bạn bè mình lần lượt lên xe bông. nhiều khi lâu lâu lướt fb giựt mình, đến cả em út hồi xửa hồi xưa của mình hắn cũng đã rung đùi ngồi trên đó lắc lư với chồng rồi. ngó lại thấy mình có tuổi hung, hhuhu. mình nói với ng yêu, khi nào tụi mình cưới nhau hè? ng yêu mình bảo cứ sống như là tình nhân, mình thấy hợp lý, mình đồng ý, miễn là ở cạnh nhau thật lâu, cả đời chẳng hạn?! hôm qua đi metro sắm ga giường, chăn, gối, bàn chải đánh răng, khăn mặt, bông tắm, sữa tắm, dầu gội đầu......................................... một mớ các vật dụng để... đón khách về xem pháo bông, cảm giác y chang đi mua đồ sắm sửa cho gia đình nhỏ, chuẩn bị xách đồ zề zinh, cũng thiệt là zui zui zui. gặp ng quen, họ bảo sắm đồ đám cưới ai hà, cười tít mắt bảo em cưới chú ai, thấy mặt họ ngớ ra gật đầu chậm chạp kaka. mình vẫn khoai sắc khoái mặc dù mình bít thừa là cái ng kia đek tin mình cưới cho xem =)) dù sao đi nữa, dù cãi nhau suốt đi chăng nữa, thì ng yêu àh, mình đã cưới nhau trong lòng rồi đấy thôi, phải ko? :*
sinh ra trong một nhà toàn thuốc, mình hiếm khi nghĩ chuyện chi quá tiêu cực về sức khỏe, cho nên rất chủ quan. mỗi khi ốm, mình thích thú vì sẽ đc ăn thịt bò khô, uống nước ngọt, ăn phở.. có 1 bác sỹ (cụ mình), 1 y tá (dì mình), và giờ là 1 điều dưỡng (em gái mình) sẽ chăm sóc mình. ^^ chuyện ném thuốc hoặc lén quăng gốc cây là chuyện rất bình thường, vì cho rằng mình là con của cụ vĩ đại, bằng cách này hay cách khác thì mình cũng sẽ khỏi bệnh.
---
khi viết mấy cái dòng dở hơi này, mình đang ở tuổi thứ hai băm, mình đã thôi ném thuốc vào gốc cây nào nữa, vì trong lờ đờ mệt mỏi, mình biết cụ đã vất vả thức đêm canh dịch chuyền cho mình và đêm từng viên thuốc đc bóc ra trong vỉ để xem đủ liều cho mỗi ngày chưa. bỏ phòng khám 1 tuần với các khách hay khứa bơ vơ để ở nhà đo huyết áp cho mình. mình đội ơn cụ. và cứ mỗi lần ốm đau thế này, mình cứ thấy mình bất hiếu chi lạ, mọi quyết tâm phản động của mình dường như tiêu tan.
---
p/s: Dengue thì ra là tên khoa học của bệnh sốt xuất huyết mà mình vừa "sợt" mới biết. đọc mấy cái triệu chứng sợ quá. hôm nay đã là ngày thứ 5, mình còn 1 ngày có thể nguy hiểm nữa. Hy vọng qua cái hạn này, năm tuổi của mình sẽ suôn sẻ hơn. à men!
Hết.
-- bít ng yêu mình thích đọc ở opera nên bên này mình ưu tiên ghi lại câu nói lịch sử của người yêu mình trong 1 lần ôm mình chào tạm bịt "không tắm 4 5 ngày mà vẫn xức nước bông là xao?" mình không rõ câu này là khen hay chê. tuy nhiên mình vữn khoái (bởi vì quả thật mình đêk xức cái j ngoài mồ hôi, huhu)
mình thích bài phát biểu này. đanh đá, thông minh, nhưng đầy tình yêu thương. -------------- Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình
Song de duoc...ghet? Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.
Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.
Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.
Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.
Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.
Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.
Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.
Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.
[ . . . . ]
Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.
Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.
Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận. Mô tả ảnh.
Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc
Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.
Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.
[ . . ]
Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.
Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.
Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.
Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.
Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.
Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương. Song de duoc...ghet?
Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật. Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.
Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.
Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.
Điều cuối cùng: hãy yêu đi
Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.
Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.
Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.
Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.
Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.
Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn.
mình ghét từ cô. vì cô là cô độc, cô đơn. nhưng mà dạo này toàn đc gọi là cô.. hic hic. mình vẫn xưng là mình và bạn với các sv, nhưng mà họ vẫn gọi cô ơi, cô... chỉ có điều, tối nay mình thấy vui! lần đầu tiên mình dạy một nhóm sv và mình biết mình tác động được lên họ, mình thay đổi được họ, mình vui! họ gọi mình là cô, vì họ tôn trọng mình, mình cũng vui! họ chờ mình ở chân cầu thang vì muốn góp ý cho dự án của mình, mình lại càng vui! đi trên đường và nghĩ rằng sv mà biết đc mình từng là đứa sv cá biệt như thế nào, mắc cười nên vui tợn! đôi khi những điều này làm cuộc sống của mình có màu sắc biết mấy. tks!
mấy hôm nay sức khỏe ko tốt, cảm thấy lười biếng mọi thứ. về đến nhà thì mở ipod, nhạc chạy đến bài này. và chưa một lần nào mình nghe nó mà không cảm thấy buồn. tự hỏi mục đích sống của mình là gì? mình cứ tưởng mình đã có mục đích sống cho cuộc đời mình, thế nhưng mà vẫn chưa phải.. mình đã cố gắng nhưng họ vẫn chưa thuộc về mình. mình có thể làm gì hơn.. mình chẳng muốn làm gì nữa, một mối quan hệ mà ko có niềm kiêu hãnh và tự tin thì chẳng tìm thấy được mục đích nữa. mình lười. lười là cái động từ tệ hơn chán, buồn, tồi tệ.. rất nhiều. hắn có nghĩa là mình buông lơi. mình thật mừng vì mình yêu, nhưng cũng buồn là mình yêu như thế. thà cứ đi cạnh nhau và xác định cho nhau biết nơi nào là điểm dừng, để cảm thấy trân trọng từng khoảnh khắc cạnh nhau. còn hơn cứ đi lững thững bên nhau mà chẳng biết đến đâu là ngã rẽ, chẳng khoảnh khắc nào là của nhau trọn vẹn. lười thật.. nhắc đến ngã rẽ lại cảm thấy buồn cho ku. dù sao thì mi cũng hạnh phúc, vì được yêu ai đó một cách trọn vẹn. ta biết chỉ duy điều đó cũng đủ để mi sẽ sống hết mình. và ta cũng thèm được như thế.
đang nghe tiếng người ta ngủ.. có vẻ như đang ngủ thật say, đã vơi đi hẳn những cái giật mình, dù muốn lắm nhưng bàn tay mình cũng chẳng ở đó để nắm chặt tay họ, tự an ủi mình đang nghe họ ngủ, và hãy cứ an tâm thôi...
mà người yêu này, dù em biết sẽ có nhiều thật nhiều những giấc mơ muốn mơ mãi không dứt, hứa với em từ nay sẽ thôi mơ nữa, sẽ bước tiếp bằng những cảm xúc rất thật, của hiện tại..
hứa nhé, hứa với em nhé? để em thôi trẻ con, thôi vô cớ buồn vương..
cứ mưa là làm lòng chùng.. và thật khó để quyết định giữa 2 lựa chọn chẳng tối ưu. hèn j mà người ta phải học những 5 năm chỉ để biết cách ra quyết định ^^
mình thật là tham! cái gì mình muốn mình đều may mắn có được, thế mà mình vẫn không ngừng mong muốn. ... ngày xưa rất xưa, mình phải lòng một kẻ không ra gì, phản bội và lừa dối. mình ước sẽ gặp một người yêu tốt vào lần yêu sau, dù xa hay gần mình mong họ vẫn chung thủy.
rồi mình gặp một người tốt thật, nhưng họ không đủ lòng tin vào mối quan hệ này, họ chung thủy nhưng họ luôn hoài nghi về khoảng cách. mình mong muốn sẽ sỡ hữu một người có đủ lòng tin hơn.
thế là mình lại có một người đủ lòng tin, anh ấy yêu mình và yêu rất nhiều, yêu rất xa.. tiếc là anh không đủ dứt khoát để làm mình yếu đuối. mình rời xa anh, và trở nên mạnh mẽ.
mình mạnh mẽ với một tình yêu hoàn hảo, hoàn hảo tới mức chưa có một nụ hôn, một tình yêu tinh khiết quá. lắm lúc, mình thèm vẩn đục.
dăm ba người tình vội vàng lướt qua, mình vẩn đục quá đến chán. Mình thèm một người yêu với tất cả những người yêu xưa cộng lại : đủ chung thủy, đủ lòng tin, đủ mạnh mẽ, đủ yêu mình…
vậy mà cũng có người yêu mình như thế, đủ tất cả những gì mình mong muốn. giờ thì đến lượt mình, không đủ tự tin, không đủ mạnh mẽ, không đủ dứt khoát, không đủ tình yêu…
giật mình, chợt thấy nhớ một người chẳng phải là người yêu..
bỗng thấy sợ đôi chút.. liệu tham lam có điểm nào để dừng?