tình yêu đang ở rất xa tôi

hi ! mysweetheard

Subscribe to RSS feed

cam giac co don khi nao?


khi nao?Phải chăng ta chỉ cô đơn khi chỉ có một mình ??? Cô độc và lẻ loi .... Hình như không đúng ... Ta cô đơn ... ... khi thấy mình quá nhỏ bé giữa một không gian rộng lớn ... khi mình đi giữa một biển người mà như chốn không người ... khi chẳng ai nhận ra sự có mặt của mình trong cuộc sống ... khi ta chợt nhận ra mình như kẻ vô hình.Phải chăng ta chỉ cô đơn khi chỉ có một mình ??? Cô độc và lẻ loi .... Hình như không đúng ... Ta cô đơn ... ... khi thấy mình quá nhỏ bé giữa một không gian rộng lớn ... khi mình đi giữa một biển người mà như chốn không người ... khi chẳng ai nhận ra sự có mặt của mình trong cuộc sống ... khi ta chợt nhận ra mình như kẻ vô hình.Phải chăng ta chỉ cô đơn khi chỉ có một m
Cô đơn không phải là việc không có ai trò chuyện trong buổi tiệc. Cô đơn là khi giữa cuộc vui ta và mọi người cùng cười vui và cụng ly côm cốp, nhưng khi ta muốn ra về, chẳng cần phải chào ai và cũng chẳng ai nhận ra sự vắng mặt của ta ... Cô đơn không phải là không có ai cùng đi uống cafe. Cô đơn là khi đi vòng vòng ngoài phố, muốn ghé vào quán ngồi một mình nhưng lại thôi vì thấy cả anh bồi bàn cũng xa lạ vô cùng. Cô đơn không phải là không có ai sáng đèn trong yahoo list. Cô đơn là khi nhìn vào cái list sáng choang mà không biết nhấp chuột vào đâu.
Cô đơn không phải là ngồi một mình trong bóng tối với bản nhạc buồn da diết. Cô đơn là khi lạc lõng giữa đám đông với tiếng nói cười lạ hoắc và vô nghĩa hơn cả lá cây trong gió. Cô đơn không phải là không có người an ủi khi buồn. Cô đơn là khi ngay cả chuyện vui cũng không có ai để cùng chung vui. .....
Người ta có hàng nghìn lý do để cảm thấy cô đơn. Nhưng đôi lúc ta cảm thấy cô đơn mà chẳng thể tìm ra lý do nào cả. Sao ta lại cô đơn khi mọi người xung quanh vẫn quan tâm đến ta, bạn bè vẫn yêu quí ta, ... Chính bản thân mình cũng không biết nữa ... Cảm giác ấy chỉ chợt thoáng qua rất nhanh, rất nhanh. Thậm chí chỉ là trong khoảnh khắc thôi ... Dường như chính ta tự tìm đến sự cô đơn .........
(cái bài viết của đứa bạn ..mới quen nhưng thấy nó rất tình cảm và dễ gần:p )

mùa hè thứ 2

thế là mùa hè lại tới rồi..trời nóng ghê người,cái mùa hè thứ hai mình ở cái đất Hà Nội này.nhanh thiệt đó cũng gần 1 năm trôi qua rồi nhi!.mình đã không kịp nhận ra mình đã thay đổi nhiều như thế nào ở cái đất này nữa,không hiểu sao mình có cái cảm giác mình đang mất phương hướng với nhưng gì mình đã từng suy nghĩ và từng cố gắng vì nó,chẳng muốn làm gì nữa,cũng không có động lực thúc đẩy.cái điệp khúc học xong xong về phòng trọ cứ lặp đi lặp lại đến làm mình chán ngán,bạn bè quen được sao cứ cho ta cảm giác hờ hưng thơ ơ..mà sao mình lại ghét cái nơi mình đang ở thế không biết..sống gần mét tường mà mỗi phòng lại có những câu chuyện riêng không ai quan tâm đến ai nữa,mà cũng chăng cần quan tâm vì là đời sống riêng mà...ngột ngạt đến phát ghét...Dạo nọ có mấy bạn đi nộp hồ sơ thi..lại làm mình nhớ đến ta ngày nào..nhiều cảm nhận thật là trẻ con..ngây ngô...mà bây giờ thì cũng thế thôi,chỉ có cái mình đã dần quen hơn trước rồi.Người ta vẫn nói thời sinh viên khổ nhưng vui,hay là sinh viên của ngày xưa nhi! còn mình thì khồ nhưng vẫn không vui là sao nhỉ...cũng không biết nữa chắc khi nào đi hết cuộc đời này ta mới hiểu hết được
aaaaaaaaaaaa làm sao để bán thời gian ...giết những ngày vô nghĩa đi mất:cry: cry

my wish

tình yêu đang ở rất xa tôi.cho tôi 1 chút ấm áp từ bàn tay bạn .cho tôi như ngày nào ..thơ bé hôn nhiên