí trở nên kích thích hơn. Rồi hắn bắt đầu hôn Emily. Hắn hôn say đắm. Emily không thể chống cự lại sức mạnh mà hắn đang kiềm giữ cô, càng không thể đáp lại nụ hôn đó, Emily chỉ còn cách nhắm mắt nhẫn nhịn.

Nhưng rồi chỉ trong vài giây, cô cảm thấy cơ thể mình nhũn đi. Emily bắt đầu đáp lại nụ hôn đó. Cô chạm vào môi hắn, vào chiếc khuyên trên môi hắn, và tưởng chừng như chạm được cả tâm hồn đen tối của hắn. Cũng giống như chiếc khuyên của hắn chạm vào môi cô, môi hắn chạm vào môi cô và nụ hôn của hắn đã ôm trọn lấy tâm tưởng sâu hun hút của Emily.

Phim được sửa chữa, tiếp tục trình chiếu. Lảng vảng những ánh sáng tối tăm trong phòng chiếu, hắn nhẹ nhàng buông cô ra, nhếch mép cười. Hắn đưa một ngón tay lên môi mình và quẹt nhẹ vết máu của cô còn vương trên đó.

“Đừng cố tỏ ra nguy hiểm với tôi làm gì! Như vậy mới gọi là tấn công đó!” – nói rồi hắn cầm tay cô lên ấn móng tay của Emily lên ngực hắn, kéo một đường dài.

Ngực hắn ửng đỏ vết xước. Emily đỏ mặt, quay đi chăm chú nhìn vào màn ảnh, tuyệt nhiên không thể mở miệng đối đáp. Từ lúc đó đến cuối phim, chẳng có một cảnh nào lọt được vào tâm trí Emily. Tim cô không một phút giây nào là không đập mạnh, tay cô siết chặt và toàn thân tưởng chừng như đông cứng. Lần đầu tiên kể từ khi cô vào làm tại nơi này, bóng đêm của rạp chiếu phim không còn là bình yên và an toàn nữa.

Cho đến khi phim tắt, đèn sáng. Hắn quay sang nhìn cô:

“Nụ hôn đó, cô có thấy quen không?”

“Không! Là lần đầu tiên của tôi!” – Emily nhanh chóng đứng dậy.

Câu nói của cô làm hắn nhoẻn miệng cười. Nhưng phảng phất đâu đó một nét buồn bã, thất vọng. Cũng có thể là do Emily tưởng tượng, vì ngay sau đó hắn vỗ nhẹ vào vai cô và bước đi:

“Tôi sẽ trở lại.”

Rồi hắn bỏ đi, để mặc cô một mình trong rạp, sững sờ và hoảng sợ.



*******************************************


“Elle vit sa vie dans le noir, bizarre
Pour toujours elle maquille son désespoir
Au magic'boul'vard

Elle voit passer
Des gens connus
Des gens glacés
Qui ne parlent plus…”


Emily chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu một ai. Dường như ký ức về yêu thương của cô đã bị khoét một lỗ quá lớn và quá sâu. Emily không nhớ được rằng cô có từng yêu thương một ai chưa.

Vị khách kỳ lạ kia ngày nào cũng đến xem “Con dao bạc” vào cùng một suất giờ. Và ngày nào hắn cũng hỏi cô có muốn xem phim cùng hắn hay không. Qua những việc hắn đã làm với cô, điều gì làm cho hắn nghĩ cô sẽ chấp thuận cơ chứ! Vậy mà tính đến bây giờ đã là lần thứ 6 cô ngồi xem phim cùng hắn. Đứng trước ma lực của con người này, Emily cảm thấy bản thân không còn khả năng từ chối.

Và đến hôm nay là nụ hôn thứ 6 của hắn dành cho cô, vẫn như ngày đầu, say đắm, đê mê và hoang dại. Ngày hôm nay, cô đột nhiên cảm thấy rằng hình như những cảnh tượng này đã xuất hiện ở đâu đó trong quá khứ của mình. Emily đột nhiên nghĩ rằng, có phải mình đã từng nhận yêu thương từ con người này trong cái lỗ lớn bị khoét sâu của cô.

“Có phải trước đây tôi đã gặp anh hay không?” – Emily đẩy nhanh hắn ra và hỏi.

“Tôi không biết. Có thể có, có thể không.” – hắn đáp lại Emily bằng một giọng nói trầm đục.

“À! Tôi đột nhiên thấy anh thật quen!”

Hắn nhoẻn miệng cười. Kể từ lần gặp đầu tiên đến nay, Emily chưa bao giờ thấy hắn cười hiền như vậy.

“Emily, cô biết không, tôi yêu cô!” – hắn đột nhiên lên tiếng – “Bất kể trước đây cô có yêu tôi hay không, chúng ta đã gặp nhau hay chưa, tôi vẫn yêu cô.”

“Vì cái gì?”

“Chẳng vì cái gì cả!”

“Chẳng vì cái gì?” – Emily bật cười – “Sau khi ngày ngày anh đến đây cưỡng bức tôi hôn anh, sau khi ngày ngày anh mỉm cười và để lại trong tôi từng ấy khoảnh khắc ám ảnh, anh lại bảo anh yêu tôi chẳng vì cái gì cả sao?”

Hắn bật cười to.

“Emily, tôi có một cô bạn gái. Tôi không rõ cô ta ở đâu nữa. Nhưng cũng không cần, vì tôi đang hôn cô rồi!”

“Cũng đúng. Nếu gặp cô ta, tôi sẽ giết cô ấy! Vì đã để bạn trai mình chạy rong làm phiền người khác thế này!” – Emily đáp lời, khẽ cười.

“Cô có nhớ rằng tôi từng hỏi cô có thể giết người không?”

“Có! Tôi sẽ giết người, nếu tôi vào vai một kẻ sát nhân!”

“Vậy hãy giết tôi đi!”

“Để làm gì?”

“Nếu cô giết tôi rồi, cô sẽ tìm lại được yêu thương của mình, cô sẽ nhớ ra được khoảng sâu trong lòng cô có điều gì, và bạn gái của tôi cũng sẽ chết. Cô ấy đã hứa sẽ chết đi nếu tôi không còn sống nữa!”

Nói rồi, hắn rút ra một con dao bằng bạc, đưa cho Emily. Cô bật cười:

“Anh nói thật đấy hả?”

“Phải! Vì nếu cô không giết tôi, cũng sẽ có một đám người đến giết tôi vào đêm nay!”

“Tại sao?”

“À! Cô không cần quan tâm đến chi tiết làm gì. Tôi chắc chắn sẽ chết trong ngày hôm nay, cho nên, hãy giết tôi đi! Cô biết không, tôi chỉ vừa ra tù được hơn một tuần, nếu vừa ra lại chết dưới tay một đám mafia, như thế chẳng ai nghĩ là tôi trong sạch cả.”

“Hóa ra anh thật sự đã ở tù!” – cô nhoẻn miệng cười khi nhớ đến ấn tượng đầu tiên của mình về con người này.

“Ừ! Cứ xem như cô đang là cảnh sát, điều tra một vụ án và trong lúc ẩu đả đã giết chết tên tội phạm vậy. Một motif phim rất bình thường, cô có đóng được không? Làm ơn!” – chiếc khuyên trên môi hắn khẽ đung đưa.

“Được!” – Emily không có lý do nào để chấp nhận lời yêu cầu này, nhưng cô không sở hữu khả năng nào chống cự lại lời hắn nói – “Nhưng… anh đã ở tù vì lý do gì?”

“Giết người. À, chắc là một người đàn ông, tôi nhớ như thế. Chắc là ông ta đã ngăn cản quá quyết liệt việc tôi và con gái ông ấy quen nhau. Và hình như trong lúc ẩu đả, tôi đã lỡ tay. Cô biết đấy, dù sao cũng là cha của người con gái tôi yêu, sao tôi có thể nỡ giết ông ấy. Chỉ là lỡ tay mà thôi.”

“Được rồi. Anh có lỡ tay hay không cũng không cần phải giải thích cho tôi nghe!” – Emily cầm lấy con dao, xua tay.

“Có điều, cô gái kia vì thế đã phát điên.” – hắn bật cười – “Và có lẽ cô ấy chẳng còn nhớ gì nữa.”

Emily đột nhiên cảm thấy khó chịu. Trong lòng cô trỗi dậy một cảm giác rất khó tả, không thể phân định được là gì. Emily im lặng. Hắn lại nói:

“Dù sao tôi biết cô ấy vẫn yêu tôi, và biết rằng tôi lỡ tay. Nhưng bây giờ thì quá muộn rồi. Tôi không chỉ nợ ngập đầu, lại còn cả gan cướp tiền của một băng nhóm rất lớn. Emily, cô biết tôi dùng tiền để làm gì không?”

Emily vẫn im lặng. Cô siết chặt con dao trong tay.

“Cô ấy bảo rằng, nếu một ngày chết đi, cô ấy muốn được chết thật đẹp như một bộ phim vậy. Trên một con đường chiều tà, và lấp lánh ở cuối đường là một ánh sáng màu tím nhạt. Cô ấy gọi là “Đại lộ nhiệm màu”. Kết thúc đời mình thật nhẹ nhàng như kết thúc một bộ phim.”

“Đại lộ nhiệm màu?” – Emily buột miệng, cảm thấy cái tên này vô cùng quen thuộc.

“Đó là lý do vì sao tôi ăn cắp tiền để xây nên cái rạp phim vắng tay này đấy!” – hắn mỉm cười – “Tôi biết, thể nào cô ấy cũng tìm ra nơi này thôi!”

“Anh… là chủ ở đây?” – Emily sững sờ.

“Chắc là thế! Nếu không tính đến việc tiền không phải của tôi, thì tôi là chủ nơi này!” – hắn ta cười to. Rạp hôm nay không có khách.

“Người anh yêu… cô ấy tên gì?” – Emily run rẩy hỏi.

Hắn im lặng nhìn cô. Ánh mắt bi thương.

“Tôi không nhớ nữa!” – cuối cùng, hắn nhẹ nhàng lên tiếng – “À, thật ra nếu kéo dài một chút, có khi bọn kia sẽ tìm đến đây mà phá đi cái rạp này. Tôi không muốn nó bị phá. Cô có thể giết tôi nhanh tay một chút không? Cũng đơn giản lắm, cắm một con dao vào ngực tôi, thế là được!”

Emily biết mình không có lý do gì để chấp nhận làm việc ngu xuẩn thế này. Nhưng cô không có khả năng từ chối lời của hắn. Hắn chồm đến và hôn lên môi cô một lần nữa.

“Giết tôi đi em!” – hắn nói thật nhỏ - “Người tôi yêu!”

Ba tiếng “người tôi yêu” vang lên khiến Emily bị kích động. Cô cảm thấy một phần ký ức đâu đó đang quay trở về, nhưng cô không muốn thế. Ngay khi hắn buông cô ra, Emily đã bị hoảng loạn:

“Tại sao anh lại buông tôi ra? Tại sao anh lại muốn chết đến như thế? Đừng! Đừng có gọi tôi là người anh yêu! Đừng!”

Và ngay tíc tắc sau đó, trước khi Emily kịp nhận thức ra rằng mình đang mất kiểm soát, con dao trên tay cô đã cắm sâu vào ngực con người trước mặt. Hắn đổ gục xuống, thả lại cho cô một nụ cười.

Emily hoảng hốt. Phim đang chiếu về gần cuối. Cô lay người con trai kia thật mạnh:

“Anh gì ơi!”

Xa lạ quá! Emily cảm thấy ngực mình đau thắt lại. Sau những gì đã xảy ra, cô vẫn không biết tên hắn, cuối cùng cũng chỉ gọi được ba tiếng “anh gì ơi” đầy xa cách. Cô đặt cơ thể bất động đã lả đi dựa vào ghế, thẫn thờ nhìn hắn và vô cảm. Hay đã quá đau để có thể biết được cảm xúc này là gì.

Đột nhiên, cô nhận ra mình biết con người này. Emily đột nhiên nhớ ra mình đã từng yêu. Những mảnh ký ức chập chờn hiện về. Cô nhớ mình đã yêu say đắm con người này, cũng như đã căm hận hắn ta khi cha cô qua đời. Cô cũng nhớ ra, hình như đã từng bảo rằng rất muốn được chết trên một đại lộ có ánh sáng tím nơi cuối đường. Trông thật thần tiên và đầy phép lạ.

Emily bật khóc. Rồi hòa theo làn nước mắt, cô cười to. Bộ phim của cô dựng nên, kết thúc không viên mãn. Một bộ phim tình cảm sẽ có hai người cùng sống bên nhau hạnh phúc trọn đời. Một bộ phim hình sự sẽ có tên tội phạm trở vào tù hay chết đi. Còn đây, đây là thể loại phim gì? Khi mà người cô yêu chết đi, và cô vẫn còn sống. Ngay trên “Đại lộ nhiệm màu”.

Khi mỗi lần những người xem phim đứng dậy đi về, cô biết số phận của mình là kẻ bị lãng quên và bỏ lại. Kể cả bây giờ, khi con người này ra đi, cũng bỏ cô ở lại.

“Người tôi yêu!” – cô mấp mấy môi, khẽ lặp lại lời hắn.

Emily nhớ đến những vụ án mà cô xem đi xem lại đến cả trăm lần. Emily nhớ về những đoạn đỏ mặt của các cặp đôi trên phim nồng cháy. Emily nhớ đến cảnh một mình cô ở lại trong rạp khi khách đã ra về hết. Và Emily nhớ những nụ hôn. Của hắn ta khi đặt lên môi cô yêu thương say đắm, đặt lên môi cô sự đơn độc và lạnh lẽo của chiếc khuyên, ôm trọn cô bằng sự ngột ngạt của tình yêu.

Hắn đã giết chết cô khi ngày ngày đến đây và nhìn cô để khen rằng bộ phim đó thật đẹp. Hắn đã giết chết cô ngay khi hôn lần đầu tiên, hay thật sự không phải là lần đầu tiên. Hắn đã giết chết cô khi nói rằng cô hãy giết hắn đi. Và hắn đã giết chết cô khi trút hơi thở cuối cùng, bỏ mặc sự cô độc bóp nghẹt lấy nỗi sợ hãi trong bóng đêm của cô. Hắn đem theo cả tình yêu của cô trở về một nơi xa xăm cô không với tới được.

Emily đã đến Magic Boulevard để tìm một việc làm, và tìm một yêu thương. Vì cái tên này khiến cô nghĩ rằng mình sẽ được yêu thương. Cô đến Magic Boulevard để tìm một con người. Và cô đến đây, để xem được các kết thúc của bộ phim. Chẳng hạn như kết thúc của “Con dao bạc”. Hay kết thúc của chính cô.

Màn ảnh rộng kia chạy ngang chữ Fin đầy vô tình. Emily nhoẻn miệng cười. Lại một lần nữa cô đi tìm yêu thương. Emily lại bật khóc. Cô hôn lên môi cái xác bất động. Chiếc khuyên lạnh, nhưng môi vẫn ấm.

Yêu anh. Yêu anh. Yêu anh.

Emily rút chiếc dao sáng trên ngực người cô yêu.

Yêu anh. Yêu anh. Yêu anh.

Emily đã từng mơ rằng sẽ được chết trên Đại lộ nhiệm màu. Nơi này mang tên Magic Boulevard.

Bóng đêm kỳ dị của rạp vụt tắt. Đèn mở sáng, đem theo cả bình yên và an toàn của Emily đi giấu trọn. Ôm lấy cơ thể của người cô yêu. Emily nằm lên ngực hắn và khẽ hát:

“Jamais la foule
Ne prend sa main
Ses larmes coulent
Avec le mot FIN.”


Đúng như hắn đã nói. Bóng đêm nơi này đã khiến Emily bị nghiện, và nó bóp chết cô.

Kết thúc một bộ phim không phải là cảnh cô gái thẫn thờ nhìn xác chàng trai. Kết thúc bộ phim là một cái xác nam bất động, một người con gái ôm lấy cơ thể đó cùng con dao trên ngực mình. Cũng bất động.

Emily cuối cùng lại đi tìm một yêu thương.


FIN.
6:49 PM – TP.HCM
2010.06.25

Nửa Đời Ngơ Ngác – Đóa hoa quỳnh âm thầm nở

Nửa Đời Ngơ Ngác – Đóa hoa quỳnh âm thầm nở.

Đạo diễn: NSUT Thành Hội
Kịch bản: Trần Mỹ Trang - Hoàng Thái Thanh
(Dựa theo truyện ngắn "Chiều Vắng" của Nguyễn Ngọc Tư)
Diễn viên: Ái Như, Hồng Ánh, Trí Quang, Ngọc Lan, Quang Thảo,...

Tôi nhớ hôm đó là một tối chủ nhật rất thư giãn, bố và mẹ đi xem kịch. Anh tôi lúc đó chưa về và tôi thì chỉ ở nhà một mình. Không phải chỉ vì sợ cô đơn mà kèo nài bố mẹ cho đi xem chung tôi còn rất yêu thích loại hình nghệ thuật này. Lần cuối cùng khi đi xem kịch cùng bố mẹ là lúc, tôi hãy còn rất nhỏ, nhỏ lắm cơ, nhưng thời ấy cũng đã đủ lớn để hiểu nội dung vở kịch ra sao. Tôi mau quên, nên ký ức lần đó còn đọng lại chỉ là cảnh một ông già điên (hoặc không) đã hét lên đầy cay đắng:

“Ai? Ai dám cười ta? Ai?”

Và tôi là cái đứa duy nhất trong rạp ụp mặt vào tay để… cười lên sằng sặc. Thật vô duyên hết sức! Ấy nhưng mà tôi có thể tha thứ được, vì ngày ấy còn nhỏ nên không sao, mà người diễn viên đó cũng không phát hiện ra được giọng cười không đúng chỗ của tôi. May làm sao!

Và Chủ Nhật tuần trước tôi đã đi xem một vở kịch tại sân khấu Hoàng Thái Thanh mang tên “Nửa đời ngơ ngác”. Nói thật, lúc đầu tôi không thích tên vở kịch, vì nó nghe… hiện thực quá, và poster mang tính… dân quê quá. Con người tôi, hẳn đã quen với những thứ như “Máu và đêm”, “Biển sâu đen thăm thẳm” rồi. (Chú thích, mấy cái trong ngoặc kép kia chỉ là tự biên tự diễn thôi, đừng ai đi tìm xem thử nó là kịch hay truyện nhé, lol!).

Rạp hôm đó rất đông, đến cháy vé cơ mà. Tôi còn nghĩ rằng vở nào cũng như thế, nhưng hóa ra chỉ có “Nửa đời ngơ ngác” là đông đến vậy. Hai phần ba khán giả là lứa tuổi từ 40 đổ lên đến tận những bà lão, ông cụ 70, giới trẻ chỉ lác đác đây kia vài nhóm nhỏ. Tôi lúc đó nghĩ, à, có phải là họ đã bị rạp chiếu phim hiện đại thu hút cả rồi không? Khi mà một vở kịch tuyệt vời đến vậy mà họ không xem, lại để dành những ngày cuối tuần bước vào rạp phim sôi động. Ờ thì giới trẻ mà, tôi cũng thế, mê xem phim lắm chứ, nhưng lâu lâu xem kịch thì như được thổi một luồng gió mới vậy. Coi phim nào cảm động mà bảo tôi khóc, tôi có thể cười vào mặt bạn đấy. Nhưng kịch thì khác, vì diễn viên họ ngay đó, là những con người hiện hữu chứ không phải là màn ảnh, cảm xúc của họ truyền đến tận trái tim của bạn. Điều đó không có nghĩa là tôi xem kịch thì khóc, tuy không muốn xác nhận nhưng mà đúng là lúc xem thì sống mũi hơi cay cay, khóe mắt đòi ươn ướt một chút.

“Nửa đời ngơ ngác” là vở kịch được chú Thành Hội đạo diễn, dựa trên một câu truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư mang tên “Chiều vắng”. Tôi đã đọc “Chiều vắng” rồi. Và những ai đã đọc “Chiều vắng” rồi quyết định không cần xem kịch vì nội dung chỉ có nhiêu đó, thì xin hãy chuyển đổi ý nghĩ ấy thành ý nghĩ “cần xem kịch ngay” đi thôi. Đây là một vở kịch độc lập và vô cùng sáng tạo so với truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư.

Tôi bước vào xem kịch mà chưa một lần liếc mắt đến tờ giới thiệu, nên khi các diễn viên xuất hiện, thì họ lần lượt làm tôi ngạc nhiên. Tất cả những diễn viên trong vở kịch này, họ đều truyền được cảm xúc đến người xem một cách chân thật nhất.

Đầu tiên là diễn viên Ngọc Lan, cô ấy thật khác với hình tượng đã được xây dựng qua TV. Tôi thật ra chỉ xem đúng một phim có cô ấy đóng, đó là Cổng Mặt Trời và tôi đã khá thích vai của Ngọc Lan trong phim đó. Cô ấy vô cùng hợp với vai phản diện bởi gương mặt của Ngọc Lan có phần hơi dữ. Tuy nhiên, tôi nghĩ cô ấy là một cô gái đáng yêu. Khi Lan vào vai Thu Lê, người chị trốn nhà theo người yêu, chịu khổ cực để sống “một túp lều tranh hai trái tim vàng”, tôi đã rất ngạc nhiên. Tôi nghĩ Lan diễn vai này rất đạt, đạt hơn cả những vai trên TV cơ. Tôi tuy không xem phim Việt Nam nhiều, nhưng đôi khi lướt qua các kênh tôi lại thấy gương mặt cô ấy xuất hiện đâu đó. Tôi thích Lan vì lần này đây, cô ấy đã đóng một vai chính diện khác với vai trong Cổng Mặt Trời. Tôi nghĩ mình rất khách quan, đã không vì sự yêu thích các vai phản diện của bản thân mà phủ nhận việc cô ấy diễn tốt thế nào trong vai chính diện này. Tuy nhiên, có một vài động tác mà tôi nghĩ rất đặc trưng của Ngọc Lan trong vai Thu Lê mà tôi từng cảm nhận được thi thoảng ở phim này phim kia, ở nơi này nơi kia. Với vai Thu Lê, Lan làm người ta cảm thấy muốn thương hơn là muốn ghét.

Kế đến là MC Quang Thảo. Tôi đã té ngửa khi phát hiện anh chàng Hết nhí nhảnh kia lại là MC Quang Thảo, đến mức tôi phải xem lại tờ giới thiệu tên diễn viên, để tránh nhầm lẫn. Anh ấy thật sự diễn rất đáng yêu và Nam Bộ. Tôi cũng chỉ biết MC Quang Thảo qua phim Cổng Mặt Trời (đây hẳn là bộ phim truyền hình Việt Nam duy nhất mà tôi theo dõi, trừ Đất Phương Nam hồi xưa!). Trong Cổng Mặt Trời, vai diễn của anh Thảo và Bá Thắng là vai tôi yêu thích nhất nhất nhất. Hai người đó đã đóng vai người đồng tính. Cảm xúc mà anh Thảo đem đến trong Cổng Mặt Trời cũng rất đáng yêu và nhận được nhiều phản hồi tích cực. Vậy nên tôi mong là những ai đã từng yêu thích Cổng Mặt Trời với vai của anh ấy hãy xem Nửa Đời Ngơ Ngác. Nghe thì chẳng liên quan gì, nhưng thật ra trong Nửa Đời Ngơ Ngác, anh ấy diễn hay hơn nhiều. Anh ấy đóng vai một người yêu đơn phương, rất chân thật và tình cảm vô cùng bền vững ngay cả khi đã lập gia đình. Tuy vậy, anh Hết trong vở kịch vẫn sống rất tình nghĩa với cô vợ của mình. Đôi lúc hơi trẻ con, đôi lúc hơi… lắm lời không cần thiết, tuy nhiên chẳng ai ghét được Hết bởi tình cảm quá chân thành của anh và sự đáng yêu của anh trong từng hành động.

Diễn viên Trí Quang đã diễn một vai si tình. Là người “dụ dỗ” Thu Lê chạy trốn vào lúc nửa đêm cùng mình để ở một nơi nghèo khó cùng một nghề cũng nghèo khó không kém, chở ghe thuê. Trí Quang diễn rất nam tính, và cách si tình của anh, cách anh nhớ đến Thu Lê, cách anh từ chối tình yêu của Út Lý, tất cả đều cuốn hút. Nhưng mà Tư Nhớ - vai của Trí Quang – vì là một kẻ si tình, nên khi yêu nhiều thì hận cũng sâu. Mối hận của anh sâu đến mức anh có thể làm một điều mà thường chẳng ai muốn làm, từ chối tình cảm người mình thương. Chẳng phải anh không thương Út Lý, chẳng qua anh quá “con người”, đến mức qua 15 năm chưa một lần anh gột rửa được hận thù trong mình. Trong “Chiều Vắng” có một câu mà anh Tư đã nói làm tôi cảm thấy thích, và tôi cũng rất vui khi vở kịch lại giữ đúng câu nói đó: “Bộ tui trâu bò sao hổng biết nhớ?” Anh Quang diễn khúc này trông vừa giận lẫy, vừa hơi ngậm ngùi mà lại rất đáng yêu và trẻ con, hẳn là một kiểu che giấu nỗi nhớ quá trần đầy của mình.

Anh Tư trong vở kịch thật đúng là một người chồng tốt nhưng lại không đủ tốt để trở thành một người yêu. Vì vậy nên anh đã gây không chỉ đau khổ cho bản thân mà còn cho cô em gái của Thu Lê - Út Lý. Hồng Ánh diễn vai Út Lý vô cùng dễ thương. Tôi mới đầu không nhận ra được chị ấy do mắt không tốt và chị ấy để kiểu tóc nhí nhảnh quá sức. Út Lý khi còn trẻ rất hồn nhiên, chân chất và đáng yêu, chẳng trách Hết lại yêu cô nàng này. Chỉ tiếc đi một điều, cô gái xinh đẹp đáng yêu đó lại yêu anh Tư. Chẳng biết đó có phải là điều nên hay không nên, chỉ biết rằng với những điều mà mẹ cô làm với anh Tư thì việc anh ấy đáp lại tình cảm của cô đúng là xa vời. Chị Ánh thật sự rất dễ thương, mà dễ thương nhất chính là những lúc cô nàng Út Lý cãi nhau với mẹ. Tôi và mẹ cùng xem đoạn này mà cả hai cứ tủm tỉm bấm nhau cười suốt. Tôi nghĩ những khoảnh khắc giữa hai mẹ con Út Lý là đáng yêu nhất.

Nhân vật tôi thích nhất chính là Bà Hai do cô Ái Như thủ vai, người mẹ tàn ác vì con mình đã bỏ nhà theo trai. Tàn ác? Tôi không nghĩ vậy. Tôi thích nhân vật này vì đây là một nhân vật nửa tà nửa thiện. Có lẽ vì mang tạo hình phản diện nên bà Hai rất ít cười, nhưng mỗi khi bà Hai cười thì tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm. Nụ cười của nhân vật này làm tôi nghĩ: “À, bà ấy cũng không phải là người xấu, vì có thể cười tươi đến vậy cơ mà!” Là một người mẹ yêu con hết mực, nhưng cũng không kém phần lạnh lùng. Thật ra ban đầu xem kịch, tôi chẳng nghĩ gì nhiều ngoài việc tư tưởng cổ hủ của một người mẹ quê mong muốn con gái mình lấy chồng giàu sang. Nhưng mà vào kịch được một lúc thì tôi đột nhiên nghĩ rằng có thể thông cảm phần nào cho người mẹ này. Cô Ái Như diễn vai này rất thú vị. Tôi nghĩ rằng cô diễn thật đến từng chi tiết nhỏ, từ cách bà Hai nằm, ăn, ngồi và la mắng con hay giận lẫy với Út Lý, tất cả đều làm cho người xem có cảm giác cảm xúc xuất phát từ trái tim chứ không phải diễn xuất. Lạnh lùng và tàn nhẫn vừa đủ để cho một kẻ si tình mù quáng hận thù, nhưng lại dư dả tình yêu thương đối với cả hai cô con gái, thậm chí lại thừa một chút ấm áp dành cho những người căm ghét mình. Thật ra vai này tuy trông không phải là quá sang trọng quyền quý nhưng lại rất trưởng giả, bà Hai bước ra với một phong thái vô cùng thản nhiên, rồi cả khi đi vào cánh gà cũng với một bước đi từ tốn và điềm đạm. Đối với tôi, nhân vật này là một nhân vật vô cùng bản lĩnh.

Tôi thích “Nửa đời ngơ ngác” vì nhiều lý do. Trong đó có một lý do rất nhỏ như sau: vở kịch không hề bi. Rất nhiều phân đoạn tôi bị dao động bởi chính cảm xúc của những diễn viên trong đó, họ đau, tôi nghĩ rằng họ không cần ép buộc mà bắt tôi đau theo. Tuy vậy, vừa phân đoạn trước khiến người ta nhức nhối và chực chờ muốn khóc, phân đoạn sau lại là những tiếng cười rất nhẹ nhàng, ý nhị và vô cùng đáng yêu. Điều này giúp cho tôi, hoặc những kẻ không thích khóc lóc khi xem bất kỳ thứ gì như tôi, có thể cứu vãn được tự trọng của mình mà không nhè ra ngay giữa quang cảnh các bậc tiền bối đang tích cực chậm nước mắt. Vậy nên, tôi yêu vở kịch này nhất ở điểm đó.

Bên cạnh đó, điều làm tôi cảm thấy yêu thích không phải là sự si tình của anh Tư mà chính là kết thúc. Ngay khi thằng nhóc Lụm chạy lại la lên rằng “Cô Út vét giếng té chết ở trỏng rồi, nhà bà Hai hông có ai hết trơn!” tôi đã nghĩ như vậy cũng hợp lý. Chà, có thể là do tôi đã quá nhiễm phong cách của bản thân mà quên mất rằng, các vở chính kịch thường rất nhân văn. Con người ta không thể tự dưng mà chết được, làm sao có thể giải thoát sớm đến thế kia chứ! Tôi nghĩ nếu cô Út Lý chết ngay tại thời điểm đó thì rất hợp lý rồi, và thật sự thì cô ấy nên chết đi, để thôi đừng đau khổ, để thôi đừng bị thù hận oan, và để thôi nhung nhớ. Vậy mà cô ấy không chết, chỉ là Út Lý lém lỉnh dựng nên màn kịch đó ép buộc anh Tư phải mở mắt ra mà thôi. Vậy là cuối cùng, sau 15 năm trời, cô gái hiền lành đó đã không thể chịu nổi sự uất ức vô lý mà cô tự dưng phải gánh lấy bởi một lỗi không phải của mình. Và cả khi bà Hai tha thứ cho anh Tư, đồng ý cho anh Tư và cô con gái của mình có thể đến với nhau, ngay lúc đó, cả rạp gần như trút được một gánh nặng mang giùm cô gái nhỏ. Không trách sao kết thúc quá viên mãn, tôi nghĩ rằng tiếng vỗ tay vào cuối vở kịch đủ to, đủ nồng nhiệt và đủ hạnh phúc để đáp lại những cảm xúc thăng trầm của nhân vật đã trải qua.

Thật ra, việc bà Hai không chịu gả Thu Lê cho anh Tư có lý do rất rõ ràng và ai cũng hiểu được. Ừ, con gái nhà người ta sinh ra như thế, nuôi cho trắng trẻo xinh đẹp rồi để ai muốn tới cướp đi là cướp sao, chẳng có một lời nói năng. Rồi thì ai đúng ai sai? Khi mà người thì cướp đi con của một người, và người thì tàn nhẫn cướp đi người yêu của một người. Vì cuối cùng, qua từng ấy biến động và thời gian, chẳng còn ai đủ sức lực để nhìn nhận ai đúng ai sai nữa. Thôi thì ai cũng nhận sai một tiếng và trở lại làm những con người tình nghĩa với nhau. Cũng giống như anh Tư nhặt thằng Lụm ở mé sông về nuôi lớn đến mười mấy tuổi, bây giờ có bảo anh trả con cho người ta anh cũng có chịu đâu. Con anh là con nhặt, vậy mà anh còn khăng khăng giữ lấy nó, hỏi sao con gái người ta đứt ruột sinh ra mà lại chịu khơi khơi giao cho anh? Về lý do tàn nhẫn của bà Hai, tôi nghĩ đây chính là liên kết làm tôi thích nhất.

Chú Thành Hội đạo diễn vở kịch này rất thú vị. Tuy nhiên tôi lại không có dịp xem chú diễn trong vở này. Chắc tại chú già quá rồi không có vai nào phù hợp, hihi! Kịch bản được viết lại cũng rất hay!

Ở câu truyện gốc “Chiều Vắng” không hề có hình ảnh của đóa quỳnh hoa nhưng trong vở kịch lại xuất hiện một cây quỳnh hoa nhỏ. Loài hoa nở đêm này đã lãng mạn hóa cốt truyện lên một cách rất nhẹ nhàng và đằm thắm. Những câu truyện diễn ra trong nền nhạc “Chuyện đóa quỳnh hương” khiến tôi cảm thấy rất đáng yêu. Hình ảnh đưa vào phù hợp mà âm nhạc cũng rất cuốn hút. Lời bài hát trong vắt, nhẹ nhàng như rót vào những nỗi đau và uất hận của vở kịch một dòng chảy êm dịu của một tình cảm trong sáng và vững bền.

Cảm nhận về vở kịch của tôi đến phần đóa quỳnh hương là đã hết. Tuy vậy, tôi nghĩ nghệ thuật sân khấu cũng giống như một đóa quỳnh. Hoa đẹp lắm nhưng có phải vì nở trong đêm mà chẳng mấy người để ý đến. Tôi nghĩ rằng người ta nên thêm việc ‘đi xem kịch’ vào danh sách những lựa chọn đi chơi cuối tuần. Kịch có cái thú vị riêng của kịch mà phim ảnh không thể truyền tải được. Cũng giống như tôi chẳng bao giờ xem kịch trên tivi, vì thật sự là tôi thấy nó chán ùm. Nhưng mà xem kịch trực tiếp thì khác, có những thứ không thể nào đánh đổi được. Mà điều tôi đang nói là chính kịch chứ không phải những vở hài kịch vớ vẩn (tuy nhiên, không phải vở hài kịch nào cũng vớ vẩn). Không phải chỉ đơn thuần là vì hay dở mà còn vì cảm nhận nghệ thuật của mỗi người, để cảm thấy tâm hồn mình đẹp hơn, tôi nghĩ mọi người vẫn nên xem chính kịch. Đợt trước tôi xem “Nửa đời ngơ ngác” ở sân khấu kịch Hoàng Thái Thanh, có vẻ như vở này chỉ diễn ở đây. Tôi sẽ để lại địa chỉ cho những ai muốn xem thì đến đó mua vé nhé! Tôi vừa tìm thấy trên mạng trang web của sân khấu và thấy có nhiều bài viết cũng rất hay, chia sẻ cho mọi người tham khảo này:

Website: www.hoangthaithanh.com
Địa chỉ: 36 Lê Quý Đôn, P.7, Q.3
Điện thoại (phòng vé): 35 022 541


Có vẻ như đây là bài đầu tiên tôi mong muốn mọi người sẽ đọc hết nó và thật sự tìm xem vở kịch mà tôi nói, như vậy có thể khơi gợi sự yêu thích xem kịch của các bạn thì sao nhỉ! Nếu ai đó đi xem một vở kịch nào rồi thì hãy nói cho tôi nghe với nhé, tôi rất muốn nghe đó! Bắt đầu từ bây giờ, mọi người thử thêm vào danh sách sở thích đi chơi của mình là “xem kịch” đi. Tôi cam đoan là rất thú vị chứ không chán đâu, các bạn trẻ à! Kịch hay phim gì cũng cần khán giả ủng hộ mới tồn tại được. Việt Nam mình thì giới trẻ quá đông thế kia lại không ủng hộ kịch, chẳng lẽ các bạn đành lòng để nghệ thuật sân khấu bị bỏ rơi hay sao? Sẽ uổng lắm lắm đó! Nếu đọc xong bài trên mà các bạn vẫn không thấy kịch hay thì tức là do khả năng viết của tôi lục nghề rồi, chứ không phải là do kịch không hay đâu đấy!

Nếu các bạn không muốn xem vở “Nửa đời ngơ ngác” thì có thể xem các vở khác, tôi vừa lướt qua lịch diễn, có vẻ là sân khấu cũng diễn nhiều vở lắm, tha hồ mà chọn. Chắc là vở nào cũng hay! ^^ Hoặc là do tôi bị mê! p

[Bên cạnh đó, những ai được tag trong bài post này xin hãy hiểu ẩn ý sâu xa là: mình muốn bạn mời mình đi xem kịch! =))))))]

Cho một lần chạm vào em

CHO MỘT LẦN CHẠM VÀO EM

Author: Hắc Phong Long (aka Sói Sói Ngầu!)
Genre: romance.
A/N: Chả có quái gì cả. Cũng không có emo. Tuy là có hơi nhớ một người nhưng mà nhìn chung mượn chuyện đời để viết. Nội dung thơ không liên quan đến con người thánh thiện này! ^^ Please enjoy!


Chưa một lần chạm được vào em
Giữa cõi đời bơ vơ bất tận
Giữa vô vàn yêu thương lận đận
Giữa gió nhòa theo lá mùa xuân

Chưa một lần tôi chạm được vào em
Kể cả điều đơn sơ và giản dị
Cả khi lần vào đôi tay bình dị
Giữa chốn người tấp nập sải bước đi

Em à có bao giờ tôi chạm được đến không?
Với một lần dõi mắt hoài ngóng trông
Với một đêm mộng vỗ ánh trăng tàn
Và một chiều mưa giăng phủ kín gió
Kể cả khi em kề vai tôi đó
Đã bao giờ em thôi nghĩ vẩn vơ
Hay một lần em tập thử mong chờ
Từ một người yêu em… không chạm được.

Người vô tình, tôi có chạm vào em
Cũng chẳng vui như những cơn mộng đẹp
Tay cọ sát nỗi đau và hoài niệm
Lẫn gió nhòa theo lá trắng mùa đêm

Người yêu à lần nào chạm vào em
Để em thôi không đâm tôi rỉ máu
Hay lần nào cũng chỉ còn một mẩu
Đau thương sâu đến vết cắt cũng chẳng còn

Tôi và em…
Khắc khoải sống giữa đời trôi

Em bảo em cô đơn giữa vạn vật
Xung quanh mình chẳng có thứ gọi “nhân gian”
Và bảo tôi về những điều được mất
“Chẳng tồn tại gì vĩnh cửu đâu anh!”
Em mặc tôi ngày ngày mãi chờ trông
Chỉ một lần chạm tay đầy ân ái
Để sau cùng tôi còn yêu mãi mãi
Sự cô độc em phủ cả ngày mai
Giữa ngàn đêm rải mùa trắng lá xanh
Giữa ngàn đời không một tôi hoài bão
Giữa ngàn đông chỉ một tôi khờ dại
Say đắm em rồi đi mãi cũng là sai

Chưa một lần tôi chạm được vào em
Vì em nói cô đơn không hiện hữu
Kẻ như tôi hời hợt không đếm đủ
Nỗi cô đơn em chất ngất từng ngày
Này em ơi nếu cô đơn hiện hữu
Có đong được đau khổ của nhân gian
Đếm cả tôi vào đêm đen chẳng tan
Quờ quạng và mất lối khi không chạm em được

Này em ơi đừng nhủ mình cô độc
Đã bao giờ em đong đếm cả tôi
Kẻ hời hợt mang một vết tình trôi
Giữa tháng ngày cô đơn không mỏi mệt
Giữa ngàn ngàn sắc màu đang vằn vện
Của cô độc em phủ kín mùa đêm
Của cô độc em phủ kín đời tôi
Của tình em không bao giờ chạm được
Của tình tôi cô đơn hoài đếm ngược
Chạm tận cùng trong đau khổ chờ trông
Chạm tận cùng của ảo tưởng viễn vông
Chờ một ngày em ban tôi thuốc độc
Có cần đâu dao cho ngày không mộng
Chỉ cần em và một vết thôi đời
Chỉ cần tôi rơi từ trên bầu trời
Cũng chẳng đau bằng một lần em gọi
“Này anh ơi đừng mang hoài chờ đợi
Chẳng đau bằng nỗi khốn khổ em mang.”

Chưa một lần em cần chạm vào tôi
Hay đôi tay bình dị đầy mong mỏi
Giữa tôi - em giữa đêm cao vời vợi
Hay gió mùa đêm trắng lả lơi trôi

Chưa một lần tôi chạm được vào em
Nỗi cô đơn khuất phủ ánh môi mềm
Và độc đoán tin rằng không ai hiểu
Nỗi đau em chẳng mang một điểm dừng

Này em ơi! Nếu cô đơn em mang là cùng tận
Vậy nỗi đau tôi mang gọi điều chi
Khi đơn độc bước dài trên lối đi
Tưởng là hai nhưng chỉ còn một nửa
Tưởng có em bên đời thôi tìm nữa
Tỉnh đêm rồi bỏ cả hoài niệm xưa
Và chết đi kéo cả ngày vội vã
Đem cả em và tình yêu tàn tạ
Đủ giết tôi rồi trong cô độc giữa mùa đêm.

TP.HCM
4AM – 2010.11.12
Nhớ...

NHỮNG BỨC ẢNH DÍNH MÁU

,

NHỮNG BỨC ẢNH DÍNH MÁU.


Author: Hắc Phong Long.
Disclaimer: Mine all.
Genre: Romantic.
Rating: PG 15.
Soundtrack: Under moonlight we kiss - Ancient Ceremony.
Warning: chẳng có shounen-ai tí nào cả. ^^
A/N:
* Sói thích những bức ảnh dính máu.
* Quỷ tha ma bắt MS Word của bạn Sói. Nó ko cho bạn Sói viết chữ “í” bằng “y”. Tức là chữ “y + dấu sắc” á! Bạn Sói cứ phải tránh cái chữ đó ra! Ai chỉ cho bạn cách khắc phục tình trạng này đi! T.T
* Cám ơn nhóc ngày trước đã gửi cho chị bài nhạc này.
* Mình cảm thấy đây là một fic rất rất rất lãng mạn đó. Ngoài ra, bạn có thể nghĩ đây là Việt Nam hay nước ngoài gì cũng được. Nhưng tuyệt đối không phải Trung Quốc đâu đấy. Đừng xem cái tên cứ Hán Việt một chút lại tưởng Trung Quốc, nồ, mình không thích thế đâu.
* À, fic này Sói cảm thấy nó rất là pink, tuy nếu chịu khó viết angst 1 chút thì sẽ bế tắc lắm, nhưng màu của fic này lại rất sáng (vì ko biết viết angst).

Summary:
Vương Tử đã bỏ lỡ cảnh tượng đẹp nhất trên đời. Khi hắn yêu cô, đó là một bức ảnh dính máu hoàn hảo và vô cùng lãng mạn.

******************************************************

1.

Bên cạnh cái xác là một xấp ảnh rơi vương vãi khắp sàn nhà. Trong khi một vài bức ảnh chỉ dính chút đỏ ở góc thì một số tấm khác đã ngập chìm trong máu. Hắn cúi người nhặt lấy một bức ảnh dưới chân mình và săm soi. Tấm ảnh nhỏ dính một vài vệt máu đó khiến hắn khẽ cau mày. Trong hình là một căn phòng khách sạn nhỏ màu trắng. Cô ấy ngồi trên giường và quấn quanh mình tấm drap trắng toát, ngẩng lên nhìn vào máy ảnh và cười nhẹ.

Hắn cẩn thận lau đi vệt máu trên tấm ảnh rồi nhét nó vào túi và bỏ ra ngoài, để mặc cái xác trong phòng kín. Không phải là lỗi của hắn khi giết một người, nhất là kẻ chụp hình này. Người chụp hình đó không phải là một người xấu, nhưng cũng chẳng phải là kẻ tốt đến mức hắn có thể giữ lại mạng sống. Trong lúc chụp chân dung cho hắn, anh ta đã ba hoa về một cô gái mà anh ta lừa được chụp hình khỏa thân cho mình. Rồi trong một lúc hứng chí, anh ta thảy vào mặt hắn cả xấp hình chụp thử. May mắn cho cô gái đó khi đã hẹn lại vào cuối tuần này, sau khi anh ta chụp cho hắn một bức chân dung. Trong xấp hình thử đó, không có tấm nào là khỏa thân hoàn toàn, chỉ đơn thuần là một cô gái chơi đùa cùng chiếc giường trắng tinh ở một phòng khách sạn nhỏ.

Lật xem địa chỉ cô gái trong cuốn sổ tay của tên chụp hình, hắn quyết định đi tìm cô gái này. Không có tên, chỉ có điện thoại và địa chỉ nhà. Hắn thầm nhớ lại về lúc hắn ra tay giết người. Thái độ ngạo mạn và đắc thắng, thậm chí là khiếm nhã của tên chụp hình và lúc khoe cho hắn xem khiến hắn bực mình. Hắn không hẳn muốn giúp cô gái này, chỉ đơn giản là hắn ghét những kẻ nào lợi dụng lòng tin tưởng của người khác như thế.

Vậy là vô tình, một bức ảnh dính máu đã đưa cô ấy đến với hắn.

Hai ngày sau đó, hắn đã tìm thấy cô gái trong bức ảnh.

“Người chụp hình mới? Người cũ đâu?” – cô ấy tròn mắt hỏi hắn khi nhận ra đây chẳng phải là người hẹn với mình vào đầu tuần.

“Chết rồi.” – hắn bình thản trả lời – “Trước khi bắt đầu công việc, tôi có thể biết tên cô không?”

“Tên?” – cô gái cười ngất, rút ra một điếu thuốc và châm lửa – “Trông tôi có giống một kẻ có tên không?”

“Trên đời này ai cũng có một cái tên.” – hắn đáp.

“Tôi thì không. Anh thích gọi tôi bằng gì thì cứ gọi.” – nhả vào không trung một làn khỏi đục nhẹ, cô gái nói.

“Vậy tôi gọi cô là Mộc Lâm được không?” – hắn nhướn mắt nhìn.

“Anh có tên nào nữ tính một chút không?” – cô gái nhoẻn miệng cười – “Tôi biết rồi, gọi tôi là Vương Tử đi!”

“Vương Tử là… con của vua hả?” – hắn ngạc nhiên hỏi lại.

“Đúng vậy.”

“Được! Chào cô, Vương Tử.” – hắn nhoẻn miệng cười – “Tôi tên là Thiên Tử.”

Vương Tử khẽ ngạc nhiên một chút rồi cũng cười phá lên. Cô ấy nói:

“Tôi sẽ gọi anh là Thiên.”

Vậy là từ giờ hắn sẽ tên Thiên. Bất kể ai gọi hắn là gì, hắn sẽ tên đó, nếu hắn muốn như vậy. Ngày còn ở trong tù, người ta gọi hắn bằng số hay biệt danh, tất cả với hắn đều thật sự là những cái tên. Dù rằng nó không đẹp, nhưng còn hơn chẳng ai biết nên gọi hắn bằng gì.

“Vậy cô vẫn sẽ chụp hình chứ?” – hắn hỏi.

“Lẽ đương nhiên.” – Vương Tử gật đầu – “Anh có muốn chọn một nơi nào khác khách sạn không?”

“Ở nhà tôi.”

“Được!” – không một chút ngại ngần, không một câu hỏi, Vương Tử lập tức gật đầu.



2.

Hắn rất muốn biết vì sao Vương Tử muốn chụp hình khỏa thân. Rõ ràng là cô ta tự nguyện như thế chứ chẳng phải do ai ép buộc. Nhưng Thiên không đủ can đảm hỏi, sợ rằng cô gái này sẽ giận dữ mà bỏ đi. Ngay từ lúc nhìn thấy tấm hình của Vương Tử, hắn đã biết rằng đây là một cô gái kỳ lạ. Cảm giác đó thôi thúc hắn đi tìm cô gái này và tiếp cận. Cả khi gặp được, hắn vẫn nghĩ đây là một con người không tồn tại.

Vương Tử đang chết. Hắn nghĩ như vậy. Ngay cả khi nụ cười của cô trong bức ảnh kia thật thanh và nhẹ, hạnh phúc vô bờ, thì rõ ràng cô đang chết.

“Ừ, tôi đang chết!” – Vương Tử gật đầu khi hắn vừa nói cho cô nghe những ‎nghĩ của mình.

“Thật?” – hắn nheo mắt hỏi lại.

“Không! Đừng quá ngây thơ như thế!” – cô gái cười ngất.

Rồi hắn và cô cũng đến nhà hắn để chụp hình. Hắn hỏi cô vì sao cô lại chấp nhận mạo hiểm đi cùng một người lạ như thế.

“Vì anh trông rất ấm áp!” – Vương Tử nhoẻn miệng cười.

Thiên nghĩ rằng tim hắn đã loạn nhịp. Hắn trấn tĩnh mình rồi cũng mỉm cười nhìn cô:

“Thế cô gái à, cô có biết tôi vừa ra tù không? Tội giết người đấy! Và tôi vừa giết một người nữa!”

“À, vậy thì càng chứng tỏ rằng anh là một người rất ấm áp!” – Vương Tử đưa tay lên vuốt má hắn và nói – “Giết người có khó không?”

“Không! Chỉ sợ rằng không quen sẽ xuất hiện ảo giác!”

“À… được! Có lẽ đến một ngày nào đó tôi sẽ thử.”

“Điều đó có nghĩa là chẳng bao giờ cô sẽ thử đâu!” – hắn cười to và chuẩn bị những dụng cụ cần thiết để chụp hình.

Vương Tử không có một cơ thể đẹp, vậy nên chắc chắn không phải cô ấy muốn chụp vì lưu giữ tuổi thanh xuân hay sắc đẹp của mình. Vương Tử rất gầy. Cô gái này dường như đã cố tình làm bản thân gầy đi những mười cân chỉ để trông mình như một cái xác chết. Gầy và thanh mảnh, tưởng như chỉ cần quay đầu đi, cô gái ấy sẽ biến mất vậy. Thiên thấy rằng tuy vòng ba của cô ấy đầy đặn nhưng phần trên phía trước thì lại như thẳng băng. Thiên nghĩ rằng cơ thể này chẳng hấp dẫn được ai cả. Chẳng trách Vương Tử lúc nào cũng mặc áo rộng thùng thình như một thằng con trai.

Bù lại Vương Tử có một đôi vai gầy và rất xinh. Hắn đã hơi chóng mặt khi cô ấy bắt đầu kéo áo xuống. Cuối cùng, hắn cũng bấm máy. Thiên thấy mình bị say. Hắn nghĩ rằng, ngay từ khi gặp Vương Tử, hắn cũng đang chết dần mất rồi.

Vương Tử xem lại hình và rất hài lòng. Cô thích những tấm ảnh.

“Cám ơn Thiên!” – cô nhoẻn miệng cười.

Hắn với tay lấy chăn và quấn lên người cô, hỏi nhỏ:

“Lúc nào cô cũng cười thế à?”

“Phải.” – Vương Tử lại cười – “Cười thì vui mà!”

“Nhưng trông cô có vui chút nào đâu?” – đặt cô nằm xuống giường cùng tấm chăn trên người, hắn bắt đầu cởi áo ra.

Vương Tử nhìn thẳng vào mắt hắn rồi nheo mắt:

“Tôi nói đúng mà, anh là một người rất ấm áp.”

Hắn thảy chiếc sơ mi trắng của mình xuống đất, cười to:

”Vương Tử. Cô thật là… tôi đang cởi áo, cô không mặc áo, và những gì cô có thể nghĩ đến chỉ là tôi có ấm áp hay không thôi sao?”

“Chứ anh còn nghĩ điều gì khác?” – Vương Tử tròn mắt một lúc rồi như vỡ lẽ ra, lập tức à lên vài tiếng – “À… à… à! Tôi hiểu rồi.” – cô ấy nhìn hắn thật lâu rồi lắc đầu – “Không, Thiên à, không, tôi rất tiếc nhưng mà… cơ thể anh không đẹp.”

Thiên á khẩu.



3.

Rõ ràng hắn không phải muốn biết cơ thể hắn có đẹp hay không. Tuy vậy, lời nhận xét của Vương Tử cũng làm hắn giật mình. Từ trước đến nay, cả nam lẫn nữ, ai cũng đều thích thú cơ thể của hắn rất đẹp và nam tính cơ mà. Tiêu chuẩn đẹp của cô gái này, hắn vẫn chưa nắm bắt được, vậy nên có khi cô ta nghĩ mình đẹp cần chụp ảnh lưu trữ cũng nên.

“Tôi không đẹp, cơ thể tôi cũng thế. Tôi biết chứ!” – Vương Tử vỗ vai hắn – “Đừng lo, tiêu chuẩn đẹp của tôi chẳng có vấn đề gì đâu!”

“Vậy cô chụp hình khỏa thân làm gì?”

“À, tôi là con gái mà Thiên. Con gái thì tính cách dù có kỳ quặc đến đâu, đừng nhìn tôi như vậy, tôi biết là anh nghĩ tôi kỳ quặc mà. Đó, dù có kỳ quặc đến đâu, thì tôi vẫn muốn thấy mình ra vẻ nghệ thuật một chút trước khi chết thật.”

“Cô sắp chết sao? Cô bị ung thư?” – Thiên nhướn mắt hỏi, biết rằng cô gái này chẳng quan tâm đến việc mình có nghệ thuật hay không trước khi chết đâu. Cô ấy nói dối.

“Không, Thiên à! Đây có phải là phim đâu!” – Vương Tử mỉm cười – “Chết là chết thôi. Biết đâu tôi lại nhờ anh giết tôi thì sao! Đó cũng là một ‎đề xuất hay đấy chứ!”

“Vậy Vương Tử này, cô thích chết kiểu nào? Bị nhấn nước, bị treo cổ hay bị chảy máu đến chết?” – hắn nheo mắt đầy thích thú, cơn khát máu của hắn trỗi dậy.

“Sao anh lại tàn nhẫn thế?” – Vương Tử trợn mắt tỏ vẻ hoảng sợ vờ vịt – “Chết kiểu nào lãng mạn một chút xem!”

“Thế chết trong khi hôn được chứ?” – Thiên vẫn nheo mắt, chỉ là cơn khát máu của hắn lặng đi và sự lãng mạn của hắn mon men bò lên.

“Hơi sến một chút đấy, nhưng cũng được. Bản chất gốc và nói quá lên của sự lãng mạn chính là sến mà!” – Vương Tử cười to.

Hắn cũng cười to, không ngờ chỉ một vài câu nói nhỏ tưởng chừng vô nghĩa thế này lại làm hắn cảm thấy thích thú quá thể.

“Mà… Thiên, anh nghĩ xem, tôi chết rồi ai sẽ khóc?”

“Chẳng ai cả!” – hắn miết tay mình lên cổ Vương Tử, trả lời.

“Ờ đúng!” – cô gạt tay hắn ra – “Anh nên giả vờ khóc tôi một chút!”

“Tôi giết cô thì làm sao tôi lại khóc được?” – hắn tỏ vẻ khinh khỉnh.

“Á à! Đó! Anh nhận lời giết tôi rồi đấy nhé!” – Vương Tử nhảy cẫng lên, làm rơi cả chăn – “Thôi, trễ rồi, tôi về đây, ngày mai quay lại, chúng ta sẽ bàn chi tiết kế hoạch, được không?”

“Được!” – hắn gật đầu dứt khoát, mỉm cười.

Vương Tử ra về còn hắn vẫn nằm trên giường và xem lại xấp ảnh mình vừa chụp. Như nhớ ra điều gì đó, hắn lôi bức hình lần trước lấy được ở chỗ hắn giết tên chụp ảnh ra xem.

“Đẹp quá!” – hắn đột nhiên buột miệng.

Rồi như biết mình bị hớ, hắn im bặt. Vương Tử thật sự chẳng xinh đẹp gì cả. Nhưng mà… bức ảnh này làm cô rất đẹp. Chắc hẳn cô ấy đang nhớ đến một điều gì đó hạnh phúc lắm, trong bức ảnh này Vương Tử đã cười rất tươi, và rất vui. Hắn đột nhiên muốn thử nghĩ xem, điều gì sẽ làm hắn hạnh phúc đến nỗi cười như thế.

Giết người. Thiên cười. Giết một tên vô lại là điều khiến hắn thấy hạnh phúc nhất. Hoặc chỉ đơn giản là giết một ai đó.

“Chết!” – nhìn tấm ảnh hắn đưa cho cô, Vương Tử trả lời – “Cười như thế này, chỉ là những lúc tôi nghĩ mình sẽ chết mà thôi.”

“Thật là phù hợp.” – hắn cười thích thú – “Tôi sẽ cười như thế khi nghĩ đến việc giết một ai đó, còn cô lại nghĩ đến cái chết. Kết hợp hoàn hảo đấy chứ!”

“Phải phải!” – cô ấy nhe răng – “Tuyệt quá còn gì! Mà… anh thích cảm giác giết người hay cảm giác thấy một ai đó chết đi?”

“À… có lẽ sẽ vui hơn khi thấy một ai đó chết đi!”

“Tuyệt! Chọn anh làm cộng sự là điều đúng đắn nhất từ trước đến giờ của tôi đấy, Thiên!”

Vương Tử nói tỉnh bơ cứ như thể đang bàn một phi vụ làm ăn nào đó chứ không phải là kế hoạch giết cô ấy vậy. Ngày hôm đó hắn rất vui. Vương Tử cũng thế. Vương Tử cười rất nhiều, cô ấy cười đến nước mắt chảy ra, tay liên tục đập xuống giường. Thiên cũng cười, nhưng chỉ vừa đủ để có thể ngắm Vương Tử. Hắn còn im lặng, nhưng cũng chỉ vừa đủ để cảm nhận được niềm vui của cô gái kia. Thiên thích cảm giác im lặng quan sát Vương Tử, nhất là những lúc mắt cô sáng lên khi nói về cái chết của mình.



4.

Thiên cảm thấy phấn khích với kế hoạch của Vương Tử. Hắn sẽ được giết một người hoàn toàn tự nguyện. Vương Tử thậm chí đã thảo xong một bản hợp đồng tự nguyện để cơ thể cho Thiên giết. Hợp đồng nói rằng Thiên hoàn toàn được giao trọng trách giết cô ấy rồi cả hai cùng lăn dấu tay.

Vương Tử bảo rằng cô ấy muốn chết trên một chiếc giường trắng. Hắn gật đầu. Vương Tử muốn chết trong một không gian có mùi hương thơm. Hắn gật đầu.

“Hương gì? Hoa?” – hắn hỏi.

“Không. Nước hoa đi! Tôi không thích hoa.”

Vậy là cả hai quyết định trong phòng sẽ có mùi DKNY của nam. Vương Tử thích mùi đó, và may sao, hắn cũng dùng loại đó. Vương Tử đòi nhất thiết khi cô chết phải có nhạc. Hắn không nghe nhạc mà cô cũng không có máy nên lập tức cả hai dồn tiền mua một chiếc cassette cũ và một cuộn băng nhạc hòa tấu. Vương Tử chọn ra một bài trong đó mang tên “Under Moonlight We Kiss”. Hắn gật đầu, bài nhạc rất hay. Để tránh tình trạng trước khi chết hẳn đã hết bài nhạc, Vương Tử đem đi thu cả một cuộn băng chỉ toàn bài này.

Vương Tử muốn khi chết, cô phải cảm nhận được sự đau đớn đó. Hắn gật đầu. Vương Tử muốn hắn giết cô bằng dao. Hắn gật đầu. Vương Tử muốn có một bức hình thật đẹp khi hắn giết cô và khi cô chết. Hắn gật đầu. Cả hai quyết định đặt máy chụp tự động ở góc quay mà cô cho là đẹp nhất.

Thiên vô tình nhớ đến bức ảnh dính máu chụp Vương Tử đang cười. Ở bất kỳ góc quay nào, chỉ cần cô ấy đang nghĩ về cái chết, đang hạnh phúc với nó, nhất định đó sẽ là tấm hình đẹp nhất. Kể cả khi có dính máu hay không.

Sau cùng tất cả mọi thứ, Vương Tử muốn hắn đốt căn nhà này đi. Hắn gật đầu. Vương Tử không muốn trở thành tội đồ cướp nhà của Thiên nên cô đề nghị hắn sống ở nhà cô, nơi đẹp và tiện nghi gấp mấy lần. Hơn nữa, căn nhà đó ở rất xa nơi này, hắn sẽ không bị vướng bận về luật pháp. Hắn gật đầu.

Và cuối cùng, Vương Tử sẽ được chết. Như cô mong muốn.

“À, thế ngày trọng đại như vậy, tôi sẽ mặc gì đây?”

“Đừng mặc gì cả!” – hắn đùa.

“Ờ, quấn khăn thôi hả? Hay quấn chăn nhé!” – Vương Tử lại tỏ ra thích thú với lời của hắn.

“Dùng chăn đi! Sẽ rất đẹp đấy!” – hắn nói, khẽ liếc mắc sang nhìn cổ cô, dù sao Thiên vẫn là một thằng con trai.

“Tôi háo hức quá đi mất!” – Vương Tử cười khanh khách, như một đứa trẻ.

“Tôi cũng vậy! Vương Tử này, cô có muốn hưởng thụ gì trước khi chết không?” – rồi hắn lia ánh nhìn sang bờ vai cô, đột nhiên mỉm cười.

“Được! Hay đó! Anh dẫn tôi đi chơi đi, Thiên!”

Vậy là hắn và cô đã đi chơi. Thật ra cũng rất đơn giản. Vương Tử thuê một chiếc xe hơi mui trần và hắn chở cô đi khắp nơi, từ ngoại ô đến vùng biển, và qua đêm tại một nhà trọ nhỏ trên đường. Cả hai nằm chung giường, nói chuyện đùa giỡn và ngủ thiếp đi.

Thiên đem theo máy hình và chụp Vương Tử. Cô ấy không chịu chụp như bình thường, bảo rằng trong tất cả các bức ảnh, chỉ được phép thấy một nửa người bên trái hoặc bên phải mà thôi. Thiên không hiểu vì sao phải phức tạp đến vậy, hắn nghĩ nửa bên nào cũng vậy, chụp một bên tức là nửa còn lại đã chết. Hoặc Vương Tử đang cố để cho một nửa người của mình thay phiên nhau sống, hoặc thay phiên nhau chết đi.

Có những tấm hình đứng ở giữa biển và nhìn ra khoảng màu hoàng hôn, Vương Tử để lộ một bên vai gầy của mình. Thiên nghĩ rằng, so với vai của Vương Tử, những ai xưng tụng hoàng hôn đẹp đều đáng xấu hổ.

“Hoàng hôn thật đẹp!” – Vương Tử nói.

“Cô thật đáng xấu hổ!” – hắn đáp lời, mắt hướng về phía chân trời và trong đầu lảng vảng hình bóng của đôi vai nhỏ.

“Tại sao?” – Vương Tử tròn mắt.

Thiên quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười. Hoàng hôn trong buốt chiếu qua ánh mắt của Vương Tử, khẽ ngạc nhiên giận dỗi.

“Tại sao?” – Vương Tử hỏi lại, giọng thúc giục.

Hắn nhếch mép cười không trả lời, tiếp tục hướng ánh nhìn về phía giao nhau của biển và hoàng hôn. Mặc Vương Tử nhì nhằng hỏi cho bằng được, Thiên lúc nào cũng chỉ đáp lại những cái kéo tay của cô bằng một sự im lặng ấm áp.

Cô mua tặng hắn một chiếc khăn choàng cổ.

“Wow! Vương Tử, cô cũng là một người rất ấm áp đấy!” – hắn mỉm cười, mân mê chiếc khăn.

“Thiên à, anh thật vô tình, đó là chuyện mà anh nên nhận ra ngay từ những ngày đầu mới phải chứ!” – cô cười, giựt chiếc khăn ra khỏi tay hắn rồi choàng lên cổ mình như trêu tức Thiên.

Thiên không hùa theo trò đùa con nít của cô, chỉ mỉm cười im lặng.

“Anh phải đòi lại chứ!” – Vương Tử cau mày khi trò chơi của mình không được hưởng ứng.

“Siết cổ cô bằng cái đó có được hơn là dùng dao không?” – hắn nheo mắt nhìn.

“Không không!” – Vương Tử hốt hoảng cởi bỏ chiếc khăn thảy vào mặt hắn – “Thế này không thở được, dao cơ!” – rồi cô làm động tác le lưỡi vì tắt thở, lắc đầu nguầy nguậy.

Thiên phì cười, cầm chiếc khăn quàng trở vào cổ Vương Tử:

“Vậy thì dùng dao!” – rồi hắn xoa nhẹ đầu cô gái.

Có bữa ăn tối tại một nhà hàng nọ, người bồi bàn làm rớt con dao xuống người Vương Tử. Hắn thấy, nhưng không la lên hay ngăn cản, cũng không có hành động gì, chỉ ngồi quan sát.

“Anh phải làm gì chứ!” – Vương Tử khẽ gắt khi con dao sượt ngang tay cô, chảy máu – “Chết không đúng kế hoạch sẽ rất oan uổng đó! Hơn nữa tôi muốn anh giết tôi hơn là bị chết bởi một con dao từ tên bồi bàn xấu xí.”

Hắn với tay quẹt một vệt máu từ tay cô và liếm nhẹ, thản nhiên đáp:

“Cũng phải. Lần sau sẽ cẩn thận!” – rồi nháy mắt với Vương Tử đầy thích thú, mặc cho cô cau có giận lẫy.

Thiên biết, ngày hắn giết cô nhất định sẽ đến. Vương Tử không phải loại người đến phút chót thay đổi kế hoạch, và càng không phải vì sắp chết trở nên sợ sệt ham sống. Cho nên, vào những khoảng hắn im lặng nhìn cô đang tươi cười, Thiên nghĩ, chính hắn sẽ cướp đi nụ cười đó, cho dù nó có xinh đẹp đến đâu đi chăng nữa.

Đón bình minh ở bờ biển, sương sớm làm Vương Tử khẽ lạnh, cô ôm lấy ngang eo của Thiên và nói:

“Ôm thế này không sao chứ?”

“Không ôm như thế được!” – Thiên đẩy cô ra.

“Ư…” – Vương Tử xịu mặt.

Thiên nhoẻn miệng cười. Tháo chiếc khăn cô tặng mình đang quấn trên cổ và choàng quanh người Vương tử rồi vòng tay kéo cô vào lòng, ôm chặt:

“Thế này mới phải!”

“Đã bảo anh là một người ấm áp mà!” – Vương Tử lại cười lên khanh khách.

Hắn mỉm cười nhẹ. Thiên từ trước đến nay chưa gặp một ai cười nhiều như Vương Tử. Hắn từ trước đến nay chưa cảm thấy ấm áp nhiều như lúc này, như những lúc ôm cô. Hắn không biết rằng mình đang bị nghiện cảm giác ở bên cạnh Vương Tử đến thế. Và đột nhiên, có đôi khi, hắn quên mất sẽ có một ngày mình giết chết người con gái này.



5.

Nếu điều này mà hắn thừa nhận, thì chính là điều vừa sến vừa buồn nôn nhất từ trước đến giờ. Đó chính là nhận xét về mối quan hệ giữa hai người. Hắn cảm thấy đây là một tình bạn vô cùng trong sáng và thuần khiết. Phải, những tính từ đó nghe mới đáng sợ làm sao. Ấy nhưng rõ ràng là thế.

Hắn đã chụp hình khỏa thân cho Vương Tử trên dưới mười lần. Hắn đã ngủ chung giường với Vương Tử cũng không ít hơn mười đầu ngón tay và mười đầu ngón chân. Và chẳng có gì ngạc nhiên cả, hắn thậm chí còn coi cả phim sex cùng cô. Nhưng cuối cùng thì cả hai chẳng ai làm gì nhau cả, dù cho Vương Tử có một bờ vai hấp dẫn đối phương. Sau tất cả, kết thúc sẽ là một màn chơi game bằng máy PS3 của hắn rồi lăn ra ngủ thiếp đi.

Thiên nghĩ rằng mình không thể làm tình với Vương Tử được, vì cứ mỗi lần hắn nhìn Vương Tử ngồi trên giường, hắn lại nhớ đến bức ảnh dính máu đó. Hắn muốn rằng Vương Tử chỉ nên hạnh phúc vì một điều duy nhất mà thôi, đó là cảm giác mong chờ được chết đi. Vương Tử trong ảnh, Vương Tử trên giường, Vương Tử đang cười, và cả khi Vương Tử nói chuyện, thì con người này cũng chẳng phải là đang sống.

Bù lại, hắn cảm thấy rất vui khi ở cạnh cô, hắn cười nhiều hơn bất cứ khi nào khác. Vương Tử cũng thế. Đặc biệt là khi cả hai bàn về kế hoạch giết Vương Tử.

Tuy vậy, hắn không biết gì hơn về cô và ngược lại, Vương Tử chưa bao giờ hỏi gì nhiều về hắn. Điều duy nhất họ biết, chính là bản thân thực tại của nhau và họ yêu thích cảm giác khi ở cạnh người kia.

Tình cảm của hai người, có thể là tình yêu, có thể là tình bạn hoặc có thể là bất kỳ mối quan hệ nào. Nhưng bản chất của nó với hắn vẫn là vô cùng trong sáng. Vậy nên, có rất nhiều điều Thiên không lường trước được. Kể cả khi đối với Thiên, Vương Tử là một người rất đơn giản dễ hiểu, hắn biết được cả cách cô đáp lại một câu nói của mình, biết được suy nghĩ sắp tới của cô, và cả thái độ cô sẽ dùng với hắn mỗi khi bị hắn chọc quê. Thiên biết tất cả, hắn nghĩ vậy.

Từ trước khi gặp Vương Tử, Thiên không cười nhiều như vậy, mà theo như hắn biết, từ trước khi gặp hắn, Vương Tử cũng không vui đến thế. Cả hai cùng rất hạnh phúc khi ở bên cạnh nhau, cả hai đều vô cùng yêu thích những hoạt động làm cùng nhau. Điều đó không đưa cho hắn một nguyên nhân nào để Vương Tử lại mong muốn chết đi. Từ đầu đến cuối, mục đích của Vương Tử là chết và nó chưa bao giờ thay đổi. Không vì cô hạnh phúc hơn mà cô sẽ sống, không vì càng ngày hắn càng cố ấm áp với cô mà cô sẽ từ chối cái chết. Không vì cái gì cả, điều tất yếu sau cùng, Vương Tử nhất định phải chết. Thiên rất hiểu chuyện này, và bản thân hắn cũng luôn chuẩn bị sẵn sàng việc cầm dao giết chết cô.

Tuy Thiên chính là người đi cùng cô ngay từ đầu kế hoạch, là người sẽ thực hiện kế hoạch này cùng Vương Tử, nhưng cuối cùng, hắn không phải là kẻ khơi mào. Vương Tử là người làm điều đó, cô đã đề nghị kế hoạch, đã bắt Thiên nhận lời giết mình và đã một mình thực hiện kế hoạch đó.

Vương Tử thất hứa, cô dùng sự ngây thơ (hắn cho rằng cô ngây thơ) của mình để đưa hắn vào bẫy một cách ngọt ngào. Vương Tử đến cuối cùng, đã đẩy Thiên ra một bên và tự mình giết đi lấy người bạn duy nhất của hắn, là chính bản thân cô.

Ngày hôm đó là tròn một tháng cô và hắn gặp nhau. Vương Tử bảo rằng để ăn mừng vào tối hôm đó, Thiên nhất định phải đi mua đồ ăn và những thứ khác, cô sẽ ở nhà trang trí để làm tiệc. Vương Tử thích thú đến mức không che giấu được niềm hân hoan trong đôi mắt của mình. Hắn lần đầu tiên bước vào siêu thị với tâm trạng vô cùng háo hức và thích thú. Ngày hôm nay sẽ là một ngày rất vui, hắn nghĩ vậy, ít ra trước khi giết cô hắn sẽ có một ngày cho cô nghĩ mình là nữ hoàng của thế giới.

Hắn để Vương Tử ở nhà một mình chăm lo mọi việc và trở về vào lúc trời sập tối, trên tay đầy những thứ với số lượng có thể dùng cho cả ba bữa tiệc một lúc. Hắn đặt đồ ở nhà bếp và cảm thấy kỳ lạ khi căn nhà vắng tanh. Thiên đã quên mất rằng, đôi mắt của Vương Tử chỉ hân hoan và hạnh phúc nhất mỗi khi nghĩ về cái chết.

Hắn bước lên phòng ngủ của mình và gọi:

“Vương Tử, cô ngủ quên đấy à?”

Đáp lại hắn là một bản nhạc đều đều vang. Under moonlight we kiss.

Thiên cảm thấy rằng sức lực như đang rời bỏ hắn, người hắn tưởng chừng như lả đi khi thấy cửa khóa chặt.

Dùng hết sức bình sinh và dồn nén bất an, hắn đã đạp được cửa phòng bật mở.

Thiên nhìn Vương Tử. Tim hắn thót lại.

Vương Tử đã chết.



6.

Under moonlight we kiss
For the girl I’ve ever missed
Today and night she spins
Round and round the death I’ve been.


Cái chết. Và cảm giác nhìn người khác chết đi.

Có còn là hạnh phúc?



7.

Mọi thứ đều đúng với kế hoạch. Nhạc nền đang chơi đúng một bài hòa tấu. Under moonlight we kiss. Vương Tử không mặc đồ và chỉ quấn một tấm chăn trên người. Trong phòng đặc mùi DKNY của hắn. Bên cạnh cô là con dao mà chính tay hắn và cô đã vừa vui đùa vừa làm cho nó trở nên thật sắc. Máy được đặt ở góc quay đẹp nhất. Trong tay Vương Tử còn có tấm hình của hắn, là bức ảnh cô ngồi trên chiếc giường trắng mà hắn lấy được từ tên chụp hình.

Hắn không cố gắng để lay Vương Tử hay giúp cô tỉnh dậy. Vương Tử đã tắt thở.

“Vương Tử!” – hắn cười thật khẽ - “Cô là một kẻ thất hứa! Rốt cuộc chỉ là lợi dụng tôi mà thôi, phải không?”

Vương Tử để lại cho hắn một lá thư xin lỗi, bên ngoài thư cô vẽ một mặt cười nhưng lại có một giọt nước mắt.

“Thiên! Xin lỗi anh, tôi thất hứa. Nhưng mà nếu để cho anh thực hiện kế hoạch thì chắc chắn anh không làm được. Vì anh yêu tôi mất rồi. Tuy anh bảo rằng anh thích giết người, thích cảm giác nhìn một người chết đi, nhưng cảm giác thích thú đó sẽ không đến đâu, nếu người bị giết là tôi. Vương Tử xin lỗi anh. Như đã nói, dù tính tình có chút kỳ quặc, thì tôi vẫn là con gái đó. Con gái không thích nhìn thấy người mình yêu giết ai đó, hoặc đơn giản hơn, con gái không thích nhìn thấy người mình yêu đau khổ.

Thiên! Anh là một người ấm áp. Vì anh đã giết nhiều người, phải không? Nên là anh rất ấm áp. Như anh đã bảo tôi ấm áp. Tôi nghĩ rằng mình không giết nhiều người bằng anh, nhưng anh biết đấy, chất lượng hơn số lượng mà. Tính đến nay, người yêu tôi đã chết do tôi giết là ba người và người tôi yêu đã chết cũng do tôi giết là một người.

Thiên! Con gái không giết người mình yêu. Nên tôi không giết anh. Một lần giết người mình yêu là quá đủ cho một đứa con gái mơ mộng rồi.

Thiên! Tôi là một kẻ bị bệnh hoang tưởng, hoặc đơn giản và cụ thể hơn, là một kẻ cuồng sát. Tất cả những ai yêu tôi, hay bất kỳ ai tôi yêu, đều làm cho tôi có khao khát giết họ. Tôi đã làm rồi đấy. Cảm giác khi giết thì rất tuyệt vời, nhưng cảm giác sau đó, nhìn họ chết đi và nhận ra rằng họ đã chết đi vì chính tay của mình, thì rất không vui Thiên à.

Thiên! Kẻ tâm thần thì không có gì đau khổ. Nhưng những kẻ vừa điên vừa tỉnh, thì những lúc tỉnh rất khó chịu. Tôi trong lúc ở bên cạnh anh, đều là những lúc tỉnh táo. Và cả khi bàn chuyện giết người, tôi vẫn rất tỉnh táo. Anh có biết nó đau đến chừng nào không Thiên?

Thiên! Tôi không kiềm được mình, một ngày nào đó chắc chắn tôi sẽ giết anh. Và đến ngày thực hiện kế hoạch, anh sẽ không giết được tôi.

Thiên! Chúng ta còn chưa thật sự ngủ với nhau đấy, tiếc chứ? Trời, thậm chí vẫn còn chưa hôn nhau.

Thiên! Nhớ đốt nhà đấy! Kẻo anh lại vào tù thì tôi không biết đâu!

Thiên! Thật là…

Thiên! Tôi điên mất. Tôi yêu anh quá!

Thiên! Tôi yêu anh.

Thiên! Mỗi lần anh im lặng là tôi biết ngay anh đang yêu tôi. Như thế đã là hai điều kiện, yêu tôi và tôi yêu. Vậy nên, không sớm thì muộn, hoặc tôi chết hoặc tôi giết anh.

Thiên! Kể cả khi anh không yêu tôi, thì anh vẫn không thể giết tôi được. Phải nói nhiều lần như thế, để anh đừng giận tôi không cho anh tham gia kế hoạch.

Thiên! Under moonlight we kiss. Có một tấm hình tôi chụp trong máy, tôi cười rất tươi. Vì nghĩ rằng khi hôn anh, cảm giác đó mới gọi là yêu. Thiên! Đêm nay có trăng tròn đấy. Thật xấu hổ quá, nghĩ chuyện bậy bạ với anh! Anh biết không Thiên, mùi nước hoa này là do anh sử dụng nên tôi mới thích nó thôi.

Thiên! Xin lỗi anh. Sống tốt nhé! Kiểu gì thì kiểu, không được giết người mình yêu đấy.

Thiên! Yêu anh. Ngàn lần yêu anh. Vạn lần yêu anh.

Thiên! Thiên! Thiên! Tôi đang khóc đấy, vì quá yêu anh, biết không?

Thiên! Yêu anh!

Thiên! Vương Tử phải chết đây, kẻo anh về kịp thì không tốt. Chào tạm biệt Thiên!”




8.

Mỗi dòng Vương Tử đều bắt đầu bằng một chữ “Thiên”.

Vương Tử nói đúng. Cảm giác nhìn một ai đó chết đi là hạnh phúc, nhưng khi người chết đi là cô, thì nó không như thế nữa. Hắn không hạnh phúc.

Ngay từ đầu mối quan hệ này đã là không hạnh phúc. Vì điều gì? Vì Thiên và cô đến với nhau bằng một bức hình có vệt máu khô sao?

Thiên cầm lấy máy hình và xem. Những hình ảnh Vương Tử hết đâm vào bụng mình đến cắt cổ tay cứ lướt qua đầu hắn, đã đau đến mức không còn có thể đau được nữa. Chúng mờ dần đi trong trí óc hắn, chẳng đọng lại gì cả, ngoài thông điệp rằng:

“Chết đi, Thiên! Chết đi!”

Hắn cười to khi mở ra tấm hình Vương Tử nhắc trong thư. Cô cười vừa hạnh phúc và má ửng đỏ. Gì chứ? Đây là gương mặt khi nghĩ đến việc hôn hắn dưới ánh trăng sao? Không giống! Không giống gì cả! Thiên chưa bao giờ được nhìn thấy Vương Tử mắc cỡ. Hắn muốn thấy. Vậy mà cô để lại cho hắn chỉ đơn giản là một bức hình. Mà hắn cũng không hiểu vì sao cô lại nghĩ hắn có thể sống tốt cơ chứ!

Bức hình đó, rõ ràng không phải là biểu hiện khi cô nghĩ về cái chết sao? Làm thế nào lại là đang tưởng tượng đến chuyện hôn hắn được? Hạnh phúc như thế, chỉ là khi chết mà thôi, phải không Vương Tử? Thiên nhoẻn cười. Thật ra, chết chưa bao giờ là một điều hạnh phúc.

Vương Tử là người đầu tiên bảo hắn ấm áp. Là người đầu tiên nghĩ rằng một kẻ giết người là ấm áp. Vì cô như thế kể cả khi đã giết những người mình yêu thương.

Hắn không biết liệu mình có thể khóc hay không. Thiên ôm lấy cơ thể của Vương Tử. Hắn đặt lên môi cô một nụ hôn. Trăng khẽ len qua rèm cửa và chiếu vào cơ thể của hai con người tội lỗi. Trăng chiếu, như một đường cắt sắc ngọt của dao.

Thiên hôn Vương Tử thật nhẹ nhàng. Quá nhẹ nhàng so hành động của một kẻ giết người.

Hắn tìm đến cô vì một bức ảnh dính máu.

Những tấm hình cô vừa tự chụp vẫn nằm trong máy, nhưng hắn biết, chúng đã ngập trong máu từ rất lâu rồi.

Hắn còn tưởng rằng cả hai sẽ sống hạnh phúc như thế mãi mãi. Hóa ra một kẻ giết người như hắn còn ngây thơ hơn cả cô gái kia. À… Vương Tử thật ra cũng là một kẻ giết người.

Những bức ảnh dính máu đem Vương Tử lại với Thiên. Những bức ảnh dính máu đưa Vương Tử đi khỏi Thiên. Những tấm hình dính máu khiến hắn yêu và những tấm hình dính máu làm hắn đau.



9.

Thiên khóc.



10.

Hắn bật cười khi ôm Vương Tử ngồi trên giường và nhìn căn nhà đang cháy. Cô gái hay mơ mộng à, cô đã bỏ lỡ cảnh tượng lãng mạn và đẹp nhất trên đời. Không chỉ thế, đây lại còn là một cảnh rất sống động và tràn đầy yêu thương. Cô bỏ lỡ ngọn lửa cháy và bỏ lỡ cả tình yêu của Thiên.

Vào một đêm trăng tròn, bên trong căn nhà gỗ nhỏ có một vài bức hình dính máu. Một tấm ảnh hắn đang cầm trên tay có vết máu khô ở góc và những bức khác vẫn còn chưa được rửa ra. Hắn ôm lấy cơ thể cô gái ngồi trong căn nhà gỗ nhỏ với ngọn lửa đang bùng lên như không có điều gì trên đời này có thể ngăn cản được việc nó thiêu đốt mọi thứ. Bập bùng cháy và nhẹ nhàng len vào bản nhạc.

Trăng thanh và đẹp. Vương Tử là một cô gái gầy và xanh xao nhưng lại có một bờ vai vô cùng quyến rũ. Hắn là một thanh niên vừa ra tù, và vừa biết yêu. Cô gái đó đã tặng cho hắn một chiếc khăn choàng cổ, một khoảng thời gian ngập tràn tiếng cười và một cái chết.

Nhạc đang chơi lại bản Under moonlight we kiss du dương và nhẹ nhàng. Trong phòng đặc mùi nước hoa của Thiên. Hắn nhớ bờ vai của cô mỗi khi cô khẽ đung đưa nó, gầy xanh xao nhưng đẹp hơn cả trăng đêm rằm.

Những bức ảnh dính máu đưa những con người lại yêu thương nhau và gắn kết họ suốt đời. Hắn nghĩ mọi người nên biết điều đó.

Bức ảnh hắn cầm trên tay là một cô gái tên Vương Tử đang chơi cùng tấm drap trắng tinh, khẽ nhìn vào máy ảnh và cười tươi. Hắn đang ôm cô ấy trên tay. Hạnh phúc như thế, hắn biết, chỉ là khi cô nghĩ về cái chết.

Và khi nghĩ về Thiên.

Thiên nghĩ mình sẽ cười hạnh phúc như thế mỗi khi thấy ai đó chết đi, hoặc giết một người. Nhưng không, hắn không cười hạnh phúc vì điều gì cả. Trong vô thức, Thiên không biết rằng hắn đã cười như vậy lúc Vương Tử tặng cho hắn chiếc khăn choàng, khi cô ôm hắn và cả khi nằm bên cạnh hắn nói chuyện thật nhỏ. Thiên vì không biết mình đã cười, nên vẫn tưởng rằng giết Vương Tử sẽ là niềm hạnh phúc to lớn nhất. Vì Thiên không biết những điều đó, nên hắn tưởng rằng mình hạnh phúc và có tất cả.

Thật ra, những gì Thiên có, chỉ là một bức ảnh dính máu của Vương Tử mà thôi. Hắn, thậm chí còn không có cô.



11.

Vương Tử chết. Thiên khóc. Và cả hai ôm nhau bên cạnh tấm hình dính máu, vết máu đã khô, chỉ còn lại vệt sậm. Cô đọng lại trong bập bùng lửa cháy.

Thiên hôn Vương Tử trong căn nhà nhỏ dưới đêm trăng tròn. Yêu thương trọn vẹn.


THE END.
9:02 pm – 2010.07.21
Những bức hình dính máu đem lại cho ai đó yêu thương.
Under the moonlight, let us have a kiss forever.


SÀI GÒN - NẮNG, GIÓ VÀ MƯA


SÀI GÒN - NẮNG, GIÓ VÀ MƯA.

Athour: OKAMI
Disclaimer: They belong to me. <and you>
Gerne: fluff.
Status: oneshot.
Rating: General.
A/N: đặc biệt tặng cho Méo! Cám ơn vì đã đến với Sói. Cám ơn vì tụi mình đã thân nhau. Cám ơn vì rất nhiều thứ không thể cám ơn. Cám ơn vì tất cả. Yêu nhiều. <dù đôi khi cũng ghét lắm p>

*****************************

Sài Gòn, nắng và gió. Một nơi ồn ào, tấp nập với đầy bụi nắng cùng cát gió. Xô bồ và rộn rã.
Sài Gòn, mưa. Đơn giản là mưa thôi. Nhưng vẫn nhộn nhịp lạ kỳ.

Ngày hôm đó là một ngày Sài Gòn có cả nắng, gió và mưa. Là một ngày vô cùng bình thường trong khoảng thời gian 18 tuổi của tôi.

18 tuổi, hạnh phúc cùng gió mây lãng đãng.
18 tuổi, sống động hơn cả một thế giới thật.
18 tuổi, cười nói với bạn bè, nhâm nhi ly kem lạnh vào những tối tiết trời trở se.
18 tuổi, lần đầu tiên tôi 18 cùng vô vàn những lần đầu tiên khác nữa. Giả sử như…

18 tuổi, lần đầu tiên hiểu rõ từ “tan vỡ”.
18 tuổi, lần đầu tiên biết được cảm giác nhói đau.
18 tuổi, lần đầu tiên trong những trận cười xả ga, tôi hoàn toàn giả dối.
18 tuổi, lần đầu tiên cảm khó chịu khi một ai đó hỏi thăm “có sao không nhỏ?”, vì tôi biết rằng mình sẽ oà khóc nếu được quan tâm, dù chỉ một chút thôi.
18 tuổi, lần đầu tiên khép kín.
Và 18 tuổi, tôi hiểu được mùa đông lạnh đến đâu trong tâm tưởng mỗi người.

Vi, tạm thời đừng liên lạc, cho đến khi hiểu được bản thân muốn gì, mình sẽ chủ động liên lạc với Vi. Nhỏ nói vậy.

Có những loại người luôn đặt sự tin tưởng tuyệt đối của mình vào tình bạn và họ tự tin rằng đó là vĩnh cửu. Nhưng khi một rạn nứt và tan vỡ xảy ra, họ sụp đổ đến tận cùng. Tôi.

Chuyện gì đã xảy ra tôi không còn nhớ rõ nữa dù rằng tôi biết nó vẫn nằm đâu đó trong tôi, sâu thẳm. Bạn cứ tưởng tượng một miếng gỗ khi bị đóng đinh vào sẽ ra sao? Xuất hiện một lỗ hỏng, dù bạn có rút đinh ra thì cái lỗ tròn bé ấy vẫn tồn tại.

Gọi là gì nhỉ? Tổn thương.

Sài Gòn, nắng trưa gắt như thiêu đốt vạn vật, trong đó có kỷ niệm của tôi và nhỏ.
Sài Gòn, gió bạt mạnh cuốn sạch những điều đẹp đẽ, trong đó có nụ cười của tôi và nhỏ.
Sài Gòn, mưa trút nước nhưng không lấp đầy lỗ đinh trong tôi được, vì cây đinh vẫn còn đó.
Sài Gòn, nơi chẳng bao giờ có mùa Đông. Nhưng tôi có.

Sau ngày Sài Gòn có cả nắng, gió và mưa ấy, tôi tự tạo cho mảnh đất này một mùa Đông nhỏ. Tôi bắt đầu suy nghĩ tiêu cực, xem thường mối quan hệ giữa người với người. Tôi cười tươi lắm, nhưng giả dối. Tôi bảo “không sao”, nhưng bịa đặt. Tôi nói có, nhưng không.

Nhếch mép, tôi bắt đầu có thói quen như vậy khi một việc gì biến động. Đón sự thể bằng một đôi mắt đờ đẫn và một cái nhếch mép đầy bất cần đời. Tôi vô cảm.

Đất trời có 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Tôi biết, người người biết. Rằng cái ấm áp và sinh động của mùa Xuân làm tan băng mùa Đông lạnh giá.

Sài Gòn cũng chẳng có mùa Xuân, nhưng bạn có. Và tôi gặp bạn.

Lúc tôi nhốt mình trong thế giới mạng, hàng loạt người chat với tôi và buông một câu: “Bạn nguy hiểm quá!” khi họ thấy mùa Đông với lớp băng bảo bọc. Tôi lại nhếch mép cười.

Vậy mà bạn đến, không trốn tránh. Sưởi nóng, rát băng. Ếch nhỏ màu xanh, nick bạn là thế. Tôi phì cười nghĩ: Làm quái gì có con ếch nào màu tím đâu mà phải chú thích màu xanh thế kia.

Bạn biết không, tôi bị ngộp bởi màu xanh của bạn. Tôi viết truyện. Bạn đọc và đem cả tâm hồn để thưởng thức. Tôi nhớ rằng bạn khóc giận dỗi khi một nhân vật bạn yêu thích bị tôi đưa vào “cõi sau sự sống”. Truyện thôi mà, cần gì phải thế. Tôi nghĩ vậy.

Mùa Đông không hiểu được mùa Xuân.

Bạn giải thích về nick của mình rằng nó tượng trưng cho một con ếch hoạt hình tên Keroppi mà bạn rất thích. Lần đầu tiên thấy con ếch bạn đưa, tôi đã phải trố mắt hỏi:
Ơ, không phải con khủng long hả? Vì con khủng long cũng có màu xanh từa tựa thế.
Bạn nhè ra, mếu máo: Ếch mà!
Tôi bật cười. Cười, không giả dối.

Bạn nhiệt tình và nồng ấm đến mức tôi nghẹt thở. Bạn đốt mất lớp băng tôi tạo ra để bảo vệ mình khỏi tổn thương lần nữa.
Tan chảy.

Vì nó tan chảy nhanh quá, nên tôi lại bị cái nắng, gió và mưa của Sài Gòn lấn át. Một ngày không mưa, nắng đẹp, nhỏ nhắn tin xin lỗi. Nhỏ nhẹ nhàng rút cây đinh gỉ sét ra khỏi tôi để lại một lỗ đinh be bé chỉ bằng một tin nhắn liên lạc trở lại.
Hoà với nhỏ!

Nhưng lớp băng giả tạo của tôi bị mùa Xuân làm tan chảy mất rồi, bạn à!
Khóc! Ngập cả lỗ hỏng trên tấm gỗ trong tôi. Lần đầu tiên sau bao nhiêu lâu chịu đựng, tôi oà khóc khi thậm chí chẳng ai thèm quan tâm ngó ngàng đến mình.

Mùa Xuân của bạn đưa tôi về lại một chu kỳ 18 tuổi mới mẻ và đầy màu sắc.
18 tuổi, tôi đã biết đau, biết khóc.
18 tuổi, tôi biết đến Sài Gòn có cả mùa Xuân.
18 tuổi, tôi biết rằng Keroppi là con ếch chứ không phải con khủng long.
18 tuổi, tôi có một lỗ đinh được chôn sâu trong lòng.
Và 18 tuổi, một lần nữa tôi lại biết tin.

Mùa Đông của tôi biến mất khỏi Sài Gòn đầy mưa và nắng gió. Nhưng mùa Xuân của bạn thì không như vậy, nó vẫn ở đó.
Nhẹ nhàng xuất hiện mà không mờ nhạt.
Dịu dàng len lỏi vào đâu đó mà không hề tan biến. Mùa Xuân có tồn tại.

Đèo bạn khắp thành phố trong một buổi mưa lâm râm ướt áo, bạn càu nhàu: Thời tiết gì mà quái dị, mới nắng đó lại mưa.

Tôi mỉm cười: Sài Gòn là đất của nắng, gió và mưa mà! Nhưng vẫn có mùa Xuân đó, biết không?

Ở đâu? Ở đây hả?
Vỗ vỗ vào vai tôi, bạn hỏi.

Đâu nào, sao lại nghĩ thế? Tôi khẽ cười.

Vì bạn đang cười. Không giả dối. Giọng bạn nhẹ tênh như mây trời, thản nhiên thừa nhận. Và tôi lại cười.

Sài Gòn là đất của nắng, gió và mưa. Ấy thế lại tồn tại một mùa Xuân nhỏ.
Mà thật ra, 18 là tuổi của đất Sài Gòn…


THE END.

1h43 – TP. HCM
4/5/08


HẠ TỬ

HẠ TỬ

Athour: OKAMI
Gerne: romance


..........................

“Dốc tối và thăm thẳm xa
Hoàng hôn màu nắng nhạt nhòa
Em đi qua trên triền đời ngủ
Ánh nắng vàng mộc dịu hòa thu.”


Thu đến. Ừ đấy em, thu đến đấy em.

Anh gặp em vào một buổi chiều hạ nắng. Ừ, hạ nắng, không phải thu.

Nhưng em nhìn đi, lá vàng đang rơi trên con dốc nhỏ này. Lá vàng lặng trên từng thớ đất nâu. Rải rác những cánh bướm đầy màu sắc. Tôi lại tự hỏi, sao bướm lại về mùa thu?

Tôi đã giấu em một sự thật quan trọng. Ấy là tôi ghét bướm cực. Nhưng tôi bảo tôi yêu bướm, vì em thích chúng.

Hôm nay, tại con dốc nhỏ này, tôi bỗng nhớ đến ngày đầu tôi gặp em. Cũng những cánh bướm bay lượn khắp bầu trời, và đặc biệt, cũng vẫn làn gió thoảng qua như ngày nào. Gió năm nay không mang hơi hướm thu em à. Gió chưa tan mùi hạ trắng còn vương. Gió còn hương của hè cũ.

Con dốc nhỏ, hay nói thẳng ra là đồi đất nhỏ. Tôi gọi đồi đất nhỏ, em không chịu, nên đành gọi con dốc cho lãng mạn, theo ý của em. Tại đồi đất này, tôi gặp em. Em đừng cười vì cái sự lập đi lập lại của tôi như thế. Tôi thiết nghĩ rằng gặp được em là phúc lớn cả đời. Gặp được em là điều kỳ diệu nhất mà tôi có. Gặp em, tôi tin rằng trên đời này có phép màu, có tiên, và… có ma.


Tôi gọi em là Hạ Tử, tôi chẳng biết tên, vì em nào có nói cho tôi nghe đâu. Tôi vẫn gọi em là Hạ Tử. Vì sao ư?

Vì lần ấy, khi tôi vẫn lang thang trên đất khách quê người này, vẫn lầm bầm miệng rủa thời tiết nơi đây. Xứ gì mà không thoảng lấy chút gió cho người ta vừa lòng, thế mà bảo là xứ lạnh. Lạnh đâu tôi không biết, chứ mùa hè, nắng gắt, nóng đến kinh người. Rồi tôi bỗng gặp em, vô tình thôi em à, nhưng tôi bảo là định mệnh đấy. Tôi đã không ghét em.

Em ngồi dưới đám cỏ xanh rì, dựa sát vào gốc cây đầy bóng tỏa. Em thẩn thơ nhìn xung quanh, đôi lúc miệng em lẩm nhẩm gì đó rồi cười. Em đang nghe nhạc, tôi thấy cái earphone trăng trắng trên lỗ tai của em, rồi thì em đung đưa người theo tiếng nhạc nào đó, nên tôi chắc chắn rằng, đấy không phải máy trợ thính.

Em không đẹp, chẳng thể nào đẹp bằng những cô gái từng vây lấy tôi thời trung học. Em cũng chẳng mộc mạc như những cô gái quê, tôi lại càng chẳng thể tìm ra xứ sở của em nơi đâu, vì như em biết đấy, em chẳng nói với tôi bao giờ. Tôi chẳng thể nghe giọng mà đoán được, vì cũng như em biết đấy. Tôi có còn khả năng nghe nữa đâu.

Em nghe nhạc, nhưng tôi không ghét em. Trước đây, ai nghe nhạc trước mặt tôi, tôi đều khó chịu. Vì tôi chẳng thể nghe được những giai điệu ngọt ngào ấy, chẳng thể tận hưởng và lắc lư theo tiếng nhạc ấy. Tôi khuyết tật. Tạm thời, có lẽ là tạm thời thôi, nhưng vẫn là khuyết tật.

Tôi rụt rè đưa em mảnh giấy tôi hí hoáy viết vội:

“Chào em, tôi không thể nghe được, nhưng tôi muốn làm quen với em, em đồng ý không?”

Em mỉm cười đọc tờ giấy và viết lại:

“Chào anh, làm quen không khó, chỉ sợ anh chán thôi. Anh hình như không phải người xứ này.”

Tôi vui vẻ ngồi xuống cạnh em:

“Tôi đến đây chữa trị, tai nạn xe hơi đã làm tôi mất khả năng nghe rồi. Em là người ở đây?”

Em lại cười và viết:

“Vâng, em là người ở đây, anh có biết sử dụng cử chỉ nói chuyện không? Em thấy anh viết chữ càng ngày càng… rồi đó nha.”

Tôi bật cười khi đọc mảnh giấy em đưa lại, và tôi bắt đầu dùng tay nói chuyện với em. Em bảo rằng em có một người cô bị điếc bẩm sinh nên từ nhỏ em đã biết cách giao tiếp này.

Rồi tôi biết em thích nghe Blues, tôi lại bảo tôi yêu Blues. Em ạ, tôi xin lỗi, tôi lại dối em mất rồi, vì tôi không thích loại nhạc ảo não ấy. Khi người ta yêu, người ta hay cố thay đổi mình cho “phù hợp hoàn cảnh”.

Em kể cho tôi nghe những giai điệu, những âm thanh mùa hạ trắng nơi con dốc nhỏ. Này tiếng chim đâu đó xa xa, ríu rít. Này tiếng gió loang thoang đâu đó thổi về. Này tiếng lá xào xạc. Tôi khâm phục cả tài giao tiếp bằng tay của em. Tôi chỉ học cách đây vài tháng, còn chật vật.

Nắng hạ gắt phía trên cao.

Thơ. Em thích thơ, em tặng tôi cơ man nào là thơ, toàn thơ mùa hạ. Em bảo bây giờ mùa hạ nóng, nên em chỉ làm thơ về mùa hạ. Em làm thơ theo mùa. Tôi thích thơ em, nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa.

“Hạ chiều hạ vắng hạ không tên
Hạ giết xuân đi hạ lỡ lầm
Hạ chờ thu về, buồn không đến
Hạ với đông tàn, lạnh triền miên.”


Thơ em về hạ vẫn còn chút gì cay đắng.

Tôi bảo, tôi gọi em là Hạ Tử, em bỗng cười buồn.

“Có lẽ vậy anh à!” – em nhẹ nhàng ghi cho tôi mảnh giấy.

Ở nơi xứ người, có em bầu bạn, tôi đỡ cô đơn. Rồi tôi yêu. Ừ đấy, tôi yêu em. Tôi ngỏ lời mời em về gia đình tôi ra mắt. Em nhè nhẹ lắc đầu:

“Mình quen nhau có bao lâu đâu anh, ra mắt sớm quá, ba mẹ anh không đồng ý đâu!”

Tôi khăng khăng giữ em bên mình. Tôi cảm thấy hạnh phúc biết bao khi em ở bên chăm sóc tôi từng chút một. Rồi tôi như thấy được rằng, em biến thành tôi, em tặng tôi cả khả năng nghe của mình.

Ta đi xem phim, tôi chỉ xem phụ đề, mà như thấy được cả toàn âm thanh bộ phim, nhờ em.

Nhẹ nhàng mà sống động, tôi yêu em lúc nào không hay. Nhưng sao em không cho tôi biết tên, lại buồn khi tôi gọi em bằng cái tên mà tôi trân trọng nghĩ ra.

“Nếu anh cứ khăng khăng xem em là Hạ Tử, thì chẳng phải thu sang em và anh chẳng còn gặp nhau?” – em buồn buồn.

Tôi lại bật cười, chẳng ngờ em lại có suy nghĩ ngốc nghếch thế. Từ ngày đó, trong lúc chờ cuộc giải phẫu cho đôi tai của tôi, em làm thơ cho tôi hàng ngày.

“Hạ xanh mướt hạ vàng
Bình minh nặng ánh tan
Hoàng hôn ướt màu nắng
Chờ anh về trở khoan.”


Tôi hỏi em “trở khoan” là gì.

“Em không biết, em bỗng muốn viết như vậy. Có lẽ, trở trong từ “trở về”, khoan trong từ “khoan thai”. Chắc em mong anh về quê trong vui vẻ và nhẹ nhàng.”

Tôi không hỏi nữa, tôi hài lòng với câu trả lời em đưa ra.

“Sắp thu rồi, em ghét thu.”

“Thu sẽ đẹp hơn, thơ em sẽ hay hơn.”

“Không, thu đến, em phải xa anh rồi. Vì em là Hạ Tử.”

Tôi cốc nhẹ lên đầu em vờ hờn trách. Nắng gắt trên đầu.



Tôi phẫu thuật thành công. Trong lúc chờ tôi có thể nghe, em vẫn ở bên tôi trong mùa hạ đẹp.

“Em nói gì đi! Nói bằng miệng ấy!”

Em mấp máy môi.

“Em nói gì đấy?”

“Anh có nghe được đâu, em bảo mong anh sớm hồi phục.”

Tôi cười, tôi sắp mang máy trợ thính. Có thể nghe em hát rồi.

“Em yêu anh.” – em viết cho tôi mảnh giấy.

“Anh yêu em.” – tôi trả lại mảnh giấy với ba chữ tôi nắn nót ghi.

Em cười.

“Sau này, anh nghe được, em nói ra lời nhé!”

Em mỉm cười.



Thu sang. Tôi nghe được.

Chờ em tại gốc cây cũ, tôi sảng khoái tận hưởng âm trời. Âm thanh mà tôi đã không thể nghe cả nửa năm rồi. Những tiếng chim ríu rít, gió thổi thu sang. Tôi cố nhớ lời em diễn tả tôi nghe và thầm phục tài giao tiếp bằng tay của em.

Em đến, mặc chiếc áo vàng hạ. Vàng hạ, không phải vàng thu.

“Anh yêu em!” – tôi nói lớn, trong ngập ngừng mà tràn đầy yêu thương vụng về.

Em mỉm cười, ôm chầm lấy tôi.

“Nói em yêu anh đi!” – tôi nài nỉ.

Em cười nhẹ, và đưa cho tôi một bài thơ kèm lời gửi:

“Ở bên anh lâu không nói, em bỗng không quen với âm thanh tiếng người anh ạ. Em tặng anh một bài thơ nhé.

Thu lạ
Hạ không xa
Thu sang
Hạ giận tàn
Thu đến
Hè không tiễn
Thu về
Hạ tử xa.”


Tôi giận em không nói, hay em không yêu tôi. Tiếng yêu khi nói ra trang trọng và thiêng liêng, hay em sợ? Rồi bài thơ của em, làm tôi hoang mang. Nhưng em đã cho tôi ma lực cảm nhận âm thanh.

“Thu rồi anh. Anh về quê “trở khoan” nhé!”

Em ghi cho tôi mảnh giấy như thế. Em muốn chia tay sao? Thu cũng vàng như hạ. Nhưng thu không có em. Sao em cứ đắm chìm trong thế giới lặng câm đấy, trong cái thế giới chẳng hề có lấy 1 chút âm thanh ngoài cảm nhận sột soạt của đầu bút đi trên giấy. Tôi buồn.

“Chia tay nhe anh! Em là Hạ Tử thôi anh à, thu đến rồi, Hạ Tử phải ngủ thôi.”

Em viết cho tôi mảnh giấy. Tôi kinh hoàng làm rơi cả bó hoa tôi vừa mua. Em đi. Em không còn nơi gốc cây cũ.

Ngỡ ngàng, thẩn thờ. Tôi chẳng về quê một cách “trở khoan” được. Thu buồn hơn hạ.

Thu buồn, tôi nhớ hạ. Ngày ngày ngồi tại gốc cây chờ. Chỉ vài ngày thôi, rồi tôi lại phải về quê tôi.

Ngày tôi đi, tôi ra nơi tôi gặp em lần cuối, bỗng thấy nhói đau.

Dưới gốc cây cũ, tôi phát hiện ra vết đào bới. Dưới lòng đất, một lá thư dành cho tôi. Của em. Đọc thư em tôi thấy mình chẳng thể nghe thật sự dù đã phẫu thuật, tôi thấy khoảng thời gian tôi thật sự biết nghe, chính là lúc bên cạnh em. Em xa, tôi lại khuyết tật. Bỗng mong một chút mưa hè.

“Em tên Hạ Tử thật anh à. Tên em đoản mệnh, chỉ sống trong mùa hè mà thôi. Em yêu anh. Thật tiếc em chẳng thể nói ra. Em thích nhạc Blues, nhưng em chẳng thể hát. Từ khi sinh ra, em đã chẳng thể bập bẹ được tiếng nào anh à. Em khuyết tật. Nhưng không tạm thời. Thế giới của anh và em quá nhiều âm thanh tuyệt diệu. Em chẳng dám phá đi. Âm thanh của tim em khi bên anh, của tim anh khi bên em, âm thanh của ta yêu nhau. Ta yêu nhau phải không anh?

“Trở khoan”, “trở” trong từ “trăn trở” anh à, em nói em đấy. Lần cuối đọc thơ em nhé. Anh đi bình an.

Nắng lay nắng đọng nắng hương hè
Hoàng hôn in ngả bóng chiều nghe
Tiễn bước người đi trong lạc bóng
Đêm lại im lặng giấc mơ về

Hạ trắng vương mềm, trong đến lạ
Sao nỡ đi tìm đến mùa xa
Thu lơ thu lửng thu nhàn nhạt
Có bằng hạ với tấm tình ta

Thu hạ chẳng hợp nên chẳng tan
Chỉ có tình ta chút nồng nàn
Dễ hợp mau tan tình là thế
Có lạ đâu gì lệ hai hàng.

Hạ Tử”




17/6/07

CHAPTER V: LOẠN

CHAPTER V: LOẠN.



Mọi người giữ đúng lời hứa, chấp nhận nó và Shiva một cách vui vẻ. Hạnh phúc chứ? Nó không nghĩ vậy.

Con người nó không có quyền có hạnh phúc.

Từ khi trận chiến kết thúc, nó và Shiva gần như không rời nhau nửa bước. Nó sợ một lần nữa sẽ mất đi người nó yêu. Đáng ra nó không nên lo sợ, vì những thứ nó lo sợ trước giờ đều hầu hết trở thành sự thật. Và lần này có vẻ cũng vậy.

Angel xem Shiva như một kẻ đào ngũ. (Nó thì thấy Shiva xem Angel như đồ chơi vậy, chơi chán rồi quăng). Bị quăng thì đồ chơi nổi dậy biểu tình.

Vampire cố chấp không chấp nhận nó và Shiva, không chấp nhận hòa bình, không chấp nhận việc nó thả Angel về hết.

- Mọi người không đấu tranh vì hòa bình sao? – nó hỏi trước quảng trường.
- Không! Vì giành lại ghế tối cao trước đây. Giành lại thứ bị cướp đoạt bao năm qua. Phải trừ tận gốc chứ Thống lĩnh
- Dẹp! – nó sửng cồ - ta là Thống lĩnh, thắng rồi thì thôi chứ, ít ra cũng để lại làm nô lệ đi.

Nó bước xuống quảng trường mà lòng thấp thỏm.

Hạ sách! Nó đã xài cách ép buộc, đó là hạ sách. Nó không trấn tĩnh được lòng dân.
Sẽ có bạo loạn. Nó ghét mấy thế giới này, chẳng ai suy nghĩ cho ra hồn, tóm lại đó giờ nó chiến đấu vì đống người cặn bã này sao? Nó không phải vì bảo vệ bản thân và Shiva mà nghĩ vậy. Nhưng trong bây nhiêu đây người mà suy nghĩ hạn hẹp đến thế thì thật thất vọng.

Bên Shiva cũng loạn không kém. Shiva đã hứa với Emi không dùng vũ lực giải quyết, chứ không thì đám Angel này chẳng còn cái mạng mà mè nheo với hắn. Đáng ra hắn không nên nghe lời Emi, nên giết quách đi vì đối với hắn đám đồ chơi này hết xài rồi.

Phải, loạn. Một chuyện không ngờ đã xảy đến. Nó đã nói rằng nó không đáng được hạnh phúc, nhưng tại sao hạnh phúc nó vừa đạt được lại ngắn ngủi đến thế? Hay đó là sự trừng phạt cho việc nó không tin vào bản thân?

Nó và Shiva đang ngồi nói chuyện trong phòng, uhm, nó đang rất vui cũng như thoải mái thì Angie chạy vào.

- Emi! – Angie hét lên và hơi khựng lại khi thấy Shiva nhưng rồi cũng nói tiếp – không biết ai xách động mà tất cả đều kéo ra Không Gian Ẩn đánh nhau với bọn Angel rồi.
- Cái gì? – nó nhảy dựng lên nhìn Shiva.

Shiva và nó hốt hoảng chạy ra Không Gian Ẩn cùng Angie. Cill và Clark đang ra sức ngăn cản cuộc chiến cùng mọi người.

- Tất cả đều tại nó – một giọng nói hét lên khi thấy nó – đồ phản bội, không xứng đáng làm Thống Lĩnh của Vampire.

Nó quay lại phía phát ra tiếng nói và trừng mắt. Im bặt!

Nhưng vẫn loạn. Cuộc chiến vẫn tiếp tục mà không cần một ai chỉ huy, tình trạng hỗn loạn đến mức khó mà nói được. Không Gian Ẩn được xem là nơi quy củ và khu vực chung của 2 thế giới, nay lại hỗn loạn đến mức này thì khó có thể đoán được chuyện tồi tệ nào sẽ xảy ra. Cả đám chỉ biết trân trối đứng hết nhìn nhau lại nhìn cuộc chiến tệ hại kia.

Làm sao đây? Làm sao đây?

- Để anh! – Shiva lên tiếng và dợm bước.
- Anh đi đâu? Định làm gì?
- Tiêu diệt hết cho khỏe. Anh không thích tình trạng này, hơn nữa…
- Hơn nữa??
- Nếu tiếp tục việc hai bên đánh nhau mà không có chỉ huy một cách bừa bãi thế này thì Không Gian Ẩn sẽ biến mất, hai thế giới sẽ nhập vào nhau thành một không gian hỗn loạn, rồi dẫn đến việc… nổ.
- Chết tiệt! – nó buột miệng.

Ngay khi nó vừa dứt lời thì cả không gian rung lên như có một trận động đất. Rung dữ dội. Cả đám ngồi xuống để giữ thăng bằng. Tay nó nắm chặt tay Shiva. Nó quay tìm Angie.

- Angie đâu? – nó hét lên.
- Tao đây! – Angie trả lời nó từ đàng sau, nó quay lại thì thấy Elid đã nắm chặt tay Angie rồi.

Hay lắm! Ít ra cũng thế!

Mặt đất rung dữ dội, lắc lư chóng mặt. Vậy mà hãy nhìn đi, đám kia vẫn còn đang tranh thủ chém giết nhau, bây giờ là lúc vậy sao?

Cặn bã.

Bầu trời từ màu đen từ từ chuyển trắng rồi loang lổ những vệt màu khó hiểu, đất đá không biết từ đâu liên tục đổ xuống. Những tiếng nổ bắt đầu vang lên. Xa xa những cụm đất đá vừa nổ bùm đã biến thành khoảng không trắng vô định.

Tốc độ tiếng nổ tiếng đến chỗ bọn nó ngày càng nhanh.

Bùm!

Shiva kéo mặt nó úp vào người, ôm chặt.

Điều cuối cùng nó biết đó là nó cảm thấy cơ thể như bị hàng ngàn ngọn lửa thiêu đốt, hàng ngàn ngọn giáo xuyên qua. Đau đớn.

*****************************

Cơn đau giảm dần, nó từ từ mở mắt ra. Shiva vẫn ôm chặt nó.

- Ngộp quá! – nó kêu.

Shiva vẫn không thèm buông.

- Buông ra cho nó thở đi chứ! – giọng Meg cằn nhằn.

Đến lúc này thì Shiva mới nhẹ nhàng thả nó ra.

- Giải quyết chuyện này sao đây? – Katie thở dài.

Cả bọn lúc này đang yên vị trên cánh đồng vàng. Khung cảnh vẫn vậy, chỉ có điều bầu trời không còn trong xanh nữa mà đục ngầu một màu trắng sữa. Màu trắng của thế giới Angel. Những tiếng hò hét tại quảng trường vang rộng đến đây.

- Cứ tiếp tục thì cả thế giới con người cũng bị ảnh hưởng đó. Vì cửa ra vào của 2 không gian không hề có khóa. – Shiva nói.

Vậy… làm sao?

- Meg! Kate! Faye! – nó nói – hủy linh thuật tụi bây và xuống thế giới con người đi.
- Còn lâu! – Meg hét lên – mày nghĩ tao làm sao mà lại bỏ rơi tụi bây chứ hả.
- Tụi bây… đã dính vào cuộc chiến này, cuộc chiến mà tụi bây chẳng liên quan gì hết, giờ thì kết thúc rồi, từ bỏ đi. Shiva, anh…

Không cần nói hết câu, Shiva trong tích tắc đã đến trước mặt Meg và đưa tay lên… bóp cổ Meg. Meg chẳng thể vùng vẫy. Nó ngất xỉu. Shiva không khó khăn mấy với Kate và Faye, khi cả 3 đều ngất xỉu thì Shiva quay qua hỏi:

- Xong! Ai nữa?
- Elid và Angie. – nó lập tức nói.

Không đợi thêm một giây nào, Shiva nắm lấy Elid. Một người nữa lại ngất đi.

- Khoan! – Angie hét lên – tao muốn ở bên cạnh mày.
- Mày nhớ tao nói gì không? Tao nhất định bảo vệ mày.
- Không mà! – Angie bắt đầu khóc.
- Làm gì ồn vậy? Tao có ở đây luôn đâu, mày đi trước rồi tao đi mà. – nó cười – tao là Thống Lĩnh nên ở lại sau cùng thôi.

Nói rồi nó nhẹ nhàng kéo Angie về phía nó và ôm chặt. Angie vẫn khóc. Khóc nhiều lắm. Nhưng thời gian không có để cho nó nghe Angie khóc như mọi lần. Nó cuối xuống hôn Angie thật lâu và chính tay nó hủy đi linh lực của Angie.

Ồn! tiếng ồn vang to hơn.

- Bọn chúng tiến đến đây rồi, nếu vậy ta không thể mở cửa được, lỡ chúng thoát ra thế giới người thì phức tạp lắm. – Shiva nói.
- Ta sống là người của Vampire, chết là người của Vampire. – Clark nói – ta đi cầm chân bọn chúng, ngươi làm gì làm đi, đem Cill theo.

Nói rồi Clark phóng đi.

- Cill, em xin lỗi. – nó chưa kịp dứt lời thì Cill đứng phắt dậy.
- Emi, chị xin lỗi, Clark cần chị. – nói rồi Cill phóng theo Clark.
- Đuổi theo không? – Shiva hỏi.
- Không đâu. Để họ với nhau. Anh làm đi. Anh cũng tự hủy linh lực nha. Xuống thế giới con người và tụi mình sống với nhau ha.
- Nếu em muốn.

Cửa không gian được mở ra, địa điểm đến được chọn là nhà nó. Mọi người được đưa đi. Shiva tự hủy linh lực. Đương nhiên là hắn vẫn tỉnh, đối với hắn mà nói thì việc hủy linh lực không có gì ghê gớm cả.

- Đi! – Shiva đứng ở cửa và đưa tay ra.
- Em là Thống Lĩnh, sao đi được?

Shiva không quan tâm, hắn chạy đến và kéo Emi. Emi ghì lại.

- Anh đã hủy linh lực rồi thì không đấu lại em đâu à.
- Vậy anh ở đây với em!
- Không, anh điên à? Anh có biết là Cill và Clark chết rồi không? Em không cảm nhận được khí của họ nữa.
- Biết, thì sao? NGười cũng chết rồi...

Bỗng...

Một mũi tên bay xẹt ngang. Đám quân lính hỗn hợp Angel – Vampire đã phát hiện ra bọn nó. Trong tích tắc tới thì bọn chúng sẽ đến đây ngay.

Nó hôn Shiva, đây là lần cuối cùng nó và Shiva được hôn nhau rồi. Vậy mà, thật ngắn ngủi.

Nó bất thần đẩy Shiva ra cửa và ngay lập tức đóng cửa lại.

Em yêu anh.

************************

Trời không còn là bầu trời trong xanh nữa, cánh đồng vàng bị những tên khát máu dẫm đạp tàn nhẫn.

Còn nó một mình trên thế giới này. Còn gì để mất. Hay ít ra cũng cho nó một khoảng không gian yên bình chứ.

Nó phóng về phía đám quân lính.

*************************

Trời vẫn không trong xanh, những xác người ngổn ngang trên cánh đồng vàng tự động biến mất.

Còn lại nó và thế giới. Không gian đang thu hẹp dần. Nó thả người xuống cánh đồng vàng và nằm xuống ngẩng mặt lên hát. Một bản ballad. Đã lâu rồi nó không còn thời gian nhớ đến âm nhạc nữa. Lâu lắm rồi nhỉ. Ừ, khó trách.

Sột soạt. Một bóng đen rẽ lúa tiến lại.

- À! – nó kêu lên – ta không cô đơn, vẫn còn mày đây nhỉ, Wildo! Lại đây.

Con sói dữ bây giờ không còn vẻ khát máu ngày nào nữa, chắc hẳn nó cũng thấy được hiện trạng. Bầy sói nằm xung quanh tạo thành một vòng tròn. Wildo cuộn người bên cạnh nó và tận hưởng sự thích thú khi nó vuốt ve. Nó cất giọng hát bài If I knew của Helloween. Có thể nó chẳng còn được nghe thêm album nào của nhóm nữa nhỉ.

“Loneliness seems like an evil dream
But reality is life and life is here
Once my heart was ruled by emptiness
Harmed because of being too sincere”


Bầu trời nhẹ dần, đang thu nhỏ. Nhưng nó vẫn thấy trong xanh lạ. Đã bao lâu rồi nó không cảm thấy bình yên thế này.

Nhưng…

Cô độc. Một mình trên thế giới này, cùng bầy sói, một mình hít thở không khí mà không có Shiva. Lần đầu nó cảm thấy sợ và buồn đến thế.

Một mình sống.

Một mình chết.

Một mình khóc.

……..

- Đã biết khóc sao còn đẩy anh đi? – một giọng nói vang lên.

Nó bật dậy: Shiva?

- Sao anh ở đây được? – nó mở to mắt nhìn.
- Anh định giữ lại một vài linh thuật nhỏ để chọc em thôi. Ai ngờ cũng có ích, tuy hơi khó khăn khi mở lại cửa một mình. Mọi người an toàn rồi, anh bảo ngày mai đi lập bia mộ rồi.

Nó phì cười.

- Em không muốn anh chết.
- Chết ở đây hay chết dưới kia có khác gì nhau? Ở đây lại chết với em, không vui hơn à? – Shiva ngồi xuống bên cạnh nó – anh mang theo nước nè.

Nó lại cười.

- Chết với thế giới của mình xuất thân thì cũng không tệ. – Shiva cười.

Nó cũng cười.

Trời đang hạ dần, không gian đang thu nhỏ dần.

Wildo vẫn ngoan ngoãn nằm im tận hưởng sự vuốt ve cuối đời.

Nhỏ dần.

- Chết có khó thở không anh?
- Không, chỉ là không thở nữa thôi. Nếu em sợ, thì mình chết theo kiểu khác nhé.
- Kiểu gì? Còn kiểu gì được nữa, sắp tan biến rồi.

Shiva mỉm cười và nghiêng người nhìn nó.

Lại hôn.

Chết thế này cũng ngọt ngào nhỉ.

Nó hôn Shiva.

Nó cảm thấy được nó và Shiva đang tan dần.

Khó thở.

Khó thở.

Nó cảm thấy rằng mọi chuyện đã ổn rồi. Vì sự phiền phức nhất trên đời này chính là nó đang biến đi, cùng với một sự phiền phức khác.

Thế giới yên bình rồi nhỉ. Một cảm nhận thôi: cái chết.

**************************

Hình như có một điều gì đó đã tồn tại. Một thứ gì đó mà người ta bảo rằng thật hoang đường.

Angel và Vampire? Thật nực cười, làm gì có! Thôi thì hãy tin vào hiện tại đi, vì hiện tai không có mà.

Có một điều gì đó thật đẹp đã tan biến.

Cái gì tan biến nhỉ?

Hình như là một huyền thoại.

Hay vì tan biến nên mới thành huyền thoại?

Dù sao thì mọi chuyện đã ổn rồi. Có còn ai quan tâm làm gì?

Trời vẫn trong xanh đấy, chẳng còn gì ảnh hưởng đến bầu trời yên bình này nữa. Một ngày đẹp trời.



THE END.


9/10/2007 <bắt đầu ngày đầu học HS>

<ơn chúa, cũng viết xong, đi ăn cơm tắm rửa đây! Thế là thoải mái viết fic mới rồi bigsmile>
<vẫn mún viết kết cục kia…  chỉ sợ méo méo khùng lên thôi. Kết này có hậu quá>

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31