Monday, 19. October 2009, 01:04:45
Viết lách cũng là thói quen. Mẹ đã cố gắng tạo cho mình thói quen viết đều tay, chỉ đơn giản là ghi lại những câu chuyện hàng ngày của các con, để thấy được 3 chọi con của mẹ đang lớn lên như thế nào. Thế mà dạo này mẹ bận quá, bận chân bận tay, bận đầu bận óc, chẳng còn tâm trí nào mà viết với lách cả. Và thế là blog nhà mình cỏ hoang mọc lút đầu…

Tháng rồi là một tháng mệt mỏi và khó khăn với mẹ, mà chuyện trọng đại nhất là việc mẹ bắt đầu đi làm. Không phải là đi làm dự án như trước đây nữa, mà mẹ làm cho một Tổng công ty hẳn hoi, có nghĩa là mẹ sẽ gắn bó lâu dài với một tập thể, có cơ quan đoàn thể, chứ không phải ngắn hạn như những lần trước. Với mẹ, điều này phần nào làm mẹ lo lắng và hồi hộp…
Những ngày đầu đi làm, mẹ thấy thật bấn bíu. Công việc không có gì lạ lẫm với mẹ, cũng không có gì nặng nhọc, chỉ có điều buổi chiều 5h30 mới tan sở, sáng thứ 7 cũng phải đi làm, với mẹ, vốn tự do quen thói bấy lâu nay, lại đang quen ở nhà với các con, có thể tùy hứng đi chơi, tùy hứng đi chụp ảnh, giờ đây có phần bó buộc. Nhất là khoảng thời gian từ 5h đến 5h30 khi Yahoo Messenger báo từng người offline, nhìn ra ngoài trời thấy đã nhá nhem, mẹ thấy sốt ruột vô cùng, chỉ mong đến giờ về thôi. Trước khi đi làm thì giờ này cả nhà mình đang ở ngoài sân khu tập thể, ba mẹ thì đánh cầu lông, Tine thì đi xe đạp hoặc đánh cầu lông với các bạn, May thì chạy chơi hoặc đi xe máy, UB cũng ra đường hóng người qua lại…
Tháng rồi Tine bắt đầu bị ép vào khuôn khổ học hành hơn, khi mà cô giáo bắt đầu ép thời gian đối với các bài viết, bài đọc, và rõ ràng điều này là vô cùng khó khăn với một đứa nghịch ngợm thiếu tập trung như Tine. Kết quả tất yếu là anh đã nhận được điểm 4 đầu tiên cho môn Tập viết, với lời cô giáo phê: “Em làm việc chậm, cần cố gắng tập trung hơn”. Cũng chỉ vì cách làm ăn chậm chạp và thiếu tập trung này mà 2 tuần trước Tine đã ăn đủ 10 roi của mẹ khi bị cô giáo phản ánh là cả 2 tiết tiếng Việt mải chơi, nói chuyện trong lớp, viết được có hơn 2 dòng. An ủi 1 điều là Tine viết rất cẩn thận và tương đối đẹp (so với chữ con trai

) nên những bài viết ở nhà Tine toàn được 9 và 10 điểm. Cả môn Toán nữa, Tine cũng toàn điểm 9 và 10 thôi

Không biết do ở lớp anh vẫn uống sữa với các bạn hay do áp lực học hành mà dạo này nết ngủ của Tine không được ngoan như đợt trước. Vẫn lên giường từ 9h30 (trừ những hôm xong bài muộn) nhưng phải trằn trọc tới gần 11h Tine mới ngủ say. Hệ lụy là sáng hôm sau mẹ phải gọi mấy câu, phải đưa anh cái khăn mặt ướt thì anh mới ra khỏi giường, và mất 1 lúc ưỡn ẹo ngái ngủ thì mới đánh răng rửa mặt để ăn sáng được. Có lẽ đợt tới mẹ phải nói với cô để gửi sữa cho anh, và cho anh uống 1 đợt MgB6 thôi.
Mẹ tự kiểm điểm là dạo này mẹ mải quát lác Tine nên nhiều khi quên mất là anh mới chỉ là một thằng cu 6 tuổi, vẫn cần mẹ chăm sóc, vuốt ve, nựng nịu. Tine biết thân biết phận là anh cả nên không tị nạnh những lúc mẹ chăm sóc các em, nhưng những lúc mẹ ôm anh, hay những lúc anh rúc vào nách mẹ, thì mẹ thấy rõ là anh rất sung sướng. Mẹ sẽ nhớ điều này, để anh không bao giờ bị thiếu thốn tình cảm của mẹ

Em May dạo này thì rõ là eo, cũng phải thôi, tròn 2 tuổi em nặng 13kg rưỡi cao 85cm, bây giờ 28 tháng em nặng có 13kg2 và cao 88cm, hic, cái mông tròn ủng của em giờ đi đâu mất, mặt em thì quắt cả vào, lại thêm mớ tóc của em nữa, dài và quăn tùm lum tá lá làm cho mặt em càng bé hơn. Em đi học đã quen nếp rồi, sáng nào em cũng te tái cầm túi cầm mũ đi học, nhưng đến trường, khi mẹ đưa em cho cô thì em mếu máo, có hôm cũng khóc toáng lên, nhưng ngay khi mẹ quay lưng đi còn chưa ra đến cổng thì đã thấy em nín rồi, ba bảo em khóc cho phải phép

. Chiều về, bác Hồng sợ em đi học bị bỏ đói nên nhồi cho em 1 bát cháo với 1 cốc sữa, rồi từ sau đó đến lúc đi ngủ, mẹ cho em ăn lung tung tùy thích, thường thì em sẽ chén hết 1 hộp váng sữa, 1 hộp phomai tươi và tả bổ xiểng những thứ linh tinh khác. Ấy thế mà nửa tháng rồi em vẫn chẳng chịu tăng cho mẹ dù chỉ là 1 lạng, hic.
Càng ngày em càng đáo để, đáo để tới mức bớt đáng yêu cả đi

. Chắc là em đang cố nhắc cho mẹ nhớ là em đang ở độ tuổi “khủng hoảng tuổi lên 3” đây mà. Trước nay nết đi tè đi ị của em rất ngoan, thế mà dạo này em dở chứng. Đang ngồi chơi thì em tụt ngay quần ra, ngồi tè ngay tại chỗ rồi… lấy quần để lau, lại còn phi tang bằng cách ném luôn cái quần ướt đó vào toilet nữa chứ. Em rất ghét.. mặc quần nên cứ sểnh ra là lại thấy em cởi truồng. Ê em cho em xấu hổ thì em tớn cái mỏ lên: “Hai… ba, ê ê em May cởi tuồn, ê ê em May cởi tuồn…” Mẹ mất điện toàn phần. Lại thêm cái tội chạy chân đất ra đường nữa chứ. Đầu nhà mình dạo này ngày nào cũng có thằng nghiện vứt kim tiêm bừa bãi, em chạy chân đất nguy hiểm lắm em biết không. Bác Khánh lo cho em nên cứ thấy em đi chân đất là cầm quạt ra lùa, em mới ton tón chạy về lấy dép. Em có lỗi, mẹ phạt em úp mặt vào tường thì em van vỉ khóc lóc rồi hứa hẹn đủ điều, nhưng lần sau lại vẫn đâu vào đấy. Những lúc như thế mẹ thấy đau đầu ghê. Em là con gái, mẹ không quá nghiêm khắc với em như với anh Tine, nhưng quả thật em khó dạy chả kém gì anh Tine hồi xưa đâu em ạ.
Kể tội em thế thôi, chứ có những lúc em làm mẹ yêu em quá đến mức phải đè em ra mà cắn

. Đấy là những lúc em đứng nhún nhảy, vừa hát vừa múa: “Có con con sư tử, nảy nót trên cành te, nó đi đi nà tẻ, vui hát với bạn bè…” hay “… trung thu liên can tăng sán ngập đườn làn…” (ngọng đâu mà ngọng thế chứ, nghe cứ gọi là chết cười

). Hoặc những lúc em làm cô giáo: “Các con ơi, màu này là màu gì hả các con? – Màu vàn ạ”, “Chúng mìn ơi, chúng mìn có nghe hát nữa không? – Có ạ! – Hai… ba, ai hỏi cháu cháu học tườn nào đấy… hay những lúc em tỏ tình với mẹ: “Mẹ ơi em May yêu mẹ nhiều bằn tời, bằn cả ô tô, bằn cả phồng tôm nữa”

Út Bee bao giờ cũng là đứa làm mẹ lo lắng nhiều nhất, vì em là út ít, vì em còn quá nhỏ, và vì em không khỏe mạnh như Tine May hồi bé

. Từ hồi em sinh ra tới giờ, hết bệnh nọ đến bệnh kia, không biết trong cơ thể bé bỏng của em đã chứa bao nhiêu thuốc rồi, thương em đến thắt ruột thắt gan, mẹ chỉ mong mẹ ốm được thay em… 2 tháng nay UB gần như không tăng cân vì uống kháng sinh liên tục, cho dù mẹ giữ em lắm, không dám lơ là với sức khỏe của em bao giờ. Cả tháng nay hầu như không có đêm nào UB ngủ thẳng giấc. Đêm nào em cũng dậy khóc, không ít thì nhiều, có đêm ba phải bế em cả tiếng trên vai em mới chịu ngủ yên. Mẹ đã hỏi bác sỹ dinh dưỡng, đã bổ sung vitamin cho em, đã đốt vía, đã thắp hương, nhưng hầu như đêm nào em cũng vẫn khóc… Ba mẹ chẳng sợ vất vả, chỉ thương em và lo lắng không biết có chuyện gì với cơ thể em…
Ngược lại với ban đêm, trộm vía ban ngày UB lại ngoan cực kỳ. Em đã chịu ăn bột rồi, tuy mỗi ngày chỉ được 1- 2 bát bột nhỏ bằng bát nước mắm thôi. Em vẫn chưa phải ăn tí sữa ngoài nào. Thương em hay ốm nên mẹ vẫn kẽo kẹt hút sữa cho em, kể cả khi ti bị nứt cổ gà chảy máu tùm lum, mỗi lần hút sữa là một lần rên rỉ xuýt xoa vì đau quá. Mẹ đi làm được 1 tuần, lượng sữa ít hẳn đi nhưng may mà vẫn đủ cho em uống cả ngày. Mẹ phải nhớ uống nhiều nước mới được, kẻo mất sữa cho em thì tội lắm. Chắc sang tháng thứ 9 mẹ sẽ phải cho em ăn thêm ít sữa bột thôi, sữa mẹ giờ không đủ tốt cho em nữa rồi. Mong là em sẽ chịu cả sữa mẹ cả sữa bột.
Út Bee cũng tương đối cứng cáp, tuy không được nhanh như chị May của em. 7 tháng rưỡi, UB vẫn chưa bò thành thạo mà vẫn trườn như con sâu đo khắp nhà. Thế nhưng em lại có thể bám vào bậu cửa sổ tự đứng lên. Em cứ bám vào đó, nhảy nhót, grừ grừ rồi cười rất tươi với cái gì đó ngoài cửa sổ

lúc nào mỏi thì em quỳ xuống, rồi ngồi xuống, lại làm sâu đo bò ra chỗ khác chơi

Khác với Tine May hồi bằng tuổi, Út Bee rất bám mẹ và thể hiện tình cảm với mẹ rất tha thiết

. Em là đứa con duy nhất khóc khi mẹ đi làm và khi mẹ về mà chưa kịp bế em ngay, hoặc túm quần túm áo mẹ ngay khi thấy mẹ đứng gần

Có thể đối với những người mẹ khác thì điều này không có gì đặc biệt, nhưng với mẹ thì mẹ thấy sung sướng và xúc động lắm, vì lúc bằng tuổi em anh Tine chị May nhìn thấy mẹ như nhìn thấy cục gạch í, hihi.
Nhiều lúc mẹ cứ nghĩ, mẹ lấy đâu ra sức để lo hết mọi chuyện liên quan đến các con, đến ba và tả bổ xiểng những chuyện ngoài xã hội khác. 2 hôm nay ba đi vắng, mẹ mới thấy thật rõ là vì bên mẹ lúc nào cũng có một nguồn năng lượng, không ồn ào, không phô trương nhưng cũng không kém phần mãnh liệt. Quả thật, khi mà ba đi vắng, mẹ mới thấy nếu chỉ 1 mình mẹ chăm sóc cho các con thì chắc là mẹ khó có thể làm nổi. Đêm qua UB trằn trọc rồi ê a khóc, May cũng dậy khóc làu nhàu, 1 tay bế UB, 1 tay vỗ May, mẹ thấy nhớ ba thế. Nếu có ba ở nhà, ba sẽ bế UB thay mẹ, để mẹ đỡ phải ngồi dậy, ba biết mẹ hay bị đau lưng... Bắt chước ba, mẹ tập nhìn mọi sự việc 1 cách lạc quan hơn, và thấy nhiều chuyện không quá nặng nề như mẹ vẫn nghĩ. Ở bên cạnh ba, mẹ thấy mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn... Ba tiếp sức cho mẹ từ những thứ tưởng chừng rất trẻ con, như là hì hục cầy farm trong facebook cho mẹ, để thấy mẹ sung sướng khi mua được cái lâu đài. Lâu đài là ảo nhưng tình cảm của ba là rất thật...
Thế đấy, dòng suy nghĩ của mẹ cứ lan man đi từ chuyện nọ ra chuyện kia, cũng chẳng xa hơn được chuyện của các con và của ba, đúng là mẹ theo chủ nghĩa cục bộ mất rồi
Thôi, cuộc sống thiếu những khó khăn thì không phải cuộc sống đúng nghĩa, nên cả nhà mình cố gắng lên nhé! Chỉ giờ này năm sau thôi, Tine đã học lớp 2, chắc đã quen nếp đi học hơn, May đã hơn 3 tuổi, chắc sẽ dễ bảo hơn, còn UB đã gần 2 tuổi, chắc đỡ ốm vặt hơn, lúc ấy ba mẹ sẽ đỡ phải lo lắng nhiều như bây giờ, và sẽ có nhiều thời gian dành cho nhau hơn. Chắc là sẽ như thế, mẹ cứ AQ mà nghĩ thế cho sướng, hihi...