stOry : Come Back Again !!!
Saturday, May 16, 2009 4:36:13 AM
Đã 8 tháng trôi qua từ khi lần cuối gặp anh , lần cuối tiễn anh lên sân bay . Một người con trai “ rất đàn ông” đã dám quyết định trốn về Việt Nam để được gặp người yêu sau 4 tháng xa cách … chỉ là để được gặp nhau , được nhìn thấy nhau và được bên nhau … chưa đầy 1 tuần , không lâu nhưng đầy kỉ niệm được ve vuốt lại … những giây phút vụt qua nhẹ nhàng như làn gió mát tâm hồn … Từ bỏ tất cả … Vì 1 người … Chỉ có anh thôi … và đó là điều khiến em thấy yêu anh nhiều hơn .
Em cũng không biết tại sao cứ mỗi lần thấy anh em rất vui nhưng rồi sau đó lại buồn và khóc . Anh đừng buồn theo em , không phải tại anh mà là do em , do em nhớ lại những lúc 1 mình không có anh rồi tủi thân , do em muốn được nhiều hơn thế , do em cảm giác mình mệt mỏi và bất lực khi anh không ở bên , do em thương anh , thương em , thương cho tình yêu bé nhỏ của chúng mình và tất nhiên vì em hạnh phúc …
Chúng mình yêu nhau không phải là trò đùa trẻ con cũng không hề non nớt , hời hợt , ta bên nhau vì ta yêu nhau , ta yêu nhau vì ta không thể không bên nhau . 1 tình yêu đã hơn 2 tuổi , biết bao kỉ niệm , bao niềm vui , nỗi buồn để rồi hiểu nhau hơn , yêu nhau hơn . Không ai phải hối hận , không ai phải trách móc , không ai yêu ai hơn … vì tình yêu chúng ta chọc thủng cả trời mà ^^ có lẽ đó cũng là nguyên nhân của sự tích Nữ Oa vá trời
Khi biết tin anh sẽ đi nước ngoài , em đã trách anh rất nhiều , đã khóc rất nhiều , đã hận anh rằng đã hứa không đi đâu cả mà bỗng nhiên báo tin như vậy . Anh cũng khó xử , cũng không biết làm thế nào cho em hiểu rằng tất cả những việc anh làm đều vì em , đều có hình bóng em đứng đằng sau . Đã nhiều lần anh từ bỏ những cơ hội để chọn em . Em quan trọng đối với anh đến thế . Em biết , em hiểu nhưng vẫn muốn tình yêu chúng ta đừng tách rời . Có phải em đã vì em quá nhiều ? … Em chấp nhận và để anh rời xa … Để thử xem sao nào … 2 đứa chưa 1 ngày không gặp nhau , gần như em là cuộc sống của anh và anh là cuộc sống của em … Trái tim ta hòa cùng nhịp đập vì thế tuy ở 2 bầu trời khác nhau nhưng chỉ cần chúng ta cùng hít chung 1 bầu không khí và có lẽ như thế là đủ. Nói thì nói vậy thôi chứ em đã phải đấu tranh tư tưởng , đã tự động viên , an ủi , đã bước những bước đi tự lập đầu tiên mà không có anh kề bên … rất khó … nhưng em tin … và em biết anh cũng tin rằng em sẽ làm được .
Thật khó nhọc em bước đi … mỗi buổi sáng không được kể cho anh nghe về giấc mơ đêm qua của em , mỗi khi tan học không được thấy anh để có thể chạy đến , mỉm cười và cùng anh dạo 1 vòng thành phố, kể những điều thú vị trên lớp , mỗi buổi chiều được đi chơi cùng anh , …. “Hạnh phúc của anh là được ở bên em” và anh ạ , Hạnh phúc của em là có anh , mãi bên anh …
Cái buổi sáng hôm ấy em đã đợi anh sớm hơn mọi lần vì có lẽ sẽ rất lâu nữa em mới lại được đứng đợi anh . Anh nói sẽ đưa em đi học lần cuối , tạm thời là như thế , nếu được , và em sẽ đưa cho anh mảnh giấy này , những gì em có thể nói với anh … lá thư cuối cùng , tạm thời là như thế … nhưng không kịp vì anh không thể qua …… Em lại khóc … đã hứa sẽ không khóc nữa mà vẫn không giữ lời . Vì anh nói em khóc sẽ làm anh khóc theo mà anh không muốn con trai cứ phải khóc nhiều như vậy . Lúc này em khóc và chắc anh cũng không cười nổi … Cũng may là ta không gặp nhau khi này …… Đêm qua anh đã gọi điện nói chuyện với em về mọi thứ , anh đang cố nói để làm em quên đi cái ngày mai , để em tin rằng anh sẽ về với em sớm thôi , anh biết em sẽ hụt hẫng nếu thiếu đi một cái bóng luôn đi bên , thiếu mất một nửa trái tim … Bởi anh biết em là một cô bé vốn không cứng rắn và lạnh lùng như bề ngoài , em thật bé nhỏ và mỏng manh … Anh lo rằng nếu không có anh em sẽ rất dễ vấp ngã , mà khi em ngã anh không thể đỡ em dậy ; em sẽ buồn , mà thế thì ai sẽ dỗ dành em ? ; và chắc chắn em sẽ khóc , em khóc rồi ai ôm em , ai gạt đi những dòng nước mắt cho em và ai sẽ khóc cùng em ? …. Anh sợ rằng em sẽ quên mất anh , quên mất một người chưa 1 giây phút nào không nhớ em , chưa 1 giây phút nào hết yêu em và chưa 1 giây phút nào là không mong mau được quay về bên em , cùng sống tiếp những ngày tháng hạnh phúc và êm đềm …
Anh đôi lúc cũng yếu mềm , anh đã cố gắng để mạnh mẽ hơn khi không có em , để như mong muốn của anh là sau này sẽ cho em một cuộc sống thật hoàn hảo , thế nhưng đâu có dễ dàng đối với 1 thanh niên trẻ xa xứ , cô đơn nơi đất khách quê người một thân một mình . Đã có những lúc anh nhớ em mà khóc , anh muốn ngừng lại mọi cố gắng nỗ lực của mình để nghỉ ngơi , để tìm về nơi quê hương , tìm về nơi thanh bình và nơi đó có em . Anh muốn được như ngày xưa , được cùng em dạo bước trên con đường mang tên Tình Yêu , được lắng nghe mọi buồn vui , cùng chạy chơi trên con đường ngập tràn nắng và gió , một đồng cỏ ngát xanh và chiếc diều ước mơ của chúng ta bay cao hơn … cao hơn trước … sẽ cùng trao cho nhau niềm tin yêu vào mọi thứ , cùng xây tiếp những kỉ niệm đẹp … Anh là thế , lãng mạn và dịu dàng …
Chưa bao giờ anh giận em quá 5 phút vì anh không muốn chúng ta bỏ phí hoài bất kì giây phút nào . Có lần em giận dỗi và bỏ đi bộ về , anh cũng tức nhưng vẫn dắt xe chạy theo em , chỉ khuyên em lên xe để anh đưa em về . Lúc em giận hay nghĩ ngợi linh tinh rồi không nói chuyện với anh , anh vẫn lại gần , nhẹ nhàng ôm và dỗ dành em … từng lời nói, từng cử chỉ … anh không màng những câu nói gắt gỏng của em bởi anh biết lúc này em chỉ biết nói chứ không nghĩ gì , anh muốn em được thoải mái … nhưng là theo cách của anh và luôn muốn em hiểu được anh yêu em nhiều như thế nào , để rồi sau đó lại cười nói vui vẻ cùng nhau …
Anh từng nói trong cuộc sống của anh thì em chiếm vị trí vô cùng đặc biệt , em có lẽ không bao giờ có thể xa cách anh , mà anh cũng chưa hề nghĩ sẽ có ngày chuyện ấy xảy ra. Người khiến anh khổ sở nhất , lo nghĩ nhiều nhất là em và em cũng chính là người làm cho anh vui vẻ hạnh phúc nhất . 4 tháng để có thể hòa nhập với cuộc sống mới , bầu trời mới , những con người mới và học tập , làm việc, chữa bệnh , thật quá sức đối với một người trẻ còn bỡ ngỡ như anh . Vậy mà điều gì đã khiến anh có thể mạnh mẽ như vậy ? Những ngày trôi qua cũng không mấy đặc biệt . Một ngôi trường để đến và học , một công việc part – time bình thường , lương không đỡ đần được là bao , nhưng một nghị lực thật phi thường và ý chí to lớn . Anh đã trở về bên em bằng những gì anh có được … “Anh yêu em hơn tất cả những gì anh có … à mà cả chưa có nữa ^^! ” …
Một chuyến bay bí mật được lên lịch , một sự biến mất có dàn dựng …anh về trễ hơn so với lời anh hứa nhưng là có thật . Anh xuất hiện ngay trước mắt mà cứ ngỡ là ảo giác , chỉ biết ôm thật chặt để tin rằng đó là sự thật , rằng anh đã trở về như anh đã nói , và tin tưởng nơi anh …
Gần 1 tuần thì anh phải đi tiếp, ngắn ngủi nhưng thật ấm áp vì có anh . Em và anh vẫn vậy chẳng có gì thay đổi, có anh người lớn hơn , chín chắn hơn , em thì chẳng biết gì , chỉ biết yêu anh nhiều hơn … Dù có chuyện gì xảy ra anh vẫn cười , vẫn cố làm cho mọi người cười , quên đi những khó khăn trước mắt . Ai không biết có lẽ trách anh vô tình . Anh vẫn hay giấu nỗi buồn bên trong mình mà !!! Em ngốc nên toàn trách làm anh buồn . Thế nhưng anh vẫn thích tranh danh hiệu “ Người hạnh phúc nhất thế gian ” của em . Anh nói anh mới là người hạnh phúc nhất và hay tự trách mình đã để em ở lại mà ra đi … Anh à , có anh , thật sự em mới là hạnh phúc nhất ^.^ …
Em giỏi thật lúc nào cũng khóc được ngon lành , làm cho anh vướng vào ngõ cụt mà không biết làm thế nào để thoát ra . Anh hiền lành lắm , ân cần lắm , anh như những giọt mưa ấm nồng và ngọt ngào , che chở cho em , bao phủ khắp con người em … an toàn và chu đáo … Đêm trước ngày anh bay em không ngủ được mặc dù mệt nhoài , anh chắc cũng vậy . Ai cũng muốn được nhiều hơn thế , được bên nhau chút nữa … chút nữa … nếu thức thì thời gian sẽ trôi chậm hơn ……
Một lá thư nữa được viết … dành cho anh … anh lại đi và chẳng biết lúc nào sẽ về nữa… Nhìn mặt anh trước khi đi chẳng ai muốn buồn , anh luôn miệng chọc cười … để dễ quên … để lảng tránh sự cô đơn trước mắt …… Anh bước vào trong rồi , khuất dần … khuất dần … chưa bao giờ em có cảm giác nghẹn ngào như thế … giống như đứng chết lặng nhìn hạnh phúc của mình bước đi … khẽ đau nhói ….. Lá thư vẫn chưa được trao … Vội vàng chạy theo gọi anh … dường như lá thư cũng chỉ là cái cớ để níu anh lại … Anh như chỉ chờ đợi điều đó để quay lại nhìn em … “ Anh lên máy bay rồi mới được đọc nhé … em yêu anh …” !!!………… Lần này là anh khóc trước em nhé … ^^!
[……………………]
[……………………………………]
[…………………………………………………]
Hôm nay em lại chờ anh đến đón học về … đã 8 tháng kể từ hôm ấy … Tình yêu hơn 2 năm rồi mà sao trái tim vẫn đập mạnh quá , hồi hộp quá … 8 tháng không được nhìn thấy anh , 8 tháng không được nắm đôi bàn tay , 8 tháng không được bên anh … và bây giờ … tất cả sẽ xảy đến … ngay bây giờ … không biết bao giờ anh đi nhỉ ? … mà thôi , quên đi mấy cái ý nghĩ xa vời đó … hiện tại anh đang ở đây , rất gần em và em sẽ trân trọng từng giây từng phút đó trước khi nó tan biến …
Một lần nữa cảm giác hạnh phúc thật sự về bên em . Anh thật đặc biệt , một ngôi sao thật đẹp đẽ và rực sáng giữa bầu trời đêm . Điều ước của em và anh ngày ấy … mãi không rời xa … có quên cũng không thể quên …. Vì sẽ chẳng ai muốn quên nó … bởi nó tuyệt vời lắm ! Em yêu nó và yêu cả anh nữa … nhưng yêu anh hơn vì anh chính là người đã tạo ra nó …
Lần này anh về tuy cũng không lâu hơn lần trước là mấy , lại còn vướng chuyện gia đình nên sẽ không thoải mái được như lần trước . Anh à , em có buồn đấy , có hơi giận đấy nhưng anh hãy kệ em nhé , hãy luôn cười như anh vẫn làm vì em muốn anh hiểu được chỉ là em không muốn xa anh mà thôi … mạnh mẽ lên anh nhé … đừng mềm lòng vì em , vì một người con gái rất yêu anh ……
14.05.2009
Em cũng không biết tại sao cứ mỗi lần thấy anh em rất vui nhưng rồi sau đó lại buồn và khóc . Anh đừng buồn theo em , không phải tại anh mà là do em , do em nhớ lại những lúc 1 mình không có anh rồi tủi thân , do em muốn được nhiều hơn thế , do em cảm giác mình mệt mỏi và bất lực khi anh không ở bên , do em thương anh , thương em , thương cho tình yêu bé nhỏ của chúng mình và tất nhiên vì em hạnh phúc …
Chúng mình yêu nhau không phải là trò đùa trẻ con cũng không hề non nớt , hời hợt , ta bên nhau vì ta yêu nhau , ta yêu nhau vì ta không thể không bên nhau . 1 tình yêu đã hơn 2 tuổi , biết bao kỉ niệm , bao niềm vui , nỗi buồn để rồi hiểu nhau hơn , yêu nhau hơn . Không ai phải hối hận , không ai phải trách móc , không ai yêu ai hơn … vì tình yêu chúng ta chọc thủng cả trời mà ^^ có lẽ đó cũng là nguyên nhân của sự tích Nữ Oa vá trời
Khi biết tin anh sẽ đi nước ngoài , em đã trách anh rất nhiều , đã khóc rất nhiều , đã hận anh rằng đã hứa không đi đâu cả mà bỗng nhiên báo tin như vậy . Anh cũng khó xử , cũng không biết làm thế nào cho em hiểu rằng tất cả những việc anh làm đều vì em , đều có hình bóng em đứng đằng sau . Đã nhiều lần anh từ bỏ những cơ hội để chọn em . Em quan trọng đối với anh đến thế . Em biết , em hiểu nhưng vẫn muốn tình yêu chúng ta đừng tách rời . Có phải em đã vì em quá nhiều ? … Em chấp nhận và để anh rời xa … Để thử xem sao nào … 2 đứa chưa 1 ngày không gặp nhau , gần như em là cuộc sống của anh và anh là cuộc sống của em … Trái tim ta hòa cùng nhịp đập vì thế tuy ở 2 bầu trời khác nhau nhưng chỉ cần chúng ta cùng hít chung 1 bầu không khí và có lẽ như thế là đủ. Nói thì nói vậy thôi chứ em đã phải đấu tranh tư tưởng , đã tự động viên , an ủi , đã bước những bước đi tự lập đầu tiên mà không có anh kề bên … rất khó … nhưng em tin … và em biết anh cũng tin rằng em sẽ làm được .
Thật khó nhọc em bước đi … mỗi buổi sáng không được kể cho anh nghe về giấc mơ đêm qua của em , mỗi khi tan học không được thấy anh để có thể chạy đến , mỉm cười và cùng anh dạo 1 vòng thành phố, kể những điều thú vị trên lớp , mỗi buổi chiều được đi chơi cùng anh , …. “Hạnh phúc của anh là được ở bên em” và anh ạ , Hạnh phúc của em là có anh , mãi bên anh …
Cái buổi sáng hôm ấy em đã đợi anh sớm hơn mọi lần vì có lẽ sẽ rất lâu nữa em mới lại được đứng đợi anh . Anh nói sẽ đưa em đi học lần cuối , tạm thời là như thế , nếu được , và em sẽ đưa cho anh mảnh giấy này , những gì em có thể nói với anh … lá thư cuối cùng , tạm thời là như thế … nhưng không kịp vì anh không thể qua …… Em lại khóc … đã hứa sẽ không khóc nữa mà vẫn không giữ lời . Vì anh nói em khóc sẽ làm anh khóc theo mà anh không muốn con trai cứ phải khóc nhiều như vậy . Lúc này em khóc và chắc anh cũng không cười nổi … Cũng may là ta không gặp nhau khi này …… Đêm qua anh đã gọi điện nói chuyện với em về mọi thứ , anh đang cố nói để làm em quên đi cái ngày mai , để em tin rằng anh sẽ về với em sớm thôi , anh biết em sẽ hụt hẫng nếu thiếu đi một cái bóng luôn đi bên , thiếu mất một nửa trái tim … Bởi anh biết em là một cô bé vốn không cứng rắn và lạnh lùng như bề ngoài , em thật bé nhỏ và mỏng manh … Anh lo rằng nếu không có anh em sẽ rất dễ vấp ngã , mà khi em ngã anh không thể đỡ em dậy ; em sẽ buồn , mà thế thì ai sẽ dỗ dành em ? ; và chắc chắn em sẽ khóc , em khóc rồi ai ôm em , ai gạt đi những dòng nước mắt cho em và ai sẽ khóc cùng em ? …. Anh sợ rằng em sẽ quên mất anh , quên mất một người chưa 1 giây phút nào không nhớ em , chưa 1 giây phút nào hết yêu em và chưa 1 giây phút nào là không mong mau được quay về bên em , cùng sống tiếp những ngày tháng hạnh phúc và êm đềm …
Anh đôi lúc cũng yếu mềm , anh đã cố gắng để mạnh mẽ hơn khi không có em , để như mong muốn của anh là sau này sẽ cho em một cuộc sống thật hoàn hảo , thế nhưng đâu có dễ dàng đối với 1 thanh niên trẻ xa xứ , cô đơn nơi đất khách quê người một thân một mình . Đã có những lúc anh nhớ em mà khóc , anh muốn ngừng lại mọi cố gắng nỗ lực của mình để nghỉ ngơi , để tìm về nơi quê hương , tìm về nơi thanh bình và nơi đó có em . Anh muốn được như ngày xưa , được cùng em dạo bước trên con đường mang tên Tình Yêu , được lắng nghe mọi buồn vui , cùng chạy chơi trên con đường ngập tràn nắng và gió , một đồng cỏ ngát xanh và chiếc diều ước mơ của chúng ta bay cao hơn … cao hơn trước … sẽ cùng trao cho nhau niềm tin yêu vào mọi thứ , cùng xây tiếp những kỉ niệm đẹp … Anh là thế , lãng mạn và dịu dàng …
Chưa bao giờ anh giận em quá 5 phút vì anh không muốn chúng ta bỏ phí hoài bất kì giây phút nào . Có lần em giận dỗi và bỏ đi bộ về , anh cũng tức nhưng vẫn dắt xe chạy theo em , chỉ khuyên em lên xe để anh đưa em về . Lúc em giận hay nghĩ ngợi linh tinh rồi không nói chuyện với anh , anh vẫn lại gần , nhẹ nhàng ôm và dỗ dành em … từng lời nói, từng cử chỉ … anh không màng những câu nói gắt gỏng của em bởi anh biết lúc này em chỉ biết nói chứ không nghĩ gì , anh muốn em được thoải mái … nhưng là theo cách của anh và luôn muốn em hiểu được anh yêu em nhiều như thế nào , để rồi sau đó lại cười nói vui vẻ cùng nhau …
Anh từng nói trong cuộc sống của anh thì em chiếm vị trí vô cùng đặc biệt , em có lẽ không bao giờ có thể xa cách anh , mà anh cũng chưa hề nghĩ sẽ có ngày chuyện ấy xảy ra. Người khiến anh khổ sở nhất , lo nghĩ nhiều nhất là em và em cũng chính là người làm cho anh vui vẻ hạnh phúc nhất . 4 tháng để có thể hòa nhập với cuộc sống mới , bầu trời mới , những con người mới và học tập , làm việc, chữa bệnh , thật quá sức đối với một người trẻ còn bỡ ngỡ như anh . Vậy mà điều gì đã khiến anh có thể mạnh mẽ như vậy ? Những ngày trôi qua cũng không mấy đặc biệt . Một ngôi trường để đến và học , một công việc part – time bình thường , lương không đỡ đần được là bao , nhưng một nghị lực thật phi thường và ý chí to lớn . Anh đã trở về bên em bằng những gì anh có được … “Anh yêu em hơn tất cả những gì anh có … à mà cả chưa có nữa ^^! ” …
Một chuyến bay bí mật được lên lịch , một sự biến mất có dàn dựng …anh về trễ hơn so với lời anh hứa nhưng là có thật . Anh xuất hiện ngay trước mắt mà cứ ngỡ là ảo giác , chỉ biết ôm thật chặt để tin rằng đó là sự thật , rằng anh đã trở về như anh đã nói , và tin tưởng nơi anh …
Gần 1 tuần thì anh phải đi tiếp, ngắn ngủi nhưng thật ấm áp vì có anh . Em và anh vẫn vậy chẳng có gì thay đổi, có anh người lớn hơn , chín chắn hơn , em thì chẳng biết gì , chỉ biết yêu anh nhiều hơn … Dù có chuyện gì xảy ra anh vẫn cười , vẫn cố làm cho mọi người cười , quên đi những khó khăn trước mắt . Ai không biết có lẽ trách anh vô tình . Anh vẫn hay giấu nỗi buồn bên trong mình mà !!! Em ngốc nên toàn trách làm anh buồn . Thế nhưng anh vẫn thích tranh danh hiệu “ Người hạnh phúc nhất thế gian ” của em . Anh nói anh mới là người hạnh phúc nhất và hay tự trách mình đã để em ở lại mà ra đi … Anh à , có anh , thật sự em mới là hạnh phúc nhất ^.^ …
Em giỏi thật lúc nào cũng khóc được ngon lành , làm cho anh vướng vào ngõ cụt mà không biết làm thế nào để thoát ra . Anh hiền lành lắm , ân cần lắm , anh như những giọt mưa ấm nồng và ngọt ngào , che chở cho em , bao phủ khắp con người em … an toàn và chu đáo … Đêm trước ngày anh bay em không ngủ được mặc dù mệt nhoài , anh chắc cũng vậy . Ai cũng muốn được nhiều hơn thế , được bên nhau chút nữa … chút nữa … nếu thức thì thời gian sẽ trôi chậm hơn ……
Một lá thư nữa được viết … dành cho anh … anh lại đi và chẳng biết lúc nào sẽ về nữa… Nhìn mặt anh trước khi đi chẳng ai muốn buồn , anh luôn miệng chọc cười … để dễ quên … để lảng tránh sự cô đơn trước mắt …… Anh bước vào trong rồi , khuất dần … khuất dần … chưa bao giờ em có cảm giác nghẹn ngào như thế … giống như đứng chết lặng nhìn hạnh phúc của mình bước đi … khẽ đau nhói ….. Lá thư vẫn chưa được trao … Vội vàng chạy theo gọi anh … dường như lá thư cũng chỉ là cái cớ để níu anh lại … Anh như chỉ chờ đợi điều đó để quay lại nhìn em … “ Anh lên máy bay rồi mới được đọc nhé … em yêu anh …” !!!………… Lần này là anh khóc trước em nhé … ^^!
[……………………]
[……………………………………]
[…………………………………………………]
Hôm nay em lại chờ anh đến đón học về … đã 8 tháng kể từ hôm ấy … Tình yêu hơn 2 năm rồi mà sao trái tim vẫn đập mạnh quá , hồi hộp quá … 8 tháng không được nhìn thấy anh , 8 tháng không được nắm đôi bàn tay , 8 tháng không được bên anh … và bây giờ … tất cả sẽ xảy đến … ngay bây giờ … không biết bao giờ anh đi nhỉ ? … mà thôi , quên đi mấy cái ý nghĩ xa vời đó … hiện tại anh đang ở đây , rất gần em và em sẽ trân trọng từng giây từng phút đó trước khi nó tan biến …
Một lần nữa cảm giác hạnh phúc thật sự về bên em . Anh thật đặc biệt , một ngôi sao thật đẹp đẽ và rực sáng giữa bầu trời đêm . Điều ước của em và anh ngày ấy … mãi không rời xa … có quên cũng không thể quên …. Vì sẽ chẳng ai muốn quên nó … bởi nó tuyệt vời lắm ! Em yêu nó và yêu cả anh nữa … nhưng yêu anh hơn vì anh chính là người đã tạo ra nó …
Lần này anh về tuy cũng không lâu hơn lần trước là mấy , lại còn vướng chuyện gia đình nên sẽ không thoải mái được như lần trước . Anh à , em có buồn đấy , có hơi giận đấy nhưng anh hãy kệ em nhé , hãy luôn cười như anh vẫn làm vì em muốn anh hiểu được chỉ là em không muốn xa anh mà thôi … mạnh mẽ lên anh nhé … đừng mềm lòng vì em , vì một người con gái rất yêu anh ……
14.05.2009













