Magic Boulevard
Author: Hắc Phong Long.
Rating: PG (song fiction).
Disclaimer: Everything belongs to me and my obsession.
Genre: Death fic.
A/N:
Chỉ là một câu chuyện rất bình thường mà thôi, không motif mới, không sáng tạo mới, chỉ có tình yêu của tôi dành cho anh. Em lại đưa anh về một hình ảnh mới. Một nửa yêu thương của em, chưa bao giờ thiếu anh cả. Dù cho thật sự anh chỉ là ảo tưởng. Cũng như khi ta yêu nhau, thì đó chỉ là ảo tưởng.
Soundtrack: Magic Boulevard – Francois Fieldman.
[Trong link này bao gồm cả lời bài hát và bản dịch tiếng Anh, tiếng Việt, các bạn có thể tham khảo để hiểu hơn về bài hát.]
Summary:
Emily lại một lần nữa đi tìm yêu thương.
…………..
“Elle voit des films
Cent fois les mêmes
Les mêmes crimes
Et les mêmes scène
Elle travaille seule
Elle place les gens
Dernier fauteuil
Ou premier rang…”[/i]
Khuất sau con hẻm ở cuối góc phố là một rạp chiếu phim thật nhỏ. Nó nhỏ đến mức gần như chẳng ai biết nó có tồn tại ở đó cả, và lẽ đương nhiên, rạp rất vắng khách. Rạp không phải là không có quảng cáo cho chính nó, cũng không phải là không cập nhật phim mới, vậy mà vẫn vắng khách. Một phần có lẽ chính vì địa thế của nó không được thuận lợi. Đã là rạp chiếu phim vậy mà phải đi qua hẳn hai ba con phố từ trung tâm mới đến đầu hẻm, rồi từ đầu hẻm cũng phải quẹo mất vài vòng thật xa để đến nơi giải trí này. Giới trẻ bây giờ, họ không thích những chỗ hẻo lánh ít người như thế. Ở những nơi như thế này thì vẻ hào nhoáng họ đem lại là vô vọng. Rạp chiếu phim đã ít người nay càng thưa dần đi.
Tuy vậy, rạp chiếu phim này lại có một cái tên nghe rất đáng để bước chân vào. “Magic Boulevard”. Nó không chỉ trùng tên với một bài hát mà ý nghĩa cũng rất dễ thương. Là một cái tên mở ra hẳn thế giới mới cho những ai đang chìm vào vô vọng. Những người làm ở đó với đồng lương ít ỏi cũng quên đi mất làm thế nào để yêu thương nhau. Vậy mà cô lại đến đây làm chỉ để tìm lại yêu thương. Vì cái tên “Magic Boulevard”.
Emily là một người kỳ lạ trong mắt những nhân viên ở đây. Gia đình cô không nghèo khổ đến mức phải tìm những chỗ không ai làm để kiếm sống. Học thức của cô cũng đủ cao để làm trong một cao ốc văn phòng sáng sủa và xinh xắn. Emily đã từ chối tất cả để đến đây, tìm một yêu thương nhỏ cho bản thân. Cô không thiếu thốn, về cả mặt vật chất hay tình cảm gia đình. Nhưng vẫn là không đủ với một con người khao khát được yêu thương.
Và sau vài tháng làm người sắp xếp chỗ ngồi cho khách trong rạp, Emily bắt đầu cảm thấy chán nản. Ngoài việc đắm mình vào những bộ phim, cô không thể sống với sự chết chóc và ngột ngạt của nơi này.
Emily thuộc rất nhiều bộ phim, chỉ đơn giản vì quá ít khách để có thể làm phiền cô trong lúc cô cùng xem phim với họ. Đôi lúc cô cũng tự hỏi, điều gì làm người chủ duy trì rạp chiếu phim này trong vô vọng như thế. Nhưng rồi khi đèn tắt, bóng đêm ập xuống và những hình ảnh của phim bắt đầu nhảy múa, cô đã quên đi tất cả. Emily thuộc gần hết các bộ phim, trừ duy nhất “Con dao bạc”.
Từ ngày bắt đầu chiếu phim đó cô đã quên mất cả việc mình đến đây làm vì lý do gì. Từ ngày bắt đầu chiếu phim, đã có một người nhìn cô chăm chú.
“Con dao bạc” có lẽ nói về một cô gái và một người thanh niên. Họ thật ra không yêu nhau. Hoặc họ có yêu nhau, Emily không rõ. Cô chỉ biết, sau cùng người thanh niên đó đã chết, trên ngực cắm một con dao bạc, bên cạnh là cô gái kia đang thẫn thờ mỉm cười, ánh mắt vô cảm. Cô gái đó có một nghề giống như Emily, là sắp xếp chỗ ngồi cho khách trong rạp phim. Và anh ta là một người khách lạ, đến rạp chiếu phim rồi vô tình hai người gặp nhau. Emily chỉ nhớ được nhiêu đó.
Tâm trí còn lại trong đầu Emily là hình ảnh người kia, một thanh niên có vẻ đã gần 30. Ấn tượng đầu tiên về hắn ta đối với Emily là không tốt. Hắn ta mặc một chiếc quần jeans đen và một chiếc áo sơ mi trắng tay dài được xắn lên tận khuỷu. Một người đàn ông đàng hoàng, theo như Emily nghĩ, là một người không cởi nút áo trên đến tận ba cái. Hắn ta để lộ ngực mình và một mẩu hình xăm nhỏ trên đó mà Emily không bao giờ dám nhìn kỹ xem đấy là hình gì. Hắn ta đeo trên tay những dải băng màu đen to bản và có một chiếc khuyên ở miệng. Cô nghĩ nếu hắn ta xỏ khuyên ở miệng thì việc hai bên tai có một dọc khuyên các kiểu hầm hố như thế kia cũng không có gì lạ. Và cuối cùng, Emily nghĩ rằng hắn vừa mới được ra tù vì mái tóc được cắt sát như trong quân đội vậy. Tất cả những hình ảnh đó, ở thời đại này, khiến cho Emily liên tưởng đến một tên côn đồ bất lương.
Nhưng không, hắn đã cư xử rất lịch sự. Hắn là một trong những số ít người mỉm cười cảm ơn cô khi cô dẫn họ đến chỗ ngồi. Chỉ có điều, ngay ngày đầu tiên, hắn đã động chạm đến Emily. Ngay khi cô vừa dợm bước đi thì hắn đã chụp tay cô lại khiến Emily giật bắn. Khẽ sững lại trong vài giây, cô quay sang nhìn hắn, miệng nhoẻn cười:
“Anh còn cần gì?”
“Tôi quên mua nước rồi, cô có thể giúp tôi không?” – vừa nói hắn vừa đưa tay còn lại vào túi và lấy ra một ít tiền.
Emily gật đầu. Rồi khi Emily đưa nước cho hắn, hắn lại hỏi:
“Cám ơn cô. Hay là… cô ngồi xuống xem phim chung với tôi nhé! Rạp cũng không đông khách!”
“Không đâu, cám ơn anh! Tuy ít khách nhưng tôi cũng có trách nhiệm của mình phải hoàn thành. Hẹn anh dịp khác vậy!” – cô vẫn nhã nhặn trả lời hắn bằng vẻ mặt bình thản.
Nói rồi cô nhanh chóng quay lại chỗ của mình và cảm thấy yên tâm hơn khi đèn tắt và phim bắt đầu chiếu. Bóng đêm ở nơi này luôn làm Emily cảm thấy bình yên và an toàn. Vào khoảng gần 10 phút đầu phim, theo thói quen, cô luôn ngước lên nhìn một vòng các vị khách của mình để xem họ có cần gì không. Rồi mắt cô chạm mắt hắn.
Vị khách lạ lùng đó không đang xem phim, hắn ta đang nhìn cô chăm chú. Ánh mắt của hắn ta cô không biết phải diễn tả như thế nào mới phải. Nó không phải là sự căm hận, yêu say đắm hay khó chịu. Hắn chỉ đơn giản là đang nhìn. Qua cái chập chờn sáng tối của phòng chiếu phim, gương mặt hắn ẩn hiện một sự bí ẩn kỳ lạ. Và thật khó để phủ nhận, con người này có một ma lực đáng kể. Emily khẽ cau mày, tự cảm thấy khó chịu với cảm giác đó và quay người ngồi ngay ngắn trở lại.
Khi phim kết thúc, hắn bước ngang cô và mỉm cười:
“Phim rất đẹp!”
Con người ta bình thường khi họ xem phim, họ sẽ khen rằng phim hay hoặc chê phim dở.
Hắn đã nói rằng: “Phim rất đẹp!”
**********************************************
“La demoiselle
A lampe de poche
Se voudrait belle
Pour faire du cinoche
Parfois quelle chance
La salle est vide
Pour une séance
Elle devient Ingrid…” Emily có một ước mơ nhỏ từ khi cô bắt đầu làm ở Magic Boulevard. Emily muốn trở thành một nam diễn viên. Cô đem lòng yêu tất cả những nữ nhân vật mà nhân vật nam của cô yêu. Cô không hiểu vì sao mình lại yêu thích việc trở thành một nam diễn viên đến vậy, cô chỉ cảm thấy rằng mình thật cá tính và mạnh mẽ, thậm chí thật nam tính khi trở thành họ. Và cô lấy đó làm ước mơ cho bản thân.
Đôi lúc, để làm cho nơi này trở nên sống động hơn, cứ sau mỗi suất phim, cô lại diễn một cảnh nhỏ trong đó. Một vài lần, vào những cảnh yêu đương thì cô rúc vào một góc tối trong rạp và tự diễn. Còn những cảnh khác, cô diễn trước mặt những nhân viên tại đây, ngay trong căn tin rạp. Nhờ vào điều này nên họ rất yêu mến cô, cho dù trong mắt họ, cô quả là một cô gái lập dị.
Đến một ngày kia, cô phát hiện ra mình đã bị vị khách lạ làm cho phân tâm và không thể nhớ đoạn nào trong “Con dao bạc” để diễn lại. Cô quyết định diễn phim còn lại trong suất chiếu cùng giờ.
Emily đập bàn, dõng dạc nói lớn, mặt đanh lại:
“Ngươi dám? Ta đã chiến đấu hết hai mươi năm trong cuộc đời, một lần sai lầm cũng chưa có, sao ngươi dám phản đối chiến thuật của ta chứ?”
Cô từ tốn ngồi xuống ghế và ngẩng lên nhìn vào khoảng không ban nãy mình vừa đứng, nhoẻn miệng cười:
“Đại Tướng Quân à, địa hình nơi này, người qua được những ba trận không phải là do ta sao? Tin tình báo người thu thập được cũng phải là từ ta mà ra sao? Vậy nên mới nói, người thông minh như thế, hẳn phải biết nên nghe lời ai. Ta cũng chỉ là đưa ra ý kiến mà thôi.”
“Cút đi!” – cô lập tức đứng lên và giả vở tuốt gươm – “Trước khi ta giết chết ngươi! Đồ phản tặc!”
Kết thúc màn diễn nhỏ, cô quay sang mỉm cười với những vị khán giả ít ỏi của mình:
“Ah, khúc sau tôi chưa xem, lỡ quên mất rồi!”
“Không sao!” – mọi người an ủi và vỗ tay thật to – “Chỉ xem qua một lần mà nhớ đến thế là giỏi rồi!”
Emily nhoẻn miệng cười. Hoặc cô có thể thi tuyển làm diễn viên, hoặc cô có thể ở đây, nhận lấy sự cổ vũ của mọi người và cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên:
“Cô đúng là một tài năng!”
Emily giật mình quay lại, là vị khách hôm qua. Hôm nay, cũng cùng một suất đó, hắn ta lại đến. Hắn mỉm cười nhìn cô:
“Cô diễn vai nam trông rất đạt! Cô không diễn vai nữ à?”
“Không!” – cô trả lời gọn gàng rồi quay đi trở về rạp – “Anh đến xem phim gì?”
“Phim hôm qua, vì phim đẹp, nên tôi muốn xem lại!” – hắn nhoẻn miệng cười đưa cho cô chiếc vé vừa mua.
Emily dẫn hắn vào rạp, ngày hôm nay rạp chỉ có một đôi tình nhân và hắn. Cô nói:
“Anh có thể ngồi đâu cũng được, đừng ngồi chỗ hôm qua, ở đó rất gần với những dãy cuối!”
“Tại sao?”
“Nếu anh không ngại những tiếng động lạ thì có thể ngồi đó. Một lát nữa sẽ có một đôi tình nhân lên hàng ghế cao nhất để ngồi. Họ làm gì đó tôi không rõ, nhưng chắc chắn sẽ có những tiếng động làm phiền anh xem phim.”
“À! Cô quen họ ư?”
“Không. Là khách quen. Họ đã như thế từ một tháng nay.” – Emily dẫn anh ta đến dãy ghế giữa rạp.
“Cô có ngồi đây xem phim với tôi không? Ngày hôm nay chỉ có một mình tôi là khách đáng để quan tâm thôi mà!”
Emily khẽ im lặng. Cô nghĩ mình không sợ gì để phải trốn tránh cả. Cô đã diễn qua rất nhiều vai nam, cả chính diện lẫn phản diện. Cô biết cách suy nghĩ như một người con trai, như một kẻ kênh kiệu hay tỏ ra là một kẻ nguy hiểm. Emily nhoẻn miệng cười, có lẽ với loại người này, cô cũng nên tỏ ra một chút nguy hiểm. Cô gật đầu:
“Vậy tôi sẽ ngồi đây với anh!”
Lần này cô xem được một cảnh hai người nam nữ trên phim ân ái. Nói rằng ân ái cũng không phải. Họ giống như là đang vờn nhau. Người thanh niên nói một điều gì đó và cô gái nhếch mép cười, quay lưng đi. Anh ta nhanh chóng chụp tay cô lại, tấn cô vào tường và hôn nhẹ lên vai cô. Đối với Emily, đây là một cảnh lãng mạn. Dù cho sau đó, cô gái dùng một mảnh kính vỡ để đâm vào tay anh ta, thì anh ta vẫn mơn trớn làn da nơi cổ cô gái đó. Kể cả tình tiết như thế, đây vẫn là một cảnh lãng mạn với Emily. Cô nghĩ rằng mình nhất định sẽ đóng vai của chàng trai này.
Emily biết, người con trai bên cạnh cô không hề xem phim. Hắn nhìn cô.
“Tại sao anh làm thế?” – sau khi qua cảnh lãng mạn ban nãy, Emily lên tiếng hỏi, mắt vẫn nhìn lên màn ảnh rộng.
“Làm thế nào?” – hắn hỏi lại, giọng trầm đục.
“Nhìn tôi.”
“Cô là Emily đúng không?” – hắn ta chỉ lên bảng tên trên ngực áo cô – “Emily, cô không phải là con trai. Diễn vai nam để làm gì?”
“Tôi thích như thế.” – Emily quay sang nhìn hắn – “Tôi là một người con trai khi tôi diễn vai nam.”
“Nhưng bản chất của cô là con gái, cô có thể thay đổi được đâu?”
“Được!” – cô nhoẻn miệng cười.
“Vậy nếu cô là con trai, thì trong tình cảm, cô nghĩ xem cô là loại nào?”
“Nam tính, mạnh mẽ và tấn công? Tôi đoán thế!”
Câu trả lời của cô khiến hắn bật cười. Hắn ngả người ra ghế dựa và cúi đầu phì cười.
“Cô sai rồi!” – hắn mỉm cười.
Thấp thoáng qua mảng sáng tối chập chờn, Emily đột nhiên cảm thấy rằng hắn cười thật đẹp. Chiếc khuyên miệng rung rinh nhẹ. Hắn quay sang chồm người về phía cô và nói:
“Giết người! Cô có thể giết người không?”
“Có thể! Nếu lúc đó tôi đang đóng vai một kẻ sát nhân!” – Emily tiếp tục nhìn hắn bằng đôi mắt mà cô cho là nguy hiểm.
“Được! Emily, để tôi chỉ cho cô xem thử loại con trai nam tính, mạnh mẽ và tấn công thì như thế nào! Bây giờ cô hãy thử đóng một vai nam thật nam tính và mạnh mẽ đi.”
Hắn vừa dứt lời, phim đột nhiên chuyển sang một màu tối đen. Dường như là có chút trục trặc. Đôi tình nhân kia vẫn đang bận rộn điều gì đó và hoàn toàn không biết phim ảnh bị vấn đề. Chiếc bộ đàm của Emily vang lên nho nhỏ:
“Emily, bảo khách đừng lo. Phim có chút trục trặc, sẽ khắc phục ngay thôi!”
“Được!” – Emily đáp lại.
Khi Emily vừa tắt bộ đàm, cô đột nhiên cảm thấy bàn tay của vị khách bên cạnh chạm vào người mình. Cái chạm đó làm cô lạnh cứng người. Bất thần, cũng bàn tay đó lập tức đưa lên và bóp cổ Emily. Cô cảm thấy như cái chết đang quấn lấy mình và sự sống rời dần đi. Emily sợ. Cô hoảng loạn chụp lấy bàn tay đang bóp cổ mình và ú ớ kêu lên, mong rằng đôi tình nhân sẽ nghe thấy. Nhưng không, họ chẳng để ý gì cả, tiếp tục tạo ra những tiếng động đáng đỏ mặt. Ngay lúc Emily thật sự tin rằng mình sẽ chết thì hắn buông tay.
Nhưng chỉ trong tích tắc sau đó, hắn nhấc tay dựa ghế lên và kéo cô về phía hắn. Cô biết rằng, tại thời điểm này, Emily bị mất đi nụ hôn đầu tiên trong đời. Hắn đặt môi của mình lên môi Emily, cắn mạnh. Môi Emily bật máu. Vị máu tanh xộc lên đến tận mũi, dường như khiến cho không khí trở nên kích thích hơn. Rồi hắn bắt đầu hôn Emily. Hắn hôn say đắm. Emily không thể chống cự lại sức mạnh mà hắn đang kiềm giữ cô, càng không thể đáp lại nụ hôn đó, Emily chỉ còn cách nhắm mắt nhẫn nhịn.
Nhưng rồi chỉ trong vài giây, cô cảm thấy cơ thể mình nhũn đi. Emily bắt đầu đáp lại nụ hôn đó. Cô chạm vào môi hắn, vào chiếc khuyên trên môi hắn, và tưởng chừng như chạm được cả tâm hồn đen tối của hắn. Cũng giống như chiếc khuyên của hắn chạm vào môi cô, môi hắn chạm vào môi cô và nụ hôn của hắn đã ôm trọn lấy tâm tưởng sâu hun hút của Emily.
Phim được sửa chữa, tiếp tục trình chiếu. Lảng vảng những ánh sáng tối tăm trong phòng chiếu, hắn nhẹ nhàng buông cô ra, nhếch mép cười. Hắn đưa một ngón tay lên môi mình và quẹt nhẹ vết máu của cô còn vương trên đó.
“Đừng cố tỏ ra nguy hiểm với tôi làm gì! Như vậy mới gọi là tấn công đó!” – nói rồi hắn cầm tay cô lên ấn móng tay của Emily lên ngực hắn, kéo một đường dài.
Ngực hắn ửng đỏ vết xước. Emily đỏ mặt, quay đi chăm chú nhìn vào màn ảnh, tuyệt nhiên không thể mở miệng đối đáp. Từ lúc đó đến cuối phim, chẳng có một cảnh nào lọt được vào tâm trí Emily. Tim cô không một phút giây nào là không đập mạnh, tay cô siết chặt và toàn thân tưởng chừng như đông cứng. Lần đầu tiên kể từ khi cô vào làm tại nơi này, bóng đêm của rạp chiếu phim không còn là bình yên và an toàn nữa.
Cho đến khi phim tắt, đèn sáng. Hắn quay sang nhìn cô:
“Nụ hôn đó, cô có thấy quen không?”
“Không! Là lần đầu tiên của tôi!” – Emily nhanh chóng đứng dậy.
Câu nói của cô làm hắn nhoẻn miệng cười. Nhưng phảng phất đâu đó một nét buồn bã, thất vọng. Cũng có thể là do Emily tưởng tượng, vì ngay sau đó hắn vỗ nhẹ vào vai cô và bước đi:
“Tôi sẽ trở lại.”
Rồi hắn bỏ đi, để mặc cô một mình trong rạp, sững sờ và hoảng sợ.
*******************************************
“Elle vit sa vie dans le noir, bizarre
Pour toujours elle maquille son désespoir
Au magic'boul'vard
Elle voit passer
Des gens connus
Des gens glacés
Qui ne parlent plus…”Emily chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu một ai. Dường như ký ức về yêu thương của cô đã bị khoét một lỗ quá lớn và quá sâu. Emily không nhớ được rằng cô có từng yêu thương một ai chưa.
Vị khách kỳ lạ kia ngày nào cũng đến xem “Con dao bạc” vào cùng một suất giờ. Và ngày nào hắn cũng hỏi cô có muốn xem phim cùng hắn hay không. Qua những việc hắn đã làm với cô, điều gì làm cho hắn nghĩ cô sẽ chấp thuận cơ chứ! Vậy mà tính đến bây giờ đã là lần thứ 6 cô ngồi xem phim cùng hắn. Đứng trước ma lực của con người này, Emily cảm thấy bản thân không còn khả năng từ chối.
Và đến hôm nay là nụ hôn thứ 6 của hắn dành cho cô, vẫn như ngày đầu, say đắm, đê mê và hoang dại. Ngày hôm nay, cô đột nhiên cảm thấy rằng hình như những cảnh tượng này đã xuất hiện ở đâu đó trong quá khứ của mình. Emily đột nhiên nghĩ rằng, có phải mình đã từng nhận yêu thương từ con người này trong cái lỗ lớn bị khoét sâu của cô.
“Có phải trước đây tôi đã gặp anh hay không?” – Emily đẩy nhanh hắn ra và hỏi.
“Tôi không biết. Có thể có, có thể không.” – hắn đáp lại Emily bằng một giọng nói trầm đục.
“À! Tôi đột nhiên thấy anh thật quen!”
Hắn nhoẻn miệng cười. Kể từ lần gặp đầu tiên đến nay, Emily chưa bao giờ thấy hắn cười hiền như vậy.
“Emily, cô biết không, tôi yêu cô!” – hắn đột nhiên lên tiếng – “Bất kể trước đây cô có yêu tôi hay không, chúng ta đã gặp nhau hay chưa, tôi vẫn yêu cô.”
“Vì cái gì?”
“Chẳng vì cái gì cả!”
“Chẳng vì cái gì?” – Emily bật cười – “Sau khi ngày ngày anh đến đây cưỡng bức tôi hôn anh, sau khi ngày ngày anh mỉm cười và để lại trong tôi từng ấy khoảnh khắc ám ảnh, anh lại bảo anh yêu tôi chẳng vì cái gì cả sao?”
Hắn bật cười to.
“Emily, tôi có một cô bạn gái. Tôi không rõ cô ta ở đâu nữa. Nhưng cũng không cần, vì tôi đang hôn cô rồi!”
“Cũng đúng. Nếu gặp cô ta, tôi sẽ giết cô ấy! Vì đã để bạn trai mình chạy rong làm phiền người khác thế này!” – Emily đáp lời, khẽ cười.
“Cô có nhớ rằng tôi từng hỏi cô có thể giết người không?”
“Có! Tôi sẽ giết người, nếu tôi vào vai một kẻ sát nhân!”
“Vậy hãy giết tôi đi!”
“Để làm gì?”
“Nếu cô giết tôi rồi, cô sẽ tìm lại được yêu thương của mình, cô sẽ nhớ ra được khoảng sâu trong lòng cô có điều gì, và bạn gái của tôi cũng sẽ chết. Cô ấy đã hứa sẽ chết đi nếu tôi không còn sống nữa!”
Nói rồi, hắn rút ra một con dao bằng bạc, đưa cho Emily. Cô bật cười:
“Anh nói thật đấy hả?”
“Phải! Vì nếu cô không giết tôi, cũng sẽ có một đám người đến giết tôi vào đêm nay!”
“Tại sao?”
“À! Cô không cần quan tâm đến chi tiết làm gì. Tôi chắc chắn sẽ chết trong ngày hôm nay, cho nên, hãy giết tôi đi! Cô biết không, tôi chỉ vừa ra tù được hơn một tuần, nếu vừa ra lại chết dưới tay một đám mafia, như thế chẳng ai nghĩ là tôi trong sạch cả.”
“Hóa ra anh thật sự đã ở tù!” – cô nhoẻn miệng cười khi nhớ đến ấn tượng đầu tiên của mình về con người này.
“Ừ! Cứ xem như cô đang là cảnh sát, điều tra một vụ án và trong lúc ẩu đả đã giết chết tên tội phạm vậy. Một motif phim rất bình thường, cô có đóng được không? Làm ơn!” – chiếc khuyên trên môi hắn khẽ đung đưa.
“Được!” – Emily không có lý do nào để chấp nhận lời yêu cầu này, nhưng cô không sở hữu khả năng nào chống cự lại lời hắn nói – “Nhưng… anh đã ở tù vì lý do gì?”
“Giết người. À, chắc là một người đàn ông, tôi nhớ như thế. Chắc là ông ta đã ngăn cản quá quyết liệt việc tôi và con gái ông ấy quen nhau. Và hình như trong lúc ẩu đả, tôi đã lỡ tay. Cô biết đấy, dù sao cũng là cha của người con gái tôi yêu, sao tôi có thể nỡ giết ông ấy. Chỉ là lỡ tay mà thôi.”
“Được rồi. Anh có lỡ tay hay không cũng không cần phải giải thích cho tôi nghe!” – Emily cầm lấy con dao, xua tay.
“Có điều, cô gái kia vì thế đã phát điên.” – hắn bật cười – “Và có lẽ cô ấy chẳng còn nhớ gì nữa.”
Emily đột nhiên cảm thấy khó chịu. Trong lòng cô trỗi dậy một cảm giác rất khó tả, không thể phân định được là gì. Emily im lặng. Hắn lại nói:
“Dù sao tôi biết cô ấy vẫn yêu tôi, và biết rằng tôi lỡ tay. Nhưng bây giờ thì quá muộn rồi. Tôi không chỉ nợ ngập đầu, lại còn cả gan cướp tiền của một băng nhóm rất lớn. Emily, cô biết tôi dùng tiền để làm gì không?”
Emily vẫn im lặng. Cô siết chặt con dao trong tay.
“Cô ấy bảo rằng, nếu một ngày chết đi, cô ấy muốn được chết thật đẹp như một bộ phim vậy. Trên một con đường chiều tà, và lấp lánh ở cuối đường là một ánh sáng màu tím nhạt. Cô ấy gọi là “Đại lộ nhiệm màu”. Kết thúc đời mình thật nhẹ nhàng như kết thúc một bộ phim.”
“Đại lộ nhiệm màu?” – Emily buột miệng, cảm thấy cái tên này vô cùng quen thuộc.
“Đó là lý do vì sao tôi ăn cắp tiền để xây nên cái rạp phim vắng tay này đấy!” – hắn mỉm cười – “Tôi biết, thể nào cô ấy cũng tìm ra nơi này thôi!”
“Anh… là chủ ở đây?” – Emily sững sờ.
“Chắc là thế! Nếu không tính đến việc tiền không phải của tôi, thì tôi là chủ nơi này!” – hắn ta cười to. Rạp hôm nay không có khách.
“Người anh yêu… cô ấy tên gì?” – Emily run rẩy hỏi.
Hắn im lặng nhìn cô. Ánh mắt bi thương.
“Tôi không nhớ nữa!” – cuối cùng, hắn nhẹ nhàng lên tiếng – “À, thật ra nếu kéo dài một chút, có khi bọn kia sẽ tìm đến đây mà phá đi cái rạp này. Tôi không muốn nó bị phá. Cô có thể giết tôi nhanh tay một chút không? Cũng đơn giản lắm, cắm một con dao vào ngực tôi, thế là được!”
Emily biết mình không có lý do gì để chấp nhận làm việc ngu xuẩn thế này. Nhưng cô không có khả năng từ chối lời của hắn. Hắn chồm đến và hôn lên môi cô một lần nữa.
“Giết tôi đi em!” – hắn nói thật nhỏ - “Người tôi yêu!”
Ba tiếng “người tôi yêu” vang lên khiến Emily bị kích động. Cô cảm thấy một phần ký ức đâu đó đang quay trở về, nhưng cô không muốn thế. Ngay khi hắn buông cô ra, Emily đã bị hoảng loạn:
“Tại sao anh lại buông tôi ra? Tại sao anh lại muốn chết đến như thế? Đừng! Đừng có gọi tôi là người anh yêu! Đừng!”
Và ngay tíc tắc sau đó, trước khi Emily kịp nhận thức ra rằng mình đang mất kiểm soát, con dao trên tay cô đã cắm sâu vào ngực con người trước mặt. Hắn đổ gục xuống, thả lại cho cô một nụ cười.
Emily hoảng hốt. Phim đang chiếu về gần cuối. Cô lay người con trai kia thật mạnh:
“Anh gì ơi!”
Xa lạ quá! Emily cảm thấy ngực mình đau thắt lại. Sau những gì đã xảy ra, cô vẫn không biết tên hắn, cuối cùng cũng chỉ gọi được ba tiếng “anh gì ơi” đầy xa cách. Cô đặt cơ thể bất động đã lả đi dựa vào ghế, thẫn thờ nhìn hắn và vô cảm. Hay đã quá đau để có thể biết được cảm xúc này là gì.
Đột nhiên, cô nhận ra mình biết con người này. Emily đột nhiên nhớ ra mình đã từng yêu. Những mảnh ký ức chập chờn hiện về. Cô nhớ mình đã yêu say đắm con người này, cũng như đã căm hận hắn ta khi cha cô qua đời. Cô cũng nhớ ra, hình như đã từng bảo rằng rất muốn được chết trên một đại lộ có ánh sáng tím nơi cuối đường. Trông thật thần tiên và đầy phép lạ.
Emily bật khóc. Rồi hòa theo làn nước mắt, cô cười to. Bộ phim của cô dựng nên, kết thúc không viên mãn. Một bộ phim tình cảm sẽ có hai người cùng sống bên nhau hạnh phúc trọn đời. Một bộ phim hình sự sẽ có tên tội phạm trở vào tù hay chết đi. Còn đây, đây là thể loại phim gì? Khi mà người cô yêu chết đi, và cô vẫn còn sống. Ngay trên “Đại lộ nhiệm màu”.
Khi mỗi lần những người xem phim đứng dậy đi về, cô biết số phận của mình là kẻ bị lãng quên và bỏ lại. Kể cả bây giờ, khi con người này ra đi, cũng bỏ cô ở lại.
“Người tôi yêu!” – cô mấp mấy môi, khẽ lặp lại lời hắn.
Emily nhớ đến những vụ án mà cô xem đi xem lại đến cả trăm lần. Emily nhớ về những đoạn đỏ mặt của các cặp đôi trên phim nồng cháy. Emily nhớ đến cảnh một mình cô ở lại trong rạp khi khách đã ra về hết. Và Emily nhớ những nụ hôn. Của hắn ta khi đặt lên môi cô yêu thương say đắm, đặt lên môi cô sự đơn độc và lạnh lẽo của chiếc khuyên, ôm trọn cô bằng sự ngột ngạt của tình yêu.
Hắn đã giết chết cô khi ngày ngày đến đây và nhìn cô để khen rằng bộ phim đó thật đẹp. Hắn đã giết chết cô ngay khi hôn lần đầu tiên, hay thật sự không phải là lần đầu tiên. Hắn đã giết chết cô khi nói rằng cô hãy giết hắn đi. Và hắn đã giết chết cô khi trút hơi thở cuối cùng, bỏ mặc sự cô độc bóp nghẹt lấy nỗi sợ hãi trong bóng đêm của cô. Hắn đem theo cả tình yêu của cô trở về một nơi xa xăm cô không với tới được.
Emily đã đến Magic Boulevard để tìm một việc làm, và tìm một yêu thương. Vì cái tên này khiến cô nghĩ rằng mình sẽ được yêu thương. Cô đến Magic Boulevard để tìm một con người. Và cô đến đây, để xem được các kết thúc của bộ phim. Chẳng hạn như kết thúc của “Con dao bạc”. Hay kết thúc của chính cô.
Màn ảnh rộng kia chạy ngang chữ Fin đầy vô tình. Emily nhoẻn miệng cười. Lại một lần nữa cô đi tìm yêu thương. Emily lại bật khóc. Cô hôn lên môi cái xác bất động. Chiếc khuyên lạnh, nhưng môi vẫn ấm.
Yêu anh. Yêu anh. Yêu anh. Emily rút chiếc dao sáng trên ngực người cô yêu.
Yêu anh. Yêu anh. Yêu anh. Emily đã từng mơ rằng sẽ được chết trên Đại lộ nhiệm màu. Nơi này mang tên Magic Boulevard.
Bóng đêm kỳ dị của rạp vụt tắt. Đèn mở sáng, đem theo cả bình yên và an toàn của Emily đi giấu trọn. Ôm lấy cơ thể của người cô yêu. Emily nằm lên ngực hắn và khẽ hát:
“Jamais la foule
Ne prend sa main
Ses larmes coulent
Avec le mot FIN.” Đúng như hắn đã nói. Bóng đêm nơi này đã khiến Emily bị nghiện, và nó bóp chết cô.
Kết thúc một bộ phim không phải là cảnh cô gái thẫn thờ nhìn xác chàng trai. Kết thúc bộ phim là một cái xác nam bất động, một người con gái ôm lấy cơ thể đó cùng con dao trên ngực mình. Cũng bất động.
Emily cuối cùng lại đi tìm một yêu thương.
FIN. 6:49 PM – TP.HCM
2010.06.25