Subscribe to RSS feed

Học quên để nhớ


-Đặng Vương Hưng-

Học Quên để… nhớ cho nhiều
Học hờn giận để… cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để… có đôi
Học ghen là để… cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để… dại khờ
Học già dặn để… ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để… thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho… cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê…

SẼ

Tự nhủ với lòng: mình phải bắt đầu quên
Cứ coi người như người dưng qua ngõ
Cứ thanh thản như chưa từng gặp gỡ
Mà sao dạ cứ không yên...
Mình sẽ quên,ừ thì mình sẽ quên
Mảnh trăng mỏng treo nghiêng trời cuối hạ
Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ
Mình sẽ thả bay đi.....

Chẳng quên thì lưu luyến làm chi
Chiều qua cả chiều nay người không tới
Người,có lẽ không ngờ mình đã đợi
Cũng như mình chẳng tin mình đã buồn..
Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên
Sẽ chẳng băn khoăn chẳng thèm giận dỗi
Sẽ chẳng nhớ mong cũng chăng thèm chờ đợi
đã nhủ rồi ...mình sẽ bắt đầu quên!

(???)

To do or not to do

Khi ĐÀN ÔNG độc thân ở tuổi 30, không còn cảm thấy hôn nhân làm người ta mất đi tự do để còn do dự, để còn luyến tiếc.
Ngược lại, sau nhiều năm sống cuộc đời của người đàn ông độc thân, người ta thấu hiểu được giá trị và biết khát khao một mái ấm gia đình. Để được lo lắng, chăm sóc, chở che và được động viên, an ủi, nơi người ta trở về với sự bình yên sau mỗi ngày hối hả, bon chen vì công việc.

ĐÀN ÔNG độc thân tuổi 30, mối quan tâm lớn nhất vẫn là chuyện tình yêu/hôn nhân, và vẫn tự hỏi khi nào thì kết hôn ??
Cho dù câu trả lời đã có từ khi chưa biết yêu.

Vốn con người


Giải mã cách làm giàu của các tỷ phú

Tại sao một vài người có các tấm đệm lò xo để nhào lộn trong nhà và máy bay riêng trong khi những người khác lại phải ngủ vạ vật ở các trạm xe buýt? Câu hỏi tại sao Bill Gates lại giàu rất khó trả lời chính xác, chỉ biết rằng thế giới này sẽ là một cuộc chơi hấp dẫn khi bạn có trong tay 50 tỷ đôla.

Bill Gates đang sửa sang lại ngôi nhà của mình. Năm 1997, nhân vật có thế lực này đã chuyển đến ngôi biệt thự trị giá 100 triệu đôla và hiện nó cần sửa lại đôi chút.

Ngôi nhà có diện tích hơn 3.000 m2 này có một rạp chiếu phim 20 chỗ ngồi, một sảnh tiếp khách, bãi đỗ xe 28 chỗ, một tấm đệm lớn để nhào lộn trong nhà và tất cả những đồ dùng điện tử hiện đại nhất. Nhưng, gia đình Bill Gates vẫn chưa hoàn toàn hài lòng với ngôi nhà này. Theo các tài liệu nộp cho Ủy ban quy hoạch của khu vực Medina, Washington, Bill Gates và vợ muốn có thêm phòng ngủ và những khu vui chơi, học tập cho các con.

Người ta có thể suy ra rất nhiều điều từ kế hoạch xây dựng của Gates nhưng kết luận quan trọng nhất là, sẽ thật sung sướng nếu trở thành Bill Gates. Thế giới này sẽ là một cuộc chơi hấp dẫn khi bạn có trong tay 50 tỷ đôla. Người ta cũng có thể nghĩ đến một số vấn đề khác, rộng hơn: Tại sao một vài người có các tấm đệm lò xo để nhào lộn trong nhà và máy bay riêng trong khi những người khác lại phải ngủ vạ vật ở các trạm xe buýt? Tại sao trong thời kỳ phát triển kinh tế kéo dài nhất lịch sử nước Mỹ, vẫn có rất nhiều người không có đủ nhu yếu phẩm cho cuộc sống?

Chín năm tăng trưởng kinh tế liên tục chỉ làm tăng thêm tỷ lệ đói nghèo. Khoảng 11% người Mỹ sống trong tình trạng đói nghèo. Đây là một con số đáng tưởng thưởng so với mức đỉnh điểm 15% của năm 1993 nhưng lại không khá hơn là bao so với những năm 1970. Tất nhiên, Mỹ vẫn là nước giàu trong khu vực nếu xét trong bối cảnh một nửa dân số thế giới (tức, khoảng 3 tỷ người) phải sống dưới mức nghèo khổ.

Đói nghèo và bất bình đẳng về thu nhập cũng là một đề tài được rất nhiều nhà kinh tế học quan tâm. Họ tìm lời giải cho những câu hỏi: Có những ai nghèo? Tại sao họ lại nghèo? Và mọi người có thể làm gì để giải quyết tình trạng đó? Bất kỳ cuộc tranh luận nào về nguyên nhân Bill Gates giàu hơn những người phải sống thiếu thốn trong những khu ổ chuột đều bắt đầu bằng khái niệm mà các nhà kinh tế học gọi là vốn con người.

Vốn con người là toàn bộ các kỹ năng của một cá nhân đó là học vấn, sự thông minh, uy tín, tính sáng tạo, kinh nghiệm làm việc, khí lực doanh nhân, và thậm chí cả khả năng ném một quá bóng rổ thật nhanh, mạnh và chính xác. Nó là tất cả những gì còn lại nếu có ai đó tước đi tất cả tài sản của bạn - công việc, tiền bạc, nhà ở, các tài sản khác - và để bạn lại trên một góc phố chỉ với một bộ quần áo trên người. Bill Gates sẽ sống thế nào trong tình hình đó? Rất tốt. Thậm chí nếu Microsoft có phá sản và tài sản của Gates bị tịch thu thì ông vẫn có thể tìm được cho mình một công việc tốt ở các công ty khác. (Khi bị Apple - công ty do chính mình sáng lập nên - sa thải, Steven Jobs đã chuyển hướng và sáng lập ra Pixar và ngay sau đó, Apple đã mời ông quay trở lại).

Thị trường lao động không khác nhiều so với các thị trường khác: trong thị trường đó, có những kỹ năng được chuộng hơn những kỹ năng khác. Nếu một người càng sở hữu nhiều kỹ năng riêng, độc đáo, người đó càng được trọng dụng. Alex Rodriguez kiếm được 250 triệu đôla trong 10 năm chơi bóng chày cho Texas Rangers bởi vì anh ta có thể đánh một quả bóng tròn rất mạnh (có vận tốc khoảng 90 dặm một giờ) với tần xuất khá thường xuyên. Sức hút từ cú đánh bóng của Rod giúp Rangers thu được lợi nhuận khổng từ việc bán vé, đồ lưu niệm cho các fan hâm mộ và quảng cáo trên truyền hình. Và trên hành tinh này, có lẽ, duy nhất Rod là người có khả năng đánh một cú bóng mạnh với phong độ ổn định như thế.

Tương tự như trong nền kinh tế thị trường, giá của một kỹ năng không có mối quan hệ cố hữu với giá trị xã hội của nó, mà chỉ liên quan đến sự khan hiếm. Trong cuộc phỏng vấn Robert Solow - người giành giải Nobel Kinh tế năm 1987 và là một người rất say mê bóng rổ - tôi đã hỏi Solow, ông có thấy buồn không khi số tiền thưởng của giải Nobel ít hơn cả số tiền mà Roger Clemens, vận động viên của Red Sox vào thời điểm đó, kiếm được trong một mùa giải. Solow đã trả lời: “Tôi không buồn, bởi vì chuyên gia kinh tế giỏi thì có nhiều nhưng cầu thủ bóng rổ giỏi như Roger chỉ có một”. Đây chính là lối tư duy của các nhà kinh tế học.

Ai là người giàu có, hoặc ít nhất là có cuộc sống thoải mái ở Mỹ? Các kỹ sư lập trình, bác sĩ phẫu thuật, kỹ sư nguyên tử, nhà văn, kế toán, chủ ngân hàng, giáo viên… Các cá nhân này thường là những người có tài năng thiên bẩm: họ tích lũy được rất nhiều kỹ năng chuyên biệt khi tham gia các khóa đào tạo và giáo dục chuyên môn. Nói cách khác, họ đã đầu tư đáng kể vào vốn con người. Giống như bất kỳ loại hình đầu tư nào khác - từ xây dựng một nhà máy sản xuất đến mua trái phiếu - tiền được đầu tư hôm nay cho vốn con người sẽ mang về lợi nhuận trong tương lai. Đó sẽ là một khoản lợi nhuận rất lớn. Theo tính toán, nếu bạn đầu tư ngay hôm nay cho việc học đại học, bạn có thể kiếm lại số tiền đó cộng thêm 10% một năm cho số tiền bạn đã bỏ ra.

Điều ngược lại đúng với những người lao động nghèo. Những người lao động có các kỹ năng làm việc tối thiểu không hiếm. Các cửa hàng ăn nhanh chỉ cần trả mức lương vừa phải là có thể thuê được những người phục vụ thân thiện. Đó có thể là 5,50 đôla một giờ khi nền kinh tế đang suy thoái hoặc 9 đôla một giờ khi thị trường lao động đặc biệt khan hiếm, nhưng sẽ không bao giờ lên tới 400 đôla một giờ - một mức phí mà chỉ những luật sư hàng đầu mới có thể yêu cầu.

Những luật sư xuất sắc rất hiếm, nhưng những người bán đồ ăn giỏi thì không. Nguyên nhân chính xác nhất dẫn đến tình trạng đói nghèo dù ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới là tình trạng thiếu vốn con người. Ở Mỹ, có một bộ phận người dân nghèo là bởi vì họ không thể tìm được việc làm. Nhưng đây là một triệu chứng, chứ không phải là một căn bệnh. Vấn đề cơ bản là do họ thiếu các kỹ năng (hay, vốn con người). Tỷ lệ nghèo ở những học sinh bỏ học ngay từ cấp phổ thông ở đất nước chúng ta cao gấp 12 lần tỷ lệ nghèo ở những sinh viên tốt nghiệp đại học. Tại sao Ấn Độ lại là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới? Lý do chủ yếu là bởi vì 35% dân số nước này mù chữ (đã giảm so với mức gần 50% cách đây một thập kỷ) hoặc phải sống trong những điều kiện khiến họ không phát huy được vốn con người.

Một nền kinh tế mạnh cũng có vai trò hết sức quan trọng. Tìm được một công việc vào năm 2001 dễ hơn vào năm 1975 hay 1932. Nước lên sẽ kéo thuyền lên. Tăng trưởng kinh tế là điều tuyệt vời đối với tất cả những người nghèo. Ngược lại, một nền kinh tế yếu kém sẽ là nỗi kinh hoàng đối với họ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải thừa nhận một thực tế: Ngay cả khi nước lên, những lao động có tay nghề thấp cũng chỉ có thể bám lấy những khúc củi trôi giạt, trong khi những người cùng độ tuổi có tay nghề hơn lại ngồi thư thái uống cocktail trên thuyền. Một nền kinh tế tăng trưởng nhanh không biến những người trông xe thành những vị giáo sư đại học. Nhưng đầu tư vào vốn con người có thể làm được điều đó. Các nhân tố vĩ mô kiểm soát những đợt thuỷ triều nhưng vốn con người mới quyết định chất lượng của con thuyền.

Dù kinh tế phát triển nhanh hay chậm, vị trí của người giàu và người nghèo vẫn không thể cân bằng.

Hãy coi suy nghĩ này như một sự thử nghiệm. Hãy tưởng tượng, vào một buổi sáng thứ hai nào đấy, 100 nghìn thanh thiếu niên lông bông, không học hành bị bỏ bẵng ở góc phố State và Madison ở Chicago. Đây sẽ là một thảm hoạ đối với xã hội. Tội phạm gia tăng và khối dịch vụ của Chính phủ sẽ phải gồng mình để giải quyết vấn đề. Các doanh nghiệp sẽ không muốn xúc tiến các hoạt động trong khu thương mại Chicago. Các chính trị gia sẽ nài xin sự giúp đỡ từ chính quyền bang hoặc liên bang: Rót ngân sách để chúng tôi hỗ trợ những thanh thiếu niên này hoặc giúp chúng tôi loại bỏ họ. Khi quyết định đàn áp thẳng tay người vô gia cư, các chủ doanh nghiệp ở Sacramento, California đã thực hiện kế hoạch đưa họ lên những chuyến xe buýt một chiều ra khỏi thành phố.

Bây giờ hãy tưởng tượng cũng ở góc phố trên nhưng những thanh niên lêu lổng kia được thay bằng 100 nghìn sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học hàng đầu nước Mỹ. Những chiếc xe buýt đến góc phố State và Madison và chở trên đó những luật sư, bác sĩ, nghệ sĩ, nhà di truyền học, kỹ sư phần mềm và nhiều nhân tài có các kỹ năng chuyên biệt khác. Trong số họ, sẽ có nhiều người tìm được việc ngay lập tức. (Hãy nhớ rằng, vốn con người không chỉ là kiến thức chuyên môn, mà còn bao gồm tính kiên trì, trung thực và sáng tạo - những đức tính tốt góp phần đáng kể giúp họ kiếm được việc làm). Một số có thể lập công ty riêng (năng khiếu kinh doanh chắc chắn cũng là một phần quan trọng trong vốn con người). Một số sẽ chuyển đến nơi khác (những lao động có tay nghề cao luôn năng động hơn những người có tay nghề thấp). Để tận dụng nguồn nhân lực dồi dào và quý giá, các doanh nghiệp cũng chuyển tới Chicago hoặc mở văn phòng và nhà máy ở đây. Trong trường hợp này, giống như làn sóng nhập cư đã giúp nước Mỹ phát triển, sự xuất hiện với mật độ dày đặc của những chuyến xe buýt là điều kiện thuận lợi cho sự phát triển kinh tế của Chicago.

Nếu bạn cho rằng ví dụ này có vẻ hơi giả tạo và gượng gạo, chúng ta hãy cùng xem ví dụ về Naval Air Warfare Center (NAWC) (Trung tâm Không chiến của Hải quân Mỹ) ở Indianapolis - một cơ sở sản xuất thiết bị điện tử hiện đại cho hải quân cho đến cuối những năm 1990. NAWC buộc phải đóng cửa trong đợt cắt giảm quy mô quân đội. Tất cả chúng ta đã quen với những câu chuyện đóng cửa nhà máy kiểu này. Hàng trăm hoặc hàng nghìn lao động mất việc làm, các công ty quanh vùng rơi vào tình trạng khủng hoảng vì sức mua giảm mạnh.

Một bài báo sẽ viết: “Khi nhà máy XYZ bị đóng cửa năm…, cả thành phố bắt đầu chết.” Nhưng NAWC là một câu chuyện hoàn toàn khác. Một trong những tài sản có giá trị nhất của trung tâm này là lực lượng lao động, khoảng 40% trong số đó là các nhà khoa học hay kỹ sư. Các nhà lãnh đạo thông minh của địa phương do Thị trưởng Stephen Goldsmith đứng đầu quyết định chào bán nhà máy này. Bảy công ty đã nộp hồ sơ thầu và Hughes Electronics là công ty thắng thầu.

Một ngày thứ Sáu của tháng 1/1997, các nhân viên NAWC về nhà với tư cách là nhân viên chính phủ, nhưng ngày thứ Hai tiếp theo, 98% trong số họ làm việc với tư cách là nhân viên của Hughes (Cái tên NAWC cũng được đổi thành HAWC). Các giám đốc của Hughes cho biết giá trị của vụ mua bán này nằm ở con người chứ không phải gạch đá và vữa hồ. Hughes đã mua được một lượng vốn con người khổng lồ mà nó rất khó tìm được ở bất kỳ nơi nào khác. Điều đó đối lập hoàn toàn với việc đóng cửa nhà máy trong bài hát của Bruce Springsteen (Bài hát nói về một nhà máy mà những người lao động có trình độ hạn chế nhận ra rằng các kỹ năng hạn hẹp của họ không có giá trị khi xưởng/hầm mỏ/nhà máy bị đóng cửa). Sự khác biệt chính là ở vốn con người[\I].

Đến đây, chúng ta đã có đủ bằng chứng để từ bỏ một trong những quan niệm nguy hại nhất trong chính sách công: Đó là toàn bộ lý luận sai lầm về lao động. Sẽ là sai lầm khi tin rằng có một số lượng việc làm cố định được tạo ra trong nền kinh tế và do đó sẽ có một công việc mới được tạo ra để thay thế cho một công việc khác bị mất đi. Những con số dưới đây chứng minh cho quan điểm này.

Nền kinh tế Mỹ đã tạo ra hàng chục triệu việc làm mới trong những năm 1990, những việc làm mới này chủ yếu thuộc lĩnh vực Internet. Tuy nhiên, nếu so sánh với các con số trước đó, tỷ lệ lao động có việc làm vẫn chưa cao. Tương tự, trong thời gian này, lịch sử nước Mỹ cũng tiếp nhận làn sóng khổng lồ những người nhập cư đến sinh sống và làm việc nhưng tỷ lệ lao động có việc làm trong dài hạn vẫn không tăng. Có sự thay thế nào trong ngắn hạn không? Có. Một vài công nhân mất việc làm hoặc bị giảm lương khi phải cạnh tranh với những người mới tham gia vào lực lượng lao động. Nhưng số việc mới được tạo ra nhiều hơn số việc làm bị mất đi. Hãy nhớ rằng, các lao động mới phải tiêu dùng thu nhập của mình, dẫn đến sự xuất hiện của nhu cầu mới đối với những sản phẩm khác. Do vậy, chiếc bánh kinh tế ngày càng to hơn, chứ không bị chia nhỏ.

Có một mối liên hệ đáng chú ý giữa mức vốn con người của một quốc gia với sự phát triển của nền kinh tế, nhưng không có một mối liên hệ đáng chú ý giữa nguồn tài nguyên thiên nhiên và mức sống. Những nước như Nhật và Thụy Điển là những nước giàu có vào bậc nhất thế giới, nhưng nguồn tài nguyên thiên nhiên của cả hai nước này đều rất nghèo nàn. Những nước như Nigeria lại hoàn toàn ngược lại: Sự giàu có về dầu mỏ chỉ góp phần rất nhỏ vào việc nâng cao mức sống của người dân. Trong một số trường hợp như ở châu Phi, sự giàu có về khoáng sản còn là nguyên nhân dẫn đến những cuộc chiến tranh đẫm máu mà đáng lẽ ra đã chấm dứt hẳn nếu không có những nguồn tài nguyên đó.

Mỹ là một quốc gia giàu có bởi vì người Mỹ làm việc rất năng suất[\I]. Ngày nay, chúng ta giàu hơn so với bất cứ thời điểm nào trong lịch sử loài người, bởi vì chúng ta có khả năng sản xuất ra hàng hóa và dịch vụ tốt hơn nhiều lần trước kia, gồm cả những dịch vụ như chăm sóc sức khoẻ và giải trí. Điểm mấu chốt là chúng ta làm việc ít hơn và sản xuất ra nhiều hơn. Năm 1870, để làm ra đủ lượng thực phẩm cần dùng cho một năm, một hộ gia đình điển hình cần 1.800 giờ lao động, nhưng giờ đây, họ chỉ mất khoảng 26 giờ.

Trong thế kỷ XX, năm làm việc trung bình giảm từ 3.100 giờ xuống còn khoảng 1.730 giờ, trong khi đó, tổng sản phẩm quốc nội (GDP) bình quân trên đầu người thực tế đã tăng từ 4.800 đôla lên 31.500 đôla. Ngay cả những người nghèo cũng đang sống rất tốt so với chuẩn lịch sử. Ranh giới nghèo hiện nay đang dừng ở mức thu nhập thực tế của 10% người có thu nhập cao nhất cách đây một thế kỷ. Đúng như John Maynard Keynes từng lưu ý: “Về lâu dài, năng suất lao động sẽ quyết định mọi thứ”.

Nhiều nhà kinh tế học cho rằng, chúng ta không nên quan tâm đến khoảng cách giàu nghèo cho đến khi chất lượng cuộc sống của mọi người trở nên tốt hơn. Nói cách khác, chúng ta nên quan tâm đến phần bánh mà người nghèo nhận được là bao nhiêu, chứ không phải là phần bánh họ nhận được bằng bao nhiêu so với của Bill Gates.

Robert Frank, nhà kinh tế học của trường Đại học Cornell, đồng thời là tác giả của cuốn Luxury Fever, đã đưa ra một ví dụ rất thuyết phục khẳng định sự giàu có tương đối – kích thước chiếc bánh của tôi so với của người hàng xóm – là yếu tố quyết định quan trọng lợi ích của chúng ta. Những người tham gia cuộc khảo sát của ông có hai sự lựa chọn: (A) bạn kiếm được 110 nghìn đôla và những người khác kiếm được 200 nghìn đôla; hoặc (B) bạn kiếm được 100 nghìn đôla và những người khác kiếm được 85 nghìn đôla. Frank giải thích: “Những con số thu nhập chính là sức mua thực tế.

Thu nhập của bạn trong lựa chọn A sẽ đủ điều kiện mua một ngôi nhà lớn hơn 10% so với ngôi nhà bạn có thể mua trong lựa chọn B. Nếu chọn chọn B, bạn sẽ phải từ bỏ một số tiền nhỏ trong toàn bộ thu nhập để đổi lấy mức tăng lớn trong thu nhập tương đối.” Bạn sẽ giàu có hơn trong lựa chọn A và ít giàu hơn trong lựa chọn B nhưng lại giàu hơn những người khác. Lựa chọn nào sẽ khiến bạn vui vẻ hơn? Theo Frank, phần lớn người Mỹ đều chọn B. Nói cách khác, thu nhập tương đối có ý nghĩa rất quan trọng. Sự ghen tị có thể là một phần cho cách giải thích này. Frank đã chỉ ra rằng, trong những môi trường xã hội phức tạp, chúng ta luôn tìm kiếm các thước đo đánh giá hoạt động của mình và sự giàu có tương đối là một trong những thước đo đó.

Những gia đình sống ở các khu nhà ổ chuột tại phía nam của Chicago không nghèo bởi vì Bill Gates sống trong một ngôi nhà lớn. Họ nghèo bất chấp thực tế đó. Vì một loạt những lý do phức tạp, người nghèo ở Mỹ không được chia sẻ những khoản lợi mà DOS và Windows tạo ra. Bill Gates không lấy chiếc bánh của họ, ông ta không cản bước con đường thành công của họ hay được lợi từ sự thiếu may mắn của họ. Thay vào đó, tầm nhìn và tài năng của Gates đã tạo ra một khối lượng của cải khổng lồ. Có sự khác biệt rất lớn giữa một thế giới mà ở đó Bill Gates giàu lên bằng cách đánh cắp những thành quả của người khác với một thế giới mà ở đó ông giàu lên nhờ việc tự tăng nguồn cung cấp thực phẩm khổng lồ cho riêng mình. Thế giới sau là sự biểu hiện tốt hơn cho thấy một nền kinh tế hiện đại hoạt động như thế nào.

(Trích cuốn sách "Đôla hay lá nho" do Alpha Books phát hành)

TÌNH CA


(Nguyễn Khoa Điềm)

Ðừng yêu ai, em nhé
Chỉ yêu mình anh thôi
Dẫu tất cả con trai
Bên em đều tốt đẹp

Ðừng thương ai, em nhé
Chỉ thương về anh thôi
Dẫu anh không còn trẻ
Không có chi hơn người

Ðừng nhớ ai, em nghe
Ngoài anh, người bạn cũ
Dẫu ngàn ngày quyến rũ
Là ngàn ngày chưa qua

Chỉ một lần thiết tha
Chỉ một điều mơ mộng
Như chỉ một bài ca
Hãy vì anh đồng vọng

Yêu anh từ nước mắt
Rơi trong ngày biết yêu
Yêu anh từ tiếng hát
Khi sao xanh những chiều

Yêu anh không lỗi hẹn
Một bông hoa đợi chờ
Nở trong lòng thầm kín
Mặc tháng ngày vụt qua

...

Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời dã có
Nhớ trước mọi nẻo đường
Ðã thổi từng trận gió

...

Nên vì sao em ơi
Môi anh đau tiếng nói
Lòng anh vò tiếng gọi
Anh muốn nói một lời
Yêu anh luôn em ơi
Ví không ai có được
Như anh, một tấm lòng

Why ???


Feel so lonely.

But scare of crowd also...

“Khám” nét chữ của bạn

Qua nét chữ, bạn còn được hiểu thêm về chính mình nữa đấy. Bằng cách nào ư? Bài viết này sẽ giúp bạn!

1. Chữ viết của bạn thường nghiêng?

A: Về phía sau
B: Không nghiêng, thẳng đứng
C: Về phía trước

2. Các chữ cái trong mỗi từ bạn viết

A: Nối liền nhau, giữa các từ có khoảng trống rõ ràng
B: Nối một phần, phụ thuộc vào từng chữ cái
C: Không nối với nhau, rời rạc như chữ in

3. Giữa các từ, bạn để

A: Một khoảng trống rộng
B: Một khoảng trống hẹp
C: Chẳng có khoảng trống nào cả, bạn có nhấc bút lên đâu.

4. Các dòng chữ viết của bạn cách nhau như thế nào?

A: Cách rất xa nhau
B: Cách nhau đủ xa để các chữ giữa các hàng không tiếp xúc với nhau
C: Đủ gần để các chữ có đuôi như “y” hoặc “g” của dòng trên và các chữ có đầu như “h” hoặc “t” của dòng dưới đè lên nhau.

5. Bạn chọn màu mực nào (Nếu bạn sử dụng màu khác, bạn thích màu nào hơn trong ba màu sau đây)

A: Xanh đen
B: Đỏ
C: Xanh nhạt

6. Chữ viết của bạn được thể hiện như thế nào?

A: Mảnh, ngoằn nghèo
B: Đứng và đều
C: Đậm


PHÂN TÍCH

Câu 1

A: Bạn nhút nhát, hay ngượng ngùng và sợ phải thể hiện xúc cảm của bản thân, hay chần chừ lưỡng lự
B: Bạn là người rất đam mê gặp gỡ với mọi người
C: Về phía trước: bạn là người trầm lặng, ít nói và biết tự kiểm soát bản thân

Câu 2

A: Bạn là người cởi mở, thích trò chuyện và gặp gỡ người khác
B: Bạn là người nhút nhát, lý tưởng hóa, khó tạo lập được các mối quan hệ, đặc biệt là các mối quan hệ thân thiết
C: Bạn là người luôn suy nghĩ chín chắn trước khi hành động, thông minh và cẩn thận

Câu 3

A: Bạn là người dè dặt, thận trọng và sâu sắc
B: Bạn là người “hay chuyện”, thậm chí có lúc còn hơi lăng xăng, thích can thiệp vào việc của người khá
C: Bạn thiếu kiên nhẫn, hay nóng vội, tự tin, không quá dè dặt kín đáo, thích hành động

Câu 4

A: Bạn là người cô đơn, biệt lập, dè dặt, khép kín, khó gần
B: Bạn là người không kinh tế và nói nhiều
C: Bạn là người có đầu óc tổ chức tốt

Câu 5

A: Bạn làm việc theo lý lẽ, bảo thủ, có xu hướng chuộng những gì thuộc về truyền thống và quen thuộc
B: Bạn sống hướng đến tinh thần nhiều hơn vật chất, có cảm nhận sâu sắc về những vấn đề của người khác
C: Bạn mạnh mẽ, nghị lực, nhiệt thành. Bạn thích hành động và có những phương pháp

Câu 6

A: Bạn là người nhạy cảm, tinh tế, khiêm tốn và duy tâm. Đôi lúc bạn cũng hơi cực đoan và khổ hạnh
B: Bạn là người có ý chí mạnh nhưng cứng rắn, không linh hoạt, bướng bỉnh nhưng mạnh mẽ
C: Bạn giàu năng lượng và hơi bốc đồng, có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh

Theo TP

Diệu kế đong giai

(Cái này Copy tặng các tình yêu từ TNXM - bài của tác giả Huyền Trang - về các kế sách tà lưa trai!!)


Các em gái thân yêu của chị như là Elise, linhchi, xeko, Nam Phương, Mi, Hồng Hà, Hoàng Cúc, v.v... chắc vẫn còn phải vật vã nhiều trong công cuộc tìm chồng cho mình, tìm bố cho con mình. Nhân rảnh rỗi, chị lôi Binh pháp Tôn Tử ra để áp dụng vào nghệ thuật đong giai, vừa tranh thủ định hướng cho các cô (2c) về mặt chiến thuật, vừa chỉ rõ những tăm tối trong lòng bọn đàn ông con giai chỉ tốt mã bên ngoài để hễ muốn là được, hễ cần là có, mà không cần thì đá đít đuổi đi chúng nó vẫn cười hềnh hệch.

Bên cạnh 36 kế của Tôn tiên sinh, chị sẽ bonus kế thứ 37 là kế của riêng chị nghĩ ra sau nhiều năm chiêm nghiệm, và từ chính những cái giá cắt cổ mà chị 2c đã phải trả. Chị đảm bảo 101% là sau khi đọc kĩ những tích phân của chị, áp dụng thành công vào thực tế, thì các em gái xinh và chưa xinh, đáng yêu và ít vô duyên của chị, muốn thằng nào là được, cần thằng nào là có, từ loại nham hiểm như Bố con nhà thằng Bụi rậm bên Mẽo, anh Bin La Đen nhiều râu, chú Bill Gates lắm xiền, anh Tom Cruise đẹp giai cho đến các giai là các loser trym bé mắt lé giọng the thé ở ngay tại Thăng Long này.

1.Diệu kế thứ nhất là Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng giai)

Kế này bọn đàn ông đần độn vốn vẫn tin tưởng vào việc chứng tỏ mình bằng cách dùng sức trâu bò mà đánh đấm nhau giải thích là "reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía Đông, nhưng lại đánh vào phía Tây".

Trong tình trường, ta là gái - điều rất đáng tiếc là ứ thay đổi được- nếu đã gặp giai ngon lành, không thể nhăn nhở xông ra mà vồ lấy nó ăn tươi nuốt sống ngay được. Làm như thế là điển hình cho sự ngu ngốc và vô duyên. Ta muốn nó, lại phải vờ như thích thằng bên cạnh nó, ta thích nó gần chết, nhưng lại xỉa xói làm tổn thương nó mới có thể gây sự chú ý ban đầu được. Mặc định là 2c của chị nhan sắc trung bình (cao nhất là 5 điểm, nhiều hơn thì đã đú ở chỗ khác) như vậy thì ta khó có thể thu hút giai ngon bằng ngoại hình ngay lúc đầu được. Vậy thì bộ nhời phải nhuận, cái sọ dừa phải được tận dụng để nghĩ chứ không chỉ để nuôi tóc và đội nón.

Giai ngon thì đi đâu cũng có gái lườm nguýt và tấn công. Nó cũng biết thừa các chiêu thức thông thường. Ta phải chơi cao thủ hơn nó, ngõ hầu mới nắm phần chiến thắng được. 2C nên nhớ cảm giác say máu lúc chiến thắng rất là sướng. Sướng rồi, 2C có thể bắt về làm chồng, hoặc "bà để bà ngửi chứ bà không ăn" cũng được, ngoài ra thì thêm một số đơn vị nữa vào bộ sưu tập cũng là một điều đáng làm gương cho giới quần... hồng, bra đỏ.

Kế này thực ra rất mờ ảo. Nó khó bị đoán biết, và ta dễ tấn công đối phương bất ngờ. Thực ra kế này nhằm chuyển mục tiêu để lừa đối phương. Khi đối phương sơ ý, ta mới xông lên cướp chính quyền ngay lúc nhân dân còn đang yên ngủ.

Có nhiều cách thức để thực hiện kế này, như:

a. Tạo tin đồn: Giai ngon có bạn thân. 2c phải tóm lấy thằng chân gỗ đó. Làm thế nào thì làm, nhưng phải khiến cho chân gỗ tâm phục khẩu phục, dẫn đến việc ca ngợi 2c hết lời trước mặt giai ngon. Điều này khiến giai ngon chú ý, thậm chí lén quay đi chỗ khác nuốt nước bọt ừng ực! Cũng phải tế nhị để chân gỗ hoặc mạng lưới các "con Vịt của em" hoặc các cái loa phường thích buôn dưa lê khác, đi đâu cũng bô bô nói về sự quan tâm kín đáo của 2c đến giai ngon. Điều này khiến giai ngon bắt đầu phải động não, tò mò hơn về 2c và bắt đầu tự vận hành cái đầu óc ngu độn và chậm chạp của nó để tìm hiểu mình là ai.

b. Làm rối tai rối mắt địch, buộc đối phương lo nhiều mặt

Mình được coi là bươm bướm thì cứ phải lượn thôi. Lượn tròn lượn khéo. Đừng để giai ngon không được nhắc nhớ về mình. Mới biết nhau, giai chúng nó dễ quên, vì nơ ron thần kinh không có nhiều. Nên xúi bẩy, vờ vịt tạo điều kiện để các con bướm khác cùng lượn quanh giai ngon, nhưng nhớ chọn những đứa vô duyên, chân ngắn, béo ỉn và máu lên não chậm hơn mình, làm sao mà trong tình hình tồi tệ nhất, mình vẫn là một giải pháp khá khẩm hơn, một giải khuyến khích trong tình trạng không có giải độc đắc, nếu giai ngon chưa có mục tiêu nào khác. Nếu có thể thì gia tăng đội quân chân gỗ. Làm sao mà để bọn chúng tự nguyện tuyên truyền về mình nhiều đến mức giai ngon tự dưng nghe mãi thì lạc hướng, trở nên thấy mình không Quạ nữa mà cũng đáng yêu, quên đi những nhược điểm không-thể-khắc-phục-được của mình mà nảy sinh tham muốn chiếm hữu, thì mới là thành công. Hí hí.


Nguyên tắc của "Dương đông kích tây" là bí mật và chủ động. Chủ động là mình phải đi trước một bước, tạo ra mọi thứ. Từ những câu nói, tin đồn có vẻ vu vơ nhưng đầy toan tính, cho đến vận động hệ thống chân gỗ và bọn buôn dưa lê, cùng các con bướm khác. Nếu không đảm bảo được yếu tố bí mật, để giai ngon bắt bài, thì nó cười mình thối mũi là một, công cò công cốc là hai và chị Trang chửi thêm một chục trang diễn đàn nữa là ba. Đến nước ấy thì nhảy mịa nó xuống hồ bơi ở Hilton mà chết đi cho nó rảnh nợ!

2.Dụ giai ra khỏi chuồng

Tích phân này của chị chia làm 3 phần rõ rệt như sau:

a. Phụ huynh của giai và các thế lực thù địch khác
b. Bản thân giai, con cún con ở nhà, con hổ giấy ngoài đường
c. Kế hoạch của chúng ta

Về nguyên lí chung, các em phải nhớ là nhà riêng cùng với bố mẹ là chốn giai cảm thấy yên tâm và tự tin nhất. Nếu nó là con cọp, thì ở gia đình nhà nó là rừng. Ta tay không bắt giặc, không ngu gì lại nhảy vào giữa thiên la địa võng của nó mà múa may quay cuồng mới cả đá tung chân lên. Cái vi diêu là ở chỗ phải dụ được cọp ra khỏi rừng, tước đi cái môi trường thuận lợi của nó, rồi mới tấn công để chiếm thế thượng phong phi mã cộc cộc.

Trong giai đình của giai, đương nhiên giai ỷ lại bố mẹ của mình. Bố nó mặc dù theo cách ứng xử ngày nay là sau vài câu chào hỏi xã giao thì cũng biết điều cút xéo vào trong nhà để con giai tiếp bạn nhưng ta không loại trừ trường hợp là ông cụ vẫn tranh thủ dằn mặt ta vài câu, hoặc vào buồng trong kêu ca, khích đểu để mẫu hậu ra gây hấn. Đối với hoàng thượng như thế, ta giữ mình chỉn chu, đàng hoàng, ăn nói đúng mực, nhìn giai ít mà nhìn thẳng vào mắt hoàng thượng nhiều. Sau khi tạo ấn tượng về một con bé ngoan và có giáo dục rồi, thì tiến đến tranh thủ bí mật nịnh thối hoàng thượng vài câu, chẳng hạn như: “Oh! Cháu không nghĩ bác đã đến tuổi ấy. Trông bác vẫn thật phong độ” hoặc là: “Chắc bác rất bận công việc cơ quan. Bố cháu cũng thế, từ hồi làm lãnh đạo thì bận tối ngày”, bla, bla…

Với mẫu hậu, tình hình khó khăn hơn gấp bội. Thứ nhất là mẫu hậu kinh nghiệm đong giai đầy mình, nhìn ra chiêu thức của 2c rất dễ. Thứ hai Mẫu hậu từ khi thấy con giai dậy thì thì đã để ý đứa con gái nào phù hợp với nó. Bao giờ hậu cũng mơ ước về một đứa con dâu của mọi thời đại để xứng đáng với quý tử mình đẻ ra. Thứ ba, mẫu hậu sẽ tranh thủ xăm xoi 2c để thêm so sánh với các con vịt khác từng được biết hoặc do thằng ranh con đưa về nhà. Trong số các con vịt kia, ai dám chắc 2c là number one? Chính vì thế, phải thật cảnh giác trước các câu hỏi giả lả nhưng đầy cạm bẫy của Hậu, phải tránh những chiêu điều tra tinh vi về nhân cách và hoàn cảnh, sức khoẻ sinh sản, khả năng, trình độ của mình, đồng thời khôn khéo tìm mọi cơ hội để khen cậu ấm sứt nhà hậu. Hậu nghe cục vàng của mình được ca ngợi như bác Hồ, tự dưng xúc động khôn tả, chỉ muốn ôm lấy 2c như con dứt ruột đẻ ra, được như vậy thì đã thành công ngoài dự kiến. Hí hí.

Cũng nên đề phòng các thế lực thù địch khác như anh, chị em, dâu, rể hoặc trẻ con trong nhà. Bọn này vì GATO, thường chống phá ra mặt rất chi là dữ dội. Cần bình tĩnh đối phó, hoá giải mâu thuẫn và không nên để mọi người thấy ta núng thế trước thằng sứt vòi kia.

Nói như thế để 2c thấy xuất hiện ở nhà giai ngon đầy những cạm bẫy, chông gai, những âm mưu hiểm độc, chả khác gì một mình xông pha nơi trận mạc, hòn tên mũi đạn, đao kiếm vô tình. Người xưa đã từng cám cảnh trước tình huống gái tay không vào hang bắt cọp như sau:

Giang hồ hiểm ác

Lòng người khó lường

Thân gái dặm trường

Đêm hôm khuya khuắt

Trước những thử thách ghê hồn như thế, bậc cao thủ nên rủ giai ra khỏi nhà. Tất nhiên, khi đó, ở ngoài đường, 2c phải làm chủ tình hình. Giai ra khỏi nhà, thiếu back up của phụ huynh, thường sun vòi lại, lấm lét run sợ trước nhiều tình huống. Ta phải nắm lấy điểm yếu này mà tiến công trên mọi mặt trận. Cầm cự - phòng ngự - phản công là 3 khẩu quyết tối linh, cần hiểu và vận dụng linh hoạt. Chẳng hạn giai hỏi thế mình đi chơi thì đi đâu bây giờ, ăn gì bây giờ? 2c ngay lập tức phải có sẵn mười mấy kế hoạch trong cái sọ dừa xinh xắn của mình.

Tuỳ thời điểm, hoàn cảnh, thời tiết, tâm trạng của giai mà chọn kế hoạch phù hợp. Trời nóng 40 độ mà bắt đi dạo ở ngoài vườn bảo tàng Dân tộc học, hoặc trời rét cắt da cắt thịt mà đòi ngồi bờ hồ Tây, giai thích xem hip hop, đi vũ trường mình lại dẫn vào sở thú hoặc đi xem xiếc ở rạp Xiếc Trung ương thì phải nói là thậm ngu, ngu hết chỗ ca ngợi luôn. Nên luôn có danh sách dự phòng hàng chục giải pháp thông minh về chỗ ăn ngon, quán hay, chỗ xem phim tình cảm, shop thời trang lành mạnh, công viên thoáng đãng và lãng mạn. Tuy vậy, không nên lộ liễu về sự thành thạo của mình. 2c nên khéo léo gợi ý, hướng suy nghĩ của giai vào địa điểm mình biết, rồi để nó tự quyết định. Làm được như thế khỏi mang tiếng ăn chơi thập thành, mà lại tỏ ra yểu điệu thục nữ, liễu yếu đào tơ, cần có người giai bên cạnh để quyết đoán mọi sự.

Thực hiện kế này cần nhớ sự chủ động và độ dày nhất định của mặt, đồng thời dắt mũi giai theo cái cách nó tự nguyện đi, khiến nó ngày càng đâm sâu vào u mê tăm tối, lạc lối về chuồng. Ô hô.

3.Kế Nhất tiễn hạ song điêu nghĩa là Một mũi tên bắn ra, trúng ngay 02 con trym.



2c có thể sẽ đỏ mặt hỏi lại chị rằng kế gì mà lại bắn đi cả 02 con trym? thế thì còn nước mịa gì nữa? Con trym là con trym gì? Đến chã nó cũng không hỏi như thế (Đào hoa Cả củ. Chã học tinh hoa (quyển thượng), Nxb. Thò Lò, 2005). Bởi 02 con trym để chỉ 02 hoặc nhiều người, có thể trym bố và trym con, hoặc trym mẹ và trym con và các con trym khác.

Xưa nay bắn xuyên táo qua hai con trym, thiên hạ chỉ có độc thằng Trâu đất Quách Tỉnh (Kim Rung Rung. Anh xùng xạ điêu, 1978). Mỗi lần nó bắn thì phải leo lên đồi đất, đứng dé chân chèo, tay co dây cung, mắt nhìn xéo lên giời, mặt mũi rất căng thẳng. Nhưng ngày nay không ai ngu ngốc mà dùng sức Trâu như nó nữa. Ngày nay, thậm chí gái cũng có thể bắn một tên xuyên qua cả hai con trym.

Kế này muốn nói ta chỉ cần tốn ít sức lực, nhưng có thể thu lại kết quả rất to lớn. Kiểu như mua một, được tặng ngay một (Gà Ụp. Marketing mày mất tao còn. Nxb. Thật sự, 2006), mua trâu lại được cả nghé (Ê đít. Đong giai trên từng trang web. Nxb. Thò Lò). Quá trình cưa giai ngon là một quá trình ta đi thuyết phục. Thuyết phục nó rằng mình là một người bạn quý, một gái ngoan, một vợ hiền, một bà mẹ mẫu mực trong tương lai. Thường thì quá trình thuyết phục phải thể hiện qua nhiều giai đoạn, nhiều cách thức và trong các hoàn cảnh rất khác nhau. Thẳng tưng ra mà nói, thì trong các quá trình tiếp xúc 2c phải thuyết phục từng đối tượng một, từ trym bố, trym mẹ, trym con là đối tượng chính cho đến các loài trym khác, có lông và chưa có lông, biết bơi hoặc không biết bay (Một Con Vịt. Bách thú kì thư. Nxb Thế giới động vật, 2003). Những lần như thế đều rất căng thẳng, không kém phần mệt mỏi và đôi khiến 2c thấy kiệt sức mà khóc than cho công cuộc lấy chồng đầy chông gai và nước mắt của mình.

Nhưng bậc cao thủ có thể thực hiện công cuộc này rất gọn lẹ. Họ áp dụng kế Nhất tiễn hạ song điêu thật tài tình để cùng một lúc, thuyết phục được cả đàn trym. Tóm lại, cũng là đi bẫy trym, có hôm thắng, có hôm thua, nhưng bỏ quá nhiều công sức cũng không đáng, vì thế, cần tiết kiệm ngay cả trong lời nói, chẳng hạn:

- Ôi cô gái út nhà bác thật là xinh xắn. Cháu dám chắc đó là hình ảnh của bác gái thời còn trẻ ạ!

- Ôi, trông ảnh bác, cháu lại nhầm với một nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng. Cháu cũng đã nhầm như thế khi gặp anh ấy lần đầu tiên, hi hi ạ!

- Ôi, em xin lỗi, em thực sự không nhớ ra tên anh lúc này, nhưng nụ cười này thì, nói thật nhé, làm sao em quên được ạ?

- Ôi anh thật là vui tính, em sẽ nhớ mãi lần anh làm em phải cười đau bụng thế này. Chắc mọi người ở nhà anh ai cũng vui tính như thế anh nhỉ?
v,v…

Trong khi áp dụng diệu kế này, thì nguyên tắc cần nhớ chỉ có mỗi ba từ: sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo. Hãy là người áp đặt lối chơi. Hãy ca ngợi nhưng không nịnh thối. Hãy kiss – ass và thổi kèn, đánh trống một cách kín đáo và chủ động các em gái thân yêu. Hãy cố chỉ ra cái hay cái đẹp của người ta mà nhắm mắt làm ngơ vô số những điều khó chịu khác. Ai chả thích được khen, thế thì sao không lợi dụng tối đa điểm yếu này của nhân loại?

Cũng như các kế trên, để lộ ra kế này thì đúng là có chui ngay xuống cống cũng không hết trơ trẽn và vô duyên. Hãy thật tự tin thì mới áp dụng nghe, các em của chị!

4.Kế tiếp theo là Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như là một em chã)

Thực ra phụ nữ chúng ta mới là người thống trị thế giới này. Chúng ta mới là kẻ hiểu thấu đáo mọi bề. Nhưng chúng ta cần gì phải nói ra, bởi chả để làm gì. Chinh phục trái đất, vũ trụ thiên hà bà mịa gì thì cũng không thể so sánh sự nghiệp về tình yêu của loài tóc dài yêu kiều mà không liều như chúng ta. Kế này tức là 2c biết thật rõ chuyện đấy, nhưng làm ra vẻ không biết gì. Bọn giai đáng thương tưởng chúng đi làm bồi bút bên Ai Cập là hoành tráng, sang ăn cỏ ở Nhật là oai hùng, đi kiss ass Kangaroo ở Úc nhợn là kinh thiên động địa, uống cà phê mà không flick ở Milan là hoành tráng. Thực ra chúng có biết gì về thế giới này vốn chỉ sinh ra để phục vụ cho riêng chị em chúng ta?

Các cụ xưa đã dạy rất chí lí về cái sự vô dụng đến đáng thương của bọn đàn ông:

Ba đồng một mớ đàn ông
Đem bỏ và lồng mà xách đi chơi
Chẳng may lồng gẫy trôn rơi
Nó bò lổm ngổm mỗi nơi một thằng

(Ca dao Hăm mốt khúc biến tấu, nhiều tác giả, Nxb. Trôn trẻ, 2006)

Cái hay của một người sát giai là rồi sẽ công bố những kẻ bại trận của mình, nhưng không bao giờ để lộ ra âm mưu, chiến thuật của mình để đạt thành tựu trọn đời đó. Chỉ cần lộ ra, thì không những mang tiếng là người đàn bà không đoan chính mà còn làm hỏng sự nghiệp đong giai của chị em khác đang cùng chiến tuyến.

Chẳng hạn giai hỏi: - Diễn đàn Thanh niên xa mẹ là gì thế?

2c đừng vội buột miệng chửi cbnó là ngu vừa thôi, ngu quá ai chịu được, không biết gì về TNXM thì đi chết đi chứ sống làm gì lâu cho thêm nhục. Không, ngay cả trong suy nghĩ cũng không nên chửi bới vùi dập thế. Giai thì có biết gì mà chửi nó? Hãy bình tĩnh, 2c có thể nhẹ nhàng chỉ bảo cho chúng hiểu TNXM là gì. Đừng vội khoe những cái hoành tráng của TNXM, hãy bắt đầu bằng những cái nhẹ nhàng dễ hiểu để đầu óc non nớt của giai có thể lĩnh hội được (Phương vịt Cỏ. Giáo trình bồi dưỡng kiến thức cho các cháu mẫu giáo nhỡ, Nxb. Tậm tịt, 2006).

“Dạ! (hơi cúi cái mẹt xuống tí), em cũng không biết anh ạ. Em chỉ lên mạng để nghe nhạc mới lại đọc tin tức thôi ạ. Nhưng em nghe đồn diễn đàn đó hình như là một tổ chức từ thiện tri thức gì đó, thu hút rất nhiều thành viên. Hay là hôm nào anh em mình cùng vào cho biết anh nhé!”

Giai cũng có thể hỏi: - Ơ sao ở Hà Nội có nhiều nhà nghỉ thế nhỉ? Người ta sao không cùng nghỉ ngơi ở nhà?

“Dạ, em cũng không biết anh ạ. Chắc là nhà nghỉ chỉ để cho khách qua đường. Hay là hôm nào anh em mình… à quên, hi hi thôi kệ người ta đi anh ạ.”

Giai lại bi bô: “Cuối năm nay tổng thống Mẽo có thể lại sang thăm Việt Nam. Anh đoán là để giúp Việt Nam chiếm lại mấy chục nghìn hòn đảo bị chiếm ngoài Thái Bình Dương. Anh cực ghét bọn khựa bẩn luôn.”

2c nên nói: “Hì, em chã biết gì về chính trị đâu, em chỉ thích ông tổng thống gì tên Biêu Cờ Nin Tơn ngày trước, trông thật phong độ anh nhỉ?” Bill Gates chứ em! À dạ, em nhầm, hi hi, anh nhớ tốt thật.

Minh tri cố muội: Biết cực rõ mà cố tỏ ra ngu muội chính là nhường giai một bước, vuốt ve lòng tự tôn của chúng khiến chúng không bị bẽ bàng xấu hổ, mất đi sĩ diện. Giai thường hiếu chiến, hiếu thắng (Sà Lụt. Hồi ức về những cái nick buồn của tôi, Nxb. Ăn năn, 2006). Bọn chúng dễ bị tổn thương nhất khi bị bóc mẽ, cho dù như thế là thích đáng (Dờ Đít. Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân thực ra là gì? Nxb. Nói Leo, 2006). Ta lòng dạ mênh mông như biển Đông, tha thứ và khoan dung là truyền thống tốt đẹp nghìn đời của phụ nữ Việt Nam nên theo.

5. Kế tiếp theo là Du long chuyển phượng, rất phổ biến dân gian gọi là "Treo đầu Dê, bán thịt Tró".

Kế treo đầu dê bán thịt tró của chị phải nói ngay là không xui 2c làm liều, lọc lừa thiên hạ hay là cưa sừng trâu già giả bộ nghé non. Chị người lớn. Xui 2c trẻ con bốc kít gà sát mà làm giề, không khéo lại phải tội!

Kế này được diễn giải là mình thì hoành tráng như thế này, nhưng thể hiện in ít thôi. Sau đó, theo thời gian, hoặc vào những thời điểm mà giai cũng botay.com rồi thì mình khẽ ra tay, giành quyền chủ động giải quyết khó khăn. Trai sẽ đi từ hết từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác, và kết quả là bội phần khâm phục. Khi đó 2c cứ việc dắt mũi giai đi vòng quanh Hà Nội 7 vòng cho thiên hạ chiêm ngưỡng.

Các cụ nói gái ham tài giai ham sắc là vì ngày xưa chị em ăn cơm thì ăn mâm dưới mà nằm ngủ cũng không được nằm trên, có mấy khi được tự quyết định số phận của mình đâu. Nay ơn Đảng ơn Chính phủ, cuộc sống đã đổi mới, phụ nữ ngày càng vùng lên cao hơn. Chúng ta không lạ lẫm gì khi chã ca ngợi chị em mình bây giờ thành thạo cả nội trợ và việc cung tên, phi ngựa, thổi tù và đi săn. Chính vì thế, chị muốn nhắc nhở 2c là giai cũng ham tài. Giai bây giờ ngày càng yếu lính. Bọn chúng bu lại Hoả Lò nghe thằng Đan Trường hát, bọn chúng xúm vào đọc thơ văn hồng hồng tim tím của mấy thằng văn sệ trong Văn chương thi phú, chúng ngơ ngác giữa vô vàn những cái nick nhấp nháy trên diễn đàn và mất phương hướng khi hỏi nhau về tâm sinh lí bạn gái. Chính bọn chúng bây giờ mới muốn được tự quyết định số phận của mình. Vậy ai đã giành quyền chủ động? Chính là 2c của chị với 36 mưu sâu kế hiểm trong tay.

Như vậy, trên cơ sở là 2c nhan sắc trung bình, thế thì tài năng sẽ biện hộ cho 50% còn lại. Giai thực ra rất là yếu mềm, lúc nào chúng cũng cần một vòng tay âu yếm nào đó. Chị dám chắc với 2c là những loại gian hùng mặt trơ trán bóng như Gấu ngựa, Hấp, Phương Thảo, Lão Nông, peper, mecado hay là the Diff, dù có hò hét ra lửa đâu đó trên diễn đàn, thì cũng vẫn có thể log in vào diễn đàn bằng cái nick khác và tồ tồ khóc trong các topic như là Viết cho riêng mình, Tạp văn, Lại hồng hồng tim tím tiếp vậy hoặc là ước gì. Bọn chúng thậm chí còn khóc lóc thảm thiết hơn ở các blog cá nhân vốn trang trí toàn màu hồng trái tim rơi phấp phới hoặc là hoa thơm buớm lượn. Giai cả trăm thằng đều giống nhau. Hồi bé thì nằm trong vòng tay của mẹ, lớn một tí là của cô giáo, và khi chúng thành niên thì chúng ta chính là người nên thể hiện tấm lòng bao dung cao cả vời vợi của mình.

Giai ra ngoài đời thì thường hiếu thắng. Nhưng trước mặt chúng ta, bọn chúng rất hoảng sợ khi gặp tình huống có cơ nắm phần thất bại. Những lúc chúng bối rối, bất lực và mất hi vọng thế, về mặt bản năng mà nói, tự nhiên sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ chung quanh. Tất nhiên quanh chúng là chúng ta, luôn tỉnh táo, chủ động và sẵn sàng. Nhưng chúng vẫn được giáo dục rất sai lầm rằng gái như chúng ta thì chẳng bao giờ giải quyết được cái gì. Quan điểm như thế tất nhiên là sai, rất sai. Ta cần cho chúng từ từ thấy khả năng của mình.

Mặt khác, cần chú ý từ từ bộc lộ những ưu điểm của cơ thể và nét đẹp có sẵn của mình. Mấy lần đầu gặp, có thể đầu tóc bình thường thôi, nhè hôm nó đến nhà chơi, tự dưng buông tóc dài đen óng mượt như tơ ra vừa trải vừa nhìn nó cười duyên. Mấy lần đầu mặc quần bò, quần ngố, quần hộp vớ vỉn rẻ tiền, trông lôi thôi và chả có đường cong khỉ mịa gì, rồi một hôm đi chơi phố, ta mới diện váy ngắn, hoặc váy dài, vừa thướt tha khêu gợi, vừa nửa kín nửa hở khoe những đường cong giời cho của mình. 2c cũng nên nhớ, giai rất ấn tượng với kiểu "Áo em ngực trễ như mời". Hờ hờ, như mời thôi, chứ còn lâu bà mới mời thật.

Quay lại tài năng cá nhân, cái ngày càng quan trọng trong công cuộc săn giai ngon, chị rỉ tai dặn 2c những điều rất cơ bản, đơn giản đan rổ như sau:

Mình đã không phải rất xinh đẹp thì phải:

- Nấu ăn ngon: Đôi khi vào tình thế mẹ nó đi vắng, chị nó đi xa. Mình gặp cơ hội thì phải biết nấu nướng ra trò tí. Giai ăn vào, thấy nấu ngon như Mẹ, trang trí đẹp hơn chị, đương nhiên là giai tít trên cây mít.

- Giỏi giao tiếp: Cái này phải tự học thôi. Mồm miệng đỡ chân tay, đỡ cả cho những nhược điểm về hình dong tướng mạo bên ngoài. Nói khéo, nói hay, người ta nhìn vào mồm mìnhnhư thôi miên, quên đi những cái khác như là má hóp, đít tóp, thở thoi thóp.

- Kiên quyết không để rơi vào tình trạng low–tech hay đặc mít về khoa học công nghệ phổ thông. Hãy làm chủ những thứ đơn giả như làm việc với máy tính, máy chiếu phim, các vấn đề về mạng và diễn đàn. Chẳng hạn giai vò đầu bứt tai là máy tính bị virus, cài lại window cũng không ăn thua, thế thì mình phải biết cách gợi ý nó format lại ổ cứng và cài trình diệt virus từ ngoài vào trước khi làm các công đoạn khác.

- Ghi nhớ tốt những giải pháp hay cho các tình huống khó khăn, để dành có lúc cần sử dụng. Cứ để nó xoay xở chán chê mê mải, ta biết cách rồi, đừng vội ào lên "để em làm cho". Không, ta phải để đến phút cuối, mới ra tay. Thành công rồi, đừng nhận hết công quả, cứ nói may mắn hoặc san sẻ cho nó tí đóng góp. Thế là win-win.

- Biết vận dụng trí tuệ của mình với niềm tin bất diệt là có quyết tâm là Muốn là phải được, cần là phải có, không có việc gì khó, chỉ sợ mình chưa liều. Giai nói anh hôm nào cũng phải sử dụng tiếng Anh, tiếp khách Tây liên tục. Ta gật đầu, tiếng Anh quan trọng anh nhỉ, nhưng mà em thấy học cũng khó lắm anh ạ. Anh có bí quyết gì thì bảo em. Lúc nó giảng cho mình về tiếng Anh, cố không bịt mũi cười, tỏ ra tập trung chăm chú. Sau này đi với nó, thế nào cũng có lúc nó tắc tị, khi ấy ta khéo léo ra tay.

- Hành động như một nguời lớn: Giả dụ, giai nó đâm xe máy với thằng khác, hai thằng chửi nhau, mình vào can, giai gạt ra, mình ra đứng vỉa hè. Tình hình căng thẳng, giai nhà mình sắp bị đánh hội đồng, thì phải tìm một thằng có ảnh hưởng trong số tụi nó, nhẹ nhàng khuyên giải, đại ý giai nhà em thực ra là bị dở hơi, mới đi Trâu Quỳ về, các anh chấp nó làm gì. Lát sau mỉm cười đàng hoàng đi vào gỡ chúng nó ra, cùng nhau chuột rút an toàn.

Tóm lại kế này vận dụng không khó, nhưng lạm dụng thì giai có thể nghĩ mình bị down mà đã coi thường lại càng khinh thường. Phải tự tin lùi một bước để rồi lại tiến lên. Treo đầu dê, nhưng bán thịt chó. Thịt chó ngon, ngọt, bổ mới là độc chiêu nằm ẩn bên trong.

6.Kế thứ sáu, thật bất ngờ, lại là kế quen thuộc: Mỹ nhân kế hay còn gọi là kế dùng gái đẹp

"Mỹ nhân kế" là dùng gái đẹp để làm xoay chuyển, thay đổi tình thế mà những cái khác không thể thực hiện được. Người đẹp từ ngàn xưa đến nay bao giờ cũng là đề tài chính, là nguyên nhân cơ bản của mọi câu chuyện mà phần lớn là bi kịch. Tuy là phái yếu, không thể vác gươm đao mà đánh giặc, nhưng các nàng có thể thắng được bằng đôi mắt biếc và nụ cười xinh đẹp. Sức mạnh của mỹ nhân đặc biệt là có ảnh hưởng đối với người anh hùng, người có quyền thế và người có nhiều tiền bạc.

Kế mỹ nhân thực ra là một kế cũ, ai cũng biết, nhưng vẫn luôn phát huy tác dụng (TheDifference 2003. Bị thương (trường thiên tiểu thuyết), Nxb. Thò lò).

Nghe trình bày thế này phần lớn các em gái ở TNXM này sẽ cảm thấy tổn thương ghê gớm, và lắc đầu mà bỏ đi. Mình mà đẹp thì còn vào đây đọc làm nhéo gì nữa, chị Huyền Trang thật là quá đáng. Thưa 2C, nghĩ như thế lại vẫn rất sai. Ta có thể lợi dụng khái niệm “gái đẹp” để làm những việc rất hữu ích như sau:

- Chứng minh cho giai thấy rằng gái đẹp chỉ để ngắm, ngoài ra chẳng giải quyết được việc tró gì (Tathy 2004. Gái xinh là gái thế nào? Nxb. Tôn Nữ Thị Nở; TNXM 2006. Gái Việt có thực sự xinh? Nxb. Tù Mù); rằng về đa số mà nói (trừ chị Huyền Trang thân yêu ra), chúng hết sức ngu ngốc (Lịch sử bỉ gái Thăng Long, Quyển thượng, Nxb. Dậm Dật). Cái này thì khỏi phải thuyết nhiều nhé. Kinh nghiệm của mẹ chị làm giáo viên, của bạn bè chị chuyên tuyển lao động thuê cho Tây đều như nhau: Những đứa con gái trông ngon nghẻ tí thì 99,99% là không- thể -nào- mà- tuyển- được vì chúng không chứng minh được bất cứ năng lực nào nếu có của mình. Những gái thực sự giỏi giang xuất chúng thì thường chỉ có 02 loại: loại thứ nhất là xấu và loại thứ hai là cực kì xấu (Mecado 2010. Tại sao tôi không chọn gái đẹp làm vợ? Nxb. Tai Lừa). Vì thế nên kết luận là gái đẹp chỉ nên ngắm, còn lấy vợ hiền thì nên chọn đứa bình thường thôi (như em đây này). “Có vợ xấu là có báu vật trong nhà” là câu cửa miệng các nữ hải đăng Tầu khựa dạy con giai.

- Gái đẹp mang lại nhiều phiền toái hơn các giai tưởng. Cái này cũng phải thường xuyên rót vào tai chúng nó, để đến mức chúng phải tin vào sự thật trần trụi này. Gái đẹp thì hay làm cao, dễ tổn thương, luôn cho mình là cái rốn vũ trụ, blah, blah… vì sự thực là chúng biết ở Việt Nam có quá nhiều số gái xấu cần thiết, đẹp như chúng là một sự hi hữu của tự nhiên, thành ra cho mình quyền hành hạ những đứa trót theo đuổi chỉ mơ được kiss ass mình. Gần như 100% gái đẹp dù thừa nhận hay không đều thế. Gái đẹp, vì yêu và tự hào về bản thân rất ghê gớm, thường hay nhõng nhẽo hoặc thử thách lòng giai. Cho nên cần phải cảnh giác cao độ:

Đàn ông nông nổi giếng thơi
Đàn bà (đẹp) nham hiểm như cơi đựng trầu

- Có người yêu là gái đẹp, khác nhéo gì để xe SH ở Bờ Hồ mà không khoá, lúc nào cũng có hàng chục, hàng trăm đứa rình mò để dắt đi (Hai Dang 2007. Cho người tình lỡ. Nxb. A Gồng). Có người yêu là gái đẹp, tức là chơi dao hai lưỡi, lúc nào cũng có thể phải đổ máu đào. Đi với nó thì oai phong lẫm liệt, thiên hạ nhìn lên trầm trồ khen ngợi, nhưng mà nó đá cho thì còn đau hơn ngựa cái đá vào giữa zái, nó bỏ cho thì nhục nhã trọn đời, bạn bè cười chê mà nhân gian nhìn xuống thương hại. Gắn bó với nó thì cơ hội trở thành Thiên hạ Đệ nhất Hồng Giác Ngưu là rất cao. Gái đẹp có nhiều chọn lựa, lúc nào cũng phải gồng lên để chứng minh mình là lựa chọn tốt nhất, thì rồi ăn chắc cái tình cảnh nhà tan cửa nát, thân bại danh liệt, uy tín không còn mà danh dự cũng thành mây khói. Cái câu ca dao:

Bắc thang lên hỏi ông Trời
Tiền đem cho gái có đòi được không?

là phải hiểu thực ra gái ở đây là gái đẹp. Chứ gái xấu mà nó khôn, ngoan, có suy nghĩ, thì tiền đem cho nó nó sẽ giữ cho, sau này chỉ có vinh thân phì gia mà thôi, hí hí...

- Nếu giai nó thấy khó hiểu, hãy đọc khẩu quyết dưới đây:

Gái xinh, gái đẹp, gái kiêu
Trong ba gái ấy nên yêu gái nào?
Hỡi anh giai đẹp hồng hào
Cả 3 loại ấy vướng vào là tiêu

Như vậy thì 2C và các em chã đang hóng chuyện khác sẽ thẽ thọt hỏi: Kế sách gì ở đây hả chị yêu? Hẳn nhiên là nên công kích và nêu các tấm gương xấu, nhưng câu chuyện có kết cục thê thảm do gái đẹp gây ra. Có thời gian, nên đưa giai vào rạp xem Dạ Yến (Phùng Tiểu Cương 2006), rồi bắt nó đọc review trên TNXM. Khi nó thấy gái đẹp thật đáng ba vạn chín nghìn lần ghê tởm rồi, thì tự nhiên quay đầu về phía chị em chúng ta, đến chết vẫn không nhắm mắt!

Hí hí.

(*) Chú thích : 2c = các cô.





Trái Tim Không Ngủ Yên

Trái Tim Không Ngủ Yên
Sáng tác: Thanh Tùng.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu
Là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi
Là hình như anh đang dối em

ĐK:
Rồi một ngày vắng em, bước chân buồn tênh
Rồi một ngày nhớ em, trái tim không ngủ yên
Thôi xin em hãy hờn dỗi như ngày mới quen nhau
Thôi xin em hãy hờ hững như là đã xa nhau

Nếu anh nói anh muốn xa em
Là thật ra anh mong rất gần
Còn anh nói đã muốn quên em rồi
Là trong tim anh luôn nhớ em



Tuổi ba mươi

Tuổi ba mươi đã già chưa nhỉ ?


Không còn mơ gió, bụi với trăng, sao

là bước chân phiêu du đã mỏi


Tuổi ba mươi đầy toan tính, chuân chuyên

và nỗi lo tuổi về chiều chợt đến.


Tuổi ba mươi không hồn nhiên được nữa

trong bộn bề cuộc sống mỗi ngày trôi